Thành Viên

Chương 48

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 48
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sáng sớm hôm sau, Lệnh Hồ Xung còn đang ngồi tơ tưởng về hình dáng thiên thần của Đông Phương thì nàng xuất hiện trước mặt chàng trong bọ y phục của nữ nhi, mái tóc dài dũ xuống trông thật chẳng khác gì một tiên nữ giáng trần. Lệnh Hồ Xung vội vàng chạy đến:

– Đổng cô nương, đêm qua cô đi đâu vậy, có biết ta rất lo cho cô không?

– Là ngươi bị phạt diện bích chứ không phải ta bị phạt diện bích, ta đương nhiên có thẻ tự do đi ại rồi. Ngươi đâu cần lo lắng cho ta.

– Ờ, phải, là ta đã lo lắng thừa rồi.

– Chuyện đêm qua có lẽ chỉ là cảm xúc nhất thời. Vì vậy nên ta cấm ngươi không được thích ta, vì nếu ngươi thíc ta, Nghi Lâm tiểu muội của ta sẽ rất buồn. – Nói đến chuyện đêm qua, làn má của nàng đỏ hồng lên trông thật đáng yêu.

Bị chạm tự ái, Lệnh Hồ Xung lên tiếng:

– Ta sẽ không thích cô đâu, bở vì thích một người vô cùng đau khổ, cảm giác ngay cả tính mạng cũng không cần. – Nói đến đây, chàng chạnh lòng nghĩ tới Linh San, có lẽ giờ này nàng đang say đắm bên Lâm Bình Chi.

– Được, vậy từ bây giờ ta và ngươi hẹn nhau, chúng ta chỉ làm hảo bằng hữu, vĩnh viễn không yêu đối phương, được không?

– Được, rất sảng khoái, nhưng mà cô thật ra tên là gì, không lẽ cô tên Đổng Phương Bá thật sao? – Lệnh Hồ Xung thắc mắc.

– Ha ha ha, ta là một cô nương, sao lại có cái tên hùng vĩ như vậy chứ, đó chỉ là một cái tên giả thôi, tên của ta là Đông Phương Bạch.

Từ đó hai người trở nên thân thiết hơn bao giờ hết. Đông Phương vẫn thường lui tới mang gà béo và rượ ngon đến cho Lệnh Hồ Xung và luyện kiếm cùng chàng, còn Thanh Phong Dương lão tiền bối thì nói đã truyền thụ hết khẩu quyết tâm pháp cho chàng, nói chàng theo đó mà ôn luyện rồi từ biệt, mất hút phía sau chân núi Hoa Sơn, dù Lệnh Hồ Xung cố gắng ngăn cản nhưng không sao lay chuyển được ý chí của ông. Trước khi đi ông dặn dò Lệnh Hồ Xung hãy đề phòng chính cô nương bên cạnh mình thường ngày.

Trong khi đó, dưới núi Hoa Sơn đã xảy ra chuyện:

– Hai vi, các vị muốn tìm ai??? Các vị tiền bối xin dừng bước, thật ra các vị muốn tìm ai? – Một đồ đệ của Hoa Sơn cố gắng ngăn chặn hai người lạ mặt vào sảnh đường.

Nào ngờ hai người đàn ông này không nói không rằng lạnh lùng đánh một chưởng vào lồng ngực khiến cậu ta bắn ra xa và rơi xuống, may mắn là Lục Hầu Nhi đến và đón kịp.

– Không ngờ đệ tử của Nhạc Bất Quần công phu lại kém cỏi như vậy. – Một tên già mồm lên tiếng.

– Lẽ nào là vậy, dám đột nhập trọng địa phái Hoan Sơn giữa ban ngày, cỏn đả thương đệ tử của ta nữa.

Lục Hầu Nhi chưa nói hết câu thì yết hầu cậu đã bị chặn đứng bởi bàn tay của kẻ còn lại, tốc độ ra đòn nhanh như chớp khiến cậu không kịp nhìn thấy gì

– Mau, gọi tên Nhạc Bất Quần ra đây cho ta.

– Với thân phận của hai vị, lại chịu xuất chiêu với tiểu đồ, anh hùng giỏi giang thế này, nếu truyền ra ngoài, không sợ bị người ta chê cười sao? – Nhạc Bất Quần và Nhạc Phu nhân cùng lúc đó xuất hiện.

Lục Hầu Nhi được thả ra, sau đó hai người lạ được mời ngồi vào bàn:

– Hai vị thoái ẩn giang hồ đã nhiều năm rồi, sớm đã không cùng hái Hoa Sơn của ta có liên quan gì nữa, hôm nay bỗng dưng đến đay là có chuyện gì vậy?

– Tức cười, lẽ nào Hoa Sơn là do Nhạc sư huynh mua đứt sao, kiếm tông bọn ta không thể trở về sao?

– Hai vị lên Hoa Sơn du ngoạn sẽ được hoan nghênh, chỉ là Nhạc mỗ đây từ lâu đã không coi các vị là sư huynh đệ nữa. Cho nên ba chữ Nhạc sư huynh, xin gói mà trả lại.

– Tốt, rất thẳng thắn, nếu ngươi đã tuyệt tình như vậy, thì đừng trách Phong Bất Bình ta không niệm tình đồng môn. Năm xưa sư phụ ngươi chiếm phái Hoa Sơn dùng âm mưu quỷ kế, hôm nay món nợ cũ này tính cho xong đi.

– Vậy các vị muốn sao?

– Ngươi chiếm đoạt ngôi vị trưởng môn đã 20 năm rồi, nên hôm nay bọn ta đến đây là muốn ngươi nhường ngôi.

Nhạc Bất quần cười lớn nói:

– Thì ra hai vị đến Hoa Sơn, là muốn chiếm đoạt ngôi vị trưởng môn của ta, tuy nhiên kiếm tông các người sớm đã đi vào ma đạo. Nếu Hoa Sơn do kiếm tông các người chưởng quản, chẳng phải sẽ làm ô uế thanh danh của phái Hoa Sơn sao?

– Ăn nói xằng bậy, nếu Nhạc huynh biết cách lãnh đạo, thì sao NNKP lại do Tung Sơn đứng đầu. Còn bản thân ngươi lại chịu lép vế chứ?

– Thành Bất Ưu, ý ngươi nói là bản thân ngươi bản lãnh hơn người chứ gì, vậy hôm nay ta xin lãnh giáo. – Nhạc Phu nhân tức giận lên tiếng.

– Ai cũng biết Ninh nữ hiệp là cao thủ phái khí tông Hoa Sơn, hôm nay để thành Mỗ lĩnh giáo để xem khí tông hay Kiếm tông mới thực sự mạnh hơn.

Dứt lời, cả hai người lao vào nhau, Nhạc phu nhân dùng khí tông của phái Hoa Sơn đấu với Kiếm tông của Thành Bất Ưu, cả hai đấu với nhau hơn hai mươi hiệp mà bất phân thắng bại, thế nhưng thực sự khí tông rất lợi hại, hơn hẳn kiếm tông nên càng về sau thì Nhạc Phu nhân càng chiếm ưu thế, thấy vậy, Phong Bất Bình đứng xem liền phóng phi tiêu vào Nhạc Phu Nhân khiến nàng đang ở thế công phải lùi lại thủ thế, nhanh như chớp Thành Bất Ưu lợi dụng cơ hội hiếm hoi lao vút đến tấn công, một tay đánh văng kiếm của nàng, tay kia tóm tay này lại xoay một vòng ra phía sau và bóp luôn lấy bộ mông nẩy nở của nàng. Tức giận vị bị đánh lén, Nhạc Phu nhân định dùng khí công phản đòn thì bị Thành Bất Ưu xoay người tấn công, bàn tay hắn không hiểu vô tình hay cố ý tóm ngay vào một bên ngực nàng rồi bóp mạnh một cú khiến Nhạc Phu nhân cảm thấy vô cùng đau đớn bên vú bị hắn bóp. Nàng tung cước đạp một chưởng vào người hắn để thoát thân, cú ra chân quá mạnh khiến cả nàng và hắn bị bắn ra hai bên, ngặt nghèo một nỗi, Thành Bất Ưu nắm rất chặt bầu vú của nàng khiến cho những chiếc áo nàng mặc bị xổ tung ra, rách tới tả, một bầu vú căng tròn và trắng ngần của nàng lộ ra trước mặt tất cả lũ nam nhân và đám đệ tử. Đám đệ tử của nàng bất giác quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn vào bầu vú đó của nàng, nhưng Thành Bất Ưu thì rất khoái chí trước hoàn cảnh đó, hắn buông lời trêu trọc:

– Hahaha…Nhạc phu nhân, không ngờ nàng lại có một thân hình hấp dẫn như vậy. Nhạc Bất quần ông thật có phúc. Ông ngày đêm vui thú bên phu nhân của xinh đẹp thế này, thảo nào mà Hoa Sơn bị Tung Sơn vượt qua. He he

Nhạc Bất Quần thấy thế đỡ nhanh chóng phu nhân của mình dậy, ông cởi áo choàng ra khoác lên cho vợ mình rồi lao vút tới dùng Tử Hà thần công đánh thẳng vào người Thành Bất Ưu, quá bất ngờ, hắn lĩnh trọn cú đò đó và bắn về phía Phong Bất Bình, miệng hộc ra một vũng máu tươi. Phong Bất Bình thấy sư đệ mình bị đánh hạ, định lao tới tất công Nhạc Bất Quần thì đúng lúc đó thì người cầm cờ minh chủ của Tả Lãnh Thiền thuộc phái Tung Sơn đến:

– Dừng tay lại, Nhạc trưởng môn.

Nhạc Bất Quần thu chưởng về, bình tĩnh lên tiếng:

– Thì ra là Đinh sư huynh, huynh đến đúng lúc lắm. Hai tên đệ tử bỏ đi này dám lên núi gây hấn, ép phu quân ta từ chức trưởng môn, mời huynh dứng ra chủ trì công đạo.

– Nhạc phu nhân yên tâm, Đinh mỗ cũng vì chuyện này mà tới đây.

– Được, vậy xin mời Đinh sư huynh nói vài lời.

Nhạc Bất Quần vừa dứt lời, Đinh Miễn liền giờ cờ minh chủ lên và nói lớn:

– Tả minh chủ có lệnh, chức vụ Trưởng môn nhân phải Hoa Sơn do hậu nhân kiếm tông Phong Bất Bình tiếp quản, mời Nhạc trưởng môn thoái vị nhường hiền.

Câu nói của Đinh Miễn khiến cả hai vợ chồng Nhạc Bất Quần ngỡ ngàng, còn Phong Bất Bình thì khoái trí ra mặt, miệng mỉm cười ung dung. Nhạc Bất Quần thâm nghĩ “thì ra người đêm đó ta nhìn thấy dưới chân núi với hai tên này, chính là Đinh Miễn”.

Trong khi đó, trên Tư Quá Nhai, Lệnh Hồ Xung đang nằm trên phiên đá dưới vực hóng gió thì Lục Hầu Nhi vội và chạy lên:

– Đại sư ca, đại sư không hay rồi, sư phụ và sư nương về rồi.

– Sư phụ và sư nương quay về, chẳng phải rất tốt hay sao, làm gì mà hoảng lên thế.

– Không phải, chuyện không phải thế đâu, sư phụ và sư nương vừa về đến, thì có hai người lên núi sinh sự, sư nương đã động thủ với họ rồi.

– Ghê vậy. – Lệnh Hồ Xung giật mình dứng dậy.

– Đại sư ca, chúng ta về thôi, nếu không thì gay go lớn.

– Được, đi thôi.

Hai ngươi chạy như bay đi được nửa đường thì gặp Đông Phương đang đi lên núi, nhìn dáng vẻ hớt hải của hai tên đó, nàng liền chặn lại:

– Lệnh Hô Xung, chẳng phải ngươi nói chưa đến lúc thì chưa thể xuống núi sao? Sao lại xuống rồi. Sao nói mà lại không giữ lời,.

– Sự việc gấp rút, sư phụ và sư nương gặp nạn, ta nói chuyện với cô sau nhé.

Lệnh Hồ Xung đang định chạy tiếp thì Đông Phương lên tiếng:

– Để ta đi cùng với ngươi nhé.

– Tại sao?

– Lần này nếu ngươi chạy mất thì ta biết đi đâu mà đón ngươi đây.

– Đứa con gái lắm mồm này ở đâu ra vậy, chúng tôi dang có chuyện gấp, mau tránh ra đi. – Lục Hầu Nhi vừa lên tiếng thì bị nàng điểm huyệt đạo khiến hắn cứng họng.

– Cô làm cái gì đấy, mau giải huyệt cho đệ ấy đi, nếu cô muốn thì cứ đi, nhưng nếu ta liên lụy cô thì ta không chịu trách nhiệm đâu. – Lệnh Hồ Xung sốt ruột.

– Còn chuyện gì liên lụy ta được sao? – Đông Phương vừa nói vừa giải huyệt cho Lục Hầu Nhi và ung dung bước đi, bước chân của nàng rất nhẹ nhàng nhưng vẫn nhanh hơn hai tên kia dốc sức mà chạy.

Tronh khi đó, bên trong sảnh đường của phái hoa Sơn, các đệ tử đã kéo đến rất đông, và giữa hai bên vẫn đang xảy ra tranh cãi quyết liệt:

– Phong huynh, chi kiếm tông của các người đã sớm rời khỏi bổn môn từ 25 năm trước, đã không còn là đệ tử của bổn môn nữa. Dựa vào cái gì mà hôm nay đến đây gây sự, Nếu ngươi tự nhận võ công cao cường, sao không tự lập môn phái, dương danh trong võ lâm, khiến Nhạc mỗ tâm phục khẩu phục.

– Nhạc sư huynh, tại hạ với ngươi không thù không oán, vón dĩ không nên làm tổn thương hòa khí, nhưng mà ngươi bá chiếm chức vị trưởng môn phái Hoa Sơn đã nhiều năm, lại nhất mực dạy đệ tử luyện khí không luyện kiếm, đến nỗi làm cho thanh danh cua phái Hoa Sơn ngày một suy yếu, ngươi có trách nhiệm không thể chối bỏ. Hơn nữa, năm xưa Khí tông bài xích Kiếm tông dùng những thủ đoạn không minh bạch, cũng không quang minh chính đại, đệ tử kiếm tông ta không một ai phục, bọn ta đã nhẫn nhục 25 năm rồi, hôm nay ngươi nhất định phải nhường lại chức vị đó cho ta.

– Cuộc tỉ thí giữa Kiếm tông và Khí tông năm xưa trên đỉnh Ngọc Nữ, thắng bại đã rõ, thị phi đã phân rồi.

– Vậy sao, vậy nếu Khí tông các ngươi năm xưa không dùng thủ đoạn, vậy thì sao tả minh chủ lại đưa kỳ lệnh bắt ngươi nhường vị chứ.

– Tả minh chủ xưa nay sử việc nghiêm minh, tuyệt đối sẽ không để phái Hoa Sơn bất ngờ thay đổi trưởng môn.

– Không lẽ lệnh kỳ này là giả. – Thành Bất Ưu có nén đau tức giận lên tiếng.

– Lệnh kỳ tuy không phải giả, nhưng lệnh kỳ bị câm, không biết nói.

Đinh Miễn thấ vậy tức giận lên tiếng:

– Nhạc trưởng môn, không lẽ Đinh Miễn ta cũng bị câm sao?

– Xem ra hôm nay Đinh sư huynh cũng ép ta giao lại ngôi vị trưởng môn.

– Tại hạ chỉ tuâ theo mệnh lệnh của Tả minh chủ mà hành sự, nếu Nhạc Chưởng môn cú khư khư cố chấp, thì đừng trách tại hà thất lễ.

Đinh Miễ nói xong, vừa rút kiếm ra thì đúng lúc Lệnh Hồ Xung về tới:

– Dừng tay.

Ánh mắt mọi người hướng ra cửa, Lệnh Hồ Xung ug dung bước vào, theo sau chàng là Lục Hầu Nhi và Đông Phương.

– Sư phụ ta tôn quý đến mức nào, làm sao có thể giao đấu với bọn phàm phu tục tử chứ?

– Ta còn cứ tưởng là ai, thì ra là đại để tử phái Hoa Sơn, ngủ với gái trong Quần Ngọc Uyển. – Đinh Miễn lên tiếng chế giễu Lệnh Hồ Xung.

– Sao ông biết ta ngủ với gái, ông cũng thế à??? / Ngươi…

– Phái Hoa Sơn của sư phụ ta tiếng tăm lững lẫy trên giang hồ, tuyệt đối không cho phép bọn đồ đệ bất tài bỏ đi làm Chưởng môn đâu. – Chàng vừa nói vừa nhìn về hướng hai tên Phong Bất Bình và Thành Bất Ưu. Dọc đường chàng đã nghe Lục Hầu Nhi kể rõ ràng đầu duôi câu chuyện.

Thấy bị xúc phạm, Thành Bất Ưu lao vào đánh nhau với Lệnh Hồ Xung, ngay lập tức chàng né đòn và đáp trả bằng những chiêu thức học được trong hang động của Tư Quá Nhai, thế nhưng trong lúc giao tranh, do không nắm vững được căn cơ của từng môn phái, nên chỉ sau một thời gian đầu chiếm ưu thế do Thành Bất Ưu không hiểu rõ những quái chiêu mà chàng sử dụng, được chừng hơn mười hiệp,(Đọc truyện sắc hiệp tại TruyenVKL.Com) chàng bất ngờ dính chưởng lực khá mạnh từ dôi bàn tay của hắn bị đanh văng ra cả chục mét, hộc ra một đám máu tươi, nằm thoi thóp. Nhạc Linh San và Nhạc phu nhân cùng hốt hoảng la lên:

– Đại sư ca / Xung nhi…

Ngay lập tức, Đông Phương chay đến đỡ chàng dậy và gọi lớn “Lệnh Hồ Xung” nhưng chàng không đáp trả nổi, hơi thở rất khó khăn, hình như chàng đã bị thương khá nặng. Đông Phương nhìn Thanh Bất Ưu bằng ánh mắt sắc lẹm, rồi không nói không rằng lao thẳng tới chỗ hắn. Thân pháp của nàng nhanh đến nỗi không một ai kịp nhìn thấy nàng sử dụng chiêu thức gì. Khi Đông Phương dừng lại, mọi người chỉ nhìn thấy một lỗ hổng lớ ở lồng ngực của hắn bị xuyên thủng. Thành Bất Ưu đổ gục xuống, chết không kịp nhắm mắt bên một vũng máu tươi. Cái chết quá nhanh của hắn khiên tất cả mọi người chứng kiên đều ngỡ ngàng và sợ hãi. Đông Phương chạy đến bên Lệnh Hồ Xung:

– Lệnh Hồ Xung, ngươi không sao chứ?

– Cô…yên tâm, chưa..chết được…đâu. – Lệnh Hồ Xung cố nói trong hơi thở khó khăn và ngắt quãng.

– Được, vậy chúng ta đi. – Nói rồi nàng đỡ lấy chàng rồi phóng vút qua cửa và mất hút trong tích tắc.

– Nhạc Bất Quần, ngươi…ngươi dám cấu kết với con yêu nữ này đánh chết sư đệ của ta. – Phong Bất Bình tức giận nói lớn

– Chuyện này ta nhất định sẽ báo cáo với Tả Minh chủ, chúng ta đi. – Đinh Miễn cũng chen vào, nhưng sợ hãi nên bỏ đi ngay, không dám manh động nữa.

Đông Phương đưa chàng tới một ngôi miếu hoang dưới chân núi, nhận thấy tình hình của Lệnh Hồ Xung quá nguy cấp, nang bắt mạch cho chàng thì thấy mạch đấp quá rối loạn, thương thế thật sự rất nặng, vết cũ còn chưa lành, giờ lại thêm vài vết mới, ngũ tạng và kinh lạc đều bị tổn hại. Nếu không phải chàng cao số, có lẽ đã không sống nổi tới giờ này. Không chần chờ thêm. Đông Phương ngay lập tức phong tỏa huyệt đạo và truyền nội lực vào để giúp chàng dùy trì sự sống.

Suốt mấy canh giờ đồng hồ, nội lực của nàng đương truyền qua Lệnh Hồ Xung một cách vô cùng khẩn cấp, đến khi nàng vừa buông tay ra thì cả cơ thể của chàng ngã vào người nàng. Lệnh Hồ Xung toát mồ hôi đầm đìa, thế nhưng miệng chàng mê man liên tục kêu lạnh. Đông Phương nhìn xung quanh không có cái gì có thể ủ ấm thấy vậy nàng liền bỏ chiếc áo ngoài ra choàng vào người chàng thế nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn chưa hết lạnh. Chàng vẫn liên tục kêu “Lạnh quá, lạnh quá” Cứ mỗi câu “lạnh quá” của chàng, nàng lại cởi dần y phục của mình ra mà đắp cho chàng. Thế nhưng quái thai thay, khi mà Đông Phương đã chẳng còn gì để cởi nữa mà Lệnh Hồ Xung vẫn cứ kêu lạnh. Thật là chẳng biết phải làm thế nào, cuối cùng, nàng đặt Lệnh Hồ Xung ra và cởi bỏ y phục cho chàng ra. Trước mặt nàng là một con cu to lớn, nằm vất vưởng vắt qua một bên đùi chàng dù nó chưa căng cứng. Sau khi cởi bỏ quần áo cho Lệnh Hồ Xung, nàng nhẹ nhàng nằm xuống và ôm chặt chàng vào lòng. Hai thân thể trần truồng một lần nữa lại dính chặt vào nhau. Nàng ép chặt hai bầu vú của mình vào lông ngực chàng, đồng thời quơ tay vơ quần áo đắp lên để ủ ấm cho chàng. Được hơi ấm của cơ thể Đông Phương truyền sang. Lệnh Hồ Xung đã không còn thấy lạnh nữa. Chàng chìm dần vào giấc ngủ mê man…

    Open

    Close