Thành Viên

Chương 234…………248 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P31……….45) 1 /3

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 234…………248 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P31……….45) 1 /3
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

……..Amazon………….khu rừng ẩm ướt đầy kỳ bí ở nam mỹ……………

…………tận sâu bên trong khu rừng, nơi mà con người rất ít khi đặt chân đến đây vì sự nguy hiểm có thể đến từ bất cứ đâu………………giữa hai ngọn đồi cao bị cây cối che phủ là một đầm lầy màu xanh lục đầy tà dị………

…………đầm lầy này có tên Lucifer hay đầm lầy quỷ, một nơi cấm kỵ của thổ dân hay kể cả những loài động vật vì chúng hiểu rằng chỉ cần chạm hay hít phải thứ nước ở đầm lầy này thì chẳng khác nào chúng vừa ghi tên vào chuyến xe đến địa ngục tăm tối………sự đáng sợ của thứ nước độc kia khiến cái chết đôi khi lại còn dễ dàng hơn việc da dẻ bên ngoài bị ghẻ mủ thành tửng mảng lớn trong đau đơn tột độ.

“………..Ọc…….ọc…….ọc…………………..”

Cứ tưởng nơi đây phải tồn tại một sự tĩnh lặng đáng sợ thì đã hai năm rồi không gian khuôn viên xung quanh đầm lầy bị những tiếng bong bóng nổ lốp đốp dưới nước phá vỡ cứ như có một thứ gì đó đang hít thở bên dưới, chuyện mà không người nào biết đến đầm lầy này có thể tưởng tượng ra được.

“………..Àooooooooo!”

Đột nhiên một tiếng động lớn vang lên, chính giữa đầm lầy không biết vì sao lại hình thành một vòng xoáy khổng lồ, toàn bộ thứ nước màu xanh lục chết người kia cứ thế bị ai đó thao túng.

“Khà khà……….Vạn Độc Tâm Kinh………..mong rằng ngươi không phụ sự mong đợi của ta………”

Một giọng nọi khàn khàn từ bên dưới đầm lầy tràn đầy ý vị hưng phấn, không biết hắn làm sao có thể sống được ở chỗ như thế này nhưng nhìn thoáng cơ thể trần truồng của hắn là đủ biết ‘không hề bình thường một chút nào rồi’…………liệu trên thế gian này có kẻ nào có thể sống với một cỗ thân thể mục nát hay ghê tởm như thế kia đây, lớp da bên ngoài người hắn đã không thuộc về loài người rồi mà có thể so với những loài bò sát khi từng miếng vảy xếp chồng chất lên nhau, thi thoảng là những ủ mủ trắng đục đang liên tục phun dịch ra bên ngoài……….

“Chủ nhân! Chúng ta sắp được gặp lại nhau rồi, mong rằng ngươi vẫn mạnh mẽ bá đạo như khi xưa, chủ nhân của Độc Sĩ ta không thể là một tên phế vật được!”

Vẫn là giọng khàn khàn tự thầm thì của gã nam nhân, thì ra là Độc Sĩ, hắn đã ở đây gần hai năm trời để tu luyện một loại võ công mang tên Vạn Độc Tâm Kinh, chưa biết loại võ công này mạnh mẽ đến đâu nhưng chứng kiến cơ thể của hắn biến thành dạng này cũng đủ để nhận biết được đây là một loại võ công chí độc trong thiên hạ.

Từ đâu Độc Sĩ có được tâm pháp Vạn Độc Tâm Kinh thì quá đơn giản rồi, lão sư phụ của Long vốn ưa thích sưu tầm võ học cho nên Độc Sĩ bản thân là một trong hai gã Hộ Pháp của đồ đẹ lão chắc chắn sẽ nhận được ưu ái. Nói đi cũng phải nói lại, loại độc công này vốn dĩ đã thất truyền từ lâu trong thiên hạ vì kẻ tu luyện nó nếu thành công sẽ trở thành nỗi khiếp sợ đối với kẻ thù nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ một chút nào, ngoại hình của người tu Vạn Độc Tâm Kinh sẽ không còn là con người, thử hỏi có mấy kẻ chịu suốt ngày đi ra bên ngoài với tấm áo choàng che kín mít từ đầu đến chân như một tên tâm thần xa lánh xã hội đây, nếu thê trở thành cao thủ để làm gì…….Vạn Độc Tâm Kinh cứ thế trôi vào quên lãng trong dòng chảy thời gian đến khi một kẻ thích giấu mình sau tấm áo choàng như Độc Sĩ chọn lấy.

“Roẹt………..roẹt………….”

Đúng lúc này, vòng xoáy độc thủy kia trở nên dữ dỗi khôn cùng, Độc Sĩ hai mắt trừng lớn, hai tay hắn áp lên dòng nước bắt đầu………hút…….từng mảng độc xanh lục chết người cứ vậy bị hắn hút vào cơ thể như là đang tích lũy độc lực vào nội thể.

“VẠN ĐỘC TÂM KINH! Vạn Độc Quy Nguyên!” Độc Sĩ gầm gừ, độc lực bị hắn hút vào bắt đầu di chuyển đến nơi trái tim hắn như hàng trăm mạch nước nhỏ hội tụ tại lồng ngực một cách quỷ dị…………thời gian cứ thế trôi qua, Độc Sĩ vẫn kiên định đứng im tại giữa hồ, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu từ trán hắn rơi xuống lách tách chứng minh điều này gây áp lực lên thân thể hắn không nhỏ.

…. ………..một giờ sau, màu xanh của đầm lầy đã trở nên loãng đi rất nhiều, nếu có người ở nơi đây sẽ phát hiện ra giờ nếu ghé mắt nhìn kỹ vào có thể thấy được loáng thoáng đáy đầm lầy rồi, điều mà chưa từng xảy ra tại nơi được ví như địa ngục này………….tại trung tâm, Độc Sĩ mắt nhắm nghiền, trán hắn là từng đường gân xanh nổi cộm, cả người run run nhưng hai tay hắn vẫn nắm chặt, miệng không ngừng lẩm bẩm khẩu quyết xem ra hắn rất rất quyết tâm.

………………..hai giờ, màu xanh trong nước chỉ còn lờ mờ………….

………………………..bốn giờ trôi qua, đầm lầy Lucifer giờ đây chẳng khác nào một hồ nước khoáng trong vắt, từng mảng độc xanh nhạt cuối cùng đang xâm nhập vào thân thể Độc Sĩ báo hiệu cho một đầm lầy đầy sự sống sắp được hình thành………….

“Haha! Vạn Độc Tâm Kinh thành!” Một mảnh khu rừng bị tiếng cười lớn của Độc Sĩ chấn động, sau khi thu công lại hắn không kìm nổi hưng phấn mà ngửa đầu lên trời cười to sảng khoái, điệu cười to và dài nhất từ khi cha sinh mẹ đẻ ra của hắn, hai năm rồi hắn không được ăn một hạt cơm, có một giấc ngủ quá nửa tiếng……….muốn luyện thành Vạn Độc Tâm Kinh hắn phải ăn độc, uống độc, sống với độc và tự biến hình hài của mình trở thành quái vật, trả giá là thế vì cái gì……….tất cả chỉ vì hắn muốn có thực lực báo ân cho chủ nhân, người đã kéo hắn ra khỏi cuộc sống tù túng không có ngày mai ở Đấu Trường ………..không phải giờ hắn đã đủ mạnh để đánh đến Thập Lục Tháp nhưng hắn đã có vốn liếng, theo thông tin mà hắn nhận được từ Thiên thì Long ở Trung Hoa đã có chút tiếng tăm, gã đang cần nhân thủ đáng tin cậy cho kế hoạch của mình mà những thuộc hạ lúc trước không thể nào là những đối tượng tốt hơn được nên Độc Sĩ ngày đêm khổ luyện mong sao càng nhanh càng tốt hội ngộ chủ nhân.

………..Một tháng sau, trên một chuyến bay từ Braxin đến Trung Hoa………..khoang hành lý máy bay………không biết vì sao có một chiếc vali thật to không có giấy tờ kiểm duyệt gì lại đột ngột xuất hiện tại nơi đây…………..bên trong nó là một nam nhân………..

………………………………………………………………………………………..

………………………………

…………….Nếu đối với Độc Sĩ thì Long là ân nhân mà hắn dùng cuộc đời của mình để báo đáp thì một trong hai tên Hộ Pháp đời đầu khác là Xuyên thì đó là sự trung thành, bản thân là kẻ tu võ, mê võ thì với hắn sự trung thành mà ở đây là với Long là điều mà hắn coi trọng nhất, thậm chí còn hơn cả tính mạng mình………….

…………..Nhật Bản……………..

“Rầm! Rầm! Rầm!………….Rầm!”

Từng chiếc cột gỗ to đến hai ba người ôm không xuể đang phải hứng chịu từng quyền, từng cước của một tên võ giả, hắn mặc mỗi chiếc quần dài màu trắng để mình trần, từng đường cơ săn chắc đang chuyển động hòa nhịp với cơ thể……….không ai khác gã là Xuyên, kẻ đã trở lại cái nôi của Karate với mong muốn trở thành một đại cao thủ môn võ ‘không thủ đạo’ này, tất nhiên cao thủ ở đây là cao thủ trong cao thủ.

Karate có rất nhiều chi phái, do xã hội ngày càng văn minh nên nhu cầu của con người cũng thay đổi không còn đánh đánh giết giết nữa mà là tự vệ, rèn luyện sức khỏe…….các chi phái Karate thực chiến nhắm đến mục đích là triệt hạ đối phương ngày càng mai một nhường chỗ cho những chi phái ôn hòa, chú trọng vào biểu diễn và rèn luyện cơ thể hơn. Ryukyuan là một nhánh karate được lập ra trong thời kỳ chiến tranh dưới lệnh Nhật Hoàng để đào tạo một đội quân giết người phục vụ cho Hoàng gia, các đòn thế của Ryukyuan đều nhắm vào các yếu điểm trên cơ thể con người với mục đích cuối cùng là diệt sát đối phương, đây cũng là chi phái Xuyên dự định sẽ học tập.

Trò muốn giỏi thì thầy phải hay, tuy nhiên chi phái Ryukyuan truyền nhân còn rất ít, Ichimura một võ sư nổi tiếng là một trong những kẻ hiếm hoi còn sót lại của chi phái này, trong giới võ thuật thực chiến Nhật Bản không ai là không biết đến lão, trong suốt năm mươi năm từ khi tu võ lão chỉ bại qua hai người, một là Võ Thánh, hai chính là sư phụ của Thập Ảnh Nhật Bản – Vô Diện.

Mời chào Ichimura không phải chuyện đơn gian, may là lão già này ngoài võ học còn rất mê đánh bạc, lão thua rất nhiều nhưng không thể bán đi bộ mặt đi cầu cạnh các thế lực trong nước được……..với sự hậu thuẫn của Thiên và sau này là Long, Xuyên rơi vào mắt xanh của lão………đối với lão hắn chỉ như con gà đẻ trứng vàng, để cho ‘con gà’ cung phụng thật nhiều tiền bạc, Ichimura cũng rất dốc lòng truyền dạy cho Xuyên.

“RẦM!” Một cước cuối cùng quét gãy ba cây cột gỗ, Xuyên quét mắt qua Ichimura lão già đang uống rượu xem màn hình đua ngựa xa xa……..cũng đã đến lúc rồi…….Xuyên thu thế bước về phía lão.

“Cộp…….cộp………” Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Ichimura mặc kệ Xuyên đến gần mà dồn tâm trí vào những con ngựa mà lão đặt cược đang chạy trên đường đua.

“Sư phụ! Ta nghĩ đã đến lúc chúng ta cần có một trận đấu.” Xuyên mở miệng, hắn muốn đánh bại lão già này trước khi rời đi hay nói cách khác là kiểm nghiệm thực lực bản thân trước một chiến trường rộng lớn như Trung Hoa.

“Hử?” Ichimura tuy đang chăm chú vào màn hình nhưng bản năng võ giả báo hiệu cho lão được nguy hiểm, lão quay đầu nhìn lên gương mặt cương nghị của học trò mình……..chiến ý của hắn lúc này giống hệt lão khi xưa lúc khiêu chiến các võ quán nổi danh.

“Ngươi chắc chắn? Lão già ta có thói quen một khi đã lâm trận không có thói quen nương tay bao giờ!” Ichimura cười mỉm.

“Đúng theo ta mong muốn!” Xuyên gật đầu.

“Được! Để xem tiểu tử ngươi đã luyện được đến đâu rồi.” Ichimura lão già cũng không nhiều lời bỏ qua cuộc đua ngựa mà dẫn đầu đi về phía võ đường.

……………………..

Ít phút sau, trong võ đường là hai võ giả trong bộ trang phục màu trắng đặc trung của karate, già đai đen ngũ đẳng, trẻ đai đen tam đẳng.

“Sư phụ! Xin chỉ giáo.” Xuyên chắp tay hành lễ.

“Đến đi.” Ichimura hai tay thả lỏng mỉm cười, khác xa với thể thủ của một võ sĩ karate thông thường.

Xuyên đã tiếp xúc với lão già này nhiều nên biết cách động thủ khác người của lão cho nên không thấy lạ, hắn tập trung toàn bộ lực lượng lên tứ chi……..thân xác hơn một trăm cân cường tráng lao tới như vũ bão tới…….

“Vù……….vút…….vút……vút……..” Ngay khi áp sát, những nắm đấm mạnh mẽ được Xuyên tung ra nhắm thẳng vào thượng, trung, hạ cơ thể lão với tốc độ kinh người.

“Rầm…….rầm…………rầm…….” Vẫn với nụ cười trên môi, Ichimura nhẹ nhàng dùng nắm đấm chặn lại đúng những điểm ra đòn của Xuyên một cách chính xác khó tin, từng nắm đấm uy lực của Xuyên chỉ có thể đẩy lùi cỗ thân thể thấp bé hơn hắn rất nhiều lui vể sau một chút mà thôi.

“Pặc……….Phập……..” Đột nhiên, lúc Xuyên vừa tung ra một cú đấm cũng là lúc lão già thân ảnh thoắt ẩn áp sát, tay trái lão nhẹ nhàng quét từ dưới lên gạt cú đấm của hắn sang một bên khiến hắn mất thế, tay còn lại của lão tận dụng sơ hở áp thẳng lên phần ngực bên trên hông của Xuyên.

“Ặc…….” Xuyên gương mặt biến sắc, đau đớn đột ngột làm hắn không thể không thốt lên……..cú áp sát của lão tưởng chừng như vô hại nhưng lại hung hiểm vô cùng, toàn bộ lực đều được lão đồn lên ngón tay cái để khi tiếp xúc với người hắn thì chọc thằng vào bên trong xoáy máy tạo ra tổn thương không nhỏ……..một cây xương sườn của hắn đã bị chấn nát rồi sao ngón đòn mang tên Nuchidei này.

“Hừ! Vù!” Hừ lạnh lấy lại tinh thần, Xuyên co chân tung một cú đá vào cổ lão già.

“Vẫn còn non lắm.” Ichimura cười nói, lão cỗ thân thể già nua lại cực nhanh hụp người xuống né cú đá hung hãn để rồi khi chân của Xuyên vừa hụt đòn cũng là lúc cả người lão như lò xò bật dậy nhằm thẳng vào cổ hắn tung một cú đấm móc cực mạnh.

“Oành!” Ăn phải cú móc, Xuyên muốn bất tỉnh ngay tức thì vì sốc………thân thể hơn trăm cân của hắn đổ ngửa ra sau.

“Vút…….vù………….” Lão già cứ tưởng trận đấu đã kết thúc nhưng nào ngờ Xuyên vừa ngả ra sau thi đột ngột lật người lại một tay chống trên mặt đất tạo thành điểm tựa để tung một cú đá toàn lực xuyên từ dưới lên bốn mươi lăm độ.

“Kiên cường lắm!” Ichimura không kìm được khen ngợi nhưng cũng không quên nhảy phốc lên trên né cú đá một cách nhẹ nhàng.

“Phốc……….vút……..” Xuyên chỉ đợi đến thế, cú đá quét của hắn hụt tạo thành lực kéo cả người hắn dựng đứng lên xoay vòng vòng nhờ hai tay chống bên dưới, lực xoay giúp Xuyên tung thêm một cú đá bằng gót chân thẳng vào ngực Ichimura bị động trên cao.

“Rầm!” Ăn một cái gót chân khiến Ichimura bị kình lực trùng kích bay ngược ra sau vài mét, lão gương mặt nhăn nhúm nhìn vào cánh tay lõm hẳn vào của mình do ban nãy để tránh trọng thương lão chỉ còn cách dùng tay để chặn lại.

“…….Vụt…….”Tuy vậy Ichimura không kịp nghĩ nhiều vì Xuyên đã tới, hắn lần quét luôn một cước từ đỉnh đầu xuống như bổ củi thẳng vào đầu Ichimura.

“Có sát ý…….thú vị……..” Ichimura lão già nheo mắt mở miệng, lão không còn giáng vẻ cợt nhã như lúc trước mà tập trung vào trận đấu, thân hình nhỏ bé rụt lùi ra sau vài bước tránh khỏi tầm sát thương của cú quét chân và móc luôn cú đấm móc vào ổng quyển chân Xuyên.

“Rắc!” Âm thanh xương vỡ làm Xuyên hai mắt trợn trừng, cẳng chân tưởng chừng rât cứng cáp của hắn thế mà bị đánh vỡ một cách dễ dàng trước cú đấm của lão…….trong năm ngón tay tạo thành nắm đấm của lão có một ngón tay nhếch lên như một cái gai và tăng sát thương cho cú đấm lên gấp bội, đòn thế hiểm ác này không thể nào tồn tại trên những sàn đấu võ thuật được bởi vì các võ sĩ đều mang bao tay……..nói thể để biết thực chiến hung hiểm thể nào.

“Đón lấy lão già!” Cắn răng bỏ qua đau đớn, Xuyên bất chấp thương thế có thể nặng hơn mà quét một cú chỏ dọc xuống với tốc độ kinh hồn chẳng khác nào một nhát đao sắc bén chém xuống đầu Ichimura, trận đầu này từ bao giờ đã biến thành một trân đấu sinh tử rồi.

“Phốc……..vụt…….” Lão già cố gắng rụt lùi ra sau nửa nhịp, cánh ta lành lặn của lão sau cú đấm vào chân Xuyên thì chỏ thẳng xuống mặt đất làm điểm tựa để cả ngưởi lão dựng đứng như Xuyên nãy, một cú đá quét hướng thẳng đến đỉnh đầu Xuyên.

“Roẹt!” Đòn chỏ sắc bén như lưỡi dao cắt phăng bộ võ phục của Ichimura và hình thành một đường máu trên người lão nhưng chỉ là ngoài da mà thôi, Xuyên đã vô lực né khỏi cú đá của lão.

“Rầm!” Ăn trọn cú đá vào đỉnh đầu, Xuyên đầu óc choáng váng không còn bình tĩnh, hắn loạng choạng lùi về sau từng bước khó nhọc cho một chân bị phế.

“Vù……..vù…….” Ichimura bật người dậy, cả người lão khí thế dâng cao chưa từng thấy, sát ý ngập trời………lão nhào tới tung một cú đá thẳng vào người Xuyên.

“Ta sẽ không thua!” Tiếng lẩm bẩm qua kẽ răng của Xuyên, hắn không thể đợi chờ để có thể sát vai chiến đấu cùng Long được nữa……cả người hắn lao lên thẳng vào đầu mũi chân của Ichimura làm lão hoảng hốt.

“Oành!” Mũi chân chỉa thẳng vào ngực Xuyên làm hắn phun một búng máu nhưng một tay hắn vòng qua quặp chặt lấy cẳng chân Ichimura, cả người tạo lấy thế xoay nửa vòng tạo đà vung một chỏ quét ngang đến đầu Ichimura.

“Không tốt!” Ichimura gương mặt trắng bệch hô lên, chân bị khóa chặt làm lão không thể né, cánh tay oằn gãy của lão cũng không thể vận dụng được nữa……….lão chỉ còn có thể nhắm mắt đợi cái chết.

“Roẹt…………”Đòn trỏ cắt ngang gương mặt Ichimura một đường phá nát sống mũi và gò mà của lão thành một đường máu ngay trên gương mặt già nua………Ichimura đôi mắt nhắm chặt trừng lớn nhìn chằm chằm vào tên học trò………hắn tha cho lão một mạng.

“Mạng này coi như đền đáp lại ơn nghĩa truyền dạy của lão bấy lâu này……..” Xuyên mở miệng, hắn mệt mõi từng bước lừng thước bước về phía cửa, lão xem hắn là con gà đẻ trứng vàng……hắn cũng xem lão chỉ là một kẻ hám lợi và dùng tiền để đổi lấy võ học chứ không phải người thầy chân chính.

………….sau đó vài tháng, một chuyến bay từ Nhật Bản hạ cánh tại Bắc Kinh mang theo một tên võ sĩ nung nấu đầy ý chí hộ chủ.

………………………………..

…………..

………..Trở lại Bắc Kinh……….hai tháng sau cuộc chiến kinh thiên động địa, tòa nhà Đổng Phát đang được xây dựng lại với tốc độ chóng mặt…………

“Brưmmmmmmmm……………..” Một đoàn xe bóng loáng rồ ga trên đường phố, có xe dẫn đường, có xe chặn hậu trông qua đội hình khá là hầm hố, chắc hẳn là đang bảo vệ yếu nhân nào đó……….

……..Trên chiếc BMW ở chính giữa đoàn xe lúc này không ai khác là Long cùng Đoàn Dự, một thời gian nữa đợi khi hai thân tín đến nơi thì hắn sẽ rời khỏi chốn hoa đô thị này để trở về tiếp tục tu luyện, Bắc Kinh không phải là nơi lý tưởng để có thể tĩnh tu, một phần là do không khí ô nhiễm và thứ hai là không phù hợp để xảy ra những động tĩnh lớn, mỗi lần đột phá cảnh giới thì Long không biết ma khí bạo liệt đến mức độ nào.

Đoàn Dự ngồi đối diện chủ nhân, miệng thao thao bất tuyệt về tình cảnh Bắc Kinh hiện giờ, chủ yếu là tình hình chính trị của đất nước sau khi Dương gia tổn thất thảm trọng trong cuộc chiến ở Đống Phát. Nói về bộ máy chính trị của đất nước rộng lớn này thì có thể tóm gọn lại ở quyền lực cao nhất nằm trong tay một nhóm người, chúng có quyền quyết định bộ máy lãnh đạo đất nước và những vị trí chủ chốt mà thực chất cũng chỉ là tay sai phục vụ cho lợi ích của chúng, kỳ thực thì trên Thế Giới này ở đâu cũng vậy, bao giờ thì một tổ chức hay một vùng lãnh thổ và lớn hơn là một quốc gia đều nằm trong tay một đám người, ‘công bằng’ hai chữ không bao giờ tồn tại bởi vì bản tính của con người vỗn dĩ là như thế…….. nhóm người đó ở các nước khác được gọi là các nhà tài phiệt thì ở Trung Hoa lại có tên gọi là……..Bộ chính trị……..đương nhiên đây là chỉ về thế giới bên ngoài còn ở đằng sau Bộ chính trị này là những thế lực lớn bao gồm võ giả, đạo giả rồi.

Bộ chính trị Trung Hoa rộng lớn chỉ có 50 ghế ít ỏi, trước kia Dương gia với tư cách là gia tộc đạo pháp chính thống nghiễm nhiên chiếm lấy 15 ghế trong số này……..thế nhưng sai lầm không thể vãn hồi đã đẩy tình cảnh Dương gia không còn tiếng nói mạnh mẽ như xưa nữa mà chỉ có thể thu mình nhường ra không ít số ghế sẵn có để tránh bị chèn ép………kết cục là Dương gia chỉ còn lại 8 ghế, một sự tụt lùi to lớn của một đại gia tộc, dĩ nhiên là 7 ghế còn lại trở thành miếng bánh ngon để các thế lực khác xâu xé rồi, mà miếng bánh này lại to quá, quan trọng quá cho nên không bên nào chịu nhường bên nào, đã một tháng rồi mà vẫn chưa đi đến kết quả cuối cùng cho đến khi các thế lực đều đi đến một hướng giải quyết…….tất cả đều bắt nguồn từ một người thì cũng nên kết thúc từ người đó, Ma Tôn được chọn là người sẽ chủ trì cuộc họp phân chia số ghế này.

“Đoàn Dự, ngươi một mực khẳng định nơi sắp tới sẽ khiến ta hài lòng làm ta rất tò mò là nơi nào có thể hấp dẫn đại gia ta đây, ngươi phải biết là đối với ta thì tuyệt đỉnh mỹ nữ mới có thể động tâm cho nên ngươi nếu không làm ta thỏa mãn thì cứ liệu hồn đấy!” Long quay sang cười nói với Đoàn Dự, tuấn trước hắn vừa ‘thịt’ xong cô em tổng giám đốc xinh đẹp xong cho nên những ngày qua đều dành thời gian cày bừa mảnh ruộng mới khai hoang của mình.Nghe Đoàn Dự nói qua nhiều lần về chuyện các thế lực đánh tiếng muốn mình phân xử mấy chiếc ghế gì đó nhưng Long chả hề bận tâm lắm vì đối với hắn thì mỹ nữ quan trọng hơn là chuyện rắc rối này.

“Hắc hắc! Chủ nhân yên tâm một nghìn phần trăm, nơi này nếu không thể thỏa mãn được chủ nhân thì thuộc hạ xin bồi cái đầu trên cổ này tạ tội, chẳng phải chủ nhân đang thiếu nhất là về quyền lực trong bộ máy nhà nước sao, tuy chúng ta không cần nhìn xem sắc mặt bọn chúng đề làm việc nhưng mà có nhiều chuyện nhỏ nhặt nếu không có bọn chúng thì chúng ta cũng tốn không ít thời gian giải quyết, tốt nhất là tranh thủ lôi kéo một vài gia tộc đạo pháp nhân sự kiện lần này.” Đoàn Dự cười hề hề nói.

“Tới lúc đó rồi tính, một tháng qua im ắng đến lạ thường, ngươi nói bọn chúng đang mưu mô điều gì?” Long cho Khổ Quả vào miệng cười hỏi ý kiến Đoàn Dự về những thế lực gây thù chuốc oán với hắn.

“Theo thuộc hạ thấy thì chúng đây là đang đợi…………đợi thám thỉnh rõ nông sâu của chủ nhân ngài mới hành động, một kích trí mạng, một kích tuyệt sát…….chúng đã thất bại nhiều lần cho nên nhất định lần động thủ này sẽ vô cùng thận trọng và dốc toàn bộ lực lượng cho dù là những con bài chung cực cũng sẽ được vận dụng!” Đoàn Dự suy tư, hắn cũng là người thông minh, đứng về góc độ những thế gia đại phái có hiềm khích với Ma Tôn thì đó chính là kế sách vẹn toàn nhất.

“Hà hà! Cứ đề chúng tìm hiểu đi, nếu không phải cấm kỵ Thập Lục Tháp một hai thì ta đã đánh lên Võ Đang hái đầu đám chân nhân gì đó làm bô đi ỉa cho sướng khoái rồi, giang hồ có quá nhiều quy củ thật mệt mỏi……..” Long uống cạn ly rượu cười lớn khiến Đoàn Dự cùng tên tài xế là một tên Hộ Pháp rùng mình, có lẽ chỉ có vị đại gia này mới có thể phát ngôn ra những từ đại nghịch bất đạo đến thế, cái danh Ma Tôn xa xa chưa đủ dùng rồi.

Cơ mà Long nói cũng có ý đúng, giang hồ mấy nghìn năm đương nhiên sẽ tồn tại những quy củ mà hiện tại nếu hắn tiếp tục ra tay nhất định Thập Lục Tháp sẽ tỏ thái độ, hắn có thể gây chuyện nhưng không thể quá mức vì như thể sẽ dẫn đến các thế lực bất mãn, Thập Lục Tháp ăn cơm nhưng các thế lực khác cũng không nhịn đói, con giun xéo lắm cũng quần mà, nếu bị ép quá mức chắc chắn chúng sẽ vùng lên liều chết, khi ấy cái thu không bù nổi cái thiệt cho nên hành động diệt sát một thế gia hay đại phái của Long nhất định sẽ không bao giờ được tái hiện một lần nữa, đương nhiên là nếu thực lực của hắn đủ mạnh thì khi đó chẳng kẻ nào dám có ý kiến nhưng hiện tại thì chưa.

“…..Kít…………kít…………..” Đoàn xe dừng bánh, Long tò mò nhìn ra cửa số………chữ GOD sáng choáng trên cao một tòa nhà tráng lệ đập vào mắt làm hắn thật rất hiếu kỳ……..

“Haha! Chủ nhân! Xin chào mừng đến với thiên đàng ở nhân gian………..GOD…….” Đoàn Dự cười lớn mở cửa xuống trước rồi vừa cười lớn vừa đưa tay mở cửa cho Long.

Xuống xe, Long bị tràng cảnh trước mắt làm cho có phần choáng ngợp, một tổ hợp công trình hoa mỹ tráng lệ biến mảnh đất này như kinh đô của ánh sáng với đầy đủ các loại màu sắc rực rỡ được một bàn tay tài hoa phối tạo rất bắt mắt.

“Xin đứng lại! Các vị có thiệp mời?” Đúng lúc này, một đám người mặc vest đen sang trọng xuất hiện, thấp thoáng trong lồng ngực mỗi tên đều là những khẩu súng ngắn lạnh lẽo……chắc hẳn chủ nhân nơi đây cũng là dân có máu mặt lắm đây vì ở giữa thủ đô mà bảo vệ có thể ngang nhiên sử dụng vũ khí nóng thì có bao nhiêu nơi có thể có thể làm được…….đám bảo vệ xuất hiện gồm năm tên cao to cường tráng, khuôn mặt góc cạnh nhìn không ra cảm xúc mà chỉ có sự lạnh lùng chứng tỏ cũng không phải là loại bảo vệ bình thường mà là loại gan lì có bản lĩnh, chứng kiến đội ngũ hoành tráng đầy khí thế trước mắt mà chúng không hề nao núng để thực thi trách nhiệm của bản thân.

“Thiệp mời? Thiệp mời nào?” Đoàn Dự ngẩn ra hỏi ngược, hắn được mời đến đây nào biết cái chó gì thiếp mời nào.

“Xem ra các vị không có thiệp mời! Rất xin lỗi, không có thiệp mời thì không thể tiến vào bên trong!” Tên bảo vệ lạnh giọng nói, bản thân năm tên đều ngưng trọng hẳn lên vì chúng đều có cùng cảm giác đối ngũ trước mặt mình không phải hạng lương thiện, thân làm bảo vệ chỗ này nên chúng tiếp xúc đủ loại con ông cháu cha các kiểu nhưng đội ngũ này khác hắn, tên nào cũng tỏa ra khí thế nguy hiểm cực độ, đặc biệt là gã đàn ông từ chiếc xe chính giữa vừa bước ra, khí thế từ hắn giống như một tòa núi lửa khổng lồ sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

“Haha……….cứ tưởng đại nhân vật nào xuất hiện, thì ra là một lũ nhà quê định trưởng giả học làm sang đến đây……..không có thiệp mời mà cũng đòi bước chân vào GOD, đúng là một lũ quê mùa………. haha…….” Bỗng dưng một giọng cười bỉ ổi làm toàn thể mọi người ngẩn ra quay đầu nhìn sang, một tên bạch y công tử gương mặt trắng bệt xuất hiện cùng với một nữ nhân ăn mặt thiếu vải bên cạnh, miệng hắn phì phèo điếu xì gà cao cấp, tay ôm eo nữ nhân thi thoảng trược xuống phía dưới bóp bóp cặp mông vểnh ra phía sau của ả, trên cổ hắn là một sợi ‘dây xích’…..phải, chính là một sợi dây xích bằng vàng vì không có sợi dây chuyền nào có thể to như thể cả, phải chăng hắn sợ không ai biết hắn có tiền?!.

“Hừ………ta tự hỏi là tại sao con người càng lúc lại càng tìm đến những thú vui bệnh hoạn đến vậy, làm người không muốn lại tìm đến làm chó, lại còn tự xích cổ mình nữa như sợ không ai nhận ra…….huýttttttt…….chặc…….chặc……….” Đoàn Dự sao có thể nhịn đây, hắn cười lớn nói bâng quơ giữa trời, miệng không quên huýt sáo cùng những tiếng gọi mà thường con người sử dụng với loài chó.

“Súc sinh……..mày mắn ai là chó?” Tên thiếu gia cũng không đến nối ngu, hắn nhanh chóng hiểu ra Đoàn Dự ám chỉ mình cho nên giận dữ quát to.

“Ây da…….chó sủa to quá……..dữ dằn quá……..không khéo nó còn mắc bệnh dại ấy chứ, loại này không trừ khử sớm thì rất có thể nó sẽ đi cắn người nha……..” Đoàn Dự cười đối đáp.

“Mày…………..anh Phùng, từ khi nào GOD lại để cho một đám người rác rưởi như thể này sỉ nhục khách nhân đây?” Tên thiếu gia gương mặt đen kịt khi bị sỉ nhục, hắn đương nhiên quan sát đội ngũ của đối phương cho nên hướng đến chỗ mấy tên bảo vệ để tìm sự trợ giúp.

“Các vị! Huấn thiếu gia là khách thường xuyên của GOD cho nên mong các vị giữ mồm giữ miệng, các vị đã không có thiệp mời thì hãy rời di, tránh làm phiền những vị khách nhân khác!” Tên bảo vệ họ Phùng dõng dạc nói, trong thâm tâm hắn cực kỳ ghét tên Huấn thiếu gia này nhưng với chức trách bản thân, hắn không thể để khách của GOD bị sỉ nhục ngay trước cửa được.

“Hừm………..bổn công tử cũng không có thì giờ để tranh đấu với một thằng oắt con, mau kêu lão Phàn ra đây cho ta!” Đoàn Dự thu liễm lại ý cười nói với đám bảo vệ làm tất cả sửng sốt, Phàn đại tổng quản quyền uy tối cao trong GOD mà trong miệng tên này lại cứ như là cấp dưới vậy, thằng này là gan cũng thật là quá lớn đi?

“Hắc hắc! Thân phận cẩu miêu lại muốn trèo cao với tới Phàn lão nhân gia? Anh Phùng, tôi nghĩ anh cũng nên biết phải làm sao với những kẻ không biết trời cao đất rộng thế nào phải không?” Tên thiếu gia lại nở nụ cười xấu xí châm biếm đám người Đoàn Dự.

Đám bảo vệ nhìn chằm chằm vào Đoàn Dự, ở GOD này thì Phàn đại tổng quản chẳng khác nào cự đầu tối cao, kẻ máu mặt nào đến đây cho dù là cao sang quyền quý, giàu có vô lượng, quyền thế ngập trời thì đứng trước mặt Phàn đại nhân cũng phải cung kính ba phần đừng nói đến ở ngoài cổng mà kêu to gọi nhỏ danh tự của lão nhân gia ngài như tên trước mặt này.

“Vị này! Lão Phàn mà ngươi muốn nhắc tới là?” Như sợ có sự hiểu nhầm, tên bảo vệ họ Phùng hỏi lại Đoàn Dự để xác minh.

“Phàn Doanh! Phàn lão cẩu, nhanh chân vào báo với lão là có khách nhân của lão đến!” Đoàn Dự đang khó chịu vì không biết từ đâu mọc ra một thằng không biết sống chết cứ nhắm vào mình trêu chọc cho nên gắt gỏng với đám bảo vệ, bình thường thì hắn đã cho tên thiếu gia trước mặt mình không ít giáo huấn nhưng mà đây là trước cổng GOD, nếu làm thế thì không hay rồi, dẫu sau hắn cũng đã nhận không ít chỗ tốt từ người ta nên cũng phải cho ít mặt mũi, cái hắn lo bây giờ là vị đại gia sau lưng, tuy hắn không nhận ra được thái độ của Long lúc này nhưng phục thị qua một khoảng thời gian hắn cũng nắm được một chút tính tình của Ma Tôn đại nhân, sự kiên nhẫn của hắn cũng có giới hạn mà giới hạn đó cũng đến rất nhanh.

…..cơ mà Đoàn Dự không ngờ là thằng thiếu gia ngu ngốc lại tiếp tục mở cái miệng thúi ra mà không hề biết cái chết đã đến rất gần……

“Ngươi! Dám sĩ nhục Phàn lão nhân gia? Báo ra danh tự gia tộc các ngươi đi! Hôm nay bản thiếu gia không thay Phàn đại nhân giáo huấn các ngươi hay cái gia tộc chó má sau lưng các ngươi thì bản thiếu gia cũng không cần mang họ Huấn nữa!” Tên thiếu gia vừa nghe Đoàn Dự nói đã nổi trận lôi đình, hắn quăng luôn điếu xì gà trong miệng về phía Đoàn Dự không quên phun ra những từ chửi bới kèm theo……..trong đầu hắn chỉ nghĩ đến ‘cơ hội lập công’ đến rồi.

Long đang bất động bỗng nhiên trừng mắt, chửi hắn một câu thì được nhưng chửi gia tộc hắn chẳng phải là chửi mẹ hắn? Chửi mẹ hắn thì phải……Chết.

“Phốc!”

Toàn bộ nhân ảnh trước cổng GOD đều không thể nhận ra di động của một bóng đen, đến khi sau một âm thanh rợn người vang lên mới làm toàn bộ kịp phản ứng lại.

“Ục…….ục………ục…….” Tên thiếu gia họ Huấn hai mắt trợn lớn, hắn muốn nói gì đó nhưng không thể vì máu đã trào lên ngập cả cuốn họng và khóe miệng không ngừng……..tất cả đến từ ba lỗ thủng kinh dị từ trước ra sau trước ngực hắn, một lỗ ngay vị trí trái tim, một lổ trước ngực và một lỗ ở khoang bụng, cả ba đều gọn gàng xóa bỏ mọi thứ nó đi qua để ai ai cũng có thể nhìn ra khoảng không sau lưng tên thiếu gia xấu xố từ phía trước.

“Rầm!” Xương sống bị phá hủy cho nên gã thiếu gia không thể đứng vững mà gập người gục xuống, hắn cũng nhanh chóng chết đi trong sự kinh hãi mà có lẽ đến khi sang thế giới bên kia hắn cũng không thể nào quên…….có một câu nói mà có lẽ trong suốt hơn hai chục năm sống trên cõi đời mà hắn còn chưa học được……….’đừng có tỏ ra nguy hiểm khi ngươi không biết đối phương là ai’.

“Đám bảo vệ GOD tái xanh mặt mày, chân tên nào cũng bủn rủn trước cảnh tượng kinh dị vừa xảy ra trước mắt, bản thân chúng cũng được gọi là có vài phần bản lĩnh……thế nhưng…….ai? Kẻ nào có thể nhìn ra vì sao Huấn thiếu gia chết? Chúng không biết nhưng chúng tin chắc là một người trong đám người vừa tới đã làm điều đó, chúng cũng không ngu nên nhận thức được đám người này cùng bản thân mình không cùng một cấp bậc.

Bản thân Đoàn Dự cũng sởn gai ốc trước cái chết của tên thiếu gia ngu ngốc kia, càng ngày sự hung tàn của Ma Tôn khiến hắn mỗi lần tháp tùng chủ nhân cứ như thể đang bên cạnh ma đầu hung ác.

“Còn đứng đó làm gì? Vào gọi Phàn lão cẩu ra đây!” Đoàn Dự sợ Long tiếp tục có cử động kinh người nào đó nên quát tháo với đám bảo vệ chậm não.

“Vâng! Tiểu nhân đi báo ngay!” Phùng bảo vệ nhanh trí nhất, thái độ của hắn nhanh chóng biến thành cung kính cúi gập đầu vâng dạ rồi chạy vào trong với tốc độ không khác gì vận động viên điền kinh chạy nước rút.

……………..GOD……..tầng thứ hai, cũng là nơi tiếp đãi các vị khách………

Đại sảnh khá thưa thớt vì bây giờ cũng đã muộn, khách tới cũng đã ổn định trong những khu nhà đánh bạc, nhảy đầm hay tâm sự trai gái rồi nên đi lại chỗ này cũng chỉ còn lác đác vài nhóm nhân viên phục vụ.

Tại một chiếc ghế sa-lông dác vàng cao sang và cũng là chiếc ghế duy nhất tại nơi đây là hai bóng người, một già một trẻ…….

Người già tóc bạc, gương mặt chai sạn đầy những nếp nhăn của năm tháng nhưng đôi mắt lại sáng quắc đầy trí tuệ khác hẳn với dáng vẻ bên ngoài……người trẻ thì anh tuấn bất phàm, ăn mặc comple bảnh bao, ngực đính hoa hồng lịch thiệp khiến nữ nhân mới nhìn là đã muốn có bầu rồi.

“Lâm Phàm! Đại bá muốn nhắc nhở cháu lần cuối cùng, lát nữa tiếp đón đám người kia cháu phải biết cúi đầu, ẩn nhẫn hay nói cách khác là cung kính………ta không biết ông nội cháu muốn cháu làm việc này để làm gì nhưng cháu phải biết rằng họ không phải là những người trước đây khi gặp cháu là xum xuê nịnh nọt lấy lòng mà ở cấp bậc đến ông nội cháu khi gặp còn phải lễ nhượng ba phần” Người già chính là Phàn Doanh đại tổng quản GOD, lão đang nhìn vào người trẻ tuổi bên cạnh mình căn dặn.

“Đại bá! Cháu hiểu mà……gia gia cũng đã căn dặn cháu nhiều lần, cháu cũng đã lớn rồi nên nhận thức được đúng sai, lần này Lâm gia chúng ta muốn có 2 trong số 7 ghế Bộ chính trị cho nên ông nội muốn cháu tiếp đón khách nhân, ý lão nhân gia ngài là cùng người trẻ cho nên có thể có sự tương đồng về tính cách!” Lâm Phàm là thanh niên trẻ tuổi cười nói, hắn là người thông minh, hai chín tuổi đã có ba tấm bằng đại học trong và ngoài nước, bản thân cũng là một đạo giả cấp bậc không thấp cho nên được Lâm gia xác định là người thừa kế, có chăng là hắn chỉ còn thiếu kinh nghiệm đối nhân xử thế.

“Được rồi! Cháu đã nói thế thì đại bá cũng yên tâm, cỗ thân thể này của ta cũng đã gần đến lúc phải dừng lại cho nên nơi này sớm muộn cũng do cháu làm chủ, ta tin rằng cháu sẽ mang đến cho GOD, cho Lâm gia một tương lai tốt đẹp!” Phàn Doanh vỗ vai Lâm Phàm cười nói, lão chứng kiến đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn cho nên tình cảm dành cho hắn chả khác nào như người thân ruột thịt.

“Đại bá! Ngài đây vẫn còn tráng kiện vô cùng sao có thể nói thế chứ, thứ mà GOD bao năm qua đã mang tới cho Lâm gia là to lớn đến nhường nào, cháu không đủ tự tin để có thể làm tốt như đại bá đâu!” Lâm Phàm sửng sốt nói.

“Đại tổng quản……….đại tổng quản……….” Đột nhiên tiếng gọi hoảng hốt từ phía cửa lớn làm cuộc nói chuyện giữa Phàn Doanh và Lâm Phàm bị cắt ngang, Phàn Doanh lão già nhíu mày nhìn về phía vang lên âm thanh gọi mình, lão bao năm đều giáo huấn đám người dưới nghiêm ngặt cho nên có lúc nào kẻ dưới lại trở nên sỗ sàng như thế đâu……..có chuyện?

“Đại tổng quản……….đại nhân………đại nhân……..” Là tên bảo vệ họ Phùng, chạy qua cửa lớn hắn trông thấy bóng dáng của Phàn Doanh cho nên vui sướng tột cùng lao tới.

“Phùng Khoảnh! Ngươi từ lúc nào lại trở nên như thế…….ta đã dặn……..” Phàn Doanh nghiêm mặt đang định giáo huấn một phen nhưng nào ngờ tên bảo vệ không để ý đến lời lão mà nói gấp.

“Đại nhân…………Huấn……..Huấn thiếu gia bị người ta đánh chết rồi!” Phùng Khoảnh tái xanh mặt lắp bắp nói.

“Huấn thiếu gia? Là người nào?” Phàn Doanh ngẩn mặt không hiểu chuyện gì xảy ra.

“Là Huấn Quý, cháu đích tôn trực hệ của Huấn gia…….” Phùng Khoảnh nói.

“Ra là hắn, mà kẻ nào đánh chết hắn và ở đâu?” Phàn Doanh nhanh chóng nhớ ra bộ dáng tên thiếu gia ăn chơi lêu lổng của Huấn gia, so với Lâm Phàm quả là một trời một vực.

“Lão nhân gia………hắn bị đánh chết ngay trước cổng vào GOD, chết rất thảm……..” Phùng Khoảnh nhớ lại mà run người lạnh gáy.

“TO GAN! Phùng Khoảnh ngươi thân là đội trưởng tổ bảo vệ lại để khách nhân bị người ta đánh chết ngay trước cửa vào, thật uổng phí tâm tư ta đang định cất nhắc ngươi lên chức vụ cao hơn……….là kẻ nào làm? Đã bắt lại chưa?” Phàm Doanh nghe thấy vội gầm lên quát với Phùng Khoảnh, tuy Lâm gia không sợ Huấn gia nhưng cũng phải có câu trả lời thỏa đáng vì người ta đến GOD để chơi thì Lâm gia với tư cách chủ nhà phải bảo hộ khách nhân là việc phải làm.

“Lão nhân gia…….đối…….đối phương ra tay quá nhanh nên bọn tiểu nhân không kịp phản ứng, bọn họ còn hô to gọi nhỏ danh tự của ngài đòi ngài phải ra tiếp khách!” Phùng Khoảnh đổ mồ hôi nói.

“Bọn chúng quen ta? Đối phương có xưng ra tên họ không?” Phàn Doanh bất ngờ.

“Không xưng danh tính nhưng hình như người đứng ra nói chuyện họ Đoàn, hắn gọi lão nhân gia ngài không một chút tôn trọng, thậm chí còn gọi là…….lão cẩu…….” Phùng Khoảnh cắn răng nói.

“Họ Đoàn? Không tốt! Bây giờ là mấy giờ?” Phàn Doanh thất thố hét lớn làm Phùng Khoảnh cùng Lâm Phàm ngạc nhiên.

“Đại nhân………đã 22 giờ 15 rồi……..” Phùng Khoảnh không biết vì sao đại tổng quản hỏi thế nhưng vẫn thật thà xem đồng hồ trên tay báo cáo lại.

“Khốn kiếp! Đồng hồ bị đứng mà không kẻ nào phát hiện ra sao?” Phàn Doanh nhìn về hướng chiếc đồng hồ dây cót nạm vàng trên tường cao gầm lên, lão đã định đúng 22 giờ là sẽ cùng Lâm Phàm tiến ra tiếp đón khách quý nhưng nào ngờ chiếc đồng hồ dây cót lại ngừng lại trước đó khiến lão trễ giờ, giờ thì lão không cần nghĩ cũng biết Huấn Quý chết trong tay ai.

“Lâm Phàm! Theo ta, cầu mong mọi chuyện còn có thể vãn hồi được!” Không lăn tăn suy nghĩ nữa mà Phàn Doanh gọi Lâm Phàm theo mình, một già một trẻ nhanh chóng tiến về phía cầu thang.

………….

Năm phút sau, rốt cuộc hình bóng Đoàn Dự muốn thấy cũng đã xuất hiện, hắn nãy giờ không biết bao nhiều lần hỏi thăm sức khỏe tổ tông mười tám đời Phàn Doanh rồi, làm không tốt thì ngay cả bản thân hắn trong mắt chủ nhân cũng giảm sút đi không ít.

“Đoàn công tử………….haha………..lão phu thật thất trách………thật thất trách……..” Phàn Doanh vừa bước ra đương nhiên thảm trạng của Huấn Quý lọt vào mắt lão trước tiên, bằng lịch duyệt lâu năm giúp lão dằn lại cảm xúc bỏ qua bước trực tiếp tới hô chào Đoàn Dự đám người.

“Ọe……ọe……..” Lâm Phàm thì không đủ kinh lịch như đại bá của mình, hắn dù muốn nhưng cũng không thể khống chế cảm xúc của bản thân mình mà che miệng vang lên những tiến buồn nôn trong cuốn họng, xuất thân trong một gia tộc đạo pháp gia giáo như Lâm gia cho nên hắn nào chứng kiến cảnh tượng máu tanh như trước mặt bao giờ đâu.

“Hừ! Lão già, lão đã nói thế nào khi gặp ta hả? Cái chó gì mà thiệp mời? Lão thật xem bọn ta chỉ là lũ ruồi nhặng đến đây đánh bạc hay chơi gái?” Đoàn Dự cười lạnh khiến sắc mặt Phàn Doanh biến đổi, lão biết rằng vị đại gia kia hẳn là tức giận rồi……..nghĩ thế nhưng mà nụ cười vẫn không hề tắt trên môi lão, lão cũng đã sống đủ lâu để biết thái độ của bản thân mình lúc này là quan trọng nhất.

“Đoàn công tử! Cho lão phu mười…..không……….một trăm lá gan thì lão phu cũng không dám làm như thế, kỳ thật là do đồng hồ dây cót đột ngột dừng lại cho nên lão phu mới nhầm giờ ra đón các vị, lão phu thay mặt Lâm gia xin lỗi các vị, xin lỗi đại nhân! Lâm Phàm, còn làm gì đó mà không tiến tới bái kiến các vị đại nhân!” Phàn Doanh cười hề hề nói, lão không quên gọi tên Lâm Phàm để xốc lại tinh thần của thằng cháu đang bị sốc bởi thảm trạng của Huân Quý.

“À…………tôi……….tiểu nhân……….Lâm gia Lâm Phàm ra mắt các vị đại nhân, quả thật là do đồng hồ nhưng mà chung quy là Lâm gia có lỗi, mong các vị đại nhân lượng thứ!” Lâm Phàm thân là người có ăn học và thông minh cho nên vừa mở miệng là rất trơn tru.

“Hắc hắc! Ta nói này Phàn Doanh lão đầu, sống trên đời này đến cái tuổi gần đất xa trời như lão mà còn không hiểu đạo lí khách đến nhà phải chào từ trên xuống dưới sao, ở đây ta không phải người làm chủ nha? Các ngươi là muốn gì?” Đoàn Dự hai mắt lạnh lẽo hướng tới Phàn Doanh cùng Lâm Phàm rít giọng.

Phàn Doanh sửng sốt không thôi, chết con mẹ nó……….lão quên mất người đứng đầu đám người hung tàn này là ai…………..Ngụy Siêu………..Ma Tôn đó, lão lại không chào vị đại lão gia này trước mà cứ hướng Đoàn Dự nói chuyện chẳng khác nào xem Ma Tôn không ra gì sao? Vì một cái xác Huấn Quý mà làm lão không còn giữ được minh mẫn như thường ngày…………tính ra cũng một phần cũng do Long đang rảnh rỗi không việc gì làm lui ra sau một tí thưởng thức Khổ quả cùng khối kiến trúc mỹ lệ hiếm có này.

“Tiểu nhân ra mắt Lục trưởng lão đại nhân!” Được Đoàn Dự cảnh tỉnh, Phàn Doanh nhanh chóng vòng ra sau cúi đầu làm lễ với Long, lão hiểu lúc này có nói gì cũng đã muộn, tốt nhất là trực tiếp và ngắn gọn nhất.

“Lâm gia Lâm Phàm ra mắt đại nhân!” Lâm Phàm cũng ngay sau đó theo sau làm lễ, nói thật là hành lễ với Đoàn Dự đã làm hắn khó chịu không ít thì đến khi gặp Long hắn lại khó chịu gấp bội vì cái giảng vẻ bất cần đời của gã, một phần cũng là do nhìn qua thì tuổi tác của cả hai bên đều chênh lệch chút ít mà phải làm thế cũng khiến một kẻ vốn dĩ sống trong nhung lụa như hắn chưa thể tiếp thu.

Long vẫn đều đặn bóp nát Khổ quả cho vào miệng, hắn không nói gì mà chỉ lặng im hồi lâu tạo thành cái không khí tĩnh lặng bao trùm mảnh đất này khiến bản thân người nào cũng phải chịu một áp lực không nhỏ……………kỳ thực nếu đám người này biết điều Long đang suy nghĩ là trong đám nữ nhân của hắn người nào có cặp mông lớn nhất thì không biết có thổ huyết mà đi chầu ông bà không nữa.

“Vù……………vù……………….”

Một cơn gió nhẹ đêm khuya thổi qua làm cả người Long mát rượi giúp hắn tỉnh lại trong những mộng tưởng về sắc dục mà trở lại thực tại, ngẩn người nhìn đám hộ vệ cùng Đoàn Dự và hai kẻ xa lạ khác đang đứng cúi đầu trước mình……Long hướng Đoàn Dự hô:

“Đoàn Dự! Đã có thể vào bên trong chưa?”

“Đệch!” Đám người trợn mắt há hốc mồm trước vị đại gia này, chúng còn đang lo lắng đại nhân giận chó đánh mèo đem tức giận đổ lên đầu bọn chúng mà nào ngờ câu đầu tiên của đại nhân lại như thế khiến chúng không thể tưởng tượng nổi.

“Ực!” Đoàn Dự cũng không kém phần hoảng hốt, hắn rốt cuộc cũng hiểu ra rằng Ma Tôn đại nhân không hề quan tâm đến chuyện vừa xảy ra, gã dẹp đi Huấn Quý vì chẳng qua không muốn một con ruồi nhặng làm phiền bản thân mình mà thôi, còn chuyện làm khách phải đợi đối với hắn chả là gì……..Đoàn Dự đây là nghĩ đúng vì trong suy nghĩ của Long chưa bao giờ có chuyện có được thực lực sẽ coi trời bằng vung, ngoại trừ đối xử với địch nhân thì bình thường hắn sẽ dùng lễ đối đãi, hôm nay hắn là đi chơi chứ không phải đi chém người cho nên đợi một chút cũng có làm sao.

“Phàn lão! Có thể vào rồi chứ?” Phản ứng lanh lẹ, Đoàn Dự quay sang hỏi Phàn Doanh lúc này còn chưa hiểu chuyện đéo gì vừa diễn ra.

“À! Được…….được chứ…….mời Ngụy đại nhân cùng các vị!” Phàn Doanh qua vài giây để cho não làm việc cũng mau chóng lên tiếng hướng Long cười nói.

“Ngươi là?” Long tò mò quay sang hỏi Phàn Doanh.

“Tiểu nhân là Lâm gia một tên quản sự nho nhỏ chỗ này, tên là Phàn Doanh, Lục trưởng lão có thể đại giá quang lâm đến GOD quả là một vinh hạnh to lớn cho Lâm gia chúng tôi………à, xin giới thiệu với đại nhân đây là Lâm Phàm, người kế nghiệp của Lâm gia trong tương lai!” Phàn Doanh không hề phật lòng vì bị hỏi lại mặc dù đã giới thiệu mà trái lại còn vui mừng khôn xiết, xem ra vị đại nhân này không hề có thái độ không vui nào với Lâm gia.

“Lâm Phàm hân hạnh được gặp mặt đại nhân!” Lâm Phàm không dám chậm trễ tiếp lời đại bá mình, đến giờ hắn vẫn chưa hiểu thái độ của vị đại nhân gia trước mặt nhưng mà cái không khí khủng bố ban nãy làm hắn không hề muốn rơi vào đó một lần nào nữa trong đời……..thật là đáng sợ.

“À há! Ra là Phàn lão, ta hôm nay đến đây để chơi cho nên các ngươi cứ tùy tiện đi, cũng đã lâu chưa được đến một nơi như thế này, đi nào……..giới thiệu cho ta biết chỗ này có gì hay ho!” Cơn gió mát làm tâm hồn thư thái khiến Long cảm thấy có chút vui vui, hắn khoác lấy vai Phàn Doanh cứ như tri kỷ khiến lão giật thót mình.

“Hà hà! Phàn lão! Đừng quên lão đã hứa với ta những gì, chỗ này mà không chơi vui thì lão không xong với ta đâu!” Đoàn Dự thấy Long vui vẻ cũng hớn hở góp lời.

“Được………được………mời các vị! Hôm nay các vị chơi không vui thì cứ đem theo cái đầu của lão Phàn này về theo cũng được!” Phàn Doanh hai mắt rực sáng ra hiệu với Lâm Phàm để hắn chạy vào trước chuẩn bị, mình thì dẫn đầu đưa Long cùng đám người vào bên trong.

…………

………………Huấn gia………….

“Cha…………cha………chết tiệt………..cha……..cha……….” Huấn gia gia chủ đương nhiệm Huấn Cao chân thấp chân cao chạy hớt hả về phía gian nhà ở phía sau khu kiến trúc của Huấn gia, miệng không ngừng hô to như thể tận thế sắp ập xuống, nào còn giáng vẻ của một vị gia chủ của một gia tộc.

“Huấn Cao? Ngươi đã là gia chủ năm năm rồi mà xem cái giáng vẻ của bản thân mình đi!” Huấn gia người đứng đầu là lão già đầu tóc bạc phơ trong rất có vẻ tiên phong đạo cốt, lão đang thưởng thức tách trà nóng cùng với tiểu thiếp thì thằng con trai hớt hả chạy tới, nhìn cái dáng điệu của hắn mà lão quát lên.

Huấn Cao phẫn nộ tột cùng, hắn trên đời này sợ nhất là cha mình cũng là lão già trước mặt này nhưng tin tức báo về khiến hắn không thể giữ được bình tĩnh nữa, con trai trưởng của hắn là bị người ta giết đấy.

“Cha……..Huấn nhi bị người ta giết! Cha bảo con làm sao có thể giữ được bình tĩnh đây!” Huấn Cao nói như hét lên làm Huấn Thiên cũng là cha hắn sửng sốt, thằng cháu đích tôn của lão bị người ta giết? Không thể nào.

“Hồ đồ! Huấn nhi hôm nay nói với ta đến GOD chơi, tin tức ngươi nhận được có phải là sai lầm không?” Huấn Thiên gầm lên với con trai.

“Cha! Cha xem đi……….Huấn nhi……nó……..chết thảm lắm……..” Huấn Cao hai hàng nước mắt lăn dài trên má, gã đưa điện thoại cho cha mình xem, trên màn hình là một tấm ảnh rõ nét của thi thể Huấn Quý.

“…………..Chết tiệt………Kẻ nào? Kẻ nào làm? Kẻ nào làm?” Huấn Thiên nhìn chằm chằm vào thi thể cháu mình trên màn hình điện thoại mà gào lên, nào còn cái dáng vẻ một vị lão nhân gia tiên phong đạo cốt mà là khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ đầy sát ý.

“Vẫn chưa thể xác định được nhưng nguồn tin của con báo về là sau đó hung thủ cùng với Phàn Doanh lão cẩu còn rất thân mật tay bắt mặt mừng, bá vai nhau vừa tiến vào GOD vui chơi vừa cười nói như thể cái chết của Huấn nhi là cái chết của một con miêu con cẩu nào đó!” Huấn Cao giận dữ không thôi.

“Khốn kiếp! Lâm gia! Được lắm………..các ngươi để cháu ta chết ngay trước GOD còn chưa có một lời bàn giao lại còn cùng hung thủ kết thân chẳng phải xem Huấn gia ta là không khí…….đi, theo ta đến GOD…..ta muốn xem kẻ nào giết cháu ta………..thù này không báo thì Huấn gia sao còn có mặt mũi mà lăn lộn ở mảnh đất này nữa?” Huấn Thiên quát con trai.

“Cha…….Lâm gia sau lưng còn có……….chúng ta nếu cứ thế mà đến chưa chắc đã kiếm được chỗ tốt……..” Huấn Cao thân làm gia chủ đương nhiên không thể để thù hận che mờ mắt, hắn ngay tức thì cảnh tỉnh cha mình.

“Hừ……….con nói được lời này làm ta thật vui sướng khi Huấn gia không hề có một vị gia chủ ngu ngốc………..Lâm gia sao? Cũng chỉ là vài mối quan hệ nhờ thông gia với những thế lực lớn mà thôi, ta sẽ ngay tức thì liên lạc với Dương gia, chỉ cần họ giúp cthì việc này sẽ mang lại cho chúng ta lợi ích không nhỏ đâu…….” Huấn Thiên hai mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh.

“Cha……Dương gia nghe nói chỉ còn một vị lão tổ mà còn bị thương nữa, con sợ họ không dám có cử động lớn……huống hồ nếu kẻ giết Huấn nhi là một người nào đó thuộc những thế lực cự đầu hay chí ít là có quan hệ với họ thì dù Dương gia có đến cũng không thể vì chúng ta mà đứng ra lấy lại công đạo được!” Hơn ai hết Huấn Cao hiểu rõ tính tình con trai mình như thế nào.

“Con nói rất đúng………nhưng đừng quên chúng ta đến không chỉ vì kẻ giết Huấn nhi mà còn vấn tội Lâm gia để chuyện xảy ra ngay trước cổng GOD, Huấn nhi từ khi bước một chân vào chỗ đó thì Lâm gia với tư cách chủ nhà phải đảm bảo an toàn cho nó, để xảy ra chuyện thì Lâm gia không thể nào tránh khỏi liên quan, việc chia chác 7 chiếc ghế trong Bộ chính trị sắp đến rồi, Huấn gia chúng ta nhân việc này có thể bắt chẹt Lâm gia phải nhường lại số ghế cho mình, mà để làm việc này thì không thế lực nào thich hợp hơn Dương gia cả………..tuy Dương gia tổn thương nặng nề sau chuyện kia nhưng đừng coi khinh một trong bảy đại gia tộc Trung Hoa, ắt hẳn chúng vẫn còn những con bài chưa lật cho nên lần này ta quyết định sẽ cầu cạnh Dương gia!” Huấn Thiên bàn với con trai.

“Cha…….để đả động Dương gia chúng ta cần đưa ra cái gì đây?” Huấn Cao gật gù với kế hoạch của cha mình nhưng có chút băn khoăn.

“Hắc hắc……….còn có cái gì ngoài lợi ích có thể làm Dương gia lung lay đây, để vứt bỏ 7 chiếc ghế trong Bộ chính trị thì Dương gia ắt hẳn về mặt kinh tế sẽ chịu tổn thất nặng nề, chỉ cần Huấn gia chúng ta hứa sẽ phân đi một nửa số lợi ích thu được từ những chiếc ghế mới trong Bộ chính trị thì ta tin Dương gia sẽ động lòng!” Huấn Thiên cười lạnh.

“Cha…….một nửa có quá nhiều không?” Huấn Cao sửng sốt hỏi.

“Hừ! Thả con săn sắt bắt con cá rô chẳng lẽ con còn không hiểu, chúng ta hứa thì cứ hứa nhưng đến lúc Huấn gia có trong tay những chiếc ghế quyền lực kia thì việc phân chia lợi ích chẳng phải là do chúng ta quyết định sao? Có bao nhiêu cái cớ có thể đưa ra để cắt xén phần của Dương gia chứ?” Huấn Thiên lão cáo già cười nói.

“Cha quả là cao tay! Được, con sẽ đi liên lạc với các vị trưởng bối trong tộc ngay, đội ngũ lần này của chúng ta phải thật hoành tráng để sự việc này rùm beng lên, như thế càng khiến Lâm gia bị đuối lý không thể phản bác được!” Huấn Cao hưng phấn chạy đi.

“Tốt lắm! Ta cũng sẽ liên lạc với Dương gia ngay tức khắc!” Huấn Thiên gật gù nói.

    Open

    Close