Thành Viên

Chương 27 – Đàn ông, ai rồi cũng cần có vợ

Chị gái độc thân

Chương 27 – Đàn ông, ai rồi cũng cần có vợ
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Trung từ nhà ông Bách về, ăn cơm trưa với chị Phụng. Hơn cả tuần nay nó mới ăn cơm chung với chị. Quả thật bữa cơm quan trọng lắm, giúp con người ta gần nhau hơn. Mới một tuần không ăn chung mà Trung đã phản bội chị Phụng, đụ một cái *** non bên ngoài. Xong nó đi ngủ, chiều nó cùng chị Phụng lái xe tới Đại Phát để hoàn thành việc mua bán cổ phần.

Xe dừng lại ở một cao ốc tại Q.1, hai chị em bước xuống xe. Lần này thì cả ban giám đốc cùng trưởng phòng kế hoạch ra đón Trung. Cũng đúng, đây là vụ môi giới lớn nhất từ trước tới giờ của công ty họ. Thủ tục diễn ra rất nhanh chóng. Vậy là giờ, Trung và Phụng đã cùng sở hữu 9,9% cổ phần của Đại Á, chính thức trở thành nhóm cổ đông lớn thứ 2 của ngân hàng này.

Trung và Phụng đi ăn với Đại Phát như thường lệ. Đây là thông lệ của giới kinh doanh rồi, không né được. Nó đang cụng ly thì bắt gặp một ánh mắt kì lạ nhìn mình, là Trang – cháu họ và cũng là thư kí của giám đốc. Trung ấn tượng bởi sự thông minh, nhanh nhạy và hiểu ý cấp trên của cô, ngoài ra còn vì ngực của cô. Phải, ngực của Trang to quá, tròn trịa căng đầy, như muốn phá lớp áo sơ mi mà nhảy ra. Nó không khỏi nhìn ngực cô một cái, rồi quay đi, tiếp tục trò chuyện với Giám đốc.

Nhưng cái nhìn ấy đã lọt vào mắt của hai người phụ nữ trong bàn tiệc: Phụng và Trang. Trang thấy anh chàng Trung nhìn mình như thế thì ngượng ngùng pha lẫn thích thú. Ngượng vì anh ta nhìn mình thô lỗ như thế, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống bộ ngực của mình. Thích thú vì cuối cùng anh ta cũng bị thu hút, cứ tưởng anh ta là gay không thèm gái chứ. Trang mơ màng suy nghĩ, mặt mũi dần đỏ bừng lên. Nhưng đang uống rượu nên không ai để ý cả.

Còn Phụng, thấy người tình của mình nhìn ngực một cô gái khác, nàng có cảm nghĩ gì? Ghen tức? Không, đàn ông mà, nhìn ngực phụ nữ là bình thường, không nhìn mới là lạ. Chỉ là nàng thấy hơi khó chịu trong người. Nàng còn có rất nhiều điều muốn chất vấn em trai. Ngổn ngang tâm sự trong lòng, nên nàng im lặng cả buổi tiệc.


Tiệc tan, Trung chở Phụng về, dọc đường nàng trầm ngâm không nói, Trung tưởng nàng mệt do uống rượu. Về tới nhà, Phụng đi thẳng vào phòng khách, Trung cất xe vào gara rồi vào nhà, vừa vào thì đã thấy chị Phụng đang ngồi ở bộ sofa phòng khách, nét mặt cau có. Trung định lại chọc cười chị thì Phụng đã gọi:

– Trung lại đây chị hỏi nè – Giọng nàng có vẻ u oán.

Trung có linh cảm không lành. Nó lại gần.

– Sáng nay em xách cặp ***g đi học hả? Đó giờ em ăn ở nhà mà, hôm nay ăn sáng với ai ở trường sao?

– Dạ, em ăn với bạn thôi mà – Trung thừa nhận.

– Bạn, bạn nào?

– Bạn bình thường thôi, chị ghen bóng ghen gió hả – Trung nháy mắt, cố trêu chị.

Nhưng Phụng đang giận, nàng không cười. Nàng lại nói:

– Em đừng chối, tối qua chị thấy vết thương ở lưng em, em bị sao vậy? Chơi gái ở ngoài bị bạn trai nó chém phải không?

– Chị nghĩ em vậy sao.

– Chứ vì sao bị thương? Tối qua chị thấy mùi lạ trên người em, còn tưởng bệnh nên mũi mình không thính. Nhưng sáng nay lục áo em, rõ ràng còn mùi con gái.

Trung điếng người. Tối qua về nó lật đật mang cháo vào cho chị, chưa kịp tẩu tán chứng cứ ngoại tình gì cả.

– Còn quần lót nữa, dính đầy tinh trùng của em, còn có dính một ít máu nữa! Máu trinh là cái chắc! Em còn chối không! – Phụng nước mắt đã lưng tròng, chỉ chực ỏa khóc.

Trung im lặng. Mới lần đầu ra ngoài ăn chả mà đã bị phát hiện rồi, thiệt xui quá. Chắc nó không có số đào hoa rồi. Nó suy nghĩ, bao nhiêu lời định bao biện, nhưng nói không đành lòng nói dối chị Phụng như vậy.

– Sao im lặng vậy, không bao biện gì sao? – Phụng giọng run run, nàng chỉ mong mình nói sai

– Em không nỡ dối chị. Em…đúng là có quan hệ với người ngoài. – Trung ngượng ngùng nói.

Phụng òa khóc, ngã xuống sofa. Nàng ôm mặt khóc, vì em trai – người tình đã phản bội mình. Nàng đau đớn.

Trung im lặng, lại bên cạnh Phụng, ôm nàng vào lòng. Phụng không còn sức để gạt Trung ra nữa, nàng cứ khóc thôi. Rồi nước mắt cũng cạn, nàng mở mắt, căm phẫn nhìn Trung.

– Em không chối, nhưng cho em cơ hội giải thích đi – Trung ôm phụng.

– Em nói đi, cố mà xạo đi!

– Em không xạo, em xạo thì đã không nhận rồi! Em dám làm, dám chịu – Trung cương quyết

– Ừ, vậy em nói đi, không được dối chị đâu – Phụng nấc lên.

Thế là Trung kể việc đi với Huyền như thế nào, bị Nam chém ra sao, rồi trong lúc Huyền lau vết thương thì nó đã đè Huyền ra mà đụ nát cái *** trinh của cô ra sao. Nó chốt:

– Em sai, cũng chỉ vì mới bén mùi tình dục với chị nên thèm lắm, mà dạo này chị bệnh, em không nỡ đè chị ra mà..

– Hay nhỉ, đổ lỗi cho chị nữa cơ! Thế chị không thèm sao, chị thèm, chị có tìm ai không – Phụng ấm ức.

– Em là con trai, hưng phấn đến nhanh quá làm em không kịp kiềm chế, chứ em có yêu Huyền đâu.

Thấy Phụng im lặng, Trung tỉ tê tiếp:

– Em đọc, thấy phụ nữ có kinh thì không nên quan hệ tình dục. Nên mấy lần định đè chị ra, nhưng sợ không tốt cho chị…

– Biết nghĩ cho người ta ghê ha, biết nghĩ vậy mà còn đi…đè con khác – Phụng nói mát, nàng vẫn giận lắm.

– Hứng lên, em chơi đại thôi. Xong mới thấy hồi hận, nên mua cháo về chăm chị ngay. Lật đật chăm chị, nên không phi tang được chứng cứ, để chị biết…

– Chứ không là phi tang, chị không bao giờ biết. Lúc đó em thỏa thuê đè cô Huyền ra mà chơi ha. Người ta là gái trinh mà, còn chị…

Huyền nói tới đây, không khỏi tủi thân ôm mặt khóc tiếp. Trung lại ôm nàng, dỗ dành:

– Không có đâu, chị vẫn là nhất. Cái *** chị còn hơn vạn cái *** trinh khác. Hơn nữa em thương chị lỡ trao trinh tiết cho tên khốn đó, em sẽ cố bù lại cho chị, cho chị là người con gái hạnh phúc nhất…

– Chỉ được cái nịnh là giỏi – Phụng đấm vào người Trung.

– Thật mà, không tin em chứng minh nè!

Nói rồi nó vác Phụng lên lầu, mặc cho nàng giẫy dụa, đấm lưng nó. Nó đặt nàng xuống giường, rồi lập tức nhả lên đè nàng ra…

Phụng giãy dụa, chống cự! Nhưng rồi nàng đạp yếu dần đi, rồi từ từ rên rỉ, banh *** ra cho Trung chơi. Nàng còn hứng lên, cưỡi ngựa cho Trung, cái *** bót của nàng dập cho con cặc Trung tơi bời hoa lá…

Hai chị em cùng lên đỉnh, rồi ôm nhau mơn trớn. Phụng rúc đầu vào ngực của em trai, nói:

– Đã không muốn còn ép người ta làm tình.

– Không muốn mà còn banh *** ra cho chồng chơi, còn cưỡi ngựa dập con cu của chồng nữa.

– Cái của em và của Huyền, ai làm chồng hứng hơn?

Trời ơi, đúng là phụ nữ mà, đến chết còn muốn so sánh. Trung vân vê đầu ti nàng, đáp:

– Đương nhiên là của vợ rồi, của vợ là nhất! Hơn nữa khi làm với vợ, chồng kích thích hơn nhiều

– Vì sao?

– Vì mình là…chị em ruột!

Câu nói của Trung làm Phụng chạnh lòng. Phải, vì tuy hai người đã vượt qua lễ giáo, nhưng cuối cùng làm sao có thể thành vợ chồng chính thức đây. Có thể nàng độc thân trọn đời để ở bên em trai, sinh con cho nó, nhưng cuối cùng pháp luật cũng không công nhận họ… Nàng hỏi:

– Chồng nói chồng đối tốt với Huyền chỉ vì nghĩa vụ?

– Phải, dù gì anh cũng phá trinh cô ấy…

– Anh phải đối tốt với Huyền, cô ấy là một người con gái tốt, lại đáng thương.

Trung bất ngờ, chị nó…chấp nhận Huyền sao?

– Vợ chấp nhận cho chồng vậy sao?

– Dù gì chồng cũng cần một cô vợ chính thức, em đâu có làm vợ của anh được…-Phụng man mát nói.

– Dù chồng cưới một trăm cô vợ, thì em cũng là vợ cả, là người vợ anh thương yêu nhất!

Trung lại đè Phụng ra, banh *** nàng đút vào… Tiếng rên rỉ không ngừng phát ra. Đúng là vợ chồng có chuyện thì đem lên giường giải quyết!

___

Trời tối dần, cuộc họp gồm các nhân vật chóp bu của Đại Á cũng chưa ngã ngủ. Ở phòng họp, Tổng Giám Đốc cùng Phó chủ tịch đang tranh luận quyết liệt với ông Chủ tịch!

– Đến giờ tôi không hiểu nổi cách làm của ông đấy ông Đại. Hai người trước đây nắm còn lớn hơn 10% cổ phần. Nay họ bán lại thì vẫn vậy, có ảnh hưởng tới quyền lực của ông đâu, thưa ông Chủ Tịch kính mến! – Phó Chủ Tịch mặt mày đỏ bừng.

– Tôi chỉ là người chấp hành mệnh lệnh của Hội Đồng Quản Trị. Nhưng tôi cho rằng sắp tới đại hội cổ đông, chúng ta nên tập trung vào việc hoàn thành báo cáo tài chính cho đẹp, để tổ chức thành công. Chúng ta không nên tập trung vào vấn đề này! – Tổng Giám Đốc lên tiếng.

– Tôi không chấp nhận! Ai vào cũng được, trừ hai người này – Ông Đại, Chủ tịch hội đồng quản trị đập bàn.

– Vì sao? – Cả phó chủ tịch, TGĐ cùng cả phòng họp như có cùng câu hỏi.

– Vì họ là con của Thế Nghĩa! Họ vào, sẽ phá rối sự ổn định của ngân hàng. Hơn ba năm nay từ khi Thế Nghĩa chết, chúng ta ổn định rồi!

Câu trả lời, làm toàn thể hội trường thất vọng. Quả thật khi Thế Nghĩa chết thì phe của ông ở Đại Á cũng thất thế. Nhưng phe của ông toàn các cá nhân tài giỏi, trẻ, nhiều hoài bão. Còn phe ông Đại tuy nắm quyền, nhưng chỉ là các ông già bảo thủ, thậm chí đặt lợi ích mình lên trên cổ đông.

Tan họp, không có quyết định nào được đưa ra. Sự mâu thuẫn giữa hai phe trẻ – già của Đại Á vẫn còn tiếp tục âm ỉ….

    Open

    Close