Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 88

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 88
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Lúc đó tình huống mặt đối mặt giữa mình và Dì Linh thực sự rất gay cấn, mãi cho đến khi bình tĩnh nghĩ lại thì mình mới chợt nhận ra rõ cái ngu cực kì “đỉnh ngọn tre” của bản thân khi ấy.
Ai đời Dì Linh đã tỏ rõ thái độ giận dỗi ra mặt bằng đủ mọi thể loại nhăn nhó, lườm nguýt ấy vậy mà mình lại đi ghẹo đúng lúc, không thèm đếm xỉa gì đến các dấu hiệu mà đối phương đã bày ra chành ành trước mắt.

Đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào…
Biểu sao mà Dì không phồng man trợn má, nóng máu thở hồng hộc đến mức phải nhanh chóng đưa tay lên gần mặt mà vuốt lấy vuốt để, rồi thì quàng quạt các kiểu để giảm bớt nhiệt và sự tức tối trong người.
Những hành động của Dì Linh dần dà làm mình cảm thấy lạnh gáy, lạnh đến mức cứng đơ người và đầu óc thì bắt đầu suy nghĩ đến những viễn cảnh tối tăm đang chực chờ.
Và rồi như một lẽ tất nhiên khi mà tất cả mọi sự đã được định mệnh an bài từ trước, bất kì ngọn núi lửa nào mà chẳng thế, sau một thời gian cần thiết nhất định để nung nấu những âm ỉ thì cuối cùng nó cũng phun trào từng dòng dung nham nóng hôi hổi, trong trường hợp của mình cũng vậy nhưng là phun thẳng mặt.
Dì Linh tức thì cáu gắt, rướn người dậy để quỳ thẳng lên hai chân còn tay thì chuyển sang chống nạnh ở hai bên hông mà nhìn đăm đăm vào mặt mình.
-Ờ đúng…tui là vậy á…ở dơ vậy á…dơ quen rồi…sao…mà ủa ghẻ thì cũng tui ghẻ chứ mấy người có bị lây ghẻ chưa…bực hông…thấy tức hông…hay là ngứa mắt…muốn xỉa xói tui lắm chứ gì…ờ ngon…thứ con trai suốt ngày giả bộ ít nói…giả bộ Gay ghiếc này kia…mà hả mò dú…sờ dú đàn bà con gái người ta…không biết ngại…thấy tui hiền quá chứ gì…hiền quá nên mới bị mấy người giở trò…ừm đúng…tui hiền quá nên mới bị mấy người làm đủ trò lợi dụng…lần này tui cũng đã không muốn nói rồi…muốn im luôn rồi…muốn sống yên lành cho đến hết năm nay là xong mà mấy người còn ép…mấy người không muốn bỏ qua mà…cho tui sống mà…hiểu…giờ muốn gì…nói ra luôn đi…muốn hành hạ tui đến bao giờ nữa…nói đi…_Dì Linh sổ toẹt, sổ thẳng vào mặt mình nguyên một tràn bằng liên tù tì những câu ngắt quãng mà không thèm giữ ý, giữ tứ cho bản thân cũng như cho mình gì cả, cứ nghĩ là nói thôi.
Trong giây phút đó thú thật vì mọi sự diễn ra quá bất ngờ và trống vắng nên mình cứ như bị cứng miệng luôn, mắt tròn xoe ngơ ngác, phản ứng vô cùng chậm chạp với tiến triển nhanh chóng của tình hình.
-Con…hông phải…con…con…_Mình chỉ biết nhìn Dì mà ấp a ấp úng mặc dù trong đầu dần dà muốn nói nhiều lắm, muốn giải thích thật tường tận cho Dì Linh hiểu tất cả chỉ là những nhầm lẫn tai hại nhưng chẳng được.
Nhìn thái độ của Dì Linh lúc ấy, mình biết là Dì đang rất giận, giận khủng khiếp nên dẫu rằng mình có nói gì thêm nữa thì sự việc cũng sẽ chỉ càng ầm ỉ lên và khó giải quyết hơn mà thôi.
Tính mình thì ù lì, ít nói lại không giỏi trong việc giải thích hay trình bày ý kiến nên mình quyết định đành thôi, cứ để mọi chuyện từ từ im ắng lại rồi tính sau vậy.
Sai lầm tạo nên hiểu lầm…hiểu lầm lại bắt đầu cho những sai lầm khác…
Chống tay trên nền ghế, mình bức rức đứng lên mà thoáng ngạc nhiên khi để ý thấy chị Chi đang lặng lẽ chứng kiến mọi việc từ ngay cạnh ghế sô-pha nơi mình vừa ngồi, chẳng biết chị ấy đi ra đây từ lúc nào nữa nhưng đảm bảo là chị ấy đã nghe và hiểu hết từng từ Dì Linh vừa nói sang sảng vào mặt mình.
Hơi chút lúng túng vì ngại ngùng bởi sự có mặt của chị Chi vào tình uống trớ trêu này, mình khẽ quay sang nhìn Dì Linh với ánh mắt hơi buồn trước khi cố gắng nhanh nhất tiến lại gần cầu thang và đi thẳng lên phòng khóa trái cửa lại.

-Duy…nói đi đã…nghe hông…_Tiếng gọi của Dì Linh với theo ngay sau lưng mình, có lẽ là Dì đã đứng dậy.
-Linh…thôi…thôi…_Lời của chị Chi nho nhỏ len lỏi trong những tiếng gọi có phần cáu gắt của Dì.
Nói chung tồn tại trong mình lúc đó hầu hết là cảm giác khó chịu, chán nản vì bị hiểu sai, sai quá nhiều, hơn là thấy buồn bã, thất vọng vì bất cứ chuyện gì khác.
Mình chán, chán lắm, chán vì không ngờ rằng Dì Linh lại nghĩ mình là một người xấu xa, bỉ ổi như thế.
Từ chuyện giả Gay-cái này là do Dì tự suy diễn cho đến chuyện lợi dụng Dì lúc hớ hênh bởi Dì quá hiền, nghĩ mà buồn cười-Dì Linh của mình mà hiền thì trên đời này còn ai có thể dữ hơn được nữa chứ.
Cũng hơi buồn thật, Dì cứ nghĩ cái gì là phun ra cái đó mà không thèm để ý đến sĩ diện của mình, mặc dù vẫn biết lỗi phần nhiều là do mình gây ra nhưng vấn đề ở chỗ là Dì cũng không nên nói to, nói quá lớn, nói rành mạch, nói hoàn toàn những suy của cá nhân Dì trước mặt chị Chi như thế dù với bất cứ lí do nào.
Lúc ấy mình khá ấu trĩ, trong lòng cứ có cảm nhận như Dì đang ngày một ghét guổng mình, hay nghĩ xấu vì không còn ưa gì mình nữa mà điển hình là chuyện bé cứ thích xé ra cho to.
Bực dọc, mình chẳng muốn ăn uống gì cả, cứ nằm dài ở đó mà đầu óc luôn đầy ắp những suy nghĩ sao mà nản hơn bao giờ hết mặc dù bụng thì cứ sôi ùng ục.
Thời gian cũng lâu lắm thì phải, gần vài tiếng chứ không ít, cứ thế mãi cho đến khi bất giác một ai đó đi lên gõ cửa phòng mình từ bên ngoài mà không kèm bất kì tiếng động nào khác.
…Cốc…cốc cốc…
Đầu tiên vì cứ nghĩ là Dì Linh lên gây chuyện hay là muốn nói rõ ràng chuyện ban nãy chăng, nên mình chợt nghĩ bây giờ mà đôi co không khéo lại ầm ầm, hàng xóm nghe được lại bách nhục vì vậy mình cứ nằm đó, nằm lặng thinh không trả lời giả vờ như đang ngủ.
Từng giây trôi qua, mình hồi hộp khôn xiết…
Nhưng mình đã nhầm vì ngay sau đó mọi thứ lại nhanh chóng quay về với những im ắng, không còn đâu đó những âm thanh gõ hằn lên cánh cửa gỗ phòng mình nữa mà thay vào đó là những tiếng gọi, những tiếng tiếng thì thầm nho nhỏ đầy quan tâm và sâu lắng, không quá lén lút nhưng cũng không quá to mà chỉ vừa đủ cho người bên trong nghe thấy, hoặc giả đó là những tưởng tượng chủ quan của mình về giọng nói đó.
-Duy…là chị…không phải Linh…là chị Chi nè…em xuống ăn cơm đi…_Tiếng chị Chi nhẹ nhàng gọi mình vang lên từ bên ngoài
-Dạ…em không đói đâu…chị cứ xuống trước đi…_Mình ngồi dậy nhìn ra hướng cửa sổ rồi đi lại gần cửa phòng trả lời chị với cái giọng pha chút mệt mỏi như vừa trải qua một giấc ngủ dài nhưng lại chẳng muốn nói to vì sợ Dì nghe thấy.
-Xuống ăn đi Duy…mở cửa cho chị…_Chị Chi vẫn vậy, vẫn gọi mình tràn đầy nồng ấm, mình nghe mà chợt thấy đỡ buồn hơn tẹo vì rằng những lúc như vầy lại được có người quan tâm.
-Em…lát em ăn sau…chị xuống đi…còn đi làm nữa…_Tuy vậy, mình lúc đó thật chẳng còn muốn gặp ai nữa, nhất là một người trong cuộc, người đã chứng kiến mọi chuyện vừa xảy ra dưới nhà, mình thấy mắc cỡ và cảm giác nhan nhát kinh khủng.

-Ừm vậy cũng được…nhưng Duy mở cửa cho chị đi…không ăn thì mở cửa lát…chị nói cái này…_Chị Chi như hiểu ra việc mình chẳng muốn xuống đó ngay bây giờ vì sợ đối diện với Dì Linh nên chắc là chỉ muốn nói chuyện để giúp mình khuây khỏa mà bớt buồn hơn thôi.
-Dạ…mà em buồn ngủ lắm…chị xuống đi…em không…không đói thật…_Mình vẫn cứ nhất quyết với cái ý định ban đầu, né tránh để bớt ngượng.
-Mở cửa đi Duy…chị nói cái này thôi…không là chị đứng ngoài này không xuống luôn…_Chị Chi cũng vậy, cứ muốn đối mặt trực tiếp với mình để nhắn nhủ một điều gì đó khó nói.
-Thôi…chị xuống đi…lát em xuống sau…_Mình tuy nói vậy nhưng vẫn từ tốn đặt tay lên núm cửa.
-Chị biết…cứ mở cửa…chị muốn nói với Duy vài câu thôi…_Chị Chi lại càng lúc tha thiết hơn trong giọng nói.
Mình biết là chị Chi quan tâm mình lắm, sợ mình buồn lại nghĩ ngợi lung tung đủ thứ thì không hay nên muốn gặp mình nói chuyện trực tiếp cho rõ, cho mình hiểu.
Dẫn biết là sẽ thật khó mà đối diện như bình thường với chị ngay lúc này, nhất là sau những chuyện vừa xảy ra nhưng trước thái độ tha thiết lo lắng của chị nên mình phải đành chìu lòng mà nghe chị vậy.
Vì đã tiến bước đứng bên cửa từ lâu nên khi câu nói của chị Chi vừa dứt là mình đã lập tức vặn chốt đẩy cửa nhè nhẹ ra.

Mở xong thì mình lững thững quay lưng đi lại cạnh bàn máy tính kéo ghế ra cho chị, còn mình thì mệt mỏi tới ngồi bó gối trên nền nệm.
Khi mình đã ngồi hẳn xuống nệm thì chị Chi mới từ từ bước vào, thấy mình là chị lập tức nở một nụ cười mỉm rất nhẹ chỉ đủ làm khuôn mặt chị trở nên tươi tỉnh hơn đôi chút.
Mình để ý thấy chị Chi đã thay bộ đồng phục của khách sạn như mọi khi mà có lẽ chị tính nói chuyện xong với mình là sẽ đi ngay luôn, vẫn là chiếc váy đen công sở quen thuộc thường thấy, chiếc áo sơ mi cổ trái tim chị vẫn hay mặc và bên ngoài là cái áo vét nhỏ màu sậm với hàng khuy vàng to tướng.
-Chị…em không đói đâu…chị xuống…chuẩn bị đi rồi còn đi làm nữa…_Mình nhìn chị Chi với vẻ mặt đầy ngượng nghịu.
-Còn sớm mà…lát nữa chị mới đi…_Chị Chi vừa bước tới vừa nhìn mình rồi sau đó đảo mắt qua một lượt căn phòng.
Tích tắc sau khi quan sát kĩ mọi thứ, chị Chi từ từ bước lại gần chiếc ghế cạnh bàn máy tính đã được mình kéo ra sẵn mà thanh thoát luồn tay nhẹ nhàng cởi chiếc áo vét ra khỏi người vô tình tạo sự chú ý cho mình với phần cổ áo rộng đầy hớ hênh.

Nhanh chóng sau khi đã vắt cái áo vét lên thành dựa của ghế, chị đi lại gần nơi mà bộ đồ ngủ ban sáng của mình bị vứt vương vãi cạnh tủ quần áo mà liền tay nhặt để bỏ ngay vào giỏ đồ dơ, cả đồ lót trong giỏ cũng được chị tách riêng ra tiện sắp xếp sang bên trông rất kĩ lưỡng chứ không còn quá bừa bộn như mọi khi mình vẫn hay cẩu thả.
Xong xuôi, chị mới bắt đầu đi lại ngồi ngay trên nền nệm để đặt tay lên vai mình và thầm thì.
-Duy…bình tĩnh nghe chị Chi nói nè…chuyện đâu có gì đâu…nãy chị hỏi Linh rồi…cũng nghe nó nói rồi…chị hiểu mà…hiểu lầm hết thôi…không gì hết…em đừng suy nghĩ nhiều nghe hông…_Chị Chi để hai chân song song rồi cho chúng nghiêng sang bên khe khẽ vào tai mình.
Vì khoảng cách của mình và chị quá gần nên mùi hường từ nước hoa, mùi son phấn, mùi từ vải vóc quần áo và có lẽ là cả “mùi” của chị nữa cứ liên tục phảng phất quanh mình, chúng sực nức vào mũi làm mình thấy lâng lâng cực kì dễ chịu và thoáng chút hơi đỏ mặt.
-Dạ…em cám ơn chị…_Mình bối rối quay sang nhìn chị và gật nhẹ đầu.
Ở cái khoảng khắc nghiêng này, những thứ vốn được che chắn kĩ càng như được dịp tung hoàng mà lộ ra hết cả, từ cái cổ áo quai nhọn hơi rộng vô tư phơi bày hoàn toàn ra những thứ mà khổ chủ của nó đã dày công cẩn thận khép nép cho đến cả những lổ hỏng nơi từng cúc áo cũng tự nhiên mà bày tỏ từng mảng da hồng hào láng mịn.
Mình không cố tình để ý nhưng mà vì giác quan đàn ông cứ định sẵn để chực chờ nên mình thấy hết, quan sát từng đường tơ kẻ chỉ, hầu hết phần trên của bầu ngực căng tròn bị ép bởi lớp áo lót để nhô cao hết sức cho tới cái rãnh giữa ngăn cách và cả từng lớp da thịt trắng muốt qua mỗi khuy áo dưới con mắt của mình mà đi từng đợt, từng đợt nhẹ nhàng vào sâu trong nếp nhăn của vỏ não.

Da thịt và các giác quan trên người mình bị kích thích liên hồi bởi từng đường nét ở phần trên của thân người chị Chi nên chúng cứ tàn nhẫn mà hành hạ đều đặn lên các múi cơ trên mặt mình, khiến cho dòng máu lưu thông trở nên chậm trễ làm chúng nhợt nhạt hay đỏ bừng thì mình không dám chắc, nhưng mà nóng lắm, nóng hôi hổi đến mức tưởng chừng như nếu chạm vào bảo đảm sẽ cảm giác đợt sốt của khổ chủ ngay.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên mình gần gũi phái yếu, cũng không phải là lần đầu tiên mình chứng kiến hay “động chạm” vào những khoảng khắc đầy nhạy cạm này và riêng ra thì đây càng không phải là lần đầu tiên mình có cảm giác “khó tả” này với chị Chi, cách đây không lâu chị Chi cũng đã từng vào căn phòng này, cũng đã từng xảy ra những va chạm với mình nhưng nói chung chúng không để lại quá nhiều kí ức và xúc cảm nơi mình, chỉ là những sơ suất, những bốc đồng và chưa thực quá đà của cả hai, hơn hết là tất cả đã được giải quyết rõ ràng bởi hai từ “chị-em”.
Nên mới nói, lúc đó mình lúng túng lắm nhưng chắc là cũng hơi khó để nhận ra.
-À…Duy…Duy…_Chị Chi bất giác gọi khi thấy mình cứ nhìn lơ đễnh sang bên.
-Dạ…dạ…_Mình giật nảy người tròn mắt nhìn chị.
-À…mai Duy đi học hả…tối có phải ngủ sớm không…em đi ngủ lúc mấy giờ…_Chị Chi cười hỏi mình.
-Dạ…không…ngủ sớm hay muộn gì em cũng dậy đúng giờ thôi…mà sao vậy chị…_Mình trả lời rồi hỏi lại chị vì chưa hiểu ý chị sao lại quan tâm vấn đề này.
-À không…ý chị là…à tối nay chắc chị đi làm về khuya á…ừm…chị tính nhờ Duy mở cửa cho chị…nhưng đừng cho Linh biết…à đừng cho Linh hay tại chị sợ làm mất giấc nó…mà nó biết chị nhờ Duy thì…sợ nó la…_Chị Chi lộ rõ vẻ ngại ngùng giải thích và nhờ vả mình.
-À dạ…em biết rồi…chị về cứ a lô em…em xuống mở cho…khỏi bấm chuông…chị có số em chưa…_Mình hơi ngẩn người vì thường sáng Dì đâu làm gì đâu, sao chị Chi lại không nhờ Dì Linh thức canh mở cổng mà lại nhờ mình chứ, nhưng dù vậy mình vẫn nhận lời chị vì chuyện không đáng bận tâm, mình thì thức giờ nào chẳng được.
-Chị có rồi…chuyện tối nay chị nhờ em nha…_Chị Chi gật đầu rồi cười khá tươi với mình.
-Dạ…_Mình cũng cố gắng tươi tỉnh với chị.
-Ừm…thôi…chị đi làm đây…coi lát xuống ăn cơm đi nha Duy…_Chị Chi chống tay đứng dậy chỉnh sửa lại váy áo chỉnh tề.
-Dạ…_Mình cũng chống tay đứng dậy trả lời chị.
Chị Chi nói xong thì đi lại ghế lấy chiếc áo vét đang vắt trên thành rồi sau đó tiến lại gần giỏ đồ dơ của mình cầm thẳng ra ngoài phòng, không quên quay lại khép cửa rất cẩn thận.
Chị Chi đi khỏi khiến cho sự thoáng đãng trong đầu óc mình cũng dần tan biến theo mà lại tiếp tục bị bắt ép phải nhường chỗ cho cái chán chường ban nãy, sự lo nghĩ về chuyện hiểu lầm giữa mình và Dì Linh.
Ngồi bó gối nhìn thẫn thờ ra ngoài cửa sổ mình cứ thế mà khô không khốc của về tinh thần lẫn thể xác.
Trái khuấy nhất là cái tiết trời ở thời điểm ấy, vô cùng nóng nực và khó chịu, nguyên một tháng trời cứ trưa là nóng hừng hục như đổ lửa còn tối thì hanh nhưng là hanh nóng đến mức mồ hơi chảy ra nhây nhớt cả áo, đã thế còn hay cúp điện rất lộn xộn nữa chứ.
Lề rề đến gần 3h30 khi mà căn nhà đã chìm hẳn vào im lìm thì mình mới bắt đầu thấy tù túng, muốn bỏ đi đâu đó thật xa hay có lẽ là thoát khỏi cái tâm trạng này trong phút chốc.
Cầm điện thoại lên bấm số, mình lựa đi lựa lại với đủ hàng số đầy thân quen và rồi cuối cùng chọn ngay di động của một thằng bạn trong lớp, thằng này vui, ham chơi nhưng chịu học.
Mình: a lô…
Nó: a lô…
Mình: mày rảnh hông cu…
Nó: tao nghe…rảnh…chủ nhật mà có gì đâu bận mậy…
Mình: ừm…qua đón tao đi…đi lòng vòng chơi…ở nhà chán quá…
Nó: mà đi đâu…trời nắng nóng vầy có rủ mấy đứa đi kara quá…
Mình: sao cũng được…qua liền được không…
Nó: xa…20 phút á nha…đường vắng nhưng nhà mày xa quá cu…
Mình: ừm…khỏi vào nhà tao nha…đứng trước ngỏ là thấy tao…
Nó: trốn Dì mày à…ừm…tao biết rồi…thay đồ đi…
Mình: ừm…nhanh đi…
Tút…tút…tút…

Cuộc điện thoại của mình và nó tuy toàn là những câu cụt ngủn và vô vị nhưng được cái bạn bè chơi thân nên hiểu nhau lắm, thậm chí không cần phải nói rõ tình hình thì những đứa bạn chơi thân và hay quan tâm đều hiểu được tâm trạng của nhau lúc đó, tình huống cần có sự xuất hiện để chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn, sự chán nản dày vò.
Mình thay đồ, cầm ví và điện thoại lẳng lặng bước xuống nhà dưới, khi đi ngang mình có thoáng nhìn vào phòng Dì Linh nhưng nó vẫn đang được đóng im lìm, đi thẳng xuống phòng khách cũng chẳng thấy một ai mà chỉ thấy cửa chính đang khép hờ chắc là chị Chi đi làm nên khép nhẹ chứ mọi khi có người mở cửa thì đã đóng lại rồi.
Mình nhẹ nhàng mang giày rồi chậm rãi đi ra hướng cổng mở khóa sau đó đi thẳng ra ngoài ngỏ mà ngồi bên vệ đường để đợi.
Ngồi đợi tầm 15 phút hơn là y như rằng có một chiếc xe từ từ giảm tốc độ để chuẩn bị quẹo vào ngỏ và chợt nhìn mình, vì người đó bịt kín mặt nên mình chỉ dám nhận định đó là chị Nhi bởi tướng người và cái nét quen không sai được.Hên cái là chị chỉ nhìn mình sau đó quẹo thẳng vào ngỏ chứ không hỏi hang gì thêm nên mình cũng đỡ bối rối vì chưa biết nên trả lời sao.
Mình đợi thêm lát thì thẳng bạn cuối cùng cũng ló mặt, cả hai bon bon trên đường mà chẳng nói với nhau câu nào sau đó thì mình và nó cùng đi tới một quán cafe kín có máy lạnh để ngồi đợi nó rủ mấy đứa con lại.Thấy nó gọi cũng nhiều nhưng cuối cùng chỉ có thêm hai đứa con gái và một thằng con trai nữa đến nên tất cả đành ngồi chém gió chút đỉnh với nhau tránh nóng.
Mình cứ ngồi nói chuyện với đám bạn mà thỉnh thoảng lại chăm chú nhìn vào điện thoại, trong tâm trí mình như chờ đợi một điều gì đó, cuộc gọi quen thuộc từ một ai đó để hỏi han mỗi lúc mình vắng nhà không báo trước.
Nhưng không, tất cả vẫn chẳng có gì cho đến tầm hơn 6 giờ khi mà cả đám quyết định kéo nhau đi ăn xiên nướng thì lúc này điện thoại mình mới bắt đầu reo lên và run bần bật, là cuộc gọi của Dì Linh nhưng trớ trêu nó lại vừa ngắt kết nối để trở thành tin báo cuộc gọi nhỡ.
Mình ngây ngô lắm, có lẽ là mình đã trông đợi cuộc gợi từ Dì lúc vừa ra khỏi nhà kìa nhưng chẳng hiểu sao khi đó lại cứ nghĩ mình mà gọi lại thì mất giá quá.Cứ thế cho đến khoảng 15 phút sau khi nó lại tiếp tục reo lên lần nữa.
Mình: a lô…
Dì Linh: đi đâu…sao gọi không được vậy…đi đâu trưa giờ…đi đâu…
Mình: con đi chơi với mấy đứa bạn…
Dì Linh: đi đâu sao không xin phép hay báo gì vậy…có coi tui ra gì không hả…đi đâu…đứng im đó tui tới liền…tay chân bị vậy…
Mình: bạn chở…lát nó chở về…nó rủ thì con đi…có gì đâu…
Dì Linh: về đi…tối rồi…về liền coi…
Mình: lát con về…con đi chơi với bạn mà…
Dì Linh: về nhanh đi…tối rồi…
Mình: dạ…lát nữa con về…
Mặc dù biết trước sau gì thì chị í cũng sẽ gọi vì giận thì giận mà thương thì thương, Dì luôn muốn mình lúc nào ngoài đến trường thì phải có mặt ở nhà, đi đâu cũng phải rõ ràng chứ không nói không rằng mà tự ý bỏ đi là kêu réo kinh lắm.
Phấn khởi đôi chút vì làm cho Dì Lo, Dì quan tâm nên mặt mình tươi tỉnh hơn hẳn nên đi chơi rồi ăn uống với tụi nó đến tầm hơn 8 giờ tối mới về.
Khác với lúc chiều, thằng bạn chở mình vào tới gần nhà rồi mới quay xe đi ra khỏi ngỏ.
Bước thêm hơn mươi bước thì mình mới đến trước cổng để rồi lục đục mở cửa.
Nhìn qua chấn song bất giác mình mới để ý thấy Dì Linh đang ngồi ở bậc thềm trước cổng chính nhìn thất thần xung quanh.
Thoáng lưỡng lự, mình đẩy cổng vào mà mắt hướng thẳng về phía Dì Linh đang ngồi bó gối.
Vừa thấy mình Dì liền đứng lên chống nạnh với vẻ mặt hơi tức tối rồi quay người bước thẳng vào trong nhà chứ không thèm nói với mình lời nào cả.
Khi bước vào nhà lập tức đập ngay vào mắt mình là hình ảnh Dì Linh đang ngồi vắt chân ở ghế sô pha với vẻ mặt hơi hầm hầm.

Mình mặc kệ đi ngang qua mặt Dì thẳng vào bếp đến tủ lạnh lấy nước uống rồi sau đó lại ngang qua chỗ Dì ngồi lần nữa để bước đến gần cầu thang.
Nhưng cái số phận oan nghiệt đâu có dễ dàng tha chết cho kẻ lẫm lỡ này bao giờ, khi mình vừa nắm tay vịn cầu thang đi được đúng y một bước.
-Duy…lại ngồi xuống đây…_Tiếng Dì Linh khẽ khàng vang lên xua tan bầu không khí im lặng của căn nhà.
-Con mệt lắm…mai con còn phải đi học…con lên tắm rửa rồi đi ngủ sớm đây…_Mình chững lại nhưng trả lời với vẻ bất cần.
-Ngồi xuống…ngồi xuống đây mau…nếu đã lo mai phải đi học thì đã về sớm hơn rồi chứ không có như vầy…_Dì Linh bắt đầu gằn giọng.
-Sao cũng được…_Mình thấy Dì to tiếng nên đành quay lưng đi xuống lại.
Mình bước lại ngồi ở chiếc ghế sô pha cạnh chỗ Dì mà mắt thì cứ nhìn lơ đã ra hướng cửa chính.
-Chuyện hồi sáng…bộ tui nói không đúng hả…_Dì Linh bắt đầu lên tiếng nhưng với cái điệu thỏ thẻ khác hẳn lúc nãy.
-…_Mình im lặng quay sang nhìn Dì với ánh mắt cố tỏ ra bình thường.
-Có sao thì tui nói vậy…chứ thái độ bây giờ là sao…_Dì Linh tiếp lời.
-Đúng gì…Dì toàn tưởng tượng ra rồi nói đủ thứ…nếu không có chị Chi ở đó thì con cũng không ý kiến gì…nhưng Dì sổ hết trước mặt chị ấy…con làm sao…làm gì mà Dì nói…_Mình tức khí tuy vẫn bình tĩnh nhưng lời nói của mình bắt đầu căng thẳng hơn hẳn.
-Không làm gì hả…ừm trước mặt chị Chi tui không muốn nói nhưng ai ghẹo…ai bày trò…chứ tối qua ai mò…hả…_Dì Linh hích mặt về phía mình.
-Con không có…giỡn qua lại…chính Dì là người bày trò giỡn mà…vô tình trúng…_Mình giải thích xong ngã hẳn lưng ngồi thừ ra ghế.
-Vô tình…vô tình gì mà nguyên bàn tay…tui là con gái nha…vậy sao lấy chồng…vô tình vậy á hả…_Dì Linh nói và bắt đầu cười mỉm tuy cố gượng nhưng môi Dì cứ chợt mấy máy vì sắp cười khì.
-Con không cố ý…tại Dì cáu vú…cáu ngực con trước…con thấy chuyện chẳng đáng để ý mà thấy Dì buồn buồn nên mới chọc Dì lúc sáng đó…chuyện tối qua con không có biến thái vì con đâu có cảm giác gì đâu…chỉ là tại Dì cáu đau quá nên…nói chung con có lỗi…nhưng Dì…_Mình biểu cảm hơn nhưng thấy Dì Linh như vậy nên cũng đành dịu lại.
-Biết rồi…vậy “Gay” rồi…_Dì Linh lắc đầu đầy ngán ngẫm.
-Hủm…gay gì…chuyện chị Chi biết á hả…hay Dì kể với ai nữa rồi mà gay với go…_Mình hết hồn ngồi thẳng người dậy.
-Không…í là mấy người bị Gay á…_Dì Linh bặm môi nhìn mình.
-Mệt…sao sáng Dì nói con giả đò mà…mà sao Dì hét to quá vậy…người ta nghe thì sao…_Mình thở dài.
-Tại điên quá mà…sáng tưới cây bị té trầy chút xíu mà nói ghẻ…ghét…à chị Chi cũng biết mà…biết hiểu lầm…_Dì Linh lườm nguýt mình với ý đùa cợt.
-Con chẳng biết…chẳng quan tâm…không muốn nhắc…_Mình lại vòng tay sau đầu ngã người vào thành ghế.
-Không giận sao nay đi chơi…không nói…_Dì Linh quay hẳn sang nhìn mình.
-Bạn rủ mà…_Mình thờ ơ như kiểu chuyện thường ngày ở huyện.
-Ừm…sao đi…không nói tui biết hồi trưa…_Dì Linh thắc mắc.
-Lúc đó Dì đang giận con…ngu Dì ghẹo nữa…_Mình híp mắt nhìn Dì rất thản nhiên.
-…_Dì Linh bĩu môi trông rất ghét.
-Con đi tắm…_Mình ngáp dài rồi chống tay đứng dậy.
-Ừa…nghe thum thủm đó…mà ăn gì chưa…_Dì Linh lè lưỡi.
-Còn gì ăn hông dạ…_Mình nhìn Dì rồi nhìn bâng quơ về hướng bếp.
-Còn…tắm đi…xuống tui múc cho…_Dì Linh gật đầu rồi xắn áo xuống ngay ngắn để chuẩn bị đứng lên.
Mình tiến lại hướng cầu thang bước đến lưng chừng độ cao thì mới chợt nhớ ra.
-Dì…_Mình quay mặt xuống hướng Dì Linh đang đứng lau chùi bàn nước cạnh ghế.
-Hủm…_Dì Linh tròn mắt nhìn mình.
-Ở nhà Dì buồn lắm hả…sau khi con hết năm cuối cùng này…à mà chắc Dì muốn thoát khỏi con sớm nhỉ…_Mình lại bắt đầu thở dài.
-Càng nói càng ngu…ngồi ở nhà long nhong phè phỡn…có lương tháng…ngu gì muốn thoát…_Dì Linh nhìn ra hướng cửa chính suy nghĩ rồi quay lại trả lời mình với cái điệu rất mỉa mai.
-Hả…vậy sao lúc sáng nói…_Mình ngạc nhiên.
-Tại tức…_Dì Linh nhe răng cười trông rất tươi.
-…_Mình híp mắt lườm Dì một cái sắc lẹm.
-Há há…_Dì Linh được dịp cười manh trá sau mỗi bước đi của mình.
Lên phòng, mình lấy đồ sạch đi tắm rửa rồi nhanh chóng bước xuống nhà ăn cơm như đã nói với Dì linh lúc nãy.
Vừa xuống tới phòng khách là mình lập tức đi thẳng vào bếp vì biết chắc rằng Dì Linh đang ở trong đó để chuẩn bị bữa ăn.
Kéo ghế ra khỏi cạnh bàn mình nặng nề thả tấm thân khá mệt mỏi vì mới đi chơi về ì ạch xuống, chưa kịp định thần thì Dì Linh nói ngay.
-Duy…lấy cái tô với đôi đũa trên bàn lại đây…_Dì Linh đang đứng chỗ bếp quay mặt về phía mình.
Chậc miệng thì tiếng, mình với tay cầm tô, đũa mang lại cho Dì.
Giây phút khi được đứng gần nhau, mình mới tình cờ để ý hình như Dì Linh dạo gần đây có vẻ đầy đặn hẳn ra thì phải.Cơ thể Dì trước đây vốn đã rất cân đối thì bây giờ những đường cong lại càng trở nên vô cùng quyến rũ, từ ngực eo đến mông tạo thành những kẻ nét rất xinh xắn và thu hút người nhìn nhất là ở khung hình nghiêng.

Cứ chăm chú nhìn đăm chiu vào người Dì làm cho mình chợt ngẩn ngơ đoán chừng cũng mất mấy chục giây.
-Cầm…_Dì Linh bất giác đưa tô đồ ăn về phía mình với ánh mắt tròn ngơ ngác không kém.
-À…dạ…_Mình thất thần đón lấy từ tay Dì sau khi đã hoàn hồn.
-Nhìn ngon ha…_Dì Linh híp mắt lả lơi hất cằm về phía mình ra vẻ khá tự đắc.
-Ngon…dạo này khác thật…_Mình buộc miệng vô tư không chớp mắt.
-Hả…gì…nói chứ cũng…bình thường mà…_Dì Linh nhìn vào tô đồ ăn rồi ngây thơ nhìn mình.
-À không…thôi…con lại bàn ăn…_Mình lắc đầu nguầy nguậy rồi quay lưng đi lại bàn.
Mình ngồi xuống bàn chờ đợi Dì Linh sau khi Dì chủ động chậm chạp đi lại tủ lạnh để lục lọi ít trái cây cùng con dao để sẵn.
-Ủa…Dì không ăn hả…_Mình hỏi.
-Ăn trước rồi…ăn đi…_Dì Linh ngồi xuống bàn và bắt đầu hí hoáy con dao lên bề mặt mớ trái cây.
-Dì…dạo này Dì mập ra nhỉ…_Mình vừa ăn vừa trò chuyện.
-Ừa…tui tăng 4 kí…sao…nhìn ú nù hủm…_Dì Linh để ý câu nói của mình nên mình ngó nghiêng cơ thể trong tư thế ngồi.
-Không…nhìn đẹp…vừa người lắm…tại Dì cao mà…_Mình lắc đầu cười khì.
-Bộ trước tui…không đẹp hả…_Dì Linh bĩu môi.
-Đẹp nhưng không bằng giờ…giờ nhìn đẹp lắm luôn…vừa người…_Mình lại cười.
-Á…nay ghê ta…nịnh kìa…hờ hờ…chuyện kia tui bỏ qua rồi mà ha…nịnh chi tốn công vậy trời…thừa…_Dì Linh liếc nhẹ mình.
-Con thấy sao nói vậy…Dì Linh giờ nhìn xinh dã man…_Mình lại khen Dì nức nẻ.
-Ừa…ăn cơm i…khen miết…_Dì Linh gật đầu lia lịa kiểu “đủ rồi”.
-…_Mình không nói nữa mà chỉ cười cú cuối.
Sống chung dưới một mái nhà thì làm sao có thể mãi tránh những hiểu lầm hay tranh cãi vốn dĩ phải có nhưng cái chính là từng thành viên phải biết nhường nhịn, tôn trọng và quan tâm nhau thì những vấn đề nan giải đó sẽ vô cùng dễ giải quyết, thường thì những mâu thuẫn của mình và Dì Linh được hòa giải rất đơn giản đó đa phần là những cuộc nói chuyện, những câu chuyện vui hay đơn giản là để ý đến vài cử chỉ và suy nghĩ của đối phương sau mỗi sự việc.
Cứ sống đơn giản, thanh thản và thường xuyên chú ý đến tâm trạng của người mà bạn quan tâm cũng là một cách để cuộc sống của bản thân trở nên dễ dàng và bình yên hơn, đó không phải là cái khó khăn như thể “nhìn nét mặt nhau mà sống”, đó chỉ là chuẩn mực tối thiểu nếu bạn thực sự muốn coi trọng và đối xử chân thành với một ai đó.
Một lời khen hay câu chê đầy thân mật không bao giờ là thừa, biểu hiện tích cực của nó là suốt buổi ăn mình liếc thấy Dì Linh cứ thỉnh thoảng lại ưỡn người ra đảo mắt nhìn xuống thân người Dì rồi cười mỉm chi suốt lúc mình đang giả vờ cắm cúi.
Mình biết vậy nên chỉ chăm chú ăn cố gắng né sự chú ý khỏi Dì vì chẳng hiểu sao khi thấy Dì cười thì đầu óc mình liền cứ vui vui lâng lâng rất khó tả, khác hẳn bản tính thường ngày.
Cuối cùng thì bữa ăn ngắn ngủi cũng chấm dứti, mình chủ động đi lại rửa tô rồi đi lên phòng trước còn Dì Linh thì mãi tay dọn dẹp các thứ.
Lên phòng nằm thư giản tẹo đến khoảng gần 9 rưỡi thì mình kiểm tra lại tập sách cho ngày đầu tiên “chính thức đi học” sau một mùa hè đằng đẵng với đủ mọi biến cố.
Đầy đủ, mình bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho sáng sớm mai dậy khỏi chộn rộn rồi sau đó bước xuống tầng hai đinh ninh đi tiểu thì chợt để ý cửa phòng Dì Linh hình như đang còn mở.
Nhẹ nhàng bước xuống rồi khẽ ghé mắt nhìn vào thì mình vô tình để ý thấy Dì đang ngồi hai chân song song, hơi ngẩng đầu nhưng lại bị một bên tóc chê toàn bộ khuôn mặt, nhìn chăm chăm vào một chỗ trên tấm rền cửa như chờ đợi một người bí ẩn nào đó sắp xuất hiện mà thỉnh thoảng còn đưa tay che miệng ngáp nhè nhẹ trông khá là tự kỷ.
Lẽ nào là một siêu anh hùng nào đó mang nickname “siêu nhân với chiếc quần sịp màu da” chăng?

Mình thoáng chốc cảm giác có đôi chút bất an hiển hiện nên thực không dám gan dạ mà phá hỏng đi khoảnh khắc tơ tưởng mang màu sắc thần thánh của Dì, lẳng lặng vài bước tới cửa phòng vệ sinh, mình vặn chốt nhẹ.
Vô tình khi ấy, cửa phòng đánh “kẹtttt” một tiếng khét lẹt thu hút sự quan tâm của mọi sinh vật quanh quẫn, có cả Dì.
Nhanh như chớp, cái đầu đang bị tóc che đi kia quay ngoắc về phía mình và vừa khi thấy mình là Dì Linh liền vén mảng tóc nhìn thơ thẩn vào mình y như rằng việc mình đứng trước cửa phòng WC để chuẩn bị vào đi tiểu là một sự hết sức lạ lùng vậy.
Bốn con mắt nhìn nhau một chập cũng phải hơn 5s thì Dì bất chợt lè lưỡi khè mình trông yêu cực làm cho những hình ảnh tự kỉ quái đảng vừa rồi của Dì như bị gió thổi bay phấp phới đi đâu mất.
Mình hơi tròn mắt nhưng chẳng biết phải phản ứng sao nên cứ thế đi thẳng vào trong mà nhịp tim thì phải nói là dồn dập.
Vệ sinh xong đi ra mà lần này mình tự hứa với lòng đinh ninh là sẽ nhìn lại về hướng ngồi của Dì và gật khẽ đầu chúc ngủ ngon.Tuy nhiên, mọi sự chợt thay đổi hẳn vì khi vừa bước ra khỏi WC thì mình đã thấy Dì Linh đứng ngay cạnh cửa phòng vệ sinh tự lúc nào.
-Duy…_Dì gọi mình khi mình vừa ra khỏi WC.
-Dạ…_Mình hết hồn đưa tay ôm tim mà đau đớn chăm chú nhìn Dì.
-Gì á…nhát vậy…chuẩn bị xong thì đi ngủ sớm đi nha…mai đi học sớm á…_Dì Linh quan tâm mình với thái độ vô cùng ân cần nhưng mình lại thấy khá quá đáng.
-Con biết rồi…chị Chi đâu rồi Dì…_Mình lườm mắt, gật đầu rồi hỏi lại.
-Chị Chi đi trực…sáng mới về…giống nay nè…đi ngủ đi…_Dì Linh trả lời.
-Dạ…Dì ngủ ngon…_Mình lại gật đầu rồi đi về hướng cầu thang.
Mình chập chững đi lên phòng khép cửa mà biết rằng ánh mắt dòn xét của Dì vẫn dán chặt sau hai mông.
Với tay, mình tắt đèn khi vừa bước vào phòng mà thoáng nhìn đồng hồ lúc đó là 9h50.
Mình ngủ ngon lành, cho đến khi đột nhiên điện thoại mình run ào ạt.
Vốn bình thường điện thoại mình hay để chế độ im lặng và tuyệt nhiên ít khi đánh thức mình dậy nổi mà nay mình lại mở mắt vì nó canh khuya hiu hắt mới đúng là lạ.
Từ từ hướng ánh nhìn đùng đục lờ đờ, mình cầm điện thoại áp sát vào tai.
Mình: A lô…

Đầu dây bên kia: Duy hả…ngủ chưa…chị Chi nè…chị về rồi…

    Open

    Close