Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 93

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 93
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Giọng nói đanh đá quen thuộc vang lên khiến cho không gian yên ắng của căn phòng như chợt bừng tỉnh.
Lúc ấy trông điệu bộ Dì Linh lạnh lắm, cứ như là nữ chính của một bộ phim trường kì dài tập nào đó hiện đang khéo léo gói gọn thân người trong chiếc khăn tắm màu bông đầy cuốn hút sau một thoáng miễn cưỡng tắm táp, uốn éo khuyến mãi cho khán thính giả còn mình chẳng khác nào là một tên sát nhân biến thái, cuồng dâm thường động lòng phàm “tục tiểu” trước những dung nhan tuyệt sắc, mà lại rất hay được lòng của vị đạo diễn chính khiến cho ổng thường xuyên thích đẩy mình vào những tình huống trớ trêu đầy tội lỗi.
Nhiều nỗi sợ bỗng chốc bủa vây, ngoài lí do bản thân mình trong mắt Dì Linh là một thằng oắt con đã từng dính tiền án rình mò chuyện nữ nhi thường tình nhiều lần và bị bắt quả tang nhiều bận ra thì vẫn còn đó là cái vết hằn lúc trưa bị nắm thóp vụ táy máy, không để ý dòm trước ngó sau mà đã đẩy cửa vào và rồi chứng kiến hình ảnh 18+ của Dì Linh đang dở khóc dở cười trong một bộ dạng không mong muốn, cũng ở chính nơi này.
Trưa thì còn đường chối là do sơ ý chứ bây giờ thì biết giải thích thế quái nào được khi mà Dì Linh đã “bắt tận tay day tận mặt” thêm cả như đã đề cập ở trên Dì Linh vốn đó giờ thường không mấy tin tưởng vào nhân phẩm, đức hạnh của con người mình mà nhất là trong những chuyện mang tính chất nhạy cảm đầy day dứt như này thì Dì còn thường rất hay làm to chuyện ra để mình nhục cái bản mặt, chưa kể những lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm thấy chán chán hoặc những lần buôn dưa lê trên bàn nước chuyện ông chuyện bà là Dì lại lôi ra đay nghiến dày xé con tim hãy còn quá là mong manh của mềnh.
Nếu giờ khắc đó là một thời điểm êm ả như bao ngày của một hoặc hai năm về trước thì hẳn là mình sẽ đinh ninh ngay rằng Dì Linh chắc chắn không thèm ngừng thở một giây mà nhanh chóng quay mặt lại buông lời xỉa xói mình như mọi khi, sẽ cười hả hê vào cái face của mình cho đến khi nó chảy dài sệ xuống chạm đất rồi thì lúc đó Dì mới lại bắt đầu nhỏ nhẹ an ủi mình như là chuyện đã rồi có buồn bã cũng không được gì, Dì Linh hứa sẽ bỏ qua không nhắc lại, sẽ giữ kín coi như đó là bí mật không mong muốn của cả hai để bản thân người phạm lỗi có thể yên tâm một phần mà tiếp tục sống còn trong lòng Dì tưng bừng náo nhiệt ra sao thì chỉ “Còn ta với nồng nàn”.
Quá nhanh, quá nguy hiểm-đấy chính là Dì Linh, là tâm địa tăm tối của Linh kute lạc lối – người mà mỗi khi nhắc tới thường được các bạn tung hô cổ vũ vì tấm lòng bao dung, bao la “vị nhân sinh”.Thấy thấm chưa, bởi vậy nên mỗi lúc trước khi đặt tay lên bàn phím tả về Linh mình thường hay tự vấn lương tâm “nên rút bớt, nên rút bớt…” và luôn tự nhủ thầm nho nhỏ với bản thân cũng như thường xuyên gửi lời cảnh báo nhẹ đến các bạn “nên cân nhắc, nên cân nhắc…”.Ấy vậy mà bao thanh niên vẫn hay bị cái nét hoa mỹ bên ngoài, cái sự ngây thơ âm thầm dàn dựng rồi thì những lời nói, câu chữ, hành động ngây dại, ngoan ngoãn giả tạo kia che mờ đôi mắt mà đâu có biết được thực trạng dễ sợ đến mức khó lường sâu bên trong tâm khảm người phụ nữ ấy.
(Câu cú tả vợ các bạn vừa đọc bên trên chính là những lời trần tình, kêu than có phần hơi ác cảm thái quá của một thanh niên nghiêm túc dành cho vợ của mình vì cưỡng ép thay tã cho con đã 2 ngày liên tiếp)
Bởi vậy mới nói sống lâu thì dù cọng lông hay cọng tóc cũng sẽ tỏ tường, nhất là khi cái tính cách đó đã không ít lần đẩy mình vào những hoàn cảnh trớ trêu liên tù tì nhưng thoáng gần đây thì lại có vẻ khác hẳn, Dì Linh không thường xuyên “ăn” trực tiếp “con mồi” như lúc trước nữa mà rất thường hay chà đạp, nhẫn nhục cho thịt nó nhừ bằng những câu hỏi ẩn ý nửa có nửa không, dò la bằng thái độ lả lơi vừa muốn làm to chuyện vừa ngụ ý cho qua như thể chẳng đáng để nói, để nhắc dù cho việc đó có lớn bằng con voi hay bé tẹo tựa con kiến đi chăng nửa, ý đồ là lượn lờ vờn xác cho đến khi đối phương hết chịu đựng nổi – ngầm thua thì mới bắt đầu buông lời xỉa xói chứ không phải vừa vào là “nhai nuốt” ngay, nên mới nói ghê lắm, kinh khủng lắm.
Toan tính và định bụng đủ thứ là thế nhưng mình vẫn không sao thay đổi được cái sự thật là Dì Linh đã biết tỏng rằng mình đang nhìn về phía ấy, tuy vậy phần nào đó trong mình vẫn không thực sự tin vì bắt đầu từ lúc mình đảo mắt chăm chú nhìn soi mói thân thể người con gái ấy thì rõ ràng cô nàng vẫn chưa hề quay mặt lại phía sau lần nào thì làm sao mà gọi là “bắt quả tang” được chứ.Đinh ninh hẳn là do Dì Linh nghe thấy tiếng bước chân của mình ban nãy khi vừa bước vào đây rồi đoán “trúng ai trúng, ai ngứa nấy gãi” chứ làm sao mà chắc chắn được.
Giả bộ mắc cỡ, mình vờ lấy hai tay che mắt rồi quay nhẹ mặt đi về phía bồn tắm nhưng vẫn cố liếc nhìn về phía tấm thân trần trụi ấy lần cuối từ phía sau, mình chịu khó để ý kĩ lắm hoặc giả là buộc phải để ý kĩ bởi vì lần này trong tầm mắt mình hình ảnh ngay trước mặt có đôi chút là lạ, chẳng thấy một tẹo nào gọi là “đồ nhỏ” cả mà chỉ là một bộ đơn giản lấp đầy những phần da thịt đang ướt át.
Mình nhìn lung lắm, nhìn đờ đẫn cho đến khi những màu hồng, màu trắng nõn nà mà thiên nhiên ưu đãi cho tấm thân kia được che đi hết cả thì mới thôi, rồi bất giác sững người hai tay ôm mắt quay về hướng cửa khi chợt thấy Dì Linh đang khẽ khàng bước từng bước về phía mình.
-Hi hi hi…_Dì đứng sát ngay bên cạnh cười nhẹ rồi lẹ làng dùng cả hai tay vén gọn đuôi tóc để cột hờ bồng bềnh sang bên sau đó đưa mặt áp sát gò má mình.
Thú thật da thịt Dì Linh lúc đó có lẽ chỉ là lành lạnh thôi vì vừa tắm xong nhưng chẳng hiểu sao lại khiến cho mình giật nảy người đến mức dịch lùi ra một bước.
-…_Mình mím môi lấm lét đảo mắt né ánh nhìn của Dì vì cả hai vẫn đang ở cự li quá gần.
-Hứ…đứng đây làm gì á…me Linh thay đồ hủm…_Dì Linh cắn răng khè mình chắc là vì tức bởi sau pha va chạm khá khiêu khích như vậy mà mình vẫn chẳng có động tĩnh gì.
-À thì…há há há_Mình bối rối gãi đầu cười trừ nhìn lên trời.
Khoảng khắc ấy mình cứng miệng thật sự vì chẳng biết nên “chối” như thế nào cho phải trước câu phán bén tựa dao của Dì Linh, chết ở chỗ là Dì nói đúng phốc mà nói chung cũng vì quá đúng nên mình mới đớ cả người ra đến mức phải nhanh chóng cười sảng như thằng dở hòng giả lảng.
-Thì sao…thì gì…nói nghe…để coi lí do gì nữa đây…_Dì Linh thở hơi ra sau một hồi chờ đợi và quan sát mình.
-Lí do…lí do gì là lí do gì…Dì đó nghen…tè ướt nệm con hết…con dẫn xuống đây thay đồ mà còn nói này nói nọ…mệt…con đi ra ngoài đây…hầy da…không hiểu trên đời này còn có người con gái nào hơn hai mươi mấy tuổi đầu còn tè trong quần không trời…trẻ con gì nữa đâu chứ…chán hết sức…_Mình đột nhiên rực sáng rồi nhanh chóng đảo chân bước vội ra hướng cửa.
-Vô duyên…liên quan gì…chuyện của tui…tui lo…_Dì Linh đỏ mặt hét inh ỏi.
-Dì lo…lo gì…nệm con chịu trận chứ có phải nệm Linh đâu…ướt quần còn ráng lếch vào nệm ngồi nữa…hết sức tưởng tượng…hay quá mà…à…vào rửa tay…nãy tay con chạm vào bãi nước trên nệm…nên tính bước vào rửa tay nè…không nhớ hả…chứ Linh nghĩ con vào đây làm gì chứ…_Mình nhăn nhó.
-Xì…_Dì Linh thở thật mạnh qua hai vành môi sau đó trừng mắt, nghiến răng rồi giơ tay nhá mình đậm chất bạo lực.
Ngay sau câu nói ngu ngơ đầy lấp lửng nhằm viện lí do “chỉ là vào để rửa tay” hòng thoát tội, mình lập tức bị đe dọa dữ dội bởi đôi mắt liên tục lườm nguýt, huýt ngoáy của Dì Linh cứ như thể là đang bị tra khảo ngầm bởi chiếc máy kiểm duyệt nói dối vậy.Phải nói luôn là nhìn hãi lắm, khiếp lắm đến mức da gà, da vịt của mình nổi lên cục cục mà mém chút nữa là không chịu đựng nổi buông lời thú nhận rồi.
Nhưng may thay ông trời có mắt, trong cái rủi nó có cái xui và rằng bởi sự đời thường thấy ” khi cái ác luôn được bảo vệ”, cũng vẫn lại lạc nhịp sâu trong những lối mòn cũ kĩ ấy, cùng lúc khi môi mình đang chuẩn bị mấp máy khai thật thì y như rằng Dì Linh lại lên tiếng chuyển nhẹ chủ đề sang hướng khác mà vô tình giải thoát cho mình, như kiểu Dì không hề nhận ra được “sự đột quỵ của cảm xúc” đang trào dâng trong mình vậy.
-Ờ…ờ…đúng rồi…nhắc mới nhớ lúc nãy tay ai kia chạm nệm thì ít mà chạm vào người tui thì hơi bị nhiều nha…bỗng nhiên mới nhớ…_Dì Linh thì thầm vào tai mình những lời nói mật ngọt bay bổng nhưng lại có sức mạnh ngàn cân.
Không những thế, vừa nói Dì Linh lại vừa mím nhẹ một bên môi ra vẻ như thầm trách, mắt thì lờ đờ lả lơi bên to bên nhỏ kiểu chán nản nhưng mà chỉ cần tinh ý chút là nhận thấy ngay Dì đang chủ động muốn đẩy cuộc đối thoại của cả hai xoáy sâu vào vấn đề này-vấn đề của những va chạm thầm kín ban nãy, chắc hẳn là lại muốn mình cứng họng luôn đây mà.

APUS Launcher
Có gì đâu mà ngạc nhiên khi Dì Linh vẫn rất hay như thế, với người thân quen thì luôn thoải mái trong ăn nói chẳng cả nể kiêng cưỡng điều gì, còn đối với riêng mình thì lại càng sổ sàng đến mức khó chấp nhận, nhất là khi chỉ có “đôi ta”.
Ban đầu thì thú thật mình cũng có tròn mắt, há hốc mồm miệng các thể loại đó nhưng chỉ tích tắc giây sau là chợt nghĩ rồi lại cười thầm ngay vì dù rằng Dì Linh có đụng chạm trong lời nói một cách trần trụi như nào đi chăng nữa thì vẫn đỡ hơn là khoảng gán ghép mình vào cái việc rình rập Dì thay đồ ban nãy.
Lặng lẽ hít thở nhè nhẹ, mình dần dà lấy trở lại được sự bình tĩnh vốn có của một thằng con trai bẩm sinh cứng nhắc.
-Con người ta là Gay mà…ai thèm đụng Dì Linh…gớm…_Mình lè lưỡi bông đùa với Dì rồi nhanh chóng đảo bước đi tới bồn rửa mặt.
-Úi trời…cuối cùng ổng cũng chịu thừa nhận rồi ha…Duy bị Gay…mà gớm ỉa…tui cũng đâu có thèm bị đụng chớ ờ ờ…đúng hông…_Dì Linh cười lớn rồi vội nín thở cãi cố.
-Ờ…đúng ời…Dì Linh thì có cái gì đâu mà đụng…_Mình quay qua nhìn Dì rồi cười xuề xòa.
Chưa dừng lại ở đó, trong giờ phút mà câu nói đầy hồn nhiên của mình vừa được phun ra và rằng như để minh họa, đôi mắt theo một phản xạ tự nhiên không hề định trước mặc sức liên tục đảo đều lên xuống từ đầu cho tới chân Dì Linh, cứ như cái dáng người đang đứng trước mặt chỉ là một cô nàng ma nơ canh vậy, không những thế mà cuối cùng chúng còn lì lợm thắng gấp ở ngay chính giữa ngực áo Dì không buồn động đậy.
Dì Linh lúc đầu sững người phải biết, đứng đơ như tượng mất vài giây mãi cho đến lúc sau mới bần thần nhận ra.
-Á…nhìn…nhìn gì vậy trời…ê…nhìn gì á…ê…mà không…không phải vậy đâu nha…tại tui không mặc áo nịt ngực hôi nha…mặc vào cũng…to lắm à…_Dì Linh lấy tay che chắn các bộ phận, khép đùi các kiểu để né hai con mắt lấm lét của mình cứ như thể đang bị nhột cùng người vậy.
-Ý…con xin lỗi…mà ý…trời…cái đó phải tự nó lớn chứ Dì…ha ha ha…Dì LCD mà còn bày đặt…bành trướng hình thức…ha ha ha…_Mình cười ngây ngất trước câu nói ngụy biện đầy ngây thơ của Dì.
-Kệ người ta…tui…mà mấy người có thấy ai cao mà…bự chưa…đã không biết mà còn nói…hứ…_Dì Linh dậm chân cáu gắt.
-Ừm…mà có nhiều người mẫu cũng bự mà…_Mình gật lấy gật để nhưng vẫn băn khoăn.
-Bơm á…như Linh vầy là ngon ời…hờ hờ…mà Gay sao cũng để ý dữ ha…_Dì Linh cười tự hào, đảo mắt nhìn xuống ngực rồi chợt hỏi câu nghe trớt quớt.
-Trời đất ơi…Linh hỏi thừa…con phải để ý chớ…để ý xem sao rồi sau này chuyển giới bơm y hệt…không thua thiệt chị em sao…chậc…_Mình ôm hai gò má lúc la lúc lắc y hệt như mấy chị 7 trong phim.
-Hở…vậy hở…vậy cố gắng nha…há há…_Dì Linh tròn mắt nhìn mình rồi nhe răng cười điên đảo vui lắm.
Cười chán chê xong thì cả hai ai lại vào việc của người đó, mình thì rửa mặt rồi đánh răng lại lần nữa cho thơm tho còn Dì Linh thì cũng tương tự nhưng đa số là có trợ thủ chai lọ lỉnh kỉnh các thứ.
Mát mẻ, mình quay lưng tính bước ra bên ngoài trước nhưng liền ngay lập tức bị Dì Linh quay mặt qua trừng mắt nên đành ngậm ngùi dựa lưng vào tường đứng đợi.
Trong lúc chờ đợi sẵn tiện thu thập kinh nghiệm của con gái khi chải chuốc, làm đẹp thì đột nhiên Dì Linh quay qua nhìn mình với ánh mắt thờ ơ.
-Quay mặt qua chỗ khác đi…_Dì Linh bất chợt lên tiếng.
-Làm gì…_Mình tròn mắt không hiểu vì lúc này Dì đâu có làm việc gì mắc cỡ, hở hang mà cần mình phải quay đi chứ.
-Người ta bôi lotion…_Dì Linh cười lấp lửng tay thì vẵn nắp chai body lotion.
-Ò…bôi lên người á hả…sao đang đêm đang hôm mà bôi chi ta…con tưởng lúc trước khi đi ngủ mới phải bôi thôi…Mình gãi đầu cười trừ rồi cũng nhanh chóng quay mặt qua phía bức tường ngay gần gương.
-Lúc nãy trước khi đi ngủ có bôi rồi nhưng giờ mới tắm lại…đâu còn gì nữa đâu…con gái thì phải biết chăm chút…ban đêm da dẻ phải thư giản nên cần bôi…nhất là sau khi tắm…lỗ chân lông nở ra á…dễ hấp thụ…_Dì Linh vừa nói vừa thoa đều dung dịch lên hai tay rồi xoa chúng vào với nhau nghe thấy rõ.
-Vậy sao lúc nãy không bôi luôn sau khi tắm á…sẵn đang cởi đồ…lấy khăn lau ráo nước là được…_Mình lại thắc mắc.
-Chưa…lúc đó có lau thì da mới chỉ khô thôi chứ chưa bay hết nước…với lại nãy bị thằng nào đó rình…nên đâu dám để vậy mà bôi…buồn hết sức…_Dì Linh bắt đầu thoa đều lotion lên da, mình lúc đó nghe rõ tiếng chà sát và cả tiếng bành bạch.
-…_Mình im lặng nhìn vào bức tường trước mặt mà thần thái có phần đảo điên nhè nhẹ.
Thoáng sau cũng phải cỡ chừng hơn 3 phút thì Dì Linh mới xong xuôi hết thẩy, ngoắt mình lại để cả hai cùng bước ra nhưng lạ ở chỗ là Dì Linh khi vừa ra khỏi phòng tắm thì liền quẹo sang phải về hướng phòng Dì còn mình thì ngoáy sang trái hướng tới cầu thang phòng mình.
-Ủa…đi đâu đó…_Dì Linh nói với theo khi thấy mình không đi theo ngay đằng sau.
-Ngủ…_Mình lờ đờ vẻ khó hiểu.
-Vào phòng Linh ngủ đi…lên chi đó…phòng cưng bấy nhầy òi…quên mau thía…_Dì Linh nhăn trán.
-Kệ…lên coi thử…được ngủ luôn…_Mình lắc nhẹ đầu.
-Lên nhưng lát xuống liền…tui sợ ma…hiểu chưa…_Dì Linh quay lưng đi về hướng cửa mà giọng rả rích buông lơi.
-…_Mình thở dài không dám lên tiếng phản ứng.
Lên đến phòng, mình bước vào kiểm tra đống chăn nệm đã được xếp gọn bỏ góc sát bờ tường ban nãy, đúng là thà không lên còn hơn chứ lên mà lại thấy cảnh này khiến lòng mình buồn rủ rượi.
Ai đời con gái con nứa hơn hai mươi mấy tuổi đầu chứ có còn trẻ trung gì nữa đâu mà không biết nghĩ thấu đáo, quần đã ướt mem thì ta đứng ở ngoài than khóc là được rồi, đằng này cứ phải lao vào nệm ngồi một đống như chốn của riêng mình rồi thì bây giờ khi mọi thứ đã qua đi thì di chứng này ai sẽ gánh lãnh, nỗi đau này biết khi nào nguôi, đó là một tội ác.
Cái nệm ấy đó giờ luôn là một màu hồng nhè nhẹ dịu mắt người nhìn, ấm lòng người nằm nhưng thời oanh liệt đấy nay còn đâu khi đây đó là những vết nước loe loét ướt đẫm khiến cho lớp vải phủ bên ngoài thay đổi hoàn toàn về mặt màu sắc so với ban đầu.

Chậc miệng thất vọng, mình thở dài từ tốn sắp xếp chăn nệm lại như cũ rồi lẳng lặng trầm tư đi ra khỏi phòng mà lòng dạ mang đầy tạp niệm.
Những tạp niệm của sự phẫn nộ, những uất ức không dám nói thành lời…à, chưa muốn nói thành lời, sự buồn bã khôn nguôi khi lòng dạ cứ mãi tiếc thương cho một kiếp người với nỗi lo canh cánh bởi số phận quá sức hẩm hiu, một đời trai trẻ lại quá quen với việc cam chịu sự đày đọa áp bức thì đó chỉ có thể là cái sai lầm của định mệnh.
Lững thửng bước xuống cầu thang, mình chậm rãi tiến về hướng phòng của Dì Linh như đã định để tìm nơi yên giấc giữa khung cảnh đêm khuya gần về sáng.
Nhưng khi vừa vào phòng là đã thấy ngay hình ảnh Dì Linh đang thoải mái nằm trên nệm xem tivi mà tay còn liên tục bốc snack ăn ngấu nghiến.Đến giờ khắc đó lại thêm một lần nữa mình thấu hiểu được tâm trạng của các nhân vật trong câu chuyện “Cuộc chia tay của những con búp bê”.
-Sao Linh không ngủ…bật tivi làm gì…_Mình bước vào phòng mà trên mặt lộ rõ vẻ bất cần.
-Hủm…chưa buồn ngủ…nên coi…ăn hông…_Dì Linh nhướn mài nhìn mình rồi chìa cái tô đựng phồng tôm ra trước mặt.
-Không…đánh răng rồi mà ăn gì nữa…ngủ đi…sáng con còn đi học…mà phòng Dì Linh sao thơm vậy…thơm ghê…_Mình bước lại gần nệm rồi kéo hờ chăn ra chui vào.
-Hủm…mùi của Linh á…hông biết sao từ nhỏ có mùi này rồi…hờ hờ…_Dì Linh cười khặc khặc.
-Nổ quá đáng…thôi…ngủ đi Dì…_Mình lắc đầu quay sang hướng khác.
-Ừm…ừm…ừm…_Dì Linh gật đầu lia lịa.
Tưởng chừng sau câu nói đó của mình thì Dì Linh sẽ lẹ làng tắt tivi rồi đắp chăn ngủ luôn hoặc chí ít thì cũng có động thái hay cử chỉ nào đấy minh chứng cho cái sự “ngủ” sắp xảy đến nhưng không ngờ Dì chẳng buồn làm gì cả, vẫn nằm im mắt nhìn lên tivi còn miệng thì nhai nhóp nhép snack như thể trong phòng này chỉ có mỗi Dì và rằng thời khắc này chẳng phải là đêm hôm khuya khoắc.
-…_Mình nhoài người dậy lườm Dì rất gắt.
-…_Dì Linh hơi giật mình thoáng nhìn qua lộ vẻ hơi lo ngại.
-…_Mình nhìn Dì rồi nhìn lên tivi ra hiệu ngầm ý là “làm ơn tắt cho con ngủ”.
-…_Dì Linh mím môi lắc đầu khe khẽ ra điều “rất tiếc, nhưng không thể”.
Chán nản như đang trong tâm thái của những kẻ di dân chịu áp bức, bóc lột bởi chính quyền cũ ngậm ngùi chấp nhận khó khăn, mình đành phải bịt tai ngã lưng nằm xuống trong tiếng rên la của một bộ phim Hàn nào đó đến là nhảm nhí và khuôn mặt có phần hả hê, ê chề của người phụ nữ ngay từ phía sau.
May thay chắc vì tâm trí quá mệt mỏi với những gì đã xảy ra vừa nãy nên giấc ngủ bây giờ tìm đến mình thật sự rất nhanh chóng, nhanh đến mức mà mình còn không biết là nó đã từng đến nữa kìa.
Nhưng thói đời cái gì mau đến quá thì cũng sẽ vội vã rời xa ta bởi một lí do xàm xí đế nào đó, đối với mình lần này thì vẫn chỉ có thể là cái phim Hàn Quốc khùng điên ban nãy.
Lần này hình như là nhỏ diễn viên chính bị cưỡng hiếp hay sao đó, thiết nghĩ chỉ có tại bị hấp thì nó mới la ai ải khiến mình tỉnh cả ngủ như thế chứ màn hình đang quay cảnh trong phòng làm việc thì mắc gì nó phải rên với la để hòng phá giấc ngủ của mình.

Lại bực mình vì chẳng hiểu tại sao đêm hôm đó mình toàn bị đánh thức nửa chừng đúng lúc cơn mê ngủ đang lên đến tột cùng như thế, mà nói mới để ý hình như các nguyên do gây nên sự toàn liên quan mật thiết đến Dì Linh không ấy nhẩy, thật là toàn bộ đều có dính dáng đến Dì Linh ngay cả đến cái việc con nữ chính trên tivi đang la như bị hấp kia cũng thế luôn.
Với sự căm hờn, mình quyết định quay qua nhìn Dì Linh ra vẻ giận dữ cho đã cái gan phát rồi mới hả dạ nhắm mắt ngủ tiếp nhưng ai dè khi vừa quay qua thì y như rằng cảm giác như có một cái gì đó hơi cờm cợm sâu trong lớp mền mà cụ thể là nó đang nằm ngay trên bụng đái mình tí thôi.
Hoảng hốt, mình bật tung mền ra thì đập ngay vào mắt là cánh tay của ai kia đang hờ hững không biết vô tình hay cố ý lại để ngay vùng nhạy cảm của mình như thế, khả năng là Dì Linh chỉ gác tay lên eo khi mình đang nằm ở tư thế nghiêng nên khi mình trở người nằm ngửa ngoáy đầu qua liếc thì nó mới dịch chuyển hẳn ra chính giữa như vậy.
Dì Linh thì đã ngủ từ lâu rồi chắc cũng đuối vì nghe nói đái dầm khi ngủ là hay bị mê man lắm, mình chợt nghĩ chắc đái dầm khi thức còn mê man hơn gấp bội…chẳng vậy mà mặt Dì Linh ngủ say trông khá đờ đẫn lại còn nằm nghiêng sang bên không biết mỏi nữa chứ.
Nhích người tới thật sát bên Dì Linh, mình định bụng sẽ dùng tay chỉnh thân người cho Dì nằm ngay ngắn lại nhưng lúc này bỗng nhiên sợ làm động phá giấc ngủ của Dì thì tội vì dù sao trời cũng gần sáng rồi nên lại thôi.
Chậc miệng vì công tác thừa bởi tình hình lúc này mình muốn nằm lui ra ngoài an giấc tiếp, nhưng lại không thể vì bây giờ mà dịch ra thì cánh tay của Dì Linh chính xác sẽ vời qua chỗ hiểm của mình luôn.
Đành phải cẩn thận chùn xuống nằm xuống ở tư thế nghiêng lại như cũ, nhưng có khác chăng lúc nãy là cơ thể mình đang gần thật gần người Dì Linh mà thôi.
Thở dài mệt mỏi, mình từ từ nhắm tịt mắt thì lần này lại lập tức cảm thấy có gì đó khá khác lạ, có gì đó không ổn thêm một lần nữa mặc dù cảm giác thì không thực quá mãnh liệt như ban nãy, nó như kiểu xúc giác của bạn vừa chạm vào phải một trung khu nào đó khiến đầu óc thình lình trong giây phút hiện ra một loạt các định hướng rất khó giải thích, đúng hơn là đang có thứ gì đó âm ấm ngay từ đằng sau, khá phức tạp.
Nhích đầu dậy, kéo hờ mền lên, dụi mắt nhìn vào trong thì lúc này mình mới kịp để ý thấy điều khác lạ, nó có vẻ hơi trái tự nhiên khi nguyên hai cái chảo ăng ten không xoay của mình đang áp trực tiếp, dính sát rạc vào phần hạ bộ của Dì Linh gần thật gần đến mức không thể gọi là có va chạm được mà phải nói là chèn ép, giống y như Dì Linh đang ôm chặt cứng mình vậy.

Lúc ấy thật sự khó xử lắm luôn…
Nếu người ấy là một thằng con trai đang ôm và làm như vậy đối với mình thì sẽ dễ xử lí hơn rất nhiều vì mình chỉ việc chọn một trong hai phương án, một là phản ứng cực kì mạnh mẽ và quyết liệt nhanh chóng thoát ra khỏi cái tình huống ngang trái để khẳng định vị thế đàn ông, còn nếu không như thế thì phải cam tâm nằm yên chịu trận để nó thông ass với niềm tin cao quý sau cơn hoang lạc thì tinh thần và thể xác này sẽ quay trở về đúng với giới tính thật của bản thân.
Nhưng bây giờ người đang nằm ngay đằng sau và tạo cảm giác âm ấm nơi cặp mông của mình lại là nữ giới, một người con gái với gương mặt xinh xắn cực kì đang thở đều phả hơi ấm dọc suốt tấm lưng của mình.
Trong cuộc sống này, có đôi khi chúng ta buộc phải nhanh chóng đưa ra những quyết định, những quyết định mang tính chất sống còn, những quyết định ảnh hướng đến tương lai, những quyết định mang tính chất chọn lựa giữa cái được cái mất.Thật sự lúc ấy mình cũng đã nghĩ nhiều lắm, nghĩ lung lắm đến chừng cũng hơn 5 giây mà không, đúng chính xác là 5 giây và rồi mình cũng đã đưa ra được quyết định, một quyết định khó có thể phân biệt được tính được hay mất nhưng phải thừa nhận: nó mang đến cho mình khá nhiều cảm giác mới lạ.
Quyết định đó là như thế nào…ờ thì to be continued…

    Open

    Close