Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 71

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 71
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Nói xong câu ấy rồi chợt nhìn thấy khoảnh khắc đầy ấn tượng của đời người nơi khe áo chị Chi, mình tất nhiên là im bặt.
Lí do vì sao thì chắc các bạn cũng đã hiểu.
Mình biết mặt mình lúc đó đỏ lắm.
Đỏ không tưởng tượng nổi luôn ấy vì mình có cảm giác nó nóng bừng và có chút gì đó hơi ran rát nơi hai gò má.
Mình bỗng nhiên nín thở và đờ đẫn trong giây lát vì cái sự hở hang chẳng biết và vô tình hay cố ý của chị Chi lúc ấy nữa.
Mắt mình như bị ai đó điều khiển mà cắm sâu và đinh ninh bóp chặt vào cái khe hở thần thánh đang lộ liễu vô tư khuyến mãi cho khán thính giả ấy.
Hai gò bồng đào trắng ngần cao vun vút với cái núm mềm mại đỏ hồng chỉa hờ ra ngay trước mắt như thêm phần thúc đẩy sự thèm khát và lôi kéo mình vào những tưởng tượng sâu xa và mê mẩn.
Mình lúc đó một mắt thì cố gắng chui càng sâu vào cái khe hở bên nách áo ấy thì càng tốt còn một mắt thì phải cố làm ra vẻ bình thường nhất có thể để chị Chị không thấy nghi ngờ về sự lạ nên đâm ra cứ phải láo liên đủ kiểu.Cặp vếu của chị Chi phải nói là chúng thật sự rất căng và tròn lăng lẳng trông đẹp và cực kì thu hút đến mức gợi tình khiến cho mình nhiều niềm tin sâu sắc hơn đến câu nói “gái một con trông mòn con mắt, trai một mắt thì nhìn chỉ có một con”.
Ở chị Chi mình nhìn thấy được một chất gì đó rất riêng so với những người phụ nữ đã đi qua đời mình.Chất ở suy nghĩ và cả những đường nét cơ thể, thật khó giải thích để cho các bạn hiểu.Một cái gì đó thật sự “chín” và phát triển hơn cả cô Trang khi mà các bạn có dịp đối mặt với chị mà có thể nói là ưu thế của ba từ “gái một con”.
Chị Chi ngồi đó nhìn ra hướng cổng và vẫn im lặng trước câu hỏi của mình như còn khá nhiều sự dè dặt trong suy nghĩ đến mức chú tâm lắm nên không kịp để ý xung quanh hay đúng hơn là để ý đến ánh mắt và thái độ của một thằng dâm dật kề bên.
Màn đêm u tối trước mặt như lấy đi hầu hết thị giác xa xăm của mình vào lúc ấy nhưng bù trừ lại là thứ ánh sáng tỏ tường của bóng đèn vàng chóe vẫn đang âm ỉ làm nhiệm vụ soi rọi cho tất thảy sự vật trên hè.
Mình cứ ngồi đó mà nhìn, nhìn soi mói mãi không thôi với cái vẻ mặt đù đù thường thấy và cái miệng há hốc chẳng biết vì thèm khác hay hoảng hốt đến cao độ nữa.
Mình chỉ biết là tim mình đập kinh khủng lắm.
Rồi đột nhiên khi tâm trí mình vẫn đang gắn chặt vào hai ngọn đồi nhẵn cỏ và căng tròn ấy thì bất chợt chị Chi như cảm giác được một sự hớ hênh nào đó của bản thân hiện đang kích hoạt máu cuồng dâm của người bên cạnh nên lập tức chị kéo nhẹ phần dây áo bên nách lên như một phản xạ vô điền kiện.
Tất nhiên là dây áo được kéo lên thì toàn bộ phần thân áo cũng vì thế mà lên theo luôn, tất cả mọi thứ trắng ngần và tròn lăng lẳng cũng đồng loạt được che đi mà núp hờ sau lớp áo ngủ mỏng manh kia.
Lúc ấy mình tiếc lắm, tiếc vì niềm vui nhỏ nhoi đã qua đi mà dần bắt đầu trở lại với bầu không khí ngại ngùng của ban nãy.
Mặt mình chưng hửng đến độ nếu mà chị Chi chỉ cần nhìn qua một thoáng cũng sẽ hiểu ngay ra được nhưng thật may mắn lúc đó nó không phải là thứ chị ấy chú ý thì phải.
Nuốt nước bọt đánh “ực” một tiếng thật nhỏ như cố tình than trách phim hay đã hết ai về nhà nấy ngủ với tinh thần tiếc nuối nhất có thể vì đoạn kết chưa thật có hậu cũng như đôi mắt mình chưa thật no tròn với sự thỏa mãn và vui thú xác thịt.
Nói cho lung thì mặc dù chỉ là những hình ảnh thoáng qua bởi cái nhìn lén lút nên thật chất là không dám chú tâm lắm nhưng mà cớ sao nó lại sâu đậm đến thế.
Nó khiến cho tâm trí mình bùng lên hàng loạt những dục vọng và ngấm ngầm xô đẩy đầu óc đến những liên tưởng bậy bạ và xàm xí khó tả.
Nó làm cho đầu óc mình đột nhiên hình thành nên một phản xạ tức thời là cứ lâu lâu lại len lén nhìn vào cái khoảng hở nho nhỏ ấy xem có thay đổi gì hay là trở về với trạng thái ban đầu chưa.
Thật đúng là cuồng dâm thì thường sinh hoang tưởng mà.
Nhắc mới nhớ, mình và chị Chi ngồi đây nãy giờ mà chẳng nói chẳng rằng gì cả.
Mình bắt đầu thấy ngạc nhiên vì sao chị ấy cứ im thin thít mãi thế.
-Haizzz…_Mình thở dài vì mình biết có lẽ chị Chi còn ngại ngùng gì đó nên cứ im ắng.
-…_Chị Chi nghe tiếng thở của mình thì đột nhiên quay qua nhìn thẳng vào mắt mình tỏ vẻ ngạc nhiên ngược lại.
-Dạ…chị nói đi…em nghe nè…_Mình có chút lúng túng nên nói giọng be bé ngắt quãng.
-À…ừm…hì…chị xin lỗi…này giờ chị suy nghĩ vẩn vơ quá…_Chị Chi lúng túng nói khẽ nhìn mình.
-Dạ…không sao chị…sáng giờ em ngủ cũng nhiều nên chẳng buồn ngủ nữa…ngồi đây bao lâu cũng được mà…_Mình gãi đầu nhìn chị cười xuề xòa vui vẻ.
-Ừm…hì…chị thấy Duy dễ gần đó chứ…hài hước…mặc dù hơi ít nói tí thôi…_Chị Chi nhìn mình với ánh mắt đầy trìu mến rồi nhận xét.
-Dạ…hì…_Mình gật đầu nhẹ rồi lại nhìn ra sân vì mình rất mắc cỡ mỗi khi có người khen tính tình này nọ.
-Chị tính nói với em nhiều lắm…tại ở nhờ nhà em mấy bữa…chắc cũng sẽ phiền em nhiều…mà bây giờ…ngồi đây…lại chẳng biết nên nói gì hết…_Chị Chi nhìn mình nói giọng ấm áp và ngại ngùng.
-Dạ…đâu sao đâu chị…nhà mọi khi…im ắng lắm…buồn lắm…có chị thì vui thôi…chứ chẳng ảnh hưởng gì đâu…vui hơn thì có…_Mình cười tít mắt vì cơ bản muốn chị biết rằng mình là người hòa đồng và việc chị ở đây sẽ chẳng ảnh hưởng tiêu cực gì đâu nên chị chẳng cần phải nghĩ ngợi gì cả.
-Ừm…cám ơn em…nay chắc lạ nhà hay sao mà chị chẳng ngủ được…_Chị Chi gật lấy gật để ra vẻ cảm ơn mình rồi lại nhìn bâng quơ ra hướng sân.
-À…dạ…cái này em cũng thấy nhiều người bị…lạ chỗ là khó ngủ lắm…_Mình nói vẻ am hiểu.
-Ừm…mà nay gần cuối hè rồi nhỉ…trời hạn nên nhiều sao ghê…chẳng bù cho mấy tuần trước…mưa âm ỉ…trời về đêm đỡ nóng hơn em nhỉ…đẹp nữa…_Chị Chi chống cả hai tay ra phía sau mà ngồi dãn người vẻ thư thái nhìn lên bầu trời đêm đen hun hút.
-Dạ…lâu rồi em cũng chưa ngắm trời đêm như thế này…_Mình để tay lên gối chống lấy một bên gò má mà cũng bắt chước chị hướng ánh mắt mông lung chiếu thẳng lên bầu trời.
-Ừm…chị cũng vậy…lâu…rất lâu rồi…thấy buồn thật…_Chi Chi vẫn nhìn lên cao mà nói giọng trầm ngâm đầy hồi tưởng.
-Dạ…cứ mỗi khi nhìn lên bầu trời tối đen…em thấy nó bao la…thấy sao mà…bản thân cô đơn quá…trống rỗng lắm…nên em thường rất ít khi…nhìn lên…buồn lắm…_Mình nhìn chị Chi rồi lại nhìn lên bầu trời đêm chợt nói ra những điều tự sâu trong trái tim đang cảm thấy.
-Ừm…y chang chị luôn…lúc trước có nhiều thứ lo nghĩ thì chị lại chán…còn bây giờ vui vẻ trở lại với tự do thì chị lại…lại thấy buồn…rồi thì cô đơn…chị thấy mình…không quen hay chưa từng trải qua vậy á…ừ…trống rỗng lắm em…_Chị Chi cảm giác được sự trải lòng của mình nên chị cũng cố hòa theo với giọng điệu từng trải thật sự rất gần gũi.
-Dạ…_Mình gật nhẹ đầu theo từng điều chị nói.
-Chán lắm em…nên nhìn lên trời hay những thứ vắng vẻ là chị thấy chán lắm…muốn buông xuôi…_Chị Chi lại nhìn lên mà chia sẻ những điều não nề đến mức như chực khóc.
-Em đó giờ cũng vậy…chán lắm…kiểu như là…trong sự rối ren đôi khi lại tạo ra niềm vui…còn một sợi chỉ đơn thuần…thì…nhiều khi lại chẳng biết…chẳng biết phải đi đâu làm gì…nên chỉ biết đi trên những con đường được định sẵn…rồi cuối cùng lại tạo nên một cái áo…cái quần…một tấm vải nhạt nhẽo…không…không màu sắc…_Mình nhìn chị sau đó cúi gầm mặt mà nói nho nhỏ như thể chỉ muốn chị nghe thấy sự ngại ngùng của một đứa con trai khi chia sẻ những điều ủy mị chan chứa.
-Ừm…chị nhiều lúc có cu Bo thì đỡ tủi nhưng…chẳng được bên nó…_Chị Chi cúi mặt nhìn xuống dưới.
-Dạ…_Mình gật khẽ đầu.
-Chị ngồi nhà một mình buồn…là lại nhớ tới nó…muốn ôm nó hoài à…không biết nó có nghĩ chị là mẹ xấu…mẹ không tốt không nữa…_Chị Chi cười khẽ với cặp mắt rưng rưng.
-Không đâu chị…em thấy nó nhỏ nhưng hiểu chuyện lắm…nó hiểu được cái khó của mẹ mà…nó ngoan lắm chị…_Mình lắc đầu nói với chị như thể an ủi.
-Chị cũng mong là vậy…nhưng nó ít chia sẻ với mẹ lắm…sợ mẹ lo…mẹ buồn…_Chị Chi nói về cu Bo có đôi chút đúng, thằng bé nhiều khi chẳng bao giờ nói nhiều với mẹ cả.
-Dạ…em cho nó số điện thoại rồi…nó kể với em nhiều chuyện lắm…chắc là đàn ông con trai với nhau…có gì buồn nó nói sẽ gọi cho em…_Mình cười mỉm và nói về cu cậu nghe rất vui để cho chị Chi phấn chấn hơn đôi chút.
-Hì…vậy phiền em quá…sợ nó gọi cho em hoài luôn đó…_Chị Chi cười mà quẹt nhẹ nước mắt nói.
-Dạ…đâu sao đâu chị…vui mà…em cũng buồn khi chẳng ai nói chuyện với mình…_Mình gật đầu nói với chị.
-Hì…cám ơn em…mà khi nào em đi học…12 hủm…_Chị Chi lấy tay đặt lên vai mình biết ơn và khẽ quan tâm.
-Dạ…mai là lên nhận lớp rồi chị…_Mình gãi đầu nhìn chị tỏ vẻ còn e ngại.
-Ủa…mai hả…chết…vậy em vào ngủ sớm đi…chứ hông mai sao có sức lên trường…chị ngồi lát chị vô sau…_Chị Chi nghe vậy liền giảy nảy bắt mình vô ngủ sớm
-Dạ hông…cả ngày nay em ngủ như thứ gì luôn…giờ nhắm mắt lại cũng chẳng ngủ được…ngồi đây nói chuyện lát…em buồn ngủ thì em mới vô…không sao đâu chị…_Mình giải thích cho chị hiểu.
-Ừm…lát mà mắc ngủ là vô ngủ liền đi nha em…_Chị Chi nhìn mình với ánh mắt trìu mến vô cùng.
-Dạ…em biết mà…_Mình gật khẽ đầu đồng ý.
Mình và chị Chi còn ngồi đó nói thêm một số chuyện liên quan đến một loạt các chủ đề:Học tập, thú nuôi, tính tình và cả yêu đương.
Cảm giác hai chị em rất gần gũi và xem nhau như bạn bè mà thoải mái chia sẻ những niềm vui nỗi buồn và cả những khao khát trong cuộc sống hiện tại mà đôi lúc mình nghĩ vì cả hai đều giống nhau là có chung một lần đổ

Open

Close