Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 34

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 34
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Bất chợt, nỗi nhớ về nhỏ lại hiện về…tràn ngập vào mọi ngỏ ngách của không gian nơi này.Trong từng chiếc lá, ngọn cỏ hay dù chỉ là một giọt sương đêm…mình thấy trong chúng như hiện dần lên khuôn mặt mờ ảo và xa vời của nhỏ…gương mặt ướt đẫm nước mắt của ngày chia tay…

Như muốn gục ngã giữa con đường tối và vắng lặng…mình khụy xuống, nước mắt tuôn ra hối hả và ướt nghẹn …mình nhớ, nhớ về nhỏ…nhớ rất nhiều!

Mình ngước lên… nhìn bao quát, nhìn tất thảy cảnh vật xung quanh…thân quen quá, cái khung cảnh mỗi ngày khi trước mình thường đưa đón nhỏ về đây mà…nhỏ thường tung tăng và ngây thơ đảo chân bước sáo đi dần vào trong…

Thưở ấy, mỗi lần như thế, nhỏ thường hay ngoáy đầu lại nhìn mình để…một cái hôn gió tạm biệt…một cái vẩy tay ra hiệu về đi, hay một cái đá mi mắt đáng yêu…tinh nghịch và ngây dại.

Nhưng sao bây giờ cái khung cảnh nơi đây thật im ắng và hờ hững… có lẽ tất cả đã khác…hoàn cảnh đã thay đổi thật rồi…Cái bóng đang dần mất hút kia thật xa lạ…nơi đây sao khác quá…nó…nó u tối…

Mình sợ…lại sợ…sợ một điều gì đó mơ hồ không hình dung…nỗi đau của sự mất mác…nỗi buồn của sự từng trãi khôn nguôi.

Đôi mắt mình bỗng dưng tối sầm lại…vì một điều gì đó???…mình thật sự không biết…

Thở dốc…hoảng loạn, mồ hôi mình lại túa ra ướt đẫm lưng áo…một thứ mồ hôi lạnh…cảm giác vần trán cũng như đang bị ai xối một gáo nước lên vậy…

Mình run rẩy vì bắt đầu thấy lạnh thật sự…da gà mình nổi lên…nhiều quá…tim mình đập to và thình thịch từng tiếng…hồi hộp… người mình run lên bần bật…đôi mắt cố gắng mở to hết mức như muốn tìm hiểu nguyên nhân và… tìm kiếm sự an toàn từ một niềm tin cố hữu và…xa xôi mờ mịt.

Mình hét lên giữa đêm đen tĩnh mịch và vắng lặng :”aaaaaaaaaaaaaaa…aaaaaaaa”…

Sau tiếng thét…mình đảo cặp mắt hoảng hốt nhìn quanh…

Mọi thứ vẫn vậy…vẫn là một màu tối đen trong bức tranh của một khung cảnh đêm hè yên ả…vắng bóng người…

Thở dài, chán chường với bản thân…

Mình thật sự khó chịu với những suy nghĩ trong đầu và cả… những biểu hiện có phần thái quá của cơ thể lúc này.

Lên xe, mình bật chìa khóa và vít tay ga thât nhanh và mạnh như một kẻ điên…để thoát khỏi nơi này…thoát khỏi cái khung cảnh làm mình thêm xót xa vì những gì đã đánh mất…nơi chỉ làm ình thêm nhớ về nhỏ…về những kỉ niệm mà chúng mình từng có…

Xe mình phóng đi vun vút trên đường…

Thỉnh thoảng nơi khoét mắt mình đột nhiên cay xè…cay xè vì những suy nghĩ tiếc nuối đang hiện hữu…nước mắt mình ứa trào ra tự lúc nào…lắng đọng…tim mình như muốn vỡ tan vì nỗi đau nhất thời bộc phát…

Mình nhắm mắt mặc kệ cho nguy hiểm phía trước, chỉ ước…cho thứ lệ đắng này và nỗi đau ấy hãy theo gió …mà bay đi…xa rời cái thể xác trầy trụa với những vết hằn của sự mất mác và tiếc nuối về một hình bóng thân quen nơi đất khách quê người.

Mong mỏi gió có thể cuốn bay đi tất cả…hãy giúp tâm hồn này để mọi thứ lại phía sau…

Vì mình thực sự muốn bước tiếp …bước tiếp với một trái tim mang vết sẹo…có lẽ là sâu hoắm…chứ không phải một trái tim đang thổn thức đau thương và chực chờ rỉ máu!

Nhưng đớn đau thay thực tại có bao giờ chiều lòng người…

Càng cố quên nhỏ thì mình lại càng bị dằn xé dữ dội hơn bởi nỗi nhớ về những kỉ niệm mà chúng mình từng có ngày một sâu sắc…

Giống như một đoạn phim quay chậm…tất cả các hồi ức cùng nhỏ tua lại ào ạt trong đầu óc mình…xót xa cùng cực…

Để ý xem…

Thường khi bạn gặp chuyện gì đó đau đớn và không biết giải bày cùng ai dẫn đến cảm xúc hụt hẫng đâm muốn trốn tránh…thì đáng tiếc thay, nỗi đau ấy lại càng đuổi theo bạn ngày một dai dẳng hơn… và đôi lúc nó hiện lên bất chợt khiến cho tâm hồn bạn bị dày vò và dằn xé gấp bội phần…

Nhìn nhận đi…

Đó chính là cuộc sống-là cái “sự” mà hằng ngày bạn đang phải trải qua một cách đều đặn, hai chữ “dòng đời” có lẽ là đúng và hợp hơn cả.

Mãi đang suy nghĩ và tìm cách xóa nhòa quá khứ đang hiện hữu, cả nỗi đau và sự dằn vặt thì đột nhiên mặt mình bị thứ gì đó tạt vào ồ ạt và dồn dập khiến cho hai má rát lên từng cơn đau buốt.

Giật mình và nhanh chóng mở to đôi mắt, ngay lập tức mình chậm dần lại,cố gắng rướng đôi mắt đang lòa xòa vì đẫm thứ nước mặn chát để hình dung sự việc đang xảy ra…

Hướng sự tập trung vào bóng đèn đường phía trước đang chiếu rọi mà xe mình ngày một gần hơn…

Là…mưa!

Một cơn mưa ngang qua…một cơn mưa trái mùa…

Sài Gòn mình là thế…

Tuy mùa hạ nhưng vẫn thường hay có mưa…có khi chỉ là rắc rây nhè nhẹ vài giọt, nhưng cũng có lúc mưa kéo dài từ chiều đến hơn nửa đêm.

Mưa Sài Gòn thường rất nặng hạt, mưa đổ xuống ào ào, người chạy xe máy trên đường lắm khi không mở mắt ra nổi để mà chạy…để mà liếc ngó xung quanh…

Khẽ ngước lên…

Lặng nhìn bầu trời đêm, nhìn mưa rồi lại nhìn ánh đèn đường hiu hắt bằng ánh mắt lơ đểnh và bất cần…

Cảm nhận từng dòng nước tuôn ào ạt xuống đầu óc và theo đà thấm ướt hết dần cả cơ thể…

Sôi động thật…ồn ào thật…nhưng trên cả là… mình biết…mình sống thật và vẫn đang thở phì phò khiến cho những giọt nước chảy dòng trên mũi và miệng bắn thành từng tia thẳng tắp đấy thôi…

Chợt cười…mình cười bản thân vì những hành động trẻ con ấy…

Với những cảm giác vừa được trải nghiệm và suy nghĩ non nớt chưa thành hình, chúng khiến cho lòng mình bình yên đến lạ…như thể tất cả đau đớn và buồn tủi đang ứa đọng tự bên trong đã bị cuốn trôi theo dòng nước đang tuôn xối xả và ào ạt…

Phải chăng mưa đã thay gió làm giúp mình lời nguyện cầu ấy???…

Đầu óc mình lúc này trống rỗng…chỉ còn chỗ cho những hoài niệm…

Tuy phải thừa nhận là có hơi tiếc nuối bởi những nỗi niềm khó tả nhưng nhìn chung mình của lúc đó không thấy buồn chút nào nữa…đầu óc chỉ là những dòng kí ức ùa về thâm trầm và… mạnh mẽ như những giọt nước tròn trịa đang nối nhau thành từng dòng… thẳng tưng buông xuống mặt đất bụi bẫm với sức nóng oi ả của những đêm hè tháng 8…

Mưa thấm vào đất…tan biến như chưa từng tồn tại…

Mình nghĩ về nhỏ…nhiều, tiếc nuối…chứ không còn buồn đau bất chợt.

Đá chống, bước lên hè, mình khẽ ngồi xuống dựa đầu vào cột đèn đường mà thơ thẩn…để được thở như một con người tự do…tự do để hồi tưởng…tự do để sống không lo không nghĩ.

Người mình dần đẫm nước, nước chảy thành dòng khắp cơ thể…mình và mưa như hòa làm một…như hiểu từng chuyển động…và lẫn những suy nghĩ của nhau.

Mình ngồi đó và giương đôi mắt to nhìn ngắm tất thảy mọi cảnh vật và cả những hiện tượng đang diễn ra xung quanh…thật ướt át…

Đoạn mình bắt đầu nghĩ ngợi mông lung…

Trong tiết hè nóng bức thì quả thật những cơn mưa là những liều thuốc cứu rỗi tinh thần cho những ai ở ngoài trời…như mình vậy.Vì Sài Gòn mùa hạ ngày và đêm nóng như thiêu như đốt, chỉ khi về khuya thì không khí mới thoáng đãng dần…

Thật chất, mưa luôn để lại trong mình nhiều thứ cảm xúc hỗn độn và trộn lẫn khó tả…mình thích mưa…

Mình thích cái cách nó đổ xuống mặt đất…để xoa diệu sự vật…để làm mát cây cối, mát cả trời đất…mát cả lòng người.

Mình thích cái cách nó khiến cho nhịp sống hối hả, bon chen ở mảnh đất này như chậm lại…khiến con người có thêm thời gian để suy nghĩ…thêm thời gian hướng về nhau và yêu thương nhau sâu sắc.

Mình thích cái cách mà nó làm cho khoảng cách như dần xa hơn, những con đường trở nên dài hơn… và cách trở địa lý ngày càng gian nan hơn cho những hẹn hò…để những cặp trai gái có cái cớ mà giận nhau, mà hờn trách nhau…thêm nguyên do để nhận ra rằng mình yêu thương đối phương bằng cả trái tim nồng cháy…

Mình thích cái cách mà nó tạo ra những hoàn cảnh thơ mộng lững lờ để một số người vốn không có nhiều cảm xúc gì với mưa lại phải một mình nơi cafe, quán cốc trong một buổi chiều lạnh… lãng đãng thơ thẩn với một Sài Gòn mới-một Sài Gòn trong mưa…hoặc giả như mình đây…thả hồn vào cái lạnh, mơ mộng với những hồi tưởng bất tận trong một đêm mưa…có lẽ là ngập nước.

Đầu óc mình ngày càng lăn tăn với những suy nghĩ mông lung về chuyện đời, chuyện người…quá khứ và hiện tại…

Dễ hiểu thôi, thử nhớ lại mà xem…

Khi bạn đang buồn bã, tâm trạng thì bất cứ cái gì mà bạn nhìn thấy hay hình dung ra trong tiềm thức…đều trở thành một câu chuyện, hay gắn liền với những sự việc mà bạn đã từng trải qua…dù là cụ thể hay mơ hồ.

Mình chợt nhớ là đã từng nghe đâu đó bảo rằng:

“Nếu như hôn người mình yêu dưới mưa thì sẽ không còn sợ nỗi cô đơn mà mưa mang lại nữa và sẽ yêu người ấy tới mãi mãi về sau”

    Open

    Close