Thành Viên

Chương 234…………248 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P31……….45) 3 /3

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 234…………248 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P31……….45) 3 /3
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Hai giờ sáng, Đoàn Dự lúc này đã về tới biệt viện ngồi nhâm nhi ly rượu ngon bên ngoài dãy nhà của chủ nhân hắn đợi lệnh, từ khi về dưới trướng Long thì hắn luôn như vậy, đến khi chủ nhân lên tiếng thì hắn mới lui về nghỉ ngơi, cho dù là Long tu luyện hay chơi gái thì vẫn không đổi, điều đó cũng là một phần tạo nên sự tin tưởng hài lòng của Long dành cho hắn.

Nửa tiếng trước, khi vừa mới xuống xe thôi, Đoàn Dự đã nhận được cuộc gọi của Phàn Doanh lão gia hỏa, nghe lão trình bày mà hắn có chút không phản ứng kịp vì Lâm gia thề mà đề nghị với hắn là đầu nhập dưới trướng Ma Tôn, đầu nhập một thế lực đơn giản chỉ là cúi đầu xưng thần nhưng muốn về dưới trướng Ma Tôn lại khác hẳn, đó là đem sinh tử bản thân giao cho hắn, trở thành một con chó của hắn……….vậy mà khi không Lâm gia lại tự mình đề nghị thật khiến Đoàn Dự có chút không tin vào những gì mà mình nghe được.

Có điều Đoàn Dự chả cần nghĩ nhiều, nghe được gì thì báo lại như thế, ngay lập tức Long được bẩm báo lại lời thỉnh cầu của Lâm gia. Đương nhiên là Long sẽ không chối từ một gia tộc muốn làm tay sai cho bản thân hắn, hắn biết đây là Lâm Hoàng đang muốn dựa hơi mình để phát triển nhưng hắn chả phải cũng cần thêm tay chân sao, Đoàn gia kiếm tiền, Lâm gia kiếm quyền……..Long đồng ý và được Đoàn Dự báo lại………….lại nhận được tin là chỉ trong vòng một tiếng nữa Lâm gia đỉnh cấp nhóm người sẽ đến chỗ này ngay mà Đoàn Dự lại một lần nữa trợn mắt, mấy lão đầu này cái gì không vội lại vội đi làm chó cho người khác sao………..đám người này còn là đạo giả đấy………thế giới này đảo lộn hết rồi sao.

Thế nhưng chưa được bao lâu sau đó, Đoàn Dự lại nhận được cuộc gọi từ Huấn gia lão già Huấn Thiên hỏi địa điểm Ma Tôn đang ở để tới bái kiến làm hắn muốn phát điên, con mẹ nó chứ bây giờ mới chỉ hai giờ sáng cơ mà, các ngươi vội cái gì chẳng lẽ không đợi được đến khi mặt trời lên cao hay sao mà cứ lũ lượt kéo đến đây, một lần nữa tiến vào bẩm báo chủ nhân, Đoàn Dự rầu rĩ một mình ngồi uống rượu đợi hai gia tộc tới.

……………..

…………………………………3 giờ sáng…………..

Bên trong biệt viện, Long cùng hai gia tộc Huấn gia và Lâm gia đang bàn bạc những kế hoạc sắp tới, dĩ nhiên là Long cũng đã ra tay khống chế sinh tử đám người này như thủ đoạn hắn thường dùng với kẻ dưới.

Đột nhiên, Long biến sắc đưa mắt nhìn về bầu trời tối mịt, từ lúc nào ánh trắng đã bị mây đen che khuất hoàn toàn, gió cũng không còn thổi…………..hắn cảm giác được nguy hiểm cực độ………..cao thủ sắp đến.

“Đoàn Dự! Dẫn Huân gia cùng Lâm gia từ cửa sau rời đi, ta phải ‘tiếp khách’” Long gấp gáp quay sang Đoàn Dự ra lệnh.

“Rõ!” Lúc nào cũng quan sát sắc mặt Long, Đoàn Dự đương nhiên thấy sự thay đổi của hắn cho nên biết có việc lớn xảy ra, hắn không chần chừ đẫn đám đạo giả đi về phía cổng sau trong sự ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì của chúng.

……………..

“Phốc……………..phốc……………” Đám người vừa rời đi không lâu, hai tiếng động lãnh người vào tai Long.

“Khách nhân tới chơi sao lại vội vàng ra tay?” Long gầm lên một tiếng mạnh mẽ chấn động không gian khiến căn biệt viện lắc lư, hai tên Hộ Pháp của hắn vừa bị chặt đầu, báo hiệu cho sát ý của kẻ đến là diệt cỏ tận gốc.

“Phốc…………..phốc…………….phốc…………..” Không có tiếng trả lời, giữa bóng đêm tĩnh lặng, từng cái đầu của bọn Hộ Pháp rơi xuống, chỉ trong vòng ít phút xung quanh căn biệt viện đã không còn một tên Hộ Pháp nào có thể còn đầu mà đứng………Long thật sự muốn ra tay nhưng hắn không thể nắm được thân ảnh của đối phương, điều đó chứng tỏ thực lực của gã có phần nhỉnh hơn hắn.

“Vù!” Không cần đợi lâu để biết ai tìm mình, một bóng người bước ra từ bóng tối xuất hiện trước mặt Long, là một lão già……..bộ mặt già nua của lão lại trái ngược hoàn toàn với thân hình tráng kiện đáng mơ ước của bao thanh niên trẻ tuổi…………..lão để mình trần, mặc mỗi quần dài màu đỏ, khí thế mạnh mẽ tạo thành áp bức vô hình lên đối phương.

“Lão đầu! Nửa đêm thanh vắng lại tìm tới biệt biện của ta giết người, phải chăng là mê luyến sắc đẹp của ta đó hả?” Long đột ngột mở miệng làm lão già trợn tròn mắt.

“Nhóc con, ngươi nói bậy bạ điều gì đó?” Lão đầu trong đời chỉ biết có võ học nên trong đối nhân xử thế chưa bao giờ có nhiều kinh nghiệm, ngay lập tức lão bị lời trêu chọc của Long làm cho khó xử.

“Ây da! Người ta vẫn còn zin chỗ đó nha, lão nhân gia nếu muốn người ta có thể cúc cung tận tụy hầu hạ mà, sao lại hung dữ như vậy chứ?” Long được đà lấn tới, hắn vừa nói vừa nháy mắt liên hồi với lão già, lại còn lắc lư bờ mông đầy ý vị rõ ràng.

“Ọe!” Nghĩ đến cái ‘chỗ gì đó’ mà lão đầu không nhịn được buồn nôn một tiếng, nếu đứng trước mặt lão là một tên ‘lại cái’ ẻo lả thì lão còn thấy có chút ‘bình thường’, đằng này lại là một tên cơ bắp cuồn cuộn, nam nhân mười phần thì không thể nào chịu nổi.

“Dừng……….dừng ngay cho ta…………ta tới đây là để giết ngươi………mau………” Lão già cố gắng dằn cơn buồn nôn lại mà hét lên.

“Hứ! Cứ mở miệng ra là đánh đánh giết giết thật là đáng ghét quá đi à, lão nhân gia ngài ‘muốn’ thì cứ đến đây với người ta, có gì đâu mà ngại ngùng đâu chứ………” Long cong môi hờn dỗi khiến lão già sởn da gà nổi gai ốc, cơn buồn nôn nãy giờ cố gắng kìm chế bốc phát.

“……….Ọe………………ọe……….!” Nôn ra một tràng khi nghĩ đến cảnh tượng ‘kinh dị’, lão già đột nhiên lông tóc dựng đứng lên khi linh tính của lão mách bảo nguy hiểm cực độ sắp đến.

“MA LONG LOẠN VŨ!” Long bùng nổ toàn bộ sức mạnh, không có thời gian ngưng tụ ma long, toàn bộ hơn sáu mươi đầu ma long từ người hắn ào ra nhắm thẳng vào chỗ lão già oanh sát, thế trận khủng bố không thể tưởng tượng nổi.

“GRAOOOOOOOO! GRAOOOOOOOOOO!” Tiếng rồng ngâm phá tan cái không khí tĩnh lặng ban đêm nên có, không gian như bị xé rách khi chịu phải áp lực kinh thế từ những đầu ma long hung bạo, toàn bộ tòa biệt viện rung lắc dữ dội như sắp sụp đổ.

“Thánh Hỏa Thần Công – Kim Thân Trạo” Lão già không ai khác chính là Liệt Hỏa Lão Nhân, đòn thế bất ngờ và toàn lực của đối phương khiến lão bất ngờ không ít nhưng cũng chỉ là giật mình chút thôi, lão ngay lập tức phản ứng lại…….sau tiếng gầm thì toàn thân lão bao trùm một màu kim sắc tà dị như thể dát vàng, bên ngoài lão nội khí tỏa đỏ rực kèm theo sức nóng khủng khiếp khiến xung quanh hơi nước bốc lên nghi ngút.

“GRAOOOOOOOO! Ca sát………….Ca sát…………..” Ma Long đập vào người Liệt Hỏa Lão Nhân như đụng phải tường đồng vách sắt, hỏa diễm của lão mạnh mẽ đến kinh khủng đốt cháy được cả ma khí vốn đã rất mạnh mẽ nhờ ma luyện nhiều lần của Long.

“…………Uuuuuuuuu…………..rắc…………..rắc……………….rắc…………..” Sức công phá mãnh liệt của ma long làm toàn bộ vùng đất quanh Liệt Hỏa oằn hẳn xuống nửa mét hơn, tuy trông dáng vẻ lão không tổn hại gì nhưng nhìn sắc mặt khó coi của lão cũng biết là phải chịu đựng sự trùng kích mạnh mẽ đến nhường nào từ ma chưởng kia.

“………Phù………….phù…………hà hà……..nhóc con chỉ có chừng này bản lĩnh sao?” Ma Long toàn bộ tán loạn giữa thiên địa, Liệt Hỏa lão nhân lông tóc vẫn như cũ, lão mở miệng ra hít sâu vài hơi như lấy lại sức lực nhưng không quên châm biếm đối phương vài câu.

“Hắc hắc! Chỉ mới là màn dạo đầu thôi mà lão nhân gia!” Tiếng cười lạnh tràn đầy sát ý của Long làm Liệt Hỏa nhíu mày, gồng mình hứng chịu đám ma long khiến lão rơi vảo thế bị động không thể ngay tức thì động thủ…………Long đương nhiên đã không ra tay thi thôi, ra tay thì phải diệt sát đối phương hắn mới dừng lại………hắn hiểu một khi để lão già này vùng lại thì hắn sẽ ngay tức thì gặp bất lợi, cách phòng thủ tốt nhất đó chính là tấn công.

“Ma Đao! ĐAO VÔ CỰC!” Trên tay Long lúc này là ma đao hắc ám bốc lên ma khí ngùn ngụt đầy đáng sợ, hắn vung đao chém một nhát cực mạnh thẳng vào đầu Liệt Hỏa, đao vô cực – vô cực đao pháp, chém cả hư vô, trảm cả chung cực.

“Roẹt!” Lưỡi đao cắt ngang không gian chém thẳng vào đầu lâu với tốc độ cực nhanh khiến Liệt Hỏa không kịp né rồi, lão hai mắt trợn tròn giận dữ tập trung toàn bộ nội khí lên đỉnh đầu, toàn bộ phòng ngự đều dồn để bảo hộ não hải.

“………Vút…………..vút…………” Ngay khi lưỡi đao như sắp chạm vào đầu Liệt Hỏa thì cũng là lúc khóe miệng Long nhếch lên đầy ma mãnh, tay hắn thế mà gồng lại làm ma đao khựng lại một nhịp để rồi toàn thân hắn xoay vòng trên không trung một vòng tạo thế quét một đao hiểm ác vào vai Liệt Hỏa.

“Phốc!” Quá nhanh, quá bất ngờ rồi……..Liệt Hỏa dồn toàn bộ nội khí lên trên để nghênh đón ma đao nên phòng ngự những chỗ còn lại không còn cứng cáp như trước, đao chiêu biến ảo quá nhanh làm lão vô lực ngăn chặn, lưỡi đao cắt sâu vào vai lão khiến cánh tay phải như muốn rời ra, máu phun thành vòi.

“Aaaaaaaaaa……………..nhóc con…………..không giết ngươi thì ta……………” Liệt Hỏa giận dữ khôn cùng đang định bỏ mặc thương thế ra đòn diệt sát Long nhưng một lần nữa lão phải biến sắc rụt lùi ra sau vô cùng gấp.

“Hấp……………Vút………….Vù…………….vù……………..” Chém xong một đao, Long đâu ngu mà dừng, vừa tiếp đất hắn lại ngay tức thì xông lên ném luôn ma đao thẳng về phía Liệt Hỏa.

“Khốn kiếp!” Liệt Hỏa nộ hống hai chữ, lão đã ăn phải thiệt thòi từ cây đao tà dị kia nên biết nó đáng sợ cỡ nào, nó lại đang chỉa thẳng vào người lão bay tới khiến lão vướn tay vướn chân vô cùng vì không thể phản đòn mà phải chậm một nhịp dùng để đỡ đòn……….lão không có lựa chọn.

“Thánh Hỏa Thần Công – Hỏa Phần Cửu Thiên” Liệt Hỏa hai tay biến ảo thành nắm đấm, nội khí hừng hực bao trùm hai tay quyền, bỏ qua máu huyết đang phun ra không ngừng nơi vai phải…….lão cả người lao lên tung một chưởng chặn lại ma đao, một chưởng còn lại nhắm thẳng vào Long, hỏa khí nóng rực như một cơn bão lửa bao trùm lấy bản thân hắn.

“Nóng thật đấy lão già………..cơ mà còn chưa đủ đâu………..” Long toàn thân bỏng rát do ngọn lửa quỷ dị nóng đến kinh khủng khiếp nhưng hắn còn có Phượng Hoàng Chi Huyết, ngọn lửa kia đốt cháy thân thể của hắn và ma khí của hắn còn không nhanh bằng sự tái sinh của Phượng Hoàng Chi Huyết rồi.

“Đoạn Chi Trảm Thù!” Hai tay trảo của Long nhắm thẳng vào các khớp tay khớp chân của Liệt Hỏa đánh tới, từng trảo một kèm theo ma khí nhanh đến mắt thường chỉ có thể nhận ra các tàn ảnh phía sau.

“Pặc…………pặc……..pặc……..Phốc!” Liệt Hỏa không ngờ đòn của mình không thể ngăn tên khốn nạn này dù chỉ là một chút, nội khí của lão nhanh chóng bảo hộ những chỗ yếu hại trên cơ thể nhưng nơi vai phải bị thương thì lực bất tòng tâm rồi, trảo của Long cũng đặc biệt dồn sức vào chỗ này cho nên Liệt Hỏa Lão Nhân không thể không nói lời chia tay với cánh tay phải của mình.

“Bịch!” Nhìn cánh tay phải rơi trên mặt đất mà Liệt Hỏa chấn kinh khiếp hãi còn hơn cả đau đớn, cứ ngỡ diệt sát một tên Lục trưởng lão nhãi nhép có chút thực lực là một việc đơn giản nhưng lão không ngờ hắn lại cường hãn đến thế……….thế nhưng, để lão chịu thua sao?

“Phừng!” Long đột ngột cảm giác được nguy hiểm cực độ nên không ham công nữa mà lùi hẳn ra sau chục trượng, ngay khi thân ảnh hắn vừa rời ra xa Liệt Hỏa cũng là lúc toàn bộ vùng đất biệt viện run rẩy………..run rẩy trước hỏa diễm mạnh mẽ đến không thể tưởng tượng nối từ người lão.

“Vỗn dĩ lão phu nghĩ rằng không cần dùng đến nó cũng có thể thu thập tiểu tử ngươi nhưng xem ra Ma Tôn đúng là không hề đơn giản, có thể cái chết của ngươi sẽ khiến Thập Lục Tháp mấy lão bất tử không vừa lòng với ta nhưng so với Thánh Hiền Kinh Thư thì điều đó có đáng là gì đâu!” Liệt Hỏa hai mắt rực lửa giận dữ nói.

Tuy còn chưa rõ Thành Hiền Kinh Thư là cái quỷ gì nhưng Long thừa hiểu đó là vật mà kẻ nào đó dùng để đổi lấy tính mạng hắn, hắn đến giờ vẫn chưa hiểu ra là tại sao lại như vậy………ngẫm lại một chút thì ắt hẳn có liên quan đến việc ở GOD………..là từ nữ nhân hắn mang về sao? Long còn muốn suy tính một hồi nữa nhưng đáng tiếc hắn đã thực sự chọc Liệt Hỏa đến điên cuồng rồi, thân hình lão lao đến chỗ hắn như một quả càu lưởi đỏ chót.

“Ma Vực!” Long cả người ma khí tuôn trào như thác đổ ra không gian, sau tiếng gầm gừ của hắn là một Ma Vực đáng sợ bao trùm cả một vùng không gian, trong dó có Liệt Hỏa.

“Hừ! Vực!” Liệt Hỏa thân hình khựng lại vì bị kìm hãm bởi Vực của một Cường Giả, lão cười lạnh xuất ra Vực của bản thân đối chọi với ma vực.

“Xì…………..xì…………….xì………………..” Long sắc mặt tái nhợt vì ma vực vốn dĩ có thể cắn nuốt đối thủ của hắn lại bị Vực của lão già trước mặt đốt cháy từng chút một, cùng là Cường Giả thất cấp nhưng Long chỉ có thể coi là chập chững bước vào còn Liệt Hỏa Lão Nhân đã từ hàng chục năm nay ở cảnh giới này và chỉ còn cách bát cấp nửa bước, càng lên cao thì sự chênh lệch giữa những Cường Giả càng trở nên lớn lao…………Cường Giả nhất cấp có thể đánh ngang tay với Cường Giả nhị cấp nhưng Cường Giả thất cấp trước Cường Giả bát cấp chắc chắn không chịu nổi một đòn.

“Thế nào nhóc con? Ngươi một khí tán đi Ma Vực thì Hỏa Vực của lão phu sẽ thiêu đốt ngươi thành tro tàn, cảm giác được cái chết từ từ đến có thú vị không?” Liệt Hỏa Lão Nhân cười lớn đầy sảng khoái mà quên mất mình vừa bỏ lại một cánh tay trước đối phương.

“Hắc hắc! Lão đã muốn thiêu thì cứ thiêu đi!” Long cũng cười lớn đáp trả, hắn tung toàn bộ ma khí ra bao trùm lấy hỏa khí của Liệt Hỏa như thể kìm chân chúng còn bản thân hắn thì lao thẳng đến chỗ lão như một quả đạn pháo, thua về nội lực thì hắn đánh bằng sức mạnh cơ thể.

“Hừ!” Nội khí quần nhau với ma khí tuy rằng có lợi thế nhưng Liệt Hỏa không thể ngay tức thì thiêu đốt toàn bộ Ma khí quỷ dị kia được, biết được mục đích của Long khiến lão có chút tức giận nhưng về quyền cước thì lão cũng tự tin có thể đối chọi với hắn đủ đến khi Ma Vực tan biến.

“Vụt!” Long nhào tới tung liền một đấm thẳng vào mặt Liệt Hỏa.

“Phốc!” Nhẹ nhàng lắc đầu qua một bên né quyền, Liệt Hỏa tuy già nhưng vẫn rất nhanh tay trai đấm móc thẳng vào nách Long rất hung hiểm.

“Vù……..Pặc……..Vút…….” Lách người qua tránh thoát tay Liệt Hỏa, Long tận dụng lão mất đi một cánh tay mà xoay thẳng một vòng lượn ra sau lưng lão, một tay dựa theo đà chỏ một vòng nhắm vào mang tai lão oanh sát.

“Rầm!” Ăn một chỏ choáng váng đầu óc, Liệt Hỏa không ngờ kình lực của Ma Tôn mạnh mẽ đến như vậy………..phải nói là đầu lão cũng cứng rắn không kém nếu không võ giả bình thường thì đầu lâu đã sớm nổ tung trước cú đó rồi………

“Hấp……” Không có nhiều thì giờ, Long hai chân khuỵa xuống lấy đà nhảy lên cao, hai nắm đấm của hắn như hai thiết chùy vạn cân lực cùng lúc đánh vào đầu lâu Liệt Hỏa Lão Nhân.

“Ca sát……….ca sát…….” Trong hiểm cảnh Liệt Hỏa không nao núng, đầu lão vẫn chưa hết choáng váng những vẫn kịp gập xuống tránh đòn, người lão cũng theo thế chúp hẳn xuống, tay trái chống lên đất làm điểm tựa, hai chân quét một vòng thành hai cước cực mạnh thẳng đến ngực Long.

“Oành!” Ăn hai cước khiến Long bị đánh bay vài bước, hắn toàn bộ kình lực lại dồn xuống hai chân lao ngược trở lại.

“Rầm……….rầm………….rầm………..” Nghe được cước bộ kinh người trên mặt đất khiến Liệt Hỏa biết rằng thằng nhóc này có sức mạnh không khác gì quái vật, lão thiếu một tay nên nếu cứ lấy cứng đối cứng không phải biện pháp, nghĩ là thế Liệt Hỏa vừa thôi động hỏa khí toàn lực thiêu đốt ma khí, vừa phi thân muốn né giao tranh.

“Hừm! Rầm………rầm…………rầm…….” Long nhìn ra được hành động của lão già, hắn tốc độ lại nhanh thêm vài phần khiến mặt đất dưới chân vỡ toang thành từng ô sâu hoắm trước kình lực khủng khiếp.

“Vù………..” Thiếu một phần cơ thể ảnh hưởng rất nhiều đến thân pháp, Liệt Hỏa sắc mặt khó coi vô cùng vì chỉ trong sát na Ma Tôn đã có thể áp sát mình, lão tính toán chỉ cần thêm ba nhịp thở là có thể xóa tan Ma Vực cũng như ma khí của đối phương.

“GRAOOOOOOO! ẦM!” Long cũng biết thế, ma khí của hắn đã mong manh nhợt nhạt đến cực điểm rồi, hắn nộ quát một tiếng chấn động không gian, toàn sức dồn vào một đấm thẳng vào ngực lão.

“Hừ!” Liệt Hỏa biết đỡ được cú đấm này là có thắng lợi rồi, tay trái lão co lại thành thể thủ trước ngực……..cho dù cánh tay cuối cùng này chấn nát thì lão cũng không tiếc vì so với tính mạng thì sự đánh đổi đó vẫn là thỏa đáng.

Hai mắt Long sáng rực trước cử động của Liệt Hỏa, nơi khóe miệng hắn lại là một nụ cười âm hiểm……..

“Oành!” Tiếng va chạm làm Liệt Hỏa biến sắc……..không tốt………..lực đạo chỉ mới đủ để làm cánh tay lão tê ran và người lão lắc lư một chút mà thôi………..không song………đối phương là dấu chiêu……… Liệt Hỏa Lão Nhân trợn tròn mắt nhưng đã muộn.

“Vút!” Cú đấm chỉ là hư chiêu, Long toàn thân lực lượng nhanh chóng rút về tập trung ở cánh tay còn lại, ngay khi nắm đấm chạm vào người Liệt Hỏa cùng là lúc cả người hắn nhếch lên cao một chút lấy đà để rồi…………một cú cùi chỏ hung hãn bậc nhất được hắn quét thẳng xuống lên đỉnh đầu Liệt Hỏa.

“OANH!” Ngay khi Hỏa Vực hoàn toàn thiêu rụi Ma Vực cũng là thời điểm đầu lâu Thiết Hỏa Lão Nhân nổ tung, lão chết một cách không can tâm vì chỉ cần một phần nghìn giây nữa thì kẻ chiến thắng là lão và nếu lúc trước lão không bị cảm xúc chi phối để mất đi một cánh tay thì mọi chuyện đã khác………tiếc rằng lão không bao giờ có thể làm lại.

“Từng miếng xương sọ kèm theo chút gì đó trăng trắng phủ đầy lên mặt Long nhưng hắn không hề cảm thấy ghê tởm, cả người hắn mệt mỏi rã rời vì tiêu hao toàn bộ ma khí và một phần lớn sức mạnh, có điều hắn biết chưa thể nghĩ ngơi vì rất có thể vẫn còn có kẻ dậu đổ bìm leo……..cố gắng thôi thúc Phượng Chi Huyết khôi phục một phần ma khí, Long chụp lấy thân xác không đầu của Liệt Hỏa lúc này là nơi chứa đựng hỏa khí đang rút vào sau khi Hỏa Vực tan biến do không còn chủ nhân.

“Hấp Tinh Đại Pháp!” Quát khẽ thôi động ma khí yếu nhược từ từ xâm lấn bắt đầu cắn nuốn thi thể Thiết Hỏa Lão Nhân, hỏa khí mất đi sự lãnh đạo trở nên không còn mạnh mẽ như xưa mà trở nên rụt rè không có sức chống trả lập tức trở thành thức ăn cho ma khí tham lam.

“……….Uuuuuuuuuu……………uuuuuuuuuuu…………….” Long sảng khoái vô cùng khi ma khí tinh túy cuồn cuộn trở lại bàn thân mình, nội lực của Thiết Hỏa lão già chưa tổn hại bao nhiêu nên lần này hắn là kiếm lớn rồi, cảnh giới Cửu Tử Vô Cực Ma Công của hắn đang gặp phải bình cảnh không thể đột phá cho nên lần này hấp thụ một tên Cường Giả thấp cấp đỉnh gần như là nguyên vẹn rất có thể sẽ giúp hắn đột phá đến Tam Tử – Tử Lập Ma Thần không chừng.

……………..

…………..cách kết cục của trận chiến giữa Ma Tôn và Thiết Hỏa Lão Nhân không lâu thì từ phía hậu viện, một bóng đen bí mật xâm nhập vào khu biệt viện, âm thanh giao đấu giữa hai đại cao thủ phía trước không làm hắn phân tâm mà chú tâm cố gắng thám thính từng căn phòng một như đang tìm tòi một thứ gì đó.

“…………Két……….” Nhẹ nhàng tách khe cửa một trong những căn phòng nằm sâu nhất bên trong, hai mắt người áo đen sáng rực khi bên trong chính là thứ hắn đang tìm kiếm, một phụ nữ.

Tả Mật Sứ sau khi bị mang về thì được Long đưa vào đây, hắn còn chưa có thời gian dò xét danh tính của nàng do hai gia tộc Huấn gia và Lâm gia tìm đến quá nhanh, bị ma khí chế trụ không thể cử động, Tả Mật Sứ tuy đã tỉnh lại từ lâu nhưng chỉ có thể bất lực nằm trên giường.

“………ưm…………ưm………” Thấy một bóng đen đột ngột xâm nhập căn phòng làm Tả Mật Sứ thất kinh, nàng ngay tức thì nhận ra người đến có xuất thân từ La Sát giáo vì cái khí tức đặc trưng của môn phái, là giáo chủ phái ngươi tới cứu nàng sao? Tả Mật Sứ thật sự là vui mừng quá đỗi.

“Tả Mật Sứ! La Sát Thần Kiếm đâu?” Trái ngược với tưởng tượng của Tả Mật Sứ, bóng đen vừa tiến vào đã mở miệng hỏi gấp.

“……….Ư……………ư…….” Tuy có chút hụt hẫn nhưng Tả Mật Sứ biết La Sát Thần Kiếm rất quan trọng cho nên thành thật đánh mắt ra hiệu cho bóng đen chỉ hướng bàn tay mình.

“……Vù……” Như một u ảnh, bóng đen lướt tới người Tả Mật Sứ rất nhanh, nhấc bàn tay nõn nà của nàng lên, đập vào mắt hắn là một sơ đồ nhỏ với một địa điểm được đánh dấu chắc hẳn là nơi cất thần kiếm rồi, đi tới GOD làm Tả Mật Sứ không thể mang theo một kiện thần binh đại diện cho La Sát giáo được nên nàng bí mật cất nó tại chỗ đó và cẩn thận lưu lại vị trí trên tay mình sau khi xong việc sẽ lấy về.

“……..Được rồi! Ngươi chưa từng khai ra thân phận của mình cùng quan hệ giữa chúng ta và Dương gia chứ?” Bóng đen ghi nhớ sơ đồ trên tay Tả Mật Sứ xong dùng nội lực xóa sạch dấu tích trên tay nàng mới lên tiếng tra vấn.

“Ưm……..ưm………” Tuy rất khó chịu vì bị tra vấn như tội nhân nhưng Tả Mật Sứ vẫn là lắc đầu ý bảo không có, nàng còn chưa được gặp tên hung ác kia cơ.

……….có điều………….Tả Mật Sứ không thể ngờ tới là chủ tử của nàng lại không nghĩ thế…………

“Giáo chủ nhắn với ngươi một câu! Thân là thần tử của La Sát, tính mạng của ngươi cũng nên vì La Sát mà cống hiến……..cha mẹ ngươi đã hiến dâng tính mạng cho giáo phái, bây giờ đến lượt ngươi rồi…….Tả Mật Sứ……..an tâm mà lên đường thôi!” Bóng đen nói làm Tả Mật Sứ trợn mắt, cống hiến mười mấy năm của nàng còn không đổi lấy được sự tin tưởng của giáo chủ hay sao? Cha mẹ nàng? Chằng phải nàng là trẻ mồ côi sao? Nghĩ đến thế hai hàng nước mắt không kìm được chảy dài trên khóe mắt mỹ lệ…………gia đình nàng đều táng thân ở La Sát giáo sao.

“Vụt!” Bóng đen như không biết đến thương hoa tiếc ngọc chút nào mà đoản kiếm trong tay hắn nhắm thẳng vào chiếc cổ của nữ nhân đâm xuống.

“Phốc!” Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thẳng qua chiếc cổ đẹp đẽ, máu tươi phun ra xối xả……….Tả Mật Sứ đau đớn tột cùng nhưng thân xác nàng đau một thì tâm hồn lại tổn thương gấp mười lần, bị chính tổ chức mà dồn toàn bộ tâm huyết để phục vụ lừa dối và trừ khử thì hỏi làm sao có thể để nàng can tâm đây……….

“…………..Uuuuuuuuuuuu………………..” Đột nhiên âm thanh không khí bị chèn ép rơi vào tai làm bóng đen dựng đứng tóc gáy, hắn biết có cao thủ đến………….hắn rất quyết đoán nhắm thẳng vào bức tưởng phía sau, hắn muốn chạy…………

“Đã đến rồi thì ở lại đi!” Long lúc này còn chưa khôi phục được một thành công lực nhưng sức mạnh cơ thể hắn vẫn là đầy đủ để phóng tới đây với tốc độ kinh hồn, ma khí của hắn trong người Tả Mật Sứ báo hiệu cho hắn biết rằng nàng bỗng dưng yếu ớt như thể trọng thương cho nên hắn tạm dừng việc khôi phục thực lực để đến đây…………….tiếng nói vừa dứt cũng là lúc một đầu ma long từ chỗ Long phóng thẳng vào bóng lưng bóng đen kia.

“………….Phốc………..” Tuy bóng đen cũng được tính là cao thủ nhưng hắn mới chỉ là Cường giả nhị cấp mà thôi, trước thực lực tuyệt đối thì hắn đến cơ hội hít thở cũng không thể có được………..ma long hung hãn xuyên thẳng qua người hắn, ma khí bạo liệt cắn nuốt thân xác hắn thành phấn bụi chỉ trong chớp mắt.

“Ọc…..ọc……ọc……” Nằm trên vũng máu lớn, Tả Mật Sứ mắt trợn ngược khi nơi vết thương phát ra những tiếng ọc ọc kinh dị………tính mạng của nàng chỉ còn có thể tính bằng giây mà thôi.

“…………Vù…………..” Thân ảnh Long áp sát mỹ nữ, ít nhất vẻ bên ngoài của nàng là thế.

“Nếu ta đoán không nhầm thì chủ tử của nàng muốn bịt đầu mối!” Long nhìn vào nơi chiếc cổ đẹp đẽ bị tàn phá của Tả Mật Sứ mà mở miệng.

Tả Mật Sứ không biết đối phương trêu chọc hay thương hại mình………nàng nhắm mắt đợi cái chết đang từ từ kéo đến……………

“Sao hả? Chẳng lẽ nàng muốn chịu chết mà không nghĩ đến báo thù?” Long điểm nhanh vài huyệt cầm máu giúp Tả Mật Sứ kéo dài thêm một ít hơi thở, đồng thời hắn cũng giải khai cơ thể nàng có thể hoạt động.

“Ng……ư…..ơ…..i?” Tả Mật Sứ trợn mắt trước câu hỏi của đối phương, cổ bị thương khiến nàng không thể nói rõ được nhưng nhìn ánh mắt đầy sự thù hận của nàng thì Long đã biết câu trả lời.

“Bé yêu! Ta sẽ cho em một cơ hội, nếu nàng có thể chịu đựng và vượt qua nó thì nàng sẽ có thể báo thù, nàng sẽ là Ma Hậu của ta………..còn nếu nàng yếu đuối, bị nó cắn nuốt thì chỉ còn có thể tự trách bản thân mình rồi……….” Long thầm thì vào tai Tả Mật Sứ, hơi thở thập phần nam nhân và cái khí tức bá đạo của hắn xâm chiếm lấy từng góc nhỏ trong tâm hồn của nàng…………..ngay sau đó, ma khí của hắn bao trùm lấy cả hai người tạo thành một cái kén lớn……….thi thể của Thiết Hỏa lão già và ngón tay thu được từ chỗ Chu Ngụy không bao lâu sau cũng dung nhập vào bên trong.

Lại nói về ngón tay út của lão tăng già sư phụ Chu Ngụy, hắn chết quá nhanh nên không thể xuất ra được đòn sát thủ này và kẻ tiện nghi chính là Long rồi. Ban đầu Long cũng chỉ tưởng đây là một ngón tay bình thường, hắn dùng ma khí cắn nuốt nó cho đỡ bẩn mắt nhưng không ngờ là mặc dù hắn thôi động nào thì ma khí cũng chỉ có thể xâm nhập từng chút một ngón tay kia……..đến hai tháng hơn mà Long chỉ mới thu thập được một đốt ngón tay thôi thế mà lực lượng hắn thu về còn ngang bằng đến mấy kẻ tù tội mà Bất Tử Lão Nhân ban cho………..điều Long hứng thú là năng lượng bên trong rất tinh túy, tinh túy đến nỗi hắn không tốn một chút sức lực nào đã có thể sử dụng được ngay, thật ra đây cũng là tâm ý của lão tăng già muốn Chu Ngụy không gặp khó khăn trong việc hấp thu lực lượng vốn dĩ rất tinh thâm của bản thân lão………..tiếc là thầy có tâm nhưng trò phế vật…….Chu Ngụy cả đời chỉ mê một người con gái và cũng chết đi vì cô gái đó.

…………………..

…………….Bên trong ma kén…………

Hai thân thể trần truồng lúc này dính chặc lấy nhau, ma khí chính là sợi dây kết nối hai thân thể xa lạ ấy thành một thể thống nhất, Tả Mật Sứ gương mặt xinh đẹp nhăn nhúm như thể đang chịu phải dày vò đến từ sâu bên trong linh hồn……..nếu biết ma khi đang xâm nhập vào từng chút một trên cơ thể nàng, cưỡng ép da thịt nàng, linh hồn nàng hòa nhập một cách bá đạo thì sẽ lý giải được vì sao biểu cảm của nàng lại như thế.

Long chắc chắn rằng không muốn một người đẹp chết đi trước mặt mình, người đó lại là một nữ Cường Giả lục cấp và rất có tiềm năng nữa……….quan trọng hơn là hắn từ lâu đã nảy sinh ra một ý tưởng lớn lao, đó là thành lập một đội ngũ tinh anh dưới trướng, đội ngũ này không cần đông mà cần chất lượng, tinh anh trong tinh anh, hắn đã thắng không ít kẻ mạnh mẽ nhưng biết đâu có một ngày hắn sảy chân………chính vì thể hắn phải chuẩn bị, chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn để mỗi khi hành động đều nắm chắc thắng lợi.

Không cần nghĩ đâu xa, hôm nay lão gia hỏa Thiết Hỏa Lão Nhân đột ngột xuất hiện chính là thứ Long không hề muốn gặp nhất, trong cái giang hồ đầy rẫy những kẻ sẵn sàng vì lợi ích mà coi thường quyền uy của Thập Lục Tháp để ra tay với hắn, nếu có một đội ngũ có đủ lực lượng, sẵn sàng hy sinh tính mạng tranh thủ cho hắn một cơ hội thì chắc hẳn Long không cần dở bộ mặt bỉ ổi ra làm đối phương lơi là cảnh giác nữa mà có thể chân chính chủ động trong mọi tình huống.

Thực lực sẽ kéo theo nguy hiểm, Long không đủ tin tưởng để xếp những kẻ có thực lực cường hãn ngay sát bên mình vì bí mật của hắn quá to lớn, ngay cả đám người từ khu mỏ hắn cũng rất cẩn trọng xếp đặt theo dõi cử động từng người một, xét cho cùng hắn và bọn họ không có chung cội nguồn.

Lần này Tả Mật Sứ tao ngộ hiểm cảnh mở ra cho Long một cơ hội lớn, về thực lực nàng là một Cường Giả lục cấp không phải bàn, về độ trung thành thì một kẻ mất đi tất cả như nàng còn có con đường khác để đi? Hắn muốn biến nàng thành một ma tu.

Ma tu cường đại là điều không thể phủ nhận mà Long chính là minh chứng, nhưng để có được ngày hôm nay hắn cũng đã đánh đổi không ít, từng bước một của hắn trên con đường này đều là dùng tính mạng của bản thân ra làm vốn để đặt cược………Tả Mật Sứ thì dễ dàng hơn, Long muốn cải tạo nàng thành một ma tu nhưng lại không phải chân chính ma tu như hắn mà là một ma tu phụ thuộc, ma khí của nàng chính là của hắn, cơ thể nàng cũng thuộc về hắn…………nói cách khách, nàng chả khác gì một phân thân của hắn, sống vì hắn.

“………Uuuuuuuuuu……………..Uuuuuuuuuuu…………” Ác niệm từ ma khí xâm nhập dày xé lấy linh hồn vốn không mạnh mẽ và chai lì của một cô gái khiến Tả Mật Sứ phải thống khổ đến muốn chết đi.

“Nàng chẳng phải muốn bào thù hay sao?………..Báo thù……………Báo thù………..” Cứ mỗi khi sắp buông bỏ đầu hàng, những tâm niệm xa lạ lại tràn vào trí óc nàng nhắc nhở khiến nàng lại cố gắng chịu đựng thêm một chút…………lại một chút………..chấp niệm của nàng thế mà trải qua không biết bao nhiêu lâu.

Long lần đầu tiên thu được trọn vẹn ký ức từ một con người, không như trí nhớ của Tọa Thiện đại sư tràn ngập Phật niệm khiến hắn không dám tìm hiểu quá sâu mà trí não của cô gái này ‘nhạt nhẽo’ hơn rất nhiều, nàng là một cô nhi được lựa chọn trong số hàng nghìn đứa trẻ tiến vào La Sát giáo tu luyện……đó là trí nhớ trước kia của nàng và đương nhiên lúc nãy nàng đã biết cái chết của cha mẹ mình là do ai.

Bằng tư chất kinh người của mình, nàng nhanh chóng được giáo phái tài bồi lên chức Tả Mật Sứ khi mới mười lăm tuổi, để có một vỏ bọc hoàn hảo………nàng trở thành một diễn viên nổi tiếng, từ đó cả trong bóng tối lẫn ngoài ánh sáng đều đóng góp không nhỏ cho sự lớn mạnh của La Sát giáo……..tuy vậy nàng sống không hề có mục đích, ngày qua ngày nàng chỉ làm theo nhiệm vụ được giao như một cỗ máy…….cho đến khi nàng biết được cha mẹ mình chết dưới tay La Sát giáo, nàng cũng bị vứt bỏ chẳng khác nào một món đồ rẻ tiền khi không còn giá trị……….Long thật sự cảm thấy có chút thương hại với nàng, hắn vẫn còn may mắn hơn khi chí ít còn có mẹ, còn có thể tự quyết định vận mệnh của bản thân mình.

“Đây là bước cuối cùng! Nhớ! Đừng quên những gì nàng đã cố gắng chịu đựng trong thời gian qua, đừng quên mối thù của cha mẹ nàng và của chính nàng……..” Long truyền đạt ý nghĩ cuối cùng của mình vào linh hồn nhỏ bé kia……..ngay sau đó……..

“Oanh!” Cơ thể máu thịt của Tả Mật Sứ dần dần phân giải trong đám hắc vụ ma khi, nếu vượt qua được bước này nàng sẽ chính thức trở thành một ma tu……….đương nhiên, vẫn là xem ý chí của nàng………

……………………….

…………..

…………..Biệt viện của Ma Tôn………………..

Những căn phòng siêu vẹo và khu đất đổ nát đang được đám người Đoàn gia khẩn trương tu bổ dưới sự chỉ đạo của Đoàn Dự…………sáng đó hắn bí mật trở về thám thính tình hình, biết chủ nhân vẫn bình an vô sự làm hắn mừng rỡ không ít, vận mệnh của hắn và Đoàn gia đều là gắn liền với Long cơ mà.

Dưới ý tứ của Long, buổi họp phân chia 7 ghế trong Bộ Chính Trị tuy vắng mặt người quan trọng nhất là Ma Tôn vẫn diễn ra, các thế lực đạo giáo được dịp tròn xoe mắt chứng kiến một bộ phim do hai diễn viên chính là Huấn gia và Lâm gia thực hiện, kết cục là hai gia tộc đều thu về cho mình 2 ghế trong Bộ chính trị, 3 ghế còn lại thuộc về những nhóm liên hợp các thế lực nhỏ khác……….Dương gia không hề có mặt cũng như phản đối như thể việc đó chằng hề liên quan đến chúng.

Bảy ngày rồi, Đoàn Dự vẫn túc trực bên ngoài căn phòng của Long, hai lão tổ cuối cùng của Đoàn gia cũng được hắn điều động đến đây canh gác không để kẻ đuôi mù nào làm phiền chủ nhân, Đoàn gia toàn bộ cao thủ còn lại cũng được Đoàn Nghiệp chỉ huy thành một vòng cảnh vệ bên ngoài tạo thành hai lớp bảo vệ nội bất xuất ngoại bất nhập.

……………………

…………Dương gia…………mật địa…………..

Dương Nghiệp ngồi trên ghế cao, Dương Tuyền thì liên tục đi đi lại lại với sắc mặt xám nghét.

“Tin báo về thề nào?” Dương Nghiệp mở miệng hỏi đứa cháu.

“Vẫn là không có động tĩnh gì! Đoàn gia đã phong bế cả một vùng không cho bất cứ ai xâm nhập dù chúng ta tìm đủ mọi cách!” Dương Tuyền cắn răng nói, hắn dùng trăm phương nghìn kế từ dụ dỗ đến đe dọa nhưng vẫn không thám thính được rốt cuộc bên trong biệt viện có những ai, Ma Tôn có còn sống hay không và Tả Mật Sứ của La Sát giáo có bị xử lí hay chưa………….càng qua lâu càng khiến đầu Dương Tuyền như muốn nổ tung.

“Bĩnh tinh lại Tuyền nhi! Thiết Hỏa Lão Nhân đã là Cường Giả thất cấp đỉnh lâu năm như vậy chắc hẳn sẽ không gặp khó khăn gì trong việc diệt sát Ma Tôn! Ta đang suy nghĩ phải chăng Đoàn gia lo sợ cái chết của Ma Tôn sẽ dẫn đến bọn chúng sẽ diệt vong theo nên đang cố gắng kéo dài chút ít thời gian để chuẩn bị.” Dương Nghiệp nheo mắt nói.

“Gia gia! Nếu Thiết Hỏa lão già kia thành công thì chí ít cũng trở về gặp chúng ta một chút rồi mới biến mất như thế chứ…………..cháu cũng đã tìm cách thám thính tình hình của Đoàn Dự, kẻ thân cận nhất nhì với Ma Tôn………kết quả là hắn không hề có vẻ gì lo sợ hay khác lạ……..ta sợ là Ma Tôn vẫn còn sống!” Không suy nghĩ được tích cực như ông nội, Dương Tuyền cau mày nói.

“Hừm………có thể Ma Tôn trong tuyệt cảnh phản kích lại một đòn làm lão già đó bị thương không chừng, chúng ta cứ an binh bất động……….ta tin chắc Đoàn gia không bao lâu phải công bố thảm trạng của Ma Tôn thôi!” Dương Nghiệp tin chắc vào thực lực của Liệt Hỏa Lão Nhân.

“Gia gia! Thôi được rồi, cho dù là Ma Tôn có chết hay không thì cũng không quan trọng bằng chuyện La Sát giáo truyền tin cho chúng ta nói rằng sát thủ mà họ bố trí vẫn chưa có tin tức………rất có thể ngay cả Tả Mật Sứ vẫn còn sống.” Dương Tuyền giận dữ vì chuyện gì cũng không được như ý.

“Khốn kiếp! Chúng ta đã chịu bỏ ra một cái giá lớn đến thế mà bọn chúng lại cho một câu trả lời vô trách nhiệm vậy sao?” Dương Nghiệp gầm gừ.

“Bọn chúng cũng là chưa tìm lại được về La Sát Thần Kiếm………..cả hai bên đều tổn thất mà lỗi ban đầu là do phía chúng ta nên không nói được gì…………cháu chỉ sợ một khi Ma Tôn còn sống, lại còn nắm được Tả Mật Sứ thì chúng ta Dương gia sẽ phải đối mặt với hạo kiếp thế nào đây?” Dương Tuyền vô lực ngả ngồi trên ghế bất lực thở dài.

“Binh đến tường ngăn!” Dương gia ta lá bài tẩy cuối cùng vẫn còn đó, cùng lắm thì cá chết lưới rách với chúng một phen……….thắng làm vua, thua làm giặc……….chỉ là buôn bán với vài thứ với La Sát giáo mà thôi, tin rằng Thập Lục Tháp những lão bất tử kia sẽ không chèn ép chúng ta quá vì hơn ai hết Dương gia ‘có cái gì’…….” Dương Nghiệp trầm giọng nói.

Dương Tuyền hai mắt rực sáng trước ông nội, hắn vẫn bán tin bán nghi bao lâu nay xem ra là thật sự……….bấy lâu này bên trong Dương gia lưu truyền một tin đồn là sâu tận bên trong chỗ tuyệt mật là nơi tồn tại của một vị lão tổ tông từ xa xưa nhưng lại không biết vì lý do gì mà phát điên, Dương Tuyền cho dù là gia chủ nhưng có một số việc vẫn phải thông qua ông nội mình, hắn đã không ít lần hỏi dò Dương Nghiệp nhưng chưa từng có câu trả lời thỏa đáng…….đến giờ Dương Tuyền chắc chắn rằng Dương gia vẫn còn một vị lão tổ tông có thực lực không tầm thường.

“Ngươi đã là người kế vị của Dương gia cho nên ta cũng không thể dấu diếm chuyện này……….quả thật là Dương gia một vị tổ tông vẫn còn tồn tại, chỉ là tâm trí của lão nhân gia không được bình thường cho nên bị phong ấn tại sâu trong lòng đất…….kỳ thật ta cũng không rõ ràng lắm chuyện liên quan đến lão tổ tông nhưng chăc chắn có liên quan đến một đại nhân vật tại Thập Lục Tháp và dường như vị đại nhân kia cảm giác có lỗi nên đã ban tặng cho Dương gia chúng ta Đại Hiền Kinh Thư cùng tự tay phong ấn lão tổ lại duy trì sự sống cho lão nhân gia.” Dương Nghiệp thuật lại sự tình.

“Gia gia……….nếu thế thì Dương gia chúng ta chỉ cần không gây ra chuyện lớn tày đình thì Thập lục Tháp bên kia sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua?” Dương Tuyền cười hỏi.

“Hừ! Về lí là như vậy, nếu không ngươi nghĩ chúng ta Dương gia kinh doanh loại hàng hóa đặc biệt kia mặc dù đã nộp lên một nửa thu nhập cho Thập Lục Tháp có được yên ổn qua nhiều năm như vậy? Lần này nếu chuyện chúng ta hợp tác với La Sát giáo chắc chắn Thập Lục Tháp sẽ ra mặt trách phạt nhưng có đến tám phần chỉ là trách phạt mà không phải động binh vấn tội, đương nhiên hình ảnh và danh tiếng của chúng ta trong mắt các thế gia đại phái sẽ không còn như xưa nhưng như thế cũng đã là rất tốt rồi……..” Dương Nghiệp cười lạnh, giao ra Thánh Hiền Kinh Thư cũng là vì lão không muốn Dương gia rơi vào tình cảnh bị các thế lực cùng lúc cô lập, chèn ép nhưng nếu ông trời đã không cho Dương gia như ý thì không còn cách gì ngoài đối mặt với mọi chuyện.

……………

……..Biệt viện của Long……………

“………….Uuuuuuuuu…………….uuuuuuuuuuuuu……………..” Âm thạnh lạnh lẽo của ma khí truyền tới làm Đoàn Dự đang phục thị bên ngoài run rẩy.

……..bên trong………..

“Oanh!” Cái kén đen kịt nổ tung để lộ ra hai thân ảnh trần truồng không mảnh vải che thân, nam thì cao to cường tráng, nữ thì dung mạo tuyệt sắc………

“Em đẹp không?” Nữ tử gương mặt mỹ lệ cong môi lên hỏi nam nhân.

“Han Ga In của ta đương nhiên là xinh đẹp rồi.” Long cười tà nói, ánh mắt của hắn không kiêng dè quét qua mọi nơi trên cơ thể kiều diễm kia……….có được toàn bộ trí nhớ của nàng, hắn biết đến tên thật của nàng.”

“La Sát giáo nếu biết em còn sống sẽ không bao giờ buông bỏ ý định giết em, cả ngài nữa.” Toàn bộ phơi bày ngay trước mặt một nam nhân làm Ga In tuy đã mấy ngày ở cạnh Long cũng không thể không đỏ mặt xấu hổ mà chuyển lời nói, hơn mười năm kết hôn giả với Hữu Mật Sứ để xây dựng nên một hình ảnh đẹp nhưng nàng chưa bao giờ rung động trước một nam nhân đến như vậy, cái khí tức đàn ông quá mạnh mẽ, quá bá đạo của hắn làm nàng si mê đến cùng cực………đến bây giờ, tâm trí của nàng đã hoàn toàn thuộc về hắn khi cả thể xác lẫn tâm hồn của nàng đều hướng về hắn.

“Nàng là Ma Hậu đầu tiên của ta, không kẻ nào có thể giết được nàng trừ khi ta chết đi……..Ga In! Nàng sẽ làm tất cả vì ta chứ?” Long nhẹ nhàng nâng chiếc cằm quyến rũ kia như đang thưởng thức một món trân bảo trân quý…….hắn thổi vào tai nàng hơi nóng đàn ông làm cả người nàng run lên.

“Ngài là người đã cứu sống em, tái tạo em và cho em cơ hội báo thù………huống hồ chẳng phải ngài muốn em chết thì em không thể sống sao?” Ga In thất thần nói.

“Ta không chỉ muốn thân xác em phục tùng mà còn muốn cả tâm hồn em cũng thuộc về ta……..ta muốn một Ma Hậu có đủ tri giác chứ không phải một con rô bốt chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, ta thích em…….mê luyến sắc đẹp của em.” Long lời nói đầy bá đạo lọt vào tai Ga In làm mỹ nhân ngạc nhiên cực kỳ vì nàng chưa bao giờ nghe được những lời nói ‘thật’ đến như vậy, không hiểu sao nghe hắn nói mà người nàng lại nóng bừng như lửa đốt.

“ Em……….em không biết………” Ga In ngập ngừng xấu hổ không biết làm sao.

“Sau hôm nay em chắc chắn sẽ biết…….ta muốn em………” Long đặt lên môi Ga In nụ hôn trong sự ngỡ ngàng của nàng, không phải nụ hôn đầu tiên trong đời nhưng là nụ hôn trần trụi không phải trình diễn đầu tiên của nàng.

“Ưmmmmmmmm……..chụt……….chụt……….Ưmmmmmmmm……….” Cặp môi nam nhân không buông tha khiến Ga In chỉ có thể rên rỉ qua cổ họng, Long tham lam hút sạch nước bên trong miệng người đẹp, chiếc lưỡi nhỏ nhắn cũng không thể thoát khỏi bị con mãng xà thành tinh quấn chặt không rời.

“Chụt…….chụt……..chụt……..” Nụ hôn sâu như vô hạn không bao giờ dừng lại…….Ga In mắt nhắm nghiền để mặc nam nhân chơi đùa trong khoang miệng…….cơ thể nàng run rẩy trước sự bá đạo của hắn và kích thích nhanh chóng làm nàng phản ứng lại, chiếc lưỡi nhỏ nhắn kia từ rụt rè từ từ từng chút một tham gia vào trò chơi ướt át.

“Chụt………chụt……ưm………ahhhhhh…….” Không biết bao lâu Long mới chịu nhả đôi môi mềm mại kia với đầy sự tiếc nuối……..yêu thương nhìn người đẹp đang thở dốc lấy hơi sau nụ hôn sâu, Long hưng phấn thả ra ma khí bao trùm lấy cả một vùng không gian, cắn nuốt thi thể Liệt Hỏa lão già và ‘ngón tay’ tràn đầy năng lượng kia khiến hắn không chỉ khôi phục toàn bộ thực lực mà chỉ còn cách Tam Tử một bước nhỏ mà thôi………….

“Uuuuuuuuuuu……..uuuuuuuuuuuuuu………….” Ma khí bạo liệt xoắn nát căn phòng, hình thành nên một lốc xoáy đen kịt trước mặt Đoàn Dự ở phương xa trong sự kinh hãi tột độ của gã.

“Lên! Lão tử hôm nay muốn chơi gái trên trời!” Long gầm gừ chấn động không gian, ngay sau đó cơn lốc tà dị bắt đầu thu lại thành một quả cầu hắc ám xoay tròn không ngừng.

“GRAOOOOOOOOOO! GRAOOOOOOOOO! Vù………….vù………” Từ bên trong quả cầu ma khí, từng đầu ma long hung tợn phá không bay ra quấn chặc lấy quả cầu, bảy mươi đầu ma long gào thét bắt đầu nâng lấy quả cầu hắc ám bay lên không trung.

“Ực………..ực………….” Đoàn Dự ở dưới nhìn lên mà nuốt nước bọt liên tục, phải cần đến cỡ nào thực lực, phải cần đến cỡ nào bá khí mới có thể làm được như vậy………hắn không dám và cũng không có đảm lượng đó nhưng ngay tại trước mặt hắn đang có người sắp làm chuyện đó khiến hắn vừa sợ, vừa hưng phấn tột độ.

Ở phương xa, đám võ giả Đoàn gia nhìn thấy cảnh tượng kinh thiên kia cũng khiếp sợ vô cùng nhưng hưng phấn và tự hào vì có một chủ nhân mạnh mẽ còn lớn hơn……….bọn mật thám từ các thế lực thì khỏi phải nói ngay tức thì truyền tin về chủ tử rồi………Ma Tôn còn sống và còn định chơi gái trên trời……..tin tức nhanh chóng làm toàn bộ bàng hoàng.

“Vù……….vù…………..vù……….” Quả cầu hắc ám lên đến ngàn trượng thì dừng lại, đây cũng là giới hạn của Long lúc này, điều động một lúc bảy mươi đầu ma long và duy trì hắc cầu này đối với hắn đã là một áp lực không nhỏ……..hắn muốn chơi gái trên trời, muốn cái danh tự Ma Tôn in sâu vào trí óc từng tên võ giả trên giang hồ.

Việc làm của Long đương nhiên gây ra động tĩnh không nhỏ trong dân chúng, ai ai cũng ngước đầu lên không trung nhìn về một quả bóng đen kịt và ‘những con giun nhỏ’ quấn xung quanh trên cao, khoảng cách quá xa vì biệt viện của Long ở vùng ngoại ô ít người cho nên không ai nhìn rõ thứ đó là gì trước khi còi báo động vang lên để tất cả phải tìm chỗ ẩn nấp bắt buộc, quân đội trong thủ đô cũng rất nhanh được lệnh phong tỏa một vùng trời không để bất cứ một hình ảnh rõ nét nào có thể lan truyền.

“Ma Hậu của ta……..!” Long ôm lấy eo người đẹp, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của nàng.

Ga In còn chưa hoảng hốt sau hành động kinh thế của Long thì bị ánh mắt trần trụi của hắn làm cho tâm hồn nhỏ bé thản thốt……..hắn thật là muốn ‘làm’ tại đây sao?

“Chụt……..chụt…….” Lại một nụ hôn nữa chiếm lấy đôi môi mỹ nhân nhưng rất nhanh Long rời ra để bắt đầu chuyển hướng xuống, hắn tham lam hôn lên xương quai xanh gợi cảm rồi rốt cuộc cũng đến cặp ngực trần đầy mê hoặc.

“Ưm…….”Ga In hai mắt nhắm chặt run lên nhẹ nhẹ cùng tiếng rên khe khẽ khi nơi nhạy cảm bị xâm chiếm, hai hạt đậu nhỏ hồng hào của nàng lần đầu tiên………ngay lúc bàn tay Long đang định khám phá đến nơi cuối cùng của Ma Hậu thì………..

“Tả Mật Sứ của bổn giáo không phải tùy tiện có thể bị lăng nhục!” Âm thành rền vang như sấm nổ phá toan bầu trời………..mây đen lại lũ lượt kéo đến báo hiệu cho một trận chiến kinh thiên động địa………..

    Open

    Close