Thành Viên

Chap 19

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé

Chap 19
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

=============== =================================== ==============================
Đầu tiên mình xin lỗi về vài dòng của mình ở chap này. Nhưng mong mọi người hay ai đã và đang đọc chuyện của mình thì đọc những dòng này của mình. Trong thời gian qua mình gặp một số trường hợp inbox hỏi đủ thứ về tính xác thực của câu chuyện rồi lân la qua xin hình, info đủ thứ. Nên mình xin nói lại thế này: “thôi thì ai thích lùng info hay hình gì đó thì coi chuyện mình là ảo đi, để mấy bạn không bận tâm về tính xác thực nữa”. Tin cũng được không tin cũng không sao, mình kể ra đây không phải thương mại hay mua bán gì nên việc ai đó tin hoặc không tin nó không ảnh hưởng gì đến mình đâu. Và còn chuyện xin facebook thì gần một năm rồi mình không dùng nữa nên mấy bác xin mình cũng không có để cho đâu.
Những dòng trên của mình viết không phải vì sự khó chịu hay trẻ trâu gì cả, đơn giản là mình đọc inbox và rep từng người cho nên việc trả lời lại mấy tin đó hết sức vô nghĩa vì vậy ai đã inbox mình thì mình giải thích ở trên rồi nhé. Tiếp tục chuyện nhé.

============== =============== ========== =========== ============== ================

Tiếng khẩn cầu, ánh mắt cầu khẩn và cái lay như mình là người cuối cùng có thể cứu được thằng tóc đỏ kia. Thoáng đưa đôi mắt về phía chú T thì thấy chú cầm áo nó, cứ mồm nó mà đập máu mũi máy miệng bấy nầy cả tay chú. Lúc này mình chợt có chút gì đó chột dạ vì ban đầu chỉ muốn chú T đánh để dằn mặt cho nó sợ chứ không nghĩ là đánh nó máu ra đầy mồm như vậy. Mình đi lại chổ chú T tay đang cầm cổ áo be bét máu của nó và nắm lại bàn tay chú lại rồi nói.
– Thôi được rồi chú ơi. Đánh nữa chết người thật đó.
Đôi mắt như hà bá của chú T nhìn mình một cái rồi nói.
– Không chết được đâu, đập chó nó sợ, nãy nó còn lườm tao.
– Con xin chú, coi như vì con mà dừng đi, được rồi.
Biết cơn điên của chú T còn chưa hạ xuống mình bằng dùng cách hợp tác với thằng kia để giải cho nó con đường sống.
– Mày nhìn cái gì, xin lỗi đi rồi chú tao tha cho.
Chú T nghe được vậy hình như cũng buông tay xuống nhìn vào mặt nó rồi la lên.
– Xin lỗi đi tao tha cho.
Thằng tóc đỏ kia nó lờ mờ con mắt nhìn về phía mình rồi nói.
– Xin…xin lỗi.
– Không phải xin lỗi tao mà xin lỗi chị kia kìa.
Mình vừa nói vừa chỉ vào chị, thấy mình chỉ về phía chị, chị giật mình nhìn mình với anh mắt kiểu như “Chị không liên quan, đừng làm gì chị hết”. Chị đúng trơ ngờ ra vậy, làm chú T nói lại.
– Con bé kia vào đây.
Chú T lúc đó thò tay vào túi lấy ra cái khăn để lau tay, mà mình phải công nhận là chú này dân chuyên đánh người hay sao mà lúc đánh mình đã thấy mang bao tay, vì mình biết cái bao tay này chỉ để chống máu dính vào da thôi. Chú đưa cái khăn vào lao sạch vết máu dính trên đó rồi không ngần ngại vứt cái khăn đầy máu xuống đất làm chị khiếp hãi hơn. Lau xong thấy chị không vào chú nhìn lại chị rồi nói.
– Con bé này hay, tao có ăn thịt mày đâu, lại đây nhanh lên.
Chị rụt rè “dạ” một cái rồi đến bên cạnh mình. Và dường như thằng tóc đỏ nó không chịu được nữa và khi chị vừa bước đến là nó “xin lỗi” một cái tuy nhỏ nhưng chị vẫn nghe. Nhưng chú T nào bỏ qua cho nó dễ như thế, chú trợn con mắt lên rồi nói.
– Xin lỗi cái chó gì vậy mày, tên tuổi đâu, nói to lên, nãy tao nghe mày sủa to lắm mà.
Lúc này thì mình thấy thằng tóc đỏ thật tội nghiệp, không có ý chể diễu nó nhưng thật ra nó cũng có cha có mẹ, nếu cha mẹ nó thấy cảnh tượng này thì chắc đau lòng lắm, đặt mình vào trường hợp như nó thì đúng thật là tội. Còn đám bạn cả chục đứa thì như những con thỏ chỉ biết đứng ngoài nhìn bạn bị đập mà chả dám nói lên một tiếng. Mình thật sự là hơi ấy nay, nhìn nó rồi nói.
– Nãy mày làm ai đau, ai chảy máu thì giờ mày tự xin lỗi đi. Xin lỗi rồi đường ai nấy đi, coi như không có gì cả.
Nó nhìn chị một hồi rồi nói.
– Xin lỗi chị, khi nãy em mạnh tay với con gái là sai, chị với mấy chú ở đây bỏ qua cho em.
Vẽ mặt vô tội của chị nhìn nó thật đáng yêu, mình thật sự không muốn lôi chị vào đâu, nhưng chỉ có cách này mới cứu được nó mà thôi. Chị thì chắc ấy náy đưa tay về phía nó rồi ra vẻ như không có gì rồi nói.
– Không, không chảy máu tí thôi mà không sao đâu.
Nghe chị nói xong chú T thò tay vào túi rút ra bao xì gà Cohiba rồi đi ra ngoài, bỏ mình và chị ở lại với thằng kia. Thấy chú T vừa đi ra là đám bạn của nó vây vào, mình thì chỉ nhìn nhìn nó rồi nói.
– Thôi chuyện đến đây tôi cũng không muốn vậy đâu, đừng nói là tôi dạy đời ông nhưng sau này việc gì có thể giải quyết bằng cái đầu thì dùng cái đầu mà giải quyết. Cài đầu có tội mà cái miệng chịu tội ông thấy có được không.
Nói xong mình kéo tay chị quay đi khỏi đám đông đó. Còn chú T thì quay lại nhìn nó rồi nói.
– Băng bọn mày ai là anh cả đứng sau ?
Một thằng trong nhóm chạy lại nói với chú.
– Dạ bọn cháu ở HCM lên đây chơi thôi chứ có anh em gì ở đâu chú, cho bọn cháu xin lỗi.
– Ghê nhỉ ? ở HCM mà xuống đây đánh cháu tao à ? giỏi quá
Vừa nói chú T vừa rít một ngụm xì gà nhẹ nhàng phà ra rồi vỗ vỗ tay như chễ diễu bọn nó.
– Thôi bọn mày con nhỏ tao không tính, còn thằng kia bị đánh có 2 lí do. Một là đánh cháu tao, hai là mất dạy với tao.
Chú quay đi mà chả nói gì. Mình nắm tay chị chạy lại chổ chú T rồi nói.
– Chú ơi, con thấy mọi người tụ tập đông quá con không quen vậy chút nào. Mà chú đánh gì quá vậy.
– Để tao bảo họ đi.
Chú quay ra nhìn vào đám đông hóng chuyện ở đó rồi quát lên một tiếng.
– Nhìn cái gì mà nhìn về hết đi, thích như nó hả ?
Mà lúc đó cũng là tết nên chỉ có đám teen teen nhí nhổ tụ tập lại đó, thấy chú quát lên bọn nó sợ mà đi hết. Lúc này mình mới nhớ lại là con bé em mình nó còn đứng ở đó với bộ dạng sợ sệt nên quay qua nói với chú.
– Thôi con cảm ơn chú nhé, con cũng hết cách mới điện chú đây, phiền việc chú quá.
– Phiền gì thằng nhóc, tao mà không qua để nó đánh mày tao mới lo đó. Mà lâu nay mày đéo qua quán vậy mày, qua tao với mày hát bài Tình Cha xem mày hơn điểm tao nữa không.
– Chú chọc con nữa rồi. Quán bên đó đông không chú.
– Tết mà mày, đông lắm, hát không qua cho mày với bạn gái mày hát cả đêm luôn. Có giường với đầy đủ hế hế.
– Sặc vãi chú. Thôi hôm nào con chạy qua.
– Thôi mày dẫn người yêu mày qua nhà tao chơi luôn. Vợ tao nó nhắc mày mãi, tết nhất ghé quá chơi với chú mày một hôm nhé.
– Dạ để con qua. Thôi chú về quán đi.
– Rồi vậy tao về nhé. Có gì alô tao nhé, ngại cái chó gì mà ngại.
– Dạ chú vệ.
Nói xong chú quay đi ngồi lên chiếc môtô phân khối lớn của chú rồi kéo một băng mình rồng mình phường rời đi. Chị lúc này thì vừa sợ vừa lo lắng chả nói gì từ nãy đến giờ, mình đưa tay ra nắm tay chị rồi nói.
– Qua rồi đừng sợ. Anh nhờ em tí nhé. Em qua kia an ủi con bé đi, anh gọi taxi cho nó về.
– Có chuyện gì hả anh ?
– Không có gì đâu, anh nói sau. Em cứ làm theo lời anh đi.
Mình móc điện thoại ra gọi một chiếc taxi rồi đứng đợi taxi ở ngoài này mặc cho chị trong đó đang nói gì với nó. Mọi người biết vì sao mình không muốn gặp nó hay nói chuyện với nó mặc dù mình không ưa nó, nhưng không đến độ một câu hỏi hang cũng không có không ? Vì mình biết tính nó, tự trọng và cái tôi của nó cao ghê lắm. Đối mặt hay nói chuyện lúc này với mình là một đả kích lớn với nó và trước mặt đám kia nữa thì nó càng xấu hổ hơn khi mình là người quen của nó. Mấy bác cứ nghĩ thế này đi, mấy bác bị đánh, thà bị đánh không ai thấy còn được chứ bị đánh mà bị người quen thấy thì cũng hơi xấu hổ đúng không ? Mình cũng nghĩ nó sẽ như vậy, hô lên “em tao” hay “người quen” thế nào cũng là nó mặc cảm thôi. Đứng một hồi thì thấy taxi đến, chị dìu nó lên Taxi nhưng nó khựng lại nhìn mình như kiểu khó hiểu, nhưng mình quyết không có nó nói gì thêm đẩy nó vào Taxi rồi nói với anh tài. xxx, đường xxxx, Quận 2. Cho em hỏi giá tâm bao nhiêu để mình trả, mình cũng chả ngần ngại mà trả luôn tiền Taxi. Chị thì khó hiểu nhìn mình mà chả nói gì nữa, mình nhẹ nhàng nắm tay chị rời đi khi chiếc Taxi đã chạy.
Tự hỏi số mình nó đen kiểu gì ấy nhỉ ? Đêm giao thừa cũng gặp biến, lần này đang vui thì cũng gặp biến làm mình khá là khó chịu. Vừa đi vừa thở dài nói với chị.
– Em sợ hả ?
– Em chỉ thấy mình ngu thật ?
– Ngu cái gì cơ ?
– Thì lúc đâu nghe lời anh đừng can vào chuyện người ta thì đâu đến như bây giờ. Anh bị đánh em cũng sót lắm chứ bộ, bản thân em lo không xong làm anh khó xử em không ngu chứ là gì ?
– Em tưởng là không có em can vào chuyện đó thì anh không can hả ? Nói luôn với em, con bé bị đánh kia là con riêng của dì anh, dì anh hiện giờ là vợ chính thức của bố anh.
– Trời hèn gì em nghĩ sao mà anh biết cả địa chỉ mà cho con bé về, rồi bộ dạng của anh làm em khó hiểu, giờ thì em hiểu rồi. Mà sao anh chả nói gì hết vậy, làm em chả hiểu gì hết luôn.
– À con bé này nó còn hơn anh 3 tuổi lận, tính tình thì hơi chảnh vì mà lại từ nước ngoài về nên cách sống, cách sinh hoạt của nó không hợp hay sao ấy, ai nói gì nó nó cũng lườm lườm có khi còn nói lại. Anh đây nó gặp mà con “ông” với “tôi” còn anh Vũ thì nó chửi thẳng vào mặt luôn kìa, anh mà nhận “bà con” ngay chổ nó bị hạ nhục thế khác nào tự đốt nóng mối quan hệ của anh và nó hả.
– Em không ngờ là anh nghĩ xa được như vậy luôn, tâm lý quá hen. Mà không biết con bé làm gì mà để bị đánh, đi đâu xuống tới dưới này thế không biết.
– Thôi em quan tâm làm gì, nó lớn rồi tự biết đi đâu làm gì, tính tình hiếu thắng đôi khi bị vài lần thế này cho bớt lại. Mà khi nãy em nói gì với nó vậy ?
– Thì cũng an ủi nó ? hỏi nó ở đâu, sao mà bị đánh ?
– Rồi nó nói sao ?
– Nó nói nó ở HCM kìa, nhưng mấy đứa này quen với nó sợ ở HCM không đánh được nên dụ nó xuống đây có băng bọn kia để dễ đánh. Nghe cũng tội con bé quá.
– Bạn bè không chọn đứa mà chơi thôi thì trách ai.
– Mà con bé xinh quá anh nhỉ ? hèn gì em nghe tiếng con bé nớ cứ lớ lớ kiểu gì ấy, thì ra là người nước ngoài.
– Thật ra bố nó là người Hà Lan, mẹ là người VN, năm 98 gia đình nó chuyển qua Hà Lan sinh sống. Năm 2011 mẹ nó chia tay chồng Hà Lan thì về VN với nó nữa. Đẹp người xấu nết, dù dì cũng muốn nó hôm nay bị như vậy cho nó biết cách sống thế nào ở VN này.
– Anh có vẻ không ưa nó nhỉ ? Em thấy con bé cũng có cái gì đó dễ thương mà.
– Em thử hỏi một đứa chửi anh mình, chửi mẹ mình thì em ưa không ? Đừng nói chuyện nó nữa, em đưa tay em đây anh xem.
– Không có sao, khô máu rồi. Mà chú kia là ai mà ghê quá vậy anh, em sợ không dám nói một tiếng luôn.
– Người quen ở nhà anh thôi. Anh xin lỗi vì làm em sợ, thật tình là anh không bao giờ muốn phải gọi người khác đến đánh đâu, chỉ muốn gọi đến dằn mặt nó cho nó thả con bé và bọn mình đi thôi. Nhưng nó đụng vào em, bực quá anh để chú T đập cho nó một trận cho nhớ đời. Chú T là bảo kê quán Kara của mẹ anh gần đây nè, hồi còn học ở đây anh hay qua đó chơi nhưng sau này quán mở rộng lớn hơn, mà lớn là đi theo đủ cái phức tạp nên mẹ anh hạn chế anh qua đó.
– Híc. Hèn gì nhìn là thấy ghê, cả mấy ông đi theo nữa ai cũng nhìn như sát thủ em sợ muốn chết, đã vậy còn đánh người như đánh bao cát. Em sợ anh thật rồi, mốt em mà làm gì với anh chắc anh gọi người ta treo cổ em quá.
– Em cứ nói quá, anh lưu số mấy chú đó để phòng mấy vụ như này thôi chứ không qua lại gì thân lắm đâu. Anh không giữ được em là do anh, còn việc em theo người khác là quyền lựa chọn của em thôi, anh thắt cổ em thì em có chọn anh đâu.
– Em đùa thôi mà hihi. Nãy nhìn anh nói năng bình tỉnh, lại có chút gì đó rất điềm đạm làm em cứ tưởng tượng anh là nam chính lạnh lùng trong mấy bộ phim XHD Hàn Quốc chứ.
– Thôi cho anh xin, bình đầu mà bình, cũng run lắm chứ. Dân anh dân chị có khi nói năng đàng hoàng họ còn nghe, còn đầu trâu mặt ngựa thế này nó im im nó làm cho một dao không chết hơi phí.
– Nhưng dù sao em vẫn ủng hộ cách giải quyết của anh. Tự nhiên thần tượng anh quá.
– Thần tượng cái đầu em nè, nói đứng ngoài không nghe, lao vào làm chi vậy ?
– Em đá cho anh một cái chết giờ anh tin không ? Nghĩ sao bảo người ta đứng ngoài kia rồi nhìn anh đánh nhau với họ hả ?
– Chứ em vào làm được gì ? Ví dụ như nó đánh hay đâm em ai chịu ?
– Em không biết ? anh ở đâu em ở đó. Mà anh ơi, nãy thằng kia nó giật tay em ra làm rơi mất kem anh mua cho em rồi.
– Thôi bỏ đi, em không sao là tốt rồi. Em thích thì tí anh mua cho em nhé.
– Dạ thôi, mai anh mua cho em cũng đc, nhớ là dâu tây đó, em thích nhất loại đó.
– Đề mai anh mua cho em.
Mình và chị tiếp tục đi, và đi cho đến một quán cafe bên đường. Chị bất ngờ khựng lại rồi nhìn vào bên trong, chị nhìn thật lâu. Mình cố gắng theo dõi xem chị nhìn cái gì, chỉ thấy bên trong có một thanh niên đang chơi Piano và kế bên là một cô trẻ đang chăm chú lắng nghe. Mình có thể dễ dàng nhận ra bản nhạc anh ta đang chơi là Tear In Pink Rain, mặc dù mình không phải người quá giỏi trong việc chơi piano, nhưng mình đã từng có thời gian học và chơi nó thì mình dám khẳng định người thanh niên kia trình độ piano phải trên 3-4 năm rồi. Thấy chị nhìn mê say như trẻ con như vậy thì mình cũng không nỡ phá chị, chính mình là con trai nhưng nhìn người con trai kia mình vẫn có một cái cảm giác gì đó rất quyến rũ chứ đừng nói gì chị. Thật lâu sau khi anh ta dừng lại thì chị nhìn mình, mình cũng chỉ cười với chị, tất cả mọi việc sẽ chẳng có gì nếu như không chị không nói

Open

Close