Thành Viên

Quái Dị Khách – Hồi 19: Tiềm Nhập Cứu Người

Quái Dị Khách

Quái Dị Khách – Hồi 19: Tiềm Nhập Cứu Người
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Bây giờ bỏ qua chuyện tức giận của 2 tên ma đầu Viên thủ thần cửu và Miêu Thiên Tường. Chúng ta quay lại xem thử tình hình của Vân Linh lúc này ra sao.

Đúng như là dự đoán của Miêu Thiên Tường. Hai tên tay sai chuyên làm ác kia đã bị Vân Linh một chưởng giết chết. Hai gã này đúng là làm chuyện gian ác cả đời nên cuối cùng cũng không thoát khỏi kiếp số. Bọn chúng lúc trước vốn đã được Vân Linh tha cho rồi mà còn không chịu hối cải. Lần này chúng gặp phải chàng ta lần nữa thì làm sao Vân Linh tha cho chúng được.

Hai tên gian tặc bị giết chết một cách nhanh chóng đến không ngờ. Bọn chúng ngay khi bước vào phòng giam nạn nhân thì bị Vân Linh hạ thủ khiến chúng đến một chút phản ứng cũng không có. Cơ hồ vừa biết cái chết thì thần chết đã đến nơi rồi.

Phải biết lần này Vân Linh ra đòn theo kiểu “sấm chớp không kịp bịt tai”. Bởi lẽ chàng biết bọn người này gian trá độc ác, lắm mưu nhiều kế, trong khi đó chàng tình hình địa vật nơi đây lại không chút am tường.

Nội việc theo dõi chúng thôi cũng đã thấy khó khăn. Lý do là vì bọn người này võ công cũng không tầm thường. Hơn nữa nơi phòng giam tiềm phục vô số cơ quan. Vân Linh chuyến này vào tận nơi giam giữ người như vầy nếu không được 2 tên gian tặc này đi trước dẫn đường thì thể nào cũng dính phải cạm bẫy đặt ra trên đường.


Lúc này chàng giết xong hai tên Tiếu Diện Phật Hổ Như và Trí Đa Tinh Lưu Hành liền nhanh chóng lấy chìa khoá ra cầm tay tìm kiếm nơi phòng giam giữ Ngọc Liên Hoa.

Trong phòng giam này, có tất cả 2 dãy phòng, mỗi dãy có gần 10 phòng giam riêng biệt. Mỗi một phòng giam như thế đều có ô cửa nhỏ để người ta đưa cơm vào. Tuy nhiên, cũng chỉ người ngoài mới có thể nhìn được qua ô cửa này thôi vì người ở trong không thể đưa tay mở ô cửa nhỏ kia ra được, mọi ô cửa đều có lẫy cài giữ chặc lại ở bên ngoài.

Trong phòng không khí ngột ngạt. Mùi xú khí bốc lên cực kỳ khó ngửi. Bọn giam giữ phạm nhân dường như không quan tâm lắm đến việc quét dọn. Chúng như muốn để phạm nhân ngoài cực hình đau đớn ra còn phải chịu thêm thứ khí vị thối tha kia nữa.

Bên ngoài đã vậy, thì sâu vào từng phòng giam chắc mùi vị khó ngửi kia hẳn còn cao hơn nhiều. Vân Linh vào trong này rồi tự nhiên cũng phải ngửi lấy cái mùi khó chịu kia. Chàng nghĩ đến cảnh người ngọc bị giam cầm nơi đây thì không khỏi thương xót cho mỹ nhân.

Thế rồi, Vân Linh đưa tay mở từng ô cửa nhỏ đưa mắt nhìn vào trong. Đầu tiên đập vào mắt chàng là những thân hình tiều tuỵ, hốc hác và dơ bẩn. Chàng thấy một gã thanh niên đang ngồi im trong góc phòng – y chính là đại công tử Ngọc Quang Lân, rồi 2 người phụ nữ tóc tai rối bù ở phòng bên cạnh. Họ là vợ và con gái của lão trang chủ là Cam phu nhân và tiểu thơ Ngọc Y Vân, sau nữa là đến một lão sư râu ria lởm chởm.

Vân Linh trong lòng chỉ muốn tìm kiếm nương tử Ngọc Liên Hoa nên căn bản không quan tâm lắm đến bọn nam nhân bị giam trong phòng. Thế nhưng khi chàng nhìn thấy lão sư đầu tóc lởm chởm kia thì hết sức ngạc nhiên.

Khuôn mặt lão sư khiến chàng nhớ đến một người. Đó chính là lão sư Bất giới hoà thượng, người đã đánh nhau cùng với Vương phu nhân, mẹ của Sử Nguyệt Nga ở trên núi Cửu Long Sơn vì tội làm lạc mất đứa con của bà ta.

Có điều hiện giờ thân hình lão hoà thượng to béo kia đã gọn đi rất nhiều. Vì lẽ đó, Vân Linh thoạt mới nhìn lão cũng không nhận ra. Nếu chẳng phải lúc này lão quay mặt về chỗ ô cửa nhỏ thì Vân Linh cũng chẳng dám tin lão chính là Bất giới hoà thượng nữa.

Vân Linh nhìn thấy Bất giới hoà thượng tự nhiên nhớ đến Sử Nguyệt Nga. Trong lòng chợt nhiên nhói đau. Tự nghĩ không hiểu giờ này Sử Nguyệt Nga đã như thế nào rồi ? Không biết Hoạt trúc sư thúc đến nơi có cứu chữa được cho nàng chưa ?

Chàng nhớ đến người yêu tự nhiên cảm xúc thương hại cho lão sư Bất giới đang bị giam cầm. Thế rồi, Vân Linh liền tìm lấy chìa khoá mở cửa phòng giam cứu lão hòa thượng ra.

Bất giới hoà thượng đang ngồi trong phòng giam thì tự nhiên thấy có người mở cửa đi vào thì rất ngạc nhiên. Lão chưa kịp hỏi gì thì Vân Linh đã lên tiếng:

– Lão hoà thượng. Ta đến cứu lão đây. Lão hãy ra nhanh lên.

Bất giới hoà thượng không ngờ mình lại có thể được cứu. Vô pháp vô thiên vội vàng bước ra.

Vân Linh thấy lão sư phụ bây giờ thân thể gọn gàng hơn hẳn thì rất lấy làm kỳ liền hỏi:

– Lão sư phụ có phải là Bất giới hoà thượng không ?

Bất giới hoà thượng thấy thanh niên nhân mặt mày xấu xí, nhưng được cái ánh mắt gã nhìn rất nhu hoà thì không thể giận gã được trợn mắt nói:

– Ta không phải Bất giới hoà thượng thì còn là ai ? Ngươi làm sao biết ta bị nạn ở đây mà đến cứu ?

Lão nói tuy không lớn nhưng vì trong phòng giam kín tiếng nên thanh âm vang vọng. Ai ai cũng có thể nghe được.

Mọi người trong các gian phòng tức thời có chuyển biến. Có mấy người lên tiếng kêu gọi xin được giúp đỡ.

Vân Linh thấy lão tăng kia được cứu mà không cám ơn. Lại còn nói lớn tiếng với chàng thì lắc đầu cười.

Chàng vội hỏi:

– Lão ở trong này, có bao giờ nhìn thấy hay nghe thấy bọn chúng bắt giam một nữ nhân vào trong này không ?

Bất giới hoà thượng thấy thanh niên nhân không trả lời mình còn hỏi lại như vậy thì ngớ người ra. Hẳn nhiên lão hiểu rõ thanh niên nọ vào đây là để tìm kiếm nữ nhân kia. Còn cứu lão chỉ là tình cờ thôi.

Bất giới hoà thượng nghĩ vậy liền gãi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Ta hình như có nghe bọn cai ngục kháo nhau có một nữ nhân bị giam ở gian phòng thứ 7 nhan sắc cực đẹp. Nàng nọ có phải là người ngươi muốn tìm không ?

Vân Linh đang đưa tay mở ô cửa bên một gian phòng để nhìn vào thì nghe lão hoà thượng nói vậy liền không kìm được vội vàng nhảy ngay đến gian phòng thứ 7 ở bên phải.

Chàng mở ô cửa ra thì thấy lại là một đạo cô lớn tuổi liền biết rằng không phải liền quay sang mở ô cửa phòng giam thứ 7 bên trái.

Đập vào mắt chàng lúc này đúng là có một cô nương xinh tươi bị giam trong đó. Thế nhưng, người này lại chẳng phải là Ngọc Liên Hoa – nương tử của chàng mà lại là Sử Tố Tố – sư muội của chàng.

Vân Linh đột nhiên gặp phải Sử Tố Tố bị giam ở đây thì không khỏi kinh mang. Chàng vội vàng tìm lấy chìa khóa mở cửa cho nạn nhân.

Phải công nhận bọn cai ngục ở đây cũng biết cách tính. Hai hàng phòng giam đều được bọn chúng đánh số thứ tự vào trên từng chìa một. Vì vậy, Vân Linh rất dễ dàng trong việc tìm chìa mở cửa cho Sử Tố Tố.

Hai người gặp nhau. Sử Tố Tố kinh ngạc nhìn gã trai xa lạ xấu xí kia. Không tưởng được mình lại có thể được cứu ra khỏi ngục tù.

Vân Linh trong lòng rất muốn nói rõ thân phận của chàng với Sử Tố Tố. Thế nhưng chàng biết hiện tại rất cấp bách. Không thể để mất thời gian hơn nữa. Vì thế chàng không nói rõ thân phận thực sự của chàng ra lúc này mà giao một trùm chìa khóa cho Sử Tố Tố để nàng giúp mình mở cửa cứu cho các nạn nhân.

Các tù nhân được cứu thoát đều hết sức cảm tạ hai người. Riêng đạo cô lớn tuổi liền lên tiếng:

– Chúng ta ở đây đều bị bọn chúng dùng pháp môn phong bế huyệt đạo. Hiện giờ nhị vị thí chủ có ai biết cách giải khai hay không ?

Vân Linh bởi lo lắng tìm kiếm Ngọc Liên Hoa nên nhất thời quên mất điểm này. Hiện giờ số người bị bắt đã được thả ra hết thảy nhưng tông tích Ngọc Liên Hoa vẫn không hề có. Thực sự đúng là gây cho chàng nhiều bối rối.

Lúc này, mọi người nghe lời cảnh báo của vị Đạo cô kia thảy đều lo lắng.

Phải biết rằng, võ học trong người chính là thực lực để sinh tồn. Hiện thời ai ai cũng bị vướng phải cấm chế thì việc thoát ra ngoài kia phỏng có được mấy thành thành công.
Nói không chừng mấy người vừa ra khỏi cửa đã bị bọn người Hắc Thanh Phái bắt lại rồi.

Bất giới hòa thượng tính tình bộc trực liền nói lớn:

– Thanh niên nhân. Ngươi cứu bọn ta ra vậy có biết cách giải cấm chế không ?

Mọi người nghe lão hòa thượng nói thế đều quay sang nhìn Vân Linh để xem chàng trả lời thế nào.

Vân Linh thấy mọi người đều nhìn mình thì khẽ nói:

– Nhị vị hãy để tại hạ kiểm tra thử một lúc xem có cách gì giải khai không ?

Thế rồi chàng chọn ngay tiểu cô nương Sử Tố Tố làm kẻ thực nghiệm đầu tiên.

Ai cũng biết trong đám nữ nhân bị giam thì Sử Tố Tố là đẹp hơn cả. Nay trong lúc chọn người thực nghiệm, Vân Linh lại chọn đúng nàng này thì làm cho mọi người nhìn chàng với ánh mắt không được tốt đẹp cho lắm. Ai cũng nghĩ Vân Linh muốn tận dụng cơ hội đ.ng chạm vào mình nữ nhân kia thế thôi.

Về phần Sử Tố Tố thì hơi đỏ mặt lên khi thanh niên xấu xí – ân nhân chọn nàng làm kẻ thí nghiệm. Nàng ngượng ngập nhưng cũng không thể từ chối việc này. Đây cũng là lòng tốt của người ta, nàng sao thể ngăn cản cho được.

Còn về Vân Linh thì chỉ quan tâm đến sư muội thôi. Chàng thấy nàng bị cấm chế như vậy nên quyết định giải khai cấm chế cho nàng trước tiên. (Truyện từ TruyenHD.net) Đây là vấn đề tình cảm huynh muội. Hoàn toàn không phải như mọi người nghĩ. Nhưng việc sai lầm này cũng không trách được người ngoài. Bởi hiện tại ngay đến Sử Tố Tố chàng cũng còn chưa công bố danh phận thực sự thì mấy người kia hiểu lầm chàng cũng là lẽ thường.

Trước mặt mọi người. Vân Linh dùng ảnh thủ áp lấy Bách hội huyệt của Sử Tố Tố. Thiếu nữ kia thì ngồi xếp bằng dưới đất. Cảm giác thấy luồng chân khí hùng hậu đang lan tỏa ra khắp châu thân của nàng.

Đạo cô lớn tuổi cùng với lão hòa thượng bất giới nhìn thấy thủ pháp dò xét huyệt vị cao thâm của Vân Linh cũng phải giật mình.

Thật sự trên võ lâm từ trước đến nay không ai lại đi tìm cách giải cấm chế kiểu này. Hơn nữa, huyệt Bách hội vốn là đại huyệt cấm kỵ nằm trên Đốc mạch, là nơi giao điểm của hai đường là đường bổ dọc cơ thể với đường nối đỉnh cao của hai vành tai. Huyệt này nếu bị điểm trúng nặng thì mất mạng, nhẹ thì cũng khiến cho nạn nhân thần trí hồ đồ, trở nên một kẻ điên loạn. Ấy thế mà lúc này, họ lại thấy Vân Linh truyền dẫn chân khí qua Bách hội huyệt, thì có phải là rất nguy hiểm cho nạn nhân hay không.

Thế nhưng thực tế nhìn vào Sử Tố Tố lại thấy rất thoái mái. Nàng nọ sau một hồi được truyền chân khí vào người đã thấy được sắc mặt đỏ lên hồng hào. Hiển nhiên mọi cấm chế đã được giải khai.

Hiện giờ, khẳng định nội lực của nàng lại tăng thêm ít nhất một thành. Mọi người nhìn thấy đều kinh hãi vì việc làm của Vân Linh quả là vô kế khả nghị.

Trong võ lâm, hầu như tất cả đều hướng tới võ công và nội lực. Hiện tại việc Vân Linh truyền bớt nội lực của mình sang cho Sử Tố Tố có phải là một chuyện trái với lẽ thường hay không.

Trong lòng mọi người đều có cảm giác thắc mắc. Lại không thể nói ra nguyên nhân.

Bất giới hoà thượng nhìn Vân Linh xả công thu tay về liền hỏi:

– Thanh niên nhân, ngươi thấy sao rồi ?

Vân Linh cười mỉm bước lại bên lão hòa thượng dùng thủ pháp đặc dị điểm mấy cái trên thân hình lão hòa thượng.

Bất giới hòa thượng tự nhiên rùn mình. Toàn bộ khí lực trên cơ thể đột ngột được khai thông. Khuôn mặt lão trở nên hồng hào. Khí lực đã trở về đầy đủ.

Mấy người còn lại đều hết sức mừng rỡ. Vội vàng kêu gọi Vân Linh mau chóng giải cấm chế cho mình.

Vân Linh không khách khí vội vàng thực hiện phá bỏ cấm chế ngay. Mấy người ai nấy được hồi phục công lực liền cảm thấy tự tin hơn. Liền kéo nhau chạy ra phía ngoài.

Sử Tố Tố đi đằng sau Vân Linh cứ hình chàng hoài. Nàng thấy gã thanh niên xấu xí này có thân hình rất giống với Vân Linh – sư huynh của nàng.

Thế nhưng Sử Tố Tố cũng biết, vị sư huynh này vì truyền hết nội lực cho nàng đã trở thành một phế nhân. Làm sao huynh ấy có thể có được thực lực như gã thanh niên này chứ.

Sử Tố Tố nghĩ đến điểm đó lại thấy tội nghiệt do nàng gây ra cho sư huynh quá nặng. Nếu không vì nàng cấp thiết đòi hỏi việc báo thù thì sư huynh đâu phải chịu cảnh như vậy. Một người tài hoa như sư huynh, nếu ra giang hồ thì sẽ làm được nhiều điều có ích.
Chẳng như nàng võ công và kinh nghiệm trận mạc không có. Mới một vài lần giao thủ cùng đối phương đã bị bọn chúng bắt được. Nếu chẳng vì bọn chúng biết nàng là con gái của Hoạt lão tà lừng danh võ lâm nên muốn dùng nàng uy hiếp Hoạt lão thì nàng đã bị bọn chúng giết chết rồi.

Có một điều may là hành tung của Hoạt Thiên Tà ẩn tàng vô đối. Nhiều lúc cũng không ai biết đích xác lão đã chết chưa nữa.

Bọn người Hắc Thanh Phái vừa rồi đ.ng trận với Hoạt thiên tà (do Vân Linh giả trang) nơi Thiên Âm Cốc rồi bị lão đánh bại, 2 chết, 2 bị thương rất nặng nên không thể không tin rằng lão quái này vẫn còn sống.

Chỉ có người trong cuộc như Sử Tố Tố, Sử Nguyệt Nga hay mấy người thân nữa của Hoạt Thiên Tà mới biết đích xác là lão đã chết.

Chính vì việc này mà tánh mạng của Sử Tố Tố còn được duy trì. Nếu một khi sự thật phơi bày ra thì thiếu nữ kia chết chắc.

Vân Linh đi đằng trước trong lòng không vui vì không tìm thấy Ngọc Liên Hoa. Chàng đang buồn bực thì chợt nghe tiếng nói chuyện của hai mẹ con Ngọc Y Vân.

Hai người cũng đang lo lắng cho tình trạng của Ngọc Ban Thụ trang chủ không hiểu hiện nay như thế nào ?

Ngọc Y Vân nói:

– Mẹ ! Mẹ nhớ lại xem trong gia trang còn có nơi nào giam người hay không ? Con nghĩ mãi bọn người kia chắc không đem cha đi xa mà chỉ giam ở đây thôi. Nhưng mà con không biết ở đâu.

Cam phu nhân kêu khẽ:

– Thôi đúng rồi. Có lẽ bọn chúng giam cha con ở nơi Thần bí động phía dưới gian phòng này.

Vân Linh nghe được đến đây liền bước lại hỏi khẽ hai mẹ con họ. Hai người nói chuyện với nhau một lúc. Vân Linh quyết định chưa rời khỏi nơi giam giữ này mà tiếp tục đi xuống phía dưới sâu hơn.

Đạo cô lớn tuổi sau khi biết chuyện liền nói:

– Chúng ta đều là người bị nạn. Vì vậy nếu có cơ hội cứu người thì quyết không từ. Việc này bọn ta sẽ đợi thiếu hiệp trở ra rồi mới xuất hành. Nếu không bây giờ bọn ta ra bên phe Hắc thanh giáo biết được nội vụ thì việc cứu người sau này sẽ khó hơn nhiều. Mọi người nghĩ xem ta nói có đúng không ?

Mấy người bị giam đã lâu, nay được cứu thoát hiện đều chịu ơn Vân Linh. Lại nữa giờ đang bọn họ sau bao ngày chịu tù ngục cũng chưa thể khỏe lại. Vì thế mọi người đều đồng ý ở lại chờ Vân Linh cứu thêm người khác. Trong thời gian đó bọn họ cũng có cơ hội tụ khí định thần, thu

Open

Close