Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 73

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 73
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Không biết nên nói thế nào mới là đúng với suy nghĩ của mình khi ấy nữa vì thực tế thì mình của lúc đó trống rỗng lắm.
Chẳng buồn suy nghĩ gì nhiều đến vấn đề tại sao chị Chi lại có can đảm qùy gần vách tường rồi vạch váy lên bôi dầu một cách đầy hớ hênh để lộ cả thân dưới trùng trục ra mặc dù có lẽ là chị vẫn biết mình còn thức.

APUS Launcher
Cũng chẳng thèm đếm xỉa đến việc bị phát giác rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu, mọi mường tượng của chị về mình sẽ thay đổi như thế nào và hơn hết là nếu câu chuyện đêm nay lộ ra thì danh dự và nhân phẩm của mình sẽ vứt đi đằng nào nữa.
Nói nghe có vẻ hay ho thế thôi.
Tất nhiên mọi sự cố gắng lấp liếm nhằm che giấu cảm xúc hay một hành động nào đó cuối cùng chắc chắn sẽ bị phát giác và mình cũng không ngoại lệ.
Xin nói luôn điều khiến cho tâm hồn mình điên đảo và trí óc có phần lung lay so với lập trường đứng đắn trong sáng thường thấy để rồi truyền lửa cho một loạt những hành động bạo gan cứng dạ là bởi mình cảm nhận được một chút gì đó “đong lơi” lả lướt nơi chị Chi.
Để ý kĩ mà xem.
Vài phút trước đây mình là chị đã chia sẻ với nhau rất nhiều về đủ mọi chuyện từ tình yêu, tình cảm rồi cả hôn nhân gia đình nó khiến cả hai chị em “được” hoặc có lẽ là “bị” kéo lại gần nhau hơn đến độ như có sợi dây vô hình gắn kết giữa đôi bên bằng một từ tuy mỏng manh nhưng vô cùng có tác dụng, sức mạnh của sự “đồng cảm”.
Thứ nữa khiến cho cả thân người mình sục sôi là về cách ăn mặc của chị.
Như mình đã kể lại cũng như việc chị đã giải thích khá rõ mà mình đã có dịp đề cập ở chap trước.
Mặc dù là thế nhưng hành động của chị trong chiếc váy ngủ này vẫn lạ lắm.
Nó bốc lên một chút gì đó “gợi tình” rất kín kẽ, nó thổi nhẹ một hơi thở đầy chứa chan làm cho bầu không khí trở nên ngộp ngạt và tràn ấp hương vị của sự “đê mê” làm cho con người ta dễ dàng đắm chìm vào men say tình ái một cách đầy nhục dục và ham muốn dư âm đến tột cùng.
Kể cả sự hớ hênh khi chị nằm xuống nệm ban nãy mình cũng không thể chắc chắn rằng đó chỉ là một sự vô tình đến lộ liễu chị vướn phải được vì mình không phải là chị nên cũng không thể nào hiểu được hết những suy nghĩ hay dự tính của chị được.
Đời mà, biết đâu được…
Đời mà, coi chừng đấy…
Nhưng dù sao nói đi thì cũng phải nói lại là cái nhìn phiến diện nơi mình không thể có được câu trả lời vì mình sẽ không bao giờ dám hỏi chị về vấn đề đầy tế nhị ấy.
Lời giải đáp có lẽ chỉ được đưa ra từ suy nghĩ khi liên tưởng các tình tiết của bản thân mình cũng như là của qúy bạn đọc mà thôi.
Nói vui là đến giờ này mình mới đủ dũng cảm để nhớ lại tất cả mọi việc của đêm hôm ấy chứ còn vào thời khắc ấy thì chỉ biết trố mắt ra nhìn chăm chú khi thấy hình ảnh chị Chi quỳ trần truồng để lộ ra nguyên cả phần mông tròn lẳng trắng muốt mà hướng người về phía bức tường đối diện xoa xoa bóp bóp đến mức thân thể mình chợt nóng ran và nhiều thớ thịt run lên từng cơn co giật tán tâm vô định hướng.
Và rồi những hành động kiểu cà lếch cà lếch lại gần chị và bất giác đưa tay chạm nhẹ vào một bên hông của tấm thân trần truồng kia như thể đều là những phản xạ vô điều kiện trong lúc cuồng dâm nổi dậy khuấy đảo lí trí chứ chẳng phải buồn phiền sinh hoang tưởng gì cả.
Thật sự khoảng khắc ấy rất đẹp, đẹp nhất là khi nó được ánh đèn ngủ nhạt màu điểm xuyến để rồi kích thích cả tâm thần và thi vị giác quan.
Mọi thứ trở nên mờ ảo như trong một bản tình ca thơ mộng.
Căn phòng khi xưa giờ đây lại như lúc trước với hai con người, một trai một gái.
Duy chỉ có một điều lạ là cánh tay của người con trai đang ngự ở phần thân thể tiếp nối đầy nhạy cảm của người phụ nữ mà chẳng buồn di chuyển hay xê dịch gì hết, có lẽ vì anh ta không muốn hay hoặc giả là anh ta không dám bởi một sức mạnh to lớn nào đó đang kiềm hãm.
Thật vậy, mình chỉ dám để im tay ở đó chứ chẳng dám làm gì cho hiện trạng của cả hai trở nên căng thẳng thêm nữa.
Người chị Chi run run, cánh tay mình cũng run run không phải vì nó tiếp giáp phần thân thể kia mà vì chính bản thân mình lúc đó đang run lên thậm chí đôi lúc nó còn khiến cho lòng bàn tay đột ngột tiết ra một thứ mồ hôi lạnh.
Thứ mồ hôi của sự hồi hộp, sự lo sợ mà mặc cảm tình ái.
Giây phút đó mình nhắm nghiền mắt nhút nhát ghê gớm giống như tất cả chỉ mới là lần đầu tiên, lần đầu của một thằng Gay đang đấu tranh tư tưởng dữ dội và mặc cảm giới tính tràn lan.
Chẳng hiểu sao đã từng “rằng rí” với không ít phụ nữ mà giờ đây cứ mỗi lần lặp lại chuyện ấy là mình lại rụt rè đến phát nản, có lẽ tâm trí mình mỗi lúc tiếp xúc xác thịt với một người phụ nữ xa lạ khác hẳn trước đây là lại không còn mình mẫn hay đúng hơn là nó không còn thuộc về mình nữa vậy.
Mình ngồi đó cố gắng kiềm hơi thở còn chị Chi thì bất động.
Cả hai tính đến thời điểm ấy chưa ai có bất kì phản ứng nào cả.
Và rồi như để kết thúc cho mọi sự hẫng hờ từ nãy giờ của cả hai bên, chị Chi bất giác lên tiếng.
-Duy…sao…sao em…Duy…_Tiếng chị Chi phát ra nho nhỏ run run từ phía trong mà có lẽ chị vừa nói vừa cúi đầu xuống nên giọng trầm bổng khá rõ.
-…_Mình thì mặc dù tay vẫn lì đòn chưa chịu buông ra khỏi cái hông trần trụi vô cùng trắng trẻo kia nhưng miệng lưỡi thì như bị cứng đơ đến mức cà ngáp cà ngáp như cá cóc lên bờ ấy.
Lúc đó cả căn phòng lặng yên để rồi cùng nhau chìm vào sự chờ đợi mông lung không rõ.
Riêng bản thân mình thì chờ đợi sự mắng chửi, chờ đợi sự tức giận sau những tiếng ấp úng vừa phát ra của chị ban nãy.
Có lẽ chị Chi ngạc nhiên lắm, ngạc nhiên vì sao mình lại có thể làm những hành động đi ngược lại hoàn toàn với những gì đã thể hiện lúc nãy cũng như biểu lộ cảm xúc cử chỉ trái ngược thường ngày mà đúng hơn là khác hẳn so với hình ảnh “kute lạc lối” của mình trong mắt chị.
Chắc trong tâm trí chị cho đến trước khi sự việc này đột ngột xảy ra vẫn nghĩ mình tuy hơi Gay một chút nhưng lại rất ngoan, rất biết sống và biết cách đối xử chuẩn mực với mọi người xung quanh.
Chị ngạc nhiên và thốt ra những lời bàng hoàng đó thì mình cũng phần nào đoán biết được suy nghĩ của chị.
Nhưng chị nào ngờ mình dù sao vẫn là phái mạnh mặc dù đôi lúc hơi yếu thật nhưng vẫn sẽ đổ đốn trước hai chữ “nhục dục” lúc thật sự sục sôi thì hành động lại vô cùng khó đoán hơn hẳn.
Mà nói cho cùng thì lúc đó mình chẳng thể làm gì hơn là ngồi im chờ đợi diễn biến tiếp theo.
20 giây trôi qua trong sự lo lắng đến thất thần của mình.
30 giây…chị Chi bắt đầu chuyển động.
Chị loay hoay một hồi rồi chợt cúi đầu nhìn tứ tung chỗ cánh tay của mình đang để hờ trên hông với vẻ gì đó lúng túng lắm, nửa muốn đẩy tay mình ra nửa lại không thể và rồi hình như chẳng biết làm gì cho phải nên chị đành quỳ im đầy thẫn thờ và suy nghĩ trong không gian im lặng đang ngự trị mọi phía.
Rồi 40 giây nữa lả lướt bước qua khi mọi sự vẫn thế.
Cánh tay mình vẫn ở đó, ở trên phần hông trần trụi của chị mà không hề dịch chuyển nhưng mình vẫn cố gắng lặng người chú ý biểu hiện của chị vì sợ và vì ham muốn thể xác của mình đối với người phụ nữ kia đã không thể dừng lại trong tức thời.
Chị Chi sau một hồi hốt hoảng trong run rẩy thì cũng dần trở nên bình tĩnh hơn nên mình cũng có chút vững tâm.
Hoàn toàn im lặng, đó là những gì xảy ra giữa cả hai sau đúng một phút rưỡi đồng hồ khi mà thời gian vẫn nhẹ nhàng trôi đi.
Trong đầu mình bất giác hình thành nên những mâu thuẩn trái chiều có phần chủ quan và hơi ích kỉ.
Không hiểu sao mình lại như thể trong cái hoàn cảnh trời ơi đó nữa nhưng thật sự thì mình vẫn vô cùng thắc mắc.
“Sao chị Chi không nhất quyết chửi mình…không rút tay mình ra khỏi người chị ấy”
“Hay có lẽ nào là chị ấy cũng ngại…ngại làm to chuyện…ngại làm cho mình xấu hổ…hay lẽ nào chị ấy cũng có chút gì đó “muốn” một cảm giác lạ lẫm như mình hoặc có lẽ là hơn mình”.
Chỉ nhiêu đó dằn vặt không được giải đáp thôi cũng đã quá đủ làm cho đầu óc mình bận rộn và quên hẳn nhiều thứ đang diễn ra xung quanh.
Nhất là mình không kịp để ý rằng chị Chi đã thả hẳn chiếc áo ngủ xuống chứ không còn dùng tay nâng lên như lúc xoa dầu nữa.
Tất nhiên là vì bị vướn bởi cánh tay của mình ngay trên hông nên một phần mông bóng láng của chị vẫn lồ lộ ra trông vô cùng hấp dẫn.

Mình ngồi đó với đầy ắp những suy tư và cánh tay phải mặc dù đã rất mỏi nhưng vẫn cố bám trụ chai lì không bỏ xuống.
Và rồi lại 30 giây nữa trôi qua trong sự im ắng của cả hai người và cảnh vật xung quanh.
Trong những khoảnh khắc ấy, sự can đảm ào tới trong đầu óc mình ngày một nhiều và hồ hởi bởi vì mình biết và cảm nhận được một cái gì đó mới mẻ mang hình hài của sự “không chống đối” rất bí ẩn nơi chị Chi.
Dồn nén hết can đảm mình hít lấy một hơi thật sâu để không khí căng tràn vào các ngõ ngách của hai lá phổi bé nhỏ như tăng phần nhiệt huyết và có điểm tựa tinh thần nhiều hơn.
Rất khẽ khàng, mình nhẹ nhàng di chuyển tay lên trên dọc sườn trong những điệu run bần bật của thân thể chị Chi và chỉ chịu dừng lại

Open

Close