Thành Viên

Chương 204……….233 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P1………30) 5/6

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 204……….233 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P1………30) 5/6
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nhất Bá khóe mắt cay cay, Thiên địa hội có thể giữ vững được vị thế như bây giờ một phần rất lớn là nhờ Nhuyễn Cốt Lão Yêu, trong một lần tình cờ gặp đại dịch, Nhuyễn Cốt Lão Yêu trọng thương bỏ chạy may sao chui vào địa bàn Thiên địa hội, Thiên địa Ngũ Bá không thừa nước đục thả câu mà cưu mang giúp đỡ Nhuyễn Cốt Lão Yêu chữa thương nên được lão yêu sau này thương thế lành lặn đã tuyên cáo giang hồ trở thành Lục Bá của Thiên địa hội giúp trên danh nghĩa Thiên địa Hội có một vị Cường Giả tứ cấp trấn thủ, đủ làm các thế lực khác phải dè chừng. Mười năm rồi, Nhuyễn Cốt Lão Yêu chưa bao giờ đòi hỏi Thiên địa hội một cái gì trái lại không ít lần biếu tặng dược thảo quý giá giúp mấy lão tăng tiến công lực không ít.

“Sao hả? Hận kẻ đã giết đi lão già chống lưng cho Thiên địa hội sao?” Đoàn Dự cười lạnh làm Thiên địa Ngũ Bá tỉnh lại trong đau thương.

“Lão phu không dám……..chỉ là đã quen biết nhau một đoạn thời gian cho nên tránh không được chút tưởng nhớ……..mong công tử chớ hiểu lầm……” Nhất Bá cho tiền cũng không dám nói ra chữ hận, mà quả thật quan hệ của Thiên địa hội cùng Nhuyễn Cốt Lão Yêu cũng là lợi ích, Thiên địa Ngũ Bá cũng là nhìn thấy thực lực của Nhuyễn Cốt Lão Yêu nên mới cứu lão chứ không phải tình cảm gì cho cam, trong cái thế giới tàn khốc này thì tình cảm chỉ là thứ yếu, có chăng chỉ là chút vương vấn chưa phai khi quen biết đã lâu mà thôi.

“Được rồi……ta cũng không cần biết các ngươi có hận hay không nhưng kể từ lúc này Thiên địa hội mặt ngoài các ngươi vẫn làm chủ nhưng đều phải nghe lệnh của ta, kẻ nào chống lại……..CHẾT……” Đoàn Dự bá đạo nói, hai lão tổ Đoàn gia phối hợp thả ra Vực của bản thân

“Là Cường Giả……..” Cảm giác được bản thân không thể cử động, năm lão già đầy kinh nghiệm giang hồ biết đối phương là Cường Giả hàng thật giá thật, cho dù cảm nhận qua thì không mạnh như Nhuyễn Cốt Lão Yêu khi xưa nhưng cũng là kẻ mà Thiên địa hội không thể chống lại được, đó là còn chưa kể mấy tên này xem ra cũng chỉ là thuộc hạ của ai đó…….phải rồi……..Đoàn gia……..chỉ cần động não một chút cũng biết ai phái họ đến……….Ma Tôn.

“Đại nhân……Thiên địa hội thề chết tận trung với đại nhân……..với chủ nhân.” Nhất Bá đột nhiên quỳ gối trước Đoàn Dự làm bốn lão già khác kinh ngạc, đại ca lúc nào cũng trầm ổn bình tĩnh trước mọi biến cố để làm chỗ dựa vững chắc nhất giúp cho Thiên địa Ngũ Bá hay là Thiên địa hội đứng vững nhưng giờ chỉ một cái đầu của Nhuyễn Cốt Lão Yêu thôi đã khiến Nhất Bá sụp đổ.

“Còn không mau quỳ xuống…….các ngươi là ngại sống lâu ?” Thấy bốn chiến hữu còn đang đứng như trời trồng, Nhất Bá gầm lên………lão còn chưa muốn chết và cũng không muốn ai trong Thiên địa Ngũ Bá phải chết cả cho nên lựa chọn thần phục, kẻ yếu không có quyền được lựa chọn…….Thiên địa hội đã rơi vào tầm ngắm của Ma Tôn, một Cường Giả tứ cấp bị giết làm gương là quá đủ dẹp tan mọi suy nghĩ phản kháng trong lão.

Thấy đại cá quát, cả bốn lão già ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta không biết làm gì đến khi nhận thấy ánh mắt sắc lạnh của Nhất Bá quét tới mới sa sầm mặt mày bước đến quỳ trước Đoàn Dự, sống đến chừng tuổi này nhưng đây là người thứ tư chúng quỳ trước mặt sau phụ mẫu, ân sư cùng đại ca Nhất Bá.

“Hừ…………tin rằng ngươi biết chủ nhân chân chính của chúng ta là ai, phản bội chủ nhân đồng nghĩa các ngươi đã ký vào cái án tử cho bản thân cùng thân nhân mình, chủ nhân rất thích đồ gia cho nên các ngươi đừng có ý nghĩ nhân từ ở đây………” Đoàn Dự cười lạnh khiến Thiên địa Ngũ Bá năm lão già run lên, sống đến cái tuổi này thì tên nào không có con đàn cháu đống đây.

“Trời cao chứng giám…..chỉ cần chủ nhân nói đi hướng Đông thì Thiên Đại hội từ trên xuống dưới không dám đi hướng Tây, kẻ nào làm trái nhất định phải lấy cái chết ra tạ tội…….” Nhất Bá cắn răng thề với trời trước mặt Đoàn Dự.

“Haha…….hy vọng ngươi nói được làm được, thằng cháu đích tôn của ngươi ở Mỹ quốc chắc hẳn cũng rất buồn nếu ông nội nó phản bội đấy………..còn bây giờ mau chỉnh đốn toàn bộ Thiên địa hội, chỉ cần lệnh của ta thì toàn bộ từng người một đều phải sẵn sàng hành động, lần này nếu kẻ nào làm chậm trễ phút giây nào trong kế hoạch của chủ nhân thì các ngươi cũng đếm mạng mà bù vào đi……” Đoàn Dự trừng mắt quát, Thiên địa hội có vị thế rất quan trọng trong kế hoạch của Long.

Quấy đảo Bắc Kinh, phát dương danh tiếng là quan trọng nhất nhưng kèm theo đó Long muốn xây dựng thế lực của mình ở Bắc Kinh, trái tim của Trung Hoa……hắn bây giờ đã có Hợp Hoan Phái cùng Đoàn gia nhưng vẫn chưa đủ, Hợp Hoan Phái tính ra cũng không mạnh mà chỉ là một đám nữ nhân vô dụng, Đoàn gia thì sau trận đồ sát đã xưa không bằng này, chỉ còn hai lão tổ Cường Giả là có thể sử dụng tốt………….Truy Mệnh vừa mới manh nha thành lập cũng không thể nhắc đến……Long cảm thấy thiếu một đám tay chân có thể giải quyết nhiều việc vặt vãnh cho mình cho nên Thiên địa hội, tổ chức chưa bị thế lực lớn nào nuốt chửng rơi vào tầm ngắm của hắn. Ban đầu Long có ý định thu phục Nhuyễn Cốt Lão Yêu nhờ tin tức tình báo chỗ Diệp Siêu nhưng nào ngờ, Nhuyễn Cốt Lão Yêu lại là một lão già khá cứng đầu và có chấp niệm cực sâu về chuyện thần phục kẻ khác cho nên hắn buộc lòng phải sử dụng thủ đoạn tiên huyết hái đầu lão xuống làm vật trấn áp Thiên địa Ngũ Bá.

………………

…….Cùng thời điểm đó……….Chu Ngụy đã đến Đổng Phát, lần thứ hai đến nơi đây, hắn càng ngày càng có cảm giác bất an vì một điều gì đó sắp đến nhưng chỉ trong tích tắc vội rũ bỏ nhưng tạp niệm bị cho là vớ vẩn kia đi để vùng bước tiến tới phía trước.

“Ngũ trưởng lão!” Thấy Chu Ngụy tới, đám Hộ Pháp vội chắp tay hành lễ.

“Ta muốn gặp Ma Tôn!” Chu Ngụy mở miệng.

Đám Hộ Pháp nhìn nhau hội ý rồi một tên tiến tới nói khẽ với Chu Ngụy:

“Đại nhân, Lục trưởng lão có căn dặn mấy ngày tới sẽ không tiếp ai cho nên mong đại nhân……” Tên Hộ Pháp khó xử nói, tính tình vị đại gia kia khiến chúng không dám không làm theo rồi.

“Nói với hắn là ta đến, nếu hắn không chịu xuống thì ta sẽ lên…….” Chu Ngụy hai mắt nheo lại nói đầy cứng rắn.

“Đại nhân…….quả thật là anh em không ai có gan đi bẩm báo cả cho nên mong ngài ngày sau lại tới có được không?” Tên Hộ Pháp cười khổ đáp, cho dù Chu Ngụy là Ngũ trưởng lão còn cao hơn vị thế Ma Tôn một bậc nhưng trong mắt chúng thì Ma Tôn còn đáng sợ hơn cả Độc Cô Cầu Bại chứ đừng nói cỡ Chu Ngụy, còn một quyền đánh bay Ma Tôn hôm qua thì thằng ngu nào cũng biết là do gã đóng kịch, chỉ là không ái dám nói ra mà thôi.

“Các ngươi đã không chấp thuận thì bản tọa phải tự lên rồi…….tránh ra……” Chu Ngụy không có thời gian dây dưa, nhìn cái dáng vẻ sợ sệt của dám Hộ Pháp thì hắn biết rằng bọn này sẽ không bao giờ có gan đánh động Ma Tôn………hắn quyết xông vào, khí thế tỏa ra ngay tức thì đẩy lùi bọn Hộ Pháp xung quanh ra sau vài bước chân, như thế cũng đã đủ cho hắn nhào vào cửa thang máy.

…………….

……..trên tầng cao của tòa nhà và cũng là nơi nghỉ ngơi của chủ tập đoàn mà hiện giờ là Long đang chiếm lấy……………

Nhìn vào màn hình theo dõi hiện lên hình bóng Chu Ngụy, Long nở một nụ cười âm hiểm, hắn đã cảm nhận được vài khí tức khá mạnh như là Cường Giả lục cấp, ngũ cấp đang tiếp cận tòa nhà, xem ra là đám lão tổ Dương gia mai phục chờ cơ hội……………chưa dừng tại đó, Long còn nhận ra vài khí tức cũng rất mạnh mẽ ở khoảng cách xa hơn tại những tòa nhà chọc trời……hắc hắc……. tọa sơn quan hổ đấu sao? Hôm nay đến càng đông càng tốt……….

“Tingggg!” Cánh cửa thang máy mở ra, Chu Ngụy không chần chừ bước ra, hắn không bất ngờ khi thấy trước mặt mình là Long cùng đám Hộ Pháp, đội ngũ chỉnh tề cứ như là sẵn sàng đón tiếp khách còn nói con mẹ nó là không tiếp ai.

“Chu huynh……….chúng ta vừa gặp nhau không lâu trước mà huynh đã nhớ nhung đến nỗi lại ghé thăm Ngụy mỗ một lần nữa sao?” Long cười tà.

“Ngụy Siêu! Nhiều lời vô nghĩa, ma đầu ngươi lạm sát người vô tội, Hứa gia mấy trăm mạng táng thân trong tay ngươi khiến giang hồ căm phẫn, ta muốn thay mặt Thập Lục Tháp mang ngươi về trị tội……..” Chu Ngụy khí thế lẫm liệt nói.

“Haha……..Chu Huynh nói thế nào thì phải thế ấy sao? Bằng chứng nào nói ta diệt Hứa gia? Mà nếu là thế thì……….mày……….có tư cách để phán xử sao?” Long đang dở bộ mặt vô sĩ ra thì đột nhiên quay ngoắt 180 độ chuyển thành dữ tợn gầm lên khiến Chu Ngụy cảm giác được cứ như một cơn bão lớn đổ ập vào người làm gã không thể không lùi về sau vài bước mới có thể đứng vững.

“Đại ma đầu ngươi vô pháp vô thiên, nếu ta không ra tay thì còn bao nhiêu người chết trong tay ngươi nữa đây?” Chu Ngụy hôm nay đến là thay mặt Dương gia, dù lý lẽ không đủ nhưng hắn vẫn phải ra tay, ra tay để Dương gia có cái trả lời cho đám thuộc hạ vì hắn trên danh nghĩa sắp là con rể của Dương gia cơ mà.

“Vậy………ra tay đi!” Long cười khẩy ngoắc tay khiêu khích làm máu nóng Chu Ngụy sôi trào, làm võ giả mà bị khiêu khích thì sao có thể chịu nổi đây.

“Cuồng Sư Thần Công……..Cuồng Sư Thập Ngũ Quyền………” Chu Ngụy rống lên, cả người hắn lông tóc tung bay để mái tóc dài cuồng loạn trong nội khí bạo liệt trông chả khác gì bờm sư tử……..tiếp sau đó, cả thân hình hắn vũ động dậm một chân trên mặt đất tạo đà nhảy một bước thật dài bay tới chỗ Long đồng thời hai tay quyền nhắm vào người gã quanh sát.

“Vụt……..vụt………vụt……” Quyền kình xé gió mà tới, Cuồng Sư Thập Ngũ Quyền mười lăm đường quyền biến ảo khôn cùng đánh vào mười lăm yếu điểm trên thân thể con người gần như là cùng một lúc, hung hiểm vô cùng.

“Lần trước một quyền! Lần này mười lăm quyền! Haha, để ta xem Cuồng Sư cái chó má gì đó mạnh cỡ nào nào!” Cuồng Sư Thần Công đã đủ cuồng nhưng Long còn cuồng hơn, hắn không thèm phòng ngự mà cười lớn để mặc mười lăm quyền hung mãnh của Kim Mao Sư Vương ập lên người mình.

“Oành! Oành! Oành…………Oành!………..” Mười lăm quyền tưởng chừng như có thể phá thạch huỷ núi nhưng đánh vào thân thể của Long chỉ là vang lên những tiếng va chạm, kình lực bạo phá khiến dưới chân hắn lớp sàn bê tông vỡ vụn ra………nhưng…….chỉ dừng lại ở đó.

Chu Ngụy thu công lùi về sau ba bước, gương mặt hắn co quắp vì ban nãy hắn có thể cảm giác rõ ràng quyền của mình đánh vào Ma Tôn cứ như là đánh vào thành đồng vách sắt…….không………còn mạnh hơn thành đồng vách sắt rất nhiều, nắm đấm cương mãnh của hắn thế mà tê rân trước cái thân thể biến thái của Ma Tôn……….Chu Ngụy không thể ngờ chênh lệch của hai ngươi đã lớn đến mức này.

“Đã ngứa………cảm tạ Chu huynh đã gãi ngứa cho ta…………..Nào! Xuất ra chiêu mạnh nhất đi, ta chỉ có thể nhường Chu huynh một chiêu nữa thôi đấy……..”

Long khẽ vận lực xóa bỏ một ít kình lực còn sót lại, ma khí tỏa ra tạo thành hắc vụ bao trùm lấy hắn, hắc y tung bay, tóc đen dài cuồn cuộn sau đầu, gương mặt sắc lạnh, hai mắt lạnh lẽo cương liệt coi thường chúng sinh…….Ma Tôn, đây chính thức mới là Ma Tôn.

Chu Ngụy ngưng trọng nhìn chằm chằm đối phương, khí thế hắn kéo cao đến hết mức, toàn thân nội lực súc thế chuẩn bị cho một kích toàn lực………cuối cùng hắn động, hai chân nhịp nhàng di động để cơ thể cường tráng nhào tới chỗ Long như mãnh thú vô mồi.

“Cuồng Sư Thần Công………CUỒNG SƯ ÂM MA TRẢO!” Tiếng gầm lớn của Chu Ngụy bắt đầu cho một đòn âm công khủng bố ập đến người Long, tiếp sau đó là hai tay quyền chuyển thành tay trảo chụp vào đầu hắn.Cuồng Sư Âm Ma Trảo là kết hợp của trảo công và Sư Tử Hống tuyệt học Thiếu Lâm Tự nên khủng bố vô cùng, âm đi trước làm địch thủ choáng váng, trảo theo sau xé xác con mồi, chiêu tiếp chiêu khó ai địch nổi.

“Vù!” Thân ảnh Long như u ảnh di động sang một bên né lấy đường trảo hung hiểm, âm công tuy mạnh mẽ nhưng với ma thể chả có tác dụng gì cho mấy.

“Vụt……” Trảo hụt, Kim Mao Sư Vương không nao núng, trảo vừa xuống lại biến thành tay chém chém ngược lên nhắm thằng vào yết hẩu Long, chiêu nối chiêu.

“Pặc!” Long một tay hạ xuống chặn lại đòn chém hiểm độc, chỉ thủ không công.

“Đòn bị chặn lại, Kim Mao Sư Vương lại biến chiêu cả người co rụt lại xuống dưới rồi như lò xo nẩy bật lên, hai tay trảo ma mị chia làm hai đường đánh vào hạ bộ cùng nơi trái tim Long.

“Vù……..vù…….” Long thân pháp đâu kém, hắn nhấc một chân lên xoay người né đòn trảo vào hạ bộ, một tay tung một quyền chặn lại đòn trảo tới ngực.

“Ầm! Rắc!” Chu Ngụy biến sắc mặt khi một cánh tay oằn xuống sau khi hứng chịu cú đấm của đối phương, chỉ một quyền hời hợt mà tay hắn đã gãy.

“Cuồng Sư Thần Công………Cuồng Sư Tuyệt Xực” Trong sự bất ngờ của Long, Chu Ngụy cánh tay lành lặn luồn lách qua cánh tay hắn để nhắm thẳng vào đôi mắt hắn, cùng lúc đó cả thân hình Chu Ngụy áp sát, khuôn mặt hắn dữ tợn như mãnh thú điên loạn, miệng há rộng nhắm thẳng vảo cổ Long cắn xé.

“Hà hà…….làm người không muốn lại muốn làm thú……vậy thì ngươi làm thú luôn đi……..”Long cười lớn, đầu hắn ngả ngửa ra sau né đòn trảo vào mắt, và khí hàm răng của Kim Mao Sư Vương tưởng như sẽ cắn nát cổ hắn thì cũng là lúc một nắm đấm phá không đánh thẳng vào gò má gã.

“Oành! Rắc……Rắc…..!” Nắm đấm mạnh đến không thể cản phá, gò má Kim Mao Sư Vương lõm hẳn vào kinh dị, kình lực khủng bố làm người hắn bay qua một bên mà không quên để lại một tràng máu trên không trung.

“Khục….khục…..” Chất vật bò dậy, Kim Mao Sư Vương miệng máu nhổ ra mấy cái răng gãy, đau đớn không làm cho hắn sợ hãi mà khiến chiến ý tăng cao đến cực điểm.

“Sư phụ ta đã từng nói…….Chỉ khi gặp đại địch là ác ma tà đạo mới có thể xuất ra chiêu này……….Ma Tôn………ngươi thật vinh dự khi làm người đầu tiên được hứng chịu chiêu thức này của ta…….” Kim Mao Sư Vương ngọng nghịu nói.

“Hình như ngươi đã quên……..ta chỉ nói là nhường ngươi hai chiêu……..” Một âm thanh lạnh lẽo truyền vào tai khiến Chu Ngụy sửng sốt, hắn còn muốn nói gì đó nữa nhưng đã muộn……..một quyền cực nhanh và cũng cực mạnh đã oanh sát lên ngực hắn khi hắn còn chưa kịp phản ứng.

“OANH! Ầm……Ầm……….Ầm………” Chu Ngụy như đạn pháo bay ngược ra sau xuyên qua mấy bức tường bê tông mới chịu rơi xuống đất, Kim Mao Sư Vương khí thế lẫm liệt nay đâu còn, trước ngực hắn là một lỗ sâu hoắm từ trước ra sau, máu tươi tràn ra như thác đổ kèm theo ma khí tà dị lượn lờ tại miệng vết thương……..tuy thế Chu Ngụy chưa chết, hắn chỉ là trọng thương, khí tức không thể điều động vì bị ma khí xâm nhập phong bế lại………Long đương nhiên không muốn giết tên này, hắn còn phải nhường việc này cho người khác cơ mà……..hắc hắc.

“Ngươi rất mạnh…….rất mạnh” Chu Ngụy thê thảm gượng người bò dậy tựa lưng vào một chiếc cột để có thể ngồi vững, hắn nhìn thằng vào đối phương nói.

“Chu huynh quá khen……xem ra Chu huynh không còn sức để có thể trừ gian diệt ác cho muôn dân trăm họ được nữa………” Long khinh bỉ mở miệng, làm người phải biết tự lượng sức mình.

“Khục…….khục………ta sẽ không thua………khục……” Chu Ngụy tức giận khiến tiên huyết nhộn nhạo lại phun ra vài búng máu lớn, bàn tay hắn bí mật mò mẫm chuẩn bị lôi ra đòn bảo mệnh………cơ mà…….hắn không thể nào ngờ Dương gia lại động thủ ngay lúc này……….Chu Ngụy đột nhiên hửi được mùi hương thoang thoảng trong không khí, là từ hệ thống điều hòa của tòa nhà.

“Phụt!” Độc thành, Chu Ngụy biến sắc mặt, hắn phun ra một tràng máu đen kịt do nhiễm độc, độc tính phát tác quá nhanh rồi…….mà cũng phải thôi, hắn đã phục dụng không ít Bách Hoa Tàn Độc cơ mà.

“Ra tay rồi sao? Để lão tử đợi mãi……” Nhìn dáng vẻ của Kim Mao Sư Vương, Long khẽ thầm thì chỉ có hắn mới nghe được.

“Sư phụ……kiếp sau báo đáp………..Dương Mịch……..kiếp sau nên duyên…….” Chu Ngụy tay chân bủn rủn không còn một chút sức lực nào, hắn biết mình trúng độc nhưng không biết là từ đâu và từ lúc nào, hắn tin chắc đó không phải Ma Tôn rồi vì gã cần phải làm vậy để đánh bại hắn sao?…….tính mạng đang trôi qua nhanh chóng khiến Chu Ngụy không còn suy nghĩ đến tìm kẻ hạ độc nữa mà cố gắng nhớ lại một cách rõ ràng nhất bóng dáng của sư phụ, của người yêu để khắc sâu chúng vào linh hồn mong kiếp sau nếu được đầu thai làm người thì còn báo đáp được cố nhân.

Kẻ si tình cứ thế ra đi trong mưu toan của những kẻ khác, hắn đã làm tròn vai rồi.

“Oành! Xoảng! ” Ngay khí Kim Mao Sư Vương lìa đời, cửa kính tòa nhà bị phá nát, không biết có chuẩn bị từ trước không mà mười lăm lão giả ăn mặc bạch y đồng thời hiện thân một cách rât nhịp nhàng. Dùng đầu gối để nghĩ cũng biết kẻ đến là ai……….mười lăm lão tổ Dương gia đã đến.

“Ác ma! Thân là trưởng lão Thập Lục Tháp lại bỏ qua quy củ tàn sát người vô tội, đã vậy còn dám lạm sát cả trưởng lão cấp bậc cao hơn mình, hai trọng tội đã đủ để ngươi phải chịu lăng trì tùng xẻo trăm ngàn lần!” Lão già đứng đầu chính là Dương Nghiệp mở miệng, trái ngược với võ giả lẫm liệt, Dương Nghiệp lưng còng, tay chống quải trượng, râu tóc bạc phơ, nét mặt nghiêm nghị và đôi mắt như chim ưng.

“Hắc hắc……..bản tọa dù có làm sai thì các ngươi có tư cách để phán xét sao?” Long cười lạnh đáp.

“Dương gia ta tuy không có tư cách phán xét nội bộ các trưởng lão Thập Lục Tháp nhưng vẫn có thể hổ trợ Thập Lục Tháp bắt người, dẫn giải đại ác ma ngươi về chịu tội không ai làm thì để cho Dương gia ta làm đi………” Dương Nghiệp mặt không đổi sắc khi bị sỉ nhục mà vẫn đối đáp lại.

“Ha ha……….mục đích thật tốt đẹp biết bao……có điều……các ngươi là tự tin thực lực bản thân có thể bắt ta ?” Long cuồng tiếu cười, hắc vụ quanh người hắn triệt để bạo liệt như bốc cháy hừng hực tạo thành cảnh tượng khủng bố cực điểm cùng áp lực nặng nề đối với đám lão tổ Dương gia, toàn bộ đều có vẻ mặt ngưng trọng.

“Vì muôn dân trăm họ thì dù có đủ lực hay không, Dương gia ta vẫn là liều chết với đại ma đầu ngươi!”Dương Nghiệp lời nói nhẹ nhàng nhưng đến tai mọi người đều rõ ràng từng câu chữ một, bên ngoài tòa nhà, đám cao thủ đang thám thính động tĩnh cũng vậy……Dương Nghiệp muốn sau hôm nay, hình ảnh Dương gia sẽ tăng đến một độ cao chưa từng có.

“Nói hay lắm………ra tay đi, để ta xem tay chân của các ngươi có mạnh bằng mồm các ngươi không?” Long khóe miệng nhếch lên khinh bỉ.

“Cộp!” Đoàn Nghiệp cũng không nhiều lời nữa, quải trượng trong tay lão đột nhiên gõ xuống sàn một cái để rồi ngay sau đó, mười bốn lão giả quỷ mị động thân bao vây bốn phương tám hướng quanh Long không có một kẽ hở.

“Dừng tay!”

Đám Hộ Pháp sao có thể đứng yên, nếu lúc trước là cuộc chiến của Ngũ và Lục trưởng lão thì chúng quả thật là không thể nhúng tay nhưng giờ thì khác, một thế lực ngoại lai muốn động thủ với trưởng lão Thập Lục Tháp thì thân là Hộ Pháp chúng không thể đứng nhìn được rồi, cho dù Ma Tôn đúng hay sai trước cái chết của Kim Mao Sư Vương thì trước hết là phải giữ gìn tôn nghiêm của Thập Lục Tháp cái đã.

“Các vị Hộ Pháp chẳng lẽ không thấy tên đại ác đầu này đã gây tội nghiệt như thế nào sao mà còn bảo hộ hắn?” Đoàn Nghiệp gầm lên, khí tức kỳ lạ tỏa ra từ người lão ngay tức thì đập vào hai mươi tên Hộ Pháp khiến chúng trợn tròn mắt bất động thân hình không thể nhúc nhích.

“Đạo khí quả là mạnh mẽ……..haha!” Long cảm giác được cái khí tức mới lạ kia mà thốt lên, từ tình báo của Diệp Siêu và hiểu biết của Đoàn gia, hắn biết không ít về Dương gia, gia tộc đặc biệt tu luyện Đạo pháp chứ không phải võ đạo.

Đạo pháp hay nói cao hơn là Tiên đạo được cho là cùng với Phật đạo giúp con người phương Đông tiến lên một bước cao hơn, đột phá phàm giới để bước lên con đường tu Tiên vô thượng, phá toái hư không, vĩnh hằng bất diệt………..tuy vậy trải qua không ít biến động của lịch sử, con người bây giờ lại thích tu luyện võ thuật hơn là Đạo pháp vì tu võ chỉ cần có thiên phú cao và sư phụ giỏi cùng tài nguyên tốt thì nhất định sẽ trở thành cao thủ còn Đạo pháp lại cần ở ngộ tính, kiên trì……cái mà không càng lúc càng lổi thời với những thế hệ trẻ đầy năng động và thiếu kiên nhẫn.

Trung Hoa không thiếu những kẻ tu Đạo pháp nhưng để có thể coi là Đạo pháp chính thống và có tiếng nói thì bây giờ chỉ còn mỗi Dương gia, mà Dương gia có thể giữ vững được vị thế của gia tộc không thể không kể đến công lao to lớn của lão tổ tông, người được cho là đệ tử chân truyền duy nhất của Đạo Tổ – người đặt nền móng cho Đạo giáo hình thành tại mảnh đất rộng lớn này.

Đạo giáo có rất nhiều các chi phái nhưng chung quy tín ngưỡng vẫn là bắt nguồn từ tự nhiên, tự nhiên sinh ra ‘Đạo’, đạo sinh ra trời đất, trời đất sinh ra vạn vật trong đó có con người…….vậy là có thể nói Đạo là khởi nguồn sinh ra vạn vật nhưng vạn vật muốn tồn tại được cần phải có ‘Đức’…….’Đức’ ở đây không phải đức tính của riêng con người mà là sự hợp lý, công bằng đầy mầu nhiệm của vạn vật được thể hiện qua sự cân bằng giữa âm và dương…………..nói thì nhiều nhưng có thể hiểu một cách ngắn gọn : Tu Đạo pháp chính là tu luyện sự cân bằng Âm Dương, nếu âm thịnh dương suy hay dương thịnh âm suy chính là trái với tự nhiên và cần phải cân bằng lại, chỉ khi Âm Dương hòa hợp mới có thể hòa mình vào tự nhiên, lấy sức mạnh của tự nhiên.

Âm Dương ở đây không được hiểu theo nghĩa hẹp là đực cái mà là hai mặt đối lập của vạn vật, Phật giáo có giác ngộ thì Đạo giáo có ngộ đạo, muốn ngộ đạo thì người tu luyện cần phải ngày đêm tham ngộ quy luật trời đất để tìm ra Đạo của mình, để có thể biển chuyển Âm Dương sai lệch về vị trí của nó và rồi hấp thu được tinh hoa trời đất, cải biến bản thân thành một ‘thực thể’ ngày càng cao hơn, ngày càng xa hơn so với loài người trần tục.

Dương gia đạo giả tu luyện Đạo pháp có một lợi thế đó là kẻ đi sau được kế thừa tri thức từ người đi trước, hai bộ đạo pháp Thái Cực Quyền và Sinh Tử Độ Phổ chính là trấn gia chi bảo của Dương gia, tụ hội những tham ngộ quý báu của những bậc tiền nhân. Lão tổ Dương gia Dương Nghiệp tuy tư chất xuất chúng nhưng 5 năm trước trong một cuộc so tài giữa các gia tộc cũng chỉ thể hiện ra Cường Giả lục cấp, Thái Cực Quyền năm tầng, Sinh Tử Độ Phổ lam cấp mà thôi. Thái Cực Quyền thế mà tám tầng, Sinh Tử Đổ Phổ thì chia làm bảy màu từ thấp đến cao là đỏ cam vàng lục lam chàm tím đấy, Dương Nghiệp tuy được cho là có tư chất ngộ đạo cao nhất Dương gia chỉ sau lão tổ tông mà một trăm hai mươi năm khổ tu cũng chỉ mới luyện được tới cấp độ đó thôi là đủ biết Đạo pháp tu luyện khó cỡ nào, muốn thành Tiên đâu phải dễ.

“Bày trận! Thái Cực Đồ Trận!” Dương Nghiệp hô khẽ, bóng hình lão mờ ảo quỷ dị không còn còng lưng nữa mà lại thẳng tắp như thanh niên và rồi mờ ảo trong không gian, cuối cùng đột ngột xuất hiện trước mặt Long, Đạo khí lam nhạt lan truyền khắp toàn thân, tay chân nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy di động, hai tay lão vẫy lên thực hiện động tác Khởi Thức cơ bản nhất trong Thái Cực Quyền, động tác tưởng chừng như đơn giản nhưng kẻ khác nhìn vào chỉ thấy những tàn ảnh của cánh tay lão như thể lão và tự nhiên có một mối liên hệ nào đó dù chỉ là mong manh.

Tuy động tác chậm và không được lưu loát hơn Dương Nghiệp nhưng mười bốn lão già khác cũng rất nhanh phối hợp với lão để tạo thành thế trận bủa vây lấy Long, trên người họ là những màu đạo khí từ màu cam đến màu lục thể hiện cho cấp độ Sinh Tử Đồ Phổ của bản thân.

“Haha…………hay, thế trận nhìn qua rất là đồ sộ khiến bản tọa cảm thấy khá vinh hạnh khi được các ngươi đối đãi một cách trịnh trọng như thế này……….” Long cười lớn trước thế trận của đám lão tổ Dương gia, bản thân hắn cảm nhận được rõ ràng mười lăm luồng sức mạnh chèn ép lên bản thân hắn như khóa chặt cả người hắn không thể cử động………cơ mà cảm giác chỉ là cảm giác, ma khí của hắn tự động tỏa ra chặn lại mười lăm luồng Đạo khí kia không một chút khó khăn.

“Thái Cực Quyền – Hư Linh Đỉnh Kinh” Dương Nghiệp là người khởi xướng, lão bỏ ngoài tai những lời miệt thị của Long để tập trung toàn tâm vào trận đấu, Đoàn gia vết xe đổ còn đó cho nên Dương gia đã không động thì thôi, đã động phải toàn sức toàn lực một lần giải quyết……

“Hư Linh Đỉnh Kinh…..” Mười bốn tiếng nói trầm thấp đáp lại như hưởng ứng Dương Nghiệp, mười lăm lão già tay để trước ngực, đầu cổ ngay thẳng, thân quán tại đỉnh, không hề vận sức mà tự nhiên thả lỏng cơ thể, nói thì chậm nhưng động tác của các lão chỉ để lại những tàn ảnh theo sau đầy mê hoặc,

Khởi Tức tụ khí, Hư Linh Đỉnh Kinh quán khí…….đạo giả ra tay ít nhất phải vận dụng hai động tác này.

“Thái Cực Đồ Trận – Bạch Hạc Lượng Xí!” Dương Nghiệp gằn giọng, động tác của lão vẫn là nhẹ nhàng nhưng Long lại biết nó nhanh cực kỳ khi hai tay lão đột ngột tung lên trời cao để một chân bước tới lấy đà, hai tay xà xuống như bạch hạc hạ cánh và cuối cùng là một chưởng mang theo mười phần mười đạo khí của lão thẳng đến người gã.

“Vù………..vù………” Tương tự như Dương Nghiệp, mười bốn chưởng từ khắp bốn phương tám hướng áp lên người Long như cùng một lúc tạo thành trận thế đẹp mắt nhưng không kém phần khủng bố, Thái Cực Đồ Trận chính là như vậy.

“Hahaha………..Đạo gia động tác đẹp mắt đến lạ thường, các ngươi đã là hạc thì bản tọa là hổ đi, mãnh hổ nan địch quần hồ nhưng các ngươi chỉ là hạc………chỉ là hạc…………Ma Chấn……..” Long cười lớn giữa sự tấn công của bầy hạc, khí thế hắn kéo cao đến cực độ để rồi phá tan sự trói buộc vô hình của mười lăm luồng đạo khí tại thân.

“Pặc! Vô tri đạo giả! Oành” Dễ dàng dùng tay cản lại một tay chưởng của một lão tổ Dương gia, Long tựa thế tung luôn một đấm trả vào ngực lão rồi quay người tiếp tục với lão già thứ hai trong tốc độ không thể tưởng tượng nổi, nắm đấm của hắn ngay tức thì xuyên qua lồng ngực lão chỗ trái tim tạo thành một huyết động từ trước ra sau để giúp lão cảm ngộ được chữ tử một cách chân thực nhất. Tiếp sau đó Long xoay người chuyển mục tiêu.

“Ầm! Ngu xuẩn không biết lượng sức mình! Rắc………Rắc…..” Lão già thứ hai không được tốt so với lão giả đầu tiên, Long khinh thường đỡ mà tung một chưởng đối chưởng với lão khiến cánh tay lão oằn lại kinh dị khi xương nát vụn.

“Oanh! Đã có gan giết người thì phải chấp nhận bị người giết!” Diệt xong lão giả thứ hai, Long lấy chân trái làm trụ, chân phải tung luôn một cước thần sâu quỷ khốc vào đầu lão già thứ ba khiến đầu lâu lão bay thẳng ra ngoài khi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chưa dừng lại tại đó……..chân hắn sau đòn cước hung hiểm lại quét trở về quặp vào cổ lão giả thứ tư kẹp chặt.

“Chết! Bất quá là một sự giải thoát!” Giết một mạng, Long để lại một câu nói cũng là lời chia ly với những sinh mạng trước mắt mình.

“Vù…………Rắc…………….Rắc………” Chân vừa kẹp vào cổ lão giả, Long dậm mạnh chân trụ lấy đà để cả người xoay tròn trong không gian mang theo cái xác nát xương cổ của lão, hai tay hắn biến thành trảo.

“Đoạn Chi Trảm Thủ” Trảo hai phân làm bốn, bốn phân làm tám, tám phân làm mười sáu………hàng ngàn đường trảo hư hư thực thực trong không gian bủa vây lấy mười một lão giả còn lại kể cả Dương Nghiệp.

“Oành………Oành…………Oành………” Mười lăm chưởng lực tưởng chừng sẽ ép nát Ma Tôn nhưng nào như dự tính, tốc độ trả đòn kinh hồn của Long khiến ngoài Dương Nghiệp kinh hãi kịp tán công lùi về sau thì mười lão giả còn lại đều không thể tránh khỏi đòn trảo hung hiểm đến cùng cực của Ma Tôn.

“Rầm……….Rầm…………Rầm………Rầm……….” Tầng cao nhất tập đoàn Đổng Phát lại tái hiện tràng cảnh nhân gian luyện ngục, ngoài bốn các xác tương đối là nguyên vẹn rơi xuống thì kéo theo đó là hàng chục những đầu lâu, cánh tay, cẳng chân cùng máu tươi rơi theo như một cơn mưa máu kinh dị…..

“Không………..không thể nào…………” Dương Nghiệp lùi về sau liên hồi đến khi chạm phải bức tường tận cùng mới có thể dừng lại được, nét mặt lão sợ hãi đến trắng bệch khác xa với vẻ đạo mạo của một đạo giả cao cấp lúc trước……….lão không thể tưởng tượng nổi chỉ một lần động thủ mà Ma Tôn lại có thể diệt sát đi mười bốn lão tổ Dương gia, lần này cho dù có thắng thì cũng chỉ là thắng thảm, Dương gia đây là thiệt lớn huống hồ chưa tính tới lão không chắc mình có thể thắng tên ác ma kia………..nhìn những nét mặt sững sờ nơi các đầu lâu lăn lông lốc trên mặt đất đã đủ khiến lão sợ đến bủn rủn chân tay rồi, sao hắn có thể mạnh đến như vậy?

“Hắc hắc…………Dương gia lần này tặng cho bản tọa một món quà không nhỏ đâu…………Dương Nghiệp tiền bối, ta phải làm gì mới có thể báo đáp tiền bối đây?” Long cười lớn trước giáng vẻ của Dương Nghiệp, ma khí của hắn bắt đầu lượn lờ nơi thân xác những lão tổ Dương gia để cắn nuốt, Đạo giả thân thể quả thật rất quan trọng với hắn lúc này.

Dương Nghiệp không đáp, đạo khí lam sắc của lão tỏa ra bao trùm khắp toàn thân một lần nữa, thân là Cường Giả lục cấp, lão nhanh chóng lấy lại bình tĩnh vì đây là một cuộc chiến sinh tử.

“Ma đầu…….giết mười bốn vị lão tổ Dương gia, lão phu không xé xác ngươi, uống máu người thì sao có thể ăn nói với vong linh tổ tông Dương gia đây…………Thái Cực Quyền chung cực vũ kỹ đệ nhất chiêu………Âm Dương Vô Cực Quyền……..”

Râu tóc Dương Nghiệp dựng ngược, cả người lão như bốc cháy trong lam diễm, mặt mày vặn vẹo đáng sợ thể hiện tức giận đến tận cùng, đạo giả không phải võ giả, Âm Dương Vô Cực Quyền cũng không hề hoa mỹ như những chiêu quyền thuật khác mà đơn giản chỉ là một đấm thuần túy nhẹ nhàng của lão hướng về Long…………….nhẹ nhàng là thế, đơn giản là thế nhưng đó chỉ là dưới ánh mắt thiển cận, còn đối với Long thì nắm đấm kia lại là vô vàn những biến ảo của các quy tắc trong tự nhiên mà hắn không hiểu thấu, tất cả dồn nén tại nơi bàn tay của Dương Nghiệp, tự nhiên như là ủng hộ nó để nó trôi đi tuy chậm mà nhanh, tuy nhanh mà chậm đánh đến người Long với thế không thể tránh né hay chống lại

Long ngưng trọng mười phần trước nắm đấm này, hai tay hắn ma khí cuồn cuộn tích tụ lại ngày càng đậm đặc đến đáng sợ khiến không gian vặn vẹo, khi nắm đấm của Dương Nghiệp tới cũng là lúc hắn động.

“Thiên Ma Quyền!” Tiếng hống như rồng ngâm của Long khiến tòa nhà rung mạnh, một tôn ma thần mờ ảo xuất hiện sau lưng hắn một cách quỷ dị đến khó tin, để rồi đến lúc hắn tung quyền cũng là lúc tôn ma thần kia dơ tay lên tung một đấm theo đối chọi với Dương Nghiệp,

“ẦM!” Quyền chạm quyền, nặng lượng bạo toái kinh hồn từ cú va chạm khiến tòa nhà đã nắc nẻ rất nhiều từ trước càng không thể chịu nổi mà càng lúc càng lắc lư mạnh như sắp sụp đổ, may sao hôm nay Long đã cho toàn thể tập đoàn nghỉ phép nếu không thương vong là không ít.

Trở lại với đấu trường của hai Cường Giả, Dương Nghiệp toàn thân nhẹ nhàng vũ động Thái Cực Quyền phân tán kình lực kinh người từ Thiên Ma Quyền, đạo khí lam sắc của lão cũng đối chọi gay gắt với ma khí của Long giúp lão không bị thương nặng lắm nhưng mà bị đẩy về sau mười bước cùng với miệng phun ít huyết là không thể tránh khỏi…….phía Long thì trông có vẻ tốt hơn, ma thể biến thái của hắn chịu phải Âm Dương Vô Cực Quyền của Dương Nghiệp như thể là gãi ngứa nhưng Long biết đó chỉ là bên ngoài, bên trong cơ thể hắn lục phủ ngũ tạng vừa mới hình thành đã nát vụn không ít, Đạo giáo không phải trò đùa mà là tích tụ cảm ngộ mấy nghìn năm qua cho nên Âm Dương trong tự nhiên có thể tàn phá cơ thể hắn mặc dù có Long Chi Huyết bảo hộ là không có gì lạ, may sao hắn còn có Phượng Chi Huyết cho nên hồi phục thương thế chỉ là chuyện sớm muộn.

“Thân thể hắn thật là cường hãn!” Dương Nghiệp lau đi vết máu nơi khóe môi, hơn ai hết lão biết Âm Dương Vô Cực Quyền lợi hại đến mức nào, một quyền cảm ngộ sâu sắc Âm Dương trong tự nhiên đến vậy mà vẫn không thể hạ gục được đối phương khiến lão có cảm giác bất lực trước sự cường hãn đến quái thai của Long.

“Phụt!” Thả ra một ngụm trọc khí, thương thế đang dần chuyển biến tốt khiến Long đã có thể cử động, toàn thân hắn ma khí vũ động không ngừng sẵn sàng cho một kích toàn lực.

“Không thể công nhận ngươi là kẻ đầu tiên khiến lão phu có chút nể phục vì ở độ tuổi này đã luyện ra một thân thực lực như thế………tuy nhiên cái gì cũng có điểm dừng, Đạo pháp không phải võ đạo, ngươi không thể chống lại tư nhiên………nào! Hãy hãnh diện vì ngươi là kẻ đầu tiên được nếm thử chiêu này của ta……..Thái Cực Quyền chung cực vũ kỹ đệ nhị chiêu – Luân Hồi Quyền…….” Đoàn Nghiệp toàn thân đạo khí màu lam một lần nữa bùng cháy, lần này lão đã không còn giữ lại chút gì nữa mà tung hết sức, thậm chí bộ dáng lão leo lắt như ngọn đèn sắp tắt vậy chứng tỏ để xuất ra chiêu này lão đã hao tổn không chỉ là Đạo khí mà còn cả sinh khí.

“Vụt!” Luân Hồi Quyền, quyền ngưng tụ từ sinh khí để rồi tìm lại tử khí để cân bằng Âm Dương …………. trong không gian, một nắm đấm màu lam nhạt hình thành một cách quỷ dị, dù vẫn còn cách xa nhưng Long đã cảm giác được áp bức đến khủng bố đè lên người mình, khác xa với những lần trước đó thuần túy là dùng nội khí mạnh mẽ áp chế đối phương, lần này Long đối diện với tự nhiên, hắn có thể cảm giác được rõ ràng nắm đầm kia đang thèm muốn tử khí từ mình, nó muốn nghiền nát hắn thành vô vàn vô ma khí sau đó cắn nuốt như một con quái vật tham lam đang nhắm vào con mồi béo bở.

“Đạo pháp đúng là khó chơi mà!” Long cười khổ thầm nhủ, tuy thế gặp khó lại khiến chiến ý hắn tăng lên gấp bội, có chiến đấu mới có thể mài dũa cho võ giả kinh nghiệm, qua vài lần giao tranh với Dương Nghiệp hắn đã nhận thức được ma khí của mình vẫn còn thiếu một cái gì đó để có thể chân chính đấu lại Đạo khí của đối phương, đó là hồn……..chỉ cần đột khá đến Tam Tử – Tử lập Ma Thần thì lúc đó hắn sẽ chính thức có ‘đạo’ riêng của bản thân, chính thức lĩnh ngộ được Ma Đạo để rồi ma khí của hắn có hồn giống như Đạo khí hay Phật khí của mấy lão Cường Giả cấp cao như Dương Nghiệp hoặc hơn nữa, càng nghĩ tới Long lại càng mong chờ đột phá cảnh giới kia.

“Roẹt……..roẹt……” Trong lúc Long đang bận tâm suy nghĩ cách đối phó thì tay quyền khổng lồ kia đã bắt đầu di chuyển, nó đến không nhanh như vũ bão mà lại chầm chầm nhẹ nhàng cơ mà nó lại khóa chặt vị trí của Long khiến hắn có cảm tưởng không gian xung quanh mình như thể bị khóa kín không thể tránh thoát.

“Ra cho ta! Ma Long!” Biết không thể không đánh, Long gầm gừ ngưng tụ ma long, từng con rồng đen kịt huyễn hóa từ ma khí nhanh chóng hiện thân vừa cuộn mình vừa gào rống xung quanh người hắn.

“Graooooooooo! Rẹt…….Rẹt! Graoooooooo!” Chỉ trong ít giây ngắn ngủi, năm mươi đầu ma long cuồng bạo phủ khắp người Long khiến hắn trông chả khác nào một vị thần cai quản loài rồng đen, đây cũng là chín phần mười thực lực của hắn rồi, đối phương đã toàn lực thì hắn cũng không thể không ứng phó.

“MA LONG LOẠN VŨ! LÊN!” Tòa nhà lắc lư như động đất trước áp lực khủng bố, năm mươi đầu ma long cuộn tròn quanh thân hắn như thể cùng hẹn trước mà nhào về phía trước thẳng hướng nắm đấm to lớn kia mà oanh sát.

“Phụt! Phụt! Phụt!” Từng đầu ma long đâm vào Luân Hồi Quyền làm nó mặc dù không bị phá vỡ nhưng màu sắc ảm đạm đi không ít khiến Dương Nghiệp sắc mặt khó coi hơn bao giờ hết, lão cũng không thể nào có thể tưởng tượng nổi là Ma Tôn có thể xuất ra được năm mươi đầu ma long mạnh mẽ đến thế.

“Oành! Oành! Phụt! Phụt! Oành! Oành!” Những tiếng nổ rền vang lại tiếp tục tiếp diễn, đến đầu ma long thứ bốn mươi nổ tung khi va chạm thì Luân Hồi Quyền đã trở nên nhỏ yếu chỉ bằng một cái nắm đấm của em bé, màu lam cũng đã không còn nữa mà chỉ là màu trắng tinh nguyên mà thôi……..Dương Nghiệp biết mười đầu ma long còn lại sẽ đánh tan Luân Hồi Quyền của lão.

“Đạo pháp tuy lợi hại nhưng lại có một điểm yếu! Tốc độ!” Long hai mắt lóe sáng khi vừa tìm ra yếu điểm dường như là duy nhất của Đạo pháp và cũng là thứ khiến Đạo pháp không thể lan truyền rộng rãi như võ đạo được……….Tu luyện đạo pháp đã gian nan vât vả rồi nhưng để xuất một chiêu thì đạo giả phải tốn không ít thời gian ngưng tụ đạo khí, chiêu thức của Đạo pháp lại là vận dụng theo tự nhiên, dựa vào tự nhiên cho nên không thể nào nhanh như võ giả được…….cũng chính vì lý do đó mà đạo giả phải tìm cách khóa chặt đối phương bằng khí thế của mình như Dương Nghiệp đã làm lúc trước.

“Oành! Oành! Oanh!” Đúng như dự đoán, đầu ma long thứ năm mươi nổ tung cũng là lúc Luân Hồi Quyền tiêu tán trong thiên địa, nhìn qua thì có vẻ hai bên cân sức cân tài nhưng thật ra Dương Nghiệp là vận dụng mười phần mười thực lực, thậm chí còn bồi thêm cả sinh khí của bản thân còn Long mới chỉ vận dụng chín thành thực lực mà thôi………

“Vù!” Đột nhiên hình bóng Long biến mất khiến Dương Nghiệp cả kinh……..trời đất quỷ thần ơi, hắn vẫn còn bảo lưu thực lực, trong cơn hoảng loạn, lão không còn cách nào ngoài điều động chút ít chân khí vừa khôi phục.

“Vụt!” Phía sau, một nắm đấm phá không oanh sát thẳng đến đầu Dương Nghiệp làm lão lạnh run người, thế nhưng lão vẫn không nao núng, cái thân xác tưởng chừng như mục nát do tuổi già vẫn là dẻo dai nghiêng đầu nhẹ nhàng sang một phía né đi cú đấm hiểm hóc.

“Vù! Vù!” Đấm hụt, Long tưởng chừng như đã biết trước quặp ngay tay lại thành đòn chỏ, tựa theo trọng lực rơi xuống mà cùi chỏ hắn quét nghiêng xuống cổ Dương Nghiệp chỉ trong sát na.

Đoán cái cổ dài sẽ bị chấn gãy nhưng Dương Nghiệp lại khiến Long bất ngờ, cả người lão như hòa làm một thể với tự nhiên để khi kình lực khủng bố chấn lên cổ lão cũng là lúc vai lão khẽ chùn xuống, lực đạo đi vào cổ được dẫn động một cách thần kỳ đến toàn thân lão và cuối cùng là đi ra ở lòng bàn chân xuống mặt đất, Long nhận thức được đòn của mình cứ như đánh vào một tấm nệm cứng mà thôi.

“Đạo pháp huyền ảo sao có thể thua trước một đại ma đầu như ngươi!” Dương Nghiệp cười tà, khi Long còn chưa đứng vững cũng là lúc hai mắt lão lóe sáng.

“ Sinh Tử Độ Phổ! Âm Dương Hòa Hợp!” Dương Nghiệp lẩm bẩm khẩu quyền, đạo khí yếu ớt đến cực điểm hội tụ tại hai ngón tay lão để rồi một đồ án thần bí ngay tức khắc được lão vẽ trước ngực Long.

“Thần thần bí bí……….Huyễn Ma Chỉ!” Long nộ hống, hắn đang định vận dụng ma khí tung chỉ lực diệt sát Dương Nghiệp thì đột nhiên hai mắt trợn trừng, ma khí tưởng chừng như vô địch của hắn lại không thể điều động mà đang từ từ phân giải……….đúng là phân giải, không chỉ ma khí mà còn là cơ thể hắn nữa, nó đang tự động phân giải.

“Haha! Tự nhiên là khởi nguồn của vạn vật, ta giúp tự nhiên thu lấy ngươi thì tự nhiên đương nhiên sẽ ban thưởng cho ta………đạo khí của ta chắc hẳn sẽ đột phá đến chàm sắc, ta đã có chút không đợi được đến lúc đó rồi……hahahaha……..” Dương Nghiệp cười lớn, tay lão lại càng nhanh thêm vài phần để khắc họa đồ án ngày càng phức tạo trước mặt Long………Sinh Tử Độ Phổ là vô thượng bí pháp của Đạo giáo, độ sinh độ tử độ tất thảy về tự nhiên.

“Tự nhiên đã muốn diệt lão tử thì tự nhiên lão tử cũng diệt!” Long cả người sục sôi nộ hỏa, hắn không vận dụng ma khí nữa mà là thuần túy lực lượng chụp lấy đầu Dương Nghiệp rồi bóp chặc như thể muốn bóp nát đầu lão.

“Haha! Vô tri tiểu tử nghĩ rằng mình vô địch thiên hạ, lực lượng của ngươi mạnh cỡ nào mà có thể chống lại tự nhiên! Haha” Dương Nghiệp thân thể linh hoạt tán đi lực lượng bóp chặt trên đầu ra xung quanh để tiếp tục khắc lấy đồ án Sinh Tử Độ Phổ.

“Rầm!” Càng lúc ma khí cùng thân thể càng phân giải càng nhanh khiến Long nổi điên rồi, hắn chụp luôn đầu Dương Nghiệp rồi giật mạnh về sau chấn thẳng đầu lão xuống đất.

“Oanh!” Dương Nghiệp không ngờ Ma Tôn vẫn còn giữ được lực lượng mạnh đến thế, đầu bì dập xuống kéo theo cả người khiến lão tạm thời không thể khắc họa tiếp đồ án, cơ mà ngay khi đầu chạm đất cũng là lúc cái thân thể già nua của Dương Nghiệp xoay ngược một cách tà dị, hai chân lão quặp vào hông Long để lấy thế cả người bật dậy, hai tay lại tiếp tục nhắm vào ngực Long.

“Hà hà! Hữu dũng vô mưu, Sinh Tử Độ Phổ chỉ còn vài đường nữa là hình thành, đó cũng là thời điểm Ma Tôn tán thân dưới tay ta, Dương gia dù tổn thất mười bốn tên lão nhưng chỉ cần sau hôm nay mọi thứ đều có thể lấy lại được, Phật gia đám hòa thượng kia đã treo một cái giá không nhỏ cho cái mạng của ngươi đấy!” Dương Nghiệp cười lớn trước tương lai rực rỡ, lão vô tình đã tiết lộ bí mật đằng sau hành động lần này của Dương gia, thì ra Dương gia muốn tiêu diệt Ma Tôn phần nhiều là do một phần thưởng nào đó của Thiếu Lâm Tự, chắc chắn phần thưởng này không nhỏ mới có thể làm một đại gia tộc như Dương gia động tâm và Dương Nghiệp dù tổn thất mười bốn lão tổ vẫn coi nhẹ.

“Ma Long Loạn Vũ!” Hai con ngươi của Long đen kịt trong phẫn nộ ngập trời, cái cảm giác ra đòn hung mãnh như cứ như đánh vào không khí làm hắn điên tiết, linh tính mách bảo cho hắn rằng sẽ rất nguy hiểm nếu Dương Nghiệp thật sự hoàn thành đồ án quỷ dị trước ngực hắn, sau tiếng gầm gừ là hơn hai mươi hình xăm trên người hắn hóa thành ba mươi đầu ma long cuồng bạo ập thẳng vào người Dương Nghiệp ở khoản cách rất gần làm lão kinh hoàng không kịp phản ứng. Mỗi hình xăm ma long trên người hắn lúc này là tích tụ của năm đầu ma long sau khi thực lực của hắn tăng mạnh từ khu lăng mộ của Đoàn gia.

“Phụt………..phụt………..phụt……….” Dương Nghiệp hứng chịu ba mươi đầu ma long ấp đến khiến cả người bay vụt ra sau, miệng lão không ngừng phun từng tràng máu lớn trên không trung, da dẻ toàn thân đều đổi màu do ma khí đậm đặc ám vào.

“Bịch!” Cơ thể nặng nề rơi xuống mặt đất, Dương Nghiệp hai tay vận thế, cả người vũ động Thái Cực Quyền nhằm dồn ép ma khí xâm nhập ra khỏi thân thể nhưng coi bộ khó khăn vô cùng khi sắc mặt lão nhăn nhúm khó coi, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi to như hạt đậu.

“Phù!” Long thở phào một hơi nhẹ người, hắn cúi đầu nhìn lấy đồ án vẫn chưa tiêu tán hết trên ngực mình, đúng là thế gian này không thiếu điều kỳ lạ mà hắn còn chưa biết tới mà, cũng may hắn vẫn còn con bài chưa lật là một trăm đầu ma long ẩn thân nơi thân thể, đây cũng là giới hạn hiện tai của bản thân hắn có thể duy trì vì nếu vượt qua một trăm đầu thì ma long của hắn sẽ tiêu tán sau một thời gian chứ không tồn tại được.

“Khục!” Phun ra ngụm máu thứ tám, Dương Nghiệp thần sắc mới khá hơn một chút nhưng hơi thở vẫn mệt nhọc như người bệnh nặng, nhìn đồ án đang dần dần tiêu tán trước ngực đối phương mà lão tiếc hận, chỉ một chút…..một chút nữa thôi là lão đã thành công rồi.

“Dương gia tội lớn tày đình dám mưu sát trưởng lão Thập Lục Tháp! Bản tọa tuyên án các ngươi tội……..CHẾT!” Long mắt trừng lớn quát, lại năm đầu ma long được hắn gọi ra trong sự sợ hãi đến tột độ của Dương Nghiệp, tên này nội tình sâu đến mức nào ?

“Phốc!” Dù cử động nhỏ cũng làm cho cơ thể đau nhức cơ mà Dương Nghiệp trước cái chết thì đau đớn có là gì, người lão thế mà lại bay phốc lên không như một sợi lông không trọng lượng né thoát năm ma đầu ma long quét qua.

“Vù! Không………không thể nào!” Dương Nghiệp tưởng chừng thoát chết nhưng cái âm thanh xé gió truyền vào trong tai khiến lão rợn người, năm ma long kia quỷ dị cong mình lại một lần nữa nhào tới chỗ lão.

“Có thể dễ dàng tránh thoát thì ma long của ta quá là phế vật rồi…….Ma Long Loạn Vũ! Thập Long Hội! Graooooooooooo!” Long cười lớn, khí thế hắn tăng cao chưa từng có, lại thêm năm đầu ma long từ thân thể hắn gào rú bay vụt lên không áp xuống đầu Dương Nghiệp kết hợp với năm ma long đánh từ dưới lên tạo thành hai thế gọng kìm khóa chặt đường thoát thân của lão.

“Khốn kiếp Ma Tôn! Thù này lão phu nhất định sẽ đền đáp cho người gấp mười lần!” Dương Nghiệp trong suốt cuộc đời chưa từng tao ngộ cảnh tượng thập tử nhất sinh này, khuôn mặt lão co quắp lại như thể đang đắn đo cho một quyết định quan trọng nào đó………..

“Phụt! Sinh Tử Phổ Độ!” Dương Nghiệp trong tình cảnh nguy hiểm, hai mắ trợn ngược khi phun ra một ngụm tiên huyết đỏ thẩm lên hai tay……..không phải máu huyết bình thường mà là một ngụm máu bản nguyên chứa định sinh khí tuổi thọ của lão.

“Độ Sinh!” Dương Nghiệp vẽ một đồ án hình vòng tròn trước mặt bằng máu của mình, lúc mười đầu ma long oanh sát đến cũng là lúc lão hoàn thành đồ án ấy để rồi nó hút cả người lão vào trong một cách quỷ dị vô cùng.

“Graoooooooooo” Mười ma long mất mục tiêu phẫn nộ gào thét trong không gian.

“Hừ!” Long hừ lạnh khi con mồi thoát khỏi nanh vuốt, tuy nhiên Đạo pháp cũng không phải chí cao vô thượng huống chi Dương Nghiệp còn chưa luyện đến tận cùng, khí tức của lão ngay tức thì bị Long cảm nhận được.

“Lần này để xem lão còn trốn được nữa không!” Như mãnh thú phát điên, Long nhào thẳng đến nơi phát hiện ra khí tức của Dương Nghiệp, lão vẫn còn chưa thoát khỏi tầng cao này mà là trên cao sân thượng.

“Phốc!” Dương Nghiệp hiện thân, áo quần lão ướt đẫm mồ hôi như tắm, đang định phi thân rời khỏi thì Dương Nghiệp bỗng dưng hai mắt trợn toác ra vì một thân hình đang phá không đánh tới chỗ lão, khỏi cần nghĩ thì lão cũng biết là kẻ nào đến.

“Các ngươi nếu muốn hỗn loạn xảy ra thì cứ đứng nhìn lão phu chết đi!” Dương Nghiệp hết cách rồi, lão cắn răng hướng về bốn phía quát lên.

“Roẹt…………Roẹt……..!” Long đến như cuồng phong vũ bão, không gian bị xé rách ra nhường chỗ cho một tôn ma thần đang giận giữ, ma trảo đen kịt của hắn chụp thẳng lên đầu Dương Nghiệp trong sự bất lực của lão.

“Dừng tay!!!!” Tưởng chừng đầu lâu của Dương Nghiệp sẽ nát vụn dưới ma trảo hung bạo kia thì đột nhiên lại hơn hai mươi lão giả hiện thân trước mặt Dương Nghiệp, bốn mươi cánh tay cùng vung lên đối chọi với ma trảo của Long khiến hắn không thể không từ bỏ ý định giết Dương Nghiệp mà lùi về sau vài bước.

“Bắc Kinh không hổ là vùng đất đầm rồng hang hổ, không thiếu kẻ không coi Thập Lục Tháp là gì cả!” Long cười khẩy với đám Cường Giả mới xuất hiện, tuy hai mươi lão giả này không có thực lực Cường Giả lục cấp như Dương Nghiệp nhưng mà hơn mười lão giả cũng đã Cường Giả ngũ cấp, đặc biệt hơn là hai mươi lão giả này cũng là Đạo pháp bởi cái khí tức tỏa ra tương tự như Dương Nghiệp, chắc hẳn cũng là những đạo giả thế lực khác.

“Thập Lục Tháp đương nhiên không ai dám coi khinh, nhưng Thập Lục Tháp một vị trưởng lão không phải là trời, ở Bắc Kinh này không chỉ có Dương gia không đâu!” Một trong số hai mươi lão giả mở miệng, chính trị đâu phải điều đơn giản, Dương gia tuy trong chính trị có tiếng nói lớn nhất nhưng cũng không thể xưng hùng xưng bá thao túng tất cả mà cũng phải kéo bè kéo cánh, bên cánh đó cũng không thiếu những thế lực, những bè cánh khác đối chọi, những mối quan hệ trong đó giây mơ rễ má rất phức tạp.

Thế lực nào cũng mong Dương gia suy yếu để có thể tranh dành quyền lực to lớn trong tay gia tộc này nhưng chỉ dừng lại ở đó, Dương gia không thể bị diệt ít nhất vào lúc này mà Dương gia lão tổ Dương Nghiệp chết cũng đồng nghĩa với việc Dương gia sụp đổ nên lão không thể chết được, Dương gia mà đổ thì ngay lập tức sẽ có thế lực lớn khác nhảy vào chiếm lấy chiếc bánh ngon này nên không kẻ nào được lợi, tốt nhất là Dương gia yếu đi nhưng vẫn tồn tại để có thể từ từ xâu xé thì ai cũng có lợi.

“Hắc hắc! Ta có điều rất khó hiểu là các ngươi đều muốn đánh vào mặt ta như là ta rất yếu đuối…….các ngươi thật cho là thực lực bản thân đủ để làm điều đó sao?” Ma khí của Long đã hồi phục ba phần mười trạng thái đỉnh phong nhờ Phượng Chi Huyết liên tục vận chuyển, mười đầu ma long lúc trước truy sát Dương Nghiệp gào thét quanh người hắn tạo thành uy áp khổng lồ khiến đám đạo giả có chút đổi sắc.

“Haha! Đã nghe Lục trưởng lão Thập Lục Tháp khinh cuồng thiên hạ làm ta bán tín bán nghi, đến khi gặp mặt mới biết lời đồn quả không sai chút nào, ngươi đủ cuồng………….nếu đám đạo giả này không đủ thì tính thêm Song Long Bang ta đi!” Năm gã đại hán thân hình tráng kiện đột ngột xuất hiện, kẻ nào cũng mặc kim phục có thêu cặp rồng uốn lượn trước ngực chính là biểu tượng cho một trong ba thế lực xã hội đen lớn nhất Bắc Kinh, gã vừa lên tiếng không ai khác là Song Long Bang bang chủ Bùi Hiển Long thực lực Cường Giả nhất cấp.

“Hoa Sơn mấy vị đạo hữu cũng nên hiện thân đi chứ!” Long cười lớn hướng về phía sau đám người Song Long Bang, cho bọn này mười lá gan cũng không dám đối diện trước mặt hắn huống hồ còn mở miệng trào phúng như Bùi Hiển Long, đương nhiên là chủ tử của bọn chúng đã đến nên miệng mới có thể mở to đến thế.

“Haha! Hoa Sơn Tam Kiếm ra mắt chư vị đạo hữu, ra mắt Ma Tôn đại nhân!” Ba lão giả hiện thân sau lưng Song Long Bang, kẻ nào cũng lưng đeo trường kiếm, ánh mắt băng lãnh, toàn thân thả ra khí tức lạnh lẽo tràn đầy sát ý khóa chặt lấy Long ý tứ rất rõ ràng, Long có chút ngạc nhiên vì một trong ba lão giả lại có thực lực Cường Giả lục cấp không nói, lại càng tu ra được Thánh khí cường hãn vô cùng, Hoa Sơn xem ra nội tình cực sâu mới có thể tùy tiện thả ra ba lão giả này.

Thực ra có điều Long không biết là hình ảnh của hắn trong mắt các thế gia đại phái đã trở thành đối tượng trọng điểm quan sát theo dõi, lần này động tĩnh quá lớn khiến thế lực nào cũng phía ra tinh anh để ‘dàn xếp’ nhân tố không ổn định này.

“Hihi……..Hồng Bang cũng đến góp vui với các vị võ giả cùng đạo giả đây!” Một giọng cười trong trẻo lọt vào tai mọi người, trên sân thượng một tòa nhà cao tầng kề sát với Đổng Phát xuất hiện bốn bóng hình nữ nhân, các ả đều mặc hồng y bó sát người để vóc dáng lồi lõm toàn bộ đều lọt vào mắt đám nam nhân.

“Nga My Nhị Đại Trưởng Pháp cũng không muốn dấu dốt ra mắt Ma Tôn đại nhân!” Biết thực lực của Long mạnh mẽ, hai lão bà bà cũng hiện thân ngay sau đám nữ nhân Hồng Bang, hai lão bà tuy không thả ra sát ý trực tiếp như Hoa Sơn Tam Kiếm nhưng Long lại chú trọng hơn vì hai lão bà này đều tu ra Thánh khí, Nga My đây là chơi lớn rồi.

“Hahaha! Ma Tôn à Ma Tôn, ngươi cũng có ngày hôm nay sao……..tiệc vui thế này sao có thể vắng bóng Võ Đang ta được đây…….đã lâu không gặp rồi Ngụy Siêu……..” Thêm hai lão giả phá không bay tới gia nhập vào trận hình xung quanh Long, kẻ đến là Ngọa Phách chân nhân lần trước bị Hổ Cốt Lão Nhân đả thương cùng một lão giả lạ mặt khác, so về khí thế thì còn mạnh hơn Ngọa Phách không ít.

Ngọa Phách vừa đến đã thả ra vô tận sát ý hướng tới Long, nỗi nhục lần trước tại Đoàn gia khắc sâu vào tâm khảm lão như một khối u ác tính khiến lão ăn không ngon ngủ không yên, tuy nhiên lão không có gan đi tìm Hổ Cốt Lão Nhân báo thù cho nên mọi thù hận đều đổ lên đầu Long, án binh bất động đã vài tháng vì Võ Đang lão tổ không muốn khiêu khích Thập Lục Tháp, bây giờ mới có cơ hội này thì sao Ngọa Phách có thể bỏ lỡ đây.

    Open

    Close