Thành Viên

Chương 278………….303 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P74………99) 5/5

Sói săn mồi (Loạn luân-hiếp dâm-NTR-Loli)

Chương 278………….303 : Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P74………99) 5/5
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

võ giả bây giờ đã đánh mất bản tâm của một người luyên võ mất rồi…….. ngay cả những lão quái vật bế quan tu luyện đột phá cảnh giới cũng là không phải lý do muốn phi thăng thành Thần mà chỉ mong tranh đua với thiên hạ mà thôi…….. đến giờ hắn đã hiểu tại sao ông lão trước mặt mình có thể tu luyện đến bực này, một trong những lý do chắc chắn là do ông lão đã siêu thoát thất tình lục dục, những ham muốn của con người ……. ít nhất là tại thế giới này.

“Phá rồi lập!” Ông lão thốt ra ba chữ.

“Được! Phá rồi lập…….. nếu ‘đại tự nhiên’ đã muốn thế thì cháu cũng muốn liều mình với vận mệnh của bản thân một phen!” Long cười lớn nói.

“Quả là tuổi trẻ khí thịnh…….. tốt lắm chàng trai, có ý chí như vậy là rất tốt…… nhưng phải cẩn trọng, thực lực của cháu vẫn còn quá yếu rồi……” Ông lão vỗ vai nói khiến Long đỏ mặt xấu hổ…….. tất nhiên trước mặt Bán Thần thì thực lực của hắn không lọt vào mắt xanh rồi.

“Cũng không cần phải xấu hổ…… chỉ cần tu thành môn võ công từ Thần giới kia thì cháu đã đủ vốn liếng đê chống lại bất cứ kẻ nào rồi……” Ông lão an ủi.

“Vẫn rất chậm a……. cháu mới chỉ ở tầng thứ ba…… đi mỗi bước đều rất khó khăn nha……” Long trưng ra bộ mặt đáng thương hết mực, con mẹ nó thằng này bắt đầu giở trò rồi đây.

“Aizzzz…….. được được…….. dù sao cũng mang tiếng là tiền bối đi trước, lão già này cũng phải tăng cho cháu một ít đồ vật mới phải….” Ông lão cười nói.

“Hắc hắc….. thế mới phải nha, tốt nhất là thứ gì tốt tốt một chút…… chẳng hạn giúp cháu một bước lên Vương Giả chẳng hạn…..” Long xoa xoa tay vẻ mặt hèn mọn nói, nước miếng có phần sắp trào ra bên ngoài mép rồi.

“Này, cháu tưởng ông là Thần à? Nếu có thứ đồ tốt thế thì ta sao phải tốn mấy nghìn năm tham ngộ mới đột phá Vương giả hả? Cút….. cút ngay…..” Ông lão trợn mắt quát.

“Ui da….. thôi được, thôi được…… là đồ tốt một chút thì đều được……” Long ủ ru cằn nhằng.

“Ta ở đây tích lũy cũng không có nhiều, ngươi là chọn một trong ba thứ này thôi…….” Ông lão cười khổ moi trong áo ra ba thứ đồ bày ra trước mặt Long.

“Đây là gì nha?” Long chăm chú không rời mắt nhìn ba đồ vật vừa xuất hiện, hắn biết một kẻ có thực lực Bán Thần thì đồ vật có thê giữ lại nhất quyết sẽ không hề đơn giản…….. ba thứ đồ trên bàn lần lượt là một viên châu màu xanh lam to bằng nắm tay, Long có thể cảm nhận được bên trong nó là vô vàn vô tận lực lượng…. đó cũng là loại năng lượng thập phần tinh thuần như bên trong khối Long Cốt mà hắn đang nắm giữ, vật thứ hai là một khối kim loại nhỏ có phần lởm chởm không xác định và vật cuối cùng là một quyền sách cũ kĩ.

“Haha….. không làm ngươi thất vọng đâu, quả cầu nhỏ kia là Thủy Ngọc mà Thập Lục Tháp đang thèm thuồng, đương nhiên viên cầu này là tinh túy trong tinh túy được ta rút năng lượng từ ba ngàn vạn viên Thủy Ngọc mà hội tụ thành, vốn dĩ là muốn dùng để duy trì cỗ hóa thân này thêm một năm cơ mà ngươi đã đến thì không bằng đưa nó cho ngươi sư dụng……”

Long đổ mồ hôi hột, ba ngàn vạn viên Thủy Ngọc mà là cỗ năng lượng khủng bố bực nào mà chỉ đủ để lão duy trì tồn tại trong vòng một năm.

“Tiếp theo là khối kim loại này…. hắc hắc….. đây là thứ đồ vật xuất hiện cùng với vị Thí Thần kia mà ta nhanh tay mượn được….. chà chà, khối kim loại này đặc biệt ở chỗ vô cùng cứng rắn nha…. bản thể của ta nếu không phải vì tu luyện một loại võ công đặc thù đã dùng nó chế tạo một cụ thân thể bất diệt rồi……” Ông lão nhắc đến khối kim loại cũng không che dấu mùi vị tiếc nuối làm Long mắt trợn to….. phải cứng rắn đến cỡ nào mới khiến lão tiếc đến như vậy nha, mà cái từ ‘mượn’ trong miệng lão nghe sao có vẻ miễn cưỡng quá chứ…… chắc hẳn là trộm mới đúng.

“Vật cuối cùng thì ngươi chắc cũng đoán được, là một vài đạo lí mà ta trong tu luyện ngộ ra ghi chép lại….. đương nhiên ngươi là ma tu nên có điểm khác biệt và không cần để tâm đến nó…..” Ông lão cười nói nhưng Long sao có thể bỏ qua cảm ngộ của một Bán Thần được……… hắn đã quyết đinh phải có được cả ba món này rồi…… tham lam đâu phải là xấu.

“Hihi….. ông quả nhiên là hào phóng, ba thứ đồ quý này thứ nào cũng trân quý vô cùng làm cháu cảm thấy xấu hổ không dám lựa chọn…… thôi thì kính lão đắc thọ, cháu đành nhận lấy hết vậy…..” Long khuôn mặt nhăn nhó khó xử nói.

“Đành cái lành tành mành……. ngươi cũng đừng mơ, một trong ba hoặc không được thứ gì cả!” Ông lão trợn trắng mắt nói.

“Thôi mà…. ông cũng biết cháu đáng thương như thế nào mà, từ nhỏ đã phải bỏ nhà ra đi….. đến khi lớn lên lại bị người ta lấy mạnh hiếp yếu…. huhuhu….. số cháu sao lại khổ vậy chứ……” Long khóc than trước mặt ông lão, bộ mặt rất phối hợp nhăn nhó và ánh mắt ngập nước tội nghiệp vô cùng.

“Này này, lão phu cũng không phải làm từ thiện nha……..Cút….. Cút ngay….” Ông lão dằn ra khỏi tay Long mà quát.

“Đi mà ông! Cổ hóa thân này của ông cũng đâu có xài được ba thứ đồ này, thôi thì thành toàn cho cháu….. cháu phải mạnh mới thủ hộ nơi này thay ông được chứ…..” Long rầu rĩ nói.

“Cút ngay….. ngươi tu lên được Vương Giả đi rồi tính tiếp, tuy cổ hóa thân này của lão đã yếu đi nhiều nhưng thủ hộ nơi đây thêm mười năm nữa là vẫn dư sức……” Ông lão nhìn Long quát.

“Hừ….. ông đừng có lừa cháu, để bọn chúng có thể tiến sâu vào như thế này thì chắc chắn tình thế của ông đã không ổn rồi…… cái gì mà mười năm chứ, cháu nghĩ còn chưa tới năm năm đâu…..” Long quẹt miệng không phục.

“Ngươi……. ngươi có biết kính trọng người già là gì không hả?” Ông lão chỉ vào mặt Long quát, đậu má cái thằng này sao mới lúc này còn ông ông cháu ngọt xớt mà trở mặt khinh thường mình nhanh như vậy……… có điều Long là nói đúng, cỗ hóa thân này của lão đã tới tình trạng báo động rồi.

“Sao lại không kính trọng người già chứ, ông không thấy cháu lo lắng sức khỏe của ông không tốt nên mới sốt sắng muốn sử dụng ba loại đồ vật này để tăng cao thực lực từ đó thay ông bảo hộ nơi đây để ông tranh thủ thời gian ngao du thiên hạ một lần cuối trong đời còn gì……. biết đâu ông còn gặp được tình yêu sét đánh mà lưu lại hậu duệ không chừng!” Long cười nói.

“Câm mồm, đây chi là một cỗ hóa thân…… một cỗ hóa thân thôi ngươi hiểu không? Lão phu còn không có chết đâu mà dùng cái giọng điệu đó…… ngươi còn mở mồm nói nữa ta đạp bay trở về luôn….” Ông lão mặt giận đến đỏ ửng nói như quát.

“Ông, sao mà cháu thấy ông lại rất giống với người ông ngoại quá cố của mình nha….phải chăng là duyên phận đê chúng ta gặp nhau…… không bằng ông làm ông ngoại cháu luôn đi, ba món này…..” Long không nản lòng mà tiếp tục giở bộ mắt vô sỉ ra.

“Cút………. Ông ngoại ngươi mất từ lúc ngươi mới 2 tuôi, thấy giống cái chó gì……Cút ngay….”

“Ông………….”

“Cút…………………..”

“………..Ông……..Ông……..”

“Cút………cút ngay cho ta……..”

“Ông………..”

“………..”

Không biết Long đeo bám đến lúc nào, chỉ biết mặt trời đã xuống núi đến hai lần từ khi hắn đến nơi đây……… cuối cùng……. trên tay hắn đã là ba thứ đồ vật lúc trước, bên cạnh là ông lão với bộ mặt khó coi vô cùng…… chưa bao giờ ông gặp tên nào khó chơi như thằng nhóc này.

“Hắc hắc…… cũng đã muộn, chắc cháu phải trở về thôi….. ông cứ an tâm mà an hưởng tuổi già, mấy năm nữa cháu sẽ trở lại thăm……” Nắm được đồ ngon, Long sợ ông lão đòi lại nên kiếm cớ chuồng.

“Ta đã đáp ứng cho thì không bao giờ đòi lại, ngươi cũng không cần phải thế……. khối kim loại kia ngươi định thế nào? Ăn à?” Ông lão liếc Long nói.

“Ặc! Cái này….” Long xấu hổ gãi đầu, hắn quên mất món đồ khó chơi này không biết phải sử dụng thế nào.

“Thôi thôi……. giúp người thì giúp cho trót, coi như việc cuối cùng lão giả này có thể làm cho mảnh đất này…….. nhớ lời ngươi đã hứa với ta, bản thể ta nếu trở về mà thấy quê hương của hắn tan hoang thì ngươi cũng không sống tốt được đâu……” Ông lão cười nói nhưng không quên cảnh cáo Long.

“Chuyện này thì ông yên tâm rồi!” Long thu lại vẻ mặt cợt nhả mà nghiêm mặt nói, hắn lại có thêm một thứ để bảo hộ…….quê hương mình.

“Được rồi…. đưa nó đây!” Ông lão gật gù tỏ ý tin tưởng rồi xòe bàn tay khô gầy lấy lại khối kim loại.

“Thứ đồ chơi này cứng rắn đến không tưởng, muốn sử dụng nó ngoài cách nung chảy thì không còn biện pháp nào cả……. để nung chảy được nó thì bản thể ta đã phải nghiên cứu mất 200 năm mới tìm ra được, trên thế gian này cũng chỉ có một ngọn lửa làm được điều này……. may cho ngươi là cỗ hóa thân này của ta vẫn giữ được một chút bản nguyên của ngọn lửa ấy, hy vọng là vẫn đủ để đun chảy được nó…..Đạo Hỏa! Ra đi!”

Ông lão vẻ mặt ngưng trọng nói, toàn thân khí thế hội tụ lại nơi cánh tay……. khí thế mạnh mẽ khiến toàn bộ không gian lắc lư theo trong đó có Long, hắn kinh hãi cố gắng đứng vững nhưng toàn thân cứ như vô lực trước thứ khí tức kia……. hắn tin tưởng chí một ý niệm thôi hắn hay cả vùng không gian này sẽ biến thành tro bụi…….. thật quá đỗi mạnh mẽ, rõ ràng sức mạnh này đã vượt ra khỏi tự nhiên của thế giới này.

“Phực!” Đột nhiên một ngọn lửa nho nhỏ xuất hiện trên lòng bàn tay ông lão làm Long lau mắt mà nhìn, hắn đã từng tiếp xúc với một ngọn lửa bỏng cháy chính là huyễn hóa từ Phượng Chi Huyết mà thành nhưng trước ngọn lửa này Long tự nhận mình còn không có tư cách nhìn thấy nó chứ đừng nói là đứng trước mặt nó mà hoa ngôn xảo ngữ……… may mắn thay lần này có ông lão, Đạo Hỏa cháy trong tay lão một cách êm đềm nhẹ nhàng như một cô gái e thẹn trước người yêu……

Ông lão cũng là nhìn ngọn lửa trong tay với gương mặt đầy vẻ hồi ức tưởng niệm….. Long đoán rằng lão với nó hay người nào đó liên quan với nó đã có không ít kỷ niệm, chính vì thể bản thể của lão lúc rời đi cũng

Open

Close