Thành Viên

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 2

Sự trớ trêu của số phận

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 2
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Đượt đó lớp tôi có 2 người chuyển vào đều là con gái,đứa kia về sau trở thành một trong những người bạn thân nhất của tôi,tên là Yến. Tuy nhiên câu chuyện của tôi với Hằng buổi đầu tiên cũng chỉ có vậy,vì hôm đó là buổi khai xuân nên hết tiết đó bọn tôi nghỉ luôn.
Phi ngay xuống nhà thằng cứt kia thì bà già nó bảo là nó hôm nay về quê,mai mới lên. Mình dặn bà già nó bảo bao h nó về cô bảo nó sang nhà cháu nhé.
Sáng hôm sau đi học them hóa,môn mình ghét nhất trong 3 cái môn thi đại học. Cơ bản môn này học ở nhà bà bác họ mình nên ko nghỉ được. Đang chán nản lê bước vào chỗ thì bất chợt thấy Hằng với Yến đang ngồi bàn cuối lớp học thêm . Tim lại đập rộn rang,hóa ra em chuyển lên đây học lên đi học thêm trên này luôn,cuộc đời tươi rồi. Vào lớp,bà bác làm quen 2 hoc sinh mới,chưa bao h mình thấy quý bác mình thế,vì trong tiết mục làm quen có cả việc ghi số điên thoại gia đình để tiện lien lạc với phụ huynh. Lúc đó điện thoại di động là thứ cực kì xa xỉ,số di dộng hồi đó mới chỉ có 9 số chứ không phải lên đên 11 số như bây giờ. Lúc đó máy bàn vẫn nhiều nhà còn chưa có. Nhưng may cho tôi là nhà em có luôn. He,chép ngay vào cuồi quyển sổ học thêm.
Hôm sau đến lớp thì thấy thằng cứt kia đi học rồi,chém gió tình hình với nó xong,cả 2 thằng đi đến quyết định là mình sẽ tán em.
Vừa lúc đó thì bà giáo chủ nhiệm vào lớp, bà giáo yêu cầu sắp xếp lại sơ đồ lớp,đm,đen rồi. Sau một hồi cả lũ cầm cặp chạy qua chạy lại thì em ngồi bàn 2 tổ 1 còn tôi bàn 3 tổ 2. Nghe thì chẳng lien quan nhưng may cho tôi là em và tôi ngồi ở 2 phía đầu bàn sát nhau,vì thế nên tuy khác tổ nhưng khoảng cách giữa em và tôi rất gần. Sắp chỗ xong em quay xung quanh,nhìn thấy tôi em khẽ cười :
– hôm nay đi học đúng giờ ghê !
Tôi gần như ngậm tăm,chẳng biết nói gì,chỉ biết cười ngượng và gãi đầu. Ra chơi tôi cũng gọi em nói 1-2 câu chuyện,mất một lúc em mới nhớ ra tôi. Cũng đúng vì cũng đã gần 1 năm từ ngày em với tôi gặp nhau,hơn nữa so với hồi dó tôi khác nhiều. Trước tôi béo và để tóc ngôi giữa,nây giờ tôi gầy hơn nhiều,đã cạo trọc nhuộm hạt dẻ,hơn nữa lại đeo thêm quả đít chai nữa. EM khong nhận ra cũng phải. Kể từ lúc đó câu chuyện giữa tôi và em than mật hơn rất nhiều . Em có một nụ cười duyên chết người luôn. Một kiểu nói chuyện duyên dáng ,vui vẻ. Bố mẹ em đều là giáo viên,nhà em có một chị gái cũng đang học sư phạm,có thể nói nhà em là gia đình rất gia giáo,lại sinh ra ở một khu vực thuần nông nên trông em rất giản dị,mộc mạc.Sự giản dị của em đã cuốn hút tôi rất nhiều.Những ngày tiếp theo tôi liên tục tấn công em bằng những cuộc điện thoại,bằng những cử chỉ quan tâm ở lớp,bằng những lần đi song song để đua em về nhà. Thỉnh thoảng tôi cùng em ra chợ mua sách,đi ăn bánh khoai.Hồi đó tán gái gần như xũng chỉ có vậy.
Gần như ngày nào tôi cũng gọi cho em,những cuộc điện thoại không đầu không cuối,câu chuyện giữa chúng tôi thường xuyên bắt đầu bằng câu “a lô ạ” của em,rồi tôi lại bảo “ ngoan thế”.Có lần 2 đứa nói chuyện từ lúc mẹ tôi đi làm từ lúc 13h20 đến lúc mje tôi đi làm về là 17h20. Nhiều lúc em thấy tôi im lặng,em bảo :
– Đâu rôi?còn đấy không?
– Còn đây.
– Sao ko nói gì thế?hết chuyện à?cúp máy nhe?
– Ơ từ từ đã.
– Thế sao?không có gì nói thì cúp máy chứ còn gì??
– Từ từ đã,hay là bạn hát cho tớ nghe đi
– Tớ ko biết hát. Thôi cúp máy đây
– Ơ từ từ,thế hay tìm tờ báo nào đọc cho tớ nghe cũng được
– Để làm gì???
– Chẳng làm gì cả,tớ vừa được nghe giọng của bạn,lại vừa biết thêm tin tức,tốt thế con gì
Em bật cười,rồi cũng lấy chồng báo ra,đố tôi hết câu này đên câu khác. Em hay khen tôi thong minh,dí dỏm,những lời khen của em có thể làm tôi vui cả một buổi chiều,hay thỉnh thoảng lại tủm tỉm một mình.Cuối cuộc nói chuyên,tôi thường bảo em cúp máy trước,em hỏi vì sao,toi bảo vì tớ không muốn bạn phải nghe tiếng cúp máy,hãy để việc làm buồn chán đó cho tớ ( cái này tôi học ở một câu chuyện ở trong một tờ báo cũ). Thỉnh thoảng tôi cũng xuống nhà em chơi,thường là vào những hôm mà cả 2 không phải đi học thêm còn mẹ em có tiết phải di dạy ( bố em là hiệu trưởng nên ngày nào cũng phải đi ).Hồi đó mặc dù hoàn cảnh rất thuận lợi khi thường xuyên chỉ có tôi với em ở nhà,nhưng chưa một giây nào tôi có ý nghĩ đen tối với em. Tôi yêu em bằng một thứ tình cảm trong sáng của phần lớn những mối tình cấp 3 thời đó ( chứ không như bây h ,mấy em lớp 8 đã như gà rôi ). Dần dần tôi nhận thấy là xung quanh em xuất hiện khá nhiều đuôi,phần lớn là ở cái lớp chọn của khôi 11. Ví dụ mấy cái đuôi đó là bọn nghịch ngợm trong trường thì có lẽ tôi lại thấy dễ giải quyết hơn vì bọn đó yêu đương gì,thấy em nào xinh xinht hì đong đưa vậy,hơn nữa bọn đấy gần như tôi quen hết,tôi bảo một câu là được luôn. Đằng này mấy ông mọt sách khóa trên,suốt ngày cắm mặt học,đâu biết cái thằng tôi có mấy ông cậu chỉ cần thằng cháu ới một câu là cho đàn em đên xử luôn. Tôi thì ngại giải quyết theo kiểu đó,vì sợ mang tiếng tán gái bằng vũ lực,hơn nữa chẳng may đến tai bà già thì hỏng bét ( mẹ tôi cực phản đối chuyện yêu nhau khi còn học cấp 3).Mãi tôi cũng chẳng biết giải quyết thế nào,cho đến một hôm tôi lên lớp thì thấy Hằng đang đứng ở hành lang gần cửa lớp tôi noi chuyện với một thằng nào đấy tóc vàng chóe,tôi thấy em cười noi với thằng đó rất vui vẻ. Hằm hằm đi vào lớp,thằng cứt vứt cho tôi điếu thuốc lá,vừa noi :
– Ghen hả ??
– Thằng đó là thằng nào đấy???
Tôi hỏi với trang thái hằn học thấy rõ,vì từ xưa đến giờ mấy cái đuôi kia chi le ve lúc đi học về,hay viết thư nhờ đứa bạn nào đó lớp tôi đưa hộ,chứ chưa thằng nào dám lên tận lớp nói chuyện thế này ,đã thế trông thằng này lại còn như cái thằng đú,ví dụ ở đó là một thằng mọt sách có lẽ tôi đã ko ức chế thế này.
Thằng cứt bật cười,vừa nhôm nhoàm gói xôi vừa bảo:
– Thằng anh họ cái Hằng,mới chuyển vào lớp 11B,hôm qua đi học về cùng nó đấy,mày không để ý à ???
– Hôm qua nhà tao có đám giỗ,học xong tao chạy về nhà luôn chứ có kịp nhìn ngó gì đâu. Thằng này trông cũng hổ báo gớm nhỉ???
– Thấy bảo ở dưới kia cũng máu phết,lên đây chẳng biets thế nào?vào cái lớp B đấy cũng loắng ngoắng thằng Long Vân nó lại chả cho ra bã ( thời đó bọn tôi hay gọi tên kèm theo tên bố mẹ,cho dễ phân biệt,đây là thằng Long có mẹ tên Vân)
– 11b là lớp Long Vân à ?mày đi với tao một tý đi??
Vừa nói tôi vừa kéo ghế đi ra,thằng cứt cũng nhanh nhau vọt theo:”đi đâu đấy?”
– Xuống 11B
Ra đến cửa thì gặp Hằng đang đi vào , em khẽ cười :
– 2 cái người này lại trốn học à ?
Tôi chưa kịp thanh minh thì thằng cứt đã nhanh mồm :
– Tớ có muốn đâu,tại béo nó cứ rủ mãi
Em quay sang nhìn tôi,nói với vẻ bực tức :
– sao có mỗi cái việc đi học mà suốt ngày trốn vậy???
– Đâu,chạy xuống canteen mua ô mai ấy mà,thằng Tùng nó trêu đấy .
Thằng cứt nó phá lên cười ,em ngượng nghịu chạy ra chỗ mấy đứa con gái,tôi với Tùng xuống thì thấy Huy Vân đang xóc đĩa trong lớp.( hồi đó xóc đĩa trong lớp hay dùng bát là nắp chuông xe đạp,đĩa là cái nắp máy tính,còn vị là vỏ hạt dưa hay miếng tròn cắt từ vỏ bao vina,dùng mấy thứ đó nếu bảo vệ lên quơ tay cái là hết bằng chứng) . Nói thêm về Huy Vân,thằng này hơn bọn tôi 2 tuổi nhưng đúp 1 năm nên bây h chỉ hơn bọn tôi một lớp,nó gần như là thằng cầm đầu khối 11 và là đệ của ông cậu út nhà tôi. Thỉnh thoảng nhà tôi có việc nó cũng hay le ve nên cũng chẳng lạ gì tôi.
Tôi vào gọi Huy Vân ra ,lúc vào cũng thấy thằng tóc vàng cũng đang đặt cửa. Thấy bọn tôi gọi hắn chạy ngay ra ngoài niềm nở :
– có việc gì thế hai chú ? co vào làm tý không???
– Thôi , em không chơi đâu. Em có viêc muốn nhờ anh thôi,thawg tóc vàng kia mới vòa lớp anh à ???
– Uh,nó ở dưới kia mới chuyển lên ? sao? Nó làm gì mày à?
– À ko,thực ra thì nó có con em họ học lớp em,con bé đó hay bị mấy thằng lớp 11 A (lớp chọn) tán,anh bảo nó giả vờ là tán con em nó,rồi dằn mặt mấy thằng lớp A được không??
– Được thì được thôi,thằng này mới lên,cũng muốn lấy số,anh bảo nó thì nó ok nga thôi,nhưng sao mày lại nhờ anh việc này?? Mày đang tán con em nó à???
– Vâng,chỗ anh em em nói thật,anh bảo nó hộ em với.
– Thế sao mày ko tự giải quyết,mà phải nhờ thằng này làm gì?
– Thôi em ngại lắm,nhỡ đến tai bà già em thì nhức đầu lắm.Anh hộ em nhé.
– Uh,yên tâm về đi. Để anh bảo nó cho
Nhờ cái sự việc bất ngờ đó tôi đã dọn sạch mấy cái đuôi mà không phải ra mặt tý nào

    Open

    Close