Thành Viên

Quái Dị Khách – Hồi 29: THÁM THÍNH

Quái Dị Khách

Quái Dị Khách – Hồi 29: THÁM THÍNH
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Vân Linh nghe lời kể của lão, mới biết được trước kia tên thật của lão là Tiêu Thanh, người ở Phủ Tế Nam. Năm 24 tuổi, Tiêu Thanh đã là một cao thủ võ công cao cường, văn chương ưu việt.

Trong thời kỳ đó, có rất nhiều mỹ nhân giang hồ, tiểu thơ đài các con nhà quyền quý đem lòng hâm mộ Tiêu Thanh.

Thế nhưng chàng lại say mê mỹ nhân Phố Hoàn Bích, đệ tử của Thân Kiều lão nhân ở Phong Vân Các.

Sau bao ngày cùng nhau vị thơ, lại cùng nhau du sơn thắng cảnh, Tiêu Thanh đã lên tiếng cầu hôn và được mỹ nhân đồng ý. Thế là hai người cùng nhau nên duyên, sống ở Tiểu Thanh Sơn.

3 năm sau ngày cưới. Phố Hoàn Bích hạ sinh được một hài nữ, đặt tên là Phổ Cầm.

Không ai ngờ, ngày Phổ Cầm tròn tháng, cũng là ngày phu thê chia lìa, gia đình tan nát.

Tiêu Thanh hôm đó vì đi ra ngoài mua quà mừng cho con thơ nên không hay ở gia trang xảy ra kinh biến. Đến lúc chàng về tới nhà, thì vợ con đã bị người ta bắt mất. Chẳng biết lạc đi đâu.

Chàng sau đó đã mất công tìm kiếm. Sau gần 15 năm trời, cuối cùng cũng phát hiện ra tung tích người thân.

Thế nhưng mọi việc đã quá muộn. Vợ chàng giờ đã là nương tử của người khác, còn con chàng thì đã lớn, cũng đã nhận người kia là phụ thân.

Tiêu Thanh nổi giận khôn cùng, liền bí mật đề thơ hẹn ngày quyết đấu với kẻ nọ. Chàng định rằng khi giết xong địch nhân, mới lộ diện ra trước vợ con, để xem nàng nọ nói được những gì.

Vậy mà mọi chuyện lại không thể ngờ được. Tên cướp vợ kia võ công cao đến không ngờ. Chàng đấu với y mới được 20 hiệp đã bị y đánh trọng thương mà không thèm giết lại nói:

– 15 năm trước ta không giết ngươi cũng vì nàng. 15 năm sau ta không giết ngươi cũng vì nàng. Vậy ngươi hãy đi đi.

Tiêu Thanh nghe tên kia nói thế mới hiểu ra, sự sống của chàng bấy lâu nay chính là nhờ phu nhân của mình cầu mà được. Chàng không cam tâm lại 3 lần khiêu chiến với kẻ địch.

Thế nhưng trong 3 lần đó, lần nào chàng cũng thất bại.

Vân Linh nghe tâm sự của lão già Bát quái thiên di Bạch Thi. Hiện giờ mới hiểu lão liều mạng đến nơi này cũng chỉ mong truy cầu võ công. Mục đích là đánh bại kẻ địch. Tên ác ma đã cướp vợ, cướp con của lão.

Chàng thở dài nói:

– Vãn bối không ngờ. Tiền bối lại có cảnh đời trái ngang như thế.

Bát quái thiên di Bạch Thi nghe vậy ứa nước mắt, than dài một tiếng:

– Thân ta chết xuống cửu tuyền cũng không hối tiếc. Chỉ hận rằng không rửa được mối nhục này.

Vân Linh nghe vậy liền nói:

– Chuyện của tiền bối ai nghe cũng phải căm phẫn. Có điều, tiền bối thân sống ở trên đời, bằng hữu đâu cả, sao lại không nhờ họ giúp đỡ một phen.

Bát quái thiên di Bạch Thi nghe vậy nổi giận nói:

– Bọn giá áo túi cơm đó thì làm được gì. Lão phu mới chỉ nói ra danh hiệu kẻ đó thì mấy tên kia đã xanh mặt rồi, còn có thể ra tay hỗ trợ lão phu sao ?

Vân Linh nghe Bát quái thiên di Bạch Thi nói vậy không khỏi tò mò hỏi:

– Tên ác tặc kia rốt cuộc là ai mà có thể gây nên kinh hãi cho nhiều người như thế?

Bát quái thiên di Bạch Thi trợn mắt, nghiến răng nói:

– Bát bộ thần xà Cửu Thiên Cương.

Vân Linh nghe danh tự lạ hoắc như vậy không khỏi ngạc nhiên.

Bát quái thiên di Bạch Thi lại nói:

– Tên Cửu Thiên Cương đó nói ra có lẽ tiểu tử ngươi không biết. Nhưng hắn chính là nhị ma trong Bát ma nổi tiếng năm xưa.

Vân Linh à một tiếng, hiểu ra vì sao bằng hữu của lão Bạch Thi lại sợ hãi không dám hỗ trợ lão báo cừu như vậy.

Bát quái thiên di Bạch Thi nói:

– Trong trận đấu 15 năm trước. Lão phu võ công nhất định không kém chi hắn. Có điều hắn có bộ pháp quá lợi hại là Bát bộ thần xà nên lão phu mới thảm bại như vậy. Lão phu trong 15 năm qua đã vì việc này mà nghiên cứu Bát quái cửu cung đến mức đại thành, cũng vì mong muốn qua đó phá vỡ được bộ pháp lợi hại kia.

Vân Linh nghe Bát quái thiên di Bạch Thi nói về một bộ pháp lạ kêu là “Bát bộ thần xà” liền không khỏi tò mò liền hỏi:

– Bát bộ thần xà thực sự lợi hại như thế nào ?

Bát quái thiên di Bạch Thi nói:

– Bộ pháp nọ vốn dĩ cũng dựa vào Cửu cung bát quái mà biến hóa nên. Tuy nhiên, trong bộ pháp đó còn ẩn chứa kỹ thuật luồn lách né tránh của mãng xà. Do đó mới được giang hồ đặt cho tên hiệu là Bát bộ thần xà.

Vân Linh càng nghe càng thấy hứng thú liền nói:

– Chuyện của tiền bối tại hạ nếu giúp được gì sẽ cố sức giúp. Chỉ cần tiền bối nói ra cách xử lý đối với phu nhân và tiểu thơ thôi.

Bát quái thiên di Bạch Thi không ngờ vị ân nhân trẻ tuổi này lại tự tin định giúp mình báo phục như vậy. Trong lòng lão không khỏi chấn động, nhất thời chuyển mắt ra quan sát chàng.

Vân Linh tự nhiên nói:

– Võ công của tên Cửu Thiên Cương quá sức lợi hại. Vãn bối cũng không tự tin mình sẽ chiến thắng. Có điều, việc thông báo về cái chết của tiền bối và mối tình thân thương ruột thịt giữa lệnh ái và tiền bối thì vãn bối có thể làm được.

Bát quái thiên di Bạch Thi nghe chàng nói thế liền khẽ gật đầu nhắm mắt lại nói:

– Phải, phải. Lão phu chết đi ít nhất cũng cần thông báo cho con thơ biết để nó không nhận giặc làm cha. Chuyện này lão đành nhờ ngươi một phen.

Rồi bỗng nhiên lão vặn người một cái, rút từ trong ngực áo ra một cái sừng tê giác và một bản bí phổ.

Bát quái thiên di Bạch Thi đưa 2 thứ này cho Vân Linh rồi dặn:

– 2 vật này lão phu nhặt được trong Thập vạn đại sơn. Một thứ là bí phổ về âm luật, còn cái sừng kia chính là vật dùng để dẫn dắt âm luật. Hai thứ này cao sâu khó lường, ẩn chứa nhiều bí ẩn. Nay lão phu tặng lại tiểu tử coi như là vật đền ơn.

Vân Linh không ngờ lão già này lại có 2 vật quý giá đến thế. Hai vật này chính là thứ mà chàng đang cần tìm. Tuy chúng không phải là bảo vật do Thạch Thạch lão nhân lưu lại, nhưng khẳng định trong đó cũng chứa đựng không ít huyền cơ.

Chàng nhận được bảo vật cảm giác vô cùng sung sướng.

Không ngờ chàng mãi nhìn ngó bảo vật, đến khi tỉnh táo trở lại thì lão già Bát quái thiên di Bạch Thi đã hồn lìa khỏi xác rồi.

Vân Linh phát hiện ra lão đã chết thì hối hận than dài. Chàng hận mình quên không hỏi lão già nọ là vợ và con lão bị tên ác nhân Cửu Thiên Cương bắt đi hiện ở nơi đâu. Trong trời đất bao la này làm sao tìm được hai mẹ con họ giữa biển người mênh mông cơ chứ.

Thật sự là hối hận quá muộn.

Vân Linh biết rằng hối hận vô ích, đành quay sang chôn tạm xác lão Bát quái thiên di Bạch Thi ở bên bờ nước, rồi tiến nhập vào sâu bên trong.

Phía bên trong đường lối chật hẹp, càng đi lại càng khúc khuỷu quanh co. Vân Linh đi sâu vào bên trong, cách ước chừng 20 trượng mới nhận thấy một vài hiện tượng khác lạ.

Chàng thấy có gần chục bộ xương khô, nằm rãi rác bên đường. Bên cạnh mỗi bộ xương đó, đều có vũ khí gần cạnh. Hiển nhiên những kẻ bị chết đang trong tư thế của kẻ chiến đấu.

Đi thêm 10 trượng nữa, lúc này trước mặt chàng mới xuất hiện một cửa động nhỏ. Cửa động này ngay ở bên ngoài, lại có thêm hai xác chết nữa.

Nhưng không giống như những bộ xương khô kia, hai xác chết này thân thể vẫn còn nguyên vẹn. Thậm chí xác thân cũng chưa bị phân hủy hết. Điều này cho thấy bọn người này mới chết cách đây không lâu.

Xác người bên trái là một trung niên nhân, tay cầm ống tẩu được làm bằng kim loại đặc chế, cứng rắn vô cùng.

Xác người bên trái là một mỹ phụ trung niên, tuổi chừng 40, tay cầm một chiếc quạt màu sắc sặc sỡ.

Hai người này lạ một điều, điều chết trong một tư thế hết sức kỳ cục. Khuôn mặt họ biểu lộ những nét vừa đau thương vừa khoan khoái.

Vân Linh tiến lại gần hơn, nhìn kỹ vào thân thể hai xác chết thì chợt nhận thấy một chuyện lạ.

Đó là ở xác chết người đàn ông, thần thái hết sức quái đản, hành động của gã như đang định vồ lấy nữ nhân bên cạnh.

Còn về phía nữ nhân, thì thấy y trang cẩu thả, yếm đào lộ ra. Hình thái như có vẻ định cởi bỏ y phục nơi thân vậy.

Hai người này, chết một cách kỳ bí. Trên người họ, ngoài những biểu lộ quái dị như vừa rồi, còn ngoài ra không có bất kỳ một vết thương nào.

Vân Linh vô cùng kinh dị. Chàng quan sát tới lui hai cái xác kia mà không sao hiểu được nguyên do, tại sao họ lại chết.

Thực tế nếu 2 người này còn sống, bằng vào công phu Vô hình thần công của chàng, thì có thể căn cứ vào khí huyết đang lưu động trong cơ thể họ cũng như khí tức do họ phát ra, để mà xét đoán tình trạng thương thế.

Nhưng mà hiện tại cả 2 đã là xác chết không hồn. Âm mạch bất động, máu huyết tê liệt. Như vậy hỏi làm sao chàng dò ra nguyên ủy của việc này.

Vân Linh tìm không ra lý do cái chết của đôi nam nữ trung niên, liền bỏ qua tiến vào cửa hẹp.

Bây giờ đập vào mắt chàng, là một lão nhân thân hình gầy ốm, râu tóc bạc phơ. Lão nhân đã chết rồi mà nội lực tiềm ẩn trong cơ thể trước khi chết vẫn còn tác dụng giữ cho thân thể lão không bị mục nát.

Vân Linh trâm ngâm đưa mắt nhìn ngó xung quanh. Vừa lúc đó, mắt chàng chợt thấy một hàng chữ mờ ngay dưới chỗ lão nhân nọ ngồi.

Vân Linh bước lại nhìn kỹ. Những chữ đó đại loại như thế này:

– Lão phu cả đời học luyện âm luật, truyền thụ cho 4 đệ tử. Thế nhưng lúc cuối đời, mới phát giác ra trong 4 đứa học trò, hết 3 đứa là tâm địa bất chánh, chỉ chờ cơ hội lão phu chết đi, là bọn chúng quấy động võ lâm.

Lão phu lúc biết chuyện thì sức lực đã không đủ, bèn kiếm cớ mình vẫn còn bảo vật ở trên người, mong bọn chúng đến nơi này để trao truyền y bát lần cuối.

Tiếc thay, lão phu đợi mãi, đến lúc bọn chúng có mặt, thì sức lực đã cạn, đành tùy tiện đưa ra “Thất cầm âm luật” định để chúng vì tranh giành nhau mà cùng chết nơi đây.

Thế nhưng hành sự tại nhân mà thành sự tại thiên. Tiếc thay …

Vân Linh đọc đến đoạn cuối, trong lòng lại càng mơ hồ. Cảm giác của chàng là lão nhân nọ vẫn còn chưa viết ra hết ý tưởng của mình, thì đã du hồn cực lạc. Hoặc giả lão có muốn viết, nhưng sức lực kiệt quệ, cũng không thể viết thêm được nữa.

Điều khó khăn chính là ở chỗ, cái khoản câu từ cuối cùng này nghe thật bi đát. Gần giống như một sự tuyệt vọng, tiếc nuối …

Vân Linh không hiểu cảm giác của chàng như vậy có đúng không. Thế nhưng, chàng đọc xong lá thư tuyệt mệnh của Thạch Thạch lão nhân mới hiểu ra tại sao gần đây tin tức Thạch Thạch lão nhân giữ bảo vật, lại truyền tụng ra ngoài. Hóa ra là do lão nhân nọ cố ý dẫn dụ mấy tên đệ tử xấu xa về Động Vô Bình.

Thế nhưng, có một điều chàng thắc mắc là các xương khô nằm rải rác ngoài kia, có phải do Thạch Thạch lão nhân hạ thủ không, hay là do đệ tử của lão làm ra như thế.

Vân Linh suy nghĩ một lúc, rồi tạm bằng lòng với nhận định như vầy:

Theo chàng, lúc Thạch Thạch lão nhân biết được tâm địa độc ác của mấy đệ tử thì bản thân người đã gần đất xa trời rồi. Thế nhưng bằng vào công phu tuyệt kỹ, người đã cố lưu lại nhân gian, định sẽ diệt đi mầm mống tai vạ cho võ lâm.

Thế rồi khi người truyền đi tin tức về bảo vật, thì có thể đã dẫn dụ một số cao thủ tìm đến. Do vậy, bọn người bị giết, chắc là những kẻ đã đến sớm hơn đệ tử của lão.

Nhưng căn cứ vào tình hình các xương khô ngoài kia, thì mấy tên đệ tử của Thạch Thạch lão nhân, rất lâu sau mới tìm đến. Điều này khó thể giải thích, có thể là bọn chúng đã đoán ra âm mưu của sư phụ, nên mới trùng trình không chịu hồi môn. Bọn chúng đợi đến khi, sư phụ đã kiệt quệ sức lực, mới từ từ rủ nhau mà về.

Thế nhưng theo như di thư của Thạch Thạch lão nhân lưu lại, thì bọn đệ tử của lão có tất cả 4 người. Trong đó, Vân Linh đã biết Ngọc Địch thư sinh là đệ tử của lão. Như thế, 3 người đệ tử còn lại là những ai ?

Vân Linh nghĩ đến đó, liền chợt nhớ đến 2 xác nam nữ trung niên ở ngoài cửa động. Bọn này với tuổi tác như thế mà đã có được công lực giữ cho xác thân không bị tiêu hủy giống như Thạch Thạch lão nhân, thì có thể bọn họ chính là 2 tên đệ tử tâm địa gian ác của Thạch Thạch lão nhân.

Thế nhưng theo như lời lão nhân nọ, thì khi bọn đệ tử về đến, thì lão đã không đủ sức lực để hạ thủ bọn học trò. Thế mà, 2 người nọ lại có thể bị chết. Điều này chứng tỏ đôi nam nữ trung niên ngoài kia, đã bị một người khác hạ thủ.

Vậy là nhân vật hạ thủ, có thể chính là tên đệ tử bí ẩn còn lại. Chính hắn đã cướp lấy Thất cầm âm luật và đã giết hại hai người đồng môn.

Vân Linh suy nghĩ tới lui, cũng cho rằng mình đoán không sai. Chỉ có mấy điều chàng không thể biết tên đệ tử cuối cùng sống sót trong 3 người, thực tế là nam hay nữ và thủ đoạn giết người kỳ bí của hắn, áp dụng lên thân thể nam nữ trung niên là quái công chi.

Vân Linh sau khi đoán định mọi việc, thì lấy làm thất vọng vì báu vật của Thạch Thạch lão nhân đã bị người khác cướp mất. Chàng định lui ra ngoài, nhưng sau đó lại nghĩ, biết đâu trong động vẫn còn thứ gì quý giá mà Thạch Thạch lão nhân không có thời gian nói tới. Vì vậy chàng quyết định ở lại trong động thêm một thời gian để truy tìm bảo vật xem sao.

Vân Linh ở trong động phủ nửa ngày, xem xét kỹ càng từng chi tiết, nhưng cuối cùng chàng cũng không phát hiện thêm điều gì lạ nữa.

Thành quả duy nhất của việc tìm kiếm, chính là lối ra thứ hai, xuất phát từ mật thất phía trong phòng, có thể dùng nó để đi ra ngoài.

Vân Linh thấy ở lại vô ích, liền vội vàng theo lối cửa thứ hai mà đi ra. Chàng ra đến phía ngoài, mới phát giác ra bản thân đang lọt vào kỳ trận, do Bát quái thiên di Bạch Thi lập ra lúc trước.

Cửa động bí ẩn thứ hai này, chỉ được xem như là ngách hang hẹp. Cực kỳ cẩn mật. Người bên ngoài, e rằng không thể phát giác.

Vân Linh lúc trước nhập vào Phúc tiểu trạch gặp vô cùng gian nan, giờ đây thoát ra ngoài, lại thuận lợi hơn nhiều. Chàng đi ra xong, mới nghĩ tới bọn đệ tử của lão tiền bối Thạch Thạch lão nhân, có thể xuất nhập từ cửa động này, nên bọn chúng mới thuận tiện như vậy.

Vân Linh nhìn trời, thấy khung cảnh bình minh đang lên. Những cơn gió ban mai lạnh ngắt thổi tạt và mặt. Đến lúc đó, chàng mới chợt nhớ ra từ lúc chàng nhập trận đến giờ, đã qua hết một ngày đêm rồi.

Vân Linh chiếu theo phương vị bắc đẩu, tiến xuất ra kỳ trận. Chàng vừa đi được một lát, đã nhìn thấy gã Thạch Tiểu Tam, tay cầm đồng chùy đang ngồi ngủ say bên cạnh đường.

Vân Linh thấy gã, liền nhớ đến Hỏa Băng Tâm, trong lòng tự nhiên rất thiện cảm với tên hán nhân mập lùn và hào sảng này.

Chàng bước lại, lay vai gã rồi nói:

– Thạch đệ. Dậy mau thôi.

Thạch Tiểu Tam mở mắt, nhìn thấy Vân Linh ở bên thì ngơ ngốc, kinh ngạc hỏi:

– Ơ hay ! Tiểu đệ đã thoát khỏi trận pháp rồi sao ? hay là Thiên huynh cũng bị mắc vào trận ?

Vân Linh cười vui vẻ rồi vỗ vào vai gã nói lớn:

– Thạch đệ vẫn còn đang ở trong trận thôi. Chúng ta hai người đều ở trong trận cả.

Thạch Tiểu Tam nghe vậy chán nản, ngồi im không nhúc nhích miệng nói:

– Thôi rồi ! Thiên huynh cũng bị mắc nạn như tiểu đệ. Thật đúng là bọn tiểu yêu kia đã làm lão gia phải chịu khổ. Phen này nữ nhân nào nói gì với lão gia, lão cũng dứt khoát không tin.

Vân Linh thấy Thạch Tiểu Tam nói thế thì ngạc nhiên liền hỏi:

– Này. Tại sao Thạch đệ nói thế ? Phải chăng lần này Thạch đệ bị bọn người của Đào Hoa Cung dụ dỗ vào trận chăng ?

Thạch Tiểu Tam nghe Vân Linh nói thế mới ngớ ra. Một lúc sau mới bật nói:

– Ai da ! Hóa ra bọn nữ nhân xinh đẹp ăn mặc hoa lệ kia là bọn người Đào Hoa Cung?

Thảo nào lão tử bị bọn chúng lừa một phen rồi.

Thạch Tiểu Tam than xong liền đem chuyện của mình bị Tiêu Ngọc Lệ lừa thế nào kể hết ra một lượt cho Vân Linh nghe. Gã nói xong khuôn mặt tức tối và buồn bực lộ rõ khiến cho Vân Linh vừa thương hại lại vừa tức cười cho sự ngốc nghếch của gã.

Hai người nói chuyện một hồi, bấy giờ Vân Linh mới biết La Phôi và Thạch Tiểu Tam lại bị lạc nhau ở trong trận. Hai người đi cách nhau nên đến lúc bị trận pháp làm cho hoa mắt mới hiểu ra. Thế nhưng vì không biết gì về trận pháp nên hai gã thay vì tìm lại được nhau lại càng lúc càng xa nhau hơn.

Vân Linh nghe kể tới đó không khỏi cười nói:

– Hai người các ngươi đúng là điên cuồng. Chẳng hiểu chút gì về trận pháp mà cũng vào trong này. Đúng là không biết nói thế nào nữa.

Thạch Tiểu Tam nghe thế khuôn mặt nghệch ra rồi đột nhiên níu tay Vân Linh năn nỉ:

– Thiên huynh ! Huynh làm ơn làm phước cho đệ chút gì ăn được không ? Mấy thứ của đệ mang trong người đã ăn sạch 2 ngày nay rồi.

Vân Linh bấy giờ mới hiểu vì sao gã nọ cứ ngồi im bất động dưới đất như vậy. Hóa ra gã quá đói và thất vọng nên mới ù lì như thế.

Chàng liền ngồi xuống, lấy mấy thứ lương khô của mình ra. Thạch Tiểu Tam được thức ăn như nhặt được của báu, vội vàng cho mấy thứ vào miệng nhai ngon lành.

Vân Linh thấy gã tham ăn như vậy liền nói:

– Nhà ngươi ăn từ từ thôi. Người bị đói liền mấy ngày không nên ăn nhanh quá như thế. Có thể sẽ chết đó.

Thạch Tiểu Tam nghe lời Vân Linh liền từ từ nhai chậm lại. Gã tuy ngờ nghệch nhưng chỉ là do thiếu kinh nghiệm mà thôi. Lúc này ra được Vân Linh chỉ dạy, liền răm rắp nghe theo.

Vân Linh đợi cho Thạch Tiểu Tam ăn uống một lúc, mới thu dọn mấy thứ lương khô cất lại vào người.

Thạch Tiểu Tam còn đói cứ réo nài Vân Linh cho gã ăn thêm chút nữa. Vân Linh nói:

– Đệ bị đói 2 ngày rồi. Bao tử trong người còn yếu. Nếu đệ ăn dồn một lúc thì sẽ rất nguy hiểm, có hại mà không có lợi. Bây giờ để huynh dẫn đệ ra ngoài trận. Lúc đó tha hồ mà thưởng thức các món ăn ngon.

Thạch Tiểu Tam nghe Vân Linh nói thế thì mừng rỡ. Gã ở trong này mấy ngày liền, lúc nào cũng mong muốn thoát ra khỏi trận. Hiện giờ gã được Vân Linh đồng ý dẫn ra ngoài trận, thì còn sung sướng nào hơn nữa.

Thế là gã không kêu nài đòi ăn nữa, mà đứng lên xốc lại đôi chùy trong tay, cùng Vân Linh bước đi.

Hai người vừa tiến vào cung Ly thì gặp phải La Phôi đang mắc kẹt trong trận liền cứu gã đi luôn.

La Phôi lúc này thần sắc cũng chẳng khá hơn Thạch Tiểu Tam mấy tí. Gã bị nhốt trong trận vừa đói, vừa khát lại tốn nhiều sức lực đi lại quanh co tìm đường ra nên mỏi mệt vô cùng.

Gã gặp được Vân Linh và Thạch Tiểu Tam thì mừng rỡ, lại được Vân Linh cho thức ăn và nước uống, thế là mặt mày tươi rói, cùng 2 người đi luôn.

Trên đường đi, bỗng nhiên Vân Linh nghe tiếng quát tháo ở ngay phía cánh trái. Chàng kinh ngạc vì nhận ra tiếng quát này rất giống tiếng của Nhạn Nhạn cô nương, vì vậy vội vàng bước nhanh đến xem.

La Phôi, Thạch Tiểu Tam thấy Vân Linh đi nhanh, cũng vội rảo đi theo. Cả ba vừa nhập vào cung Chấn thì đã thấy một trường quyết đấu hết sức ác liệt.

Hóa ra bọn người Hắc Thanh Phái và Hồ Thị Hắc Bà phá không được kỳ trận, liền thất vọng lui ra. Bọn họ ra đến kỳ trận bát quái thì gặp phải mấy người bên phe Hàn Thiên Ma Nữ vừa đến.

Miêu Thiên Tường nhìn thấy Hàn Thiên Ma Nữ thì nhớ ngay đến mối nhục lần trước liền nổi giận lôi đình, quát mắng vài câu rồi lao vào nàng tấn công luôn.

Mâu Sỹ Đạt cũng tức hận Hàn Thiên Ma Nữ ghê lắm. Gã biết chính nữ nhân này đã ra tay giết chết sư huynh Đại Hùng của mình nên gặp nàng ở đây thì làm sao mà để yên cho được.

Thế là Mâu Sỹ Đạt bất chấp Hàn Thiên Ma Nữ đang giao đấu cùng với Miêu Thiên Tường, gã tay xách song hoàn cũng lao người vào tham gia trận đánh.

Nhạn Nhạn thấy Mâu Sỹ Đạt làm vậy, nhảy ra ngăn cản nhưng không kịp, xảy đâu lại thấy bên phe Hắc Thanh Phái gã Nguyệt Luân cầm đao nhằm nàng tấn công, nên vội vung kiếm lên đón đỡ. Hai người kiếm đao giao nhau một thế, đều cảm giác đối phương thực lực lợi hại.

Mấy người bên hai phe thấy đối phương hùng hỗ tấn công cũng liên tiếp tràn lên.

Thiết bối tiếp đánh Lạc Kinh Hùng.

Còn Đường chủ Ám sát đường Lý Bằng thì bị 4 huynh đệ Thanh Thành tứ tú vây bọc lại mà tấn công.

Hiện tại hai phe chỉ còn tam môn chủ Thông Thiên Ma, ma đao Hồ Nhất Long và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng là chưa xuất thủ.

Ma đao Hồ Nhất Long thì do nội thương chưa khỏi, cộng thêm với việc hai chân lúc trước bị Vân Linh đánh trúng hiện còn đau nhức, nên chỉ đứng bên ngoài.

Còn Thông Thiên Ma thì nhìn Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cười khẩy nói:

– Cô nương tuổi còn nhỏ. Mau buông khí giới quy hàng thì ta sẽ tha cho. Bất quá, chỉ bị khuất nhục chút xíu về làm tỳ nữ cho ta thôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe lão già Thông Thiên Ma nói thế thì hừ một tiếng lên giọng nói:

– Lão gia ta vẫn còn tại thế. Tiểu cô nương đây về hầu hạ lão gia chứ đâu đến lượt lão. Lão già rồi mà còn đòi tiểu cô nương hầu hạ ư ? Thật là không biết xấu mặt.

Thông Thiên Ma bị Lạc Băng Băng nói thế không khỏi tức giận quát lớn:

– Lão phu thấy ngươi nhỏ tuổi nên thương tình mà dung nạp. Nay ngươi lại dám chọc giận lão phu thì chớ tránh ta không thương hương tiếc ngọc nhé.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cười nhạo nói:

– Thương hương tiếc ngọc là sao, mà không thương hương tiếc ngọc là sao ? Chẳng lẽ ta lại sợ lão?

Lời nói của Lạc Băng Băng thật là ngông cuồng. Hồ Thị Hắc Bà nghe hai người một già một trẻ đối đáp với nhau chan chát như vậy mà lời nào lời nấy đều như muốn chọc giận đối phương thì không khỏi kinh hãi cho sự táo tợn của Lạc Băng Băng.

Phải biết, Thông Thiên Ma võ công cao tuyệt. Chí tuệ cực kỳ. Lão xông pha giang hồ đã 50 năm, kinh nghiệm trận mạc và võ công cực kỳ phong phú. Như thế việc Lạc Băng Băng chọc giận lão lúc này thì chẳng khác gì mình tự đưa dao kề vào cổ mình.

Hồ Thị Hắc Bà vừa định lên tiếng khuyến cáo Lạc Băng Băng chớ nên cư xử lỗ mãng thì mọi sự đã quá muộn. Thân hình Thông Thiên Ma đã nhanh như ánh chớp xộc về phía Lạc Băng Băng chụp lấy vai nàng.

Tiểu cô nương này thật sự cũng đâu phải vừa. Nàng trong khi nói chuyện đã chú tâm phòng bị cẩn thận. Lúc này, nàng thấy Thông Thiên Ma xông tới thì liền giỡ ngay U hồn thân pháp ra né tránh thật nhanh.

Qủa nhiên, mọi sự vượt ngoài sở liệu của Thông Thiên Ma. Vốn dĩ lão tự thị võ công vượt hơn thiếu nữ nọ rất nhiều nên khi xuất thủ chiêu đầu đã tưởng dễ dàng thu thập đối phương.

Thế nhưng mọi sự lại chẳng được như nguyện. Thông Thiên Ma chẳng những không chụp bắt được Lạc Băng Băng mà còn phát giác nàng nọ tự nhiên biến mất trong chớp mắt.

Hiện tại, lão nhìn ngó xung quanh mà tuyệt chẳng thấy nàng đâu.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thấy bộ dạng ngơ ngốc của lão thì khoái trá cười phá lên.

Trong lòng tự nhiên tự tin hơn hẳn.

Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ rồi cứ vậy lao vào tấn công Thông Thiên Ma.

Thông Thiên Ma thấy Lạc Băng Băng biến mất một cách kỳ bí, lại tưởng rằng nàng am hiểu kỳ trận, nên đã dùng kỳ thuật mà trốn khỏi mắt mình. Lão đâu ngờ nàng thiếu nữ nhỏ này tuy là nhỏ tuổi thật, nhưng lại luyện được U hồn công pháp của U hồn ma tăng vốn thất truyền từ lâu.

Thế là trong lòng lão rất hoang mang, lại gặp phải sức tấn công mãnh liệt của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, nên nhất thời lúng túng lùi lại liên tiếp.

Trong khi đó, bên phía các trận đấu còn lại, tiếng quát tháo và âm thanh vũ khí chạm nhau nẩy lửa lại cho thấy một trường quyết đấu hết sức ác liệt.

Người của hai phe giao tranh mỗi lúc một thêm hung hiểm. Khi Vân Linh và hai gã La Phôi và Thạch Tiểu Tam đến nơi, thì chiến cuộc đã trải qua hơn một canh giờ.

    Open

    Close