Thành Viên

Quái Dị Khách – Hồi 20: Anh Hùng – Nhi Nữ

Quái Dị Khách

Quái Dị Khách – Hồi 20: Anh Hùng – Nhi Nữ
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Vân Linh đưa Lạc Băng Băng về lại khách điếm thì trời đã sáng rõ. May mà lúc này cũng ít người qua lại nên việc chàng ôm một cô gái trẻ trong lòng đi vào khách điếm không bị người phát giác. Nếu không e rằng khó lòng mà giải thích mọi chuyện.

Đặt thiếu nữ nọ xuống giường rồi. Chàng mới quay trở về phòng mình ngồi yên vận khí chờ đợi tin tức.

Hoá ra, hiện tại chàng và Lạc Băng Băng lại là người về sớm nhất. Hai người Hàn Thiên Ma Nữ và Nhạn Nhạn vẫn chưa thấy trở về. Còn hành tung của Lạc Kinh Hùng cũng biệt tăm vô dạng. Không hiểu gã nọ có bị chuyện gì không mà đến giờ này cũng chưa về.

Vân Linh vận công hết một vòng chu thiên mới chuyển người đứng dậy định ra ngoài phòng. Thế nhưng chàng chưa kịp thực hiện ý định thì phía ngoài cửa đã có tiếng gõ và tiếng réo gọi của nữ nhân:

– Tiểu ma tinh. Ngươi có trong đó không ?

Vân Linh nghe tiếng đoán người biết kẻ đang gọi mình là Nhạn Nhạn tiểu thư. Chàng nghe giọng nói có vẻ cấp thiết của nàng ta thì độ chừng Hàn Thiên Ma Nữ chắc hẳn gặp chuyện nên Nhạn Nhạn mới cuống quýt lên như thế.

Vân Linh vội ra mở cửa thì thấy thiếu nữ kia đang đứng ở ngoài khuôn mặt lo lắng nói:

– Ngươi … ngươi mau qua đây coi, Hoàn tỷ tỷ gặp chuyện rồi.

Vân Linh thấy nàng ta như vậy cũng không hỏi nữa vội theo nàng sang phòng Hàn Thiên Ma Nữ.

Trong phòng, Hàn Thiên Ma Nữ toàn thân run rẫy, đang ngồi kiết đà để đẩy chất độc ra khỏi cơ thể. Hiện trạng lúc này của Hàn Thiên Ma Nữ khẳng định là đang chiến đấu rất gay go với chất độc kia.

Bên cạnh Hàn Thiên Ma Nữ là tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Nàng nọ khuôn mặt lo lắng, nên vừa hay thấy Vân Linh đi vào liền nói lớn:

– Thiên ca ! Huynh mau cứu cho tỷ đi. Tỷ tỷ bị trúng độc nặng lắm.

Vân Linh vội vàng ngồi xuống giường đưa mắt quan sát khuôn mặt xinh đẹp đang tái xanh của Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn. Nàng nọ lúc này tuy ngồi trên giường nhưng toàn thân phát run, cảm tưởng giống như nàng ta đang ngồi giữa nơi tuyết giá trong vùng băng lạnh vậy.

Nhạn Nhạn đứng bên cạnh nói:

– Tiểu ma tinh. Là tại ta cả. Nếu không vì cứu ta thì Hoàn tỷ đâu chịu khổ như vậy. Hiện tại không biết ngươi có cách gì hay không ?

Vân Linh thấy trên mặt Hàn Thiên Ma Nữ thỉnh thoảng lại xuất hiện những vệt lạ. Khi đỏ, khi xanh. Lại có lúc xuất hiện sắc tía thì thở dài nói:

– Tam tỷ hiện tại trúng phải mấy loại độc vật cực kỳ tai hại. Hiện giờ mới chỉ thấy xuất hiện 3 thứ độc vật là loại độc của rắn, loại độc của nhện và loại độc của con thiềm thừ.
Ba thứ độc chất này xung khắc áp chế lẫn nhau gây nên hiện tượng nóng lạnh thất thường. Do đó, tuy hiện tại không nguy hiểm đến tính mạng nhưng muốn chữa khỏi 3 loại độc này lại vô cùng khó. Bây giờ để huynh dùng kim châm hỗ trợ khí lực của tam tỷ giải phóng phần nào độc chất trong người ra trước rồi sẽ tính tiếp.

Chàng nói xong liền lấy trong người ra một hộp kim nhỏ. Rồi sau đó mở nắp lấy ra 3 mũi kim cắm vào 3 vị trí huyệt đạo Phong trì ở sau tai, Thập tuyên ở đầu ngón tay và Phong phủ ở chỗ lõm giữa gáy. Ba huyệt vị này tác động phần lớn đến Phế kinh, giúp cho bệnh nhân mau chóng giải được các chứng trúng phong, trúng độc trong cơ thể.

Tuy nhiên, do độc chất của 3 loại độc vật này không phải khí độc bình thường, vì vậy việc châm cứu độ huyệt này chỉ có tác dụng hỗ trợ người bệnh chiến đấu với bệnh tật mà thôi.

Nhạn Nhạn ở bên cạnh xem Vân Linh thực hành châm cứu thì không nén nổi tò mò hỏi:

– Này ! Ngươi làm như vậy liệu có hiệu quả gì không ? Tại sao ngươi có nhiều kim châm như thế lại không lấy ra châm hết đi. Giữ lại mấy cây kim đó làm gì ?

Vân Linh thấy nàng nọ nói thế không khỏi phì cười nói:

– Hừ ! Bệnh tật phải tuỳ theo tình hình mà châm cứu chứ. Đâu phải cứ có bao nhiêu kim châm là mang ra dùng hết đâu. Cái đó có là lang băm thì đúng chứ không phải lang y.
Chẳng phải ngươi không biết ta là đệ tử của Thánh thủ thần y hay sao ?

Lạc Băng Băng nghe thấy hai người cãi nhau lại nhìn thể trạng khổ sở của Hàn Thiên Ma Nữ đang ngồi ở trên giường liền thở dài nói:

– Thiên ca ! Huynh xem có cách gì tốt hơn thì làm nhanh lên. Tỷ tỷ bị bệnh như vậy thật là khổ quá.

Lạc Băng nói thế vì chính nàng mới rồi đã nếm trải cảm giác đau đớn cùng cực. Vì vậy nàng thấy thể trạng Hàn Thiên Ma Nữ bị như thế thì không khỏi cảm thán mà kêu lên như vậy.

Vân Linh nhìn Hàn Thiên Ma Nữ đang vật lộn với độc chất ở trên giường chỉ lắc đầu nói:

– Hiện tại thì chưa thể làm gì được. Huynh bây giờ sẽ ra ngoài kia tìm mua mấy loại thuốc về để sắc cho tam tỷ uống. Hai người ở trong này tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện rắc rối gì nữa.

Nhạn Nhạn lúc này đã bớt lo âu nên nghe Vân Linh nói vậy liền lên giọng nói:

– Thôi đi ! Ngươi làm như chúng ta khoái gây chuyện lắm không bằng. Mau đi đi rồi trở về nhanh nhé.

Vân Linh quay người bước đi. Chàng trước khi khép cửa lại còn nhìn Hàn Thiên Ma Nữ một lần nữa mới lắc đầu thở dài.

Thực sự bệnh tình của Hàn Thiên Ma Nữ bản thân chàng có thể dùng thần công vô lượng hoá giải triệt để một cách nhanh chóng. Thế nhưng, Vân Linh lại không dám làm thế vì như vậy chắc rằng một kẻ thông minh như Hàn Thiên Ma Nữ sẽ phát sinh nghi ngờ chàng ngay.

Một điều nữa là độc khí do Hàn Thiên Ma Nữ vướng phải xuất phát từ độc của 3 loại độc vật khác nhau, vì vậy không thể dùng thuốc uống giống như của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng được.

Hiện tại, để giải quyết tình thế, Vân Linh đành tìm mua mấy hương liệu chữa độc để sắc cho Hàn Thiên Ma Nữ uống thôi. Làm như vậy, tuy không thể giải hết chất độc, nhưng cũng có thể hỗ trợ nàng nọ thoát khỏi tai kiếp. Có điều với cách làm đó thì thời gian chữa trị sẽ lâu hơn.

Vân Linh ra mấy tiệm thuốc tìm mua vài vị dược liệu để điều chế giải độc cho Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn. Chàng đang trên đường đi về thì đột nhiên nhìn thấy Tiêu Hồn Ma Nữ đang đi ở phía trước. Vân Linh kinh ngạc vội vàng rảo bước theo sau. Hai người đi đến một chỗ vắng thì bất thần Tiêu hồn ma nữ thân hình chớp động, khổng thiên thằng đánh thẳng về phía chàng nhanh như điện xẹt.

Vân Linh trong lòng kinh ngạc nhưng cũng không chút sợ hãi đưa tay khum lại thành trảo định chụp lấy đầu roi do Tiêu hồn ma nữ đánh ra.

Tiêu hồn ma nữ thân hình chuyển động, khổng thiên thằng đang đánh tới đột ngột đổi hướng nhầm bả vai Vân Linh đâm tới. Lúc này, sợi dây trong tay Tiêu hồn ma nữ được nàng vận khí vào đã căng cứng như một ngọn cương tiên nhìn rất hung dữ.

Vân Linh nhìn thấy Tiêu hồn ma nữ sử dụng khổng thiên thằng cao siêu như vậy thì không khỏi bật cười miệng thét:

– Khá lắm !

Thế rồi cùng với tiếng thét, thân hình chàng xoay chuyển một vòng, tránh khỏi tập kích của ngọn roi trong khi thân hình chàng đã tiến lại gần Tiêu hồn ma nữ thêm một đoạn.

Tiêu hồn ma nữ kinh hãi không ngờ đối phương mặt mày xấu xí mà thân thủ lợi hại như vậy không khỏi thét lên:

– Tên tặc nhân kia. Ngươi làm sao lại cố tình theo dõi ta ?

Vân Linh thấy Tiêu hồn ma nữ giận dữ như vậy trông càng đẹp. Nàng nọ bình thường gần gũi chàng chưa từng có những thái độ biểu lộ ra tức giận như thế. Nếu chẳng phải Vân Linh đang hóa trang thành kẻ khác thì có lẽ suốt đời chàng cũng không thể nhìn thấy biểu tình cương liệt và thanh oai như cuồng phong bão tố của vị nương tử kia.

Chàng nhìn nàng tức giận như vậy lại cảm thấy khoan khoái làm sao. Mối yêu đương nhớ nhung trong lòng bỗng chốc trào dâng. Lúc này, Vân Linh lại càng muốn chọc cho nàng nọ tức lên thêm nữa để nhắm biểu tình của càng trong phút giây này.

Hơn nữa, bản thân Vân Linh cũng chưa từng biết tiểu nương tử kia có những pháp bảo gì. Vì vậy chàng muốn nhân cơ hội thưởng thức một chút uy phong của Tiêu hồn ma nữ xem thử ra sao.

Thế là thay vì nói rõ thân phận của mình ra lúc này, Vân Linh lại càng làm già quyết bắt lấy Tiêu hồn ma nữ cho bằng được.

Tiêu hồn ma nữ quát lên như vậy với gã trai xấu xí kia lại thấy gã không trả lời nàng lại còn co tay, vung chân tấn công trở lại nàng nữa thì tức giận vô cùng. Nàng hét lên một tiếng lớn, thân hình xoay tít, khổng thiên thằng tả xung hữu vụt biến thành một vòng xoáy cuốn lấy người Vân Linh.

Vân Linh lúc này toàn thân di chuyển nhanh nhẹn. Chàng nhìn thấy khổng thiên thằng của Tiêu hồn ma nữ lúc cong, lúc thẳng, khi lại uốn lượn như mãng xà biến đổi khôn lường thì hết sức thích thú ra sức chiến đấu.

Bản thân công lực và võ công của Vân Linh bát đại tinh thâm. Chàng ngày thường ít khi giao đấu cùng ai nên lúc này giáp chiến với Tiêu hồn ma nữ rất là thích thú.

Từ ngày Vân Linh giả trang thành gã Lạc Thiên kia thì chàng đã chuyển sang nghiên cứu một số phép tắc võ công của các chiêu thức mà trước đây chàng học được nhưng chưa mấy ôn luyện. Chính vì lẽ đó nên chiêu thức võ công của Vân Linh lúc này tuy không phải là võ công chính thống gì nhưng mỗi chiêu, mỗi thức đánh ra đều bao hàm khá nhiều biến hoá và cũng có vẻ bài bản hơn hẳn so với trước kia chàng đấu với gã trai Lạc Vạn ở Hồng Ma Viện.

Tiêu hồn ma nữ thì càng đánh càng sợ. Nàng không ngờ tên lạ mặt xấu xí này lại có võ công lợi hại như vậy. Thậm trí chiêu thức gã đánh ra nàng đều chưa nhìn thấy bao giờ, không hiểu là gã đang sử dụng võ công gì nữa. Thật là đáng sợ.

Thông thường thì trong khi giao đấu, hai bên đối thủ thường dè chừng nhau. Những chiêu thức ban đầu xuất ra mục đích là để kiểm tra đối phương võ lực thế nào, thuộc trường phái nào, môn phái nào, để từ đó mới biết đường mà tấn công cho hiệu quả. Đây là chuyện bình thường của các cao thủ giang hồ.

Thế nhưng ở vào vị trí của Tiêu hồn ma nữ bây giờ lại không sao biết được nguồn gốc võ học của đối phương. Thế nên nàng lấy làm lo lắng không biết gã nọ võ công nông sâu làm sao ? Cũng không biết được chiêu thức của gã rốt cuộc biến hóa thế nào để mà chống đỡ. Vì lẽ đó, trong lòng nàng ta lo sợ cũng là phải lẽ.

Còn Vân Linh lúc này vừa đánh vừa khen thầm thực lực võ công của Tiêu hồn ma nữ.
Nàng nọ rõ ràng võ công ngày càng thăng tiến. Khẳng định là võ học của Tiêu hồn ma nữ bây giờ đã tiến bộ hơn rất nhiều so với hồi nàng giao tranh cùng Sử nguyệt Nga lúc trước.

Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ đấu với nhau thoáng chốc đã gần 30 chiêu. Hiện giờ thì Vân Linh đã hiểu phần nào chiêu thức võ công của Tiêu hồn ma nữ nên bắt đầu ra tay khống chế ngọn roi của nàng.

Tiêu hồn ma nữ khuôn mặt càng lúc càng căng thẳng. Hai chân, hai tay liên tục biến chiêu mà tình thế mỗi lúc lại thêm nguy ngập.

Phải biết một điều võ công cũng như khí cụ mỗi người đều có những ưu điểm và khuyết điểm của nó. Lúc trước Vân Linh đánh nhau với Tiêu hồn ma nữ đứng cách nhau một khoảng xa. Vì vậy, uy thế của ngọn roi kia cực kỳ lợi hại. Thế nhưng bây giờ sau một hồi giao đấu, thân hình Vân Linh đã từng chút từng chút sáp lại gần nàng nọ rồi. Mà ngọn roi Khổng thiên thằng của Tiêu hồn ma nữ lại dài đến gần 2 trượng nên khi đánh nhau ở cự ly gần cực kỳ khó đánh.

Tiêu hồn ma nữ lúc này đã phải thu ngắn Khổng thiên thằng lại mới miễn cưỡng tiếp được các chiêu thức biến hóa tinh kỳ của Vân Linh.

Còn Vân Linh bản thân thì càng đánh càng trở nên lão luyện. Chiêu thức chàng đánh ra biến hóa vô cùng. Nhiều lúc khiến cho Tiêu hồn ma nữ không cách gì chống đỡ phải lùi trở lại.

Hai người đánh nhau thêm một lúc nữa thì vị cô nưong kia đã hết khả năng chống đỡ.
Nàng bị chàng nọ đánh cho phải thối lui liên tiếp tay chân bấn loạn không biết làm sao cản trở nổi thế công mỗi lúc lại thêm hung hiểm của đối phương.

Thế nhưng Tiêu hồn ma nữ đánh nhau một thôi một hồi nữa lại lấy làm ngạc nhiên. Nàng thấy rõ ràng nhiều lúc bản thân đã bí đường, bí lối không còn cách chi gạt đỡ nổi chiêu thức của gã trai kia thì hắn lại ngưng ngang không thèm tấn công nàng nữa mà chuyển sang thế đánh khác.

Tiêu hồn ma nữ bị gã liên tiếp làm cho nhiều phen như vậy thì tức giận quá kêu lớn:

– Tên quái thai kia ! Ngươi đùa giỡn đủ chưa ? Ta không thèm đánh với ngươi nữa.

Thế rồi nàng nói xong quả nhiên không chịu động thủ. Để mặc cho đối phương vung tay đánh vào người nàng.

Vân Linh đánh nhau một hồi thấy Tiêu hồn ma nữ bị chàng dồn ép hết phương chống đỡ rồi đình thủ không xuất chiêu nữa thì bật cười nói.

– Hừ ! Nàng không xuất chiêu thì chớ trách ta động thủ vô tình nhé !

Tiêu hồn ma nữ khuôn mặt tức tối nói:

– Ngươi làm gì ta thì làm. Ta đã chán cái trò “mèo vờn chuột rồi”. Ngươi muốn giết ta thì cứ ra tay đi.

Vân Linh thấy nàng nọ cứng cỏi như thế thì không biết làm sao. Thế nên chàng suy nghĩ một chút rồi đột nhiên vung tay điểm vào huyệt ngủ trên người nàng.

Tiêu hồn ma nữ thấy gã trai ra tay nhanh quá thực sự muốn tránh cũng không kịp. Thế nhưng trước lúc ngất đi nàng vẫn còn nhìn thấy vẻ mặt thần bí kinh người của tên ác tặc kia khi điểm vào huyệt ngủ của nàng.

Tiêu hồn ma nữ tỉnh dậy thấy nàng đang nằm trên một chiếc giường gấm nơi khách điếm. Bên cạnh nàng là gã trai xấu xí.

Tiêu hồn ma nữ kinh hãi định ngồi dậy nhưng bản thân hoàn toàn bị cấm chế không thể nhúc nhích. Nàng sợ quá hét lên:

– Tránh ra … ngươi định làm gì ta ?

Vân Linh lúc này vẫn chưa khôi phục diện mạo. Chàng thấy Tiêu hồn ma nữ sợ hãi như vậy thì không khỏi phì cười nói:

– Ta .. ta có làm gì cô đâu mà cô phải la to như thế. Chẳng lẽ cô muốn đánh động cho đồng bọn đến cứu cô sao ? Thật là tức cười.

Tiêu hồn ma nữ trợn tròn mắt nói:

– Ngươi ! … Ngươi bắt ta vào đây làm gì ?

Vân Linh nói:

– Thật dễ hiểu ! Ta bắt cô vào đây là để điều tra xem cô định đến đây liên hệ với ai. Chỉ có vậy thôi.

Tiêu hồn ma nữ ngạc nhiên hỏi:

– Ngươi là ai ? Tại sao lại muốn tìm hiểu tin tức của ta ?

Vân Linh cười nói:

– Ta là ai không quan trọng. Chỉ biết là cô nương cần nói ra nguyên nhân đến đây thôi.

Tiêu hồn ma nữ trở mặt lạnh lùng:

– Ngươi đừng hòng. Ta không dễ để người bức hiếp đâu. Còn lâu ta mới nói cho ngươi hay ta đến đây tìm ai.

Vân Linh thấy Tiêu hồn ma nữ làm cứng thì tức cười nói tiếp:

– Ngươi không chịu nói sao ? Vậy ngươi không sợ ta hạ thủ ngươi ư ?

Tiêu hồn ma nữ trong lòng tuy sợ nhưng ngoài mặt vẫn nói cứng:

– Ngươi muốn giết ta thì có thể ra tay hàng chục lần. Đâu phải chỉ là lần này. Vậy ngươi chẳng qua chưa định giết ta thôi. Vậy thì ta sợ gì chứ ?

Vân Linh không ngờ nàng nói thế liền làm bộ lạnh lùng nói:

– Ngươi không nói ta cũng có cách biết. Nếu không tin để ta nói thử cho ngươi nghe.

Tiêu hồn ma nữ hơi kinh ngạc lên giọng:

– Ta không tin, ngươi làm sao có thể biết chuyện của ta !

Vân Linh cười khẽ:

– Ngươi không tin, nhưng nếu ta nói đúng thì thế nào ? Ngươi sẽ chịu mất gì ?
Tiêu hồn ma nữ nhìn gã trai nọ có vẻ rất tự tin thì trong lòng cũng hơi run. Nhưng nàng nghĩ lại gã trai kia dù có là thần tiên đi nữa cũng chưa chắc biết được nàng đến đây làm gì nên hất mặt lên nói cứng:

– Mất gì cũng được. Nhưng nếu ngươi thua thì sao ?

Vân Linh cười nói:

– Rất đơn giản. Nếu ta thua thì ta sẽ giải bỏ cấm chế cho ngươi. Chúng ta đường ai nấy đi. Nhưng nếu mà ta nói đúng thì ngươi phải theo về làm vợ ta. Ý ngươi thế nào ?

Tiêu hồn ma nữ nghe gã nói thế thì tròn mắt ra mà nhìn. Nhất thời không biết trả lời ra sao.

Nàng vốn dĩ từ khi chụng đ.ng với Vân Linh, đã xem Vân Linh là trượng phu của mình rồi. Trong lòng nàng trước giờ chưa từng nghĩ tới ai khác, vì vậy những lời gã nói ra lúc này khiến nàng kinh ngạc, liền bối rối không biết nên làm sao.

Vân Linh thấy Tiêu hồn ma nữ lúng túng thì cười thầm nói khích:

– Thế nào ? Ngươi sợ rồi à ? Không dám thách đấu với ta nữa chứ ?

Tiêu hồn ma nữ thấy gã chọc nàng như vậy cũng nổi giận. Nàng nghĩ lại hiện giờ đang ở trong tay gã. Muốn chém muốn giết gì gã đều có thể làm được. Hiện giờ đây là cơ hội duy nhất để thoát hiểm cảnh đi tìm kiếm Vân Linh. Vậy thì nàng sợ gì mà không dám thách đố chứ.

Tiêu hồn ma nữ nghĩ thế nên quyết định gật đầu đồng ý chấp nhận cuộc chơi.

Vân Linh thấy nàng như vậy thì cười mỉm nói:

– Được rồi ! Quyết định như vậy. Ai trong chúng ta thua cũng không được nuốt lời. Bây giờ để ta nói ra ý định của ngươi đến đây để xem có đúng không.

Tiêu hồn ma nữ khẽ gật đầu.

Vân Linh nói:

– Ngươi định đến đây để tìm một người tên là Vân Linh có phải vậy không ?

Tiêu hồn ma nữ đang lúc chú tâm theo dõi. Tưởng rằng nhất định sẽ thắng. Ai ngờ nàng nghe xong mấy lời vừa rồi của gã thì thiếu điều lăn ra ngất xỉu, không còn gì để nói lên sự thất vọng tận cùng.

Vân Linh thấy khuôn mặt Tiêu hồn ma nữ tái xanh như vậy thì biết rằng chàng đã đoán đúng. Chàng thấy nàng nọ thần tình biến đổi như vậy thì xót ruột, chỉ muốn ôm lấy nàng vào lòng mà an ủi. Không ngờ chàng còn chưa kịp thực hiện ý định thì Tiêu hồn ma nữ đã thất thanh nói:

– Ngươi ! Người đoán đúng rồi. Thế nhưng ta cũng muốn báo cho ngươi biết ta đã có tướng công. Vậy thì ngươi muốn giết ta thì giết chứ ta không thể theo về làm nương tử của ngươi nữa.

Vân Linh thấy nàng nọ tính tình cương liệu đến vậy thì cảm thấy trái tim sôi lên một luồng nhiệt huyết. Trong lòng cảm thấy yêu thương nàng vô hạn. Chàng tự nghĩ không hiểu trời xui đất khiến thế nào chàng có thể có được một mỹ nhân thương yêu chàng đến bực này. Nàng có thể bất chấp cả mạng sống để giữ gìn trinh tiết cho trượng phu. Như vậy có phải là chàng quá diễm phúc rồi không.

Vân Linh xúc động quá liền vội vàng rùn mình, dùng công phu dị hoặc phục hồi lại bản thân chân diện mục trước con mắt trợn tròn kinh ngạc của Tiêu hồn ma nữ đang nằm ở trên giường.

Khỏi phải nói Tiêu hồn ma nữ mừng rỡ đến bực nào. Nàng ngay khi được trượng phu giải bỏ cấm chế là nhào ngay vào lòng chàng khóc lóc một hồi.

Vân Linh ôm người ngọc trong tay mà trái tim đập lên thình thịch. Chàng cảm tưởng như trên đời này chỉ có mỹ nhân đang ở trong lòng là báu vật quý nhất của chàng mà thôi.

Tiêu hồn ma nữ sau phút xúc động, mới quay sang trách tình quân đùa giỡn độc ác.
Nàng nói gằn giỗi:

– Tướng công hư lắm ! Chàng làm thiếp sợ suýt chết. Nếu chàng dám lừa dối thiếp một lần giống như vậy thì thiếp sẽ giết chàng chết liền.

Vân Linh cười cười, ôm lấy mỹ nhân vào lòng rồi cố gắng giải thích:

– Thôi rồi ! Ta không dám như vậy nữa. Thật tình ban đầu ta định nói cho nàng rồi. Thế nhưng ta chưa kịp thực hiện ý định thì nàng đã bất thần vung Khổng thiên thằng đánh ta làm ta quyết định phải thử xem võ công của nàng ra sao rồi sẽ nói sau.

Tiêu hồn ma nữ vẫn giận dỗi nói:

– Chàng đừng có cãi cố. Nếu chàng định nói thì thiếu gì lúc có thể nói thật. Hơn nữa vừa rồi chẳng phải chàng đã cố tình hí lộng thiếp sao ?

Vân Linh cứng họng cười cầu tài:

– Rồi … rồi … ta chấp nhận chịu phạt. Bây giờ ta chịu phạt đây. Nàng muốn làm gì ta thì làm đi.

Tiêu hồn ma nữ thấy mặt mày Vân Linh hoạt kê như vậy thì tức giận đánh thùm thụp vào người chàng rồi nói:

– Thôi đi ! Chàng đừng có giả bộ đáng thương. Ai chẳng biết chàng lắm mưu, nhiều kế, lừa gạt người ta. Thiếp làm sao có thể trách phạt chàng bây giờ.

Vân Linh ngồi ở trên giường cùng Tiêu hồn ma nữ đùa nghịch như vậy cảm thấy sung sướng vô hạn. Chàng thấy nàng nọ biểu tình động nhân mê hoặc như thế thì chịu hết xiết vòng tay ôm lấy người nàng vật ngã ra giường.

Hai người ôm ấp lẫn nhau, hai trái tim cùng đập thật mạnh. Thế rồi trong phút giây ngắn ngủi, cái miệng anh đào của Tiêu hồn ma nữ đã bị Vân Linh dùng miệng áp lấy mà hôn say sưa.

Mỹ nhân thần tình rung động, cảm giác hết sức ngọt ngào và say người. Nàng mấy lúc này vẫn thường nhớ đến tình quân và những trận mây mưa quên trời quên đất. Gìơ đây gặp lại trượng phu, lại được chàng hôn hít thế này thì chịu sao cho nổi. Thế là mỹ nhân hùng hỗ cùng Vân Linh một trời phong ba. Hai người trong thoáng chốc đã lột sạch y phục nhau ra. Chỉ còn lại trên cơ thể là sự khát khao cháy bỏng.

Vân Linh ôm chặt lấy người ngọc, đè nàng nằm ngửa xuống giường rồi bắt đầu du hí phong trần trên thân thể ngọc ngà và trắng như bông bưởi của mỹ nhân.

Tiêu hồn ma nữ thân hình hoàn toàn thả lỏng, để mặc cho hai quả đào tiên trước ngực bị tình quân mặc sức bóp vùi. Thân thể nàng trong thoáng chốc đã đỏ lự lên với sự phấn khích càng lúc càng cao hơn nữa.

Hai người cuối cùng đã hợp lại làm một. Cuồng phong bão vũ nổi lên trên giường. Vậy là sau bao ngày xa cách, đến bây giờ thì Vân Linh và Tiêu hồn ma nữ cũng đã được thỏa ước nguyện, cùng nhau thăng hoa lên cõi cực lạc của nhân gian. Chuyện ái ân đúng là mê ly khoái lạc không thể nói thêm được nữa.

Sau trận ái ân. Tiêu hồn ma nữ ở trên giường cùng Vân Linh tâm sự. Lúc này chàng mới hiểu được nguyên nhân Tiêu hồn ma nữ phải đến đây tìm chàng.

Tiêu hồn ma nữ nói:

– Sư thúc dặn thiếp nếu gặp được chàng thì hỏi xem chàng đã lấy được sách quý và sâm niên chưa ? Nếu chàng lấy được rồi thì mau mang sâm niên về để sư thúc làm thuốc cứu chữa cho Sử Nguyệt Nga.

Thế nhưng có một việc sư thúc muốn thiếp báo cho chàng biết là việc chữa thương cho Sử tỷ tỷ gặp một chuyện khó khăn. Đó là nguyên liệu dùng để chữa thương cho tỷ ấy cần phải có một thứ đặc biệt, đó là một loại củ được tạo ra từ rễ của một loại dây leo. Loại cây này không biết tên gọi là gì, thế nhưng theo sư thúc nói thì hiện nay ở Trung Nguyên chưa hề xuất hiện. Theo sư thúc được biết thì loại cây này chỉ mọc ở nơi có núi đá vôi trên các hòn đảo. Chính hoạt chất trên củ của loài cây không biết tên này mới có khả năng chữa khỏi chứng rối loạn tinh thần cho Sử Nguyệt Nga. Vì vậy, người nói nếu chàng muốn Sử tỷ tỷ có thể hồi phục tinh thần thì phải đi ra các hòn đảo ngoài khơi tìm kiếm loài cây này một phen.

Vân Linh nghe đến đây thì khẽ nhíu mày nói:

– Chuyện này thực sự là căng thẳng đây. Hiện tại, huynh đã lấy được y thư và sâm niên rồi. Thế nhưng việc mang hai thứ này về lại phải nhờ Loan muội một phen. Bây giờ ở đây huynh có rất nhiều việc phải giải quyết.

Tiêu hồn ma nữ thấy chàng nói như vậy thì tiu nghỉu nói:

– Thiếp tưởng rằng chàng sẽ cùng thiếp trở về. Vậy mà hiện giờ chàng lại có việc bận rồi. Nhưng chàng nói thử xem chàng bận việc gì ?

Vân Linh thấy Tiêu hồn ma nữ hỏi có vẻ không vui. Biết rằng nàng nọ lại đang suy nghĩ lung tung liền không dấu diếm kể ra hết cả mọi chuyện từ lúc hai người xa nhau.

Tiêu hồn ma nữ nghe chuyện một lúc mới lo lắng nói:

– Thiếp thực sự không thích gì chuyện của chàng. Hiện giờ chàng ở vào vị trí của gã Lạc Thiên đó sẽ gặp phải nhiều rắc rối. Chẳng phải mấy gã huynh đệ, tỷ muội của Lạc Thiên đều không thích gì hắn sao ?

Vân Linh gượng cười nói:

– Huynh cũng biết vậy. Nhưng mà bọn người Hắc thanh phái rất lợi hại. Nếu chúng ta không dựa vào Hồng Ma Viện mà tự mình đấu với chúng có phải nguy hiểm hơn ư ? Huynh đã nghĩ kỹ rồi. Bản thân huynh nếu phải đối đầu cùng người của Hắc thanh phái thì không phải sợ. Thế nhưng nàng và các người khác thì làm sao mà an toàn được. Vì vậy tốt nhất chúng ta phải lợi dụng bọn ác ma đó để chúng đấu với nhau có phải hay hơn không ?

Tiêu hồn ma nữ nói:

– Thiếp không bảo chàng sai. Thế nhưng chàng sống với bọn chúng lâu ngày sẽ rất nguy hiểm. Vạn nhất chàng bị chúng phát hiện thì sẽ ra sao ?

Vân Linh ung dung nói:

– Huynh không sợ ! Bọn người Hồng Ma Viện tuy thực lực rất mạnh. Nhưng những kẻ đối đầu được với huynh thì cũng không nhiều. Huynh tin tưởng với Vô hình thần công của huynh hiện nay có thể dễ dàng thoát khỏi nguy hiểm. Loan muội không phải lo.

Tiêu hồn ma nữ nằm trong lòng tình quân nói giọng ấm ức:

– Chàng bảo thiếp không lo. Nhưng mà thiếp làm sao không lo được chứ. Bây giờ không nói đến chuyện đó. Thiếp hỏi chàng cái con ác nữ Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn đã hại Sử tỷ tỷ như thế, làm sao chàng lại đi cứu ả làm gì ? Sao không để ả chết đi cho rãnh ?
Vân Linh nghe Tiêu hồn ma nữ nói thế cũng phải sợ cho cái tính trả thù của nàng. Đã hận ai là phải giết cho bằng được. Nàng ta nếu chẳng phải thế thì sao lại có biệt danh “Tiêu hồn ma nữ” chứ.

Vân Linh ôm lấy mỹ nhân vào lòng hôn nhẹ vào má nàng nói:

– Ta là người quân tử. Không thể thừa cơ người ta bị nạn mà hạ thủ. Nếu muốn báo thù nàng ấy thì phải đường đường chính chính mà làm. Ai lại đi hạ thủ kiểu đó. Hơn nữa, hiện tại nàng ta đang bị độc thương. Bản thân ta làm thầy thuốc. Không thể thấy chết mà không cứu. Ngoài ra ta còn một nguyên nhân nữa, nên chưa muốn hạ thủ đối với nàng ta.

Tiêu hồn ma nữ nghe Vân Linh nói vậy có vẻ không phục. Thế nên nàng nghe Vân Linh nói còn một nguyên nhân nữa mà không giết Hàn Thiên Ma Nữ liền vội hỏi:

– Tướng công ! Chàng thử nói cho thiếp nghe. Nguyên nhân đó là gì ?

Vân Linh trầm ngâm một lúc mới nói:

– Trước đây huynh từng nghe Ngọc địch thư sinh đã luyện được Ngọc địch thần khí đến mức có thể dùng âm thanh để giết người. Như vậy, có thể hiểu học thuật âm luật này có nhiều điều bí ẩn. Huynh từng nghĩ, nếu âm thanh kia có thể giết người thì cũng có thể cứu người. Vì vậy, huynh mong muốn từ con người của Hàn Thiên Ma Nữ có thể tìm được giải đáp cho vấn đề này.

Tiêu hồn ma nữ lúc này mới chợt tỉnh. Hiểu thầm Vân Linh đang tính đường mai hậu cho việc cứu chữa cho Sử Nguyệt Nga. Nếu sau này vạn nhất Hoạt trúc thần y không có đủ nguyên liệu để chữa chứng bệnh điên loạn cho Sử Nguyệt Nga, thì Vân Linh sẽ dùng âm luật để chữa thương cho tỷ ấy. Thật là một suy nghĩ lạ lùng trước giờ nàng chưa từng nghe ai nói bao giờ.

Tiêu hồn ma nữ biết rằng suy nghĩ nọ của Vân Linh rất hoang đường. Thế nhưng nàng tin vào năng lực của Vân Linh rất chi kỳ bí. Cao sâu khó lường. Có những cái người khác không làm được mà chàng lại làm được. Như môn thần công Vô hình của chàng chẳng hạn. Từ trước đến nay nàng chưa từng nghe ai nói tới bao giờ. Vậy mà Vân Linh lại có thể luyện thành. Thế thì việc này biết đâu chàng lại có thể đả phá được thì sao ? Cũng khó mà có thể nói trước.

Vân Linh ngẫm nghĩ một lúc, chợt nhiên nghĩ ra một chuyện liền hỏi:

– À, lúc nãy ta quên hỏi. Cái cây mà sư thúc muốn ta tìm kiếm hình dạng như thế nào ? Nàng nói thử xem để ta còn biết đường tìm kiếm.

Tiêu hồn ma nữ nghe Vân Linh hỏi thế thì liền lặng yên suy nghĩ một lúc mới trả lời:

– Cái cây đó là loại dây leo, dài khoảng 2 hay 3 trượng. Cuống dài, lá mọc so le, hình dáng lá như cái khiên. Đặc biệt cây này có hoa màu cam, quả đỏ khi đã chín.

Tiêu hồn ma nữ nói xong, liền ngước nhìn Vân Linh xem chàng đã nhớ chưa.

Vân Linh lẩm nhẩm một lúc cho thuộc rồi mới nhẹ nhàng xiết lấy người Tiêu hồn ma nữ vào lòng đoạn hỏi:

– Nương tử ! Nàng bây giờ còn định đi đâu không ?

Tiêu hồn ma nữ nằm trong lòng trượng phu nói nhỏ:

– Thiếp còn đi đâu nữa. Đã có chàng ở đây rồi.

Vân Linh nghe nàng nói vậy, khoan khoái định tái chiến cùng nàng hiệp nữa. Thế nhưng chàng chợt nhớ hiện giờ chàng đã ra ngoài quá lâu rồi. Hơn nữa, việc mấy người bị giam hôm qua đều được chàng thả đi, khẳng định sẽ khiến cho bọn người Hắc thanh phái điên cuồng tung người đuổi theo. Như vậy việc Tiêu hồn ma nữ ở lâu nơi này thật không an toàn.

Chàng đem ý nghĩ này ra nói lại cùng Tiêu hồn ma nữ. Qủa nhiên, Tiêu hồn ma nữ cũng là kẻ thông minh. Nàng nghe xong lời nói của Vân Linh liền vội vàng vùng mình ngồi dậy mặc lại y phục rồi bảo chàng đưa cho nàng sâm niên và y thư để nàng nhanh chóng trở về.

Vân Linh tuy rằng tiếc nuối vì hai người gặp nhau quá ngắn. Thế nhưng chàng hiểu việc này không thể chần chừ nên cũng không ngăn cản Tiêu hồn ma nữ lên đường.

Hai người chia tay nhau xiết bao bịn rịn. Tiêu hồn ma nữ nhảy qua cửa sổ chuồn xuống đường nhanh chóng hòa vào dòng người biến mất.

Vân Linh lúc này cũng biến dạng trở lại khuôn mặt của gã Lạc Thiên, tay cầm bọc thuốc chuyển thân trở về khách điếm một cách vội vã.

Vừa vào đến cửa, chàng đã thấy Nhạn Nhạn túc trực ở đó. Nàng nọ thấy chàng về tới thì tỏ vẻ mừng rỡ vội vàng chạy lại.

Vân Linh thấy nàng ta ra tận cửa đón mình thì không khỏi lo lắng hỏi:

– Tam tỷ liệu có việc gì không mà Nhạn muội lại phải túc trực ở đây đón huynh ?

Nhạn Nhạn khuôn mặt kém tươi nói:

– Muội thấy huynh lâu quá không về. Vì vậy không thể ở trong phòng chờ đợi nữa mà phải ra đây. Vậy huynh đã mua được đầy đủ dược liệu chưa ?

Vân Linh nghe Nhạn Nhạn nói thế liền khoan tâm mang thuốc vào trong khách điếm. Chàng nói vài lời với bọn tiểu nhị chuẩn bị nấu mấy thang thuốc cho 2 người.

Nhạn Nhạn đứng bên nghe thấy Vân Linh bảo sắc tới 2 bát thuốc thì có phần ngạc nhiên hỏi:

– Thiên ca ! Sao huynh lại bảo làm tới 2 bát thuốc vậy ? Ở đây chúng ta chỉ có mình Hoàn tỷ bị bệnh mà ?

Vân Linh liếc nhìn nàng cười rồi giảng thích:

– Muội không biết cả Lạc Băng Băng muội muội cũng bị thương ư ? Huynh lúc ra tiệm thuốc, nhân tiện đã làm luôn 2 thang cho hai tỷ muội bọn họ. Đây cũng là một công đôi việc mà.

Nhạn Nhạn bấy giờ mới hiểu ra. Nàng ta đêm qua đi cùng Hàn Thiên Ma Nữ nên không biết được tình thế nguy ngập của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng là như thế nào ? Hơn nữa sáng nay lúc gặp mặt, do quá lo sợ cho tính mạng của Hàn Thiên Ma Nữ Lạc Hoàn nên nàng cũng không hỏi tới tình trạng sức khỏe của Lạc Băng Băng tại sao lại trở nên xuống sắc thế.

Hiện tại, tuy Vân Linh chưa nói rõ tình hình bị thương của Lạc Băng Băng, nhưng là một người thông minh Nhạn Nhạn cũng đoán ra tiểu cô nương kia cũng gặp phải tình hình rất nguy cấp mới trở nên tệ hại như vậy.

Hai người dẫn nhau lên lầu. Bây giờ, ở trên này lại có thêm 4 vị khách nữa đến ở trọ. Đó chính là 4 người Thanh Thành Tứ Tú, người của Hồng ma viện mới đến đây.

    Open

    Close