Thành Viên

Chương 101-103: Nợ phải trả (P1+2)

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 101-103: Nợ phải trả (P1+2)
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nửa năm sau khi vụ hỗn chiến tranh đoạt Cửu Long Thông Thiên Ấn diễn ra, các tổ chức lớn đều đã rời đi vì ai cũng cho rằng ZeRo là người đã dành được nó từ trong tay Thập Lục Tháp khiến các con mắt đều đổ dồn về nước Mỹ…………tuy những kẻ đại diện ZeRo đã cố gắng giái thích rằng Cửu Long Thông Thiên Ấn đã bị cướp nhưng không ai tin vào điều đó, xem bọn họ là con nít ba tuổi hay sao mà xài cái chiêu từ thời cổ đại ra đối phó.

Biệt thự họ Trần……

…………..6 tháng trước tin tức lão Khải tử nạn như một quả boom phát nổ làm gia tộc giàu có hỗn loạn.

“Rầm! Mày nói sao? Công ty bất động sản Hoàng Gia?” Lão Tuấn tức giận đứng dậy đập bàn hét lên.

“Hừ! Ba chết đi mà không có di chúc nên của cải phải chia đều cho con cái, gia tộc có năm công ty mà tôi và thằng Nghĩa đã suy nghĩ kĩ rồi, dù sao anh cũng là anh cả, chúng tôi phận làm em biết kính trên nhường dưới, chỉ cần một cái đó, bốn cái còn lại thuộc về anh, anh còn muốn sao nữa?” Lão Toàn nhìn anh trai tức giận nói.

“Phải rồi, hai chúng tôi chỉ cần có công ty đó thôi, tất cả còn lại là của anh còn gì.” Lão Nghĩa tiếp lời.

Lão Tuấn tức muốn điên lên, mặt lão đỏ chót vì giận dữ, nếu hai tên này không phải là em ruột thì lão đã cho bọn chúng trở thành dinh dưỡng nuôi đám đàn con của lão rồi.

“Hừ! Cảm ơn các cậu đã nhường tôi nhưng mà làm anh cho đáng mặt làm anh, tôi không thể làm thế nếu không người ngoài nhìn vô lại nói tôi chèn ép em út, thôi thì tôi lấy mỗi công ty Hoàng Gia thôi, còn lại hai cậu mỗi người hai công ty, các cậu thấy sao?” Sau một hồi nóng giận lão Tuấn trở về chỗ ngồi cười nói.

“Hừ…….hừ……” Hai tiếng hừ lạnh của lão Toàn và lão Nghĩa vang lên.

Gia tộc họ Trần quả thật có 5 công ty nhưng thật sự thì ngoài công ty Hoàng Gia sinh lãi ra thì bốn công ty kia không hề có lãi, thậm chí là lỗ nặng……..vài năm gần đầy công ty Hoàng Gia chính là trụ cột nuôi sống gia tộc, kẻ nào có được nó xem như không lo về kinh tế rồi cho nên hai phe dành nhau quyết liệt.

…………..

Ngồi ở đằng xa, mụ Tình nhìn ba thằng con trai đang tranh nhau chia tài sản với vẻ mặt thẩn thờ, mụ không lo lắng về tiền bạc vì mụ đã có riêng một tài khoản ngân hàng ở nước ngoài đủ để mụ sống những ngày tháng cuối đời trong sung sướng……..cái mà mụ sợ bây giờ là thanh niên ấy…….kẻ đã biến mất cùng ngày với ngày mà lão Khải chết đi……mụ tin chắc rằng hắn có dính líu tới cái chết của lão, hắn nhất định quay trờ lại.

Ba mươi phút sau, cái bàn tròn đã ướt đẫm nước miếng của ba anh em ruột, mặt ai cũng đỏ chót đập bàn gào lên với đối phương.

“Anh cả……….anh muốn Hoàng Gia thì cũng phải xem thực lực mình có đủ không, đừng để đến lúc đang đi đường bỗng dưng lại bị một chiếc xe tải đâm thì đừng hỏi tại sao?” Lão Toàn nheo mắt nói.

“Hắc! Thế nào? Hù dọa tôi? Có tin ngay bây giờ tôi giúp cậu bốc hơi khỏi mặt đất không?” Lão Tuấn cười khinh bỉ em trai.

“Bốp………Bốp……..Bốp……”

Đột nhiên tiếng vỗ tay vang lên làm ba người giật mình, ngay sau đó cảnh cửa mở ra, Long bước vào trong sự ngỡ ngàng của bốn người trong căn phòng.

“Haha……hay lắm……..cảnh ba anh em chia tài sản còn hấp dẫn hơn trong phim nữa……..” Long cười nói, theo sau hắn là Độc Sĩ và Xuyên.

Thấy hắn bước vào mà mụ Tình run lên nhưng ba thằng con mụ thì khác.

“Là mày? Tôi nói chứ anh cả giàu có thế này còn đi dành tài sản với em út, xem anh cưới vợ còn nuôi cả con riêng người ta, giờ lại chuẩn bị nuôi thêm cả bạn của con riêng người ta nữa, chú ba nói anh cả đối xử với người ngoài như thế kia mà với anh em ruột thì……thật là đau lòng” Lão Toàn cảm thán.

“Phải…..phải” Lão Nghĩa gật gù.

“Thằng con hoang, biến ngay cho tao!” Lão Tuấn đang điên người vì vụ phân chia tài sản giờ lại thêm bị nói móc nên nổi máu chó lên chửi Long.

“Câm mồm!” Xuyên động, hắn nhào tới tung một đấm vào mặt lão.

“Mày…….Rầm! Rầm!” Chưa kịp nói xong câu , lão Tuấn ăn trọn cú đấm mạnh khiến lão bay ngược ra sau.

“Khốn kiếp……người đâu……..người đâu hết rồi!” Lão Toàn biến sắc hét lên.

Không có tiếng trả lời lão và lão cũng không thể kêu lên nữa vì ngay sau đó một cú chặt sau gáy đã khiến lão bất tỉnh tại chỗ, tình cảnh của lão Nghĩa cũng tương tự.

“Mày……..mày định làm gì?” Lão Tuấn lật đật bò dậy nói, cú đấm của Xuyên mạnh đấy nhưng cơ thể đột biến x10 lần của lão mặt dù bị mài mòn trên thân xác phụ nữ qua năm tháng vẫn đủ để lão chống đỡ, chỉ là khi liếc nhìn qua mụ Tình ở phương xa, lão nhìn thấy mẹ run lẩy bẩy khiến cảm giác sợ hãi bắt đầu hình thành trong đầu lão.

“Làm gì sao? Hahaha” Long cười dài tiến tới trước mặt lão như u linh, tay hắn ấn một quả cầu tử khí vào bụng lão khi lão chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

“Mày! Cái gì? Cái gì vậy?” Lão Tuấn gào lên, trong bụng lão có một cái gì đó.

“Chỉ là món đồ chơi nho nhỏ thôi mà……” Long cười.

“Khốn kiếp! Chết đi đồ nhãi ranh….” Lão Tuần tái mặt cảm giác được sinh cơ của mình đang trôi đi nhanh chóng, lão quyết định bất chấp tất cả động thủ, miệng lão há to phóng ra một tấm lưới bằng tơ nhện về phía Long.

“Ô……..nhện à?” Long có đôi chút sững sờ trước biến đổi của lão Tuấn nhưng chỉ là chút sững sờ mà thôi, hắn chỉ cần lách nhẹ là né được tấm lưới, cái này một phần bởi vì lão Tuấn quá ít kinh nghiệm thực chiến cũng như luyện tập, sức mạnh của lão được lão dùng để hiếp đáp những người bình thường chứ gặp loại cao thủ như Xuyên thôi thì lão cũng đã không đánh lại được rồi.

“Mày……mày……..” Lão Tuấn thở dốc thều thào, lão muôn phun tiếp tơ nhện nhưng lão không thể vì cơ thể lão đã không còn nghe lời lão nữa, tất cả năng lượng đều bị một thứ gì đó hút đi một cách nhanh chóng.

“Bịch…..” Chưa đầy một phút sau, lão Tuấn không đứng vững nữa mà ngã khụy xuống đất, giờ đây đến sức để nhấc một cánh tay lên lão cũng không còn.

“Đi…….lôi hắn đi” Long ra lệnh cho Xuyên rồi xoay người bước ra, hôm nay hắn muốn kết thúc tất cả tại căn biệt thự này.

Xuyên đang định bước tới nắm lấy lão Tuấn thì bỗng nhiên hắn bị Long kéo ngược lại, ngay sau đó chỗ hắn vừa đứng là hàng nghìn sợi tơ nhện li ti phủ xuống. Ba người ngẩng đầu lên cao thì giật mình vì thiên la địa vọng tổ nhện bên trên.

“Ri……….ri……….ri……..” Đàn nhện bắt đầu tấn công, chúng phóng tơ rồi lao xuống về phía ba người.

“Hừ…….” Long hừ lạnh, hắn dễ dàng né những cú tấn công cùng lúc đó tay liên tục xuất Diệt Quyền quét qua một đám nhện, chỉ trong giây lát toàn bộ số nhện tấn công bị ba ngời diệt gọn.

“Ri………ri…………ri………” Lại thêm một đợt tấn công mới, lần này số nhện tham gia đông gấp đôi đợt trước.

“Hắc hắc…….Độc Sĩ…….chuyện dọn dẹp này phải nhờ ngươi rồi……” Long mỉm cười nói với Độc Sĩ bên cạnh, hắn có thể diệt bọn chúng nhưng phải tốn một ít thời gian còn Độc Sĩ thì mạnh về lĩnh vực này hơn hắn.

“Khặc khặc……..để tôi…….” Độc Sĩ cười xòa tung lên cao một quả cầu màu đen.

“Bùm…..” Đến giữa không trung, quả cầu phát nổ phát tán ra một đám mây màu xám vừa bay dần dần vừa lan tỏa ra xung quanh.

“Bịch……….bịch………..bịch……….” Chỉ ít giây sau khi đám mây độc lan tới từng con nhện một rơi xuống mặt đất, gương mặt lão Tuấn khi nãy còn khôi phục chút huyết sắc nhanh chóng tái đi, hy vọng cuối cùng của lão đã mất đi, cái này cũng do lão mà thôi, quanh năm suốt tháng chỉ biết nhậu nhẹt chơi gái nào biết huấn luyện đội quân của mình tổ chức tấn công.

Nửa tiếng sau, toàn bộ đàn nhện đã chết…….

“Còn trò gì nữa không?” Long tiến tới hỏi.

“Tha………..tha……cho……tôi……..” Lão Tuấn cố gắng rặn từng chữ một cách khó khăn, cảm giác sinh cơ cứ trôi đi từng chút từng một hành hạ lão khôn cùng, đây cũng là chủ ý của Long khi hắn chỉ đưa vào người lão một quả cầu tử khí nho nhỏ để dằn vặt lão nếu không lão đã chết khô từ lâu.

“Tha ? Thế mười mấy năm trước ông có tha cho bố tôi không?” Long cười lạnh.

Lão Tuấn trợn mắt nhìn Long, thì ra hắn đã biết.

“Sao? Tưởng tôi không biết chuyện ông làm?” Long khinh bỉ.

“Xin……xin……xin cậu …..tha…….tha cho……nó……” Lão Tuấn biết không thể cầu xin nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó nên trước khi chết cố gắng nói xong câu cuối mới triệt để chết đi vì đau đớn và thống khổ.

Nhìn đứa con trai bị dằn vặt đến chết, mụ Tình không kìm được muốn nói một cái gì đó nhưng rồi lại thôi, mụ thở dài nhắm mắt ngồi xuống……

Vài phút sau, Long thu lại tử khí để rồi cơ thể lão Tuấn cứ thế nổ tung thành phấn vụn. Giờ hắn muốn đến nhìn xem thằng em cùng mẹ khác cha với mình có gì để lão Khải và lão Tuấn trước khi chết cũng không quên cầu xin cho hắn. Riêng việc nó hỗn láo với mẹ thậm chí dám to tiếng với Xuân trước mặt mọi người là điều hắn không thể chấp nhận được rồi.

Long bước đi, hắn hướng lên cầu thang tới phòng của Lợi. Thật ra hôm nay đến đây hắn đã suy nghĩ rất rất nhiều, nếu hắn là con người của vài năm trước thì giờ đây căn biệt đã không còn một ai sống sót nhưng trải qua bao nhiêu biến cố thăng trầm, hắn đã trưởng thành hơn nhiều.

Suy nghĩ của Long đã thay đổi theo năm tháng, đến giờ phút này hắn thậm chí chỉ muốn dẫn mẹ đi còn lại không muốn động tay động chân gì bên trong căn nhà này nữa vì chúng không đáng……..phải…….là không đáng để hắn ra tay………sức mạnh tăng lên kéo theo tầm nhìn của hắn đã cao lên…….nó không chỉ gói gọn trong thành phố này mà đã vươn xa, rất xa ra thế giới bên ngoài.

Có đôi lúc ngẫm nghĩ Long phải thầm cảm ơn gia tộc này vì đã giúp hắn có được ngày hôm nay, hắn hài lòng với cuộc sống bây giờ và hạnh phúc khi hắn chuẩn bị đón chào một sinh mệnh mới sắp được sinh ra, chỉ là hắn có hơi chút tiếc nuối vì tuổi thơ không được hạnh phúc nhưng khi nhìn thấy những đứa trẻ nghèo đói thậm chí là không thể đến trường học thì sự tiếc nuối đó của hắn đã hoàn toàn mất đi vì so với chúng thì hắn còn hạnh phúc chán, thử hỏi nếu không gặp được Thiên thì giờ đây hắn đang làm gì…….rất có thể biến thành một thằng nghiện ngập, trộm cắp không chừng.

“Long……….Long………nghe mẹ……..đừng đánh em con nhé……..” Bỗng nhiên Xuân lao tới nắm lấy tay Long giật giật cầu xin.

Long ôm chặt mẹ vào lòng cảm thụ hơi nóng từ mẹ, hắn lấy tay gạt đi những giọt nước mắt trên khóe mắt mẹ, hắn nhìn thấy trong đôi mắt của mẹ sự lo lắng, có lẽ mẹ sợ hắn tổn thương Lợi, dù nó xa lánh mẹ, không coi mẹ ra gì nhưng mẹ vẫn luốn thương nó đến như vậy.

“Mẹ yên tâm đi……..con biết phải làm gì mà……đợi con nhé………chúng ta sẽ rời khỏi nơi đây” Long vỗ về Xuân rồi bước lên.

“Rầm” Đến cửa phòng, Long dơ chân đạp mạnh cánh cửa, kình lực mạnh mẽ nhanh chóng làm cánh cửa đổ sập xuống.

“Ai…….ai thế?” Lợi giật bắn người hét lên, cái chết của ông nội không hề làm hắn thu liễm chút nào trái lại càng ngày càng dâm dục đến mức bệnh hoạn, trên giường lớn hắn như ông hoàng khi vừa chơi game vừa được hai cô bé trẻ đẹp phục vụ cả trên lẫn dưới, thậm chí có người bước vào mà hai người vẫn tiếp tục như không hề có chuyện gì xảy ra.

“Là mày? Thằng con hoang, mày vào đây làm gì?” Lợi nhận ra Long gào lên.

“Bốp!” Ăn một cái tát của Long khiến Lợi ngã vật ra trên giường, Long đã nhẹ tay hết sức rồi nhưng mà năm dấu tay đỏ chót trên mặt Lợi nhanh chóng xuất hiện.

“Mày……mày dám đánh tao?……thằng súc sinh này……….tao sẽ giết…….giết mày…….” Lợi ôm mặt gào lên.

Bốp!” Lần này ăn cái tát thứ hai khiến mặt Lợi sưng húp hai bên, hai mắt hắn đỏ hoe cừu hận nhìn Long một cách căm thù tột cùng.

“Nói? Tại sao mày có thể chừi mẹ?” Long đến giờ mới lên tiếng.

“Chửi thì sao? Mày biết tao là ai không? Tao là thiếu gia đích tôn nhà họ Trần, cơ ngơi này sớm muộn cũng thuộc về tao, chửi một con đàn bà thì có là gì? Chỉ tí nữa thôi ba tao sẽ lên đây…….mày phải chết………phải chết…… “ Lợi như một thằng điên hét lên.

Long nhíu mày nhìn thằng em cùng mẹ khác cha của mình, hắn không hiểu lão Khải cùng lão Tuấn đã nhồi vào đầu thằng nhóc này cái gì để nó trở thành một người như vậy.

“Sao? Mày sợ rồi? Haha……yên tâm đi……..tao chỉ cắt đi hai tay cùng hai chân của mày thôi………cả con đàn bà ghê tởm kia nữa……….tao sẽ cạo trọc đầu nó rồi bắt nó trần truồng ra ngoài phố………..mày biết nó có tội gì không? Đó chính là tội sinh ra mày……hahaha” Lợi thấy Long đứng hình thì tưởng hắn sợ nên càng hét to hơn, không biết lão Khải cho nó hít keo chó loại nào mà nguy hiểm đến vậy, tiếc rằng lão đã chết chứ không nhất định phải hỏi cho bằng được nhãn hiệu loại keo chó đó để cộng đồng hít keo chó Việt Nam tìm mua – tất cả vì một cộng đồng hít keo chó vững mạnh……….chết mịa lại lan man cmnr…….hắc hắc mong các bác bỏ qua……..

“Mày nói gì?” Long điên người không kìm được nắm lấy cố thằng nhóc xốc lên.

“Ặc! Cứ….u……..c…ứ…..u……” Lợi ôm tay Long quần quại đau đớn nói không ra hơi, hai cô bé kia thì đã sớm chui vào trong góc sợ hãi rồi.

“Long………..Long………..đừng con……..” Đột nhiên Xuân từ ngoài chạy ôm lấy Long cầu xin, hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp, nãy giờ cô đã nghe thấy những lời tục tĩu xúc phạm của con trai khiến cô đau khổ vô cùng nhưng lúc hắn nguy hiểm, nghe thấy tiếng kêu của hắn cô không thể không chạy vào cầu xin cho hắn.

“Mẹ! Thắng súc sinh này liệu có đáng sống?” Long gầm lên.

“Long…….mẹ biết…….mẹ biết mà………nhưng mà………nhưng mà nó là con mẹ………Long……..mẹ xin con………..mẹ xin con đấy Long………..tha cho nó………tha cho nó đi con……..” Xuân ôm chặc con trai vừa khóc vừa nói.

Long thật sự…..thật sự muốn giết thằng súc sinh này……..nhưng mà giết nó thì mẹ sẽ đau khổ……..sau một hồi day dứt cuối cùng hắn cũng thả Lợi xuống.

“Khục…..khục………khục……..mày……..mày………cả hai……..cả hai phải chết………tao sẽ giết………giết……” Lợi ôm cổ vừa ho khan vừa gào lên, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên hắn bị hành hạ đến thế.

“Câm mồm!” Long ngứa tai dơ chân đạp một cái.

“Bốp!……Rầm!” Lợi như đạn pháo bay thằng ra sau đụng mạnh vào một cái tủ gỗ mới rơi xuống.

“Bịch……” Đau đớn làm mặt Lợi trắng bệch, hắn không còn sức để rên rỉ nữa mà cố gắng bò dậy, hắn đang nguyền rủa………nguyền rủa cha hắn vì lão sao chưa tới để hắn bị đánh thảm như vậy, đến giờ hắn vẫn chưa thể nhận ra được cái gì đang xảy ra với mình, quả là loại keo chó tối thượng.

“Hử” Cú va chạm mạnh làm cánh cửa tủ bật ra, ngay tức thì mùi hôi thối tỏa ra khắp căn phòng, Long cảm giác được bên trong một cái gì đó đang chuyển động.

“Chết……..chết đi súc sinh…..” Đột nhiên bên trong tủ một người đàn bà trần truồng tóc tai bù xù lao ra nhắm thẳng vào cổ Lợi cắn mạnh trong sự sững sờ của những người bên trong căn phòng ngoài Long.

“Ahhhhhhhh………không……..phụt………phụt……” Lợi gào thét cố gắng dãy dụa thoát ra khỏi người đàn bà kia nhưng khỏi cần vì sau nhát cắn cô ấy cũng đã không còn hơi thở nữa, tuy nhiên máu tươi nhanh chóng phun thành voi tử cổ hắn vì động mạch cổ đã bị cắn đứt.

“Mẹ……đừng nhìn…….” Long ôm đầu Xuân kéo lại khi cô còn chưa hết bàng hoàng chuyện vừa xảy ra.

“Long……cứu……cứu nó………mẹ xin con đấy…….” Xuân hai mắt đỏ lên cầu xin Long, cô muốn chạy lại chỗ Lợi nhưng bị Long ghì chặc không cho.

“Mẹ………..nhìn người phụ nữ kia……” Long thở dài nói.

Xuân liếc qua người đàn bà kia, giờ đây cô mới để ý dến thân hình nhầy nhụa các vết thương lớn nhỏ, bên dưới cô ấy đã hoàn toàn bị phá hỏng bới những món đồ chơi người lớn to nhỏ đủ kích cỡ đâm sâu vào……tất cả………tất cả đều do Lợi sao?

“Mẹ………không ai có thể cứu được nó nữa………..tội lỗi nó gây ra thì nó phải nhận lấy……..” Long gằn giọng.

“Mẹ……mẹ………nó……..nó……..nó là con mẹ mà Long……” Xuân gào lên muốn dãy ra chạy tới chỗ Lợi nhưng cô nhanh chóng ngất đi vì bị Long ấn nhẹ sau gáy.

“Thà rằng mẹ hận con còn hơn là cứu lấy một kẻ như thế …………..” Long ôm mẹ bước ra để mặc Lợi dãy chết trong căn phòng, nhìn gương mặt xinh đẹp trong vòng tay mà hắn lẩm bẩm.

……..

Nghĩa trang…..

Long dùng tay phủi đi lớp bụi che phủ một tấm bia đá, hắn tỉ mỉ nhổ đi những cây cỏ xung quanh ngôi mộ phía sau rồi mới thắp nhang cúng, hôm nay hắn đến thăm mộ ba ruột mình, nắm chặt trong tay con siêu nhân bằng gỗ năm xưa, Long ghé đầu vào ngôi mộ thủ thỉ:

“Ba………..tha lỗi cho đứa con bất hiếu mười mấy năm mới đi thăm ba……..”

“Ba……….ba dưới đó sống tốt không?”

“Ba……….ba còn nhớ con siêu nhân này không?…………”

Cứ thế Long kể về tuổi thơ của mình ở căn biệt thự, kể về những gì mình đã gặp và trải qua.

………………..

“Ba……..mẹ giận con rồi………..mẹ không nói chuyện với con nữa……….nhưng con không hối hận vì việc mình đã làm……………ba hiểu con không?”

“À mà dưới đó ba có gặp một thằng mập vừa mới xuống không lâu thì nhớ chia cho nó ít tiền nhé, nó ham ăn lắm nên chắc bao nhiêu tiền cũng không đủ mua đồ ăn đâu!” Long nhớ tới thằng mập rồi cười nói với ba.

    Open

    Close