Thành Viên

Dì tôi là một teen girl – Chap 99

Dì tôi là một teen girl

Dì tôi là một teen girl – Chap 99
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Không còn một giọt máu, phải nói là mặt mình lúc đó cắt không còn một giọt máu, nó tái hẳn lại và nơi vầng trán chỉ trong phút chốc tiết ra một thứ mồ hôi vô cùng chua xót, lạnh lẽo.Cách đây chưa đầy 30 giây khi những suy nghĩ sâu xa và toan tính bỉ ổi vừa lên ngôi thì quả thật sinh lực và khí thế trong mình tràn trề lắm, thậm chí là còn dư thừa đến cái độ như có thể cắn, có thể xé tất cả mọi thứ vải vóc trong căn phòng này mới thực sự giải tỏa hết được chúng ấy vậy mà giờ đây khi câu nói đầy ai oán của người phụ nữ kia vừa vang lên thì lập tức tứ chi mình đột nhiên trở nên bủn rủn, chúng hốt hoảng và hoang mang đến nỗi như chỉ muốn rời ra và lặn biến mất để thoát khỏi cái tình cảnh trái ngang này.
Trên gương mặt với nét chủ đạo là sự hả hê tràn lan, đôi mắt sắc lẹm của người con gái ấy từ từ mở ra và nhìn thẳng vào mặt mình với thái độ của kẻ cả, kẻ đang nắm chui dao chứ không còn là thành phần yếu ớt, đáng thương hay phường bị hại nữa.Miệng mình trước lúc đó mặc dù đã cứng đờ đi khi gương mặt thanh tú kia từ từ có những biểu hiện, vậy mà khoảnh khắc lúc Dì Linh chậm chạp chỉnh chu lại quần áo đang còn xộc xệch trên người để ngồi dậy thì nó đột nhiên mở to và há hốc không lí do đến cái độ chỉ chực chờ như muốn rách toạt ra thôi.
Chẳng có nổi một thắc mắc, một bâng khuâng hay lí do nào hiện ra trong cái đầu đang trống rỗng của mình lúc đó cả vì hầu hết mọi chuyện đã quá rõ ràng, bày ra tan hoang trước mặt mình và Dì Linh tất cả rồi còn gì và cảm nghĩ trong câu nói vừa rồi cũng đã thể hiện quá rõ điều đó.
Dì Linh từ lúc được mình cõng lên đây chỉ là giả vờ ngủ, giả vờ say giấc để có thể chứng kiến toàn bộ khung cảnh âm mưu và dự định giở trò của mình mà thôi, có lẽ vậy và lần này là hết rồi, hết thật rồi vì mình chẳng có một căn cứ nào để giải thích, một lối thoát nào dù chỉ nhỏ bằng đầu móng tay.Rồi đây Dì Linh sẽ nghĩ sao về mình khi mới nãy dưới lầu đã bị gán cho một tội mà bây giờ lại phạm pháp khi dấu mực của tiền án trên trán còn chưa khô.
-Sao…làm tới đi…_Dì Linh ngồi thẳng dậy hơi ngã người chống tay sang hai bên với vẻ mặt rất thỏa mãn.
-…_Mình mím môi cúi đầu không dám mở miệng.
-Biết ngay mà…không thể nào tin tưởng ai quá được…ai cũng này nọ hết á…_Dì Linh tiếp tục chì chiết mình.
-…_Mình câm lặng hoàn toàn.
Vẫn biết khi bị bắt quả tang thì mọi chuyện rồi cũng sẽ diễn ra như thế này nhưng thực sự thì bạn phải là người trong cuộc, phải là người đang trải nghiệm từ li từng tí nỗi đau của hoàn cảnh thì mới có thể hiểu hết được sự dằn xé qua từng giây là như thế nào, à có biết “lăng trì” hay tên gọi dân gian là “tùng xẻo” không, nghĩa là cứ nghe cái “tùng” là bị “xẻo” ngay một miếng thịt trên người ấy, đó hoàn toàn là cảm giác của mình ở thời điểm ấy.
-Sống trong đời sống mà cứ nghĩ đến mấy chuyện như vậy thì bao giờ mới lớn nỗi…_Dì Linh lắc đầu chán nản.
Trong tư thế đang cúi đầu, mình nhắm nghiền mắt lại như muốn thoát li khỏi thực tại, cái thực tại giữa hai con người mà một đang làm vẻ mặt căng thẳng nhưng trong lòng lại hả hê chói lóa còn một đang đau đớn tê tái vì bị hành hạ hầu khắp ở các giác quan mà lỗi lầm gây ra quả là chưa thực sự nhiều.
-Ghét cũng vừa thôi chứ…ngủ mà cũng tính đánh…muốn chơi xỏ đến mức ngồi lập kế hoạch một buổi là sao…con người sống với nhau bằng cái tình cái nghĩa mà sao ác quá vậy…vẻ mặt căm thù của mấy người nhìn biến thái lắm…_Dì Linh nhíu một bên mắt lại bày tỏ nỗi niềm chất ngất.
Câu nói của Dì Linh vừa kết thúc là mình lập tức chưng hửng, hai tai bỗng nhiên ù đi vì vẻ mặt ngây thơ đến vớ vẩn của người đối diện.
-Hả…gì…đánh…chơi xỏ…gì chứ…_Mình tròn mắt nhìn Dì Linh.
-Ghê thiệt…nãy dưới nhà tui nói giỡn thôi…có cần thiết phải hậm hực để trong lòng vậy hông…con trai mặc dù hơi Gay nhưng cũng phải rộng lượng chứ…làm gì nhỏ nhen với đàn bà con gái quá vậy bạn…_Dì Linh nhếch mép cười khinh bỉ.
-Con…con là Gay…Gay…_Mình chòm người đến gần Dì Linh hơn.
-Ừm…Gay kinh khủng…chứ nếu hông Gay làm gì dễ dàng bỏ qua cho người đẹp như tui…ta nói…tui đẹp quá mà…non xanh mươn mướt…_Dì Linh che miệng cười khả ố.
-…_Mình cũng im lặng cười mỉm theo vì sung sướng chứ không phải vì câu nói tự kỉ kia.
-Ê…ê…mà sao để tay lên đùi tui vậy…hông lẽ…định…á…Gay mộng du hả…_Dì Linh hơi nghiêng người về phía sau, một tay giữ cổ áo…một tay cố đè cuống váy.
-Gay mộng du là gì…_Mình trườn tới như thằn lằn.
-Đúng…đúng rồi…mộng du nên quên mất tiêu bản thân là Gay…á…đừng…đừng mà…ứm…đừng…_Dì Linh với vẻ mặt hoảng sợ nhắm nghiền mắt thốt lên đầy hoảng loạn.
-Ai thèm…_Mình thì thầm vào tai Dì Linh.
Nói xong thì như được mở cờ trong bụng, mình lập tức đứng dậy nguẩy đít đi thẳng một mạch lên phòng bỏ mặt Dì Linh chưng hửng với vẻ mặt còn lộ rõ sự rụt rè và một chút bực bội xen lẫn.Về phòng, mình nằm dài ra thở dốc trong khi đầu óc vẫn còn đang hoảng loạn vì những chuyện vừa xảy ra, thật hên là Dì Linh ngây thơ chỉ nghĩ đến mấy chuyện đùa giỡn giữa hai đứa chứ nếu không thì mình chết chắc.
Nằm đó nghĩ ngợi thêm đôi chút để tự cổ vũ và trấn an bản thân phải thật bình tĩnh rồi sau đó mình đứng dậy soạn sách vở vào cặp chứ chẳng vội bước xuống tầng hai đánh răng rửa ráy bởi sợ chạm mặt Dì Linh, nhưng quả thật cuối cùng cái gì đến cũng phải đến vì nhu cầu vệ sinh của con người là một việc gì đó hết sức thiêng liêng và cao cả.
Đợi đến khi khung giờ đã quá khuya và múi giờ chịu đựng của bản thân cũng đã gần chạm mốc đỉnh điểm thì mình mới bắt đầu thập thò bước xuống phòng vệ sinh rồi chạy tọt vào trong với tốc độ tên bắn, chỉ trong phút chốc mọi thứ lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn khi những giọt nước cuối cùng hối hả rồi khỏi cơ thể mình, lúc này tim mình vẫn đang đập thình thịch không phải vì chạy nhanh mà vì một nỗi sợ vô hình chung vẫn đang còn đeo bám.Nhanh chóng làm những việc còn lại trong im ắng, mình lấp ló bước ra khỏi WC để đi về hướng cầu thang bước lên phòng với vẻ nhút nhát đến đáng thương.Nhưng bất chợt lúc này một suy nghĩ trong đầu mình lại thình lình xuất hiện và chi phối cảm giác lo sợ ban nãy, phần nào đó trong mình thực sự đang rất tò mò tình hình hiện tại và không biết Dì Linh đã nguôi ngoai chưa, sự hiếu kì đó sau khi hiện lên đã mau chóng chiếm lấy cơ thể mình và khiến nó miễn cưỡng quay lưng tiến về hướng phòng Dì Linh mà liếc mắt nhìn vào.

-Gì á…bấm bút i…_Dì Linh đang tươi tỉnh chăm chú nhìn vào máy tính thì đột nhiên nói vọng về phía mình.
Chưa kịp xác định vị trí ngồi của đối phương mà chỉ vừa kịp nghe tiếng nói của ai đó là mình đã co giò chạy bán sống bán chết lên phòng khóa trái cửa, nằm trùm mền kín mít mà hồi hộp trong đau đớn.
Mình thề là lúc đó người con gái ấy hoàn toàn không hề ngó ngàng hay biết đến sự có mặt của mình ngay bên ngoài cửa phòng mà tất cả chỉ là một cái nheo mắt hờ hững mông lung là đã có thể phán ngay một câu chuẩn không chỉnh vậy rồi, như thể là ninja hoặc có năng lực siêu nhiên từ bé vậy.
Nhưng có một điều mà các bạn chưa biết là khả năng đặc biệt tai quái đó cho đến tận bây giờ vẫn còn được sử dụng và ngày một tiến bộ hơn.
Chuyện của tối hôm đó may mắn là đã kết thúc ở đấy chứ không có thêm đòn hồi mã thương hay công kích nào khác nữa, ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa cũng thế, vẫn êm đềm trôi qua mà không có những ồn ào nào xảy đến.
Quá trình mình học ở trường trong tuần và cả tuần sau vẫn diễn ra bình thường và lặng lẽ sướng cái là đã được tự chạy xe đi học chẳng phiền đến ai đưa đón vì cái tay đã khỏi hẳn và lịch học thêm của mình cũng ngày một nhiều lên.Nhắc đến chuyện trường lớp mới nhớ, cái nhỏ con lai ngồi ngay giữa bàn mình nó ngày càng tăng độ điệu đà hơn khi mùi nước hoa của nó không chỉ còn nồng nặc mỗi bàn cuối của chúng mình như mọi khi nữa mà đã xộc sang hẳn hai ba bàn gần kề khiến hầu hết dân chúng xung quanh thở không ra hơi và buông lời miệt thị, góp ý ít nhiều nhưng đáng buồn thay người đưa ra những lời trách móc hay xỉa xói lại không phải là người ngồi cạnh nhỏ con lai mà lại là cái con xịt nước hoa nhiều thứ nhì lớp ngồi trên bàn ba, đúng thật cái câu “chó chê mèo lắm lông” không sai tí nào.Còn về phần chị em họ Song thì thời gian này mình ít thấy mặt hẳn, nhỏ Oanh thì khác khối còn Yến thì lại nhấp nháp nhập hội chơi chung với một đám con gái rẻ đám khá ưa nhìn trong khối 12 nên cũng thường xuyên mất dạng lại còn học thêm khác ca với mình nữa nên nói chung “người dưng ngược lối” lắm.
Tình cảnh khi ở nhà cũng tương tự vậy, quãng thời gian này phải nói là cực ổn khi chẳng hề có chuyện “bi thảm” hay va chạm tấp nập nào xảy ra nữa, mình không thể gặp mặt chị Chi vì chị có tour ra Vinh hẳn hai tuần nên chuyện trò trong nhà ít hẳn đi vì chỉ còn mỗi hai người.
Nhưng quả thật sự êm đềm nào cũng có những ẩn khuất sâu xa, mặt biển lặng sóng êm ả luôn là tiền đề, là điềm báo trước cho những giông bão bắt đầu ập đến và lần này là bởi một hình bóng vô cùng quen thuộc, một bóng hình lặng lẽ thường xuyên ám ảnh mình trong những giấc mơ mà biết nói sao nhỉ, thôi thì bắt đầu ngay luôn vậy, đó là một ngày thứ 7 im ắng, ngày thứ 7 của tuần đầu tiên sau khai giảng, ngày mà chị Chi kết thúc tour về nhà nhưng đừng hiểu lầm việc mình đề cập đến chị Chi thì chị là nhân vật chính, không phải, đó là một người khác.
Ngày hôm đó như thường lệ buổi sáng mình dậy đánh răng rửa mặt rồi chạy lên trường thật sớm để kiếm chỗ ăn sáng còn vào học chứ không được thường xuyên ăn sáng ở nhà như mọi khi vì khách sạn ở quận 3 đã phải gánh dồn thêm dịch vụ đặt tiệc cưới, cũng bởi tại chi nhánh bên kia đã tạm ngưng hoạt động để sửa chữa lại nội thất hơn một tháng nay khiến cho Dì Linh phải ở lại coi sóc dịch vụ đến tận khuya mới về mà nhà thì lại xa, biết thân biết phận nên mình chẳng dám đá động hay làm phiền gì tới người phụ nữ ấy cả, lẳng lặng đi học thêm học bớt rồi thì tự giác ra ngoài ăn không hó hé một tiếng nào phần vì thời gian cả hai gặp mặt nhau rất ít và cũng phần vì giấc ngủ ập đến với mình rất nhanh vì học quá nhiều nên không còn đủ sức mà chờ với đợi đến tận khuya được. Vậy nên phải đến tận hôm đó mình mới có dịp được nghe lại giọng điệu nhiếc móc, đay nghiến, xỉa xói quen thuộc của Dì Linh bởi một sự việc khá hy hữu đã xảy ra và đó cũng chính là nơi bắt nguồn cho đợt sóng đầu tiên báo hiệu cơn giông bão đã gần kề.
Vào lớp thật may mắn mình chỉ phải học đúng 3 tiết là được về vì thầy bận nên trường cho nghỉ 2 tiết cuối, chứ như mọi khi mặc dù không phải học đi nữa thì vẫn có giáo viên khác vào canh lớp chứ chẳng cho về sớm.Cả nhóm bạn trong lớp mà mình tạm cho là thân bao gồm những đứa ngồi gần, những đứa ngồi xa nhưng hay bắt chuyện đều hò rủ nhau đi ăn với hát kara hết cả, mình tuy không thích nhưng vẫn ậm ừ rồi kiếm cớ nói bận có hẹn ra cổng uống nước chung với mấy thằng bạn ất ơ sau đó thì chuồn thẳng, cơ bản là lúc đó đầu óc mình đang nghĩ đến một dự tính khác và hơn cả là việc cả tuần nay mình phải nhìn đám thây ma đó suốt đến nỗi phát ngấy luôn rồi.
Lấy xe ra, mình thẳng hướng dong về nhà mà kéo ga vi vu thả tay để mọi thứ tung bay theo gió nhưng bất giác lại chợt ngẫm bây giờ mà về nhà thì chán chết vì chỉ có “mình ta với nồng nàn” bởi ai kia giờ này có lẽ vẫn đang say giấc nồng, nghĩ đến đó mình liền quay đầu xe trở lại.
Sài Gòn đúng thật là thành phố phồn hoa, chỉ mới một tháng hơn không đi qua một con đường mà giờ đây mình thấy bỡ ngỡ và lạ lẫm quá chừng, vài hàng quán rong sập sệ ven đường thường ghé giờ đã dời đi đâu mất, góc cửa hiệu có cây seri chi chít lá mà giờ cũng đột nhiên biến mất tăm thay vào đó là cái trụ biến áp đồ sộ nhưng lại thiếu mỹ quan.Thẳng về hướng trung tâm thành phố, mình tìm kiếm rồi ghé vào đủ chỗ ăn vặt đầy xa lạ và bề thế để nhấm thử đồng thời cũng là để tự tạo địa chỉ ăn uống riêng cho bản thân, mua cả xiên nướng phá lấu này nọ mang về cho Dì Linh.
Xe mình cứ chạy, cứ chạy theo đà suy nghĩ mông lung không định hướng rồi tình cờ đi ngang qua ngân hàng của cô Trang lúc nào không hay, à mà cũng lâu rồi nhỉ, gần một tháng nay mình và cô không gặp nhau và cũng không có liên lạc gì, những giờ phút ái ân hay xúc cảm thăng hoa thì chẳng một ai trong cả hai là giữ kẻ nhưng ở những khoảng khắc đời thường thì mình ngại và hình như cô cũng ngại nên mới nói khi nhận được những tin nhắn kiểu “tạm biệt”, “giữ gìn sức khỏe” mang tính chất xã giao của cô thì mình không dám có hồi đáp gì cho rõ ngọn ngành.
Thắng xe lại, mình trườn vào góc khuất của quán cà phê hôm nào nằm đối diện ngân hàng với vẻ lưỡng lự lộ rõ nửa muốn nửa không nhưng cuối cùng thì vẫn rút điện thoại ra tìm số cô.Sau vài giây nghe nhạc chờ thì cuối cùng đầu dây bên kia cũng có tiếng trả lời.
Cô Trang: A lô…cô nghe con…
Mình: Dạ…con Duy nè cô…
Cô Trang: Ừm Duy…cô thấy hiện số mà…sao vậy con…dạo này khỏe không…mãi mới thấy gọi cho cô…
Mình: À dạ…tại con vào học nên quên mất…con khỏe…cô cũng vậy ạ…
Cô Trang: Ừm…cô bình thường chỉ có già hơn thôi…ha ha ha…
Mình: Dạ…cô đang làm ạ…ở ngân hàng luôn hả cô…
Cô Trang: Không…cô đang bên công ty khác…nay có việc kiểm tra tài chính bên này…đang Tân Bình á con…sao vậy Duy…
Mình: À dạ…tại nay con nghỉ tiết…tính gặp cô tán gẫu thôi…tại lâu không gặp…
Cô Trang: Vậy à…giờ con đang ở trường à…
Mình: Con đang đứng trước ngân hàng của cô nè…
Cô Trang: Tiếc nhỉ…nay cô không rảnh được…nay cô phải ở bên đây cả ngày rồi…
Mình: Dạ…
Cô Trang: Tiếc quá…khi nào rảnh con qua nhà cô chơi nha…
Mình: Dạ…con biết rồi cô…khi nào rảnh con gọi điện thoại báo trước cô…
Cô Trang: Ừm…nhớ báo trước nha chứ không lại như hôm nay thì buồn quá…à mà giờ cô bận tí Duy…
Mình: Dạ…con chào cô…
Cô Trang: Ừm…bye con…giữ gìn sức khỏe nha…mai mốt qua cô chơi nha…bye con…
Cúp điện thoại, đá chống mình tiếp tục bon bon trên con đường ban nãy rồi rẽ hướng chạy về nhà.
Thình lình xuất hiện cuộc gọi này nên có lẽ nhiều bạn sẽ nghĩ chẳng có lẽ chuyện mà mình nhắc đến trên kia là từ cô Trang ra hay sao, ừ thì nó cũng có dính đến cô Trang đôi chút nhưng người sắm vai kép chính của sự việc thì phải nói thật là trẻ tuổi hơn nhiều.
Qua bao nẻo đường quen thuộc thì cuối cùng con ngỏ nhà mình cũng dần hiện ra, trờ xe từ từ đến trước cửa mình bấm còi “…bim bim…” inh ỏi khi thấy Dì Linh tóc cột một chủm rất dễ thương đang đứng tưới cây ngoài sân, mà cũng nhờ hành động khờ khạo đó nên mặc dù khoảng cách cũng phải gần 5 mét nhưng mình vẫn hoàn toàn có thể trông thấy rõ cái liếc mắt sắc lẹm đến rợn người của Dì Linh, và cũng không ngoài dự đoán vừa đi từng bước chậm rãi vừa nhìn trời nhìn mây Dì Linh tiến tới mở cửa cho mình xong là liền nhếch mép xỉa.
-Cô hồn các đảng mới về à…_Dì Linh lờ đờ mắt.
-Sao Dì nói vậy…người ta vừa về tới nhà chứ cô hồn nào…_Mình dắt xe vào sân rồi vội ngoáy đầu lại.
-Ủa…chứ biết tui thấy mấy người rồi mà còn bấm còi chi…trêu tức gan chị à…có mấy thằng cô hồn mới làm vậy thôi…_Dì Linh chắp miệng đóng cổng đi về hướng ban nãy đứng tưới cây tiếp.
-…_Mình vẫn đứng như trời trồng bên cạnh xe mà nhìn đớ người.
-Nhìn gì…bấm nút đi…_Dì Linh thình lình quay lại lườm mình.
-Thiệt bấm nút hông…con có mua xiên nướng về cho Linh nè…mà chị Chi đâu…_Mình cầm bịch thức ăn lượn lờ trên tay.
-Về tí là đi lên khách sạn giao sổ rồi…xiên thì cưng để trên hè…xong cũng bấm luôn…_Dì Linh quay lưng tiếp tục tưới cây.
-Sao dạ…có chuyện gì dạ…_Mặt mình lộ rõ vẻ khó hiểu.
-Chuyện gì đâu…thích vậy á…_Dì Linh tiếp tục cáu bẩn.
-Tới ngày nữa hả…mà sao nhớ tuần trước bị rồi mà…_Mình nhăn nhó thì thầm.
-Tuần trước nói chơi…hông được hả…mà Duy ơi lại đây Linh nói cái này…nhìn kìa…_Dì Linh vừa đấm vừa xoa kéo mình lại gần rồi nhanh chóng khoác hẳn tay lên vai.
-Hủm…sao vừa căng thẳng mà giờ tình cảm ngay hay ghê…nể Dì Linh…mà vụ gì…hả…gớm quá…_Mình cười trừ rồi lẹ làng nhìn về hướng ngón tay Dì Linh đang chỉ.
Ẩn nấp sau vài tán lá trên một thân cây khá cao, vật thể lạ lùng mà Dì Linh đang muốn ám chỉ dần hiện ra làm mình thoáng nổi da gà khi trông thấy vài sinh vật có cánh đang bay lờ đờ xung quanh canh giữ.
2
Trái lại với cảm giác lo lắng trước những viễn cảnh xấu xí có thể xảy đến của mình thì Dì Linh lại tỏ ra vô cùng hăm hở đến khác lạ, chưa hết thậm chí trong đôi mắt ấy còn đột nhiên bùng lên một ngọn lửa, một ngọn lửa sục sôi khám phá đến hoang đường và bất cần.
-Ừm…nó chích cái là nằm một đống luôn nhỉ…_Dì Linh mặt tỉnh bơ.
-Dạ thì đó…gớm quá…thôi…vào nhà đi…ở đây coi chừng…_Mình đang cười trừ gật đầu lia lịa thì
-Leo lên cắt xuống đi…_Dì Linh cười nhe răng cắt ngang câu nói của mình rất quyết đoán.
Vừa nghe thấy lời xui khiến của Dì Linh là mình lập tức quay sang tròn mắt nhìn ngơ ngác như không thể tin.
-Hả…gì…gì chứ…sao được…_Mình há hốc mồm.
-Được hết…được mà…_Dì Linh bất giác quay sang trừng mặt gật đầu.
-Nó…nó chích con sao…nó chích chết á…cái tổ nhìn ghê vậy chắc không phải ong thường hay ong mật đâu…_Mình nhăn nhó.
-Điên…tổ chút xíu hà…cắt đi không sau này nó làm bự ra hay làm thêm nhiều cái nữa là đi ị hết á…ai dám lại gần cây đó nữa…leo lên cắt đi Duy…thương…cắt đi Linh thương…_Dì Linh nhíu mài khó chịu nhưng chỉ lát sau là lập tức giả vờ kute.
-Cắt không được đâu…cây đó con…con…_Mình lắc đầu.
-Thanh niên mà sợ…thôi…để tui…tui đàn bà con gái để tui đi lấy rựa rồi leo lên đó chặt nó xuống rồi…tui té xuống cho vui…để tui…vui lắm…_Dì Linh tức tối quay lưng đi với dáng điệu giảy nảy lại lang cang ngồi thở dốc bực bội.
-…_Mình ngậm câm nhìn theo Dì Linh rồi sau đó dùng ánh mắt sắc lạnh và kiêu hãnh nhìn lên lại cái tổ ong đang núp khẽ sau tán cây.
Năm phút sau, đứng dưới cái cây có tổ ong ban nãy mà Dì Linh đã chỉ định là hình dáng của một đứa con trai đầy dũng mãnh với chiến nón bảo hiểm to cành được tặng bởi dịch vụ làm bảo hiểm xe trên đầu và con dao thợ rèn đã rỉ sét nhẹ ở phần chui cầm trên tay, tạo hình của chàng ta oai oai liệt liệt đến cái độ mà chỉ chưa đầy 20 giây sau khi xuất hiện đã khiến cho lũ quân thù có cánh kia run run sợ sợ đến mức buộc phải tăng cường phòng ngự thêm 3, 4 chiến binh gan dạ với vũ khí găm sau đít.
-Ê đù…làm màu vậy đủ rồi á…xả tụi nó đi…_Tiếng Dì Linh hét inh ỏi vọng lại từ trên hè.
-À dạ…nhưng con…con chưa sẵn sàng…để…để quan sát thêm miếng nữa…bây giờ chưa được…để lát…lát đã…_Mình nuốt nước miếng quay lưng nhìn về phía hè, nơi mà Dì Linh đã mang kính đen bịt khẩu trang trông điệu bộ phòng bị không thua kém gì mình mặc dù khoảng cách từ chỗ đó tới tổ ong là khá xa, nói hơi điêu chứ đám ong nó bay rụng cánh cũng hông tới được.
-Nhanh đi ông…cà rề hoài nha…_Dì Linh lại tiếp tục ca tháng.
-Đợi xíu…sao Dì cứ hối hoài vậy…giỏi tự đi mà leo…_Mình nhăn nhó quay mặt nhìn lại.
-Ờ…để tui leo cho…_Dì Linh bặm môi đứng dậy định bước lại phía mình.
-Á…đừng…con giỡn tí thôi…để…để con leo…_Mình xua tay tứ tung rồi chạy lại phóng lẹ lên cây.
Phải nói luôn là cái cây này vừa cao, vừa yếu lại vừa khó leo vì trên thân nó chỉ có duy nhất vài cái cành suôn đuộc chìa ra ngoài mà khoảng cách giữa chúng lại khá xa đâm ra mình phải chật vật lắm mới leo lên được tới vị trí cách tổ ong độ 1 mét, thẳng thắn nhìn nhận ở chỗ này mà đòi vươn tới cái chỗ đám ong đang làm tổ phải nói gần như là điều không thể.
-Linh…con không leo ra đó được đâu…cành yếu lắm…con chặt cái cành này luôn nha…_Mình nhìn xuống hướng Dì Linh đang đứng rồi thì thầm.
-Khùng…cành nó đẹp vậy mắc gì chặt ông…chặt cái tổ ong á chứ…_Dì Linh ngước đầu há miệng ngơ ngác.
-Không được đâu…làm gì leo ra đó được…mà nếu leo ra được thì gần tổ ong quá…nó đốt á…_Mình nhăn nhó mém chút nói to.
-Nhát…vậy chặt gần tổ ong xíu…đỡ hại cây…_Dì Linh chậc miệng.
-Linh vì cái cây mà muốn con chết hả…_Mình nghiến răng nhìn xuống lần nữa.
-Thôi xuống đi…ghét mấy đứa nói này nói nọ lắm…leo xuống đi để tui leo lên cho…làm ăn thì lâu lắc mà còn làu bàu…_Dì Linh hét inh ỏi.
-Nói…nói nhỏ…lũ ong nghe thấy giờ…_Mình xua tay về phía Dì Linh.
Nuốt nước miếng đánh ực thành tiếng, mình từ từ nhích người chậm chạp tiến gần đến vị trí của tổ ong được bây nhiêu hay bấy nhiêu mặc cho vài con ong to chảng cứ bay lòng vòng xung quanh, từng chút từng chút một gần hơn rồi lại gần hơn cho đến khi mình chìa dao hết cỡ ra chỉ còn cách tổ ong độ 20 cm, thiết nghĩ vị trí này là chuẩn mực để hạ bệ tổ ong rồi vừa không tác động trực tiếp lên tổ ong mà cành chỗ đó lại nhỏ hơn so với xung quanh ước lượng chỉ độ 5 nhát là cành này rớt chắc.
Khoảng khắc con dao thợ rèn từ từ được vung lên cao cùng lúc với ánh mắt của mình nhẹ nhàng hướng về Dì Linh để nhận cái gật đầu cổ vũ đầy yêu thương như đang làm một việc hệ sự, và rồi trong tích tắc lưỡi dao nhanh chóng hạ xuống mang theo một nguồn nội lực cực kì to lớn như đã ăn nhầm một loại trái cây ác quỷ nào đó tác động mạnh mẽ lên cành cây tươi.
3
Nhưng đúng thật tương lai luôn là những cái gì đó mà ta, những con người bình thường không thể nào lường trước được và lần này cũng vậy, trong cái rủi thường hay có cái xui, khi lưỡi dao trên tay mình vừa chạm vào cành cây khiến cả hai cùng hòa nhịp phát ra một tiếng “cạch” là y như rằng trong tích tắc nguyên một đám ong từ trong cái tổ màu sậm kia bay ra ào ạc bủa vây tứ phía xung quanh để bảo vệ, thậm chí nhiều con trong đám đó không lưỡng lự bay thẳng về phía mình với tốc độ khá nhanh và liên tục chạm vào phần nón bảo hiểm mình đang mang trên đầu trông khá tàn nhẫn.Quá sức hoảng nên chẳng hiểu từ lúc nào dũng khí bay đâu mất, mình lập tức buông dao bò lùi như sâu đo nhanh hết sức có thể rồi tuột xuống khỏi thân cây mặc cho những vết sướt do ma sát thoải mái mài cà lên tấm thân yếu ớt này, chạy bán sống bán chết về hướng Dì Linh đang đứng thở hổn hểnh.
-Gì á…gì á…_Dì Linh tròn mắt hí hửng.
-Ong nó bay ra ghê quá…con mới có chặt được một phát…rung cành nên tổ nó động hay sao á…ong bay ra kinh lắm…_Mình hớt ha hớt hãi.
-Trời ơi…sao không chặt cho rớt luôn…mang nón bảo hiểm quần áo dài tay mà sợ gì…_Dì Linh nhảy lên nhảy xuống khó chịu.
-Dì Linh siêu quá…ong bự…nó mà chích vào cổ hay tay hay chân không bảo vệ là chết luôn á…giỡn hoài…_Mình nhăn nhó.
-Mà…có bị chích hông á…_Dì Linh nói rồi lùi lại nhìn khắp người mình.
-Hông biết nữa…chạy như điên đâu biết gì đâu…mà chắc không bị…chẳng thấy đau ở đâu hết…_Mình phủi tay chân quần áo.
Dì Linh giúp mình kiểm tra thật kĩ khắp nơi xem có vấn đề gì không nhân tiện chùi rửa, sức thuốc đỏ lên máy vết trầy dài sọc ở cổ tay và bắp chân, xong cả hai lại ngồi dưới sân hướng ánh mắt nhìn lên cái tổ đang có hơn chục con ong bay lòng vòng xung quanh.
-Vậy giờ sao…hức…Duy leo lên chặt lại y nha…Linh thương nhức…_Dì Linh trề môi nhìn mình cười khì khì.
-Thôi đi Linh…ghê lắm…con chặt hông được đâu…_Mình lắc đầu nguầy nguậy.
-Hay đốt…_Dì Linh ngước đầu nhìn lên trời nói phong long.
-Đốt…đốt hủm…_Mình ngơ ngác nhìn sang hướng mặt Dì.
Nửa tiếng sau, đứng giữa sân nhà lúc đó gồm hai cá thể là mình trong bộ sậu phục trang như cũ và Dì Linh với hai điểm thay đổi lớn là chiếc váy hoa ngắn đã được thay bằng chiếc quần jean dày nhưng nhỏ cùng với đôi tất da dài được kéo lên đến tận trên hai gối.
-Linh…Linh mang tất da vầy ong nó vẫn chích xuyên được á…_Mình ngó xuống hai chân của người đứng bên cạnh.
-Khùng…sao mà được…chân để chạy thì làm sao mà nó chích chân Linh lúc Linh chạy được…mà có leo lên đâu…đứng đốt mà…_Dì Linh lờ đờ mắt chán nản.
-…_Mình bĩu môi im lặng thiết nghĩ cũng đúng vì cả hai có lại gần cây lắm đâu mà sợ.
Như đã nói ở trên cách thức mà tụi mình sử dụng trong lần này sẽ là dùng xăng đốt tổ ong nhưng vẫn biết sẽ có nhiều bạn chưa thực sự hình dung ra được nên mình sẽ nói sơ kế hoạch cho dễ hiểu.Đầu tiên mình và Dì Linh chuẩn bị một đoạn ống nước mềm cột chặt một đoạn đầu song song vào cây tre dài sau đó Dì Linh sẽ dùng phễu khéo léo rót xăng vào trong đến một mức nhất định rồi bẻ cong miệng bên dưới lên cao tí để xăng không bị trào ngược ra.Mình sẽ cầm cây tre đi lại gần đưa đầu cây lên cao, kê cái đầu chạm hẳn vào miệng tổ, Dì Linh sẽ chịu trách nhiệm đút miệng còn lại của ống vào môi mình để mình thổi xăng tưới cái tổ ong đó vì Dì Linh hơi yếu cộng thêm ghét mùi xăng nên không thổi được.
Dụng cụ chuẩn bị xong xuôi, đúng kế hoạch mình đi tới gần cái cây quái quỷ đó để kê miệng ống lên cao chạm nhẹ vào tổ ong nhưng lúc này vấn đề lại nảy sinh ở chỗ là vì phải đưa cái cây lên khá cáo nên đâm ra một phần xăng trong ống dội ngược lại phía này khiến chúng bị trào ít nhiều ra ngoài.
-Ủa…bị trào ngược rồi Dì Linh…sao thổi được…xăng dính quá trời luôn kìa…_Mình hất mặt nhìn khọ chịu.
-Đút miệng vào rồi thổi đại đi…hông sao đâu…xăng uống được mà…lát xúc miệng là ok…_Dì Linh cười khì khì đút ống vào miệng mình.
-Gì…xăng uống được hả…_Mình vừa ngậm ống vừa nói ú ớ.
-Mới nghe hả…uống được mà…vấn đề là sau đó có sao hông thì Linh hông biết nữa…_Dì Linh xoa đầu mình vẻ cảm thông sau khi cái đầu ống đã nằm gọn trong miệng mình.
-…_Mình cắn ống, mắt lườm Dì Linh liên tục.
Miệng mình ngậm ống cỡ vài giây thì lập tức mùi xăng bốc lên mũi nồng nặc chịu không nổi, cảm giác cứ như chuẩn bị nôn ra tới nơi vậy.
-Cái mùi xăng này con chịu không nổi luôn Linh…nó cứ xộc lên mũi…không thổi được…_Mình buông ống phun phè phè.
-Vầy đi…_Dì Linh vừa nói vừa kéo đầu ống lại gần người.
Dì Linh bặm môi nhét đầu ống vào lưng chừng áo rồi trùm lại kéo căng lên chìa về phía mình với ý định qua một lớp vải sẽ át hết mùi xăng bám đầy trên miệng ống.
-Áo mỏng quá…vẫn nghe mùi…_Mình lưỡng lự nhìn qua một lúc rồi đưa ra kết luận, là vì ngại chứ thực chất chưa có hửi kĩ vật thể ấy một chút nào.
-Ý kiến quá nha…vầy chắc hết nè…_Dì Linh lại một lần nữa đưa ra sáng kiến.
Lần này không dùng vải áo nữa, Dì Linh đút hẳn đầu ống vào một bên ống quần rồi khó khăn chìa về hướng mình.
-Trời…Linh chơi đút…làm vậy sao con dám thổi…gớm quá…_Mình hét inh ỏi khó chịu.
-Cha này…quần thơm lắm…nhanh đi…mỏi à nha…_Dì Linh bực bội đâm ra còn nhăn nhó hơn cả mình.
-Nhưng…_Mình nhíu mắt.
-Cứt…điên thiệt…có chạm ống đâu…vải quần tui thôi mà…nhanh đi…_Dì Linh nói xong là liền ấn đầu mình xuống một bên bắp vế của Dì.
-…_Mình cắn răng chịu đựng mặc cho cái tư thế nếu từ xa nhìn vào nó hơi bị nhạy cảm.
Mình cắm đầu thổi phù phù đầy khó khăn vì lớp vải quần jean quá giày sau đó mặc dù ở đầu kia xăng ít nhiều bị rơi vãi xuống đất nhưng hầu hết vẫn tưới đều lên tổ ong mà nói chung như vậy là quá sức thành công rồi.Xong xuôi việc tưới chất đốt, mình quay sang nhìn Dì Linh.
-Rồi…vào nhà thôi Linh…_Mình cười manh trá nguẩy đít đi thẳng.
-Điên hả…đứng lại…chưa đốt mà…_Dì Linh nhảy tới bá cổ mình hí hửng la.
-À ừm…nhưng đốt bằng cách nào giờ…_Mình gật đầu cười.
-Mặt nó đù ghê ta ơi…thì rưới xăng sao thì đốt lửa vậy…chạy vào nhà lấy bông gòn ra đây đi…_Dì Linh làm vẻ mặt nguy hiểm thì thầm vào bên tai mình.
-…_Mình lại một lần nữa phải im lặng nhưng thú thật thì đã hiểu được dự định của Dì Linh rồi.
Chạy vào nhà, mình lấy nguyên bịch bông gòn và cái bật lửa xách chạy ra nhưng điên cái là khi vừa lại đứng gần là đã bị Dì Linh liên tục soi mói nhìn loay hoay trên tay mình rồi bất giác nhéo vú.
-Sao nhéo con…_Mình nhăn trán.
-Nói gì nữa…thiệt thà quá ha…nghĩ sao kêu lấy gì lấy đó…vậy giờ tui lấy cái gì cột bông lên đầu cây để chìa lên tổ ong đây…hả…sao mà thiệt…phải lấy kẽm nữa chứ…ngố thiệt chứ…ghét…_Dì Linh la oai oái vì tức.
-Linh khó quá nha…nãy có nói đâu…giờ con vào lấy…_Mình quay lưng tức tối không kém.
-Khó gì…thôi khỏi đi…để tui lấy thun cột tóc…_Dì Linh tuột từ bên cổ tay lấy ra hai cọng thun đầy màu sắc.
Nói đoạn Dì Linh nhanh chóng cột hờ cục bông vừa tẩm xăng lên đầu cái cây ngay miệng ống ban nãy.
-Giờ tui đốt lửa là mấy người chìa lên tổ ong liền nha…không xăng bay hơi hết là đá đít liền á…_Dì Linh quay sang nhìn mình khè trước.
-Ô…ô kê…_Mình gật đầu chắc nịch.
-1…2…3…_Dì Linh bắt đầu hô to.
Dì Linh vừa hô xong là liền bật lửa vào đầu cây tre, cục bông gòn tẩm xăng phừng cháy để mình nhanh chóng chìa lên cao vào sát tổ ong, nhưng trớ trêu thay khi đầu ống chỉ còn cách cái tổ độ 1 mét nữa thì bất giác cọng thun cột tóc mà Dì Linh dùng để buộc cục bông gòn tích tắc bị cháy đứt khiến cho một vài miếng bông nhỏ theo quán tính chui tọt vào trong cái miệng ống còn thừa ít xăng dư lúc nãy, chưa đầy 5 giây sau cả cây tre phừng lửa dọc theo đoạn ống có chứa xăng thừa bên trong rồi cháy bùng lan xuống tới cả chỗ mà mình đang cầm.Theo phản xạ mình buông cây ra rồi kéo vai Dì Linh né qua một bên, vừa để né cái cây đang cháy lại vừa để né những giọt lửa xăng vàng khè đang rơi lả chả hay búng ra tứ phía.
Ra khỏi vòng nguy hiểm, cả hai vội kéo vòi nước tới dập lửa rồi lặng thinh đứng nhìn nhau khi ống nhựa mềm cháy đen mặc dù đã được dập tắt nhưng vẫn bốc lên một thứ mùi nồng nặc suốt dọc thân cây tre.
-Duy…_Dì Linh đột nhiên kéo một bên vai áo mình tươi tỉnh cười mỉm chi trước khung cảnh hoang tàn.
-Dạ…_Mình tròn mắt quay sang.
-Hông…hông gì…cám ơn…_Dì Linh nói từng từ ngày càng nhỏ dần đến mức mình không thể nghe thấy.
-…_Mình im lặng nhăn trán nhìn cái cây đang bốc khói.
-Giờ sao đây ta…_Dì Linh thở dài.
-Con…con hông biết nữa…mém tí nữa là chết cháy rồi…lửa rơi như mưa…ghê quá…_Mình chậc miệng.
-Để Linh leo lên châm tụi nó luôn cho…không hơi xăng bay hết…tụi nó dính khói từ dưới lên chắc đang hoảng lắm rồi…_Dì Linh ngồi xuống đất lấy một cành cây khô buộc tiếp một cục bông gòn nhỏ lên đầu cây.
-Thôi…để con leo cho…mà đợi tí chứ giờ ong đang bay ra ngoài…_Mình liền ngăn cản.
-Xăng bay hết sao…bữa Linh có leo lên hái trái một lần rồi…an tâm…đưa mũ bảo hiểm đây…phải bảo vệ nhan sắc chứ…_Dì Linh lém lỉnh nói rồi đứng lên giựt nón bảo hiểm ra khỏi đầu mình.
-Có…có sao hông đó…_Mình bập bẹ trong miệng.
Dì Linh không nói thêm gì nữa mà nhanh chóng đi lại leo phốc lên cây, quả thật tuy có leo chậm chạp và từ xa nhìn vào thân thể Dì Linh lúc đó cứ mềm nhũn và lề mề cứ như cọng bún thiu vậy nhưng được cái là rất khôn, bám chỗ thật chắc mới dám nhích người leo lên.Nhích dần nhích dần cuối cùng Dì Linh cũng lại gần được tổ ong, móc từ túi ra chiếc bật lửa Dì lẹ làng đốt cháy đầu bông gòn đã tẩm xăng.Chán cái là vớ vẩn thay trong tích tắc một con ong thợ từ đâu bay tới xà xuống nón bảo hiểm rồi liền bị chủ nhân gạt phăng đi nhưỡng tưởng nó sẽ bỏ cuộc hay rơi xuống đât ai dè vì bị lực tác động nên nó văng ra nhưng lại tiếp tục vỗ cánh lì đòn tấn công tiếp, lần này nó bay xà lại gần hai chân Dì Linh rồi vo ve chui tọt vào một bên ống quần đang hở rộng.Thực sự không biết chuyện gì đã xảy ra trong trỏng mà chỉ thấy đột nhiên Dì Linh loay hoay người lấy tay đập liên tục về hướng bắp chân đằng sau, xét về độ lì thì không biết con ong hay Dì Linh lì hơn vì ngay sau đó người phụ nữ trên cây liền lấy lại phong độ nhoài người chỉa thẳng cục lửa đang phừng phừng về phía tổ ong.Cũng vì đã ngấm xăng quá nhiều nên tổ ong sau khi bị phóng hỏa lập tức phừng lên nhanh chóng khiến đàn ong thợ bay ra xung quanh nhiều kinh khủng áp cả về phía Dì Linh.Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và cũng vì sợ quá y như mình nên Dì Linh vội vàng lùi người thụt xuống nhưng lại không thể nào thụt nhanh được mà ong thì lại đang bu đầy đầu nên đến đoạn lưng chừng cũng gần 2 mét là Dì Linh lập tức buông người nhảy hẳn xuống đất. Thấy Dì Linh phóng xuống an toàn mình vui lắm, liền chạy lại định bụng kéo tay Dì chạy vào nhà ẩn núp ai dè khi vừa tiếp đất là Dì Linh liền tháo mũ bảo hiểm hét inh ỏi ôm một bên mông chạy thẳng vào nhà mặc kệ mình đứng như trời trồng suýt bị ong đốt, lửa rơi trúng đầu.
2 phút sau, khi mà mình đã đứng lưng chừng sân ở vị trí an toàn để nhìn cái tổ ong trên cây đang cháy phừng lên cùng với vài trăm con ong đang bay tứ tung xung quanh, định bụng là sẽ đứng đấy nhìn đến khi cái tổ này cháy đen rồi rơi xuống cho hả gan nhưng chẳng hiểu sao bụng dạ mình lại bồn chồn, lo lắng quá đỗi vì nó biết là Dì Linh đã bị con ong lúc nãy đốt rồi.
Nghĩ đến đó, mình chạy thật nhanh vào nhà nhìn thật kĩ tầng trệt chẳng thấy Dì Linh đâu, nhưng khi vừa lên đến tầng hai thì không ngoài dự đoán từ đằng xa đã thấy bóng dáng của một người phụ nữ đang đứng quay thân sau về phía ánh nắng từ cánh cửa sổ trên cao để loay hoay làm gì đó.Tiến lên thật gần để quan sát khi thoáng thấy người con gái đó hình như đã tuột chiếc quần jean cụt ngủn xuống hẳn tới mắc cá rồi thì phải.
Mình cứ thế đứng từ đằng xa trố mắt nhìn, phần vì thấy hình ảnh ấy thật sự rất xao xuyến phần lại muốn ngắm mãi cái điệu bộ của Dì Linh hiện giờ, cứ ngố ngố rồi lại đáng yêu sao đó.
Nhưng vẫn như mọi khi bữa tiếc nào rồi cũng đến lúc tàn, một cái nhìn hơi dài ra phía sau lưng của cô gái ấy nhanh chóng đã chiếu rọi thấy mình.Liền, ngay và lập tức Dì Linh hốt hoảng quay lưng lại rụt rè kéo quần lên với vẻ mặt vô cùng ngượng nghịu.
-Sao…sao dòm đít người ta!

    Open

    Close