Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 104

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 104
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Không phải không đáng lo mà kỳ thật chuyện này mình lo như vậy là không thật sự đáng.Thói đời, chỉ vì cái bí mật cỏn con này của nhỏ Yến mà từ chiều hôm qua đến giờ mình mất ăn mất ngủ, trằn trọc suốt canh thâu giấc chẳng lành cứ sợ mọi sự rồi sẽ bị vỡ lỡ, nhưng chừng đó vẫn chưa là gì so với cái cảm giác vừa nảy sinh từ cuối tiết 1 đầu tiết 2 sau khi nghe cuộc hẹn của nhỏ Yến từ nhỏ bí thư, mình sợ muốn rụng rốn luôn cứ nghĩ lần này chắc là khó mà qua được vì nhỏ Yến hình như muốn làm cứng để cho mọi thứ ra ngô ra khoai hết.Thậm chí trong tích tắc mình còn suy diễn, nếu lát tan học về nhà mà nhỏ Yến qua kể hết những gì mà nó biết từ A-Z xảy ra giữa mình và cô Trang cho Dì Linh nghe thì mình định bụng sẽ chạy thẳng lên tầng thượng phi xuống đất luôn chứ làm sao sống nổi với cánh viễn cảnh ê chề ấy.Nhưng rồi lại nghĩ với tính nết lập dị của nhỏ Yến thì nhỏ chẳng cần phải báo trước làm gì nếu thực sự muốn làm tới bến, đằng này đã hẹn ra thì ắc hẳn chắc chắn sẽ cho mình một con đường sống hay đúng hơn là một con đường để sửa sai, một lối đi tuy không rộng và nhiều chông gai nhưng sẽ có khả năng lách qua được nếu “ngoan”.Lúc đó mình tin chắc đấy có lẽ là cơ hội cuối cùng rồi, nếu không làm nhỏ thực sự hài lòng bởi một vài lời hứa thì mọi chuyện coi như xong, cho đến khi đứng trước cửa phòng y tế cũng vậy, đầu mình đầy ắp những lưỡng lự về thái độ ứng xử khi gặp nhỏ, về cách bắt đầu câu chuyện và cả về đường lối van nài nếu mọi chuyện diễn biến theo một chiều hướng xấu xí hơn.Nhưng dè đâu cái bí mật của nhỏ lại buồn cười quá đỗi, thú thật là sau khi nghe xong mình không phải kiểu trong phim là trút được gánh nặng ngàn cân mà ngược lại hai vai mình như mọc từ đâu ra một đôi cánh, mình như muốn bay lên, bay thật cao, thật xa bởi những giải thoát.Nhẹ lòng lắm nhưng rồi mình lại phải chợt nghĩ, cái con bé này nó đâu phải hạng tầm thường tuy là nó chưa biết đến cái bí mật tày đình kia của mình nhưng mà chị nó biết, chị nó dù rất ghét việc nó hay đi chơi lông bông này nọ nhưng dù sao chị nó thì vẫn là chị nó, không chỉ thế chị nó còn là người vừa tận mắt chứng kiến cả việc mình và chị Chi ôm nhau ngay ngoài sân sau cách đây chưa đầy 2 ngày nữa mà, vậy nên bây giờ mà mình vui sướng trước mặt nó thì nó sẽ về kể cho chị nó nghe biết đâu chị nó lại cáu lên thì mình cầm chắc lưỡi dao, vả lại vẻ mặt nó lúc này trông hả hê lắm mà nói cho cùng thì cái chuyện nó đang dùng để đe dọa mình thực chất cũng đâu có tốt đẹp gì hơn đâu nhỉ, nếu lộ ra thì mình tuy không cần nhảy lầu nhưng cũng phải chịu khó mượn váy Dì Linh đội lên đầu đi học mất.
Sau một hồi im lặng nhìn ra cửa sổ, với gương mặt nghiêm trọng như đang bị ai đó tống tiền, mình quay sang nhìn thẳng mặt nhỏ Yến.
-Yến nói là Duy đã làm như vậy với Dì Linh…_Mình ngây thơ chày cối vì thiết nghĩ đến Dì Linh còn chẳng biết chuyện này thì sao mà nó biết được cơ chứ, mình nhớ rõ là đêm hôm đó chỉ có mình là còn thức thôi mà và nhà thì chỉ có mỗi hai người.
-Ừm…ông mò vú chị Linh…_Nhỏ Yến nhếch môi cười mỉa.
-…_Mình im lặng suy nghĩ.
-Đừng chối…tui chứng kiến mà…bởi vậy ông liệu mà biết cách cư xử đi…làm theo những gì tui nói nãy giờ…_Nhỏ Yến lại dồn mình.
-Chứng kiến gì chứ…nhưng Duy đâu có đâu…Duy đâu có làm vậy bao giờ…_Mình than thở.
-Chối sao…sáng bữa nhà tui chuyển tới cạnh nhà ông…Dì Linh chạy từ trong ra gần tới cổng la oai oái chuyện đêm hôm ông làm còn gì…quên à…_Nhỏ Yến hoạch toẹt.
-Cái…cái đó…hiểu nhầm…hiểu nhầm hết…Dì Linh chỉ hiểu nhầm Duy thôi…_Mình nhớ lại đầy đủ hết tất cả.
Thấy chưa mình biết ngay mà, chuyện hôm say xỉn chắc chắn là con bé này nó không hề chứng kiến tận mắt mà chỉ thông qua những gì nó nghe được từ cái lối suy diễn vô tội vạ của Dì Linh mà thôi, Linh không hề biết việc giấc khuya mình đã làm mà chỉ tình cờ chứng kiến chuyện mình đang chạm tay vào cái áo ngực xanh dương huyền thoại lúc thức giấc là liền gán ghép.
-Duy không có…Dì Linh giỡn thôi…chứ nếu chuyện đó xảy ra làm sao mà tiếp tục sống chung một nhà được…_Mình nhăn trán.
-Bây giờ ông nói gì chẳng được…chắc là trong đầu ông nghĩ đố tui đi hỏi chị Linh mà chị ấy dám trả lời là có chứ gì…ông nghĩ những chuyện như vậy phụ nữ ngại không dám thừa nhận trước người khác…với lại vì chị ấy thương ông đúng không…đừng qua mặt nhau…_Nhỏ Yến phân bua, hóa ra bây giờ Dì Linh lại thành bên bị hại vô cùng đáng thương còn mình là ác ma đội lốt “mặt đù” giả nai.
-Duy không có…_Mình thở dài lần nữa.
-Tui không cần biết là có hay không…đừng nghĩ chuyện này tui sẽ hỏi chị Linh…không đâu…tui sẽ kể cho mẹ tui…chị tui…cho hàng xóm nghe mà thậm chí nếu gay go quá thì chẳng cần phải kể ở nhà làm gì…tui kể cho mấy bạn trong lớp nghe…lúc đó thì ông hiểu rồi nhỉ…_Nhỏ Yến bước lại ngồi xuống ghế cạnh tường ra vẻ “cửa trên”.
-Yến nghĩ tụi trong lớp sẽ tin Yến à…_Mình bắt đầu nhoi lên tìm lối thoát.
-Tin chứ sao không…tụi nó biết chị Linh xinh cỡ nào mà…gần gũi với ông cỡ nào mà…lại chẳng có huyết thống gì…chí ít nếu không tin thì cái gông này cũng sẽ theo ông cả đời…nghĩ đi…_Nhỏ Yến đúng thật rất sỏi đời.
-…_Mình không còn biết nói gì nữa vì nhỏ tinh vi quá thể.
-Tui đâu ép ông làm gì đâu…ông chỉ cần giữ mồm giữ miệng…không muốn nói dối thì cứ tránh mặt mẹ tui là được…chỉ có thế…_Điệu bộ hình như nhỏ Yến cũng sợ việc mình lật kèo cảm tử.
-…_Mình cắn răng như đang bị thôi miên trước cái cửa thoát gần kề.
-Sao…cần nghĩ thêm chứ gì…được…vậy từ đây tới tối…tối đi học về tui sẽ gọi cho ông…tui biết số ông…không nghe máy hay nghe máy mà vẫn không có hồi đáp thích đáng thì ngày mai…ông biết rồi đó…_Nhỏ Yến cán đích xong không để mình nói thêm gì mà quay lưng đi thẳng ra ngoài.
-…_Mình thì vẫn lờ đờ ngồi đó thêm lúc nữa.
Tưởng tránh được vỏ dưa chị Nhi thì gặp ngay vỏ dừa nhỏ Yến, tránh được bí mật tày đình thì gặp ngay cái kiểu chụp mũ không thương tiếc này, đúng thật là tình cảnh ngang trái chẳng biết đường nào mà lần nữa.Mình rất thích Bác Gái, Dì Linh cũng thích, bác thật sự rất tốt và quan tâm tới chúng mình, có gì cũng đem qua cho lại còn thường xuyên hỏi han tình hình đủ thứ ấy vậy mà giờ lại mắc vào gông này, phải lánh mặt Bác Gái thật sự mình rất buồn nhưng cũng phải đành chịu.Rời khỏi phòng y tế vào lớp học 2 tiết cuối mình cố tỏ ra thật bình thường, mỗi khi vô tình chạm mặt nhỏ Yến dù muốn dù không mình nhanh chóng lãng đi như không nhìn thấy mà chỉ dám trăn trối từ trong tim bởi một nỗi đau vô hình.
Tan học, mình vào chỗ gửi xe ở góc khuất trong hẻm gần trường, lấy xe phóng thẳng ra hàng bột chiên gần đó ngồi ôm điện thoại.
Mình: Giờ con qua nhà cô luôn nha…
Cô Trang: Ừm…sáng giờ Cô ở nhà mà…con qua đi…
Chẳng thể ngồi mà đợi bột chiên vì lúc nào cũng vậy cứ tan học là quán rất đông, tìm được chỗ ngồi như mình đã khó bởi có nguyên một đám lớp dưới đang hí hửng tán dốc đến sau thòm thèm như muốn khiêng cả cái xe bột đi luôn vậy, đứng dậy lấy xe mình hướng về nhà cô Trang mà đề ga lướt vội.Qua những con đường quen thuộc đã lâu không tới để đến với cái ngõ rộng toành hoanh có cây cột đèn màu đen thoạt nhìn vô cùng cổ kính đứng sừng sững ngay trước, mình đi thẳng vào trong rồi khẽ thắng xe dừng lại trước một ngôi nhà với cái cổng cao cao vừa mới được sơn mới, bóng loáng.Khu nhà cô Trang cũng yên ắng hao hao khu nhà mình nhưng lại cực ít nhà vì nhà nào nhà nấy đều to và hơi cách nhau một quãng.Bấm chuông, mình lờ đờ mắt nhìn quanh quẩn bởi chẳng hiểu sao bây giờ trời đang đứng bóng mà không khí quanh đây mát mẻ lắm thay mà ngẫm lại nói chung cũng đâu có nhiều cây bằng khu nhà mình, đến lạ.Độ chừng 30 giây sau, cô Trang từ trong nhà đi ra với một dáng điệu ung dung nhưng híp mắt cười.
-Vào nhà đi Duy…Cô vừa đi chợ về…dắt xe vào nhà là Duy tới luôn đó…_Cô Trang mở cửa cổng cho mình.
Mình cười với Cô rồi lẳng lặng dắt xe vào trong sân xem chừng dựng ngay bên hông sợ ai đó để ý trông thấy biết nhà có người lạ nhưng thật may cô Trang còn cẩn thận hơn cả mình.
-Duy dắt xe vô nhà…còn không thì con đẩy ra hẳn đằng sau đi…cạnh bồn hoa…chỗ đó mát lắm…_Cô Trang cười trước điệu bộ lo lắng không đâu của mình.
-Dạ…_Mình gật đầu rồi nhanh chóng đẩy xe ra sau.
Cẩn thận không bao giờ là thừa vì nếu ai là độc giả lâu năm đều nhớ rằng Dì Linh biết nhà cô Trang và cũng đã từng tới đây một lần để kiếm mình rồi, chỉ có điều là không thấy thôi nên phòng hờ lỡ đâu có việc gì gấp trời xui đất khiến sao đó Dì Linh lại tới đây một lần nữa mà trông thấy xe mình ở nhà cô Trang, một đứa con trai và một phụ nữ không quen thân không lí do lại ở cùng nhau thì khả năng sống sót của mình là không phần trăm.Sắp xếp mọi thứ đâu vào đó, mình bước chậm rãi về hướng sân trước để vào nhà khi đã thoáng thấy cô Trang vừa xuống bếp thông qua cánh cửa sổ bên hông.Mọi thứ trong nhà vẫn vậy, vẫn được sắp xếp y như lần gần đây nhất mình tới chơi từ bàn cho tới ghế và cả bức tường dày đặc những ảnh là ảnh của Cô, của chị em My nhưng có một vấn đề vô cùng bất cập ở đây là trong số những khung ảnh đang được treo trên bức tường ấy có duy nhất một tấm chụp theo lối bán thân kích thước khá lớn ghi lại hình ảnh My đang mặc đồng phục trường với ánh mắt đăm đăm đầy nghiêm nghị như đang ngồi ngay đó mà nhìn thẳng về chiếc ghế sô-pha dài đối diện, trông khá quái nên có lần khi đang ái ân với Cô Trang ngay trên ghế mình đã thoáng giật mình khi trông thấy và cứ được đà lúng túng suốt buổi vì không đẩy ra được khỏi đầu.Bước lại nhìn ngắm cái bờ tường “kí ức” ấy, mặc dù để ý rất kĩ nhưng tuyệt nhiên mình chẳng thấy bất kì khung ảnh nào của Ba My dù là nhỏ nhất được treo cả, vụn vặt chợt nhớ lại với riêng Cô Trang thì chị em My luôn là gia đình, là con của Cô mặc dù không cùng huyết thống, không liên hệ quá nhiều về mặt gắn kết tình cảm nhưng lại có những kỉ niệm không thể nào xóa bỏ mà Cô đã có dịp tâm sự với mình cũng ngay trên chiếc ghế sô-pha vải màu cà phê sữa kia.
Cắt đứt dòng thơ thẩn của mình, cô Trang từ dưới bếp bước lên nở nụ cười tươi tỉnh, ít lâu không gặp Cô ốm đi nhiều nhưng lại chẳng xanh xao như phụ nữ giảm cân thường thấy mà trái lại trông khá gọn gàng và hơi khác lạ so với lúc trước, chắc có lẽ cũng bởi tại vì Cô đang mặc quần jean áo thun chăng.
-Duy ăn trái cây đi…đợi Cô vào thay đồ xíu…_Cô Trang bước lại đặt dĩa trái cây xuống mặt bàn với nụ cười niềm nở như đã kể.
-…_Mình gật đầu lễ phép sau khi Cô đã quay lưng đi lên phòng.
Cũng chẳng lâu la gì vì tích tắc sau là Cô đã xuất hiện ngay trước mặt mình với một chiếc váy liền thân hoa hòe nhưng hợp dáng, đúng thật là Cô đã giảm cân khá nhiều khi soi phần bắp chân không còn tròn như xưa và phần bụng dư cũng đột nhiên biến đâu mất chắc có lẽ vì chế độ ăn quá khắt khe của khổ chủ, cũng tốt càng ốm càng chắc người chứ có sao đâu.
-Cô tưởng chiều Duy mới qua…_Cô Trang ngồi xuống cạnh mình trên chiếc ghế sô-pha dài thong thả dựa lưng vào đệm ghế.
-Nay con được nghỉ học thêm…con tan học là qua đây luôn…_Mình thật thà.
-Ừm…Cô cũng đoán vậy…Duy ăn cơm luôn nha…để cô vào bới cho…_Cô Trang cầm tay mình.
-Dạ thôi…nãy ra chơi con có ăn tô cháo trong trường rồi…mà Cô mới đi chợ về mà nấu nhanh vậy ạ…_Mình cười nhẹ.
-Hả không…làm sao nấu nhanh vậy được…sáng Cô có đi rồi mà lúc nãy thấy thiếu nên ra mua thêm thôi…bình thường Cô ăn có một mình mà nay có Duy tới chơi nên…_Giọng Cô Trang cứ như của mấy chị tổng đài viên ngân hàng, rất trơn tru và ngọt ngào.
-Dạ…Cô đói thì vào ăn trước đi ạ…con trái cây được rồi…_Mình gật đầu.
-Không…Cô ăn rồi…à hôm thứ 7 Duy gọi lúc đó Cô cũng muốn gặp Duy lắm mà tại có công tác đột xuất…_Cô Trang đi xuống chỗ tủ lạnh lấy nước ngọt mời mình, chậm rãi nói.
-Dạ…con hiểu mà…tại bữa đó con về sớm với lại lâu không gặp Cô…nên con gọi…_Mình đón lấy các chai lọ từ tay Cô.
-Vậy sao Cô nhắn tin không thấy trả lời lần nào vậy…_Cô Trang gật đầu rồi chợt liếc nhẹ mình.
-…_Mình hơi cúi đầu né tránh.
-Cô đùa đó…Duy bận học thì chăm chỉ là đúng…Cô nhắn mà tin gửi đi được là Cô cũng an tâm rồi…_Cô Trang đặt tay lên vai mình.
-Con xin lỗi…thực thì con hay để điện thoại im lặng lắm…Cô nhắn con không thấy lát sau mới…_Mình lắp bắp giải thích.
-…_Cô Trang không vội nói gì, chỉ cười nhẹ nhìn ra cửa với nét mặt thoáng buồn.
-Tại con không biết trả lời tin nhắn như thế nào nữa…_Mình cúi đầu lí nhí.
Mấy ai hiểu được cái cảm giác khi có “bạn tình” hơn tuổi, nếu một nếu hai thì còn có thể dễ dàng chấp nhận và cho qua khi ánh nhìn thiếu thiện ý từ xã hội chiếu rọi và soi xét nhưng đằng này lại quá nhiều, và cũng vì quá nhiều nên mới phải lén lút, vừa khó xử cho mình lại vừa khó xử cho đối phương, hơn thế nữa mình và cô Trang tính ra cũng là mối quan hệ rào cản khuôn phép, tôi-mẹ bạn đâu dễ gì thoải mái được với nhau.
-Ừm…Cô hiểu Duy mà…không sao đâu…mỗi lúc nhắn tin cô cũng ngại lắm…cứ lúng túng sao đó…_Cô Trang gặn cười nắm tay mình.
Cảm giác cứ như thế tự nhiên nảy nở giữa bầu không khí yên ắng và trong lành của ngôi nhà, mình không nói thêm gì mà cứ để những nỗi niềm cảm xúc bắt đầu từ những cử chỉ quan tâm ấy đẩy đưa khi bất chợt mình nhích lại gần rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô, cái hôn nhanh và phớt qua tuy đơn giản nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa bởi nó luôn là yếu tố quan trọng nhất khiến cho bức tường vô hình thường trực giữa mình và cô Trang mỗi lần gặp mặt như tan biến trong khoảnh khắc.Không còn những ngại ngùng, những mặc cảm tự ti phát sinh từ những nghĩ suy của miệng đời ác cảm, lúc này trong mắt mình và Cô Trang chỉ còn tồn tại duy nhất đối phương với những ham muốn tột bậc về thể xác và quyến luyến hết mực về tinh thần dành cho nhau vì đơn giản ai trong cả hai cũng thèm khát được sống đúng với những cảm xúc của bản thân lúc đó.Không ai bảo ai, chỉ với những nhẹ nhàng những quan tâm cần thiết là đã quá đủ để hai đôi môi ấy lại hồ hởi tìm kiếm nhau rồi nhanh chóng cùng hòa chung một nhịp không rời.
Giữa cái nhộn nhịp của Sài Gòn, những thăng trầm bộn bề lo toan và hơn hết là nét hối hả của ngày đầu tuần tuy vừa mới bắt đầu nhưng đã thấy nặng trĩu hai vai, con người ta lúc đó thường muốn được ước thời gian trôi thật nhanh, thật nhanh để có thể quay về với những hoạt động vui chơi, giải trí của ngày hôm qua nhưng mình thì trái lại, trong con hẽm thưa thớt nhà này và những ngọt ngào mà cơ thể mình đang tận hưởng thật không phải chuyện đùa, bởi kiếp đời quần xanh áo trắng đâu mấy khi miệng bạn được đôi môi mỏng trơn và ấm nóng của một người phụ nữ quyến rũ và đầy lôi cuốn quấn lấy không nỡ rời, đôi tay được dịp thoải mái mân mê dò xét khắp cơ thể đối phương với uy quyền không hạn chế và hơn hết là những tiếng thở, những nhịp đập ái ân trọn vẹn chưa từng thấy, mà dù có “thấy” thì cũng khó mà tưởng tượng được bản thân là người trong cuộc.
Nụ hôn thật dài và sâu cuối cùng cũng kết thúc bởi những màn thở ì ạch và khó khăn, không để phí một giây nào mặc dù cơ thể vẫn đang còn hổn hểnh hít khí trời, thật nhanh mình đưa cả hai tay luồng từ cổ áo Cô Trang xuống vị trí hai trái đào to vạch ra để nhìn ngắm chẳng khác nào một vận động viên bơi lội nhớ vị lợ của thứ nước hồ bơi quen thuộc, nơi mà anh ta vẫn luôn xem là nhà.
Có lẽ như mình đã nói ở trên, vì giảm cân hay vì chế độ ăn hợp lí mà cơ thể cô Trang khá cân đối khiến mình không khỏi ngỡ ngàng và thắc mắc về độ săn chắc đáng nể của hai vật tròn lẳn vừa được khai quật và đã một thời gian không gặp.Chúng khiến mình lúng túng đến cái độ mà thao tác tay cũng chậm hẳn đi, thậm chí ngay đến hành động cúi đầu xuống liếm nhẹ hai ti cũng trông rụt rè đến đáng thương vì lạ lẫm.Cô Trang không nhận ra được sự ngạc nhiên của mình về sự thay đổi hình thể quá lớn lao của cô mà chỉ đơn giản nghĩ rằng có thể là do độ hẹp của cổ áo nên mình mới khó khăn trong việc tiếp cận bởi vậy nên tích tắc sau khi thấy thái độ của mình, cô liền dùng tay vạch cổ áo ra thật xa rồi cố gắng ngã người dựa lưng vào ghế để cả bầu ngực lộ hoàn toàn ra trước mặt mình, ngay cả đầu nhũ cũng chìa ra hơn hẳn.
Tiếng hơi thở và tiếng rên rỉ ngày một lớn hơn đến mức có thể nghe rõ mồn một từ ngoài sân thì đột nhiên trong cái ái ân khôn cùng đó, từ bên dưới bụng mình chợt có cảm giác tưng tức khó chịu không thể tả, hơi hoảng mặt mình rời khỏi bầu ngực cô Trang để khẽ cúi xuống ngó qua tình hình sau đó liền quay lại với công việc đang bỏ dở.Mình không chú ý nhiều vì muốn mọi thứ thật tự nhiên, không thể để cho bất kì cảm giác bối rối nào làm phiền cả hai những lúc này, nói cho rõ khoảnh khắc vừa rồi mình nhìn thấy đơn giản chỉ là do tay cô Trang chẳng biết từ lúc nào đã kéo khóa để tiến vào lôi cu cậu của mình ra nhưng vì quá vội nên nó hơi kẹt ở phần đũng quần khiến mình thấy tưng tức mà thôi, chỉ thoáng qua nên sau đó mình và Cô ai làm việc nấy không đả động ngôn ngữ nhưng cả hai đều có thể hiểu những xúc cảm mà bản thân đang mang lại cho đối phương.
Năm phút trôi qua khi mà nhịp điệu hơi thở đã tăng lên đáng kể và tràn lan khắp cả phòng khách của căn nhà, cô Trang không nói không rằng vội vàng tách người khỏi mình và ngồi thẳng dậy, lúc đầu mình nhưỡng tưởng cô chắc bận việc gì đó kiểu như lúc nãy đặt lửa trên bếp chưa tắt và bây giờ chợt nhớ ra chăng nhưng không, tất cả mọi chuyện đều có nguyên do và nguyên do của chuyện này là một chuỗi những hành động ngay sau đây.Cô hấp tấp nhìn mình rồi khẽ khàng nâng chân mình lên trên ghế, tháo dây nịt cộng khóa quần rồi kéo tuột chiếc quần xanh cùng quần sịp của mình ra khỏi người qua cả hai mắt cá rồi vứt hờ sang ghế trống bên kia rất nhanh chóng, tìm vị trí thích hợp rồi lẹ làng như đám cháy cần nước cô Trang vội vã quỳ đè lên hai chân mình sau đó nhoài cả thân trên về phần hạ bộ của mình, nhẹ nhàng đưa cu cậu của mình chui sâu vào vùng miệng để…nói kiểu hơi bình dân là “mút chùn chụt”.
Từ đầu đến giờ hầu như mình luôn là người chủ động, mặc dù không thể nhớ để kể hết tất cả những ái ân lúc đó nhưng mình thề là như thế, luôn chủ động trong tất cả nhưng đến giờ phút này thì trái ngược hết, mình chỉ biết ngồi đơ đơ sau đó run bần bật.Đơ từ lúc Cô Trang bắt đầu ngồi thẳng dậy rồi đưa hai chân mình lên ghế, run khi đầu khấc của thằng nhỏ bị liếm lấy liếm để và mút không ngớt dọc thân xuống tận gốc đến mức mà đôi khi trong cái lạc cảm nhục dục đó mình cố gắng cong người tránh sự tác động từ đầu lưỡi cô bởi vì nhức nhối nhưng vẫn không sao né khỏi.
Nói là vậy nhưng mình vẫn luôn mong cho cái cảm giác bồng lai tựa như đang quan hệ đó tiếp tục mãi thôi chứ chẳng nên dừng lại bởi một cuộc gọi khá vớ vẩn từ đâu tới.Mình nghe, mình nghe chứ, nghe thấy tiếng điện thoại rung khấp khởi từ trên bàn nhưng vẫn giả vờ không hay biết cho đến khi thình lình mọi xúc cảm chợt tan biến.
-Duy…hình như con có điện thoại…_Cô Trang ngước đầu lên thì thầm.
-Dạ…con đâu nghe thấy gì đâu…_Mình giả vờ tránh né.
-Cô nghe rung mà…_Cô Trang tách người ra khỏi mình, ngồi dịch sang một bên.
Bức bối, mình chòm người tới với tay lấy chiếc điện thoại đang úp ngược màn hình trên bàn với gương mặt cực nhăn nhó vì vừa khi sắp đạt tới đỉnh điểm khoái cảm thì liền bị cản trở, còn định bụng sẽ quát thẳng nếu đó chỉ là cuộc gọi nhầm số nhưng dè đâu “Người cản trở A” đó lại chính là Dì Linh.
Mình: A lô…con nghe…
Người cản trở A: Duy đang đâu đó…
Mình: À con…con đang ngồi với bạn…chiều con học thêm không về ăn cơm trưa đâu…
Người cản trở A: Ngồi với bạn là ở đâu…gần trường hả…
Mình: Dạ hông…xa…xa lắm…bên quận 10 lận…Linh đang đâu…
Người cản trở A: Ủa…vậy hả…tốt quá…ha ha ha…
Mình: Tốt gì…cái gì tốt…
Người cản trở A: Thì xe hư rồi…đang bên khách sạn quận 5 nè…lại chở Linh qua quận 3 dùm đi…
Mình: Hả…gì…con hả…con…nãy nói lộn…con bên Tân Bình lận…
Người cản trở A: Thôi…đừng c
Người cản trở A: Thì xe hư rồi…đang bên khách sạn quận 5 nè…lại chở Linh qua quận 3 dùm đi…
Mình: Hả…gì…con hả…con…nãy nói lộn…con bên Tân Bình lận…
Người cản trở A: Thôi…đừng có xạo…nãy noi quận 10 giờ bên Tân Bình…không muốn chở thôi…biến đi…
Mình: Con…con bên Tân Bình thật…
Người cản trở A: Biến…
Tút…tút…tút…
Mình không để bụng lắm vì thỉnh thoảng Dì Linh cũng hay có những cuộc điện thoại không đâu vào đâu như thế này mỗi khi mình không có mặt ở nhà nhưng chán nhất là lần này lại không phải lúc, ngoài sự tức tối vì bị phá bĩnh ra thì cơ thể mình còn tồn tại những tức tối rất khó để có thể giải thích thành lời.Xe Dì Linh hư, mình thực cũng hơi chạnh lòng tí nhưng thiết nghĩ Linh cứng rắn và can trường lắm thiếu gì cách để giải quyết trong tình huống này mà nhớ lại thì có lần chuyện như vầy cũng từng xảy ra, Linh cứ việc quăng xe ở khách sạn rồi bắt taxi về nhà thôi.Úp màn hình điện thoại lên bàn một lần nữa với ước áo làm ơn đừng có ai call vào lúc này nữa dùm, mình lại ngã người ngồi ra ghế lặng lẽ nhìn cô Trang.
-Cái bé mà bữa qua đây hả…Dì con hả…_Cô Trang cười nhẹ nói.
-Dạ…xe hư…_Mình gật đầu.
-Đang đâu mà hư xe…rồi có sao không…_Cô Trang tròn mắt quan tâm.
-Không sao đâu Cô…lát là Dì bắt taxi đi ngay mà…chắc là gọi báo…_Mình lắc đầu chán nản.
-Ừm…à quên…Cô xuống bếp tắt lửa…_Cô Trang nói xong liền đứng dậy chỉnh chu quần áo đi xuống nhà dưới.
Mình cứ ngồi đó thừ người chống cằm vô tư lự đợi Cô Trang mãi chừng hơn 3 phút sau Cô mới đủng đỉnh từ bếp bước lên với vẻ mặt khá tươi tỉnh, ngồi xuống ghế và ngay sát bên mình.Đứng thẳng người dậy rụt rè chìa tay mình lại tiếp tục màn dạo đầu ban nãy, mân mê bầu ngực bên ngoài chiếc áo rộng cổ mỏng manh để khiến cô Trang nhanh chóng phải thụ động đưa tay ra cầm cu cậu của mình vuốt nhè nhẹ sau khi nó đã quay trở về trạng thái rũ rượi hoàn toàn bởi cuộc điện thoại oái ăm ban nãy.Mất tới gần tới 5 phút sau thì mình mới quay lại được với trạng thái căng thẳng hoàn toàn, chỉ chờ có thế thì lại chẳng nói chẳng rằng cô Trang hấp tấp cúi người xuống, quỵ một bên gối chân trên sàn nhà nhanh chóng ngậm chặt thằng nhỏ khiến mình không kịp trở tay.
Mọi thứ lúc nãy vừa mất đi thình lình quay về với chốn cũ, với nỗi niềm sơ khai ban đầu khấp khởi, mình lại được dịp thỉnh thoảng giựt người vì từng dòng điện lan tỏa từ bụng dưới lên tận từng sợi tóc trên đỉnh đầu.Hai bắp chân mình cuộn lên và căng ra hết cỡ vì lạc khoái, thằng nhỏ cũng dần tiến tới cột mốc cương cứng nhất có thể vì những cảm xúc của va chạm, của ma sát đột nhiên bay mất mà thay vào đó là sự sung sướng chất ngất từ bên dưới háng chân.Sự lạ lẫm đó cùng với độ ấm nóng ngày một tăng ở đầu khấc khiến cho mình mặc dù đã cố gắng nhưng vẫn không sao kiểm soát được tình hình nữa, cơ thể mình run lên bần bật cùng với những tiếng rên khe khẽ đều đặn phát ra từ vòm họng.Cô Trang hơi liếc mắt nhìn mình dò ý rồi nhanh chóng rời miệng, đưa cu em của mình ấn chặt vào lòng bàn tay vộc đều đặn, chưa đầy 5 giây sau mình trân người bắn từng dòng tinh khí trắng đục đặc sệt vào lòng bàn tay cô Trang.
Vẫn còn hơi tê rân, mình nằm dài ra ghế khi cô Trang nhanh chóng lấy khăn giấy để sẵn trên bàn lau nhẹ phần hạ bộ cho mình rồi sau đó bụm tay đi thẳng xuống nhà bếp.Mình lờ đờ mắt cứ mê man chẳng ngủ được mặc dù đầu óc thì vẫn trống rỗng chứ chẳng có suy nghĩ điều tiết gì cho căm căn bản là nằm chỉ để đợi cô Trang lên thôi nhưng chẳng hiểu sao lại lâu thế.
-Duy ngủ hả…có đói chưa…chín hết rồi…đói thì cô dọn ăn nha…_Tiếng cô Trang ngày một gần.
-Dạ chưa…con không đói…Cô đói hả…_Mình ngồi nhanh dậy bởi cũng hơi mắc cỡ vì đang nude.
-Cô không…mệt thì ngủ đi Duy chứ sáng mới học về mà…_Cô Trang bước tới ngồi ngay cạnh mình như ban nãy.
-Dạ không…con đâu buồn ngủ đâu chỉ là hơi mỏi lưng nằm lát thôi cô…._Mình cười.
-Ừm…_Cô Trang gật đầu.
Ngồi thẳng người dậy vươn vai để các khớp xương đỡ mỏi, mình nhích người đưa chân qua rồi sau đó lạnh lùng dạng háng ân cần ôm chằm lấy Cô Trang từ phía sau khiến Cô thoáng ngạc nhiên thỉnh thoảng còn quay đầu lại bối rối nhìn mình.Từ tốn và chậm rãi, mình đưa hai tay luồn vào hai vai áo rồi nhẹ nhàng kéo chúng lên nhưng dù cố gắng đến đâu thật vẫn không thể khiến chúng di chuyển màu sắc và lãng man như mong đợi có lẽ vì tuy được làm với chất liệu trơn nhưng ngược lại thiết kế áo lại hơi bó sát đâm ra vô cùng khó cởi bỏ.Nắm bắt được suy nghĩ của mình, cô Trang lẳng lặng đứng lên níu hai vai áo sau đó kéo hẳn xuống tới gần hông rồi thả tuột qua hai khủy chân vô cùng dễ dàng.

-Cô…còn…còn…_Mình lẹ làng lên tiếng khi thấy cô Trang đã ngồi xuống ghế trở lại.
Ngồi trên ghế khẽ quay mặt nhìn lại phía sau, cô Trang cười mỉm chi với mình rồi sau đó lại xoay người với tay về sau lưng cởi bỏ nốt chiếc áo nịt ngực vứt sang ghế trống bên kia, chung số phận với chiếc quần dài xanh ban nãy của mình.
Hơi ngước nhìn về phía sau dò ý, cô Trang nhận được ánh mắt vẫn còn đang chứa đựng rất nhiều sự chờ đợi của mình nên đành chiều ý, cuối cùng Cô lưỡng lự kéo tuột chiếc quần lót viền ren đang cố gắng bám víu trên từng thớ thịt sau mông rời hẳn háng chân với địa điển đáp chuyến là mặt đất.
Nhưng lần này cô Trang không tiếp tục quẳng nó sang bên ghế trống nữa mà vẫn để nó nằm yên trên sàn, không phải là không trân trọng quần áo mà đơn giản vì cô cứ mãi dùng tay cố gắng che đi phần bím vừa lộ tồng ngồng ra trước mắt mình mà quên khuấy đi cái hành động tưởng chừng như đã quá quen thuộc đó.Khéo léo che chắn để ngồi xuống ghế trở lại, cô Trang quay sang cười nhẹ bằng đôi mắt to tròn hơi né tránh không phải vì cô lạ lẫm với việc thoát y trước mặt mình mà đơn giản có lẽ vì trời lúc này đang trưa, sáng rõ đến mức mặc dù rèm cửa trong nhà lúc này hầu hết được kéo phủ nhưng mọi đường nét trên cơ thể cô vẫn được lột tả chân thực và hoàn hảo đến cái độ như thể mọi tia nắng mặt trời đang cố len lỏi vào trong phòng khách như muốn nhìn ngắm cái thân thể mỹ miều và đầy mới lạ lẫm này.
Nín thở để cố giữ sự chủ động và tự nhiên trong cử chỉ, mình nhích người ra khỏi ghế đứng thẳng dậy trên sàn nhà mà hai tay tự lúc nào đã luồng vào hai eo của Cô khẽ níu nhẹ, hơi giật mình cô Trang chỉ biết răm rắp thụ động làm theo ý mình với sự chậm chạp, rút rè đáng bàn cãi.Trong tích tắc, mình kéo Cô nhỏm người dậy quay phần mông về phía hạ bộ của mình để Cô có thể chống tay trên mặt ghế rồi lẹ làng đưa nhanh thằng nhỏ vừa mới cương cứng chưa lâu vụt tới chà sát đều đặn từ hai mép thịt của chiếc bím đã khô nước và cả phần háng chân hơi rít rất hấp tấp khiến cô Trang bắt đầu thở hơi ra khe khẽ và đôi lúc còn rung nhẹ người bởi vì bị kích thích quá đột ngột.
Kiên nhẫn chờ cho đến khi phần đầu khấc có cảm giác trơn tru đôi chút, mình lập tức ấn nhẹ người về phía trước đưa thằng nhỏ dũng mãnh hồ hởi xé toạt cửa mình của Cô ra làm đôi, tách nhanh hai mép thịt sang bên để ngày càng tiến vào sâu hơn trong cái bím hãy còn khô chưa thực sự ẩm ướt hoàn toàn khiến cô Trang phải nhăn mặt vì khó chịu và rên khe khẽ.
Chậm chạp nhưng chắc nịch, mình áp phần hạ bộ thật sát vào phần mông của Cô để mọi thứ gần như không còn kẻ hở làm cho thằng nhỏ lút cán tiến vào quá sâu bên trong bím khiến cơ thể Cô Trang run lên bần bật, căng thẳng đến độ phải liên tục nghiến chặt răng đầy chịu đựng.Hết mức có thể và phần hạ bộ cũng dính chặt vào nhau khá lâu, mình cảm nhận được toàn bộ từng sự đè nén và co bóp mãnh liệt của từng thớ thịt sâu bên trong phần bím cô Trang đến mức tưởng chừng như đầu khấc trên đỉnh đầu thằng nhỏ gần như bị nuốt chửng.Thiết nghĩ đã đến lúc, thu người về phía sau và cũng khác hẳn với lúc ban đầu, mình kéo nhanh thằng nhỏ ra khỏi cái nơi ấm nóng ấy mang theo một tràn nước đùng đục chảy rỉ từ bên trong ra khỏi cửa mình của cô Trang rồi xuống dọc một bên háng chân đồng thời khiến cơ thể của cô liên tiếp giật nảy.Thở mạnh và thở rất nhiều, phần đầu của cô Trang gần như đổ gục xuống nệm trong khi phần chân cũng có dấu hiệu chùn xuống để hai đầu gối tựa lên phần mép nệm ghế chống đỡ cả thân người.Mọi thứ dần ổn định, không vội vàng mình đưa cả thân người ôm chầm phần eo Cô từ phía sau rồi nhẹ nhàng lách hai tay lên xoa bóp phần ngực của cô Trang ra điều quan tâm lắm đồng thời không nói không rằng tiếp tục đưa thằng nhỏ lại gần cửa mình cô một lần nữa để ấn nhẹ vào, lần này thì trơn tru và không còn qua nhức nhối như lần trước.Dịch chuyển hai tay về phần hông cô Trang, mình nắm chặt chúng lấy đà rồi bắt đầu nhịp từ từ phần bụng dưới về phía mông cô để cả hai dần quen với nhịp điệu sắp tới.Ban đầu chỉ là những tiếng “…nhót…nhép…” khi phần bím đẫm nước của Cô phải căng ra chịu sự dày vò của đầu khấc cu cậu mình nhưng dần dà chúng ngày một to và mạnh hơn khi âm thanh “…tạch…tạch…” vang lên đều khắp căng phòng bởi hai phần háng chân va chạm gián tiếp vào nhau quá nhiều, thêm nữa là mặc dù giảm cân nhưng phần mông cô Trang chỉ săn chắc hơn chứ không hề nhỏ đi tẹo nào.Mọi chuyện cứ tiếp diễn cũng phải gần 5 phút sau, mặc dù đê mê và lạc khoái lắm nhưng từ từ cả hai đều có cảm giác mỏi nhừ vì đều phải đứng khụy mà nhất là mình, có điều lạ là tuy hai chân cứ như được dịp rã rời nhưng ngược lại độ bình tĩnh và kiên trì của thằng nhỏ chẳng hiểu sao lại như được nâng lên một bậc mặc dù nó chịu tác động rất nhiều từ sự co thắt bím của cô Trang lại thường xuyên có cảm giác tức tưởi mỗi khi phải vào sâu trong cái nơi ấm nóng ấy nhưng lại chẳng hộc tốc buông xuôi như mọi khi mà chỉ đơn giản là một khúc thịt nung núc đang hết mình mang lại cho thân chủ tất cả các xúc cảm mãnh liệt của tình dục, đoán chắc có lẽ là do trước khi đứng đây mình đã bị “out” một lần nên mới có cảm giác “lâu bền” như thế này.
Và cũng thật may mắn là tinh thần quật khởi đó vẫn tiếp tục duy trì một lúc lâu sau khi mình gần như tê cứng hai chân để đi đến quyết định chuyển sang một tư thế thoải mái hơn.Đẩy thật mạnh phần bụng dưới về phía trước vài ba cái để thằng nhỏ và cái bím ẩm ướt va chạm với nhau thành tiếng thật kêu “…bạch…bạch…”, mình đột nhiên chững lại rồi vòng tay ra phía trước ôm đỡ phần bụng dưới của cô Trang sau đó từ từ nhích cả thân người gần hơn về phía chiếc ghế sô-pha dài mà Cô vừa chống tay để cả hai cùng đáp xuống ở tư thế nghiêng sao cho hai bộ phận nhạy cảm nhất vẫn dính chặt vào nhau.Mọi thứ diễn ra thật êm đẹp khi gương mặt trái xoan vẫn đang mướt mồ hôi nơi vầng trán của cô Trang thoáng nở nụ cười mỉm chi như thể thầm nhủ “Nhóc này…hôm nay nhiều trò quá!”.Ở cách hạ cánh này mình thực sự không muốn nằm song song với Cô vì nếu vậy thì hai chân mình lại phải cử động nhiều hơn nếu tiếp tục quan hệ, kèm theo với việc phạm vi hoạt động thực sự bị rút ngắn bởi khoảng trống nệm ghế đã bị thu hẹp hoàn toàn mặc dù cô Trang đã cố gắng nằm thật sát ra ngoài rìa ghế.Nín thở lấy hơi, mình xoay người chậm chạp ngồi dậy tìm vị trí thuận lợi nhất ngay dưới phần mông cô Trang sau đó lại bắt đầu nhấn thật nhanh, thật mạnh phần hạ bộ để thằng nhỏ lại xé toan và chui tọt thật sâu vào bên trong cửa mình của Cô chỉ tích tắc.Trái lại với suy nghĩ của mình, vị trí này thật sự rất hợp lí và hoàn hảo cho những cú thúc chắc nịch và mạnh mẽ dễ dàng bùng nổ, và cũng không quá khó khăn để đẩy nhanh tốc độ khi quan hệ đạt đến cao trào mà bằng chứng là khi mình chỉ vừa kéo nhanh được vài nhịp là cô Trang lại tiếp tục thở gấp, chau mài và rên rỉ ngày càng to, hơn hẳn ban nãy.
Nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm cộng thêm sự co bóp liên hồi của các cơ thịt sâu bên trong cửa mình cô Trang khiến cho thằng nhỏ mình lúc nào cũng có cảm giác run rẩy tưng tức nơi đầu khấc vô cùng đê mê và khoái cảm nhưng chẳng hiểu sao cái ý muốn buông xuôi như thường thấy mãi không đến thậm chí là hơn 5 phút nữa đã trôi qua.Không biết nên làm thế nào cho phải chỉ biết cứ “cố đấm ăn xôi” thôi, cứ kích thích cao độ như vầy thì cuối cùng thời khắc ấy ắt cũng phải đến, nghĩ vậy nên mình lại càng tiếp tục đẩy mạnh phần thân dưới va đập ngày càng mạnh bạo vào mông cô Trang hơn mãi cho đến khi, bất giác Cô lên tiếng.
-Duy…Duy…để Cô nằm ngửa ra…cái này buốt quá…_Cô Trang thở đứt quãng thầm thì.
-…_Mình thở hồng hộc gật đầu lia lịa vì nói chung việc đổi tư thế hay không không quan trọng bằng việc hai mắt cá chân của mình đang tê rân, cần giải lao đôi chút.
Chống tay ngồi dậy, cô Trang nhích người tách phần thân thể bên dưới ra khỏi mình rồi lẹ làng nằm ngửa gối đầu lên chiếc gối ngay cạnh nơi đặt đầu của ghế sô-pha với ánh mắt mơ màng chờ đợi.Tuy còn khá mỏi nhưng sau khi đã quan sát thật kĩ mọi hành động của cô Trang mà nhất là đôi mắt, mình nhoài người bò lại thật sát để đặt thằng nhỏ vào háng chân của cô rồi đẩy nhẹ, nhưng tiếc thay do đặt đầu gối vào đúng phần nệm nhún của ghế nên cu cậu của mình bị trật ra đâm tứ tung vào hai bên háng chân chứ tuyệt nhiên chẳng chịu chui tọt vào bên trong chiếc bím kia.Lúc đó cô Trang cũng ngạc nhiên ra mặt nhưng chỉ thoáng sau là lại liền cười mỉm, Cô cố gắng bành thật rộng hai chân sang ngang sau đó dùng vài đầu ngón tay kéo nhẹ hai phần mép bím để tất cả mọi thứ lộ tồng ngồng ra trước mặt mình đến mức vài thớ thịt hồng hào vốn được che chắn cẩn thận thì nay cũng có thể dễ dàng trông thấy tỏ tường.
Chẳng còn lí do nào để trật nữa, mình úp người nằm đè lên Cô khiến thằng nhỏ chui tọt vào sâu hết mức bên trong hai mép thịt không mấy khó khăn rồi lửng thửng, mình luồn cả hai tay từ dưới nách lên phần vai cô Trang lấy đà để cu cậu “vào, ra” liên tù tì.Cảnh lạc khoái ái ân vừa dừng lại cách đây chưa lâu mà bây giờ lại được dịp tràn lan khắp phòng khách khiến cho thân thể của mình và cô Trang chợt nóng ran, từng giọt mồ hôi ban nãy chỉ kịp đong đầy và lăn nhòa nơi vầng trán, cánh tay, tấm lưng, gang bụng thì bây giờ đã rả rích và lả chả xuống nệm ghế và hòa lẫn trên da thịt lẫn nhau.Thứ nước nhợt nhạt tiết ra từ cửa mình cô Trang bị khuấy động và hòa trộn liên tục bởi một cái muỗng núc thịt dần dà lan ra và bám đầy lên đám lông ngay bên trên bộ phận nhạy cảm của hai thân thể nhanh chóng tạo nên một những hình ảnh không thể nhục dục hơn.
Hơn 3 phút sau, nhịp va đập dần chậm lại không phải vì “đỉnh điểm” của cơ thể mình đã đến mà đơn giản vì phần eo mình đã thấm mệt và mỏi kinh khủng, không còn nhanh như được trước nên mình cố gắng nhích người xuống ngặm chặt một bên vếu mút liên tục sau đó nhoài người hôn ngấu nghiến khắp phần cổ và một bên gáy khiến Cô né người vì nhột vô cùng tình cảm.Mọi tiếng động và xúc cảm bắt đầu quay lại khi phần eo của mình khá khẩm hơn, vẫn là những cú nấc và ép người liên tục không ngớt vào sâu bên trong háng chân của Cô khiến cho nhịp thở của cả hai hòa quyện và vang lên không ngớt.Nhưng mọi sự trớ trêu hình như đã gắn kết quá chặt chẽ với số kiếp của mình, đau đớn khôn xiết và buồn bã khôn nguôi trước cái thói đời bạc bẽo bởi dân gian có câu “Trời đánh, tránh bữa ăn” ấy vậy mà mình đang “ăn” nhưng vẫn bị trời đánh những hai lần, là bởi cái điện thoại quái quỷ của mình đang bình yên lại đột nhiên rung lên thêm một lần nữa, kiểu như nó toàn chọn thời điểm để rung vậy mà ức chế nhất là khi mọi cảm giác đang thăng hoa lại bị phá rối, lần này cũng chẳng phải ai xa lạ bởi “Người phá rối B” chính là Linh kute.
Chau mài nhoài người tới với tay cầm điện thoại, mình chạm “nút xanh”.
Mình: A lô…
Người phá rối B: Ứm…chở tui dùm đi…
Mình: Nhưng con…đang…đang với bạn bè mà…
Người phá rối B: Tui ngồi trước khách sạn nè…ngồi trên vỉa hè…không có bắt được xe…không qua được bên đó…buồn và thất vọng…
Mình: Linh gọi điện thoại kêu xe á…ai lại ra đường bắt trời…bữa thấy gọi khí thế lắm mà…
Người phá rối B: Hủm…à gọi rồi mà không thấy trả lời…với lại tui…tui hết tiền rồi…
Mình: Gì…Linh mà hết tiền hả…
Người phá rối B: Sáng quên mang ví…đi hai tay không qua đây…à chỉ mang có cuốn sổ thôi…giờ đâu biết làm sao đâu…
Mình: Mượn tiền đi…mượn mấy chị á…
Người phá rối B: Người ta không cho tui mượn đâu…bình thường tui hay cho người ta mượn không à…
Mình: Chứ giờ sao…con bận với mấy đứa bạn rồi…
Người phá rối B: Đành vậy biết sao giờ…tại sáng Ba Duy gọi dữ lắm…kếu qua khách sạn có chuyện gấp nên tui qua đây…
Mình: Con không biết đâu…giờ con không qua chở Linh được đâu…
Người phá rối B: Ừm…thôi để tui gọi điện thoại cho Ba Duy nha…nói Duy bận lắm…không chở tui được đâu…
Mình: Đang khách sạn hả…giờ con qua đó liền…tắt…tắt điện thoại là con có mặt liền…
Người phá rối B: Ờ…
Vẫn luôn là vậy, vẫn y như vậy bởi cứ mỗi khi không nói lý lại mình hay không biết phải làm gì để khiến mình nghe lời được là Dì Linh lại hù mình bằng cách lấy Ba ra làm tấm bia, làm cái gông quấn lấy cổ khiến mình phải răm rắp vâng lời và bây giờ vẫn không ngoại lệ chỉ chán nhất là đang lúc nước sôi lửa bỏng như thế này lại xài chiêu đó.Thật vô cùng khó xử vì nếu không đi nhanh thì cầm chắc cái chết nên chắc chắn là mình phải đi rồi, còn nếu quyết định làm theo cái suy nghĩ đang nảy nở trong đầu là cố gắng “đẩy” hết sức thêm vài phút nữa cho đến khi “out” thì chẳng biết khi nào mới xong vì sau đợt nghỉ ngơi thoáng qua vừa rồi mọi cảm xúc và chịu đựng trong mình lại quay về với con số 0 tròn trĩnh.Thoáng nhìn gương mặt Cô khi cô Trang vẫn đang còn nhắm nghiền mắt nhăn nhó vì cú hộc tốc quá mãnh liệt của mình trước khi có cuộc gọi đến, mình quyết định làm liều.
Đặt điện thoại trên bàn sau đó khẽ cúi thấp người xuống, mình ôm chằm lấy cô Trang nắc liên tục khiến Cô phải cong người nghiến răng chịu đựng đầy khắc khổ nhưng tức thay gần hơn 3 phút sau tình hình vẫn y như cũ chỉ có mỗi cô Trang là rên í oái ngày một to hơn trong khi mình chẳng có mấy thay đổi, chắc có lẽ vì đầu óc mình đang mãi suy nghĩ về việc đi đón Dì Linh.Nhẹ nhàng dừng lại, mình ngồi thẳng người dậy thở dài nhìn cô Trang nói khẽ vừa đủ nghe.
-Cô…chắc con phải đi…Dì gọi quá…_Mình thật sự cảm thấy có lỗi.
-Ừm…Cô biết rồi…thôi con đi đi…_Cô Trang mở mắt ra nhìn mình cười rồi khẽ gật nhẹ đầu.
-Độ nửa tiếng con quay lại…_Mình rút thằng nhỏ ra khỏi háng chân Cô sau đó liền đứng dậy tìm kiếm đồ dùng quần áo.
-Ừm…để Cô ra mở cửa cho…_Cô Trang cũng ngồi dậy ngay sau đó hấp tấp mặc quần áo lại như cũ.
Đầy đủ quần áo, điện thoại, ví bóp mình lập tức đi thẳng về hướng bếp nơi có căn phòng tắm quen thuộc lúc trước mình và cô Trang đã từng có những kỉ niệm đáng nhớ, để rửa ráy tắm táp mà không quên nguấy đầu lại nhìn sắc mặt Cô một lần nữa khi Cô đã chỉnh chu váy áo gần như xong xuôi.
Rửa ráy sạch sẽ thơm tho, mặc quần áo chỉnh tề ra dáng nam sinh thanh lịch với phong thái đỉnh đạt y như trước khi tới đây, mình gần như chạy ra ngoài phòng khách vì lo sợ lâu quá Dì Linh lại xỉa xói khi giáp mặt.Cảm nhận được phần nào sự hạn hẹp về thời gian, cô Trang nhanh chóng kéo nhẹ váy áo che đi phần háng chân để rời khỏi ghế đứng dậy phụ mình kiếm chìa khóa.
Chạy thẳng ra sau nhà lấy xe, mình cắm chìa rồi lên ga đề thẳng ra cửa cổng nơi cô Trang đã đứng một bên đợi sẵn.Lao ra khỏi cửa, mình phóng như bay về trung tâm thành phố mà không kịp ngoáy đầu lại nhìn Cô thêm lấy lần nào.Qua những con đường tắt vắng bóng người với cái nắng đổ lửa, qua thêm vài khu chợ nồng mùi rau quả từ mặt đất bốc lên, qua cả những cây đèn đỏ kẹt cứng xe cộ giờ nghỉ trưa cuối cùng sau hơn 20 phút đồng hồ mình cũng có mặt trước cửa khách sạn bên quận 5 để móc điện thoại bấm số Dì Linh.
Mình: Con đang đứng trước cửa khách sạn nè…Dì đâu con không thấy…
Linh: Trời…lâu lắc…tui mới đi xuống hầm để xe nà…mới xuống né nắng nà…
Mình: Xuống đó chi không biết…vậy giờ sao…con xuống đó hay Linh lên đây…
Linh: Xuống đi…lên mỏi chân quá…
Nuốt nước miếng đánh ực thành tiếng, mình thì bỏ cả nồng ấm chịu nắng chịu nôi chạy như điên qua đây trong khi người phụ nữ này lại đi núp nắng, cáu tiết đến mức mà cục nghẹn trồi lên tới cổ họng nhưng vẫn buộc lòng phải biết tiết chế, giữ điện thoại mình trườn ga đi xuống hầm xe nhìn quanh mà tuyệt nhiên chẳng thấy bóng của đứa con gái cao kều, đỏm dáng nào cả.
Mình: Linh đâu…con xuống mà vẫn không thấy…
Linh: Kế chiếc xe màu trắng á…
Vừa nói xong là đầu dây bên kia cắt ngang cuộc gọi, hơi nhăn mặt mình lại như chỉ dẫn rồ ga trườn tới gần chiếc xe màu trắng duy nhất dưới hầm thì vừa khít thấy ngay một dáng đứng quen thuộc bên kia màn ảnh tuy chỉ là từ vai lên nhưng lại chẳng thể nào nhầm được khuôn mặt ấy.Kít lại, mình quay sang liếc xéo khi Dì Linh mang giày búp bê đang đứng chéo chân cong người ngay bên cạnh chiếc xe màu trắng tay ôm sổ, vai đeo giỏ xách nhắm mắt cười mỉm chi ra điều hạnh phúc giản đơn lắm.
-Làm màu chi…con chạy gần tới đây là đã thấy mặt Dì Linh bên này rồi chứ đâu cần phải đứng trước mặt…_Mình thở dài ngao ngán.
-Cái đồ “dô diên”…không biết lãng mạn là gì à…sống khó quá vậy…_Dì Linh hụt hẫng nên liền nghiến răng chau mài.
-Lãng mạn gì không biết…mà có ví sao kêu không có tiền…_Mình nhìn qua một lượt rồi chỉ tay ngay vào cái giỏ xách trên vai Dì.
-Hủm…điên…bộ hổng biết phân biệt giữa giỏ xách và ví hả…có giỏ xách nhưng chắc gì đã có ví bên trong chớ…_Dì Linh lờ đờ mắt.
-Ừm rồi…Linh lên đi con chở qua quận 3…_Mình chậc miệng.
-Ờ…mà Linh đói quá…đói muốn xỉu…giờ mà qua đó chắc xỉu tại cửa…_Dì Linh cúi đầu buồn bã.
-Chứ giờ sao…con chở Linh xong quay lại với tụi bạn nữa…_Mình nhắn trán.
-Vậy bỏ tui chết đây luôn đi…chở mà hối hối vầy thôi khỏi chở đi…bye…_Dì Linh nhỏng nhẽo khiến cho anh bảo vệ đi ngang qua cũng phải bậc cười.
-Cười gì hả…_Dì Linh hóa sói nhếch mép lườm ảnh.
-Anh có cười gì Linh đâu…Duy qua rước Dì hả em…_Ảnh lắc đầu nguầy nguậy cười lém lỉnh.
-Dạ…em đang học mà Dì bắt qua…khó quá anh…_Mình gật đầu buồn bã nhìn ảnh.
-Ừm…anh làm ở đây anh biết mà…Linh hay hành…à không…_Ảnh cười thông cảm với mình rồi chợt buột miệng.
-Hay gì…gì là gì…trả tám chục đi rồi nói gì nói…_Dì Linh tiếp tục gấu với anh ấy.
-Ế…ế…anh nợ Na mà…có nợ Linh đâu…sao đòi anh…_Anh xua tay liên tục.
-Nhưng Na nó nợ tui…hông biết…liệu hồn…_Dì Linh giơ nắm đấm.
-Ok…ok…_Ảnh gật đầu trông rất thương mà hoàn cảnh hiện tại cũng không khác mình là mấy.
Số là ảnh vui miệng cá độ với chị Na chuyện gì đó 100k nhưng lại thua độ nên mua ngay một ổ bánh mì trừ ít nợ trước mặt Dì Linh, không phải là không có tiền trả ngay mà ảnh muốn trừ dần kiểu còn có đường bắt chuyện và bông đùa chọc ghẹo thường thấy ở các anh chàng vui tính ấy mà.Sau khi nói chuyện với ảnh một lúc lâu, mình và Dì Linh cùng ghé lại một tiệm đồ chay gần đó.Thú thật là ban nãy trước khi đến nhà cô Trang, mình thật cũng chưa có gì vào bụng đâu nhưng một phần vì ngại một phần lại có “nhiều chuyện” muốn làm hơn so với việc ăn nên đành trả lời qua loa để Cô khỏi phải lo nghĩ, bây giờ thì chẳng còn gì phải lo lắng, mình cúi đầu hồng hộc ních nguyên một bụng trong khì Dì Linh mặc dù trước đó than đói quá mà giờ đây lại ăn như mèo, từng miếng từng miếng câu giờ rõ ghét.
-Linh xong chưa…_Mình ngồi xỉa răng lí nhí dò ý người đối diện.
-Sao…vội lắm hả…thôi đi đi…để tui đi bộ qua bên đó cũng được…_Dì Linh liếc mình ngay.
-Đâu…đâu có…con ngồi đợi được mà…Linh ăn chậm thôi…_Mình lắc đầu cười vui vẻ.
-Ờ…_Dì Linh gật nhẹ đầu làm màu cực độ.
Nói vậy thôi chú mặc dù trả lời khá ương ngạnh nhưng tốc độ ăn của Dì Linh tăng lên thấy rõ nên chỉ một thoáng sau là xong xuôi hết cả, rõ là con người nói một đằng làm một nẻo.
-Cô ơi tính tiền cho con…_Dì Linh cười nhẹ nói với cô chủ quán.
-Ủa…sao nói không có tiền…_Mình chau mài khi thấy Dì Linh móc từ trong túi xách ra cái ví quen thuộc.
-Muốn ăn chung cho vui…sợ mấy người bỏ bữa thôi…ăn một mình buồn lắm…_Dì Linh nhếch mép cười gian xảo.
-Trời…vậy sao hông nói để con từ từ qua…_Mình nhăn trán.
-Nói rồi có qua đâu…mà chạy nhanh lắm hả…sáng tui đi taxi qua bên này mà…_Dì Linh hí hửng.
-Vậy xe cũng không hư luôn…_Mình thở dài vì bị ăn vố đau.
-Không hư luôn…_Dì Linh bắt chước giọng buồn bã mình.
-Độc…Dì Linh hay ghê…._Mình vỗ tay vờ tán thưởng.
-Ừm…tui hay gơ…_Dì Linh cũng vỗ tay đành đạch y chang.
Tính tiền xong xuôi, mình cùng Dì Linh ra xe để qua khách sạn bên quận 3 mà ngồi phía sau Dì Linh cứ gật gù ngủ gục trên vai mình.Tính ra nếu hôm nay mình không được nghỉ học thêm thì giờ cũng đã vào học được hơn 10 phút rồi chứ chẳng có thời gian để cho Dì Linh mài nheo bông đùa như thế này.Qua vài con đường ngập nắng, xe chúng mình dừng lại trước cửa khác sạn bên ấy.
-Linh qua đây ngủ hay làm việc á…_Mình hơi quay đầu về phía sau khi cảm thấy Dì Linh vừa cử động đôi chút.
-Làm chớ…ngủ sao có lương trời…_Dì Linh thẳng răn thiếu tình cảm.
Tạm biệt Dì Linh, mình lửng thửng quay xe chạy bon bon qua các nẻo đường hướng về nhà cô Trang với tốc độ không thực sự vội vã tuy cơ thể thì lại bắt đầu hừng hực với những ham muốn đầy mê hoặc, nguyên do vô cùng đơn giản:Tiêu cơm.Hơn nửa tiếng sau, mình đã có mặt trước cổng nhà cô Trang nhẹ nhàng cho tay kéo chốt sau đó lẳng lặng đẩy xe vào trong để khóa cổng lại.Không đẩy nữa mà leo lên xe, mình dùng chân đạp đất để có thể trườn êm nhất về phía sau nhà, đá chống rồi chậm rãi bước lên phía cửa chính.Đập vào mắt mình khi vừa bước vào là hình ảnh cô Trang đang nhắm mắt ngủ thật sâu cũng trên chính chiếc ghế ban nãy với bộ đồ cũng của ban nãy, thiết nghĩ chắc có lẽ vì mệt quá mà cô Trang ngủ quên tự lúc nào.Tiến lại gần bàn nước, mình uống tách nước để sẵn trong khay mà ban sáng cô Trang rót mời sau đó thản nhiên cởi bỏ tất cả vải vóc đang mặc trên mình rồi chậm rãi ngồi xuống đất ngay bên cạnh ghế mà Cô đang say giấc.Khẽ vén vài sợi tóc mai đang ươn bướng che đi khuôn mặt thanh tú ấy, mình chống tay ngắm nhìn Cô hồi lâu.Cô không giống Dì Linh, không có kiểu ngủ trong sáng và hồn nhiền hết mực như thế nhưng ở Cô mình cảm nhận được sự lặng lẽ của những cam chịu, nét đẹp hài hòa của sự từng trãi và những khao khát rất đời thường rõ nét.Chợt nhớ lại những kỉ niệm của ngày đầu khi mình vừa đặt chân đến ngôi nhà này, cứ ngỡ là mới hôm qua thôi nhưng mà cũng phải công nhận thời điểm đó mình gan thật việc gì cũng muốn làm, muốn thử mà nhờ vậy nên mới ít nhiều có được “thành quả” hôm nay.
Lại thêm vài phút nữa trôi qua trong quãng thời gian dài của sự chờ đợi, chán nản mình lưỡng lự kéo nhẹ phần váy của cô Trang lên quá rốn sau đó rụt rè dùng vài đầu ngón tay vạch khéo một bên háng của chiếc lót lót sang bên mà tuyệt nhiên cô Trang vẫn không hề hay biết.Nghiêng đầu nhìn sơ qua, mình có thể dễ dàng trông thấy việc hai mép thịt nơi cửa mình Cô vẫn đang còn hơi tấy đỏ vì những pha va đập canh đứng trưa ban nãy, cười thầm mình chậm rãi thọt một ngón tay vào bên trong hai mép thịt và lắc nhè nhẹ, ngỡ rằng có lẽ Cô sẽ không phản ứng nhanh được vì đang say giấc nhưng ngờ đâu chỉ trong tích tắc cô Trang liền cựa quậy người, rồi chợt giật nảy đưa tay ra nắm chặt tay mình.
-Ủa Duy…con mới về…_Cô Trang tròn mắt khi nhận ra mình.
-Dạ…con về nãy giờ rồi…_Mình cười khì tinh nghịch.
-Ừm…hì…chắc về cũng lâu rồi…_Cô Trang cười ngụ ý khi nhìn tất thảy khắp cơ thể không mảnh vải che chắn của mình.
Mình thở nhẹ rồi lặng lẽ đưa mặt tiến lại gần bên đặt lên má Cô một cái hôn thật kêu, phát ra tiếng thật to khiến Cô thản nhiên cười nấc nẻ mặc dù phần váy dưới bụng vẫn đang vô tư để hở.
-Đúng con nít…mà nắng lắm không…xe con bé hư nặng không con…_Cô Trang đặt tay lên đùi mình cười vui vẻ.
-Không hư…Dì Linh sợ con bỏ bữa nên kêu qua đi ăn chung thôi…_Mình thở dài khi nhớ đến pha hành xác vừa rồi.
-…_Cô Trang không nói được tiếng nào bụm miệng cười không ngớt.
Nói thêm được vài câu thì mình chống tay đứng dậy để ngồi xuống ghế nép người nằm cùng cô Trang tâm sự cho đỡ mỏi lưng, vừa nói chuyện mình vừa đưa tay vào mân mê hai bầu vú của cô Trang thật đều đặn trong khi Cô cũng tự nhiên đáp trả mình bằng việc chà nhẹ vào đầu khấc thằng em khiến mình sướng rân và rồi mọi chuyện cứ thư thái tuôn ra được chừng hơn 20 phút.
-Duy…chắc Cô đi tắm…người cô hơi rít rồi…nãy ra mồ hôi mà cô vào ngồi đây rồi ngủ quên luôn…chắc cô hôi lắm nhỉ…_Cô Trang quay sang nhìn mình mặt đối mặt.
-Đâu có…con chẳng thấy mùi gì hết…thơm mà…_Mình nói thật vì chẳng nghe mùi gì ngoài mùi nước hoa hơi nồng từ cơ thể và áo quần Cô cả.
-Xạo…thôi…cô đi tắm…Duy tắm chung với Cô không…_Cô Trang chỉ tay vào đầu mình sau đó đá lông nheo nhẹ 1 cái rất tình cảm.
-Dạ…_Mình gật đầu ngay vì nói chung cũng cảm thấy thời tiết hơi nắng nóng thật có lẽ vì mình mới ra ngoài chăng.
Nóng xong thì cả hai cùng đứng dậy khóa cửa chính sau đó cô Trang đi về hướng bếp trước trong khi mình uống vội vài cốc nước nữa rồi mới dò dẫm bước ngay sau, vào trong phòng tắm Cô nhanh chóng cởi toàn bộ đồ đang mặc trên người ra sau đó quay lưng bước vội đến bồn tắm cầm vòi sen tráng sơ rồi lập tức xả nước vào.Liền sau đó trong thời gian chờ đợi, cô Trang với vòi sen trên tay chậm rãi bước sang bên xịt nước vệ sinh khắp người không quên chà sát thật nhanh phần mông và thật kĩ lưỡng phần háng chân, kẽ bím – nơi còn đang hãy điêu tàn sau trận đại chiến ban nãy.
Xong xuôi mọi thứ, cô Trang quay qua nhìn mình cười vui vẻ.
-Duy…lại đây với Cô!

    Open

    Close