Thành Viên

Chương 71

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 71
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Hắn ngừng thúc, ca cơ thể hắn giật giật liên hồi, từng đợt tinh trùng hắn phun ra bắn sâu vào tận trong tử cung của Doanh Doanh, sau cú xuất tinh đã đời, hắn đổ sụp xuống như không còn sức lực, Cặc hắn vẫn chôn chặt trong lồn nàng, cả cơ thể hắn nằm đè lên người nàng, hơi thở hắn phì phò, thỏa mãn, Doanh Doanh vuốt ve tấm lưng trần của hắn, nàng cứ thế ôm hắn rồi chìm sâu vào giấc ngủ trong cơn sướng ngay sau đó bởi ảnh hưởng của thuốc mê mà hắn sử dụng vẫn còn quá mạnh. Doanh Doanh trần truồng ôm cơ thể của hắn mà không hề biết mình vừa trải qua một cuộc giao hoan đã đời nhưng không phải với người mà nàng yêu dấu. Hắn thở dốc, âu yếm vuốt ve cơ thể nàng, rồi rút con cặc ra khỏi lồn Doanh Doanh tinh trùng của hắn như được giải thoát, trào ngược ra ngoài, hắn thích thú vục lấy đám tinh trùng chảy ra từ lồn Doanh Doanh mà bôi đây lên ngực, lên vú và lên cả miệng nàng.

Sau khi thỏa mãn, hắn từ tốn mặc quần áo vào rồi bế Lệnh Hồ Xung lên nằm ngay cạnh nàng, rồi sau đó ung dung đi ra khỏi cửa.

Ánh nắng mặt trời chói lòa xuyên qua cửa sổ len vào pòng khiến Doanh Doanh dụi dụi mắt, nàng vươn đôi vai trần ra và thấy ê ẩm cả người, như thể vừa trải qua một trận làm tình kinh hoàng vậy. Doanh Doanh mở mắt, nàng giật bắn mình khi vừa mở mắt ra là khuôn mặt của Lệnh Hồ Xung đập ngay vào mắt mình, chàng vẫn đang ngủ ngáy ngon lành. Nàng ngạc nhiên sao chàng về đây lúc nào mà nàng lại ngủ say đến nỗi không hề hay biết, chẳng lẽ đêm qua chàng đã tự ý hành sự mà không cần nàng phải thức dậy. Doanh Doanh giật mình bật dậy, nàng nhìn xuống thấy cơ thể trần truồng của mình đầy những vết bầm dập, nhất là ở bộ ngực, hơn nữa, dấu vết tinh khí vẫn còn nguyên, rõ ràng nàng đã bị hãm hiếp, bị dày vò và bị địt tơi bời trong đêm qua. Chẳng lẽ chàng là người làm chuyện đó, nhưng sao quần áo chàng vẫn còn nguyên trên người thế này, cảm thấy không đúng, Doanh Doanh vội vã tụt quần chàng xuống, nàng cầm con cặc chàng lên và hít hít, hoàn toàn không có mùi tinh khí và dâm thủy, đêm qua chàng không hề làm tình. Doanh Doanh rụng rời, nàng buông lỏng đôi tay, chỉ vì một chút lơ là, chủ quan mà nàng đã bị kẻ gian trong sơn trang hãm hiếp. Đến nỗi thủ phạm là ai nàng cũng không biết. Hai hàng nước mắt lăn dài, nàng cảm thấy có lỗi với Lệnh Hồ Xung.

– Xin mời công tử và tiểu thu thức dậy ăn điểm tâm và chuẩn bị đi gặp các vị trang chủ ạ.

– Được rồi, bọn ta sẽ tới ngay. – Tiếng nói của a hoàn bên ngoài vọng vào khiến Doanh Doanh giật mình, nàng vội lau nước mắt rồi nhảy vào cái chậu nước đêm qua tắm rửa lại thật sạch, sau đó mặc quần áo vào và gọi Lệnh Hồ Xung dậy. Do đã quá một đêm, thuốc đã bị hết tác dụng nên Doanh Doanh lần này không hề bị gây mê nữa.

Sau khi ăn sáng và nghỉ ngơi xong, Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh được đưa ra sân tỷ thí với các vị trang chủ. Từng người một, hai bên đều thống nhất không dùng nội lực, đánh tới điểm thì dừng. Bọn họ lần lượt từng người ra đấu kiếm với Lệnh Hồ Xung, đầu tiên là Đinh Kiên, sau đó là Tứ, Tam rồi Nhị trang chủ, bọn họ mỗi người dùng những thứ binh khí khác nhau, thế nhưng cả ba người bọ họ tuy chiêu thức cổ quái, kiếm thuật cao siêu nhưng đều bị Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô cửu kiếm và kiếm pháp của Phái Hoa Sơn lần lượt đánh bại. Cả bốn người họ đều bị đánh bại, không còn cách nào khác, nhị trang chủ bèn đi gặp đại ca của mình, lúc đầu Đại trang chủ nhất quyết từ chối, còn trách móc bọn họ tự ý quyết định, cho người lạ vào trang. Nhưng đến khi Nhị trang chủ nói đến khúc Quảng Lăng Tán được khai quật và biến tấu thành Khúc Tiếu Ngạo giang hồ thì đại trang chủ hứng thú vô cùng. Vốn là người đam mê cầm phổ từ nhỏ, ông sao có thể bỏ qua báu vật đó được.

Lệnh Hồ Xung được mời vào, hai người trò chuyện một hồi khá lâu, Lệnh Hồ Xung kể cho ông nghe về gốc tích của Tiếu Ngạo giang hồ, nhưng giấu kín tên người đã viết ra nó. Sau một hồi đàm đạo, hai người chấp nhận giao đấu. Đại trang chủ đưa cho Lệnh Hồ Xung một cây tiêu, còn ông dùng cây đàn, hai người giao đấu tới cả trăm hiệp, kiếm khí bay vút khắp căn phòng, trông ảo diệu vô cùng. Đại trang chủ ra đòn nào cũng đều bị Lệnh Hồ Xung phá giải, phải đến hơn một trăm chiêu thức, chàng bất ngờ phản đòn khiến cho Đại trang chủ không kịp thu về phòng thủ và thua trận. Ông cười lớn và lên tiếng khâm phục kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung:

– Phong thiếu hiệp quả nhiên kiếm pháp thật phi thường, không hổ danh là truyền nhân của Phong Thanh Dương lão tiền bối. Dao cầm vô hình kiếm của lão phu cũng được xem là tuyệt học trên giang hồ, nhưng vào tay thiếu hiệp thì lại biến thành một trò hề, xem ra lao phu thật sự bị biến thành ếch ngồi đáy giếng rồi.

– Đại trang chủ, thật không dám giấu, tôi không sợ vô hình kiếm khí trên dây đàn của ngài không phải vì nội công tôi thâm hậu, mà do vãn bối thân mang trọng thương, nên mất hết nội lực mới hoàn toàn vô cảm với âm cảm. Lúc nãy giao đấu với 3 vị trang chủ và Đinh tổng quản, nếu như họ sử dụng nội lực, tôi đã sớm biến thành cái xác chết rồi.

Lời thú nhận của Lệnh Hồ Xung khiến tất cả những người có mặt ở đó đều hoàn toàn bất ngờ.

– Phong thiếu hiệp tại sao lại nói ra bí mật này.

– Lúc nãy giao đấu với các vị, tôi cố ý giấu diếm, đã là không tốt rồi, làm sao lại dám tiếp tục lừa dối chứ. Hơn nữa Đại trang chủ đàn gảy tai trâu lại gặp phải tên vãn bối không biết nghe là tôi.

– Ha ha ha, Phong thiếu hiệp thật sảng khoái, xem ra Dao cầm vô hình kiếm của lão phu vẫn chưa phải là một đống phế vật.

– Vị thiếu hiệp này thật thẳng thắn, nhưng cậu không sợ nói ra bí mật này, 4 huynh đệ bọn ta sẽ hại cậu sao? – Nhị trang chủ chen vào.

– Bốn vị trang chủ đều là anh hùng hào kiệt chứ đâu phải tiểu nhân, nên tại hạ không hề lo lắng.

Bốn vị trang chủ cười lớn sảng khoái, cùng nói chuyện với Lệnh Hồ Xung, họ ngỏ ý muốn giúp chàng chữa bệnh bằng cách mời Bình Nhất Chỉ chữa bệnh cho chàng hoặc lên Linh Thứu tự học Dịch cân kinh. Lệnh Hồ Xung đều thật thà nói rằng đã qua gặp những người này, Bình Nhất Chỉ thì nói không chữa được, Phương Chứng đại sư thì chỉ truyền võ nghệ cho đệ tử bổn môn, mà chàng thì lại không thể từ bỏ phái Hoa Sơn mà gia nhập Linh thứu tự nên khéo léo từ chối.

…….

– Các vị, nếu ở Mai Trang không ai thắng được Phong đại ca của tôi, vậy chúng tôi xin phép cáo từ.

– Khoan đã…thực ra trong Mai trang vẫn còn một người nữa có kiếm thuật cao minh, có thể thắng được Phong thiếu hiệp. – Nhị trang chủ ngăn hai người lại rồi lên tiếng.

– Có điều, ta phải đi hỏi đại ca của ta đã, đồng ý hay không, do huynh ấy quyết định. Hai vị chờ ở đây một lát nhé.

– Được, vậy chúng tôi sẽ đợi các vị trang chủ.

Sau đó, chỉ có Tứ trang chủ là ở lại, còn hai người kia đi tìm đại ca của mình thuyết phục, một người thì muốn có những bảo vật của nàng, còn người còn lại thì qua ham mê nhan sắc của Doanh Doanh nên chưa nỡ rời xa nàng. Hắn muốn tìm cơ hội sở hữu nàng thêm một lần nữa.

– Không được, 4 huynh đệ ta đã thua rồi, bất kể y có bảo vật gì, chúng ta cũng không được phép có ý nghĩ xấu. – Ông quả quyết.

– Đại ca, thật ra huynh nghĩ kỹ một chút xem, chúng ta chỉ cho y giao đấu với Phong thiếu hiệp, chứ có nói sẽ thả ông ta ra đâu.

– Nhị đệ không lẽ đã quen vì sao mà chúng ta phải giấu hắn đi. Chúng ta đang phải gánh trách nhiệm gì?

– Lão già ấy bị nhốt trong đó, có cánh cũng khó mà bay. Theo đệ thấy, lão ta không thoát ra được đâu. Chúng ta bảo Phong thiếu hiệp vào đó giao đấu, xong rồi lại đóng cửa lại, đệ nghĩ sẽ không sao đâu. Huynh xem xem, số bảo vật hiếm có trên đời kia quả thực là vô giá biết nhường nào. Để họ đi mất sẽ rất lãng phí.

– Nhị ca nói đúng đấy, đại ca, hơn nữa 4 huynh đệ ta chỉ cần canh bên ngoài thật cẩn thận, tin rằng hắn sẽ không thể giở trò gì đâu. Huynh tin đệ đi, đệ đã có cách.

– Cách gì…

Một lúc sau:

– Phong huynh đệ, đại ca đồng ý rồi, tiếu hiệp, cao thủ trong trang nghe nói kiếm thuật của cậu tinh thâm, muốn tỉ thí trao đổi với cậu, ý cậu thế nào?

– Nếu quý trang đã lưu luyến như vậy, thì Phong đại ca của tôi giao đấu với người đó một trận cũng không sao. Coi như để học hỏi. – Doanh Doanh nói chen vào.

– Vậy được, Tả cô nương đã nói như vậy thì mời Phong huynh đệ theo ta. – Tứ trang chủ lên tiếng.

 

Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh được dẫn vào một mật thất, qua tới 4 lớp cánh cửa sắt được khóa chặt mới đên được gian mật thất cuối cùng. Bên trong là một ông lão râu tóc dài ngoằng, tuy chưa bạc hết nhưng cũng bù xù lên, hai chân và hai tay bị trói chặt lại bằng xích sắt và chôn chặt vào tường qua tới hai đến ba lớp nhà giam khác, nhà tù mật thất được xây vô cùng kiên cố, thật là nếu bị nhốt vào đây thì việc tự thoát ra ngoài là khó khắn vô cùng. Sau màn chào hỏi và nói chuyện với Nhậm Ngã Hành, Bọn họ đưa ch Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành mỗi người một thanh kiếm gỗ, Lệnh Hồ Xung được đưa vào trong, cánh cửa được khóa lại cẩn thận, Doanh Doanh và 4 người ở bên ngoài vô cùng hồi hộp:

– Vãn bối được gặp Nhậm tiền bối, thật là rất vinh hạnh.

– Đừng khách sáo, tiểu huynh đệ, ngươi đến giải khuây cho lão phu ta cầu còn không được.

– Đèn dầu có thể để một bên không?

– Cũng được.

Lệnh Hồ Xung vừa nói vừa đi qua, đồng thời đưa vào tay Nhậm Ngã Hành một mẩu giấy nhỏ mà Doanh Doanh đã dặn chàng trước lúc vào bên trong. Nhậm Ngã Hành quay lại khẽ đọc mẩu giấy rồi quay ra cười lớn:

– Hôm nay coi như 4 người các ngươi may mắn, lão phu cho các ngươi mở rộng tầm mắt. Tiểu huynh đệ, đừng thấy lão phu bị cù chặt chân tay mà nương tay, ngươi không thể thắng được lão phu đâu. Hãy đánh hết sức nhé.

– Vâng, thưa tiền bối.

Nói xong, hai người dơ kiếm gỗ vào đánh nhau liền, Nhậm Ngã Hành quả không hổ danh là cao thủ bậc nhất trong giới võ lâm, Lệnh Hồ Xung liên tục tấn công chàng sử dựng hầu hết các tuyệt kỹ đã được học từ đầu đến giờ nhưng vẫn không thể nào chạm vào người ông ta, Nhậm Ngã Hành bình tĩnh đứng thủ, tấn công chán chê nhưng không làm gì được, nhân lúc Lệnh Hồ Xung sơ ý, Nhậm Ngã Hành bất ngờ dùng nội lực dồn hết xuống chân và dậm mạnh một cú, nội lực của ông ta tỏa ra xung quanh, Lệnh Hồ Xung và 4 người bên ngoài dính chưởng lực của Nhậm Ngã Hành văng ra tứ phía rồi nằm xuống chết giấc. Doanh Doanh đã chuẩn bị từ trước nên lúc hai gười đang giao đấu thì nàng lẻn ra ngoài để tránh chưởng của cha, đến khi một tiếng nổ vang lên thì nàng từ bên ngoài thấy vậy vội vã chạy vào…

Nửa canh giờ sau, vị đại trang chủ là người tỉnh dậy đầu tiên, ông ta nhìn xung quanh rồi vội vã đánh thức mấy người còn lại dậy, cả 4 người nhìn nhau rồi vội vã lao vào mở cửa, nhìn vào bên trong, thấy Nhậm Ngã hành vẫn nằm nghiêng người như đã ngủ, bọn họ thở phào nhẹ nhõm, vội vã khóa cửa lại. Quay ra, bọn họ ráo riết đi tìm Lệnh Hồ Xung, nhìn thấy tất cả mấy bảo vật mà Doanh Doanh và Lệnh Hồ Xung để lại trên bàn kèm theo dòng chữ khắc trên vách “Phong mỗ bại tại đây, dám chơi dám chịu, để lại vật cược, hẹn ngày gặp lại”. Cả bốn người bọn họ cười lớn, quay ra khóa cửa lại và cầm bảo vật lên mà không mảy may nghi ngờ gì cả.

Lệnh Hồ Xung tỉnh dậy, cả người ê ẩm, chàng gọi Doanh Doanh, Nhậm Ngã Hành và các vị trang chủ, hưng không có ai trả lời, chàng cố vươn mình ngồi dậy thì giật mình hoảng hốt, chàng đang bị cùm cả hai tay hai chân bằng xích sắt đã cùm Nhậm Ngã hành, hoảng hốt, Lệnh Hồ Xung hét lớn “Thả ta ra, sao lại cùm ta” mấy câu liền, thế nhưng không có ai trả lời cả. Chàng vội vàng chạy ra thì bị mấy dây xích đó giật trở lại:

– Lẽ nào bọn họ thả Nhậm tiền bối rồi nên lấy ta chết thay, vậy Doanh Doanh đâu, Doanh Doanh có gặp nguy hiểm gì không?

Lệnh Hồ Xung lo lắng hét lớn, đồng thời cố lấy tay giật xích, thế nhưng nó không hề suy chuyển, chàng. Nội lực trong người rối loạn, chàng gục xuống chết giấc tại chỗ.

Nhậm Ngã Hành cầm tay con gái chạy như bay về phía trước, nàng vừa chạy vừa cố ngăn ông lại:

– Cha, cha, dừng lại đó.

– Con muốn làm gì?

– Co phải trở lại đó, tại sao chúng ta lại phải để huynh ấy ở đó thay cha.

– Không được, Doanh Doanh, Hắc Mộc Nhai tai mắt rất nhiều, hơn nữa cha còn rất nhiều việc lớn phải làm. Phải phiền tên tiểu tử đó ở đấy thay cha vài ngày nữa.

– Nhưng trong người huynh ấy bị thương, phải học Hấp tinh đại pháp của cha mới có thể giữ được tính mạng.

– Doanh Doanh, có phải con thích tên tiểu tử đó rồi không? / Con… / Cha cũng cảm thấy tên tiểu tử đó kiếm pháp giỏi, nhân phẩm tốt, cha cũng rất thích nó, thương thế của nó cha thấy rồi. Chờ vài ngày nữa cũng không có vấn đề gì đâu. Đợi sau khi cha làm xong việc lớn, sẽ đến cứu nó.

– Nhưng mà cha… / Quyết định như vậy đi, đi. – Nói đoạn, ông lại cầm tay Doanh Doanh và tiếp tục chạy.

    Open

    Close