Thành Viên

Quái Dị Khách – Hồi 30: LOẠN CHIẾN

Quái Dị Khách

Quái Dị Khách – Hồi 30: LOẠN CHIẾN
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Hàn Thiên Ma Nữ một mình địch 2 vẫn không tỏ ra yếu thế. Chiêu thế nàng xuất ra biến hóa luôn luôn khiến cho hai cao thủ võ công lợi hại như Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt cũng gặp khó khăn rất nhiều.

Trong lần độc thương vừa rồi. Hàn Thiên Ma Nữ nhờ được Vân Linh tận tình chữa trị bằng độ châm huyệt và án ma pháp nên độc thương đã khỏi hẳn, mà sức lực nhờ thế lại còn gia tăng.

Cái này một phần là do lợi thế của việc kích thích huyệt đạo mà nên.

Trong con người ta, ngoài 108 huyệt đạo quan trọng, thì còn vô số huyệt đạo kỳ bí khác.

Khi Vân Linh dùng án ma pháp xoa bóp toàn thân cơ thể nàng. Chàng đã vô tình kích hoạt một số huyệt đạo nọ, làm cho nó mở ra, tạo nên hiện tượng thông suốt tốt hơn cho phế kinh, can kinh. Điều đó góp phần tạo nên sự gia tăng chân khí cho hai đường kinh lớn là Nhậm mạch và Đốc mạch nơi cơ thể Hàn Thiên Ma Nữ.

Vì thế có thể nói Hàn Thiên Ma Nữ nhân họa mà đắc phúc, được nâng cao năng lực bản thân chỉ trong một thời gian ngắn.

Còn bản thân Hàn Thiên Ma Nữ từ lúc khỏi bệnh đến giờ cũng không hề biết đến sự biến hóa kỳ dị nọ. Chỉ đến khi hôm nay, nàng trực tiếp giao tranh cùng hai cao thủ võ lâm lợi hại như Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt thì biến hóa này mới được bộc lộ ra.

Trước hết đó là nội lực trong người nàng gia tăng hơn xưa, một lần chạm kích với địch thủ đều cảm giác sức lực dư thừa, công lực tăng tiến đương nhiên tạo nên áp lực cực lớn về phía đối thủ cùng nàng chạm chiêu.

Một điều nữa, bản thân Hàn Thiên Ma Nữ cũng cảm thấy cơ thể sung sức, càng đánh càng thấy hứng chí. Hầu như nàng không cần phải giỡ đến Ma âm ngọc địch cũng có thể gây khó khăn cho đối phương.

Ba người quây lại vào nhau tạo nên một vùng chiến trận ác liệt. Kiếm và song hoàn liên tiếp vạ chạm cùng Ngọc địch của Hàn Thiên Ma Nữ làm vang lên những âm thanh leng keng không dứt.

Trong khi đó, về phía Hắc sát nhân Lý Bằng cũng đang bị 4 gã Thanh Thành tứ tú vây lấy mà dùng trận pháp Tứ trụ kình thiên mà tấn công.

Lúc này, chiến trận của bọn họ thật giống như một chiếc đèn kéo quân mà tâm điểm chính là lão Hắc sát nhân Lý Bằng.

Cứ mỗi khi Hắc sát nhân Lý Bằng tấn công về phía nào thì người ở phía đó lại lùi ra trong khi người ở ba bên kia lại được dịp tấn công gã. Điểm vi diệu ở chỗ, Hắc sát nhân Lý Bằng có muốn thoát khỏi trận pháp này cũng không thể được. Bọn người Thanh Thành tứ tú cứ liên tục dồn ép, buột lão phải tận lực phòng thủ, không còn cơ hội để phản công, phá vòng vây mà ra.

Trận đấu thứ ba là cặp đôi Nguyệt Luân và Nhạn Nhạn. Hai đằng chiến pháp nhanh nhẹn, đều dùng yếu pháp chữ “dị” để áp đặt lên đối thủ.

Thế cho nên, trận pháp của hai người phần nhiều biến hóa, kỳ bí mà vũ khí lại chạm nhau rất ít.

Tất nhiên, đấu pháp kiểu đó hết sức nguy hiểm và tốn sức. Do đó, sau 1 canh giờ quần chiến, cả hai đều mệt mỏi, chiêu thức từ từ chậm lại.

Còn trận đấu thứ tư giữa Lạc Kinh Hùng và gã Thiết Bối mới có chuyển biến rõ nhất.

Trong khi ở các trận đấu kia phần thắng bại chưa biết rơi vào tay ai thì ở trận đấu này Lạc Kinh Hùng lại thua kém hơn đối thủ rất nhiều.

Vốn dĩ Lạc Kinh Hùng trước nay bị thương chưa khỏi. Bây giờ gã lại gặp được đối thủ tý lực rất mạnh. Đao pháp như lôi, thì làm sao gã tiếp chiêu cho nổi.

Thế nên, trong trận đấu. Lạc Kinh Hùng chủ yếu né tránh là chính, còn phần nhiều là do gã Thiết Bối làm chủ.

Tuy nhiên, Lạc Kinh Hùng còn đang bị thương. Do đó Lạc Kinh Hùng vận động tránh né một hồi, đã cảm thấy thân thể nặng nề. Hơi thở đứt quảng. Hiển nhiên sức lực đại giảm.

Nguy cơ vì thế gia tăng. Chỉ không biết là gã sẽ bị hạ thủ vào lúc nào.

Trận đấu kỳ cục nhất lại chính là trận đấu giữa Thông Thiên Ma và Lạc Băng Băng. Hai người đánh nhau mà cứ như chơi trò cút bắt. Đuổi nhau chạy tới chạy lui trong trận, thỉnh thoảng mới xuất một chiêu, rồi thì vờn vờn lẫn nhau, thật sự không ra hình thức chi hết.

Khổ cái điều quái dị này không phải là do lão Thông Thiên Ma muốn thế. Lão ta bị quái pháp U hồn thân pháp kỳ dị của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng làm cho cực nhọc khó tả.

Bình thường thì lão không thể nhìn thấy nàng. Chỉ đến khi Lạc Băng Băng xuất chiêu, kiếm thế vung lên, mới tạo cho Thông Thiên Ma chút cảm giác để lão chống đối.

Thông Thiên Ma vì thế không thể ngồi yên chờ bị làm thịt. Do vậy lão cứ nhằm vào vị trí có tiếng gió và hơi thơm trên mình Lạc Băng Băng mà đuổi theo tấn công.

Nội công Lạc Băng Băng làm sao bì được với Thông Thiên Ma. Do đó nàng bị lão ta rượt đuổi liền co giò chạy dài, thỉnh thoảng lại lừa thế quay lại đánh trả một chiêu. Hai người vì vậy mà đánh nhau nhìn rất quái dị. Họ chạm chiêu thì ít mà sử dụng bộ pháp khinh công đuổi nhau thì nhiều. Thật sự không khỏi khiến người ngoài nhìn vào khó hiểu.

Quay trở lại chuyện ba người Vân Linh, La Phôi và Thạch Tiểu Tam.

Ba người đến nơi thấy trận chiến ác liệt như vậy thì đều ngẩn người ra nhìn. Đặc biệt Thạch Tiểu Tam rất hứng thú với lối đánh cương mãnh cực kỳ của gã Thiết Bối. Hắn nhìn gã đó đao pháp mạnh mẽ, chiến pháp cực kỳ thì thích thú vỗ tay khen ngợi.

Vân Linh thấy vậy chướng mắt nói:

– Thạch đệ làm cái gì vậy ? Tên Đại man kia đang đánh Ngũ ca của huynh mà đệ lại đi khen gã ư ? Mau tới đó tiếp ứng nhanh lên.

Thạch Tiểu Tam ngớ người nhìn lại Vân Linh. Bấy giờ gã mới biết Vân Linh còn có một người kêu là Ngũ ca nữa.

La Phôi thấy gã như thế phì cười nói:

– Thiên ca đã nói thế. Ngươi còn đứng ỳ ở đây làm gì. Có mau ra tiếp ứng người của mình hay không ?

Thạch Tiểu Tam cười ngơ ngốc, gãi đầu mấy cái rồi xách đồng chùy vội vàng xông tới chỗ trận đấu giữa Lạc Kinh Hùng và Thiết bối.

Vừa chạy đến nơi gã đã khoa chùy đồng lên kêu lớn:

– Tên mập lùn kia. Mau ra đây xem chùy của lão gia.

Thế rồi gã bất chấp Thiết bối có nghe không, liền tức tốc nhập vào trận, cầm đồng chùy đập nhầu về phía thân thể của Thiết bối.

Gã Thiết Bối thì không khỏi ngạc nhiên. Tự dưng ở đâu lòi ra một tên to mập và lùn không kém chi mình, lại sử một đôi đồng chùy nặng dữ, nhằm vào gã mà tấn công.

Thiết Bối tự tin sức lực cực đại, cũng không thèm né tránh chi hết, liền tức tốc vung đại đao to bản ra đón đỡ thanh đồng chùy đang đánh tới.

Một tiếng “choang” cực lớn nổi lên kém theo tia lửa phụt ra đỏ lòm.

Hai người Thạch Tiểu Tam và Thiết Bối đều dùng sức mạnh chạm nhau nên tay cầm vũ khí không khỏi chấn động, ê ẩm.

Thạch Tiểu Tam vừa đánh một đòn thì đồng chùy đã bị văng lại. Gã thất kinh vội gia tăng cường lực giữ lấy đồng chùy, đồng thời tay còn lại choảng tiếp một cái chùy nữa về phía đối thủ.

Gã Thiết Bối không dè tí lực của tên to mập này lại lợi hại như thế. Gã mới chạm một chùy với đối phương cũng cảm thấy hổ khẩu tay tê buốt. Hiện giờ gã lại thấy Thạch Tiểu Tam gia đồng chùy tới thì tức giận vội vận lực thêm vào tay, tiếp tục chọi với đối phương.

Hai thứ vũ khi nặng nề nọ lại chạm nhau lần nữa. Làm vang lên một tiếng động lớn. Lúc này, cả hai không ai bảo ai đều dội ngược ra sau mấy bước.

Thạch Tiểu Tam lần đầu tiên gặp phải đại địch cường lực không kém gì gã thì hết sức khoái chí. Gã không kể cây đồng chùy vừa rồi chạm với đao của đối phương đã bị hằn vào một vết sâu lớn. Thân hình Thạch Tiểu Tam chuyển vận, tiếp tục lao vào đối phương như một cỗ xe ngựa bất kham.

Phần Thiết Bối thì sau khi lùi lại liền giơ Cương đao lên xem. Mới hay ở lưỡi đao đã vì chuyện đụng chạm vừa rồi mà bị mẻ một miếng bằng ngón út. Trong lòng gã giận lắm.

Vừa lúc đó, gã lại thấy đối phương hùng dũng lao vào, liền thét lên một tiếng lớn chuyển vận khí lực lên tay chém bạt ngang người đối phương.

Tất nhiên Thạch Tiểu Tam không dại gì để cho Thiết bối chặt đôi người gã. Ngay lập tức đồng chùy liền vung lên, lợi dụng cả sức lực lẫn sự quán tính vốn có của đồng chùy vung lên đón đánh.

Hai đằng chiêu xuất như cuồng phong, sức mạnh bạt sơn, đạp địa, tạo nên xung quanh một trường những âm thanh đinh tai nhức óc, đều khiến người xem kinh hãi.

Gã La Phôi đứng bên ngoài nhìn vào trận đấu cũng phải ngơ ngốc lắc đầu. Không tưởng được tên mập lùn Thạch Tiểu Tam lại lợi hại đến thế. Vậy mà lúc trước chẳng hiểu sao gã cùng với tên mập đánh vùi với nhau 50 hiệp, mà vẫn bình yên như thường.

Đang khi ấy, đột nhiên phía ngoài cửa trận lại ồn ào hẳn lên. Một đoàn người ước lượng đến 20 nhân vật võ lâm, dẫn đầu là một lão đạo sĩ, tướng mạo thanh kỳ tiến vào.

Tiểu Ma Tiên Lạc Băng Băng lúc này bị Thông Thiên Ma rượt đuổi dữ quá cũng đã mệt mỏi quá độ. Nàng ta thân pháp u hồn đã không còn giữ được sự nhanh nhẹn vốn có, đã bắt đầu lộ ra hình thể để Thông Thiên Ma nhìn thấy mà tấn công rồi.

Không ngờ đúng lúc nguy cấp, nàng lại nhìn thấy mấy người lạ mặt đang ồn ào tiến vào, vậy là ngay trong chớp mắt, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng liền chạy đến núp ngay sau lưng lão đạo sĩ đang tiến vào kia.

Thông Thiên Ma tức hận tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vô cùng. Lão bị nàng chọc ghẹo, chạy tới chạy lui cả một canh giờ nên lần này thấy nàng hiện rõ thân thể thì không đừng được vội lao theo xuất liền một chiêu chưởng phong.

Ai ngờ lúc đó, tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã núp phía sau lưng vị đạo sĩ. Thông Thiên Ma đánh chưởng về phía nàng chẳng khác gì định tiêu diệt luôn lão đạo sĩ nọ.

Còn lão đạo sĩ vừa vào trận này chính là Thanh Vân chân nhân ở núi Trường Bạch. Lão vừa nhập trận thì thấy một vị cô nương lẫn đến phía sau mình. Trong lòng còn đang bất ngờ thì lại thấy lão Thông Thiên Ma lao đến nhằm người mình mà đánh.

Thanh Vân chân nhân cả kinh. Vội vàng vận hết công lực ra tay đánh ngay một chưởng ra chống đỡ chưởng phong của Thông Thiên Ma.

Một tiếng “bùm” nổi lên. Thân hình Thanh Vân chân nhân lùi cả lại, khí huyết nhộn nhạo. Thế mới biết, chưởng lực vừa rồi của Thông Thiên Ma mạnh đến như thế nào. Ngay cả lão đạo sỹ tề danh rất lớn trong võ lâm là Thanh Vân chân nhân mà khi chịu một chưởng của lão Ma cũng phải chấn động dữ dội.

Thông Thiên Ma không ngờ có kẻ đứng ra cản trở lão giết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nên tức giận đùng đùng quát lớn:

– Lão mũi trâu. Mau tránh ra để ta thu thập tiểu quỷ này.

Thanh Vân chân nhân kinh ngạc, bấy giờ mới hiểu ra phát chưởng vừa rồi của Thông Thiên Ma là đánh vào cô nương đứng sau lưng lão.

Thanh Vân chân nhân liền quay mặt nhìn lại, thì thấy Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng mặt mày tái xanh, đang đứng yên cố ổn định hơi thở.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thấy tình thế nguy cấp, liền vội vàng nói lớn:

– Lão đạo sĩ. Tên ác độc kia nhìn thấy tiểu nữ phát hiện ra việc lão ta lấy được báu vật, nên định giết người diệt khẩu. Đạo sĩ xin hãy cứu tiểu nữ.

Lời nói của Lạc Băng Băng lập tức tạo nên biến động cực kỳ. Mấy mươi cao thủ nghe nàng nói thế liền vội vàng xông lên, tiến tới vây lấy Thông Thiên Ma.

Thông Thiên Ma trong lòng tức giận Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vô tả. Lão nghe nàng nói xàm, lại càng thêm tức giận, nghiến răng, nghiến lợi nói:

– Con tiểu yêu kia ! Ta phải băm vằm mi ra mới được. Không thể để ngươi sống thêm được nữa.

Lão nói rồi bất chấp có gần chục cao thủ vây xung quanh, nhanh chóng phá vòng vây tiến về phía Lạc Băng Băng.

Đám đông cao thủ thấy Lạc Băng Băng nói xong thì lão Thông Thiên Ma lại càng thêm tức giận muốn giết nàng. Thế là không ai bảo ai đều trong lòng khẳng định lão già Thông Thiên Ma này đã lấy được báu vật của Thạch Thạch lão nhân rồi.

Vậy là bọn người nọ liền vung đao kiếm lên nhất loạt quây lấy Thông Thiên Ma mà hạ thủ.

Còn Thông Thiên Ma thì tức giận khôn tả. Có miệng mà không nói được. Lão thấy bao người xông ra cản mình giết Lạc Băng Băng thì không kể gì đến ai hết, liền tấn công người đó luôn.

Đám đông có người không tránh kịp bị trúng phải chưởng phong của lão liền ngã lăn ra.

Vậy là mọi người càng thêm tức khí. Liền dồn sức tấn công về phía Thông Thiên Ma với một rừng đao, kiếm, chưởng.

Thông Thiên Ma bị vây chặt thì càng điên tiết. Lão biến hóa chưởng pháp, bộ pháp linh động phi thường làm cho quần hào vây quanh liên tiếp bị thương lùi lại.

Đám người này ai ai đều thuộc hàng cao thủ. Lại liều mạng vì bảo vật mà theo chân Thanh Vân chân nhân vào đây. Vì thế ai ai cũng không ngán ngại chi Thông Thiên Ma mà không tập kích, tấn công lão.

Lúc này, bọn người do Thanh Vân chân nhân dẫn vào, đã tham gia vào cuộc chiến, làm cho thế trận đảo điên. Nhất thời phe Hắc thanh phái bị nguy khốn.

Cao thủ nhất trong Hắc thanh phái là Thông Thiên Ma thì đang bị vây. Còn đệ nhị cao thủ còn lại có thể kể đến Hắc sát nhân Lý Bằng và Miêu Thiên Tường thì không sao thắng được địch thủ. Còn lại mấy cao thủ khác như Mâu sỹ Đạt, Thiết Bối và Nguyệt Luân thì khỏi cần nói tới. Bọn họ cũng đang bị dính vào thế cuộc không sao gỡ ra nổi.

Miêu Thiên Tường tức giận Hàn Thiên Ma Nữ lắm. Mụ ta đánh nhau mãi với nàng mà không giành được phần thắng thì bắt đầu tính tới việc sử dụng quái xà.

5 con quái xà độc địa của Miêu Thiên Tường lần trước ở Ngọc gia trang đã bị Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng giết đi mất một con. Hiện tại cả 4 con còn lại đều núp trong ống tay áo ở hai bên tay áo Miêu Thiên Tường.

Lúc này, Miêu Thiên Tường liền âm thầm điều khiển, để cho bọn quái xà theo thân người mụ mà rơi xuống đất.

Ở nơi đất đá. Bọn quái xà kia hình dáng nhỏ nhắn lại, không có màu sắc rõ nét. Vì thế ẩn ngay dưới đất cực kỳ cẩn mật.

Miêu Thiên Tường trong lòng thầm tính, phải dùng quái xà tấn công bất ngờ ở dưới chân Hàn Thiên Ma Nữ thì mới mong có thể diệt nổi nàng nọ.

Hàn Thiên Ma Nữ không biết đại nạn sắp đến. Nàng càng đánh càng chiếm ưu thế, liên tiếp đẩy lùi đối thủ.

Thế rồi đang trong lúc hăng say truy đuổi địch nhân. Đột nhiên Hàn Thiên Ma Nữ cảm giác dưới chân có sự lạ.

Nàng chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại thấy bàn chân bên tả nhói đau một cái. Rồi thì cơ thể chấn động. Một luồng khí vị xa lạ thâm nhập vào mình.

Hàn Thiên Ma Nữ kinh hãi rú lên một tiếng lớn. Toàn thân run rẩy lùi hẳn lại sau. Rồi bất thần ngã lăn ra đất.

Miêu Thiên Tường mừng rỡ thấy độc xà đã phát huy tác dụng, liền nhanh chóng xông tới, kiếm thế đâm ra, nhằm thân người Hàn Thiên Ma Nữ mà đâm.

Gã Mâu Sỹ Đạt cũng kêu lên một tiếng lớn. Nhất thời cầm song hoàn quét tới hạ thân nữ nhân. Muốn một thế có thể tiện ngang đôi chân nàng.

Vân Linh đứng ngoài, mắt thấy thế nguy cơ của Hàn Thiên Ma Nữ thì vội cướp lấy Thiết tiên trên tay La Phôi ném mạnh trở ra.

Thanh Thiết tiên được Vân Linh phổ công lực vào, lập tức va chạm liền liền với hai thứ vũ khí của Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt làm cho hai người bọn họ phải kinh hoảng nhảy lùi lại.

La Phôi đứng bên cạnh chỉ thấy tay cầm Thiết Tiên của mình rung động một cái, rồi thì trên tay nhẹ bỗng. Y còn đang kinh ngạc thì lại nghe bên kia có tiếng ối chà của 2 nhân vật. Rồi thì kinh ngạc há mồm, khi nhận ra 2 người kia vừa bị Thiết tiên của mình đánh lui.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đứng ở phía xa, do bị đám người đang quây đánh Thông Thiên Ma ngăn cản, nên không thể tới cứu kịp.

Lúc này nàng đã lách người thoát khỏi đám đông, tiến lại trước mặt Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt bảo vệ cho tam tỷ.

Vừa hay sau đó, nàng lại thấy Lạc Thiên cùng một gã cao gầy bước lại chỗ mình, liền mừng rỡ nói lớn:

– Lục ca !

Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt thấy một lúc xuất hiện thêm 3 cao thủ ở bên phía địch.

Hơn nữa vừa rồi lại bị cao nhân ẩn mặt phóng một ngọn Thiết Tiên làm cho cánh tay ê nhức, liền không dám tự tiện vọng động.

La Phôi đi theo Vân Linh. Ngay khi đến nơi liền cúi xuống nhặt lấy Thiết Tiên cầm tay. Trong lòng gã không khỏi kinh hãi vì năng lực kỳ dị vừa rồi của vị đại ca bí ẩn này.

Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt nhìn thấy La Phôi cầm Thiết tiên lên thì càng kinh hãi. Cả hai lại tưởng La Phôi chính là cao nhân ẩn mặt phóng Thiết tiên, nên càng nhìn gã lăm lăm.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng quan tâm đến tình trạng của tam tỷ Lạc Hoàn, liền cúi xuống đỡ Hàn Thiên Ma Nữ dậy.

Hàn Thiên Ma Nữ khuôn mặt nhăn nhó vì đau. Miệng âm thầm nói:

– Tỷ bị rắn cắn. Độc chất đã đi vào thân rồi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghe vậy thì chấn động tâm thần, vội vàng gọi Vân Linh lại để xem xét. Anh chàng kia đúng là y sư có khác, liền vội vàng thăm mạch, bốc thuốc, lấy ra một viên dược hoàn cho bệnh nhân uống liền.

Độc chất của con quái xà do Miêu Thiên Tường nuôi bằng tinh huyết của mình thuộc vào loại rắn rất độc địa. Phi không dùng thuốc đặc trị lợi hại thì không cách nào có thể kìm chế được nó.

Nhưng lần trước, sau khi chàng cứu chữa cho Lạc Băng Băng, rồi kế đến gặp được Tiêu hồn ma nữ, chàng đã cho người vợ yêu cả lọ linh đơn trị độc xà rồi.

Bây giờ chàng gặp phải tình huống nguy hiểm, đành phải dùng tạm dược liệu khác giúp đỡ cho Hàn Thiên Ma Nữ chống lại độc vật lợi hại.

Hàn Thiên Ma Nữ trúng độc. Sau khi uống thuốc thì ngã ra mê man. Hiện thời tình thế rất nguy kịch.

Hai người Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt vì hiểu lầm La Phôi là cao nhân ẩn thân phóng Thiết tiên kia, nên không dám tấn công.

Hai người do đó, mới có điều kiện xem xét toàn cảnh. Lúc này cả hai đều hoảng kinh, khi nhìn thấy thủ lĩnh đại nhân Thông Thiên Ma đang bị một nhóm cao thủ vây công đặc kín.

Mâu Sỹ Đạt còn định đánh tiếp. Nhưng Miêu Thiên Tường nói nhỏ:

– Con tiểu nữ kia đã trúng phải độc xà của ai gia. Chắc chắn không qua khỏi. Chúng ta không cần phải truy sát ả nữa mà quay ra cứu lấy Tam môn chủ còn hơn.

Mâu Sỹ Đạt cũng chịu là chủ nhân nói đúng. Hai người liền quay sang ứng cứu Thông Thiên Ma đối phó quần hùng.

Vân Linh thấy Hàn Thiên Ma Nữ bệnh tình nguy kịch, liền bàn với Lạc Băng Băng.

Hai người nhất trí, tạm thời lui khỏi kỳ trận, đợi tam tỷ khỏe lại, rồi sẽ tính chuyện kế tiếp.

Lạc Băng Băng đỡ lấy Hàn Thiên Ma Nữ lên vai, rồi cùng với Vân Linh kêu réo phe mình rút lui.

Mấy kẻ trong trận vì chiến cuộc loạn động giữa đám quần hùng với Thông Thiên Ma và gặp phải đối thủ ngang sức ngang tài, nên cũng không ham đánh, liền đồng loạt đình thủ.

Bên phe Hắc Thanh Phái vì thấy thủ lĩnh bị vây khốn, nên mới nhượng bộ để mấy người bên phe Hồng Ma Viện rút lui. Còn đám người Hồng Ma Viện như Nhạn Nhạn, Thanh Thành tứ tú, Lạc Kinh Hùng đều vì thương thế của Hàn Thiên Ma Nữ nên cũng không muốn tiếp tục đấu chiến.

Hai đằng tách nhau ra. Rồi mấy người bên phe Hồng Ma Viện, liền theo chân Vân Linh mà ra khỏi trận.

Mấy người vừa đi thì lại thấy đám người Hoàng Thiên giáo tiến vào. Đám người này nghe nói Thông Thiên Ma đã cướp được báu vật của Thạch Thạch lão nhân, liền bỏ cả việc kèm giữ Gia cát nữ Tiêu Ngọc Lệ mà xông vào quần công lão ma kia.

Tiêu Ngọc Lệ được giải thoát, liền vội vàng bước chân ra khỏi trận, đi theo sau bọn người Vân Linh.

Thạch Tiểu Tam và La Phôi nhìn thấy Gia cát nữ Tiêu Ngọc Lệ lại nhớ đến chuyện lần trước chính vì nàng ta xúi bẩy mà hai người lọt vào trong trận rồi bị giam hãm tưởng mất mạng. Hai gã đều tức tối liền quay lại tóm lấy Tiêu Ngọc Lệ mà chất vấn.

Gia cát nữ Tiêu Lệ Ngọc vừa thoát khỏi đám người Hoàng Thiên Giáo xong thì lại rơi vào tay 2 gã hán nhân này thì chỉ còn nước kêu khổ trong lòng. Nàng nhìn hai gã rồi rơm rớm nước mắt nói:

– Tiểu nữ lần trước chỉ vì kiến thức yếu kém nên đã khiến hai vị chịu khổ. Hiện giờ tiểu nữ cũng giống như hai vị. Đều bị giam vào trong trận chứ có khác gì nhau đâu. Xin hãy tha cho tiểu nữ một phen.

Thạch Tiểu Tam tức giận nói:

– Lần trước cô nương chỉ cho tại hạ cách phá trận. Rốt cuộc khiến tại hạ bị giam trong trận suýt chết. Bây giờ cô lại nói xin tha là tha thế nào ?

Gia cát nữ nói:

– Lần trước công tử vào trận là do công tử muốn được Cô Thái Linh tỷ về làm vợ. Còn về tiểu nữ cũng chỉ tùy tiện giúp thôi. Bây giờ công tử lại trách tiểu nữ như vậy là sao ?

Thạch Tiểu Tam nghe Gia cát nữ nói thế thì ngượng ngùng đỏ mặt không biết hồi đáp thế nào.

Mấy người đi cùng nghe thấy câu chuyện kỳ cục cũng không khỏi chú ý lắng tai nghe. Việc đó lại càng khiến cho Thạch Tiểu Tam xấu hỗ thêm.

Nhạn Nhạn vốn ưa thích nhiệt náo. Nàng nghe câu chuyện thú vị như thế thì không khỏi quay sang nói:

– Hai người thật là. Ai lại hai kẻ hán nhân lại đi bức hiếp một vị cô nương. Chuyện gì thì chắc cũng là lỗi của hai người. Sao lại cứ nhằm vào cô ấy mà hầm hè chứ.

Nàng nói xong liền bước đến kéo tay Gia Cát nữ đi cùng với mình. Hẳn nhiên đã giúp thiếu nữ nọ thoát khỏi vòng cương tỏa của hai gã Thạch Tiểu Tam và La Phôi.

Thạch Tiểu Tam và La Phôi vẫn còn hận Tiêu Ngọc Lệ lắm. Bọn họ vì chuyện lừa bịp này mà đã bị giam trong trận suốt mấy ngày trời. Vừa đói, vừa khát. Nếu không có Vân Linh đến cứu thì chắc là chết hẳn trong trận chứ chẳng chơi. Đâu phải chỉ vài lời nói phân bua của Gia cát nữ vừa rồi mà có thể cho qua.

Thế nhưng hiện tại Nhạn Nhạn đã ra tay giải cứu Gia cát nữ. Mà mối quan hệ của Nhạn Nhạn với Vân Linh lại không biết thế nào. Hai người vì nể Vân Linh nên không dám tự tiện gây sự cùng nàng.

Mấy người kéo nhau ra ngoài trận. Trên đường đi lại cứu thêm được mấy người nữa.

Trong số này có cả Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao.

Vân Linh gặp lại Tiêu Dao Dao thì xiết bao cảm xúc. Chàng nhìn nàng nọ hiện thời thân thể yếu nhược thì không khỏi cảm khái. Nhưng Vân Linh cũng biết địa vị của chàng bây giờ đã khác, không thể tùy tiện thổ lộ hay tỏ thái độ quá thân mật với nàng nọ được.

Vậy là, người gần gũi nhất với Tiêu Dao Dao lúc này lại chính là Gia cát nữ Tiêu Ngọc Lệ.

Gia cát nữ Tiêu Ngọc Lệ biết Tiêu Dao Dao tề danh rất lớn trong võ lâm. Nàng lại là một trong tứ đại mỹ nhân xinh đẹp nhất trong giang hồ. Điều này khiến cho Tiêu Ngọc Lệ không khỏi hâm mộ và ghen ghét.

Hơn nữa con người Tiêu Dao Dao vốn thuộc võ lâm bạch đạo, nên được yêu mến rất nhiều. Còn như Gia cát nữ tuy là nhan sắc không kém, nhưng do nàng ở trong Đào Hoa Cung, nên tiếng xấu đồn xa, chỉ có Tiêu Thanh Thanh cung chủ mới được giang hồ biết đến vì sắc đẹp và sự yêu mỵ và cũng được xếp trong tứ đại mỹ nhân trên giang hồ thôi.

Tiêu Ngọc Lệ thấy Vân Linh biết về kỳ trận, nên muốn sán lại làm quen. Nhưng ở bên cạnh chàng luôn có hai gã La Phôi và Thạch Tiểu Tam. Bọn người đó thì Tiêu Ngọc Lệ sợ nhất. Do đó nàng muốn mà không dám lại gần chàng thanh niên xấu xí và kỳ bí kia.

Mấy người đi một lúc thì đã thoát khỏi trận đồ. Vân Linh dù rằng rất muốn gần gũi Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao nhưng không kiếm được cớ gì thích hợp. Bởi vậy chàng đành bước theo Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng và mọi người trở về khách điếm.

Còn Tiêu Dao Dao thì vì còn yếu, nên được Gia cát nữ Tiêu Ngọc Lệ đưa đi. Vân Linh cũng chỉ biết như vậy dù trong tâm chàng rất lo âu cho sức khỏe và sự an toàn của nàng nọ, vì rằng hiện giờ nàng đi với một kẻ lắm mưu, nhiều kế và ở phe hắc đạo như Tiêu Ngọc Lệ thì sẽ rất dễ nguy hiểm.

    Open

    Close