Thành Viên

Quái Dị Khách – Hồi 23: LÊN ĐƯỜNG ĐẾN PHÚC TIỂU TRẠCH

Quái Dị Khách

Quái Dị Khách – Hồi 23: LÊN ĐƯỜNG ĐẾN PHÚC TIỂU TRẠCH
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Trong lúc chiến trận đang hồi gay cấn. Đột nhiên lại có tiếng kêu rú nổi lên. Phía bên trận đấu của 4 gã đệ tử Càn Thanh Cung và tên áo tía đã phát sinh biến hoá.

Hai đằng trong lúc đánh nhau. Một tên trong Càn Thanh Cung, đã bị dính một kiếm vào vai, thế nhưng, do kiếm của gã áo tía lại vướng vào xương vai của nạn nhân nên khi gã rút được kiếm về thì 2 bên hông đã bị địch nhân đâm trúng. Máu huyết tuôn rơi cùng với tiếng thét đau thương của gã và tên bị gã đâm vào vai như cùng lúc đồng loạt vang lên.

3 tên đệ tử Càn Thanh Cung, thấy địch thủ của mình bị thương, thì điên cuồng lao vào đánh nhàu. Kiếm thế dồn dập bất luận phương vị. Cảm tưởng như một lần có thể chém tan xác kẻ địch.

Gã áo tía bị trúng hai kiếm, vết thương đau nhức. Vì vậy không sao tránh kịp kiếm chiêu trùng điệp. Ngay tức thì chỗ chiến trường này, một thân thể máu me bê bết ngã rục xuống đất. Tiếng kêu thét đứt đoạn vang lên trong không trung.

Bọn 3 tên đệ tử Càn Thanh Cung diệt xong địch nhân cũng cảm thấy rệu rã. Cả bọn không ai bảo ai đều chống kiếm thở ồ ồ.

Tên bị thương vào vai lúc nãy. Tay bịt lấy vết thương, loạng choạng đi vào trong phòng.

Bên ngoài, chiến trận không vì thế mà kém dữ dội. Ở trong hành lan thì 2 cặp đấu Nguyệt Luân và Ngọc Ban Thụ đương sức, đương tài. Ngang ngửa không ai chịu ở thế kém. Chiêu thức kiếm thế đụng nhau choang choảng, tia lửa bắn ra tứ tung.

Ngọc Ban Thụ võ học tinh thông, còn Nguyệt Luân thì kinh nghiệm dầy dặn. Hai đằng chiêu xuất như lôi, cùng dùng hết sức nên chiến trận cực kỳ ác liệt.

Còn 4 tên giang hồ độc đạo thì ban đầu lúng túng vì Thiết Bối khoẻ quá. Đánh đòn nào ra cũng giống như tan bạc, nát vàng. Khí thế quá thịnh làm cho cả bọn ai ai cũng sinh lòng khiếp sợ không dám trực tiếp đương chiến.

May sao lúc này bọn chúng được Ngọc phu nhân và Ngọc Y Vân nhảy vào hỗ trợ nên tình thế chuyển bại thành thắng.

6 người vây bọc lấy lão Thiết bối mà đánh, chiêu thế lăng lệ, kiếm chiêu dày đặc như rừng. Thế công kiểu này làm cho lão Thiết bối hết đường sử dụng thực lực áp đặt lên kẻ địch.

Lão liên tục phải nhảy lùi né tránh, kiếm thế chỉ vung lên để đỡ gạt chứ không thể nào công kích địch nhân được chút nào nữa.

Ngọc Y Vân vừa rồi đã giao đấu với Nguyệt Luân khá lâu. Cũng biết được cách đánh lấy yếu thắng mạnh nên kêu gọi mọi người cứ nhằm chỗ sơ hỡ trên người Thiết bối mà dùng kiếm đâm vào. Hễ lão tặc vung kiếm ra gạt thì lại rút lui về, rồi lại vung kiếm chiêu khác đâm ra.

Cách đánh này không ngờ phát huy uy lực triệt để. Con người Thiết bối đã bị mấy người đâm trúng mấy kiếm máu tươi hoen ra loang lỗ y phục. Lão cố gượng đánh thêm một chập nữa rồi chịu hết xiết quát lên một tiếng lớn nhảy vọng ra ngoài lan can phi thân xuống đất.

Nguyệt Luân thấy sư huynh chịu thua bỏ chạy cũng không còn cách nào khác đành đánh bậy một đường rồi rút lui.

Rốt cuộc, chỉ còn mỗi trận chiến phía trên mái nhà là chưa chịu đình chỉ.

Bọn người trong khách điếm lúc này ai mệt thì cứ ở lại nghỉ, còn thì tất cả nhảy hết lên trên mái ngói hỗ trợ cho phe nhà.

Ngọc Ban Thụ và phu nhân vừa nhảy lên mái ngói thì trong đám đông đứng xem bỗng có tiếng kêu lớn. Thế rồi một thân ảnh mặc y phục xanh nhanh nhẹn lao vút lên.

Ngọc Ban Thụ và phu nhân vừa nhìn thấy người đó thì không khỏi vui mừng kêu lớn:

– Đao nhi !

Nam nhân vừa lao lên chính thị Ngọc Phong Đao. Chàng thấy phụ mẫu và em gái đều bình yên cả thì mừng rỡ vô cùng vội chạy lại.

Hai bên đứng trên mái ngói mà trò chuyện sôi nổi.

Vợ chồng Ma đao Hồ Nhất Long ở dưới đất cách đó khá xa, nhận thấy là không ổn. Hiện tại 2 tên Nguyệt Luân và Thiết bối đã về tới. Đều là bị địch nhân đánh lui. Hiện giờ tuy trên kia Hắc sát nhân và Mâu Sỹ Đạt đang chiếm ưu thế, nhưng nếu địch nhân thêm người trợ chiến thì sẽ nguy ngay. Hai người nhất thời chưa biết nên làm thế nào.

Ma đao Hồ Nhất Long thấy Miêu Thiên Tường mặt mày nóng nảy, mấy lần định xuất kích nhưng đều không tiến liền biết ý nói:

– Nàng đừng lo cho ta. Ở đây đã có Nguyệt Luân và Thiết bối bảo vệ ta rồi. Nàng cứ tùy tâm mà hành động.

Miêu Thiên Tường nghe chồng nói vậy thì không ngần ngừ nữa. Quay lại dặn hai gã thân tín, hộ vệ cho trượng phu, rồi nhanh chóng chạy về phía trước.

Lúc này, Mâu Sỹ Đạt đã đánh cho Lạc Kinh Hùng tổn thương nặng nề. Lạc Kinh Hùng tuy là không bị trúng song hoàn của đối phương. Nhưng do Mâu Sỹ Đạt nội lực mạnh quá.

Mấy lần cùng y chạm kích đã khiến Lạc Kinh Hùng nội thương bộc phát. Cơ hồ không thể chịu đựng thêm nữa.

Đột nhiên lúc này có bóng người lóe lên. Trên mái ngói đã xuất hiện thêm một mỹ nhân xinh đẹp. Người này vừa xuất hiện đã nhằm Mâu Sỹ Đạt đánh luôn.

Ở dưới đất, nếu lúc đó có ai để ý, sẽ thấy còn một thiếu nữ khác. Nàng này chính là Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vừa cùng Nhạn Nhạn đến đây.

Mâu Sỹ Đạt thấy thiếu nữ mới tới đánh mình, cũng không ngại vung song hoàn lên đỡ.

Hai người đều dùng sức mạnh. Thế nên chiêu thức chạm nhau, phát ra một tiếng choảng rất lớn. Cả hai đều lùi lại. Mái ngói dưới chân gãy vang lên răn rắc.

Mâu Sỹ Đạt nhận ra đối phương chính là ả nha đầu đã đến Ngọc gia trang tập kích lần trước thì nổi giận lôi đình. Hắn bỏ luôn Lạc Kinh Hùng ở đó, thân hình chuyển động, hướng về phía Nhạn Nhạn tấn công luôn.

Nhạn Nhạn đối với võ công của Mâu Sỹ Đạt cũng không ngán ngại. Nàng tay kiếm vung lên. Biến kiếm chiêu thành một vòng lưới bạc đón đỡ thế công của đối phương.

Mâu Sỹ Đạt giận lắm. Hắn thù thiếu nữ này vì chính nàng và một nữ nhân nữa đã giết hại sư huynh của hắn.

Lần này gặp lại, Mâu Sỹ Đạt quyết chí trả thù. Thế nên chiêu thức gã đưa ra ngay lúc đầu đã hết sức kỳ bí nguy hiểm.

Thế rồi, khi thân hình Mâu Sỹ Đạt lao lại gần. Song hoàn vung ra thì màn lưới bạc do Nhạn Nhạn tạo nên phải run run dữ dội.

Hàng loạt những tiếng choang choang vang lên trong đêm khuya. Ánh lửa lóe lên như đom đóm. Rồi thì song phương dội lại. Trên thân mỗi người đã có vết thương do địch nhân gây nên.

Nhạn Nhạn thì bị song hoàn cắt vào trước ngực, máu tươi đổ ra, y phục thân trước rách nát vài chỗ.

May mà thân pháp của Nhạn Nhạn cũng rất nhanh nhẹn. Nếu không e rằng một bên trái đào tiên nơi ngực nàng đã bị Song hoàn của Mâu Sỹ Đạt cắt mất.

Nhạn Nhạn bị thương, lại trúng vào nơi hiểm của con gái nên vừa tức, vừa giận liền vội vàng lùi lại đưa tay kéo nhanh y phục che lấy chỗ hở, rồi phi thân nhảy xuống đất.

Mâu Sỹ Đạt thì vừa rồi đã liều chịu một kiếm vào vai để tiêu diệt đối phương. Không ngờ gã không tính đến việc thân pháp của thiếu nữ nọ quá cao siêu. Trong lúc cuối cùng đã lách người trách khỏi một chiêu song hoàn vào ngực. Chính vì vậy, Song hoàn của gã cũng chỉ có thể gây nên một vết thương tích nhỏ nơi người đối phương. Thật là mối hận không cam tâm.

Lúc này, gã thấy thiếu nữ nọ nhảy xuống đất thì cũng nổi giận nhảy theo, dùng kiếm chém vào sau lưng nàng.

May cho Nhạn Nhạn số vẫn còn chưa chết. Ngay lúc ấy, bên tai Mâu Sỹ Đạt lại có tiếng thét thánh thót. Rồi bất thình lình một bóng trắng lướt đến, kiếm chiêu đâm ra, tuy sau mà lại tới trước, chính có thể nói là định xuyên thấu qua người gã thôi. Mâu Sỹ Đạt thần tình hoảng hốt. Hai tay rút vội song hoàn trở lại, đỡ lấy kiếm chiêu của đối phương. Lập tức ngay lúc ấy, một tiếng choang rất lớn nổi lên, rồi cả người Mâu Sỹ Đạt bị đòn đánh này văng bỗng ra xa, nhất thời không biết có bị địch nhân đả thương không nữa.

Tiểu Ma Tiên vừa nhảy tới đánh một kiếm vào Mâu Sỹ Đạt lúc này cũng không kìm được lùi lại mấy bước. Thế nhưng nàng cũng thôi truy kích, quay sang nhắc nhở Nhạn Nhạn lần sau không được sơ suất đến thế.

Nhạn Nhạn trong lòng ấm ức, không nói không rằng lấy ngay một chiếc áo khoác ra mặc vội vào người.

Mấy người ở ngoài nhìn vào, thấy cử chỉ mỹ nhân như vậy không khỏi thèm thuồng nhỏ dãi. Mấy tên đó chỉ hận bây giờ trời tối qua, lại khoảng cách quá xa. Nếu không làm gì chẳng thưởng thức được chút ít da thịt mỹ nhân lộ ra.

Quay lại việc Miêu Thiên Tường. Vừa mới tới gần đã thấy tên thủ hạ Mâu Sỹ Đạt bị người ta đánh văng ra đất thì không khỏi kinh nghi, vội đưa mắt nhìn thiếu nữ kia.

Nhạn Nhạn biết mặt Miêu Thiên Tường, liền mách với Tiểu ma Tiên Lạc Băng Băng, rằng kẻ gây ra độc thương cho Hàn Thiên Ma Nữ chính là bà ta.

Lạc Băng Băng nghe vậy không khỏi trợn mắt nhìn lại Miêu Thiên Tường.

Hai đằng nhìn nhau. Đều cảm giác đối phương lợi hại.

Miêu Thiên Tường vừa rồi thấy Lạc Băng Băng thân pháp nhanh nhẹn khủng khiếp. Nàng ở khoảng cách khá xa mà tiến tới tấn công Mâu Sỹ Đạt, cứu được cho Nhạn Nhạn thì đủ biết lợi hại rồi.

Còn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cũng từ thương tích trên thân tỷ tỷ mình là Lạc Hoàn mà e ngại độc thủ của đối phương.

Trong khi đó, ở phía trên mái ngói. Hắc sát nhân Lý Bằng hiển lộ thần oai, đánh cho 2 người Sử Tố Tố và Phật quang thánh cô lùi lại liên tiếp.

Ngay khi ấy, từ ngoài xa bỗng có tiếng kêu lớn:

– Đại đường chủ Lý Bằng và Đường chủ Miêu Thiên Tường mau về nghe lệnh.

Lý Bằng và Miêu Thiên Tường nghe thế đều lấy làm ngạc nhiên. Nhất thời vội đình chiến nhảy ra ngoài xa đưa mắt nhìn về phía có tiếng nói.

Ngay lúc ấy, trên không trung một thân ảnh áo đỏ lướt tới như bay. Mọi người nhìn thấy thân pháp lăng lệ dường vậy cũng phải tấm tắc khen.

Miêu Thiên Tường nhìn kẻ mới đến thấy thân hình gã nhỏ thó, đầu tóc trọc lóc, nhìn rất kì quái. Bà ta nghe tên nhỏ con đó gọi mình là đường chủ thì cũng ngạc nhiên, chưa hiểu chuyện này ra sao.

Hắc sát nhân Lý Bằng vừa nhìn thấy tên nhỏ con đó xuất hiện thì không khỏi kêu lớn:

– Viên công tăng ! Ngươi đến đây làm chi ?

Tên nhỏ con đứng trên một thân cây cao hơn 10 trượng, tay gã nắm lấy cây đu đưa hệt như một con khỉ, rồi nhìn toàn trường nói lớn:

– Bát quái thiên di Bạch Thi đã tiến nhập vào Động Vô Bình. Môn chủ đại nhân lệnh cho các vị nhanh chóng đến Động Vô Bình. Không được chậm trễ.

Miêu Thiên Tường lúc này mới hiểu tên nhỏ con kia chính là Viên công tăng, Đường chủ thông tin đường của Hắc thanh phái, người mà bà ta có nghe tên nhưng chưa bao giờ thấy mặt.

Miêu Thiên Tường chợt nghĩ. Vừa nãy Viên công tăng đã gọi bà ta là Đường chủ. Như vậy, khẳng định là có nguyên do. Có khi 2 người đã được môn chủ đại nhân sắp đặt chức vụ rồi. Đây quả là điều đáng mừng.

Lúc này, toàn trường nghe Viên công tăng nói thế đều giật mình. Tất thảy đều lo ngại lão già Bát quái thiên di Bạch Thi kia vào trước lấy mất bảo vật rồi. Ai nấy đều cảm thấy sốt ruột.

Thế rồi, đột nhiên trong đám đông có tiếng kêu lớn. Rồi thì một nhân ảnh tách khỏi đoàn, nhanh chóng chạy đi.

Mấy người còn lại cũng kêu réo ồn ào. Rồi mạnh ai nấy chạy, hướng về phía Động Vô Bình.

Phải nói hiện giờ, mọi người vốn chỉ cách Động Vô Bình hơn trăm dặm. Nếu là cao thủ tuyệt đỉnh thì đi cũng chỉ mất mấy canh giờ. Hiện thời mọi người đều vì Bát quái thiên di Bạch Thi đã vào Động Vô Bình rồi, nên lo lắng nếu đến muộn sẽ bị mất đi cơ hội tìm kiếm bảo vật. Do vậy ai cũng như ai đều bỏ cả chỗ nghỉ ngơi, cắm đầu mà chạy về hướng Tây Nam.

Miêu Thiên Tường và Lý Bằng đi rồi. Trận chiến tự nhiên đình chỉ. Lạc Kinh Hùng thay vì đến bên em gái hỏi thăm tình hình lại chạy đến chỗ cô nương Sử Tố Tố để nói chuyện.

Nhạn Nhạn nhìn thấy điều đó bỉu môi quay đi.

Tiểu Ma Tiên Lạc Băng Băng từ từ thở ra. Nàng cảm thấy hết sức may mắn. Vừa rồi nếu hai bên xảy ra động thủ, thì nàng sẽ gặp nhiều khó khăn. Nội lực hiện thời của nàng chưa phục hồi được đến 10 thành. Nếu mà 2 bên xảy ra can qua thì nàng sẽ chịu thiệt thòi.

Bên phe Ngọc Ban Thụ quay trở lại tụ họp nhau nơi khách điếm. Lúc này, trời vẫn còn tối. Mọi người xúm lại bên mấy chiếc bàn sôi nổi trò chuyện. Lão chủ quán sau trận đánh nhau cũng đã lò dò đi ra, sai tiểu nhị thắp sáng mấy cây đèn lên theo đúng đề nghị của đám khách trọ.

Lạc Kinh Hùng ngồi cùng Sử Tố Tố một bàn, liên tục nhìn ngắm mỹ nữ và hỏi chuyện nàng.

Sử Tố Tố chỉ trả lời nhát gừ. Rõ ràng không thích gì hắn. Lạc Kinh Hùng bị nàng đối xử lạnh nhạt thì không khỏi thất vọng. Thế nhưng gã vẫn chịu khó ngồi đó chứ nhất quyết không chịu xa rời mỹ nhân.

Trong đám người lần này lại xuất hiện thêm mấy nhân vật. Đó là Ngọc Phong Đao và 2 phu thê Song hàn kiếm Tổ Vân Dung và phu quân Kim bát thư sinh Triển Thanh Bằng.

Mấy người lâu ngày gặp nhau mừng rỡ, nói chuyện tíu tít. Cơ hồ quên cả cái chết đau thương của một tên đệ tử Càn Thanh Cung.

Tiểu Ma Tiên Lạc Băng Băng định tiến lại bên Lạc Kinh Hùng để hỏi thăm, xem ngũ cả bị thương thế nào ?

Nhạn Nhạn thấy vậy vội vàng giữ nàng lại miệng nói:

– Hùng ca hiện giờ đang lưu luyến mỹ nhân. Băng muội đừng đến làm phiền. Chúng ta nên quay lại đón Tam tỷ Lạc Hoàn còn hơn.

Tiểu Ma Tiên Lạc Băng Băng nghe Nhạn Nhạn nói vậy bây giờ mới chú ý đến cô nương xinh đẹp đang ngồi cạnh Ngũ sư ca của mình. Nàng nhìn một lúc rồi lắc đầu nói:

– Sư ca thật là …

Rồi không nói tiếp nữa. Lạc Băng Băng quay người cùng Nhạn Nhạn đi luôn.

Hai người quay về giữa đường thì gặp được bọn người Vân Linh vừa đến. Hàn Thiên Ma Nữ sau khi nghe được câu chuyện nơi Động Vô Bình thì lo lắng nổi lên đầy mặt. Nàng vội vàng ra lệnh cho mọi người tức tốc lên đường, không ngừng lại nghỉ ngơi nơi khách điếm nữa.

Đoàn người ngựa tới nơi, thì trời đã tảng sáng. Hàn Thiên Ma Nữ bởi vẫn còn đang vướng độc thương chưa khỏi nên nhất thời cảm thấy mệt mỏi. Nàng ra hiệu cho Thanh Thành Tứ tú, cử một người tìm kiếm khách điếm nghỉ ngơi. Mấy người còn lại, thì ra ngoài xem xét động tĩnh nơi đây thế nào.

Sau khi yên vị nơi phòng trong một khách điếm tương đối sang trọng, Hàn Thiên Ma Nữ liền gọi Vân Linh vào.

Lúc này, mấy người kia như Thanh Thành Tứ Tú, Lạc Băng Băng, Nhạn Nhạn đều đã ra ngoài nghe ngóng tin tức.

Riêng phần Nhạn Nhạn vừa rồi có bị thương nhẹ nên Hàn Thiên ma nữ không cho đi. Thế nhưng nàng nọ sau khi băng bó vết thương thấy không có vấn đề gì liền nằng nặc đòi theo mọi người đi ra. Hàn Thiên Ma Nữ thấy vậy cũng không nỡ cản để cho nàng cùng với Lạc Băng Băng ra ngoài thám thính tình hình.

Vân Linh cũng định đi nhưng Hàn Thiên Ma Nữ bảo có việc nhờ. Nên giữ chàng ở lại.

Lúc này, nàng thấy mọi người đi hết cả rồi, mới bảo tiểu nhị mời Vân Linh vào phòng.

Vân Linh trong lòng ngạc nhiên, không hiểu nữ nhân kia có chuyện gì định nhờ mình. Chàng đi vào phòng Hàn Thiên Ma Nữ mà câu hỏi kia vẫn chưa có lời giải.

Hàn Thiên Ma Nữ mời Vân Linh ngồi xuống miệng nói:

– Lục đệ ! Ta lúc trước có nói, chuyện xảy ra giữa hai ta trong việc chữa thương, đệ tuyệt đối không được kể lại với ai. Và cũng kể từ ngày ấy, việc chữa trị đều do ta tự mình mà làm.

Vân Linh lặng thinh lắng nghe. Hai mắt quan sát diện mạo Hàn Thiên Ma Nữ. Chàng không ngờ, vị cô nương nọ nổi tiếng băng lạnh, mà bây giờ khi nói mấy điều này, hai má không khỏi đỏ lên. Thật sự hết sức xinh đẹp, mỹ lệ.

Hàn Thiên Ma Nữ thấy Vân Linh nhìn mình như thế, ngượng nghịu vô cùng nên lời nói định ra đằng miệng, lại không thể nói tiếp.

Nàng sau một hồi chấn tĩnh, mới khẽ buông lời:

– Ta hiện giờ cũng biết. Bệnh tình chưa khỏi. Độc thương vẫn còn hoành hành trong kinh mạch. Vì vậy, nếu muốn nhanh khỏi, phi không nhờ diệu thủ của Lục đệ thì không xong.

Lục đệ chắc hiểu ý ta.

Vân Linh cười thầm, lúc này đã hiểu rõ dụng ý của mỹ nhân kia. Trong lòng không khỏi phấn khích, lại nhớ đế tấm thân mỹ diệu, tuyệt vời của nàng, tự nhiên trở nên say sưa.

Hàn Thiên Ma Nữ nói xong. Nhìn thấy Vân Linh mơ mơ màng màng, lại không nói câu gì. Nhất thời không hiểu chàng nọ đang nghĩ gì, liền hỏi:

– Lục đệ. Đệ đang nghĩ gì vậy ?

Vân Linh bị nàng nọ hỏi, trong lòng tự nhiên tỉnh táo, nhớ lại chuyện mình trước kia.

Trong tâm tự thấy không ổn.

Lúc trước, chàng vì ma tính của dâm dược do Tiêu hồn ma nữ truyền sang, đã suýt nữa hại đi trinh tiết của mỹ nhân này. Bây giờ, sau thêm mấy ngày bôn hành, khẳng định dục tính trong người chỉ có tăng, chứ không giảm. Nếu bây giờ lại dùng Án ma pháp và độ châm huyệt, chữa trị cho Hàn Thiên Ma Nữ, thì nguy cơ lại càng tăng thêm.

Một điều, Hàn Thiên Ma Nữ không phải tầm thường. Võ công nàng cao tuyệt mà tính tình thì nóng lạnh thất thường. Nếu mà có chuyện chi thất thố, chắc chàng không khỏi điêu đứng.

Hàn Thiên Ma Nữ thấy Vân Linh im ắng lâu quá, thì hết sức sốt ruột. Chuyện xấu hỗ lúc nãy cũng đã qua đi, trong lòng nàng chỉ mong mau chóng trục được độc ra nhằm có thêm sức lực đoạt bảo.

Vân Linh thấy Hàn Thiên Ma Nữ giục quá, đành nói lên ý nghĩ của mình. Chàng sợ lỡ trong lúc chữa trị, kìm không được dục tính, rồi xúc phạm đến nàng.

Hàn Thiên Ma Nữ thấy gã Lục đệ nói thế, cũng biết là khó tránh khỏi. Trong lòng đã định. Cũng không kiêng kỵ gì nói:

– Ta cũng hiểu ý đệ. Nhưng đệ yên tâm. Chuyện này là do ta chủ trương. Nếu có việc gì xảy ra. Ta cũng không trách cứ đệ, không xử lý đệ, như vậy là đã được chưa ?

Vân Linh được lời của Hàn Thiên Ma Nữ, cũng không quan ngại gì nữa. Liền cấp thời tiến hành chữa trị cho bệnh nhân.

Hàn Thiên Ma Nữ hoa dung đỏ hồng. Trong căn phòng nhỏ được che màn kín lại. Trên một chiếc giường nhỏ. Tự mình cỡi bỏ ngoại y trên người.

Vân Linh đứng bên cạnh. Thoải mái nhìn ngắm từng phân da thịt mỹ nhân. Thứ mỹ diệu mê hồn đó, cũng chỉ có được cơ hội cuối cùng này.

Hàn Thiên Ma Nữ cởi xong ngoại y, liền nằm dài xuống giường. Cặp chân trường túc, trắng trẻo, xinh xắn với bàn chân nhỏ xinh đặt hẳn lên giường. Khi nàng nằm sấp, phong đồn nẩy nở lộ rõ hơn. Vân Linh nhìn thấy, không khỏi trong lòng xốn xang.

Chàng vội kìm lại dục vọng. Miệng dặn Hàn Thiên Ma Nữ toàn thân thả lỏng, an tâm tịnh khí, hơi thở điều hòa, để chàng dễ dàng chữa trị, trục độc, tán độc.

Bệnh của Hàn Thiên Ma Nữ, thực chất là do trúng phong tà, là khí độc do quả cầu độc của Miêu Thiên Tường gặp phải hỏa diễm cầu đốt cháy mà sinh ra. Vì vậy, khi Hàn Thiên Ma Nữ hít phải khí độc này. Độc khí liền đi vào 3 kinh mạch là Dương Minh Kinh, Túc Thái Dương và Kinh Cân.

Độc khí đi vào Kinh Cân, chính là tác động đến phế kinh, làm cho bệnh nhân mũi khô, khó thở, ngực đau nhức.

Còn 2 đường kinh kia, hướng độc khí tấn công chính là Thận Du, một huyệt quan trọng nằm ở vùng lưng, dưới đốt sống thứ 14 đo ngang ra khoảng 1 tấc.

Vì huyệt này nằm ở vị trí quan trọng, chính là huyệt tác động đến bể thận, mà bể thận lại là nguồn của thủy cốc, quyết định duy trì sự sống, là nơi đây nhận tinh của ngũ tạng, lục phủ mà tàng chứa lại nên quan trọng cực kỳ.

Cũng may, lúc trước độc khí nọ đã được Vân Linh tán khử đi nhiều, lại được Hàn Thiên Ma Nữ mấy ngày liền liên tục trục độc, nên khí độc cũng không hoành hành đáng kể. Có điều, muốn đám khí độc kia nhất thời mất đi, thực không phải dễ.

Vân Linh lúc này đứng cạnh bệnh nhân, vận dụng nội lực vào hai tay, ma thủ bắt đầu xoa bóp huyệt Đại chùy ở đốt xương sống thứ nhất, nhằm mục đích chữa chứng khó thở nơi Phế kinh. Thêm vào đó, lại Phát thủ vào huyệt Phế Du để kích động cơ quan, giải tỏa khí độc đọng nơi bộ vị huyết này.

Hai ma thủ của chàng, trong một thời gian ngắn đã liên tiếp thực hiện cách thủ pháp Day, Lăn, Phát, Bóp, Vê, … để tác động lên các vùng huyệt đạo trên da thịt bệnh nhân.

Hàn Thiên Ma Nữ nằm nơi giường nhỏ, toàn thân bị tác động, cảm giác tê tê, phê phê, sảng khoái không thể tưởng tượng. Nàng nhận thấy da thịt như bị mềm đi trước thủ thuật kỳ diệu của Vân Linh.

Vân Linh khi mới làm, còn có chút ngượng nghịu, còn bây giờ thì không chút khách khí, thoải mái bóp, vuốt, vờn trên từng vùng da thịt mềm mại nõn nà.

Chàng bóp vuốt da thịt trên lưng Hàn Thiên Ma Nữ xong. Rồi tự tiện lật ngửa nàng nọ ra. Hai tay thủ dụng phía trước thân thể mỹ nữ. Nào là nhũ phong, nào là phong đồn, hay thậm trí nơi chỗ khe đào nguyên thần bí cũng bị chàng sờ mó hết cả.

Hàn Thiên Ma Nữ lúc này như mê như man. Hai mắt nhắm nghiền, để mặc cho Vân Linh muốn làm gì nàng thì làm.

Hai người nam nữ trong một phòng. Hì hục cùng nhau cảm giác phương pháp chữa bệnh kỳ dị. Rồi bất thần, trên chiếc giường nhỏ, chỉ còn tiếng rên rỉ khoái lạc của mỹ nhân.

Vân Linh bây giờ, ma thủ chuyển động không ngớt lên xuống nơi vùng núi non đầy đặn. Cảm giác sướng khoái tuyệt đối vì lúc này nội y của mỹ nhân đã bị lột phăng ra rồi.

Hàn Thiên Ma Nữ, lần thứ hai cảm giác trái tim đập nhịp cuồng loạn, tay chân run rẩy, cả

người cương cứng, da thịt đỏ hồng, trước sự tấn công dồn dập nơi bàn tay nam nhân.

Nàng cơ bản biết bản thân không thể phóng túng. Nhưng xác thịt bị kích thích lại không thể không phản ứng lại.

Chỉ biết nước hoa lộ nơi thân nàng đã chảy ra, cảm giác mới mẽ lạ lẫm, nửa muốn cưỡng lại, nửa lại muốn tiếp tục, dần dần mất đi ý chí, hành động thuận theo bản năng.

Hai người đang trong giây phút mê ly, thì ngoài cửa bỗng có tiếng gõ lọc cọc. Rồi giọng nói quan tâm của Lạc Băng Băng vọng vào:

– Tam tỷ … Tỷ có sao không ?

Thiếu nữ ngây thơ này, chỉ vì nghe tiếng rên của Hàn Thiên Ma Nữ, mà không hiểu tỷ tỷ rên vì việc gì. Lại tưởng rằng Hàn Thiên Ma Nữ nội thương bộc phát, nên mới có âm thanh kỳ dị đó.

Vân Linh và Hàn Thiên Ma Nữ nghe tiếng gọi đều hoảng kinh. Vội vàng buông nhau ra. Hàn Thiên Ma Nữ xấu hỗ không còn chỗ nào để chui. Đôi má đỏ bừng vội vàng mặc lại y trang. Lúc này, nàng đã tỉnh táo và hiểu vừa rồi cơ thể nàng đã bị tên ma tinh kia nhìn thấy và sờ mó không còn sót chỗ nào nữa.

Vân Linh thì còn khá hơn chút ít. Vì dù gì chàng đã trải qua mấy trận phong lưu với nữ nhân rồi. Cơ bản còn có chút tự tin. Hơn nữa, y trang của chàng sau trận vừa rồi cũng chỉ xộc xệch đi thôi, cũng chưa đến mức phải mặc lại như Hàn Thiên Ma Nữ hiện giờ.

Vân Linh biết tình hình ở lại không ổn. Liền vội vàng đi ra. Kéo tay Lạc Băng Băng lại nói:

– Ta lúc nãy mới chữa bệnh cho Tam tỷ. Tỷ đó vì lúc chữa trị có một số đau đớn. Vì vậy muội chớ nên vào, để tỷ ấy yên tâm vận khí chữa thương.

Tiểu ma tiên nghe Lục ca nói vậy thì cũng chỉ biết nghe theo. Không phản đối nửa lời, cùng Vân Linh bước đi.

Lạc Băng Băng nói:

– Vừa rồi, muội ra ngoài, có phát giác rất nhiều môn nhân các phái đã đến, lại có cả các cao nhân ẩn thân đã lâu. Thực sự không tầm thường.

Vân Linh mỉm cười mà rằng:

– Chuyện này là bình thường thôi. Huynh nghĩ chúng ta tới đây được thì mấy người kia cũng thế. Vấn đề là ai có khả năng vào được Phúc tiểu trạch nơi Động Vô Bình mà lấy bảo vật ra.

Lạc Băng Băng bỉu môi nói:

– Lục ca nói vậy bằng thừa. Chẳng phải chúng ta vào đó lấy, chứ còn ai vào đây nữa.

Vân Linh thấy nàng tự tin như vậy liền lắc đầu nói:

– Muội xem đó. Tam tỷ hiện nay độc thương chưa bình phục. Chúng ta vào đó liệu có phải là an toàn không ?

Hơn nữa, cho dù bọn ta có lấy được bảo vật ra. Liệu ra anh hùng thiên hạ có chịu buông tha. Khi đó, Tam tỷ đang bị thương. Làm sao mà ứng phó.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe vậy không khỏi chau mày. Đôi mắt hiện lên sự lo lắng. Nhất thời để lộ nét thơ ngây, ngốc nghếch đáng yêu.

Vân Linh vừa rồi mới động thủ bậy bạ trên người Hàn Thiên Ma Nữ. Vẫn còn chưa được thỏa cơn dục vọng. Bây giờ lại thấy Lạc Băng Băng ngây thơ, dễ thương như thế, không khỏi có ý muốn ôm lấy người nàng.

May mà chàng còn kịp kìm lại, không chịu thực hiện ý định. Nếu không e rằng không biết ăn nói làm sao với tiểu nữu này nữa.

Lạc Băng Băng đối với Vân Linh vốn đã quên đi câu chuyện xấu xa hồi nọ rồi. Cô nàng nhận thấy Lục ca bây giờ tốt hơn so với ngày xưa rất nhiều. Nói chung là có thể nói chuyện tâm sự được.

Vì thế nàng không hề có ý đề phòng chàng nọ có thể có những hành động bậy bạ. Vượt qua rào cản huynh muội bình thường. Đây cũng là lẽ đương nhiên vì hiện nay đối với Lạc Băng Băng, Vân Linh vẫn đang là Lục ca của nàng.

Đến trưa hôm sau, mọi tin tức đã được mấy người đi về báo lại.

Bát quái thiên dị Bạch Thi khẳng định đã đi vào được Động Vô Bình. Lão ta vì sợ có kẻ khác xông vào cướp mất bảo vật nên đã dựng lên phía ngoài cửa Động Vô Bình một trận pháp kỳ quái. Điều này làm cho anh hùng thiên hạ không sao vượt qua được, có vào mà không có ra. Khiến ai ai cũng phải phẫn nộ.

Hàn Thiên Ma Nữ nghe tới điều đó không khỏi cau mày. Nhất thời chưa biết nên làm sao đây.

Lạc Băng Băng nói:

– Tiểu muội thấy quanh khu vực Động Vô Bình 20 dặm đều có cao thủ trú ngụ. Bọn họ ai nấy thực lực cũng không tầm thường. Lúc này đúng là mọi người đang chờ xem cao nhân nào có thể giải phá được trận pháp do Bát quái thiên di Bạch Thi đã dựng nên không ?

Lão đại trong Thanh Thành Tứ tú gọi là Diệp cô Thanh cũng góp lời:

– Tiểu nhân phát hiện ở phía Đông Động Vô Bình có người của Hắc Thanh Phái trú ngụ. Còn ở phía Tây là người của Hoàng Thiên giáo. Phía Bắc là người của các phe phái khác như Càn Thanh Cung, Đào hoa cung, Thanh Y Bang. Phía Nam là các độc hành đại đạo, cao nhân ẩn sỹ, tăng ni, tục đạo thảy đều ở đó.

Hàn Thiên Ma Nữ nghe xong không khỏi than dài:

– Ta hiện giờ đang lúc quan thiết, lại mắc phải bệnh tật. Nếu không ta đâu thể dễ dàng ngồi yên như thế này.

Vân Linh thấy Hàn Thiên Ma Nữ nói thế liền cười chấn an:

– Hiện thời, lão quái Bạch Thi dựng lên rào cản trận pháp nói chung là không hề bất lợi đối với chúng ta. Rõ ràng việc lập nên trận pháp như vậy đã hạn chế các đạo giang hồ xâm nhập vào Động Vô Bình. Điều này có phải là lợi cho chúng ta không ?. Tam tỷ nhờ đó có thể yên tâm dưỡng thương. Chờ ngày khỏe lại lúc đó bọn ta vào Động Vô Bình cũng không muộn.

Hàn Thiên Ma Nữ nghe Vân Linh nói thể cũng rất hợp lý liền nhìn chàng mỉm cười. Trong lòng quả nhiên hâm mộ tên Tiểu ma tinh kia đúng là suy nghĩ thấu đáo.

Thế nhưng lúc này Nhạn Nhạn lại xen vào nói:

– Thiên ca làm sao có thể khẳng định không ai có thể xông qua trận đó ? Lại nữa làm sao có thể nói an tâm là an tâm sao. Còn một vấn đề nữa, biết đâu lão quái Bạch Thi đã lấy được bảo vật rồi, sau đó lại chuồn đi. Như thế chúng ta chờ ở đây chẳng phải là há miệng chờ sung. Cuối cùng cũng không được gì hết.

Vân Linh nghe vậy liền phân bày:

– Nhạn muội nói cũng có lý. Thế nhưng trận pháp đó đâu phải tầm thường. Huynh chắc

rằng cũng có nhiều cao thủ đã vào trận rồi. Thế nhưng họ đã bị giam trong trận. Vì thế nên bọn người bên ngoài cũng không ai dám mạo hiểm đi vào nữa.

Còn như muội nói sợ lão quái Bạch Thi lấy được bảo vật trốn mất. Điều đó đâu dễ xảy ra.

Mấy người xung quanh bốn phương tám hướng kiểu gì mà chẳng nhận thấy. Khi ấy trường huyết chiến xảy ra chúng ta cũng không thể không biết. Như vậy liệu chúng ta có chịu để yên hay không ?

Hàn Thiên Ma Nữ nghe Vân Linh và Nhạn Nhạn tranh cãi cùng nhau liền nói:

– Thôi được rồi. Hiện giờ theo ta thì cứ bĩnh tĩnh. Không đến mức phải sốt ruột. Chúng ta ngày mai sẽ đến bên ngoài Động Vô Bình xem như thế nào. Khi ấy có kế sách gì lúc đó sẽ tính toán sau.

Mọi người quyết định như vậy liền yên tâm quay về phòng nghỉ ngơi. Vân Linh đối với vấn đề này cũng bắt đầu suy nghĩ tìm cách giải quyết. Chàng về phòng suy nghĩ hàng giờ rồi quyết định phải xuất hành một chuyến trong đêm nay xem thử ra sao.

    Open

    Close