Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 102

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 102
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Khái niệm về “Ngày tận thế” trước giờ theo như mình biết toàn là một mớ những hỗn độn của sự mơ hồ, người ta phù phiếm và lừa phỉnh nhau khiến ai ai cũng hiểu nôm na rằng “tận thế” là ngày tận diệt, ngày tận cùng của thế giới con người.Nếu là vậy thì mình xin cam đoan đã hơn 2 lần trong cái ngày quái quỷ hôm đó mình từng nghĩ hôm nay là “tận thế” với riêng mình.
Nghĩ mà xem từ sáng tới giờ đã có không biết bao nhiêu chuyện quải quỷ đã xảy ra ấy vậy mà bây giờ còn cộng thêm hai cái tình huống bắt quả tang liên tiếp lần lượt lúc nãy là chị Nhi và bây giờ là Dì Linh thì hỏi làm sao mà một người chỉ sở hữu tấm thân gầy gộc, héo úa, điêu tàng như mình sống nổi.
Tinh thần thì bất an thấy rõ ấy vậy mà nội thể thiết nghĩ cũng đâu có được yên, còn đây nơi bắp đùi cùi chỏ những vết lằn, vết trầy te tua xơ mướp khi bị Dì Linh dụ leo cây đốt tổ ong, còn đây nơi ống quyển, cánh tay cũng bị chính Dì Linh chà đạp và đay nghiến không thương tiếc lúc phụ sức thuốc ngay đít, chưa dừng lại ở đó thân thể này hơn ai hết đang phải chịu những cơn bủn rủn, mệt nhoài từ trận đại chiến Xích Bích vừa diễn ra vô cùng bê tha và ác liệt dưới sàn nhà bếp tầng trệt, bởi vậy mới nói “cũng khổ lắm chứ có sung sướng gì đâu”.
Lúc đó, có đôi khi mình từng nghĩ chắc kiếp trước bản thân mình ăn ở thất đức lắm nên kiếp này mới làm con người với biết bao chịu đựng nhưng bây giờ thì banh chành hết cả rồi vì câu nói vừa phát ra của Dì Linh nó phù hợp cả về không gian lẫn thời gian.
-Hai người…hai người…vừa làm gì vậy…_Dì Linh vừa nói vừa lờ đờ mắt, lại còn tướng tá khá lửng thửng như đang chứng kiến một điều gì khủng khiếp lắm.
Vì mọi chuyên diễn ra quá nhanh, quá thình lình nên cả chị Chi và mình đều ngây người sửng sốt, môi miệng run rẩy va vào nhau lập cập không nói được câu nào, mà dù có cho nói thì biết nói gì, làm sao mà nói.
Mình lo cho mình 1, mình lo cho chị Chi 10 bởi thời điểm đó chị Chi chỉ có một thân một mình không chồng không con và mối quan hệ giữa chị và Dì Linh cũng không đơn giản là chị em bạn bè thôi đâu, lại còn lời ra tiếng vào của thiên hạ nữa, ôi thôi khó trăm bề nghĩ đến đâu là chết đến đó.
Nhưng quả nhiên trên đời này có tồn tại hai chữ “định mệnh” và đó cũng là lần đầu tiên mình tin vào chúng.Vì sao tin à, thì vì đó là “định mệnh” và “định mệnh” của mình được an bài để mọi chuyện chưa phải dừng lại ở thời khắc đó.
Đột nhiên sau câu nói như sóng giật biển gầm kia, Dì Linh bỗng dưng lặng lẽ đưa tay lên miệng ngáp dài một hơi rõ khó hiểu.
-Hủm…khuya khoắc còn đi đâu nữa…_Trong ánh sáng lập lòe, Dì Linh của mình vừa ngáp xong vừa than ngắn thở dài.
-À…con…_Mình sững sờ không biết nên nói gì nữa.
-Linh…mai đi rồi nên chị ngủ không nổi…xuống nhà xem phim với Duy…vừa coi xong tính lên phòng ngủ nè…_Chị Chi bình tĩnh nhỏ nhẹ lên tiếng.
Từ chỗ đang cảm thấy vô cùng tội lỗi bởi những chuyện bản thân đã làm, mình và chị Chi đồng loạt chuyển sang biểu hiện kinh ngạc đến tột cùng khiến bọn mình phải há hốc mồm vì sự thay đổi quá nhanh của sự việc, thay đổi 180 độ luôn nên việc từng người trong cả hai lần lượt có những phản ứng không theo kịp diễn biến cũng là điều dễ hiểu, dễ chấp nhận mà cụ thể là mình.
Đúng thật, nói không phải chứ cũng công nhận Dì Linh ghê luôn, phán câu nào chết câu đó, canh gì mà chuẩn từng li từng tí, vừa mới thó đầu lên sau khi làm một chuyện đáng khinh rẻ dưới nhà bếp là y như rằng bị bắt gặp, bị đá xoáy ngay vào đúng chỗ đang ngứa nhưng không cần gãi thì biểu sao ai lại không choáng, ai lại không hoảng.
-Dạ…vừa…vừa xong…_Vẫn còn dư âm của chút lúng túng trên gương mặt mình.
-Ông này nay coi phim đêm nữa ha…thôi lên phòng ngủ đi…chị Chi ngủ hông được thì bật lap của em á…một đống phim…_Dì Linh thơ thẫn gãi đầu gãi tai chậm rãi tiến lại gần nhà vệ sinh.
-Mai…mai chủ nhật…mà con cũng đang tính đi ngủ đây…_Mình lắp bắp đảo bước đi lên cầu thang về phòng trước khi Dì Linh đóng cửa phòng vệ sinh.
Lên phòng, khép cửa, khóa trái nhưng lại như một phản xạ tự nhiên được các giác quan lưu trữ khi bất giác hình ảnh về gương mặt ngái ngủ của Dì Linh tưởng chừng như đã tỏ tường mọi chuyện, sự run rẩy trong bình tĩnh của chị Chi thực sự khiến mình khiếp đảm, chúng nhất quyết đeo bám theo mình ngay cả hơn nửa tiếng sau khi mình xuống nhà đánh răng rửa mặt và vẫn lì lợm hành hạ mình trong giấc mộng đêm khuya gần về sáng.
Chẳng biết từ lúc nào, thất thần mình nhẹ dạ đã quên mất đi chuyện với chị Nhi.
Sáng hôm sau, mình mở mắt thức dậy khi mặt trời đã lên cao gần tới đỉnh đầu.Ngồi dậy ngó nghiêng ngó dọc, mình nhìn đủ thứ để hồi tượng lại mọi chuyện đã xảy ra như kiểu: mình là ai, mình đang ở đâu, mình đã làm gì, làm như thế nào,…Cảm giác nhận được là vô cùng feeling sau một cái ưỡn người trở về với thực tại tù túng.Thở dài một hơi mình ngã người nằm xuống nhưng chỉ tích tắc sau là lấy đà ngồi dậy gần như cùng lúc khi chợt nhận ra hôm nay là ngày mà chị Chi chuyển đồ khỏi nhà mình.
Lập tức lò bò đứng dậy với đầu tóc dẹp lép, quần áo xộc xệch mình hộc tốc chạy thẳng xuống nhà nhanh nhất có thể để nhìn quanh quẩn mà lạ thay chẳng thấy ai, nghĩ ngợi đôi chút mình lại quay lưng đảo bước đi lên phòng Dì Linh đẩy mạnh cửa ngó vào.
Vừa bước vào bên trong thì lập tức mình bị đứng hình ngay khi khoảnh khắc ấy xuất hiện trước mặt mình là hình ảnh một người con gái xinh đẹp thướt tha đang ngồi gần cửa sổ nhẹ nhàng vén cao mái tóc óng mượt đang buông dài thông thả.Phải nói là rất chau chuốt, rất hoàn hảo khi từ sắc thái biểu cảm cho tới không gian thơ mộng đầy lãng mạn đều được ông trời như đang nằm ngửa nằm nghiêng sắp xếp khiến khung cảnh phù hợp không một nốt chênh.
Thứ ánh sáng ấm áp hắt vào từ khung cửa sổ được lượt nhẹ đi bởi một tấm màn trắng tinh khôi khiến cho hình ảnh người phụ nữ tuy quen thuộc nhưng lúc này lại đầy lạ lẫm kia trở nên trong sáng, kiều diễm tột bậc như một bức tranh đầy màu sắc và thấm đậm tình người với một sức lôi cuốn đủ khả năng làm lung lay mọi tâm hồn trên thế gian này, và tất nhiên đó là khi người con gái ấy chưa lên tiếng.
-Ê cái đồ kia…sao không gõ cửa…lỡ tui đang thay đồ sao…_Đấy, đấy là câu nói đầu tiên từ nãy giờ của người con gái ấy.
-Haiz…_Mình thở dài ngao ngán vì đây là lần đầu tiên trong đời mình thấy thấm nhuần câu than trách: “Tuột hết cả cảm xúc”.
-Á…thấy lông nách tui rồi hả…á…thấy chưa…_Dì Linh lập tức khép cánh che miệng.
-Dì Linh cũng có lông nách nữa à…xạo…_Mình lờ đờ mắt tiếp tục chán nản.
-Hê hê…_Dì Linh cười lém lĩnh.
-Mà chị Chi đâu rồi…_Mình chợt nhớ ra điều cần hỏi.
-Hủm…đi hồi 7 giờ…_Dì Linh thản nhiên.
-Sao Linh không kêu con dậy…_Mình hét toáng lên.
-Dậy làm gì…_Dì Linh thoáng chút ngạc nhiên.
-À…thì phụ khiêng đồ này kia…_Mình hơi giật mình xíu nên cố gắng kiềm chế cảm xúc.
-Xùy…xùy…thôi khỏi…có mấy cái vali thôi…chị em tui khiêng ok mà…_Dì Linh nhếch miệng cười hơi gian.
-Nhưng…cũng phải kêu con dậy chào chị Chi chứ…dù sao…_Mình nhăn nhó.
-Ủa tưởng tối quá ngồi coi phim nói chuyện với nhau rồi…chị Chi nói khỏi kêu mấy người dậy…cả tuần có mỗi ngày chủ nhật là được ngủ no nê…khét lẹt…_Dì Linh vừa nói vừa đứng dậy đá chân lung tung ben.
Với nửa ý định muốn thư giãn gân cốt, nửa ý định muốn trêu chọc mình nên phần nào đó Dì Linh hơi nhiệt tình hơn mọi khi và đó cũng là lí do chân tay Dì Linh lèo khèo sao đó cuối cùng lại đá ngay bắp chân trúng ngay chỗ vết trầy hôm qua tuột từ cành cây xuống của mình.
-Hừm…con…con ghét Linh…_Mình nhăn trán vì gặp đủ chuyện bực mình, càng tức hơn khi nó cùng xuất phát từ một người.
-Cám ơn nhiều nha…đồ con trai nhỏ nhen…đồ ba lăm ích kỉ…_Dì Linh lè lưỡi không hối lỗi mà còn ra điều muốn khiêu khích mình hơn.
Tức tối, mình dậm mạnh chân đi lên phòng đóng cửa, nhắn cho chị Chi một tin nhắn tạm biệt rồi lăn ra nằm ngủ tiếp mãi cho đến hơn 12 giờ mới xuống nhà đánh răng, rửa mặt, ăn cơm, tắm rửa.
Hai giờ, mình đi học thêm.
Lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà sau khi đã đứng im chăm chú nhìn ngắm Dì Linh nằm ngủ khì trên ghế sô-pha hơn 10 phút đồng hồ, không biết có phải trước giờ mình chẳng mấy khi được nhìn một đứa con gái trong trạng thái mơ màng ngủ hay không mà cứ mỗi lần có dịp được quan sát Linh kute những lúc thế này trong mình lại bắt đầu trào dâng cái thứ cảm giác mộng mị, tơ tưởng y như một gã say tình, lãng du đang thơ thẩn trước một trong những viễn cảnh “tươi xanh” của tạo hóa.Thấy lạ không, lạ chứ sao không vì cô Trang, chị Chi và ngay cả đến My cũng chưa từng khiến cho mình bùng nổ cái thứ cảm giác quái đảng này thì cớ sao lại không lạ.Không những chỉ lạ mà còn là bị ám ảnh nhưng khác chút đi và tích cực hơn so với việc bị bắt quả tang đó là trong mình chỉ toàn là những hình ảnh tươi đẹp, những hình ảnh khiến mình cảm thấy yêu đời hơn.
Thật vậy, bỗng dưng khi ấy mình thấy yêu ngay cả cái nắng trưa chói lóa, yêu con đường xám xịt bốc nồng nặc mùi nhựa đường giấc ban trưa, yêu ngay cả con chó đang nằm chải bọ chét trong cái cổng màu xanh của căn nhà xa xa và yêu luôn những quán cà phê chòi be bé lợp kín đầy những đôi nam nữ.Mình yêu tràn lan, yêu bao la đến mức mà mém chút nữa vì cái ổ gà đẫm nước ngay đầu đường vào nhà Thầy là mình sẽ được quay về với cái khung cảnh tàn nhẫn “cú ăn ba lịch sử trên mặt đường nhựa” tối hôm nao rồi, khi ấy thì đố còn sức mà yêu.
Năm giờ, mình lại bắt đầu về nhà.
Học chung với toàn những đứa bạn trong lớp, ban chơi chung đã lâu nên không hiểu cái gì thì hỏi, giỏi cái gì thì chỉ lại cho tụi nó đâm ra thầy giảng cũng nhanh mà trò hiểu cũng nhanh.Bon bon về nhà với tâm trạng vô cùng háo hức, các bạn chắc biết mình đang háo hức về vấn đề gì đúng không, mình háo hức mong sao cho Dì Linh vẫn còn đang ngủ, ngủ thêm chút nữa để mình có thể thêm một lần nảy sinh những thứ cảm giác màu nhiệm ban nãy ấy vậy mà khi về tới nhà đáp lại tấm lòng chân thành tha thiết của mình, Dì Linh đang ngồi chễm chệ xem tivi trên đúng chiếc ghế mà lúc nãy đã nằm xuống ngủ, lại còn không ra mở cửa cổng giùm mình nữa chứ, đúng là “tuột hết cả cảm xúc”.
Thở dài định bụng sẽ đi lên phòng thay đồ rồi nằm lì trên đó để tơ vương về sự trái ngang của dòng đời thì y như rằng bị Dì Linh nắm thóp bắt thay đồ xong phải xuống đây ngồi cho mặt mày nó sáng sủa, đỡ đù ít nhiều nên đó chính là lí do mình buộc lòng phải ngồi như tượng dưới này mặc dù rất chán.
-Linh…Linh có buồn ngủ không…ngủ đi…_Mình bỗng nhiên quay sang.
-Trưa giờ ngủ quá trời rồi…mới dậy hồi gần 5 giờ mà giờ ngủ nữa sao được…_Dì Linh thật thà.
-Kệ…ráng ngủ đi…_Mình cười híp mắt đầy ẩn ý.
-Làm gì…à…chắc chắn là mấy người định…định…_Đôi mắt Dì Linh đột nhiên bừng sáng.
-…_Tim mình đập nhanh chờ đợi như đang bị ai đó bắt thóp.
-Định…định khiến mặt tui nhìn đù như mấy người chứ gì…ha ha…không có được đâu nha hông…_Dì Linh cười sảng nghe hơi ngượng, kiểu cố rặn cười ý.
-…_Mình lờ đờ mắt quay mặt nhìn lên lại màn hình tivi mặc dù tâm trí vẫn chẳng thể nào để ý được nổi là nó đang chiếu cái gì.
Nếu chỉ ngồi coi phim chung không thôi thì đâu đã là gì khiến mình lại than chán, than khó chịu mà cái trái khuấy nhất là lúc đang ngồi coi phim lâu lâu lại bị một ai đó ngồi chéo từ đằng sau lấy chân khều khều lúc là lưng, lúc là cổ áo kìa.

Lần một, lần hai không nói, ai đời một phút làm tới mấy lần thì biểu sao mình chịu đựng nổi vì cứ như thể Dì Linh kêu mình xuống đây là để thỏa mãn tâm tính thích chọc ghẹo người khác của bản thân vậy.
-Đừng…_Mình nhăn nhó.
-…_Dì Linh làm mặt thờ ơ như kiểu bị động chạm tự ái.
-Đừng…con đã nói là đừng mà…đừng…_Mình cáu kỉnh hơi lớn tiếng.
-…_Dì Linh mím môi hối lỗi như em bé.
Cứ thế, cứ khều khều rồi bị mình nhặn xị xong lại hối lỗi rồi lại khều khều chừng 1 tiếng sau thì mình và Dì Linh vào ăn cơm.
Nghe tả đến đây chắc có lẽ phần nhiều các bạn bắt đầu cảm thấy mọi thứ đang diễn ra trong căn nhà này sao mà chán thế không biết nhỉ, ừm mình cũng thấy chán vô kể mặc dù trước đây suốt gần 2 năm trời tất cả mọi thứ cũng vẫn chỉ diễn ra như thế thôi nhưng chẳng hiểu sao bây giờ mình lại thấy chán.Điều lạ là trước đó chị Chi đã đi công tác hơn 2 tuần và mình thì những lúc không bận học thêm học bớt cũng chỉ ở nhà với Dì Linh như thế này, thậm chí có lúc còn ở nhà một mình nữa kia nhưng thực sự lúc đó mình cảm giác căn nhà này vẫn là không gian của 3 người chỉ có điều là một hay hai thành viên đang đi vắng thôi ấy vậy mà bây giờ thì khác hẳn, nó tuy là vẫn vắng lặng như thường thấy nhưng lại mang môt dáng vẻ rất lạ lẫm, một dáng vẻ yên ắng đến âm ỉ, yên ắng đến đáng sợ mà có lẽ chỉ những con người đa sầu, đa cảm như mình mới có thể nhận ra chứ cứ như cái nét mặt hí hửng có thể “cười với đủ chuyện nhỏ nhặt trong đời sống” đang ngồi vô tư bỏ cơm nước để gọt trái cây kia thì làm sao mà hiểu được.
Mà nói chứ, mình càng nhìn ngắm kĩ càng sống chung lâu thì lại càng thấy thèm khát cái lối sống vô tư, không lo không nghĩ, cái lối sống thoải mái khiến cho đối phương cứ mãi nhìn mà gật gù.
Sau khi ăn xong, mình lửng thửng lên phòng sắp xếp trước quần áo, sách vở vào cặp rồi ngồi lướt web chat chat với tụi bạn trong phòng chat nhóm bàn luận về mấy thầy cô trong trường, công nhận tụi con gái lúc nào cũng bạo hết chữa người này lại dày vò người kia, cứ như thế mãi đến 8 giờ thì đột nhiên điện thoại mình reng.
Mình: A lô
Dì Linh: Duy khùng…xuống thử Yến nè…mới chưng xong…
Mình: Ngon không mà xuống thử…khó lắm…
Dì Linh: Cha này…hàng chùa mà biểu sao không ngon…nói chứ ban ngon luôn…
Mình: Dưới tầng trệt hả…mà lần sau Linh đừng gọi nữa…làm biếng đi lên kêu thì coi như con không muốn ăn đi…
Dì Linh: Nói gì…xuống…
Mình: À dạ…
Cúp máy xong mà mồm miệng mình vẫn còn đang run bần bật vì vừa bị quát.
Chắc các bạn cũng phần nào đoán được lúc đó mình đang muốn lên lớp Dì Linh đúng không nhưng xui thay lại bị Dì Linh nạt cái làm cho hết cả hồn khiến mình ngơ ngác như con gà ác luôn, thực tế thì thần kinh mình yếu lắm, mong manh và rất dễ bị tổn thương.
Đứng lên với tay lấy cái áo ấm có mũ trùm, mình lửng thửng bước xuống nhà trong cái không khí yên ắng đáng sợ vào thời khắc buổi tối của một căn hộ hình mẫu trong hẻm sâu thì đột nhiên lúc đó mình bỗng nhiên nghe thấy tiếng nước chảy mạnh trong nhà tắm tầng hai.
Đoán biết chắc trong đó là người mà ai cũng biết là ai nên chẳng cần mất tới môt giây, mình nhanh chóng liên tiếng nho nhỏ và the thé nghe khá rợn người.
-Cần xuống nhà trước không hay đứng đợi ngoài này xuống chung cho vui…_Mình thì thầm giọng ma chê quỷ hờn.
-…_Hoàn toàn im bặc, bên trong chắc chắn đã nghe thấy giọng mình nhưng không biết vì thực sự sợ hay là đang làm giá nữa.
-Đang đi to hay đi nhỏ á…chắc to rồi…đi to nhưng không nhiều bị nãy thấy ăn như mèo…_Mình tiếp tục điệp khúc ai oán.
-…_Vẫn không nghe thấy động tĩnh gì.
-Đuối quá không nói được lời nào hay là bị nói trúng quá nên đành im…chắc vậy quá ha…_Mình trở lại với giọng thực nhưng lại khá hí hửng.
-…_Người bên trong vẫn chưa chịu trả lời tiếng nào.
-Giờ không biết nên xuống trước hay đứng đợi xuống chung đây nữa…_Hụt hẫn, mình định bụng đứng dựa tường đợi Dì Linh bước ra vậy.
-Nên xuống trước…_Lần đầu tiên, bên trong phát ra tiếng nói nghe hơi có chút tức tối.
-Ừm…vậy xuống trước đây…_Mình chậc miệng bước xuống cầu thang, vừa đi vừa huýt gió gọi ma.
Nói chung mình cũng hơi lo chút đỉnh vì cứ nghĩ chắc đùa giỡn hơi quá trớn rồi, đụng ngay lúc Dì Linh đang bực mình có lẽ bởi vậy nên Dì mới không trả lời.Phù, không biết lát nữa Dì Linh đi xuống nhà thấy bản mặt mình Dì sẽ có phản ứng quá khích gì không đây, bắt đầu chút lo ngại rồi.
Nhưng tất cả mọi chuyện bắt đầu trở thành một mối lo thực sự như thường lệ khi sự việc chuyển biến xấu đi, nói không phải chứ từ sáng đến giờ trong mình cứ mãi day dứt một nỗi niềm sâu lắng rằng “sao hôm nay mọi chuyện êm xuôi thế nào ấy” và bây giờ cuối cùng thì mình cũng có câu trả lời.Biết sao không, vì khi mình vừa đặt chân xuống nền tầng trệt thì lập tức thấy Dì Linh đang từ nhà dưới đi lên, ngỡ ngàng và choáng váng mình lắp bắp nói.
-Sao…sao Dì Linh…dưới…dưới này…_Lưỡi mình cứng đờ vì mọi hình dung dần trở nên quá rùng rợn.
-Gì á ông…không dưới này thì ai canh Yến ông…_Dì Linh thản nhiên.
-Dì Linh…nhà mình…con mới nghe có tiếng…tiếng người nói trong phòng vệ sinh…_Mình tru tréo.
-Ờ…thì đúng rồi…_Dì Linh trả lời với giọng điệu vô cùng bình thường.
-Đúng gì chứ…ma…ma mà đúng gì…_Mình hối hả nắm tay Dì Linh.
Dì Linh thấy điệu bộ mình hớt ha hớt hải nên trong lòng vui sướng lắm, chẳng vội trả lời mà liền lúc lấy cây chổi ra quay quay quét quét kiểu vô cùng trêu người rồi cuối cùng lại dùng nó để chống chân giả vờ hướng sự quan tâm qua hướng màn hình tivi.
-Ma khỉ á…người bình thường mà ông ơi…_Dì Linh khịt mũi.
-Ủa…chị Chi về hả…nhưng tiếng đó đâu phải…nghe lạ lắm…ai oán lắm…_Mình vẫn chưa hiểu ra.
-Không…Yến á…_Dì Linh cười mỉm.
-Yến gì…Yến nào…đang chưng mà…_Mình chậm tiêu.
-Điên…bé Yên nhà Bác gái á…_Dì Linh kí đầu mình.
-Cái…cái gì…_Mình nín cả thở.
Cùng lúc đó, từ lưng chừng nửa số bậc cầu thang nối giữa tầng trệt và tầng hai, tiếng bước chân của một ai đó khẽ khàng vang lên thu hút ánh nhìn của cả mình và Dì Linh, lập tức chưa đầy 5 giây sau một dáng hình vô cùng quen thuộc từ từ lộ diện.
Và giống y như lời Dì Linh đã nói, là nhỏ Yến, Song Yến.

    Open

    Close