Thành Viên

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 27 (Hết)

Sự trớ trêu của số phận

Sự trớ trêu của số phận !!! – Chương 27 (Hết)
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Một tuần đó là một trong những tuần dài nhất trong cuộc đời tôi, cũng là một tuần làm thay đổi suy nghĩ của tôi rất nhiều, có thể coi tuần lễ đó là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của tôi.
Lên HN, cả ngày hôm đó tôi với lão Phương mang tiền đi giam tất cả các dầu nợ. Mãi đến cuối hôm đó mới xong xuôi tất cả, lão Phương dặn dò tôi mấy việc linh tinh rồi cũng về QN luôn vì có việc dưới nhà.
Mệt mỏi, tôi về nhà, ngủ một giấc thật thoải mái, suốt cả tuần trước, tôi chẳng hôm nào ăn no ngủ yên, bây giờ mói thật sự được ngủ một cách thoải mái. Mở mắt ra cũng đã gần 10h, tôi ra ngoài ăn tạm bát phở. Vừa ngồi ăn tôi vừa rút điện thoại ra điện cho em ( từ hôm tôi về nhà lão Phương tôi đã bảo em sang nhà bạn ở tạm, em đã sang ở cùng đứa bạn thân của em ở chinh cái phòng trọ trước đây của em )
– A lô anh à.
– Uh em đang làm gì đấy ?
– Em đang làm cái báo cáo cho công ty, anh đang ở đâu đấy, moi việc thế nào rồi ?
– Mọi việc ổn rồi, mai anh qua đón em về.
– ừm, à, hay là …
– Sao em ?
– À không, thôi thé đã nhé, em phải làm nốt việc đã
– Uh, em làm rồi ngủ sớm đi. Có gì mai anh gọi.
Cúp máy, tôi thấy nàng có vẻ gì đó khác lạ, hơi lạnh nhạt. Nhưng rồi tôi cũng thôi, không để ý nữa mà về ngủ luôn.
Trưa hôm sau tôi gọi cho em thì không thấy em nghe máy, đoán em đã nghỉ trưa nên tôi cũng không gọi nữa. Cả buổi chiều ngày hôm đó, cũng không thấy em nhắn tin hay gọi điện gì cả, tôi cũng đã hơi sốt ruột, nhưng nghĩ có lẽ em bận việc không để ý điện thoại cũng nên.
6h tối, toi gọi lại cho em, vẫn là những hồi tút dài. Tôi đang định cúp máy phi đến chỗ em ở thì bất chợt đầu bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của em :
– Anh à .
– Uh, sao anh gọi suốt mà không nghe máy thế ?
– Lúc chiều em bận quá, lúc vừa nãy anh gọi thì em đang tắm.
– Uh thế đã nấu cơm chưa ?
– Em chưa
– Thế chuẩn bị anh qua đón rồi đi ăn luôn nhé.
– Vâng.
Chúng tôi đến một quán ăn quen thuộc. Gặp nhau sau một tuần đầy biến động, cứ nghĩ rằng bữa cơm đó sẽ thật thoải mái và vui vẻ, nhưng dường như có vẻ gì đó gượng gạo trong cách hành xử của em. Em tránh nhìn vào mắt tôi cũng như từ chối những hành động âu yếm quan tâm mà tôi dành cho em.
Ăn xong tôi lai em đến một quán café. Ngồi bên nhau, cả 2 chẳng ai nói câu gì, nhưng đó không phải là sự im lặng thoải mái mọi khi, mà là sự im lặng đang sợ, giống như khoảnh khắc yên bình của biển cả trước một cơn bão lớn.
Bỗng em có điện thoại, em nhấc máy chạy ra ngoài, một lúc sau em đi vào, nét mặt hiện lên vẻ băn khoăn. Tôi hỏi :
– Có việc gì thế em ?
– Anh này, mình về đi.
– Thế có qua chỗ nhà trọ lấy đồ không ?
– À không, bây giờ em phải đi cùng bạn em có việc,anh đưa em ra chỗ đầu dường rồi về trước đi. Mai có gì em gọi sau.
Tôi thực sự quá bất ngờ, nhưng cũng không muốn hỏi nhiều. Đưa em đến đầu đường, tôi bảo :
– Hay anh đứng đây với em, bạn em đến thì anh về, chứ em đứng thế này anh không yên tâm.
– Thôi anh cứ về đi, bạn em đến bây giờ ấy mà.
Em đã nói thế, tôi cũng đi về luôn. Đi được một đoạn, nghĩ không yên tâm tôi lại vòng lại, đứng bên kia đường nhìn em. Một lúc sau tôi thấy một lão đi trên con SH đến, em leo lên xe, chiếc xe phóng vút đi ngay trước mắt tôi.
Lòng đầy nghi hoặc, nhưng cũng không muốn mình trở thành một kẻ ghen tuông vô cớ, tôi phóng xe về phía nhà trọ của em. Bà bán nước chè gần chỗ nhà em thấy tôi dừng xe liền đon đả :
– Thằng béo, lâu lắm mới thấy cái mặt mày. Uống gì ?
– U cho con cốc trà đá. Dạo này con bận quá nên ít chạy qua đây. U dạo này vẫn ăn đều chứ ?
– Ăn đéo gì, chết như rạ, Mà mày đợi cái Hằng à ? Lúc chiều tối tao thấy mày đèo nó đi cơ mà.
– Dạ, Hằng nó lại đi với bạn có tý việc, con về đây đợi trước.
– Uh thế chúng mày định bao giờ cưới ?
– Dạ chắc tầm hơn tháng nữa u à.
– Uh, con bé đẹp người lại hiền lành, mày lấy được nó cũng coi như là tốt phúc.
Tôi với u già bán nước cứ ngồi chuyện phiếm linh tinh cũng đã đến gần 10 rưỡi, giờ mà nhà trọ em đóng cửa. Tôi đnag sốt ruột thì thấy có ánh đèn xe máy, chiếc SH vừa lai em đi phóng vụt qua trước mặt tôi và dừng lại ở trước cửa nhà. Em từ trên xe bước xuống, miệng nở nụ cười với lão ngồi trên xe. Tôi bỗng thấy lão kia đưa tay vuốt má em, em không hề phản đối mà còn cười thật rạng rỡ. Rồi bỗng lão kéo em về phía lão, vòng tay định ôm lấy em.
XOẢNG…, chiếc cốc từ tay tôi bay thằng về phía đó, đập vào cái xe máy vỡ tan tành. Tiếng cốc vỡ thu hút sự chú ý của cả cái ngõ nhỏ và tất nhiên, cả đôi trai gái đang định ôm nhau trước mặt tôi. Lão kia mặt ngơ ngác quay sang nhìn tôi, còn em thì đang lắp bắp :
– Anh,… anh, sao….sao…. lại…, từ từ…
Choang, chiếc cốc thứ 2 vỡ tan tành, tôi vớ ngay cái điếu cày cho một phát vào thẳng mặt lão kia, lão quay ra đất. Em chạy đến giữ tay tôi, mồm liên tục :
– Anh bình tĩnh đã, không phải như anh nghĩ đâu….
Lão kia nằm dưới đất, ngóc lên :
– Mày.. mày là thằng nào ? Thích ..thích gì ?
Tôi gầm mặt xuống, nhìn cả 2 đứa rồi rít qua kẽ răng :
– Câm ngay mồm chúng mày lại, trong khi bố mày vẫn còn giữ được bình tĩnh.
Cả 2 đứa im phắc, lúc này dân tình đã xúm đông xúm đỏ lại, toi rẽ đám đông đi ra quán nước, rút ví ra tờ 100 đưa cho u già :
– U cầm giúp con mai mua mấy cái cốc mới bán hàng.
Tôi dúi tiền vào tay u già, quay xe phóng đi trong tiếng gọi văng vẳng :
– Béo, đi đứng cẩn thận đấy, cứ bình tĩnh…
Tôi lao như điên trên đường, vừa đi mà nước mắt cứ chảy ra. Quá cay đắng.
Về nhà, tôi gọi taxi và ngay trong đêm hôm đó, về nhà lão Phương.
Gần sáng, nhìn thấy tôi xuất hiện trước cửa nhà, lão Phương gần như không tin vào mắt mình. Tôi kéo lão đi uống rượu ngay sáng hôm đó, vừa uống tôi vừa kể về tình cảnh đêm hôm trước. Lão cũng chẳng biết nói gì, chỉ lắc đầu và nhậu cùng tôi.
Tôi ở nhà lão Phương một tuần nữa, trong tuần lễ đó, tôi ngập ngụa trong cờ bạc, gái và đá. Một buổi chiều, tỉnh dậy sau cả một đêm dài, tôi nhìn thấy Long Vân. Lão Phương đã gọi Long Vân xuống, cả 2 lão nhìn tôi, lắc đầu đầy chán nản.
Hôm đó, cả 2 lão nói chuyện với tôi, khuyên tôi đủ thứ, tôi hiểu hết. Châm điếu thuốc lá, tôi bảo Long Vân :
– Đêm nay, anh ở lại đây, anh em mình chơi một đêm cuối, mai em sẽ về nhà nói chuyện với mẹ.
Hôm đó, tối chúng tôi lên bar uống rượu, đêm về làm vài khói đá trước khi gọi 3 em hàng đến vui vẻ. Cho đến bây giờ, đó là lần cuối cùng tôi đụng vào cái thứ lẩu khói “ tưởng không phê, phê không tưởng” đó.
Hôm sau, tôi cùng Long Vân về nhà nói chuyện với mẹ. Tôi bảo mẹ hủy đám cưới. Mẹ hỏi nhiều, nhưng tôi không nói, chỉ bảo là nhiều lí do, cơ bản là không hợp, trước đây vội vàng quá. Tôi cũng đặt vấn đề với mẹ là muốn đi làm xây dựng, đúng chuyên môn, về chuyện này thì mẹ tôi vui lắm.
.
.
.
.
Hơn một năm sau đó, một buổi tối đang ngồi trà đá với mấy ông bạn thì có tin nhắn đến. Mở ra xem, tôi quá bất ngờ khi đó là tin mời đám cưới của em. Tôi chợt cười đầy cay đắng, cuối cùng thì nó cũng đến.
Ngày em cưới, tôi đã đứng bần thần gần nửa tiếng đồng hồ trước cửa khách sạn nơi tổ chức rồi mới quyết định đi vào. Lúc vào thì đã tan tiệc, tôi nhìn thấy em lộng lẫy trong bộ váy cưới, đang chụp ảnh cùng mấy người bạn.
Tôi đứng tựa vào góc phòng, châm điếu thuốc hút, nhìn em thật rạng rỡ. Bất chợt, anh mắt em nhìn về phía tôi, y như cái lần tôi đi xem em thi hoa khôi. Chỉ khác là lần này, tôi không bỏ chạy, cũng như em không hề đi xuống.
Tàn điếu thuốc, tôi đi ra ngoài xuống cầu thang đi về. Vừa ngồi lên xe thì điện thoại reo, em gọi :
– A lô.
– Anh…anh đâu rồi ?
– Anh đi về rồi.
– Anh.. anh à, em, em…
– Thôi đừng nói nữa, anh hiểu. Hạnh phúc em nhé !!!
Bên kia vang lên tiếng khóc, rồi giọng em vang lên :
– Anh à, em xin lỗi, em là đứa không ra gì.
Rồi tiếng ngắt máy vang lên. Tôi bần thần, nghĩ mà cay đắng, rồi tiếng tin nhắn, lại là của em : “ Cảm ơn anh vì tất cả”.
Đó cũng là những liên lạc cuối cùng giữa tôi và em .

=====THE END=====

Bonus

Hơn một năm sau ngày cưới của em, Ly về nước. Chúng tôi đã gặp nhau, Ly thông báo là chuẩn bị cưới, chống sắp cưới của Ly là một anh chàng bằng tuổi chúng tôi, cũng là du học sinh cùng với nàng. Ly cũng đã biết chuyện mà chú Phát đã nói với tôi trước đây, nên nàng cũng không còn giận gì tôi cả. Thậm chí nàng đã bảo chia tay anh chàng kia để quay lại với tôi nhưng tôi không đồng ý vì nhiều lý do.
Sau ngày đó, tôi đã tập trung hoàn toàn vào công việc làm xây dựng. Công việc vất vả, tiền kiếm được cũng không dễ như trước nên đôi lúc chính tôi cũng thấy chán nản, nhưng rồi cũng cố gắng vượt qua được. Thỉnh thoảng chớp được mối hàng nào tôi cũng đánh một quả, nên nói chung là cũng đủ sống, không phải xin tiền bố mẹ. Hiện tại gia đình tôi đã chuyển hết lên HN, lí do chính là để em tôi có điều kiện học tập tốt hơn. Tôi hiện tại cũng đang làm chỉ huy trưởng một công trình ở Hà Nội và đang là độc thân vui tính và cũng gần như không còn liên quan gì đến những việc linh tinh nữa.
Hằng sau ngày đó thì chúng tôi không còn liên lạc mặc dù em cũng sống ở HN. Qua bạn bè tôi cũng biết em có một bé trai nay đã 2 tuổi, tuy nhiên cuộc sống của em không hạnh phúc vì thói trăng hoa của chồng em.
Ly hiện giò cũng sống ở HN, nàng cũng mới sinh một bé trai tháng 8 vừa rồi, lễ cưới của em tôi cũng đến dự và là cha đỡ đầu con trai em. Chú Phát hiện cũng đã lên HN sống cùng vợ chồng em. Tôi thỉnh thoảng vẫn qua thăm chú, nói chung tôi vẫn giữ mối quan hệ thân tình với già đinh nàng, chúng tôi sau này cũng vẫn là những người bạn tốt của nhau.
Cậu tôi hiện giờ vì nhiều lí do nên không làm than nữa mà chuyển sang đánh hàng Móng Cái. Long Vân hiện giờ vẫn là cánh tay phải của cậu tôi,hắn đã lấy con gái cậu, đẻ 2 thằng con trai sinh đôi, nên giờ theo vai vế trong nhà hắn phải gọi tôi là anh. Thằng Huy thì sau này dính phải một vụ lăng nhằng, bị kết án “ cướp có tổ chức”, cũng được một lần lên báo công an nhân dân, hiện đang bóc những tờ lịch cuối cùng tại trại giam Ba Vì.

Thân gửi toàn thể anh em, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, suốt sáu tháng qua, rất cảm ơn anh em đã ủng hộ cho béo tôi hoàn thành được tác phẩm này
Xin chân thành cảm ơn anh em. Xin chúc anh em sức khỏe và thành công.

    Open

    Close