Thành Viên

Chương 278………….303 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P74………99) 5/5

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 278………….303 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P74………99) 5/5
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

“Ông……. ông đã thủ hộ ở đây lâu như vậy, tại sao gần đây lại để bọn chúng tiến sâu vào bên trong? Ông thân thể không tôt sao?” Long lo lắng hỏi, hắn tuy có chí khí muốn thay ông lão thủ hộ Tổ quốc mình nhưng hắn tự nhân bản thân còn chưa có đủ tư cách đó….. những mưu kế trước thực lực tối cường cũng không có nghĩa lí gì cả.

“Aizzz…… tuy không chính xác là thế nhưng mà cũng gần như vậy, ta thời gian đã không còn nhiều….” Ông lão không dấu được vẻ thất lạc trên khuôn mặt.

“Vì thọ nguyên sao?” Long buồn bã hỏi, chăng lẽ tu vi đến bực này vẫn là không thoát khỏi ràng buộc cua thiên địa tạo hóa sao?

“Haha….. thọ nguyên thì lại không phải…” Ông lão lắc đầu cười nói khiến Long nhíu mày khó hiểu, mấy người già sao cứ thích nói chuyện bí hiểm vậy nhỉ.

“Thanh niên! Có khi nào cháu tự hỏi phía trên Cường Giả là gì không?” Ông lão cũng không vội giải thích mà hỏi Long.


“Trên Cường Giả sao?” Long có chút sửng sốt…. hắn thật là chưa từng nghĩ đến chuyện này vì Cường Giả thập tam cấp vẫn là một cái gì đó xa vời mà hắn đang cố gắng từng giây từng phút để đạt được huống chi là cấp bậc cao hơn.

“Chưa từng nghĩ đến phải không? Để lão già nay khai tri cho cháu một chút vậy….. Võ giả tu luyện qua Cường Giả mười ba cấp bậc thì sẽ đến một cảnh giới khác…. trên Cường là Vương….. Vương Giả là tên gọi của cảnh giới đó, lúc này có thể gọi người tu luyện là một vị vương của thiên địa rồi…….”

Long hai mắt mở toang cứ như một đứa bé phát hiện ra một thế giới mới lạ vậy, hắn không nghĩ đến chuyện này.

“Ông…! Cháu vẫn tưởng sau Cường Giả là Thần……” Long xấu hổ nói.

“Không có gì phải xấu hổ! Trên thế giới này có bao nhiêu người biết được chứ……. từ xưa đến nay cũng chi vài vị đột phá lên cảnh giới này…..” Ông lão cười xòa.

“Vậy trên Vương Giả chính là Thần sao?” Long không kìm được tò mò hỏi tiếp.

“Không không không………. đột phá Vương Giả thì sẽ tới Bán Thần…..”

“Trên Bán Thần chắc chắn là Thần rồi!” Long đoán.

“Vẫn chưa! Trên Bán Thần là Thí Thần, Thí Thần giả thu được Thần Vị mới được gọi chân chính là Thần!” Ông lão giải khai.

Long nuốt nước bọt cái ực, hắn giờ mới Cường Giả thất cấp mà còn chưa biết khi nào mới ngóc lên được bát cấp, cái chó gì ước mơ Vô Địch Thiên Hạ sao mà gặp ông lão xong lại trở nên xa vời thế này….. tự dưng Long cảm thấy nhục chí kinh khủng.

“Hahaha….. nhìn bộ giáng cháu xem…… từ cổ chí kim kẻ nào không muốn thành Thần chứ, cháu mới chừng đó tuổi thì vẫn có quyền ước mơ không phải sao?” Ông lão cảnh tỉnh làm Long bình tĩnh trở lại, phải rồi…. hắn còn trẻ, vẫn còn có cơ hội.

“Ông! Vậy cảnh giới của ông là gì?” Long cười hỏi.

“Ta sao?!! Bản thể của ta tu luyện cũng không đến nỗi tệ, lúc phi thăng cũng đã đột phá đến Bán Thần đại viên mãn cảnh giới!” Ông lão cười nói.

“Đệch……! Lợi hại đến vậy?….mà khoan……. Phi thăng? Bản thể của ông? Ý ông là?” Long trợn mắt nhìn chằm chằm ông lão.

“Phải! Đây chỉ là một cỗ hóa thân của ta lưu lại thủ hộ nơi này mà thôi!” Ông lão cười đáp.

“Ực!” Yết hầu Long lăn lăn, móa nó….. một cỗ hóa thân đã cường hãn đến mức độ này thì bản thể mạnh đến cỡ nào….. một cái liếc mắt của người ta có khi hắn còn không tiếp nổi mất.

“Ông….. đến Bán Thần thỉ phải phi thăng sao?” Bình tĩnh trở lại, Long mở miệng hỏi tiếp.

“Đúng vậy….. Bán Thần cảnh giới đã không phù hợp với quy tắc trật tự của thế giới này, ta nếu không phải áp chế tự nhiên bài xích để tạo ra cỗ hóa thân này thì đã rời đi từ sớm rồi…..” Ông lão nói một câu nhẹ nhàng nhưng Long chắc chắn chuyện đó không dễ dàng gì, lấy sức một mình chống lại đại tự nhiên thì khổ cực bực nào chứ……. sự hy sinh cua ông lão dành cho mảnh đất này thật là không có gì đo đếm nỗi.

“Sao thế? Sao lại thất thần vậy?” Thấy Long ngẩn ra, ông lão cười hỏi.

“A… không có gì…… cháu lại muốn hỏi chúng ta phi thân là phi thân đi đâu?” Long tò mò chính là điểm này.

“Thần giới! Ta đã không thể liên lạc với bản thể được nữa nên chỉ biết có vậy từ lời của hắn mà thôi….” Ông lão cười khổ nói.

“Hắn?” Long cực độ tò mò rồi.

“Chính là kẻ đưa vào thế giới này hai món tâm pháp cùng tạo ra năm thứ đồ vật nhỏ mà hai thứ đang nằm trong người cháu kìa….” Ông lão nhìn Long cười nói.

“Chúa….. Chúa Tể sao?” Long ngẩn ra.

“Haha…. Chúa Tể sao? Danh xưng đúng là bá khí mà…..” Ông lão lắc đầu cười.

Long nhíu mày sắp xếp lại những gì vừa tiếp thu với những tri thức trước kia, theo lời ông lão thì thành Thần cũng không dễ thế mà còn phải qua Cường Giả, Vương Giả, Bán Thần, Thí Thần và chiếm được cái quỷ gì gọi là Thần Vị nữa cơ mà….. tại sao truyền thuyết lại ghi là tập hợp được năm món thần vật là có thể thành Thần đây? Nếu lựa chọn tin tưởng nhất định hắn sẽ tin tưởng ông lão trước mắt mình.

…..Nghĩ là thế Long mở miệng kể cho ông lão nghe sự tích mà mình biết………..

“Tên kia cũng rất khá, hắn thế mà tạo ra được một câu chuyện ly kỳ như thế…….. ông lại có một câu chuyện khác nha….. Ba vạn năm trước, khi ta vẫn còn là một tên Vương Giả trung cấp…….. bầu trời đột nhiên tách ra một đạo kẽ hở…… từ đó xuất hiện một tên thanh niên, hắn lúc đó dáng vẻ thê thảm vô cùng, toàn thân đã không còn chỗ nào lành lặn, đầu lại bị người ta bổ ra làm đôi, hơi thở mong manh cực điểm…… khi ấy ta, Nữ Oa ở phương bắc, Gaia ở phương Tây và Như Lai ở phương Đông là bốn người có tiếng nói nhất trong thiên địa đã có một cuộc gặp gỡ nhằm tìm biện pháp tốt nhất xử trí ‘vị khách không mời này’……….. Nữ Oa lúc ấy là người đã đứng ra nhận trách nhiệm xử lí hắn……. phải rất lâu về sau, khi Nữ Oa chuẩn bị phi thăng khỏi thế giới này ta mới có một cuộc gặp gỡ nho nhỏ với nàng……..” Ông lão hoải niệm.

Và không để Long đợi lâu, ông tiếp tục kể…..

“Từ chỗ Nữ Oa, ta mới biết rằng tên kia đến từ chính nơi mà chúng ta những kẻ tu hành phi thăng đến…. chỗ đó được gọi là Thần Giới, nơi sinh sống của các vị Thần……….. theo lời kể của hắn thì hắn bị kẻ thù ám hại nên mới bắt buộc dùng toàn bộ tu vi mở một đường máu trốn xuống hạ giới mà ngẫu nhiên là thế giới chúng ta, thực lực của hắn cũng vì vậy từ Thí Thần rút xuống còn Vương Giả đỉnh cấp……”

“Hắn là hồi phục thương thế?” Long đặt vấn đề.

“Cái này thì chắc chắn là không thể, tên kia bị thương đã không thể nào hồi phục vì tự nhiên thế giới này bài xích hắn…….. hắn cũng là một kẻ cầm lên được bỏ xuống được, hắn đã lựa chọn biện pháp từ bỏ cỗ thân thể của mình để linh hồn tìm kiếm một cỗ thân thể khác đoạt xá!” Ông lão trầm giọng nói.

“Sau khi đoạt xá hắn chính là Chúa Tể?” Long trợn mắt hỏi.

“Không……… chính xác thì đó chỉ là một trong hắn mà thôi…… linh hồn của một Thí Thần quá mạnh mẽ, trong thiên địa này không có cỗ thân thể nào có thể dung nhập được nó……. chính vì thế hắn bắt buộc phải chia linh hồn ra làm nhiều phần……. mà Chúa Tể theo lời cháu chính là một trong số đó…… về những phần khác thì ta thật không quan tâm rồi…….” Ông lão nói.

“Tại sao hắn lại đưa ra hai món võ công cùng năm thần vật?”

“Đơn giản là cỗ thân thể mới của hắn không thể trở thành Bán Thần……. tuy đã đoạt xá nhưng cơ thể mới của hắn vừa không đồng nhất một thể, lại vừa không đủ mạnh để có thể đột phá cảnh giới…… hai món võ công tâm pháp kia chính là võ công mà hắn tu luyện, năm món ‘thần vật’ theo lời hắn chính là năm thứ đồ xót lại từ bản thể Thí Thần của hắn phân giải mà thành……… hắn đã lập một kế hoạch để đợi, đợi có người sinh ra và dưỡng dục từ chính tự nhiên của thế giới này…….những kẻ có thể tu luyện hai loại võ công kia cũng như hấp thụ thành công năm món đồ chơi nho nhỏ…….. đến khi đại thành thì hắn sẽ xuất hiện, cắn nuốt dung nhập toàn bộ để tạo ra có một cỗ thân thể hoàn chỉnh và trở lại con đường thành Thần lần thứ hai…..” Ông lão giải khai mối nghi hoặc lớn nhất của Long, quanh đi quẩn lại thì hắn vẫn vẫn chi là một con gà con đang đợi lớn khôn đê người ta thịt mà thôi.

“Ông đã biết đó là vở kịch của hắn thì tại sao lại không ngăn chặn?” Long khó hiểu hỏi, đáng lý ra là một tồn tại sinh ra từ tự nhiên của thế giới này thì ông lão phải có trách nhiệm bảo vệ những sinh linh bên trong chứ…… theo hắn nghĩ là vậy.

“Haha…. chàng trai trẻ thật vẫn còn quá ngây thơ…… đến một lúc nào đó, khi ngươi đủ bản lĩnh thì sẽ ngộ ra được tất cả mọi việc đều có nguyên do…… nếu ta ngăn chặn hắn thì sẽ có kẻ thứ hai, thứ ba xuất hiện…… đó là số mệnh, số mệnh của thế giới này…… nó đã yên bình quá lâu rồi nên ‘đại tự nhiên’ mới đưa hắn đến đây…. hắn chính là biến số, kẻ có thể thay đổi thế giới này….. ta không thể chống lại, không thể chống lại a!” Ông lão thở dài nói.

“Vậy số phận của cháu là một con gà để người ta vỗ béo rồi làm thịt hay sao?” Long không phục nói.

“Không không không……… cháu lại nghĩ sai rồi, hắn là biến số nhưng cháu cũng có thể, ‘đại tự nhiên’ muốn là thay đổi cái thế giới này chứ không quy định là ai làm chuyện đó, kẻ nào đủ bản lĩnh nhất định sẽ thành công……. cháu phải tự hỏi mình rằng có đủ bản lĩnh không mới phải!” Ông lão dạy dỗ Long.

Hai mắt Long sáng rực…….. vận mệnh là do mỗi người tự nắm giữ…..

“Tại sao cứ phải thay đổi thế giới này?”

“Vì thế giới này quá hỏng rồi, hãy nhìn võ giả xung quanh cháu xem………… chúng bây giờ chỉ quan tâm tranh quyền đoạt vị kiếm cái lợi trước mắt mà quên đi mục tiêu chính cua tu luyện giả là gì, chúng không còn muốn thành Thần nữa mà chỉ tìm kiếm sự giàu có hay quyền lực trong tay mà thôi…..” Ông lão đáp.

“Vậy phải làm thế nào đây?” Long không thể không công nhận lời ông lão nói đúng, võ giả bây giờ đã đánh mất bản tâm của một người luyên võ mất rồi…….. ngay cả những lão quái vật bế quan tu luyện đột phá cảnh giới cũng là không phải lý do muốn phi thăng thành Thần mà chỉ mong tranh đua với thiên hạ mà thôi…….. đến giờ hắn đã hiểu tại sao ông lão trước mặt mình có thể tu luyện đến bực này, một trong những lý do chắc chắn là do ông lão đã siêu thoát thất tình lục dục, những ham muốn của con người ……. ít nhất là tại thế giới này.

“Phá rồi lập!” Ông lão thốt ra ba chữ.

“Được! Phá rồi lập…….. nếu ‘đại tự nhiên’ đã muốn thế thì cháu cũng muốn liều mình với vận mệnh của bản thân một phen!” Long cười lớn nói.

“Quả là tuổi trẻ khí thịnh…….. tốt lắm chàng trai, có ý chí như vậy là rất tốt…… nhưng phải cẩn trọng, thực lực của cháu vẫn còn quá yếu rồi……” Ông lão vỗ vai nói khiến Long đỏ mặt xấu hổ…….. tất nhiên trước mặt Bán Thần thì thực lực của hắn không lọt vào mắt xanh rồi.

“Cũng không cần phải xấu hổ…… chỉ cần tu thành môn võ công từ Thần giới kia thì cháu đã đủ vốn liếng đê chống lại bất cứ kẻ nào rồi……” Ông lão an ủi.

“Vẫn rất chậm a……. cháu mới chỉ ở tầng thứ ba…… đi mỗi bước đều rất khó khăn nha……” Long trưng ra bộ mặt đáng thương hết mực, con mẹ nó thằng này bắt đầu giở trò rồi đây.

“Aizzzz…….. được được…….. dù sao cũng mang tiếng là tiền bối đi trước, lão già này cũng phải tăng cho cháu một ít đồ vật mới phải….” Ông lão cười nói.

“Hắc hắc….. thế mới phải nha, tốt nhất là thứ gì tốt tốt một chút…… chẳng hạn giúp cháu một bước lên Vương Giả chẳng hạn…..” Long xoa xoa tay vẻ mặt hèn mọn nói, nước miếng có phần sắp trào ra bên ngoài mép rồi.

“Này, cháu tưởng ông là Thần à? Nếu có thứ đồ tốt thế thì ta sao phải tốn mấy nghìn năm tham ngộ mới đột phá Vương giả hả? Cút….. cút ngay…..” Ông lão trợn mắt quát.

“Ui da….. thôi được, thôi được…… là đồ tốt một chút thì đều được……” Long ủ ru cằn nhằng.

“Ta ở đây tích lũy cũng không có nhiều, ngươi là chọn một trong ba thứ này thôi…….” Ông lão cười khổ moi trong áo ra ba thứ đồ bày ra trước mặt Long.

“Đây là gì nha?” Long chăm chú không rời mắt nhìn ba đồ vật vừa xuất hiện, hắn biết một kẻ có thực lực Bán Thần thì đồ vật có thê giữ lại nhất quyết sẽ không hề đơn giản…….. ba thứ đồ trên bàn lần lượt là một viên châu màu xanh lam to bằng nắm tay, Long có thể cảm nhận được bên trong nó là vô vàn vô tận lực lượng…. đó cũng là loại năng lượng thập phần tinh thuần như bên trong khối Long Cốt mà hắn đang nắm giữ, vật thứ hai là một khối kim loại nhỏ có phần lởm chởm không xác định và vật cuối cùng là một quyền sách cũ kĩ.

“Haha….. không làm ngươi thất vọng đâu, quả cầu nhỏ kia là Thủy Ngọc mà Thập Lục Tháp đang thèm thuồng, đương nhiên viên cầu này là tinh túy trong tinh túy được ta rút năng lượng từ ba ngàn vạn viên Thủy Ngọc mà hội tụ thành, vốn dĩ là muốn dùng để duy trì cỗ hóa thân này thêm một năm cơ mà ngươi đã đến thì không bằng đưa nó cho ngươi sư dụng……”

Long đổ mồ hôi hột, ba ngàn vạn viên Thủy Ngọc mà là cỗ năng lượng khủng bố bực nào mà chỉ đủ để lão duy trì tồn tại trong vòng một năm.

“Tiếp theo là khối kim loại này…. hắc hắc….. đây là thứ đồ vật xuất hiện cùng với vị Thí Thần kia mà ta nhanh tay mượn được….. chà chà, khối kim loại này đặc biệt ở chỗ vô cùng cứng rắn nha…. bản thể của ta nếu không phải vì tu luyện một loại võ công đặc thù đã dùng nó chế tạo một cụ thân thể bất diệt rồi……” Ông lão nhắc đến khối kim loại cũng không che dấu mùi vị tiếc nuối làm Long mắt trợn to….. phải cứng rắn đến cỡ nào mới khiến lão tiếc đến như vậy nha, mà cái từ ‘mượn’ trong miệng lão nghe sao có vẻ miễn cưỡng quá chứ…… chắc hẳn là trộm mới đúng.

“Vật cuối cùng thì ngươi chắc cũng đoán được, là một vài đạo lí mà ta trong tu luyện ngộ ra ghi chép lại….. đương nhiên ngươi là ma tu nên có điểm khác biệt và không cần để tâm đến nó…..” Ông lão cười nói nhưng Long sao có thể bỏ qua cảm ngộ của một Bán Thần được……… hắn đã quyết đinh phải có được cả ba món này rồi…… tham lam đâu phải là xấu.

“Hihi….. ông quả nhiên là hào phóng, ba thứ đồ quý này thứ nào cũng trân quý vô cùng làm cháu cảm thấy xấu hổ không dám lựa chọn…… thôi thì kính lão đắc thọ, cháu đành nhận lấy hết vậy…..” Long khuôn mặt nhăn nhó khó xử nói.

“Đành cái lành tành mành……. ngươi cũng đừng mơ, một trong ba hoặc không được thứ gì cả!” Ông lão trợn trắng mắt nói.

“Thôi mà…. ông cũng biết cháu đáng thương như thế nào mà, từ nhỏ đã phải bỏ nhà ra đi….. đến khi lớn lên lại bị người ta lấy mạnh hiếp yếu…. huhuhu….. số cháu sao lại khổ vậy chứ……” Long khóc than trước mặt ông lão, bộ mặt rất phối hợp nhăn nhó và ánh mắt ngập nước tội nghiệp vô cùng.

“Này này, lão phu cũng không phải làm

Open

Close