Thành Viên

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 24

Sự trớ trêu của số phận

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 24
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Sau buổi tối hôm đó, tôi thường xuyên đăng nhập vào cái nick yahoo cũ để chat với em, gần như tối nào chúng tôi cũng chat với nhau, những câu chuyện không đầu không cuối về đủ thứ chuyện trên đời đôi khi làm tôi cười một mình, rồi cố thu xếp công việc để dù bận đến mấy, tối vẫn ngồi chat với em một lúc.
Khoảng 2 tuần sau, gần 7h tối tôi nhận được điện thoại của em :
– Em à.
– Vâng, anh đang làm gì thế ?
– Anh đang ngồi chơi thôi, có chuyện gì thế em ?
– Anh ăn cơm chưa ? Anh qua đi ăn với em được không ?
– Uh, anh cũng chưa ăn, chờ anh một lúc.
Tôi thay quần áo rồi đi đến chỗ em. Đến thì đã thấy em chờ ở cửa, em lên xe, khẽ bám vào thắt lưng tôi, em lại nói như ngày xưa :
– Được rồi ạ, đi đi anh !
Chỉ những câu nói đơn giản, những động chạm nhẹ nhàng, nhưng tôi thấy xao xuyến lạ lùng. Tôi ước rằng chúng tôi vẫn đang yêu nhau, như ngày xưa, dể em có thể ôm lấy tôi, gục đầu vào vai tôi một cách thật thoải mái.
– Em thích ăn gì ?
– Tùy anh thôi, em ăn gì cũng được.
– Thế đến quán cơm rang hôm nọ anh mua nhé, để em cám ơn chủ quán luôn.
– Vâng thế cũng được – em khẽ cười với câu trêu đùa của tôi.
Đến quán cơm, tôi gọi 2 suất cơm rang. Đang ăn, tôi bảo em :
– Ngon không em ?
– Cũng ngon,nhưng không ngon bằng hôm nọ anh mang đến cho em.
Tôi nhìn em, em cúi xuống ăn một cách ngượng ngùng. Tôi thay đổi đề tài, hỏi em về cuộc sống của em, để xóa tan sự ngượng ngùng của 2 đứa.
Ăn xong, chúng tôi đi café, hỏi han tình hình của nhau trong suốt mấy năm không gặp, mặc dù vậy, chuyện tình yêu cả 2 đứa đêu tránh không nói đến.
Qua đó tôi biết em đã tốt nghiệp hơn một năm, nhưng vì nhiều lí do mà công việc vẫn đang lận đận. Thời gian này em đang làm cho một công ty tư nhân trong lúc tìm một công việc tốt hơn.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, thời gian này ở quán tôi nhờ lão Phương sang trông giúp ,để tôi có thời gian làm đồ án tốt nghiệp. Tôi và em gặp nhau thường xuyên hơn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức là đi ăn tối và uống café với nhau.

Một thời gian sau, tôi nhận thấy là tôi vãn còn yêu em, trước đây tôi cứ nghĩ rằng tôi đã hết yêu em, đã quên được mối tình đầu của mình. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng, tôi chỉ chôn chặt tình cảm với em vào một góc sâu nào đó trong tâm hồn mình, rồi tình yêu với Ly đã phủ lên góc khuất đó, để bây giờ khi gặp lại em, tình cảm đó lại bùng cháy lên, dữ dội và mãnh liệt hơn xưa.
Một buổi tối ngồi chat với em, tôi hỏi :
– Chuyện tình cảm của em với anh kia vẫn tốt chứ ?
Mất khoảng 2 phút tôi mới nhận được những dòng type của em :
– Bọn em chia tay được khoảng 1 năm rưỡi rồi.
– Vậy à ? Anh xin lỗi.
– Không sao anh à, chuyện cũng qua lâu rồi mà. Thế chuyện của anh với bạn gái ở Sài Gòn thế nào rồi ?
Vậy là em cũng có biết thông tin về tôi, tôi kể hết, chỉ trừ có lí do chia tay thì tôi nói cái lí do muôn thuở : “ không hợp “.
Sau buổi tối hôm đó, cái rào cản vô hình làm chúng tôi ngại ngùng suốt những ngày qua đã bị phá bỏ. Chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, những câu chuyện cũng cởi mở hơn, nhiều tiếng cười hơn. Tôi nhận ra rằng em vẫn còn yêu tôi, và có lẽ rằng, em cũng nhận ra điều đó ở trong ánh mắt tôi. Nhưng chính khi đó, tôi lại thấy thật khó xử, liệu tôi có lên nối lại sợi chỉ dang dở ngày xưa, liệu rằng mọi chuyện có êm đẹp, hay nó sẽ lại đứt một lần nữa ???
Một buổi chiều em điện cho tôi :
– Anh nghe đây.
– Tối anh có bận gì không ?
– Anh có, tối anh phải đến nhà thầy hướng dẫn đồ án, có chuyện gì không em ?
– Dạ không ạ, chỉ là em tưởng anh rỗi thì đi uống nước thôi.
– Hay để mai được không em ?
– Vâng thế hay là trưa mai anh nhé.
– Trưa à,sao không để đến tối đi cho thoải mái.
– Vâng cũng được, trưa anh bận à ?
– Không anh có bận gì đâu.
– Vậy trưa mai anh đến cơ quan em nhé, ngay cạnh có quán cơm văn phòng, mình ăn ở đó luôn nhé.
– Uh thế cũng được, mà có chuyện gì mà gấp vậy ?
– Thôi mai gặp anh nhé, giờ em phải đi có tý việc
– Ok em, mai gặp.
Cúp điện thoại xuống tôi thấy thật lạ lùng, có việc gì mà gấp vậy. Buổi sáng hôm sau tôi ngong ngóng đến giờ nghỉ trưa để đến chỗ em.
Đến cơ quan em thì đã thấy em đang đứng trước cửa công ty. Em hỏi tôi :
– Anh ăn chưa ?
– Anh chưa,em bảo là đến đây ăn mà.
– Bây giờ em không muốn ăn, đi uống café luôn được không anh ?
– Uh cũng được.
Em chỉ tôi đưa em đến một quán café trong một ngõ rất sâu ở đường Cầu Giấy. Buổi trưa, quán lại trong ngõ nên chỉ lèo tèo 1-2 khách, em chọn một bàn ở góc quán ngồi xuống. Tôi cũng ngồi xuống cạnh em, gọi cốc café rồi châm điếu thuốc hút, tôi đợi em mở lời trước.
– Anh này.
– Anh nghe đây.
– Anh Khoa đang tán lại em.
– …..
– Anh ấy bảo quãng thời gian qua anh ấy hiểu rằng anh ấy quá yêu em, anh ấy không thể sống thiếu em được, anh ấy muốn bọn em quay lại với nhau.
– …. Thế ý em như thế nào ? – tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhất, thời gian làm ăn đã giúp tôi luôn giữ được vẻ mặt đó dù nghe chuyện gì chăng nữa.
Em ngẩng lên nhin tôi :
– Chẳng lẽ anh không hiểu rằng em vẫn còn yêu anh. Thời gian trước đây khi em và Khoa yêu nhau một thời gian, em nhận ra rằng em không hề yêu Khoa, em nhận lời yêu anh ấy chỉ để lấp đi sự trống trải quá lớn khi em và anh chia tay. Sau này em cũng đã nói với anh ấy điều đó. Và em biết, anh vẫn còn yêu em mà, đúng không ?
– Em nghe này, dù chưa gặp Khoa, nhưng anh nghĩ anh ấy là một người tốt, anh ấy không đáng bị đối xử như thế. Hơn nữa, có lẽ anh ấy hợp với em hơn anh. 2 lần thất bại trong chuyện tình cảm làm anh không còn tin tưởng nữa Hằng ạ, liệu rằng nếu lại một lần nữa bị mẹ phản đối, em có dãm cãi mẹ để yêu anh ? Thật sự, nếu có thể, em và Khoa hãy cho nhau một cơ hội nữa.
Em nhìn tôi một cách trân trối, dường như em không tin tôi lại nói ra những lời như thế :
– Đó thật sự là suy nghĩ của anh à ?
– Uh, đó là những lời từ tận đáy lòng anh.
Hai giọt nước lăn dài trên khuôn mặt em, đôi mắt long lanh của em nhìn tôi, còn tôi thì lại chỉ ngồi đó, nhả từng làn khói trằng vào khoảng không trước mặt.
Tôi đưa em về công ty, quãng đường dường như dài hàng trăm cây số vì không khí căng thẳng giữa chúng tôi. Em bước xuống xe, tôi bỗng gọi em :
– Hằng
– Gì anh ? – em quay lại, nhìn tôi bằng đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
– Hạnh phúc em nhé.
Dứt lời tôi vít ga phóng vọt đi, để em không nhìn thấy đôi mắt tôi đang nhòe đi vì nước.

Lúc đó cũng là giáp tết âm lịch, tôi lo bảo vệ đồ án tốt nghiệp nên cũng không có thời gian để su nghĩ quá nhiều về em. Ngày bảo vệ đồ án rồi cũng đến, tôi vượt qua cái đồ án cuối cùng của đời sinh viên một cách khá tốt. Bảo vệ xong, nhìn các đôi chụp ảnh với nhau, nghĩ đến em tôi lại chợt thấy chạnh lòng, nhưng rồi cảm giác đó cũng nhanh chóng qua đi với tiếng gọi í ới của mấy thằng gọi đi uống rượu.
Bảo vệ xong cũng là tết âm lịch, sáng hôm sau tôi bắt xe về nhà ngay để ăn cúng ông công ông táo. Tôi về, mẹ vui lắm, cười nói suốt. Tối đó mẹ làm cơm mời mấy ông cậu tôi xuống uống rượu. Mọi người cũng hỏi dự định của tôi sắp tới, tôi nói muốn tiếp tục kinh doanh karaoke, mẹ có vẻ không bằng lòng nhưng các cậu tôi gạt đi, bảo là không quan trọng gì, cứ cái gì ra tiền thì làm, tôi cũng bảo mẹ cho tôi làm thêm 1-2 năm nửa rồi tính tiếp. Mọi chuyện cũng có vẻ êm xuôi.
Những tết năm trước tôi ít về nhà, vì công việc ở quán khá bận, gần như mấy năm tôi chỉ ở nhà mùng 1 với mùng 2, có năm còn ở mỗi một ngày. Năm nay tôi định ở nhà đến qua rằm mới đi, công việc thì đã nhờ lão Phương trông hộ, học thì cũng đã xong. Tôi tranh thủ tết năm đó đi chào hỏi hết thảy họ hàng, rồi về quê 2 bên nội ngoại thăm ông bà. Tết năm đó là một trong những cái Tết vui vẻ yên lành nhất của tôi.
Mùng 3 tết, lũ bạn bè cáp 3 gọi tôi đi họp lớp. Kể từ ngày tốt nghiệp thì buổi họp lớp đó là đông đủ nhất,có những đứa bạn mà lâu lắm rồi tôi mới lại dược gặp. Mỗi đứa một dáng vẻ, một hoàn cảnh, nhưng vẫn cười nói trêu đùa với nhau như ngày xưa. Buổi họp lớp hôm đó không có mặt em, không biết vì em bận hay em muốn tránh mặt tôi.
Ăn uống xong xuôi, phần lớn cả lớp ra về, còn lại mấy đứa pha ấm chè, bọn con trai hút thuốc còn lũ con gái ăn kẹo lạc. Bất chợt một thằng bạn tôi bảo :
– Vừa nãy điện cái Hằng nó bảo nhà nó hóa vàng không đi được, có tăng 2 thì gọi nó đấy.
Cả lũ quay sang nhìn tôi, tôi bảo :
– Thôi gọi làm gì.
Lại một thằng bạn nói :
– À, thấy mẹ tao bảo là nhà ông kia chính thức sang nhà cái Hằng đặt vấn đề đi lại đấy, chắc là sắp cưới rồi.
Thằng này mẹ nó dạy cùng trường với mẹ em nên thông tin của nó chắc chắn là chuẩn, cả lũ lại quay sang nhìn tôi, tôi bật cười :
– Tao không biết, nó cưới chứ tao cưới đâu mà chúng mày nhìn tao ghê thế.
Hết ấm chè, chúng tôi kéo nhau đi hò hát. Hôm đó bọn chúng tôi đi chơi đến thật khuya mới về.
Tôi ở nhà định qua rằm mới đi, nhưng ra Tết là Valentine luôn nên một hôm, lão Phương gọi diện bảo tôi thu xếp lên sớm

Open

Close