Thành Viên

Chương 78

Tân tiếu ngạo giang hồ (18+)

Chương 78
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Một lúc sau, Lệnh Hồ Xung cũng lê được cái thân về đến ngôi nhà tổ, chàng cố lay Linh San và Bình Chi dậy để đưa cho nàng áo cà sa nhưng cả hai do vết thương quá nặng nên chưa thể tỉnh dậy. Do mất máu quá nhiều, Lệnh Hồ Xung cũng gục xuống, ngất ngay tại chỗ. Tay chàng vẫn khoác áo cà sa của Lâm Bình Chi. Đến quá nửa đêm, do không thấy Linh San và Bình Chi trở về, Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân sốt ruột đi tìm, tìm đến ngôi nhà tổ thị họ hốt hoảng khi hai người đều đang nằm bất động trong ngôi nhà ngổn ngang đó, còn có cả Lệnh Hồ Xung. Nhạc phu nhân lo lắng cho con gái nên chạy đến cố sức dìu nàng dậy, nàng không để ý rằng phu quân của mình đã lợi dụng cơ hội đó giấu đi tấm áo cà sa trên người Lệnh Hồ Xung.

Hai hôm sau, bọn họ mới tỉnh dậy:

– Đa tạ ơn cứu mạng của sư phụ. – Lệnh Hồ Xung yếu ớt tỉnh dậy và thấy người đứng trước mặt là sư phụ chàng.

– Đừng gọi ta là sư phụ nữa, Nhạc mỗ ta sớm đã cùng ngươi từ bỏ quan hệ sư đồ rồi.

– Sư phụ, đồ nhi tính tình bướng bỉnh làm chuyện xằng bậy, con bằng lòng chịu sự trách phạt của sư phụ. Chỉ là con khẩn xin sư phụ có thể thu hồi thành mệnh, đừng trục xuất đồ nhi ra khỏi sư môn.


– Ngay cả đến Thánh cô của Ma giáo cũng quan tâm yêu mến ngươi, xem ra hai người đã sớm câu kết với nhau từ lâu rồi, còn cần sư phụ ta đây làm gì. – Nhạc Bất Quần mỉa mai

– Con không có mà, sư phụ.

– Ngươi còn giảo biện. Cô gái đó chỉ một câu là có thể điều động hàng trăm người bàng môn tà đạo ở Tam Sơn ngũ đảo, người nào cũng giành nhau trị bệnh cho ngươi. Ngoài Thánh cô ở Ma giáo ra thì con ai có thể làm được việc đó chứ? Ngươi muốn ta thu hồi thành mệnh, trở về Hoa Sơn, vậy chẳng há ta sẽ cùng một giuộc với ngươi sao?

– Đồ nhi biết sai rồi, nhưng mà thưa sư phụ, con thật sự không biết Đông Phương cô nương chính là Thánh cô của Ma giáo.

– Ngươi còn giả điên giả ngốc sao, Đông Phương cô nương gì chứ. Cô ta rõ ràng là con gái của giáo chủ tiền nhiệm Nhậm Ngã Hành năm xưa? Cô ta là Nhậm Doanh Doanh.

Lệnh Hồ Xung bần thần thầm nghĩ “Doanh Doanh là Thánh Cô. Vậy thì Đông Phương cô nương là ai?”

– Sư huynh, nếu Xung nhi không biết cô ta là Thánh Cô, về trị thương, liệu bệnh, vì tình có thể tha thứ. – Nhạc phu nhân nói chen vào.

– Lẽ nào vì mạng sống thì có thể làm càn sao?

– Sư phụ, sư phụ. Xảy ra chuyện lớn rồi, Lục Bá của phái Tung Sơn đến còn dẫn theo rất nhiều đệ tử tới, họ nói đại sư huynh giết người của phái Tung Sơn. – Lao Đức Nặc chạy vào hớt hải.

– Tên súc sinh này, còn dám đối đầu với người của NNKP. Ta giết ngươi.

– Không được, sư huynh, dừng tay lại. Xunh Nhi, con đi mau.

– Con không đi, sư phụ muốn giết, cứ để sư phụ giết.

– Muội buông ra, ta phải giết nó, nếu không ta làm thế nào ăn nói với Tả Minh chủ.

– Sư phụ, con sẽ không làm người khó xử đâu, người nào làm người đó chịu. Con sẽ ra nói chuyện với họ.

Lệnh Hồ Xung nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài, Nhạc Bất Quần tức giận thu tay vè. Bên Ngoài Lục Bá đang đứng gác một chân lên ghế (trông như chó) chờ đời, theo sau có tới cả chục tên lâu la của phái Tung Sơn, còn có tên hôm trước đã đâm chết sư đệ của mình, Lệnh Hồ Xung cười khểnh rồi dõng dạc lên tiếng

– Lệnh Hồ Xung ở đây.

– Lệnh Hồ Xung, đêm hôm trước ngươi giết Bốc sư đệ của ta?

– Bốc sư đệ, hắn học Bốc, tên cứt phải không? Đời hắn đúng là Bốc Cứt mới đi làm đẹ tử Tung Sơn các ngươi. Ta không giết người, là hắn giết. – Lệnh Hồ Xung vừa nói, hất hàm về phía tên kia?

– Là hắn giết. – Tên kia cứng họng đáp trả.

– Ngươi giết người còn ở đó ăn vạ sao? Nhưng sư đệ đó của ngươi có chết cũng không hết tội.

– Ngươi nói gì?

– Phái Tung Sơn các ngươi đứng đầu NNKP, lại dám đến trộm Tịch tà kiếm phổ của Lâm gia, ngươi nói xem, đây không phải là chết không hết tội thì là gì?

Lục Bá không nói gì, quay ra Nhạc Bất Quần lên tiếng:

– Nhạc chưởng môn, NNKP như cây liền cành, vốn không nên động can qua lớn như vậy, nhưng lần này sự việc nghiêm trọng, không biết Nhạc chưởng môn có ý kiến gì để giải quyết.

– Lệnh Hồ Xung đã không còn là đệ tử của phái Hoa Sơn ta, Lục sư huynh muốn xử trí thế nào, ta cũng không quan tâm.

– Mẹ… – Linh San thấy cha mình cứng rắn như vậy thì hốt hoảng lo cho Lệnh Hồ Xung.

Lục Bá thấy vậy, mỉm cười quay về phía Lệnh Hồ Xung, chàng còn chưa hết bàng hoàng vì không ngờ sư phụ của mình lại tuyệt tính đến vậy:

– Lệnh Hồ Xung, thiếu nợ trả tiền, giết người đền mạng, nếu ngươi còn chút liêm sỉ, thì tự mình kết liễu đi. – Hắn châm trọc.

– Quân vô sỉ, còn dám nói liêm sỉ với ta sao? – Lệnh Hồ Xung đá xoáy lại.

Ngay lập tức hai ngươi rút kiếm và lao vào đấu đá liền, hắn biết Lệnh Hồ Xung đang bị thương nên tấn công tới tấp, chiêu nào chiêu nấy đều cố sức lấy đi mạng sống của chàng, cả hai người đang giao tranh kịch liệt thì đám ni cô của phái Hằng Sơn chạy vào, Nghi Ngọc thấy vậy hét lớn:

– Đây không phải là Lục Bá đã giết hại sư bá ở Nhị thập bát lý phố ao, hắn còn hại đời thiếu nữ của tất cả các sư tỷ muội chúng ta nữa.

Nói đoạn, nàng rút kiếm tương trợ Lệnh Hồ Xung lao vào đánh nhau với hắn, Lục Bá đang chiếm ưu thế thì bị Nghi Ngọc phá đám, hắn tứ giận chĩa mũi kiếm về phía nàng đâmt thẳng. Lệnh Hồ Xung kéo Nghi Ngọc lại và dùng Hấp Tinh đại pháp bẻ nát thanh kiếm của Lục Bá, đồng thời tóm lấy tay hắn hấp thụ toàn bộ nội lực về phía mình. Lục Bá tái mét mặt, hắn không cách nào rút tay ra được, toàn bộ cơ thể co giật liên hồi, nội lực thì liê tục chảy qua người Lệnh Hồ Xung, Lúc này, do hấp thụ nội lực của hắn, vết thương của chàng tái phát, Lệnh Hồ Xung phải buông tay hắn ra, nhờ vậy mà Lục Bá thoát chết trong gang tấc. Kinh hồn bạt vía, hắn đứng dậy chửi rủa Lệnh Hồ Xung một hồi rồi kéo đám người kia cúp đuôi chuồn thẳng.

Sau khi Lục Bá đi rồi, Nhạc Bất Quần lợi dụng cơ hội chàng đã học được Hấp Tinh đại pháp của Nhậm Ngã Hành nên vin vào đó mắng chửi Lệnh Hồ Xung thậm tệ và lấy đó làm cớ để không bao giờ cho chàng quay trở lại Hoa Sơn, cón ra lệnh cho tất cả đám đệ tử gặp chàng ở đâu là phải giết. Nghi ngờ có gì uẩn khúc Nghi Ngọc cầu xin Nhạc Bất Quần suy xét lại, đúng lúc đó thì Định Tĩnh sư thái gửi huyết thư từ Am Thi Tự tới với nội dung “Bổn tọa bị nguy khố ở Long Tuyền Chú Kiếm cốc”. Nghi Lâm thấy vậy lên tiếng:

– Đây là huyết thư của Chưởng môn sư tôn. Sư tỷ chúng ta mau đi đi.

– Không được, chúng ta con chưa biết kẻ địch thật ra là ai?

Nói xong, Nghi Ngọc quay ra Nhạc Bất Quần:

– Sư bá, xin niệm tình NNKP như cây liền cành, trợ giúp các vãn bối cứu sư phụ một tay được không?

– Đây thật sự là do Lệnh sư viết sao?

– Phải, đích thực là do chính tay sư phụ viết. Xem ra sư phụ đã bị thương rồi, trong lúc nguy cấp chỉ có thể lấy máu để viết.

– Sư huynh, có phải chúng ta nên…

Nhạc Bất Quần nhanh chóng ngắt lời của vợ:

– Theo ta thấy, đây vốn là do người trong Ma giáo ngụy tạo, các người tuyệt đối đừng trúng kế của chúng.

– Sư tỷ, chúng ta đừng cầu người ta nữa, mau đi thôi, Nhạc Chưởng môn là quý nhân bận nhiều việc, chúng ta tự đi thôi. – Bị chạm tự ái, Nghi lâm tức giận nói chen vào.

– Đợi đã, ta đi cùng với các người, Hăng Sơn có nạn, ta không thể khoanh tay đứng nhìn. – Lệnh Hồ Xung nói chen vào.

– Nhưng Lệnh Hồ đại ca, huynh đang bị trọng thương, nên…

– Đừng nói nữa, đi thôi.

Lệnh Hồ Xung chuẩn bị bước đi thì đột nhiên Lao Đức Nặc ngăn cản lại:

– Không được đi, NNKP như cây liền cành, một phái có nạ 4 phái còn lai tương trợ, huống chi các vị và tên yêu nhân Lệnh Hồ Xung này lại nhập chung mọt bọn, phái Hoa SƠn của ta sẽ không thể ngồi nhìn mà không lo.

– Im miệng, cái gì mà nhập chung một bọn. Lệnh Hồ thiếu hiệp thấy việc nghĩa thì làm, rút đao tương trợ mới là đại anh hùng, đại trượng phu chân chính, không như một số kẻ bỉ ổi vô liêm sỉ, ngụy quân tử kia… – Nghi Ngọc tức giận lên tiếng đá xoáy sang Nhạc Bất Quần.

Lao Đức Nặc thấy bị mắng như vậy thì rút kiếm ra đánh vè phía Nghi Ngọc liền, nhưng Nghi Ngọc cũng bình tĩnh, sử dingj Vạn hoa kiếm pháp đáp trả, còn đánh cho hắn một chưởng khiến hắn ngã sõng soài ra, cuốn sách Tử hà bí kíp trong người hắn bị văng ra ngoài, lộ ra trước mắt mọi người. Biết mình bị bại lộ vì một sĩ diện vớ vẫn, Lao Đức Nặc đứng dậy dùng khinh công bay ra tường nhà rồi chạy mất. Lệnh Hồ Xung thấy vậy tức giận lên tiếng:

– Khốn kiếp, thì ra ngươi chính là người đã giết Lục Hầu Nhi, nếu để ta bắt được, nhất định ta sẽ băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh.

– Đại sư huynh, cà sa tổ tông của Lâm gia nhà đệ đâu? – Lâm Bình Chi lúc này mới tiến đến bên chàng lên tiếng.

– Sư phụ trị thương cho ta, cà sa ở trong phòng, đệ đến lấy đi.

– Lệnh Hồ Xung, ngươi toàn nói bậy, cho đến bây giờ ngươi vẫn còn giả vờ sao, ta đến phòng ngươi, hoàn toàn không có tấm cà sa nào ở đó cả. Ngươi mau giao cà sa ra trả cho Bình Chi – Nhạc Bất Quần giật mình lên tiếng phản bác.

– Sư phụ, con vốn không hề lấy cà sa, nếu con nói dối, nhất định sẽ bị sét đánh, vạn tiễn xuyên tâm.

– Đại sư huynh, chiếc cà sa đó là vật gia truyền của nhà đệ. Nếu huynh không trả cho đệ, đừng trách đệ vô tình.

Lâm Bình Chi nói xong định lao đến đánh Lệnh Hồ Xung thì Nghi Ngọc đã rút kiếm ra chĩa vào cổ hắn. Nhạc Bất Quần thấy vậy lên tiếng:

– Còn chưa dừng tay.

– Nhạc sư bá, trong chuyện này nhất định có gì uẩn khuất, sư bá đợi chúng tôi đi cứu sư phụ xong sẽ đến thỉnh tội với người.

Sau đó, bọn họ dẫn Lệnh Hồ Xung đi trong sự bất lực của Lâm Bình Chi. Tối hôm đó, Lâm Bình Chi bần thần, hắn ngồi gấp tiền vàng đấ hóa cho cha mẹ mà tâm trang cứ hướng về chiếc áo cà sa, Linh San cũng liên tục ở bên hắn an ủi, Lâm Bình Chi miên man suy nghĩ, hắn cũng không cho rằng Lệnh Hồ Sung đã lấy đi áo cà sa, bởi nếu là chàng lấy đi, thì Lệnh Hồ Xung còn quay lại làm gì? Đột nhiên, hắn giật minh đổi trọng tâm sang một nhân vật khác. Đang bần thần suy nghĩ, một cơn gió thôi bay hết tiền vàng lung tung, Lâm Bình Chi hốt hoảng chạy theo nhặt lại, đến khi hắn nhìn thấy một đôi chân ngay trước mặt. Lâm Bình Chi ngẩng đầu lên nhìn, đó chính là Nhạc Bất Quần:

– Sư phụ / cha.

– Trời sắp mưa rồi, gom giấy dưới đất lại rồi vào phòng đi.

– Vâng, thưa sư phụ.

Nhạc Bất Quần nói xong thì quay ra đi mất, Lâm Bình Chi và Linh San lại cúi xuống nhặt giấy vàng mã vào, hắn thấy Nhạc Bất Quần dẵm dính một tờ giấy vàng mã, định lên tiếng bảo, nhưng nghĩ thế nào lại cúi xuống nhặt tiếp.

Về phía Lao Đức Nặc, hắn sau khi bị phát hiện thì chạy như ma đuổi về phía phái Tung Sơn, thì ra hắn chính là người đã được Tả Lãnh Thiền cài vào để theo dõi Nhạc Bất Quần bấy lâu nay, chính và vậy mà mọi hành vi của Nhạc Bất Quần, Tả Lãnh Thiền luôn nắm gọn trong lòng bàn tay( Địt mẹ, thằng này xem ra là sướng nhất, vừa làm nội gián lại thịt cả vợ lần con của Nhạc Bất Quần :D. Có chết cũng không phải hói tiếc =)) . Đang chạy dọc đường thì hắn bị chặn lại bởi Tả Lãnh Thiền:

– Ngươi chạy đi đâu mà hớt hải vậy?

– Sư phụ, đệ tử đang muốn tìm người, có chuyện cần bẩm báo.

– Ngươi không phải muốn nói với ta, ngươi khong trộm Tử Hà bí kíp chứ? Ta cho ngươi theo dõi Nhạc Bất Quần, không bảo ngươi đi trộm Tử Hà Bí kíp. Ngươi ở bên hắn lâu như vậy, bây giờ bao nhiêu công lao mất hết sạch vì cuốn Tử Hà bí kíp, Ta đâu có cần nó, đối với ta Tử Hà Bí Kíp chỉ là thứ bỏ đi. Giữ ngươi lại trên thế gian này e là không còn có ích gì nữa.

Lao Đức Nặc nghe hắn nói vậy hoang hốt, tái mét mặt quỳ mọp xuống, ôm chặt lấy chân hắn miệng liên tục kêu lớn:

– Sư phụ, sư phụ tha mạng, hãy cho đệ tử một cơ hội lập công chuộc tội, đệ tử không muốn chết.

– Vốn ta không muốn giết ngươi, nhưng đáng tiếc, ngươi không chết thì sớm muộn gì cũng hư đại sự của ta.

– Sư phụ, thầy tha cho con đi. Đức Nặc không muốn chết, sư phụ, người hãy cho con một cơ hội đi, con muốn lập công chuộc tội.

Thấy hắn van xin quá thảm thiết, lại nghĩ đến công lao của hắn. tả Lãnh Thiền mủi lòng lên tiếng:

– Được thôi, lần này tha cho cái mạng chó của ngươi vậy? Ngươi lập tức đi giám sát Nhạc Bất Quần, lần này nếu còn tiếp tục sai phạm, ta sẽ không tha cho ngươi nữa đâu.

– Đa tạ sư phụ, đa tạ sư phụ khai ân. Đệ tử sẽ làm thật tốt. – Lao Đức Nặc dập đầu lia lịa xuống đất.

Lâm Bình Chi sau khi thu dọn xong thì trử về phong minh nghỉ ngơi dọn dẹp. Ở bên ngoài, cánh cửa từ từ hé mở, Lâm Bình Chi đang rửa mặt, đột nhiên sống lưng hắn lạnh ngắt, hắn quay người lại thì một mũi đao đang nhắm đúng tim hắn đâm tới. Lâm Bình Chi cố sức né nhưng mũi đao quá nhanh khiến hắn không né kịp, lĩnh trọn mũi đao đó nhập rất sâu, Lệch buồng tim vài cm. Ở bên ngoài, một bóng áo đen thấy vậy bỏ chạy, Nhạc Bất Quần bên trong nghe tiếng động vội vã chạy ra đuổi theo, trước khi ngất lịm đi, Lâm Bình Chi vẫn kịp mở mắt nhìn ra ngoài, hắn kịp nhìn thấy gót dầy của thích khách bị dính một mẩu tiền vàng dính ở chân rồi ngất lim xuống. Lâm Bình Chi đã mơ hồ đoán được ai là kẻ muốn lấy đi mạng sống của mình.

    Open

    Close