Thành Viên

Chương 32

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 32
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nhạc phu nhân thấy Linh San và Lệnh Hồ Xung lên đỉnh, đã vậy, câu nói của con gái càng thổi bùng ngọn lửa dâm đãng trong người nàng, nàng mỉm cười cúi xuống cầm lấy con cu của Lệnh Hồ Xung rồi há miệng từ từ đưa vào và mút lấy mút để, nàng liếm con cu miệt mài say sưa đến mức nó sạch bóng dâm thủy của Linh San và cả tinh trùng của Lệnh Hồ Xung còn vương trên thân cặc, nhìn thấy nàng dâm đãng như vậy làm Lệnh Hồ Xung cảm thấy kích thích vô cùng khiến con cu nhanh chóng phục hồi sinh lực, từ từ căng cứng trở lại và chật ngất trong miệng nàng. Nhìn nàng mải mê mút con cu của mình Lệnh Hồ Xung cười lấy tay xoa lên mái tóc của nàng mà vuốt ve:

– Sư nương, đã lâu lắm rồi không gặp, không ngờ người vẫn ngọt ngào và mặn mà như xưa vậy.

– Gớm, ngươi không phải khéo nịnh, sư nương biết mình già rồi, ở bên ngươi và San Nhi được mấy bữa nữa chứ.

– Bậy nào, người còn trẻ trung và xinh đẹp nhu vậy mà, có thua gì tiểu sư muội đâu chứ, con xin thề sẽ chăm sóc người đến khi nào người không muốn nữa thì thôi.

– Lẻo mép…

Lệnh Hồ Xung ngồi dậy, chàng tiến tới bên Nhạc phu nhân, nâng cằm nàng lên, cả hai người 4 mắt nhìn nhau, Nhạc phu nhân từ từ nhắm mắt, bờ môi ngọt ngào của nàng cong lên như mời gọi, chàng từ từ áp miệng vào môi nàng, lùa lưỡi vào miệng nàng rồi quấn lấy lưỡi nàng, hai bàn tay bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể mềm mại của nàng. Linh San nằm nghỉ ngay bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn mẹ mình và đại sư ca kích thích, mơn trớn nhau. Linh San cũng tự động đưa tay lên vuốt ve bầu vú của mình.

Bàn tay của Lệnh Hồ Xung xục xạo trên ngực nàng, bóp bóp cặp vú mềm của nàng hai ngón tay chàng xe xe núm vú, cái núm cứng lên từ từ như hạt đậu. Nhạc phu nhân lấy tay tóm lấy con cặc cứng ngắc của chàng, nàng lấy ngón tay vân ve ngay đầu khất, Lệnh Hồ Xung rướn người ôm nàng chặt hơn rồi vục đấu xuống bú vú nàng, chàng liếm vòng vòng vú hết bên này sang bên kia ngậm cái núm vú vào miệng mà nút chùn chụt, chống tay ngả người ra giường nàng thở dài khoan khoái. Lúc này Lệnh Hồ Xung đã ra khỏi giường và di chuyển xuống dưới hai chân nàng, Nhạc phu nhân từ từ dng rộng hai chân ra, phơi bày cái lồn ngà ngọc ngay trước mắt chàng, những cọng lông lồn đen thui phủ trên hai múi thịt. Hoàn cảnh trước mắt Nhạc phu nhân quá kích thích khiến nước dâm trong lồn nàng tự động ứa ra. Từ ngày dấn thân vào con đường tội lỗi là loạn luân với đệ tử đến giờ, nàng như lúc nào cũng thấy ngứa ngáy bên trong lồn, nàng rất dễ hứng tình và chỉ cần những đụng chạm da thịt sơ qua là lồn nàng ứa nước dâm. Ngón tay Lệnh Hồ Xung lúc này đã chọc chọc ra vào trong lồn nàng khiến nó phát ra tiếng kêu chem chép.

Banh hai chân sư nương dang rộng ra, Lệnh Hồ Xung gục dầu vào háng nàng và bắt đầu bú lồn nàng lưõi chàng ngọ ngoạy bên trong mang đến những sướng khoái cho nàng, nàng cất tiếng rên rỉ khoái lạc:

– A….đúng rồi đó Xung nhi…con bú ngay đó sư nương…sướng quá a…a….a…

Ở ngay bên cạnh, nhìn hai người bú liếm nhau, Linh San vàn vũ vú mình mỗi lúc một nhanh và mạnh bạo hơn, một tay nàng đã mò xuống tự động móc móc lồn mình. Lệnh Hồ Xung vừa bú lồn vừa nhìn lên sư nương, vẻ mặt nàng đang khoan khoái hưởng thụ những cái quét lưỡi của chàng. Chàng liếm và quét lên hột le, liếm vòng vòng lên hai múi lồn. Lông lồn của sư nương lào xào trong miệng chàng, mùi lồn sư nương ngai ngái xộc lên mủi chàng. Con cặc chàng thì đang được bàn tay của nàng vươn tới xục xục cương cứng ngắc, quá phấn khích, chàng nhìn sư nương nói như ra lệnh:

– Sư nương, người quỳ xuống bú cặc con, mau lên.

Sư nương của chàng lúc này cũng như con nô lệ, nàng ngoan ngoản quỳ gối xuống con cặc to dài của chàng chĩa thẳng vào mặt nàng. Nhạc phu nhân há miệng ngoạm con cặc vào và bắt đầu liếm nút, đầu nàng gục lên xuống hai tay ôm trọn con cặc của chàng tuốt tuốt Lệnh Hồ Xung há miệng thở dốc vì sướng. Cái miệng nóng bỏng bao quanh con cặc cảm giác ấm áp từ miệng nàng truyền sang làm cho chàng hừng chí, chàng hẩy mạnh con cặc đâm sâu vào trong miệng sư nương, mỗi khi con cặc kéo ra thì nàng lại nút mạnh vào như máy hút, một lúc sau nàng nhả con cặc của Lệnh Hồ Xung ra và rên rỉ:

– Chơi ta đi Xung nhi, làm ơn đút nó vào lồn ta đi, sư nương thèm quá rồi.

– Sư nương muốn gì…nói lại con nghe xem.

– Ta muốn con đút cặc vào lồn ta…sư nướng nứng quá..thèm cặc quá rồi..nhanh lên Xung nhi…

– Được, chỉ cần sư nương muốn là được.

Lệnh Hồ Xung dùng hai tay xốc nàng nằm lên giường, đầu sư nương gồi lên đùi của Linh San, nàng vuốt ve khuôn mặt dâm đãng của mẹ mình để kích thích, ở bên dưới chân nàng được dang rộng ra hết cỡ, Lệnh Hồ Xung lúc này đã nhét con cặc của chàng vào lồn nàng và nắc như vũ bảo, vú nàng nhấp nhổm lên xuống theo nhịp nắc, con cặc của chàng làm sư nương rú lên từng chập cái đầu khất cọ sát chọc chéo vào vách lồn, chà sát lên da lồn non của nàng làm nàng sướng không thể tưởng, chưa ai địt nàng sướng như Lệnh Hồ Xung. Cho dù trước đây là Tả Lãnh Thiền hay mới nhất là Lục Hàu Nhi, nước trong lồn nàng cứ tuôn ra òng ọc ướt cả 1 khoanh lớn trên giường. Nàng đã ra khí hai ba lần nàng rồi mà chàng cứ bình thản nắc lia lịa khiến nàng như sắp chịu không nổi nữa, nàng phải lên tiếng van xin:

– A….chết ta Xung nhi ơi…thiếp sướng quá …ra đi chàng ..tha cho thiếp đi ..rát lồn ta quá …ta sướng quá rồi ..đụ mau lên chàng ơi…sướng đi chàng ….nắc mạnh đi chàng…

– Sư nương…người thật quá dâm đang mà…ta địt nàng có sướng bằng Lục Hầu Nhi không?

– Sướng…hơn rất nhiều…chàng địt thiếp…là sướng nhất…không ai sướng bằng…á.aaaa…mạnh nữa lên ddiiiiiii…i..

Cơn sướng bùng nổ trong đầu khiến Nhạc phu nhân thay đổi luôn cả cách xưng hô, nàng cứ lảm nhàm hết thiếp rồi lại chàng rồi lại Xung nhi, vô tình kích thích dữ dội cả Lệnh Hồ Xung, chàng chưa bao giờ được nghe sư nương xưng thiếp với chàng cả, điều này thật sự là vô cùng sung sướng. Nhạc phu nhân sướng rũ cả người, Xung nhi của nàng đã làm cho nàng chết lên chết xuống. Ở bên trên, Linh San cũng thầm phục sức khỏe của chàng, vừa địt nàng một trận mê tơi, bây giờ còn khiến cho mẹ nàng cầu xin chàng xuất, thật là phi thường.

Lệnh Hồ Xung đổi thế, chàng nằm ngửa ra giường và kéo sư nương nằm trên, Nhạc phu nhân ngồi trên bụng chàng, nàng nhún nhảy cưỡi ngựa, nàng sàng xẩy mông nhổm lên xuống bàn tay chàng bợ mông sư nương phụ lực. Đầu cặc của chàng chạm vào sâu trong lồn, chạm tới cả điểm G làm nàng tê tê nhột nhột đến ngây người, không kềm chế được nàng xuất khí thêm lần nữa, dâm thủy nàng tuôn ra ào ào tuôn ra trên bụng chàng, Nhạc phu nhân quíu cả người lại âm đạo co bóp thắt chặt con cặc chàng như muốn hút vào bên trong làm chàng bật tiếng hét gồng cứng người, Lệnh Hồ Xung bắn khí ào ào vào trong lồn nàng ,tinh trùng của Lệnh Hồ Xung ra ào ạt như không bao giờ dứt, nhầy nhụa ẩm ướt cộng với dâm khí của nàng nhiễu ra giường, lăn sang bên cạnh Linh San, nàng thở hồng hộc như mới chạy đua về.

– Mệt…mệt quá…lâu rồi thiếp không được sướng thế này.

– Đã không sư nương…ta cũng mệt, nhưng lồn nàng địt sướng thật. – Lệnh Hồ Xung vừa nói vừa vuốt ve âu yếm nàng.

– Hai người sung sướng quá, quên mất sự xuất hiện của ta rồi có phải không? – Linh San lên tiếng.

Ba người cười vang lên ,lúc này Lệnh Hồ Xung liền trèo vào nằm giữa, hai tay ốm lấy hai người đẹp hai bên mà xoa bóp, vuốt ve, âu yếm. Suốt cả ngày hôm đó, ở trong sơn động trên Tư Quá Nhai ba thân hình cứ trần truồng quấn lấy nhau ,lúc thì Nhạc phu nhân chổng đít cho chàng chơi kiểu chó,Lúc thì Linh San chơi trò cưỡi ngựa, lúc thì chơi đứng ,lúc thì Linh San đè lên người mẹ, chổng mông về phía Lệnh Hồ Xung khiến cho trước mắt chàng là 2 cái lồn mời mọc làm cho Lệnh Hồ Xung thích thú lúc thì chơi lỗ trên của Linh San lúc chơi lỗ dưới của mẹ nàng khiến cho 3 người hết lần này đến lần khác lên đến đỉnh Vu sơn…

Một tuần sau…

– Sư huynh, tiệc mừng thọ của Tả minh chủ lần này, huynh có tham dự không? – Nhạc phu nhân hỏi chồng nàng.

– Chuyện của Lưu Chính Phong lần trước họ làm quá đoạn tuyệt, rất có khả năng muốn mượn cơ hội này làm dịu mối quan hệ với các phái. Chúng ta lại là người của NNKP, nếu không đến e là sẽ không hay.

– Vậy huynh tính tặng lễ vật gì.

– Việc này…đây quả là vấn đề nan giải.

– Sư phụ… – Bỗng Lâm Bình Chi lên tiếng.

– Bình Chi, con có ý kiến gì sao?

– Đệ tử không dám, đệ tử chỉ cảm thấy…

– Có gì, cứ nói thẳng

– Sư phụ…đệ tử biết ở thị trấn, có một vị họa sư ông ấy giỏi nhất là vẽ non sống gấm vóc hùng vĩ, vì vậy trong cửa hiệu của ông ấy đều là những bức tranh thủy mặc laoij này, nếu sư phụ có thể mời được ông ấy vẽ một bức “Mạn Nhạc triều tông” cho người, lại thêm sư phụ đích thân đề từ tin là Tả minh chủ chắc chắn sẽ thích.

– Đây quả là một lời đề nghị hay – Nhạc Bất Quần gật gật cái đầu.

– Tranh Vạn Nhạc triều tông vừa thể hiện được khí phách của Tả Minh chủ lại có sư huynh đích thân đề thừ, sẽ không làm mất mặt Hoa Sơn chúng ta – Nhạc phu nhân lên tiếng ủng hộ.

– Sư muội nói rất phải, Bình Chi, trong số những đệ tử con có tâm tư nhất, chuyện này sư phụ tin là con sẽ làm tốt.

– Vâng, thưa sư phụ…

– Cha, cha, cha con cũng muốn đi

– Con hãy ngoan ngoãn ở trên núi cho ta, không đi đâu cả, biết chưa?

– Cha…/ Mẹ – Nàng nũng nịu

– Nghe lời cha con đi

Đêm đó, Lâm Bình Chi xuống núi đi tìm gặp vị họa sư đó, Linh San cũng lén cha mẹ xuống núi, bị Lâm Bình Chi bắt gặp:

– Sư tỉ, sao tỉ không nghe lời sư phụ vây, lại lén xuống núi đi theo đệ

– Ta…ta lo võ công của đệ kém, sẽ bị người ta ức hiếp nên ta mới mặc cho cha mẹ lo lắng, lén xuống núi để bảo vệ cho đệ.

– Sư tỷ, tỉ thật tốt với đệ, trên đời này, chưa có một người nào đối tốt với đệ như vậy, cá ơn sư tỷ, đệ nhất định phải báo đáp mới được.

– Đệ định đền đáp ta thế nào đây.

– Sau này đệ sẽ còn bây giờ, phía trước có một quán mỳ, chúng ta đi ăn đã nhé, được không? / Được (cười).

Nhờ lấy lòng được của Linh San, lại được nàng tận tâm chỉ bảo, võ công của Lâm Bình Chi tiến bộ rất mau, chẳng mấy chốc đã sánh bằng tất cả các sư huynh đệ ở trên núi.

Đêm hôm đó trên Tư Quá Nhai:

– Đại sư ca, đệ mang cơm cho huynh đây.

– Lục Hầu Nhi, sao lại là đệ, tiểu sư muội đâu.

– Đều trách Lâm sư đệ kia?

– Lâm sư đệ, có chuyện gì à, nói ta nghe.

– Không nói thì không đến nỗi

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao đệ cứ úp mở vậy? Thành thật nói với ta đi

– Lâm sư đệ kia dùng mã ngoài quyến rũ tiểu sư muội rồi, hôm nay muội ấy lại bị thương, nên không mang cơm cho huynh được

– Tiểu sư muội bị thương, sao muội ấy lại bị thương.

– Đại sư ca, huynh đừng căng thẳng vậy, chúng ta mau vào trong nói chuyện đi.

Một lúc sau…

– Thì ra là vậy, nhưng chắc gì tiểu sư muội đã yêu Lâm sư đệ, Lục Hầu Nhi, đệ có quá đa nghi không?

– Đại sư ca, muội cảm thấy tiểu sư muội đến với hắn không đơn giản chì vì nhu cầu xác thịt, linh cảm báo cho muội biết điều đó.

– Thôi được rồi, cứ để diễn biến xem thế nào đã. Nào ăn cơm đi…

Bên ngoài Lệnh Hồ Xung tỏ ra bình thản nhưng trong lòng thực sự rất băn khoăn, không lẽ tiểu sư muội thực sự đã dành tình cảm cho Lâm Bình Chi, không lẽ lời của Lục Hầu Nhi nói lại là sự thật, dạo này chàng cũng thấy Linh San có đôi chút khác lạ nhưng không dám đặt câu hỏi hoặc chàng không muốn đối diện với sự thật đó.

Mấy hôm sau, hai vợ chồng Nhạc Bất Quần cùng một số đồ đệ đi dự lễ mừng thọ của Tả Lãnh Thiền, Linh San tiễn ở chân núi:

– Mẹ và cha bao giờ trở về vậy?

– Sau khi chúng ta chúc mừng Tả minh chủ xong, thì sẽ về ngay. Con ngoan ngoãn ở nhà, không được chạy lung tung nghe chưa, lớn rồi mà cứ như con nít ấy.

– Dạ, con biết rồi mẹ.

– Đức Nặc à, mọi chuyện ở Hoa Sơn tạm thời giao cho con quản lý/ Vâng, thưa sư phụ.

– Sư muội, không còn sớm nữa, chúng ta khởi hành thôi./ Vâng, sư huynh.

Bóng hai người khuất khỏi chân núi, Lao Đức Nặc lên tiếng:

– Được rồi, mọi người mau trở về luyện công đi, tuy sư phụ và sư nương không có ở đây, nhưng không ai được lười biếng/ Rõ, Nhị sư huynh.

Chiều hôm đó tại vườn hoa, nơi mà Linh San cùng với Bình Chi đang luyện công và tình tứ, âu yếm với nhau trên đó, Lục Hầu Nhi đi đến:

– Lục sư huynh, huynh tìm bọn muội à?/ Đúng vậy./ Thế có chuyện gì vậy?

– Có chuyện gì à, mấy ngày hôm nay ta nhìn hai người không vừa mắt chút nào?

– Huynh có ý gì?

– Trong lòng các người tự hiểu rõ

– Muội không hiểu.

Lục Hầu Nhi bất bình quay đi, Linh San tức giân quát lớn “Huynh đứng lại” Rồi phóng mình bay đến đạp một chưởng, Lục Hầu Nhi không kịp né tránh, trúng đòn đó ngã lăn ra, mũi kiếm của Linh San kề ngay trước mặt, Lâm Bình Chi vội vàng chạy đến ngăn lại, Linh San lên tiếng:

– Lục Hầu Nhi, nếu hôm nay huynh không nói rõ sẽ không xong với muội đâu.

– Được lắm được lắm, vậy muội đánh ta đi, đánh chết ta đi

– Huynh…

– Nhìn thấy hai người đồng tâm hiệp lực, cùng chung tiếng nói như này, ta không biết phải ăn nói thế nào với đại sư ca đây. Muội, chuyện muội và hắn làm chuyện đó với nhau, nếu như chỉ là vấn để thỏa mãn thể xác của muội, ta không nói làm gì, nhưng muội phải hiểu đại sư ca một lòng một dạ yêu muội, không lẽ muội đã yêu tên tiểu tử này rồi sao.

– Muội…muội… – Nghe Lục hầu Nhi nói, Linh San giật mình, quả là thời gian vừa qua, nàng làm tình với ai, ở bên ai nhưng trong đầu nàng lại chỉ có hình bóng của Lâm Bình Chi, tại sao lại vậy?

Lục Hầu Nhi đứng đậy, đi khuất rồi mà Linh San vẫn chưa hết bàng hoàng, rốt cuộc tình yêu đích thực nàng dành cho ai đây. Lâm Bình Chi thấy vậy chạy đến định an ủi:

– Sư tỷ?

– Đệ mặc ta, hãy kệ ta một mình..- Nói rồi nàng chạy vút đi, để mặc Lâm Bình Chi đứng như trời trồng ở đó.

Linh San trở về phòng với tâm trạng rối bời, nàng thực sự chưa biết làm sao để thoát khỏi tình cảnh éo le này, đại sư ca và Lâm sư đệ, nàng thực sự yêu ai đây.

Tiết trời ngày càng lạnh, chẳng mấy chốc mà tuyết đã phủ trắng cả ngọn núi tư Quá Nhai, trên đó lúc này là một màu trắng toát, âm u và lạnh ngắt, tối hôm đó, Lệnh Hồ Xung đứng bên ngoài than thở:

– Không lẽ tiểu sư muội thực sự yêu Lâm sư đệ sao, trời lạnh thế này, có lẽ muội ấy không mang cơm cho ta rồi. – Chàng vừa dứt lời thì Linh San chạy đến:

– Đại sư ca

Rồi chạy đến bên Lệnh Hồ Xung, nhưng chẳng may đường trơn, nàng trượt chân, để rơi cơm xuống dưới vực, cả nàng nếu như không có Lệnh Hồ Xung đỡ kịp có lẽ cũng xuống dưới đó nốt rồi, Lệnh Hồ Xung dìu nàng vào với cái chân khập khiễng:

– Nào, cần thận, ngồi đây. Đường núi trơn như vậy, muội thật sự không nên một mình nên núi, muội nghĩ xem, lỡ như muội có chuyện gì bất trắc, ta phải ăn nói với sư phụ và sư nương ntn đây?

– Muội lo huynh không có cơm ăm mà, đều tại muội không cẩn thận, đến nơi rồi mà vẫn làm rơi cơm của huynh xuống sườn núi mất.

– Chỉ cẩn muội được bình an vô sự, ta mười ngày không được ăn cơm cũng không sao cả, hiểu chưa? (Gật gật).

– Muôi nói xem, nếu như muội không may trượt chân ngã xuống núi, thử hỏi ta làm sao mà sống tiếp được chứ?

– Huynh nói sao, nếu muội chết huynh cũng sẽ không sống tiếp sao?

– Đánh chết ta cũng không sống tiếp, cả đời ta dù có đi qua bao nhiêu người nữa thì trong lòng ta cũng chỉ có một mình muội thôi.

Nghe chàng nói, Linh San cảm động, lao vút đến bên ghì cổ chàng xuống hôn ngấu nghiến lên miệng chàng, đồng thời lùa lưỡi vào miệng chàng mà bú mút, Lệnh Hồ Cung chỉ chờ có thế, bế phăm phăm nàng dậy đi về phía chiếc giường quen thuộc của hai người. Đặt Linh San ngồi trên giường Lệnh Hồ Xung xoay người của nàng lại, đặt lên môi nàng một nụ hôn, không bỏ qua cơ hội này, hai tay của Linh San vươn lên vòng qua đầu chàng, ghì chặt đầu chàng vào mặt mình, há to miệng ra đáp trả nụ hôn của chàng, không đợi cái lưỡi của chàng khai phá hàm răng của mình ra mà Linh San đã trực tiếp đẩy lưỡi ra chủ động tìm đến lưỡi của chàng, nàng táp lấy miệng chàng như một con cá chép bị kéo lên khỏi mặt nước, há ra rồi gặp lại, rồi lại há ra liên tục, Linh San dường như là muốn nuốt luôn cái lưỡi của chàng vậy, hoặc ít ra là nàng muốn lưỡi của mình và của chàng hòa quyện với nhau, hợp lại thành một. Mải hôn hít, Linh San không biết là mình đã bị đặt nằm lên giường từ lúc nào rồi, ‘xoạt xoạt’, quần áo của nàng đã bị đôi bàn tay của chàng cởi ra hết. Chàng rút người xuống, đưa đầu ngay vú của Linh San, rồi bắt đầu liếm, nhũ hoa của nàng bung ra, bật dậy, run bần bật như thách thức bất kỳ kẻ nào đến xâm phạm mình, Lệnh Hồ Xung dùng cả hai bàn tay để bóp lấy, đầu ti hồng hồng dựng đứng lên, Lệnh Hồ Xung lấy lưỡi đánh qua một cái trên đầu ti. ‘ư …’ Linh San rên lên một tiếng, nghe được tiếng rên của nàng thì Lệnh Hồ Xung lập tức há miệng ngoạm lấy vú nàng rồi nút thật mạnh. ‘ư… ah… ah…’ Linh San rên rỉ liên tục, tiếng rên của nàng tựa như thuốc kích thích đối với tinh thần của chàng vậy, chàng mút mạnh hơn, khi chỉ còn lại đầu ti của Linh San trong miệng thì chàng cố tình đánh lưỡi lên đó rồi mút một cái nữa, sau đó bặm môi lại, cho đầu ti của nàng bị dính chặt vào miệng mình, kéo đầu lên, vú của Linh San bị kéo dài ra, ra đó há miệng, đầu ti bị kéo nên vũ giãn ra, khi Lệnh Hồ Xung vừa há miệng thì lập tức vú Linh San co lại, nhưng do quán tính nên nó bập bồng, bập bồng trông hết sức quyến rũ.

Lần lượt cả hai vú của Linh San được Lệnh Hồ Xung chăm sóc chu đáo, nàng rên rỉ liên tục Linh San không biết tại sao lúc nãy miệng nàng khô rát như thế mà nàng vẫn còn sức lực để rên rỉ liên tục như thế, và dường như mỗi khi nàng rên lên thì cái sướng nó rõ ràng hơn, kéo dài hơn, nên làn rên liên tục rên lớn hơn, trong đầu nàng lúc này chỉ còn lại cảm giác khoái lạc mà thôi.

Hai vú được chăm sóc chu đáo xong thì Lệnh Hồ Xung lại đưa mặt xuống giữa dưới rốn Linh San chiếc rốn xinh xinh của nàng được chàng dùng lưỡi đưa vào, cảm giác ngưa ngứa nhồn nhột làm nàng bật cười khinh khích như một đứa trẻ. Vùng bụng bị khiêu khích, nhột quá, Linh San không thể nào nằm yên được, uốn éo người như một con lươn giữa lạch. Những tiếng cười khinh khích trong như ngọc của nàng liên tục vang lên.

Lệnh Hồ Xung đưa mũi vào giữa trái tim bên dưới của Linh San hít sâu một hơi, hàm ria mép của chàng khiến cho hai mép âm hộ của Linh San ngưa ngứa, nhồn nhột mà cũng đau đau, rồi chàng đưa lưỡi ra, quét một vòng quanh trái tim, dường như bị đánh trúng điểm yếu, Linh San rên lên ư ử, mỗi lần lưỡi của chàng quét một cái là nàng lại rên lên, Linh San không hiểu sao, tại sao hôm nay nàng lại cảm thấy sướng như thế, một cảm giác đê mê chưa từng có.

Lệnh Hồ Xung dùng một ngón tay đặt ngay giữa hai mép âm hộ của Linh San mà chà xát lên xuống, ‘ư… ah… ah…’ Linh San rên liên miên không dứt, ‘ah … ah… ah…’nàng quặp hai chân kẹp chặt đầu của Lệnh Hồ Xung vào háng của mình, hai tay thì tự bóp lấy ngực của mình, nàng sướng tê người, càng bóp càng mạnh, càng bóp càng nhanh, đôi nhũ hoa của Linh San biến hóa thành đủ loại hình dạng khác nhau.

Lúc này nước trong lồn nàng đã trào ra, do bị kích thích từ nãy giờ cho nên nước trong lồn không biết từ lúc nào đã trào ra ngoài, Lệnh Hồ Xung đưa lưỡi quét một đường giữa khe suối, Linh San rú lên một tiếng thật lớn thật dài, ưỡn người lên như muốn lưỡi của chàng đâm sâu vào hơn.

Lệnh Hồ Xung há miệng dùng răng cắn nhẹ lên viên ‘hồng ngọc’ ở giữa lồn của Linh San, có thể nói đó là điểm nhạy nhất của nàng, điểm sướng nhất trên cơ thể nàng, lúc này thì tiếng rú của Linh San đã có thể nói là đủ vang vọng khắp đỉnh Tư Quá Nhai trong đêm thanh vắng rồi, Lệnh Hồ Xung lại dùng lưỡi đánh lên nó, đánh qua đánh lại, rồi chu miệng lại thổi lên, mỗi một động tác của chàng là kèm theo một tiếng rên rỉ khoái lạc của nàng, thỉnh thoảng còn là tiếng rú hoang dại của nàng.

Linh San cảm thấy là có hai ngón tay đay xe xe trên viên hồng ngọc giữa lồn của mình, mặc dù từ nãy giờ nàng rên rỉ liên tục nhưng không hiểu sao dường như Linh San không cảm thấy mệt hay sao ấy, cứ tiếp tục rên rỉ không ngừng, chợt hai ngón tay của Lệnh Hồ Xung bóp mạnh một chút, Linh San há miệng ra mà rú, khi nàng vừa há miệng ra thì lập tức Lệnh Hồ Xung cũng há miệng ra chồm lên, ngoạm lấy miệng nàng, rồi lại một nụ hôn say đắm nữa, Linh San ngừng bóp vú, đưa cả hai tay ôm đầu của chàng, ‘phập’, miệng bịt miệng, nhưng nàng vẫn cố rên lên một tiếng nho nhỏ, thì ra lúc này Lệnh Hồ Xung đã chính thức đưa cặc của chàng vào sâu trong lồn của Linh San, nhè nhẹ, nhè nhẹ, rút ra, rồi đâm sâu vào, sau đó nhanh dần, nhanh dần, tiếng rên rỉ của Linh San cũng hòa nhịp theo cùng cú thúc mông của chàng, một lúc sau, Linh San đã đến cực hạn, nàng không chịu được nữa, nàng la lớn, sau đó xuất thủy, nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn chưa ra, chàng vẫn tiếp tục nhấp đều, sau khi ra thì lồn nàng đau, rất dễ bị kích thích, con cặc của Lệnh Hồ Xung vẫn tiếp tục nhấp đều đặn, Linh San đau quá rú lên liên tục, hai tay bấu chặt lấy lưng của chàng, móng tay của nàng bấm chặt vào lưng chàng, trán nàng đẫm mồ hôi vì đau đớn, nhưng được một lúc thì cơn đau biến mất, cái sướng lại trở về chiếm lấy vị trí, vẫn là những tiếng rên những lúc này là cảm giác sung sướng, thoải mái chứ không phải là tiếng rên trong đau đớn.

Rồi Linh San lại tiếp tục ra lần nữa, hai lần ra liên tục không ngừng nghỉ, đến khi Linh San ra lần thứ ba thì Lệnh Hồ Xung mới ra, dường như cả hai cùng thoát lực, chàng nằm đè lên người nàng, cả hai thở hồng hộc, đồng thời chìm sâu vào mộng đẹp.

Linh San mở mắt, trời lúc này đã quá canh ba, hai người vần nhau đến mấy canh giờ lận, Lệnh Hồ Xung thật là sung sức, nàng khẽ mỉm cười thỏa mãn. Sau những giờ truy hoan ngây ngất, giờ đây tuy thấy hơi mệt nhưng Linh San cảm thấy sung sướng vô cùng. Nhưng trong tiềm thức nàng vẫn có một nỗi buồn man mác, trong lúc làm tình với Lệnh Hồ Xung, hình ảnh của Lâm Bình Tri cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong đầu khiến nàng không khỏi có những suy nghĩ vẩn vơ, liệu giữa chàng và Lâm Bình Tri nàng thực sự yêu ai đây, đây quả là vẫn đề khó khăn đối với nàng. Linh San đang miên man suy nghĩ thì Lệnh Hồ Xung cũng tỉnh giấc khi nào nàng không hay. Bất ngờ chàng chồm lên người nàng, áp môi vào miệng nàng hôn ngấu nghiến đồng thời vòng tay đỡ lấy lưng nàng, dìu Linh San nằm xuống giường miệng vẫn hôn ngấu nghiến lên đôi môi xinh đẹp căng mọng của nàng. Linh San đáp lại cũng thật nhiệt tình, Lệnh Hồ Xung đút lưỡi vào miệng nàng, nàng đón nhận và cũng đưa lưỡi mình sang miệng chàng. Hôn nhau một chập đã đời, Lệnh Hồ Xung bắt đầu di chuyển lưỡi xuống cổ nàng, vai nàng, nàng vòng tay vuốt ve tấm lưng trần rắn chắc của chàng một cách đê mê. Lệnh Hồ Xung úp mặt vào giữa hai bầu vú trắng nõn nà, căng tròng của Linh San, hai tay mân mê, xoa bóp đều đều, miệng nút liên tục núm vú đỏ hồng của nàng. Cơn sướng vừa mới tắt ngay lập tức lại bùng cháy lên đổ ập xuống người nàng:

– Ôi, đại sư ca… – Nàng rên lên

Lệnh Hồ Xung vẫn không nói gì, tiếp tục bú mút hai quả đào tiên này thật say sưa. Linh San thích quá, nàng xoa xoa đầu chàng, ghì vào vú mình như muốn chàng bú nhiều hơn nữa. Bên dưới, dương vật Lệnh Hồ Xung cọ xát vào đùi nàng làm Linh San nhột nhạt và thèm khát cảm giác cái ấy đút vào lồn mình, lúc này nàng cảm thấy toàn thân bồng bềnh như đang ở cõi tiên vậy, như đang say rượu, Linh San thực sự đã ngây ngất. Sau khi “chăm sóc” vú xong, Lệnh Hồ Xung chuyển xuống bụng nàng bằng những nụ hôn và le lưỡi liếm vào rốn nàng hiến Linh San co giúm người và giật giật lên từng hồi. Như có một luồng điện chạy khắp người Linh San, nàng tê tái và ngây dại khi lưỡi chàng chạm vào lồn nàng, nó ngoáy ngoáy vào trong khiến Linh San nhột nhạt và nứng cực độ, hai bàn tay nàng hết xoa đầu chàng lại dang ra, bấu chặt lấy chiếc chăn hòng giải tỏa bớt cơn nứng này. Nhiệt độ bên ngoài lúc này có lẽ đã xuống đến âm độ nhưng bên trong sơn động lại nóng bỏng vô cùng. Nàng rên rỉ:

– Ôi, sướng quá… ôi đại sư ca, huynh làm gì mà muội sướng thế này… tiếp đi, nữa đi… ôi trời ơi… aaa

– Soatttt… soạttttt – Đáp lời nàng chì là những tiếng sột soạt do lưỡi chàng liên lục liếm lồn nàng.

Bất ngờ, Lệnh Hồ Xung ngừng liếm lồn nàng khiến Linh San cảm thấy hụt hẫng, chưa kịp định thần thì chàng chồm đè lên người nàng, bằng một hành động rất thuần thục Lệnh Hồ Xung cầm cặc đút sâu vào trong lồn Linh San. Chưa kịp chuẩn bị, nàng nấc lên trong cơn sướng bất ngờ này. Chàng nhịp đều đặn, liên tục làm nàng sướng mê tơi, nàng uốn éo và ưỡn người, ôm chặt lấy Lệnh Hồ Xung để tận hưởng khoái lạc của cuộc truy hoan mới này. Cả hai quấn chặt lấy nhau và chàng xuất tinh ồ ạt vào lồn nàng. Linh San mệt nhoài, nàng thấy chàng đã thỏa mãn nên xua tay ra hiệu dừng lại. Nàng đã quá mệt mỏi. Trời lúc này đã gần sáng, nàng nhắm mắt thiếp đi trong cơn hoan lạc, sung sướng và rã rời. Lệnh Hồ Xung thấy vậy cũng nằm xuống ôm chặt lấy thân hình trần truồng của nàng và ngủ thiếp đi. Trong cơn mê sảng Linh San luôn miệng lẩm bẩm ba chữ “Tiểu Lâm tử”…

    Open

    Close