Thành Viên

Chương 20: Bữa ngủ

Chị gái độc thân

Chương 20: Bữa ngủ
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Trung đi rồi, ông Bách ngồi suy nghĩ. Những điều kiện nó đưa ra làm ông lung lay quá. Huyền rót một ly trà, mang lại chỗ cha.

– Con thấy Trung cũng là người tốt, chắc chỉ muốn mời ba về chứ không có ý gì đâu ba.

– Con là con gái, cứ thấy nó đẹp trai, nhà giàu thì mê. Nó lừa, con thì sao con biết được. Mà sao đang đi với thằng chó con (ông ưa gọi thằng Nam là chó con) lại để thằng Trung chở về – ông hỏi.

– Lúc nãy Nam…đánh con, Trung thấy vậy can rồi đưa con về

Ông Bách thở dài. Ông biết thằng Nam lợi dụng cả nhà ông đang thiếu tiền nhà nó, ép Huyền làm bạn gái nó, rồi lại ưa đánh đập… Nhưng biết làm sao được, ông đang nợ tiền nhà nó mà. Ông chỉ cần ho he, là cha nó kéo lại đốt nhà ông. Ông ôm con gái, nắm chặt tay:

– Mai con gọi cậu Trung tới nhà, cha muốn nói chuyện với cậu ta. Ngày mai con đi bằng xe bus đi, đừng để thằng chó con kia chở đi nữa

– Dạ – Huyền vui sướng trong lòng.

Nhìn con gái vui vẻ, ông Bách thấy trẻ hẳn ra. Cực chẳng đã, ông mới để cho con Huyền đi với thằng Nam. Ông nắm chặt tay, tự nhủ trong lòng sẽ có ngày ông bắt hai cha con thằng Nam chịu cảnh nghèo hèn, tủi nhục như ông hôm nay.

Trung và Phụng về tới nhà. Phụng giúp Trung cởi áo vest như một người vợ, rồi lại vào phòng. Nhìn nàng mệt mỏi, Trung vào lấy trà và hoa cúc làm một tách trà, rồi đem vào phòng nàng.


– Chị uống đi, ngủ ngon lắm đó – Trung vừa nói vừa vuốt vai nàng.

– Từ lúc…”ấy” nhau, thích nịnh chị hen. Nịnh để chị “cho” chứ gì – Phụng bắt thóp em trai.

– Không thèm, chị không cho em cũng đè chị ra, xinh đẹp quá ai chịu nổi – Trung gãi gãi vai Phụng

– Đừng gãi nữa, chị nhột – Phụng rùng mình, ánh mắt ướt át nhìn Trung

– Làm nhột gì, làm sướng thì có – Trung nheo mắt

– Ừ, thì thích, chịu chưa ông tướng.

Phụng cười, dí tay vào trán Trung, nhưng rồi nói:

– Nhưng mà nay chị mệt, với lại sắp đèn đỏ rồi…

– EM hiểu mà, chị uống trà rồi ngủ nhe.

– Em….nằm ngủ với chị đi. Chỉ ngủ thôi nhe.

Thế là hai người nằm lên giường. Hương nến thơm, hương đàn ông tỏa ra từ người em trai, hương hoa cúc đọng lại ở cổ họng làm Phụng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Còn Trung, nó hơi khó chịu ở dưới vì nứng, nhưng rồi cũng ngủ được.

Hai chị em, hai con người ruột thịt với nhau, ôm nhau ngủ. Họ đã trải qua những giây phút hoan lạc, rên rỉ. Bây giờ, họ nằm ngủ với nhau một cách yên bình, không lo lắng…

Hai chữ Loạn Luân với họ, chỉ như hai từ vô nghĩa mà nhân loại đặt ra để tước đi quyền yêu của họ.

Phần 20 – Lại nhà

Trung dậy sớm, ăn sáng rồi đi học. Trước khi đi nó không quên đặt một nụ hôn lên trán người chị xinh đẹp đang ngủ. Nó tới trường, hôm nay tên Nam không đi học. Nó thấy Huyền ngồi trơ trọi:

– Em gái Huyền hôm nay không đi học hả – nó nháy mắt vào chỗ Nam hay ngồi.

– Trung thôi đi. Chỉ giỏi trêu chọc người khác. Mà ba Huyền muốn trưa nay Nam tới nhà Huyền để hỏi thêm.

Trung cười thầm, con cá lớn nhất nó cần câu đã dính mồi. Nó nhìn Huyền:

– Nam mời được ba Huyền về công ty thì chắc khỏi cần học môn “quản trị nhân sự” này nữa, haha.

– Trung thì làm gì cần học. Trung đi học để phát biểu thôi chứ cần gì học nữa – Huyền nói.

Tiết học rất nhanh trôi qua. Nó hỏi:

– Trưa thường Huyền nấu cơm cho ba hả?

– Ừ, hôm nào học qua trưa thì để ba tự nấu.

– Giờ chở Huyền vào siêu thị, Huyền đi chợ nhe. Trưa nay Trung muốn ăn cơm với bác Bách, chắc bác không từ chối đâu.

Thế là để Huyền chờ trước cổng trường, Trung lấy xe rồi chạy lại. Chiếc S500 mở ra, Huyền bước lên, kéo theo con mắt trầm trồ của nhiều người. Một cô sinh viên xinh đẹp bước lên chiếc Mercedess S500, làm nhiều người nghĩ cô là gái bao cho đại gia. Nhưng thấy Nam ngồi trong, ai cũng thở dài. Chỉ có bọn thiếu gia lắm tiền mới cua được gái xinh thôi – họ nghĩ.

Trung gọi điện báo Phụng không ăn cơm. Chiếc xe dừng lại ở CoopMart Nguyễn Đình Chiểu, chờ Huyền mua đồ, rồi nó lại chở cô đi về hướng ngoại ô Quận 7.

Chiếc S500 bóng loáng tiến vào khu nhà nghèo, làm nhiều người hóng. Nhưng so với mặt bằng thì nhà ông Bách vẫn khá hơn nhiều. Trung vào nhà, thấy ông Bách đang ngồi. Huyền xuống bếp, để lại nó và ông Bách:

– Cháu xin bác và Huyền bữa cơm trưa, chắc bác không từ chối chứ

– Haha, cậu cứ đùa.

– Vâng. Vào việc chính, đàn ông không nói hai lời, cháu vẫn đề nghị bác vào công ty, hi vọng bác không từ chối.

– Cậu còn trẻ để nói từ “đàn ông” trước mặt tôi đấy – ông Bách nhắc.

– Dạ. Nhưng ít nhất bác cứ yên tâm là cháu không phải đàn bà.

Câu nói Trung làm hai người cùng cười. Tiếng cười làm giảm đi khoảng cách họ rất nhiều. Ông Bách vân vê ly nước, hỏi:

– Công ty cậu làm bên gì?

– Vẫn mảng truyền thống của nhà cháu, Đầu tư. Nhưng cháu chưa mở công ty, chỉ là sắp thôi.

– Càng tốt, đỡ mất công thay đổi khi tôi vào.

– Nói vậy bác đã đồng ý- Trung cười.

– Ừ, tôi chấp nhận. Nhưng tôi không muốn nhận 1% cổ phần gì gì, cậu trả lương tôi cao là được rồi. Và quan trọng là cậu giúp tôi cho tên Thuận kia một vố thật đâu.

Bữa trưa dọn ra, ba người vừa ăn vừa nói chuyện cũng vui vẻ. Nó ra về, hẹn hôm sau sẽ lại nhà để bàn bạc cụ thể.

    Open

    Close