Thành Viên

Chương 39: Tỷ muội trùng phùng

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 39: Tỷ muội trùng phùng
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sáng hôm sau:

– Xung Nhi – Tiếng Nhạc phu nhân vang từ bên ngoài sơn động vào.

Lệnh Hồ Xung đi ra cửa sơn động:

– Đồ nhi bái kiến sư phụ, sư nương

– Xung nhi, mau đứng dậy, sư phụ và ta biết con bị bệnh nên đều rất lo lắng, Bây giờ con đã khỏe hơn chưa?

– Sư phụ, sư nương xin hãy yên tâm, đồ nhi không sao cả.

– Con ốm đi rất nhiều. – Đến bây giờ nàng mới có cơ hội ngắm kĩ Xung nhi của mình, thấy chàng có gầy đi thật làm lòng nàng cảm thấy hơi đau xót.

– Đây là canh sâm của vùng quan ngoại nấu, con mau ăn đi cho bồi bổ sức khỏe.

– Đa tạ sư nương – Lệnh Hồ Xung một hơi uống cạn sạch bát canh đó.

– Xung nhi, để vi sư bắt mạch cho con. – Nhạc Bất Quần lúc này mới lên tiếng.

Lệnh Hồ Xung ngồi lên ghế và đưa tay ra cho sư phụ mình bắt mạch. Nhạc phu nhân lo lắng hỏi:

– Sư huynh, bệnh của Xung nhi có nặng không?

– Bệnh khỏe rồi, nhưng mà…Xung nhi, trong khoảng thời gian này rốt cuộc con đã làm gì? Võ công không những không tiến triển, mà còn kém đi nữa?

– Bệnh của nó vừa khỏi, nội lực đương nhiên không được như trước đây rồi. – Nhạc phu nhân lên tiếng bênh vực

– Vừa nãy ta bắt mạch cho nó, không phải để kiểm tra sức khỏe, mà là nội lực tu vi, chuyện này không liên quan đến sức khỏe hay không? Ta nghĩ là do thất tình lục dục của nó. Không chịu được khống chế mà ra. – Câu nói của Nhạc Bất Quần khiến cho cả mấy người liên quan đều giật mình hổ thẹn.

– Sư nương, sư phụ, hai người hãy yên tâm, sau này đồ nhi nhất định sẽ cố gắng.

– Ừm…Hiện giờ biến cố võ lâm rất nhiều, ta và sư nương con mấy năm gần đây bôn ba khắp nơi, phát hiện ra những âm mưu tiềm tàng trong giang hồ rất khó tiêu diệt, chắc chắn sẽ thành đại họa. Con lại là đại đệ tử của phái Hoa Sơn, con thử nghĩ xem, ta và sư nương kỳ vọng vào con nhiều đến cỡ nào. Nhưng con lại để tinh thần vào tư tình nam nữ. Không cầu tiến, hoang phế võ công. Thật khiến chúng ta thất vọng.

Nghe những lời dạy dỗ của Nhạc Bất Quần, Lệnh Hồ Xung không khỏi cảm thấy xấu hổ:

– Xin lỗi sư phụ, đồ nhi biết sai rồi, đồ nhi đã làm mọi người lo lắng.

– Nếu con thật sự biết sai thì tốt, nửa tháng sau ta sẽ lên lại, kiểm tra kiếm thuật của con / Vâng, thưa sư phụ.

– Sư muội, chúng ta về thôi. / Vâng, sư huynh.

– Sư phụ, sư nương, hai người đi đường cẩn thận.

Bóng họ khuất hẳn sau núi, Lệnh Hồ Xung mới đi vào bên trong sơn động. Vừa đi chàng vừa nhớ lại khoảng thời gian trước “Ngày đó ta và Đổng huynh đệ cùng nhau uống rượu, ta đã từng nhắc đến Tư Quá Nhai với huynh ấy”. Lệnh Hồ Xung hồi tưởng lại:

– Ta thì lại từng nghe là hơn 80 năm trước, Thập trưởng lão của NNTG tấn công Hoa Sơn, hình như huyết chiến với NNKP ở gần Tư Quá Nhai.

– Vậy huynh nói xem, cuối cùng là ai thắng, ai thua. Có phái chính phái chúng ta giành thắng lợi không?

– Hoàn toàn ngược lại, NNTG đến có chuẩn bị, NNKP hoàn toàn không đánh lại được thương vong rất nhiều. Thập trưởng lão của NNTG năm đó tuy giành thắng lợi trên núi Hoa Sơn, nhưng không thể sống trở về, từ đó mà biến mất.

Lệnh Hồ Xung đến gần vách núi khắc dòng chữ :

Ngũ Nhạc Kiếm Phái

Vô sỉ hạ lưu

Tỉ võ không thắng

Ám toán hại người

Rồi sâu chuỗi các tình tiết của Đổng huynh đệ lại thì thấy có phần ăn khớp với nhau

– Lẽ nào thập trưởng lão của Ma Giáo bị nhốt trong hang động này, lẽ nào giống như những lời Đổng huynh đệ nói thật, NNKP ta đã giăng cái bẫy này. Lần Sau gặp đổng huynh đệ nhất định phải hỏi cho rõ.

“- Nếu đến lúc đó, ta vì bình rượu này, mà bị sư phụ phạt diện bích trên Tư Quá Nhai, huynh phải đến với ta đó.

– Đến diện bích với ngươi à?

– Hai Nam nhân cùng Diện bích, có gì thú vị chứ? Ta muốn huynh đến, mang gà ngon và rượu mập đến cho ta. Hiểu không?”

– Đổng Huynh đệ ơi Đổng huynh đệ, lần này Lệnh Hồ Xung ta lại đúng như những gì đã nói. Bị sư phụ phạt diện bích thật rồi. Khi nào huynh sẽ mang gà mập và rượu ngon đến cho ta đây.

Trong khi đó, trên đỉnh Hắc Mộc Nhai, Đông Phương Bất Bại đang cầm lá bùa hộ mệnh nhặt được trong rừng mà nàng chắc chắn là của muội muội của mình. “Là muội thật sao, mấy năm nay muội sống tốt chứ”

– Khởi bẩm giáo chủ?

– Chuyện gì?

– Chuyện giáo chủ dặn dò, thuộc hạ đã thăm dò được rồi.

– Nói mau, chủ nhân của lá bùa hộ mệnh này là ở đâu.

– Bẩm giáo chủ, thuộc hạ làm theo những gì người dặn dò, thăm dò khắp nơi, vừa hay có vài nữ nhi đi tìm lá bùa hộ mệnh có liên quan đến thân thế của sư muội họ. Kiểu dáng hoa văn giống như lá bùa trong tay giáo chủ. Người đang tìm kiếm nó là Nghi Lâm sư phụ của phái Hằng Sơn.

– Nghi Lâm, ngươi không nhầm chứ. / Thuộc hạ chắc chắn.

Trên núi Hằng Sơn:

– Các sư tỉ muội, mau nghỉ ngơi thôi, tập luyện như vậy đủ rồi. Người nhà mọi người đang ở trong am chờ, mọi người hãy đi gặp họ đi. – Tiếng của Nghi Ngọc vang lên.

Mọi người nhốn nháo đi gặp người quen của mình hết cả, trong sân tập chỉ còn lại mỗi Nghi Lâm.

– Nghi Lâm sư muội, muội cũng đến thăm đi, người nhà của muội cũng đến rồi kìa.

– Nghi Ngọc sư tỷ, tỷ có nhầm không? Muội làm gì có người nhà.

– Ta không nhầm. Vị đại hiệp đó tự xưng là người nhà của muội mà. Huynh ấy nói nhặt được bùa hộ mệnh của muội trên đường thăm dò mới biết muội ở đây mà. Nghi Ngoạc vừa nói vừa đưa cho nàng lá bùa hộ mệnh.

Nghi Lâm bán tín bán nghi, cầm là bùa đi vào trong phòng. Quả nhiên có một người đang đợi nàng ở đó:

– Xin hỏi người là? – Đông Phương quay mặt lại…

– Là ngươi sao? Ngươi không phải là Đổng tiên sinh đã từng cứu Lệnh Hồ Đại ca sao.

Đông Phương lặng lẽ từ từ bỏ búi tóc ở trên đầu ra, mái tóc dài được xõa xuống, dáng vẻ đạo mạo của nam nhân lập tức biến mất, hiện ra nàng là một nữ nhân xinh như hoa như mộng mà khó có người phụ nữ nào có thể bì kịp. Nghi Lâm còn chưa hết bàng hoàng thì Đông Phương đã tiếp tục:

– Trên cánh tay muội có một nốt ruồi đen, trên đầu muội có hai xoáy, trên lưng muội có vết bớt chu sa to bằng móng tay. Lá bùa hộ mệnh trên tay muội là của ta tặng cho muội trong lúc nguy cấp. Muội còn nhớ không?

– Người là…là…tỷ..tỷ.. – Nghi Lâm lắp bắp, hai hàng ngước mắt lăn dài trên má nàng. Đông Phương khẽ gật đầu.

– Phải, ta chính là tỷ tỷ của muội. Muôi muội, ta xin lỗi vì đã không kị về để đón muội.

Nàng đặt tay lên vai Nghi Lâm:

– Khi ta quay lại thì muội đã không còn ở đó, ta chưa từng nghĩ trong quãng đời còn lại của mình, sẽ có cơ hội được gặp lại muội.

– Tỷ tỷ, đúng là tỷ tỷ của muội rồi.

Hai người ôm nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ bến vì trên quãng đường lưu lạc suốt mấy chục năm, cuối cùng họ cũng được gặp lại nhau. Hai người ngồi hàn huyên với nhau một hồi rất lâu, Đông Phương nghe Nghi Lâm kể vầ quãng thời gian không có mình bên cạnh, còn nàng tuyệt nhiên giấu nhẹm tiểu muội mình về việc nàng chính là Đông Phương giáo chủ của NNTG. Tiếng chuông bất chợt vang lên…

– Tỷ tỷ, đến giờ tụng kinh rồi, muội phải đi đây.

– Nghi Lâm, muội đừng ở lại Hằng Sơn nữa, hãy đi theo ta.

– Không được, sư phụ có ơn với muội, muội không muốn đi. Tỷ tỷ, sau này tỷ chỉ cần thường xuyên đến thăm muội là được rồi. Muội sẽ rất nhớ tỷ.

– Vậy được, ta sẽ thường xuyên đến thăm muội.

Bóng Nghi Lâm khuất hẳn rồi, nàng mới thầm nghĩ “Sau bao nhiêu năm không gặp ta, đáng lẽ phải vui mới đúng chứ, sao muội lại buồn bã vậy”. Đúng lúc đó, Nghi Ngọc đi qua:

– Tiểu sư phụ?

– Thí chủ có chuyện gì vậy?

– Ta là người nhà của Nghi Lâm. Chúng tôi đã nhiều năm không gặp roồi, hôm nay mới lại trùng phùng. Nhưng không biết tại sao ta cảm thấy Nghi Lâm hình như có một nỗi buồn không nói với ta. Không biết tiểu sư phụ có biết nguyên nhân không?

– Nghi Lâm sư muội vốn rất hay rụt rè, nhưng sau khi từ Hành Dương trở về, tâm tư không thông. Hình như có liên quan tới Lệnh Hồ Xung sư huynh của phái Hoa Sơn.

– Vậy sao? Đa tạ tiểu sư phụ.

“Nghe danh vương phi đẹp như tiên, Điền Bá Quang ta ngưỡng mộ đã lâu, tối hôm nay đặc biệt trộm hương tráo ngọc, mong có thể được hôn mỹ nhân”

– Láo xược, tên Điền Bá Quang này lại dám vô lễ với bổn cung. Ta phải cho hắn nếm mùi thất bại mới được. Người đâu:

– Có nô tài?

– Cho người bao vây ba tầng trong, ba tầng ngoài nơi nay cho ta. Ngay cả ruồi cũng không được bay vào. / Vâng.

Đám nô tài đóng cửa ra ngoài, một lúc sau, đã có mấy chục tên lính chạy tới, bọn chúng cung nỏ, phân công nau vay kín căn phòng của Vương phi để bảo vệ nàng. Vương phi rất hài lòng và trở về bàn rượu của riêng nàng. Ly rượu vừa đưa lên đến miệng thì một bàn t ay điểm vào huyệt đạo của nàng khiến nàng bất động. Đông Phương đièm tình ngồi đối diện với vị nương nương xinh đẹp:

– Lẽ nào Điền Bá Quang lại là một nữ nhân.

– Đương nhiên không phải. – Nàng với tay tóm lấy ly rượu tren tay nàng ta rồi một hơi uống cạn.

– Chẳng qua ta muốn nói cho nương nương biết, nơi này ta có thể đến thì Điền Bá Quang cũng có thể đến. Giá áo túi cơm của người chỉ có thể trang hoàng thôi.

– Láo xược, người đâu? / Nương nương. Có muốn giữ sự trong sạch cho mình không? – Nghe thấy sự đe dọa, nàng ta quả nhiên im lặng.

– Biết sợ là tốt. Ta đến đây là để giúp người, ta sẽ giữ lại thể diện cho người. Nào bây giờ chúng ta sẽ đổi quần áo cho nhau…

Nửa đêm canh hai, các vệ sĩ dương cung sẵn ở bên ngoài cung thủ thế, tất cả đếu rất sẵn sàng. Nhưng từ trên trời, các phi tiêu liên tiếp được phóng ra, chính xác vô cùng. Tất cả đều găm vào huyệt đạo của bọn chúng, chỉ trong nháy mắt tất cả đã gục xuống chết giấc không kịp la lên một tiếng. Điền Bá Quang ung dung bước vào:

– Chỉ có mấy con rồi này, mà cũng muốn ngăn cản ta sao?

Hắn mở cửa bước vào trong phòng.

– Ngươi chính là Điền Bá Quang sao?

– Chính là tại hạ, đặc biệt đến để gặp nương nương. – Đông Phương trong bộ áo nương nương sang trọng và có trang điểm một chút nên Điền Bá Quang đã không nhận ra.

– Ta nói con ngươi ngươi đó, đúng là kẻ háo sắc gan lớn bằng trời. Nơi nào cũng dám đi.

– Gan nếu không lớn, làm sao có thể hái được hoa.

Nói đoạn hắn bước tới chiếc giường nàng đang ngồi, xoay người định ôm nàng thì Đông Phương đã xoay người đứng dậy né tránh khiến cho hắn bị bổ nhào xuống giường.

– Nếu ngươi có thể đụng được vào người ta, thì ta se ngoan ngoãn phục tùng ngươi. – Nói rồi nàng quay bước đi.

– Ha ha, nghe ra có vẻ rất kích thích. Mỹ nhân, chờ ta với.

Hắn đuổi theo nàng đến một căn phòng khác, rồi bất ngờ ôm trầm lấy nàng từ phía sau. Dương vậy hắn đã đội lên căng cứng và cọ cọ vào mông nàng, khiến nàng cảm thấy rất khó chịu:

– Nương nương, ta bắt được nàng rồi. – Hắn xoay người nàng lại

– Từ từ đã nào, sao ngươi vội vàng thế chứ?

– Sao lại không vội được chứ, nàng đẹp như tiên sa thế này, ai có thể cưỡng lại được. Lão hoàng đế đó thật có phước.

    Open

    Close