Thành Viên

Chương 20: Lưu Chính Phong rửa tay chậu vàng

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 20: Lưu Chính Phong rửa tay chậu vàng
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đêm đó, Lưu Chính Phong ra ngoài sân, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, trong long ưu phiền thấy rõ trên khuôn mặt ông, ông lo lắng không biết đại hội rửa tay chậu vàng của mình có trở ngại gì không? Tất cả những hình ảnh tốt đẹp của ông và Khúc Dương cùng đàn ca thổi sáo năm xưa ùa về khiến lòng ông lâng lâng những cảm xúc khó tả. Một tấm áo bào choàng lên người làm ông giật mình, quay mặt lại, thì ra đó là người vợ xinh như hoa như nguyệt đã đồng cam cộng khổ cùng ông suốt mấy chục năm qua, Lưu phu nhân Băng Tâm:

– Không phải ta bảo nàng đưa các con về quê sao?
– Đáng lẽ đi được nửa đường rồi, nhưng nghĩ kỹ lại quyết định quay về, cho dù nói thế nào, thì người một nhà phải cùng nhau…
– Nàng biết rõ đời này của ta chưa từng có giây phút nào vui sống thực sự, từ nhỏ sư phụ nói gì thì sẽ làm vậy, gia nhập võ lâm, không phải mong muốn của ta. Là một nhân sĩ võ lâm cũng không phải điều ta muốn. Bây giờ, ta chỉ muốn cùng người tri âm đàn một khúc nhạc thôi, nhưng đến cả ước mơ nhỏ bé như vậy ta cũng không có cách nào thực hiện được
– Ta không biết quyết định này có phải là sai không, lỡ có mệnh hệ gì…/ Không có bất trắc, sẽ tốt thôi, cả nhà chúng ta cùng Khúc sư huynh sẽ ở bên nhau, đó sẽ là điều tốt nhất… – Băng Tâm vội và chặn ngang lời nói của chồng mình. – nếu sông thì cùng sống, còn chết sẽ cùng chết. – Nàng tiếp tục.

Lưu Chính Phong nắm chặt tay vợ mình, lòng đẩy cảm kích:

– Xin lỗi, đời này của ta không phải vướng chuyện võ lâm, thì là say mê với thế giới âm nhạc của bản thân, từ trước đến này chưa tưng thực sự quan tâm đến cảm xúc của nàng, yêu thương bảo vệ nàng, bây giờ lại muốn…
– Đừng nói nữa, tất cả đều là thiếp cam tâm tình nguyện, mỗi ngày được thấy chàng như thế này, suốt chục năm nay trong lòng đã mãn nguyện rồi.

Nàng xà vào lòng ông, ôm thật chặt để cảm nhận niềm hạnh phúc mà nàng có cảm giác nó đang rất xa vời. Hai người dìu nhau vào phòng ngủ với niềm hy vọng ngày mai, mọi sự đều thuận lợi. Do quá mệt mỏi vì suy nghĩ nhiều, chỉ một lúc sau là Lưu Chính Phong ngủ say như chết, nằm ngáy o o, ông không hay biết rằng vợ ông, Băng Tâm đã lặng lẽ đi ra khỏi phòng, theo lối cổng sau âm thầm đi vào trong rừng:

– Băng Tâm, ta ở đây.
– Khúc đại ca, muội…/ suỵt, khẽ thôi, có ai theo dõi nàng không?
– Hình như là không, mọi người ai nấy mệt mỏi, ngủ say hết cả rồi. Muội âm thầm đến đây không ai biết.
– Vậy là tốt, vậy là tốt.. Lưu hiền đệ thế nào, hắn ổn chứ?
– Tướng công muội hiện giờ cũng đã say giấc, có điều muội có linh cảm sẽ có chuyện chẳng lành vào ngày mai, muội sợ…muội sợ..

Nói tới đây, Băng Tâm nước mắt ràn rụa, đưa tay che mặt, khóc rưng rức, hai vai rung động, trong lòng nàng hoang mang rõ rệt. Khúc Dương nhìn thấy thương tâm quá, ôm nàng vào lòng, vỗ về:
– Băng Tâm, muội yên tâm, có ta ở đây rồi, ta nhất định sẽ bảo vệ cho gia đình muội. Chúng ta sẽ an toàn mà.

Hai người rời nhau định quay về, nhưng vừa đi được vài bước Băng Tâm quay lại gọi một tiếng “Khúc đại ca”, Khúc Dương cũng quay lại nhìn nàng như chờ đợi một điều gì. Băng Tâm đối diện chàng, da trắng toát nổi bật trên áo đen, trong xinh đẹp một cách não nùng. Khúc Dương bạo dạn tiến tới nắm lấy bàn tay trong suốt của nàng mà nói khẽ:

– Nàng giận bọn ta lắm phải không?

Băng Tâm đưa cặp mắt long lanh như nước hồ thu mà nhìn chàng một hồi. Rồi nàng mím cặp môi hồng lại và lắc đầu nhè nhẹ. Khúc Dương liền choàng tay ôm lấy thân người yểu điệu đó vào lòng. Nàng không đẩy chàng ra mà còn ngả đầu vào ngực chàng. Ôm người đẹp trong tay, lòng Khúc Dương như bay bổng trên non tiên. Bỗng nhiên chàng thấy cặp vai thon của nàng rung động khe khẽ. Ngạc nhiên nhìn xuống thì chàng thấy mặt nàng nước mắt đầm đìa, làm ướt đẫm cả khoảng áo trước ngực chàng. Chàng hoảng kinh, nâng cằm nàng lên, run run hỏi nhỏ:

– Băng Tâm…đưng sợ, đừng lo lắng…đã có ta ở đây.

Băng Tâm ngước mặt nhìn chàng, vẫn không nói một lời mà chỉ từ từ nhắm mắt lại. Hai giọt nước mắt khổng lồ ứa ra từ cặp mắt phượng, chảy lăn xuống gò má hồng. Khúc Dương nhìn xuống khuôn mặt đầy nước mắt đó mà không dằn lòng được. Chàng nâng cằm nàng cao lên một tí nữa rồi nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt đẫm lệ, đẹp tuyệt vời của nàng. Nước mắt mặn chát thấm vào môi chàng làm chàng cảm thấy xót xa, và trong lòng hiểu rõ tại sao nàng lại âu sầu đến như vậy.

Thốt nhiên Băng Tâm mở mắt ra, nàng choàng cánh tay trắng nuột qua cổ chàng mà đặt cặp môi đỏ mọng trên môi chàng. Chàng hôn trả lại. Hai người lại hôn nhau, đắm đuối say mê. Vừa nút lưỡi người con gái đẹp như hoa như nguyệt, vừa ôm gọn trong lòng thân hình diễm tuyệt, Khúc Dương cảm thấy lòng lâng lâng, tim đập thình thịch. Và chàng liền nổi nứng lên, con cu cương lên cứng ngắc. Được Khúc Dương ôm sát vào người, Băng Tâm không thể không nhận thấy miếng gân to lớn đang đội quần của chàng lên mà đẩy vào khoảng thân thể giữa hai đùi nàng. Và ngay lúc đó, tự dưng nàng lại làm một hành động táo bạo khác: nàng đưa tay xuống mà nắm chặt lấy con cu cương nứng của chàng. Được nắm cu, Khúc Dương sung sướng đến độ chàng rùng mình luôn mấy cái. Tuy qua làn vải, nhưng chàng đã cảm thấy rõ cái mềm mại, ấm cúng của một bàn tay con gái bó chặt chung quanh con cu nóng hổi của mình. Coi đó là một dấu hiệu khiêu khích, Khúc Dương liền làm tới luôn. Chàng nhả lưỡi nàng ra rồi cầm hai vạt áo của nàng mà giật tung qua hai bên. Tức thì một khoảng ngực trắng tinh hiện ra ngay trước mắt chàng. Hấp dẫn hơn là giữa vùng ngực đó có hai núm vú đỏ hồng, nếu nhìn vào, không ai tin rằng nàng là phụ nữ đã có chồng con. Vùi mặt vào giữa hai bầu vú thơm tho, Khúc Dương nghĩ ngay tới những việc mà chàng phải làm để thỏa cơn dâm nứng đã lên tới cao độ. Nhưng Băng Tâm hình như còn sốt ruột hơn cả chàng, nàng nhanh chóng đẩy Khúc Dương nằm ra đất, Khúc Dương mỉm cười nhắm mắt chờ đợi.

Băng Tâm đặt tay ngay lên bụng chàng, bàn tay êm dịu đó từ từ di chuyển lên tới ngực, tới cổ, rồi dừng lại ở môi chàng. Ôi, những ngón tay thật mềm mại và ấm áp, bàn tay rời miệng, xoa lên má chàng và thay vào đó là một cặp môi mềm ấm hơn đặt ngay lên môi chàng. Hoá ra nàng đã cúi sát xuống mặt chàng mà hôn lên môi chàng, hơi thở thơm tho của nàng phà cả vào mặt chàng. Hành động này của nàng thật là kích thích vô cùng. Tuy nhắm mắt không nhìn thấy gì, nhưng cái cảm giác của một bàn tay ấm áp trên má, một cặp môi mèm mại trên môi, một hơi thở thơm tho trên mũi làm chàng ngây người đi, Khúc Dương tưởng tượng bàn tay trắng muốt của Băng Tâm, cặp môi đỏ hồng của nàng, khuôn mặt kiều diễm của nàng, cả ba đang vuốt ve, hôn hít, bao phủ mặt mình thì đầu óc chàng nổ bùng lên với muôn vàn ánh pháo bông. Chàng lịm người, mê say như đang sống trên cõi tiên. Vừa nút lưỡi Băng Tâm, tuy tâm thần Khúc Dương duờng như phiêu diêu nơi miền cực lạc. Khúc Dương ghì sát đầu nàng xuống thêm nữa, để môi chàng dính chặt thêm vào môi nàng, để lưỡi chàng quấn quyện, xục xạo sâu thêm trong miệng nàng. Chàng say mê bú nút bờ môi, cuống lưỡi của người phụ nữ đẹp như tiên này. Sau một màn hôn môi nút lưỡi tưởng như không bao giờ dứt, môi của hai người vừa mới rời nhau ra.
Chàng xoay người định ôm nàng vào lòng thì Băng Tâm đã ngồi dậy. Chàng nghe tiếng quần áo sột soạt thật nhanh. Và trước khi chàng biết chuyện gì đã xẩy ra thì nàng đã trườn người nằm luôn lên người chàng rồi. Khúc Dương lạnh mình: người nàng hoàn toàn lõa thể! Sự cọ xát với một thân thể trần truồng của Băng Tâm bỗng dưng làm người chàng nóng bừng lên. Bỗng nhiên chàng cảm thấy luống cuống trước hành động táo bạo của nàng. Chính vì vậy mà chàng không dám vọng động, chỉ nằm yên mà không dám sờ mó trên cái thân thể trần truồng đó.

Ngay lúc đó, Băng Tâm làm thêm một hành động táo bạo khác làm chàng nín thở. Nàng đưa tay lần vào người chàng mà cởi bỏ quần áo chàng ra. Phải chăng nàng thấy Khúc Dương vẫn nằm thụ động sau khi nàng tự thoát y nên nàng phải làm tới luôn? Vì thế mà nàng tuột quần áo của chàng một cách vội vã như nàng đã vừa làm với chính nàng. Khúc Dương “ngoan ngoãn” trườn tay cho nàng thoát áo và co chân cho nàng tụt quần mà không nói một lời. Cởi quần chàng xong là bàn tay Băng Tâm lướt nhẹ trên bắp chân chàng, lên tới đầu gối, kéo lên đùi, rồi dừng lại ngay giữa háng chàng. Rồi không ngập ngừng, bàn tay mềm ấm đó nắm ngay lấy thân cu đang cương nứng của chàng mà bóp lại, sọc lên sọc xuống. Nàng mới sọc một vài lần là Khúc Dương đã thấy con cu của mình phồng lớn, cương cứng đến mức tối đa, dường như nó chưa bao giờ cương lớn đến như vậy, đến nỗi chàng cảm thấy nhức nhối đến độ không ngờ.

Và cuối cùng thì việc gì sẽ xẩy đến cũng đã xẩy đến. Nó xẩy đến trong lúc Khúc Dương vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó xẩy đến một cách nhanh chóng khiến chàng tưởng mình đang trong mộng. Băng Tâm lại trườn người nằm lên trên người chàng rồi nàng làm một hành động một cách thuần thục, gọn ghẽ làm như nàng vẫn thường làm rất nhiều lần: tay nàng vẫn nắm chặt lấy con cu to cứng mà nhướng người lên mà đút đầu con cu đó vào ngay lỗ *** mình. Rồi nàng bỏ tay ra mà ngồi thẳng dậy khiến con cu cương dài chui thẳng ngay vào ***. Dưới sức nặng của người nàng, con cu đâm sâu tuốt vào lỗ, sâu tới tận gốc, thấu suốt tử cung.

Chỉ một động tác giao cấu tiên khởi đó thôi là cả hai người đều chịu không nổi mà há miệng ra để hét lên một tiếng thật lớn. Nhưng cả chàng và nàng đều vội gằn lại để khỏi phải bật lên tiếng thét trong đêm tối câm lặng giữa rừng sâu thanh vắng. Khúc Dương chỉ nghe Băng Tâm rú lên một tiếng “Ô…” ngắn ngủi rồi im bặt ngay thì chàng biết nàng đã cắn môi ngậm miệng cố dằn lại tiếng la thẳng thốt. Riêng chàng thì chàng phải nghiến chặt răng lại cố chặn tiếng kêu sướng khoái trong cổ họng. Và cũng chỉ có thế thôi là chàng đã sung sướng đến mất hồn rồi.

Sau một cái đụ đầu tiên sâu tuốt vào ***, Khúc Dương biết chắc là Băng Tâm sẽ đau đớn bởi cái kích thước của con cặc đang nong rộng lỗ ***vì chàng cảm thấy rõ ràng con cặc chàng đang bị *** nàng bó chặt lại, vách *** nàng bám chặt vào thân cu, khiến cho chàng cũng cảm thấy nhức nhối lạ thường. Nhưng không! Nàng hình như không màng đến cơn đau đớn vì rõ ràng Băng Tâm không chần chừ để giảm cơn thốn mà nàng còn hẩy mông liên tục, cưỡi lên người chàng dồn dập như đang ngồi trên lưng ngựa vậy. Nàng nằm bẹp trên người chàng, hai thân thể trần truồng chồng lên nhau, mà dập *** xuống cặc Khúc Dương liên miên bất tuyệt. Nàng không để *** nàng nhả hết con cặc ra mà luôn luôn để *** mình bóp chặt vào khúc thịt đó. Khi nàng nẩy mông lên, nàng chỉ cho con cặc rút ra khỏi *** một tí rối nàng lại dập hông xuống ngay, làm cho con cặc lại mất hút đi vào trong lỗ ***. Động tác hẩy lên thì rất ngắn, và dập xuống thì rất mạnh. Nhịp độ đều đặn mà dồn dập, không ngừng. Khúc Dương nằm yên, để mặc cho nàng hùng hục trên người mình. Chàng nhắm mắt mê man hưởng thụ cái sướng khoái đang tăng dần theo nhịp đụ.

Một lúc sau, Băng Tâm không nằm trên người Khúc Dương nữa mà nàng ngồi lên, chống hai tay lên ngực và quì hai chân ngang bên hông chàng mà đụ chàng. Nàng nhổng mông lên mà đụ xuống cặc chàng bằng cả sức nặng của thân người khiền cho mỗi cú đụ xuống là mỗi lần con cặc đâm thật sâu vào ***. Và khác lúc nãy, mỗi lần nàng chổng mông lên cao là nàng cố ý để cho *** mình nhả con cặc của chàng ra gần hết, tới tận đầu cu; vì thế khi nàng đụ xuống, *** nàng lại bắt đầu ngậm hết con cu, bắt đầu từ đầu cu cho tới thân cu, cho tới khi nó lút tới tận gốc cu.

Nằm dưới, Khúc Dương dường như nghẹt thở. Con cặc của chàng được *** nàng bóp ngặt, chà xát, bú vắt, lúc thì bị kéo dài ra, lúc thì bị bẹp dúm lại khiến cơn khoái lạc cứ càng tăng lên, không biết đến lúc nào mới hết sướng. Ban đầu chàng còn nằm yên cho Băng Tâm chủ động cưỡi, nhưng rồi một lúc sau thì chàng tự động nhồi nhắp, sàng sê theo nhịp độ đụ đéo của nàng. Chàng đưa hai tay lên mà bám vào hai bờ mông của Băng Tâm mà xoa, mà bóp, mà vần, mà đưa đẩy lên xuống, phụ nhịp cho màn hành dâm dữ dội của nàng trên người chàng.

Một lúc sau, dường như đã thầm mệt, Băng Tâm nằm dẹp xuống người chàng, vậy mà nàng vẫn đụ không ngừng xuống cặc của chàng. Bất chợt nàng ôm cứng lấy người chàng Nàng ngừng đụ và kẹp thật chặt hay chân vào hai bên hông của chàng mà thở hổn hển như người sắp chết đuối được cứu vớt lên bờ. Rồi tiếng hổn hển đó được thay bằng một tràng tiếng rên rỉ như kêu than, thổn thức. Nàng đã đạt tới cực đỉnh của sự sướng khoái rồi!

Từ nãy tới giờ Khúc Dương chỉ nằm thụ động, mặc cho Băng Tâm là chủ trong màn làm tình, nhưng khi chàng thấy nàng cứng người mà rên trên người mình thì chàng biết là nàng đang trong cơn cực khoái thì chàng mới bắt đầu hành động. Chàng đưa một tay lên kéo mặt nàng về hướng mặt mình rồi đưa lưỡi mình vào cái miệng đang mở tròn vo mà xục xạo, tìm lưỡi nàng để nút. Một tay kia thì chàng đưa lên ngực nàng mà xoa bóp, vân vê không ngừng trên hai bầu vú căng tròn. Dưới hạ bộ, tuy bị kẹp cứng, nhưng chàng cũng cố hẩy lên xuống, nắc con cặc đang cương nứng đến mức tối đa vào *** nàng.

Khi thấy cơn sung sướng đang dâng lên tới tột đỉnh thì Khúc Dương đưa cả hai tay xuống mà nắm lấy bờ mông trần trụi của Băng Tâm. Ngoài cái ấm áp và cứng cáp của cặp mông, chàng còn cảm thấy hai tay mình trơn nhợt vì dâm khí. Chàng không ngờ nàng lại có thể tiết ra nhiều nước nhờn đến thế. Chàng bám lấy cái mông đít ướt đẫm, trơn lu như được bao phủ bởi một lớp dầu mà nắc không ngừng vào cái lỗ cũng ướt đẫn không kém đó. Và chỉ sau một thời gian ngắn là chàng cũng cứng người ra, xối xả xuất tinh, bơm ngay từng vũng tinh trùng đượm đầy khoái lạc vào trong người nàng.

Hai thân thể trần truồng cuốn lấy nhau mà thở. Cuộc làm tình dai dẳng và dồn dập sau cùng cũng chấm dứt, với cả hai đều sung sướng tột cùng. Có lẽ đây là cuộc làm tình ướt át nhất từ trước đến giờ của cả hai người.

Sau cùng, Khúc Dương cũng nâng nàng dậy, đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng nàng rồi ân cần mặc lại quần áo cho nàng, hai người mỗi người đi một hướng, chàng thì đi sâu vào trong rừng còn nàng thì hướng về phủ Lưu gia. Băng Tâm vừa thất thểu đi ra khỏi rừng thì phía sau có một cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy eo nàng kéo sát vào người hắn, một bàn tay cầm một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt lấy miệng nàng khiến cho Băng Tâm chỉ kịp kêu ú ớ vài câu rồi ngất lịm…

Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung giật mình tỉnh giấc, chàng sực nhớ hôm nay là đại lễ rửa tay chậu vàng của Lưu Chính Phong sư thúc, chàng gọi Nghi Lâm đang ú ớ trong cơn mê dậy, hai người mặc quần áo rồi đi ra khỏi ngôi miếu hoang:

– Nghi lâm tiểu sư muội, chúng ta đã ở bên nhau nhiều ngày rồi, cám ơn những ngọt ngào mà muội đã dành cho ta, nhưng muội bỏ đi như vậy, sư phụ muội nhất định rất lo lắng, hay là muội hãy trở về đi, chúng ta tạm thời xa nhau đã, có được không?
– Không được, một mình huynh ở đây, không ai chăm sóc, muội không thể ỏ đi được. Những gì đã giành cho huynh muội không an hận và cũng không cần huynh báo đáp, nhưng muội phải đợi cho vết thương của huynh lành hẳn đã. – Nghi Lâm nói rất rõ ràng.
– Hay là thế này, muội hãy đến nhà Lưu sư thúc đi, lặng lẽ nói với tiểu sư muội của ta và các sư đệ của ta nữa, bọn họ sẽ tới chăm sóc ta.

“Thì ra, huynh ấy muốn tiểu sư muội của huynh ấy tới ở cùng” Nghĩ đến đây, Nghi Lâm thấy tức tưởi, hóa ra trong lòng Lệnh Hồ Xung vẫn chỉ có một mình sư muội của chàng, tủi thân, hai hàng lệ nàng cứ ứa ra, Lệnh Hồ Xung thấy chột dạ:

– Sao…sao muội lại khóc?
– Muội..muội…
– Ta nói thật với muội nhé, thật ra ta chỉ là một nam nhân bình thường, ta có rất nhiều nhược điểm, vừa thích uống rượu, đánh nhau, ngoài ra ta còn rất thích các tiểu cô nương xinh đẹp, nên muội đừng có quá thích ta. Muội nên đi đi.
– Muội không thể đi được, huynh là ân nhân của muội, muội không thể ỏ mặc huynh như vậy được.
– Được rồi được rồi…ta cho muội ở cùng, với một điều kiện.
– Việc gì?
– Từ nay về sau đừng có khóc, chỉ được cười thôi, nghe chưa, còn nữa, muội dâng hiến cho ta, ta rất cảm kích, nhưng lòng ta thực sự vẫn chỉ có một mình tiểu sư muội của ta thôi, ta không muốn nói dối muội, mong muội sẽ hiểu.
– Muội…muôi…
– Muội muội cái gì nữa, đi thôi. Ta đói rồi, tìm chút gì ăn đi.
– Lệnh Hồ sư huynh đợi muội với…

    Open

    Close