Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 31

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 31
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

21/9.

Lại một ngày mới đến, tính ra đã hai hôm rồi kể từ khi xảy ra biến cố. Mình dậy thật sớm, trong người thấy khá mệt mỏi… cũng phải thôi, từ khi có chuyện đến giờ, mình ngủ chẳng được bao nhiêu. Thi thoảng chợp mắt được 1, 2 tiếng nhưng cũng không ngon giấc nổi, chuyện đó chẳng những ám ảnh chị, mà còn theo mình vào những giấc mơ… Một cơn ác mộng kéo dài, không biết đến khi nào mới chịu buông tha cho bọn mình..

Mình biết thằng Quang sẽ không để yên cho mình, nhất là sau những gì mình dành cho nó. Chắc chắn nó rất hận, có khi sẽ liều mạng với mình chứ chẳng chơi. Nhưng biết làm thế nào đây, đề phòng người ngay chứ kẻ gian mấy ai phòng được, nước đến đất ngăn, mình chỉ còn biết co người bảo vệ cho chị thôi!! Nó làm gì mình cũng chẳng sao, chỉ sợ đối tượng nó luôn nhắm đến là chị. Nếu điều đó xảy ra, mình nhất định liều mạng với nó.

Hôm nay lại phải nghỉ học, tình trạng chị đã khá hơn rồi, nhưng mình vẫn chưa thấy yên tâm lắm! Vài hôm mượn tập vở tụi bạn cày bù vậy, thi rớt còn có thể thi lại, còn chị đã mất rồi sẽ không bao giờ tìm lại được.. Mình không muốn phải hối hận vì một quyết định sai lầm nào nữa!!

Mẹ nấu sẵn cháo cho chị rồi. Tội mẹ, hai hôm nay cũng lo lắng kém gì mình, cứ thăm chừng chị suốt. Sáng còn dậy thật sớm nấu cháo cho chị, dặn dò mình đủ thứ rồi mới đi làm.

Múc sẵn tô cháo cá để ra bàn, mình lên phòng gọi chị dậy.

“cốc..cốc”

– Chị dậy chưa vậy?
Mình kêu khẽ.

– Rồi. Chị ra liền..

Chờ một tí thì chị đi ra. Trông chị tươi tỉnh hơn hôm qua nhiều, sắc mặt cũng đỡ nhợt nhạt hơn, chỉ có ánh mắt vẫn đượm buồn man mác. Sắc xuân rạng rỡ ngày nào giờ đã thay bằng thu tàn héo úa… Mình không đủ can đảm nhìn chị, sợ nhói lòng không chịu được..

– Đỡ sốt rồi đó. Chị xuống ăn sáng rồi uống thêm liều thuốc nữa, chắc chiều sẽ khỏe.
Mình đưa tay sờ trán chị, nói.

– Ừm, T mua đồ ăn sáng cho chị nữa hả?
Chị cười gượng gạo.

– Không. Mẹ nấu cháo cho chị đó. Ráng ăn nhen, đừng phụ lòng mẹ em!!
– Dì tốt với chị quá à..!! Chị ngại lắm..
– Ngại thì ráng mau khỏe lại đi, đừng nói suông, he he.

Mình nắm tay chị kéo xuống lầu.

– Hôm nay chị tự ăn được rồi, T khỏi đút.
Thấy mình định cầm tô cháo lên, chị vội giật lại, múc một muỗng cháo cho vào miệng.

– Ngon không?
Mình cười tủm tỉm, thấy chị trẻ con đáng yêu thật! Những hành động, cử chỉ của chị rất tự nhiên vì đó chính là con người chị, không phải chị cố tình như thế, và chính những điều này làm mình yêu chị đến phát điên lên được!!!

– Ngon lắm!! T ăn với chị nha!
Chị múc muỗng cháo đút cho mình.

Tất nhiên, với thằng ham ăn như mình làm gì có khái niệm từ chối, miệng há to ra như cái hỏa lò.:D

Chị bỗng rụt tay lại, làm mình chưng hửng.

– Quên mất, chị đang bệnh mà, T ăn chung với chị lây bệnh chết!
– Ax.. bệnh hoạn gì không biết. Bệnh chung cho vui!!

Mình nắm tay chị, kéo muỗng cháo vào miệng húp cái rột. Bùi bùi béo béo, cháo mẹ nấu ngon thật..:dreaming:

Chị cười hích hích, thế là tô cháo được phân chia rõ ràng, chị một muỗng mình một muỗng… thay phiên nhau mà chén.

Trò chuyện một lúc, mình pha trò đủ thứ khiến chị cười thật nhiều. Mình biết chị cười thế thôi, thật ra vết thương trong lòng có lẽ còn lâu lắm mới lành được, mỗi khi ngồi một mình hay có thời gian rảnh, chị lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, rồi lại khóc… Nên thời gian này mình hạn chế tối đa việc cho chị ở một mình, lúc nào chị còn thức mình đều ngồi kế bên để trò chuyện, an ủi chị..

– Mốt khỏi bệnh, chị có dự tính gì chưa?
Ngập ngừng một lúc, mình hỏi.

– Không biết nữa..
Nét cười trên mặt chị dừng lại.

– Em tính vài hôm nữa chị khỏe rồi, sẽ đưa chị về quê ở một thời gian. Chờ mọi chuyện yên ổn rồi xuống rước chị lên lại. Chị thấy được không?
– T về dưới với chị luôn hả?
– Đâu được. Em còn phải ở trên đây đi học lo tương lai tụi mình nữa chứ!

Chị im lặng không nói gì, tay cầm muỗng khuấy nhè nhẹ tô cháo.

– Chứ chị muốn sao?
Thấy chị im re, mình lại hỏi.

– Tùy T. T tính sao chị nghe vậy!
Chị đáp khẽ, vẫn không nhìn mình.

– Chị không thích hả?
Mình hơi chút lờ mờ hiểu chị đang nghĩ gì.

– Chứ T thích vậy hả?
Chị ngước lên, cặp mắt chẳng biết từ khi nào đã đỏ hoe.

– Không, không thích!! Thôi, không bàn chuyện này nữa hén! Dẹp hết, chị muốn sao cũng được..

Mình cuống quýt nói. Xưa nay mình chẳng bao giờ sợ con gái khóc, nhưng không hiểu sao chị thì lại khác. Nước mắt chị có lực sát thương cực mạnh với mình, cứ như bị dội trái bom nguyên tử vào đầu, mà thà thế còn hơn phải thấy chị khóc..:stick:

Chị bặm môi cố nén, chắc đang tủi thân lắm. Có lẽ chị nghĩ mình muốn bỏ rơi chị..

– Thôi mà! Em lo cho chị nên mới vậy thôi, chị đừng nghĩ bậy bạ nữa. Em yêu chị thế nào, chị rõ hơn ai hết mà!! Để em tính cách khác hén..
Mình dỗ dành.

– Không được đuổi chị đi nữa đó!!
Im một hồi, chị nói nhỏ, cặp mắt nai long lanh chớp chớp. Thôi miên kiểu này, bố thằng nào từ chối được.:stick:

– Ừ ừ… không đuổi mà!! Nói bậy bạ gì đâu không, khổ ghê!!! Chị ráng ăn hết tô cháo đi, rồi em lấy thuốc cho uống.
– Ừm..

Uống thuốc xong, mình đưa chị lên phòng nằm nghỉ, chị vẫn còn sốt nhẹ..

– Xem phim hén? Có mấy bộ phim hài hay lắm!!
Mình quảng cáo. Cần phải cho chị xem vài phim hài vui vui để lấy lại cân bằng.

– Phim gì T?
– Để em nhớ coi. À, coi “3 Idiots” đi, phim Ấn Độ diễn viên đẹp mà vui lắm!!
– Ừm..
– Để em lấy máy tính.

Mình chạy xuống phòng mẹ, bê cái laptop lên, hí hửng bật phim.

Phim này khi trước mình xem rồi. Nội dung khá hay và sâu sắc, lại hài hước! Đây là một trong số ít phim Ấn Độ mà mình thích, còn ra không hứng xem cho lắm vì nhiều màn nhảy múa hát hò quá. Biết rằng đây là điều đặc sắc nhất trong phim Ấn Độ, nhưng nhiều quá thành ra mình thấy hơi nhàm, ít đi một chút sẽ hay hơn.

Chị lại khác. Hình như đây là lần đầu tiên chị xem phim Ấn Độ, tỏ ra vô cùng hứng thú, xem say mê luôn.

– Diễn viên nữ đẹp quá T hén! Nhảy cũng đẹp nữa, thích quá!!
Mắt chị tròn xoe nhìn màn nhảy múa trong phim đến quên cả chớp.

– Đẹp sao bằng chị!!
Mình nịnh đầm.:beauty:

– Xí…tối ngày nói vậy hoài, ai nghe được ta cười chị chết luôn. Chị xấu hoắc mà T cứ khen hoài..
– Chài, trước giờ có ai chê chị xấu chưa?
– Chưa.. nhưng cũng có ai khen đâu hi hi..
– Cần gì khen. Thấy thằng Quang với Tùng inox theo chị vậy đủ hiểu rồi. Chị không đẹp có cho vàng tụi nó cũng chả thèm!!
– Đừng nhắc tới Quang nữa, còn anh Tùng, T đừng gọi inox nghe kì lắm!! Tội người ta..
– Tội gì, ai kêu nó mặt dày. Em gọi vậy là hiền lắm rồi đó.

Chị đánh nhẹ vào má mình. Sau đó ngồi say sưa xem phim tiếp, thỉnh thoảng cười khúc khích khi có cảnh hài hài. Chị vui… mình cũng thấy vui lây, tự dưng thấy bộ phim xem lại lần 2 còn hay hơn lần đầu tiên!!

Hết phim, chị đòi xuống nấu cơm nhưng mình không cho, bắt chị phải nằm ngủ. Dỗ dành một hồi, chị mới chịu nghe, nằm ngủ cho mình nhờ. Thật là… chăm còn hơn chăm con mọn nữa, cơ mà hạnh phúc ngập tràn!!!:beauty:

Mình tót xuống nhà lặt rau, đặt nồi cơm, lấy thức ăn trong tủ lạnh ra cho rã đông chờ mẹ về chế biến.

Tầm 11h30 mình phụ mẹ dọn cơm trưa.

– Diễm sao rồi con? Đỡ hơn chưa?
Mẹ hỏi.

– Dạ, đỡ rồi. Nhưng rảnh rỗi lại hay nghĩ lung tung rồi khóc..
– Tội nghiệp con bé!! Gia đình đã khổ rồi, lên đây cũng không được yên thân nữa. Bởi vậy, con gái đẹp đâu hẳn là có phước, còn khổ hơn những người không có nhan sắc..

Mẹ chép miệng than thở.

Mẹ nói cũng đúng. Giá như chị xấu hoắc, chắc chẳng ai làm phiền và cũng không xảy ra những chuyện thế này. Nhưng nếu chị xấu, liệu mình có nảy sinh tình cảm không nhỉ? Hên xui, lửa gần rơm lâu dần cũng bỏ qua bề ngoài mà yêu mến cái nết thôi… nhưng bây giờ bắt chị xấu đi thì còn lâu mình mới chịu. :gach:

– Mà mẹ thấy hình như con quan tâm chị Diễm hơi nhiều đó nhen!!
Mẹ nhìn mình cười cười, làm mình chột dạ quá.

– Giờ nhà có con với chỉ à, chỉ giỏi giang hiền lành nữa, gia đình lại khó khăn. Con không quan tâm sao được mẹ!!

Mình cố lấp liếm, nhưng đáp mà vẫn cắm đầu vào đĩa thức ăn, chẳng dám nhìn mẹ.

– Ừ, thì mẹ có nói gì đâu, chỉ thấy lạ lạ thôi! Hồi trước con cũng có quan tâm hai chị được như vậy đâu.
Mẹ nói bâng quơ, nhưng mình hiểu nếu không có câu trả lời khả dĩ làm an lòng mẹ, mọi thứ sẽ rắc rối ngay.

– Hai chị lớn hơn con nhiều mà, nên có nhiều chuyện khó chia sẻ được. Còn chị Diễm thì khác, giống như bạn con vậy, chắc suýt soát tuổi nên con thấy thân thiết hơn!!
– Chắc vậy. Mẹ nói vậy thôi, chứ con lo được cho chị thì mừng cho nó, nhớ trò chuyện an ủi chị thường xuyên để nó bớt tủi thân.
– Dạ.

– Mẹ tính vài hôm nữa con Diễm khỏe rồi, sẽ đưa nó về quê…
Mẹ chợt nói.

Nếu hôm trước mẹ nói chuyện này, mình sẽ đồng ý ngay. Nhưng hồi sáng vừa nói ra, chị đã muốn khóc rồi, mình cũng đã hứa với chị. Giờ tự dưng mẹ lại có ý giống mình, thật khó xử..

– Con thấy không ổn mẹ à..
Mình vọt miệng.

– Sao không ổn?
– Mấy hôm nay mình giấu không cho dì dượng Hai biết chuyện, giờ tự dưng đưa chị về quê, thế nào họ cũng biết. Với lại gia đình chị khó khăn mà, mấy tháng nay trông chờ chị Diễm sớm ra nghề phụ giúp gia đình, giờ chị về dưới đó việc học dở dang, việc làm cũng không có, biết sống thế nào hả mẹ?

Mẹ trầm ngâm một lúc rồi nói.

– Mẹ tính rồi, sẽ cho con Diễm một số vốn để làm ăn..
– Con sợ chị không dám nhận đâu, tính chị mẹ cũng biết mà! Với lại chị còn trẻ người non dạ, làm ăn biết làm gì đâu, rủi bị ta gạt tiền mất tật mang nữa thì khổ!!
– Vậy… hay là mẹ đưa tiền cho dì dượng con? Để họ có vốn nuôi bò hay gì đó… chắc cũng sống được.
– Dì dượng không bao giờ dám nhận tiền của mẹ đâu. Ai cũng có lòng tự trọng mà, hôm trước xuống quê nói chuyện với dì Hai, con thấy dì áy náy chuyện nhờ vả gia đình mình giúp chị Diễm lắm rồi!!

– Sao con toàn bàn ra không vậy? Không muốn mẹ giúp nhà con Diễm hả?
Mẹ nhìn mình nghi ngờ.

– Đâu có. Mẹ giúp được nhà chị, con còn mừng cho chị nữa là… Nhưng mà con thấy vậy không ổn lắm!!
Mình hoảng hồn vội nói.

– Thằng T nói cũng có lý đó em, anh thấy không ổn thật!
Ba mình chợt lên tiếng.

– Vầy không được, kia cũng không được, chứ biết tính sao giờ?
Mẹ mình ngao ngán.

– Mẹ cứ để từ từ, con nói chuyện dọ ý chị Diễm coi sao, rồi mình tính hén!!
Mình nhanh nhảu.

– Ừ, thôi tùy nó. Mẹ chỉ lo cho nó thôi, sợ ở đây mốt gặp nguy hiểm nữa..
– Dạ, con nghĩ chị cũng hiểu mà, mẹ đừng lo!!

Đổ cả mồ hôi trán mới thuyết phục được mẹ, mình thở phào nhẹ cả người. Giờ mà đưa chị về quê, chẳng biết chị sẽ ra sao nữa… Mấy hôm nay có mình ở bên cạnh an ủi suốt mà còn buồn thế kia…:adore:

Chị ngủ rất ngon, đến tận chiều tối mới dậy, còn phụng phịu trách mình sao không kêu chị. Chị sợ ngủ nhiều riết quen, sẽ thành gái hư làm biếng! :surrender:

– Chời ơi, bệnh thì ngủ suốt phải rồi. Có gì đâu mà hư với chả không hư..
Mình ngán ngẩm lắc đầu.

– Chị sợ dì nói…mà không biết sao uống thuốc vô ngủ ngon quá, chị không hay luôn.
Chị cười lỏn lẻn.

– Mẹ em lo cho chị lắm, không có nói gì hết, đừng lo!! Mẹ nói coi chị như… con dâu vậy đó.
Mình hấp háy mắt.

– Thôi đi, xạo quá!!
– Thiệt, không tin em dắt chị xuống hỏi mẹ, đi.

Chị đỏ mặt, đấm thình thịch vào lưng mình, tự dưng có người đấm bóp cho, sướng vãi!! ????

Tối nay ba mẹ lại nhà chú Quyết hỏi chuyện xem tình hình thế nào rồi. Nói thì nói vậy chứ ông bà cũng rất lo lắng cho mình, cứ sợ bên thằng Quang ỷ có tiền rồi làm bậy.

Chị khỏi hẳn rồi, không còn sốt nữa, chẳng chịu ăn cháo mà cứ đòi ăn cơm. Cơ mà ăn được có một chén nhỏ xíu lại bảo no rồi, ép thế nào cũng không ăn thêm. Mình chịu thua, nắm đầu…à không, nắm tay chị kéo lên phòng.

– Ra ban công chơi chút đi T, chị muốn ra đó hóng mát.
Chị đề nghị.

– Không được. Chị vừa khỏi bệnh đó, ra ngoài trúng gió bệnh nữa.
Mình lắc đầu.

– Đi mà… chị ở trong phòng hoài ngột ngạt quá à!!
Chị nắm tay mình, nài nỉ.

– No, no. Vài hôm nữa khỏi hẳn rồi tha hồ ra đó chơi, giờ thì không được. Chị không nghe em giận đó!!
Mình hơi xiêu lòng, nhưng vẫn cố nghiêm mặt thiết diện vô tư.

– Thấy ghét!!!
Chị phụng phịu leo lên giường nằm quay mặt vào tường, không thèm nói chuyện với mình nữa.

Mình đóng cửa phòng chị lại, sau đó leo lên giường nằm kế bên.

– Đi xuống, ai cho lên đây?
Chị quay ra xô mình.

– He he, đuổi em đi xuống thiệt à, không khóc đó!!
Mình cười khả ố.

– Ừ, mắc gì khóc. Điiiiii…
Chị nghênh mặt, hai tay yếu như sên xô mình, chẳng nhích được 1 mm nào.:chaymau:

– Đi nè…he he…

Mình quàng tay ôm mạnh chị vào lòng. Mấy hôm nay mẹ cứ lên xuống thăm chị hoài, thành ra mình chả dám manh động. Giờ tranh thủ ba mẹ vắng nhà, phải âu yếm chị bù lại mới được..:sexy:

– Buông ra coi..
Chị cố xô mình ra, người cứ ngọ nguậy như con giun.

– Còn lâu cưng à!! Mấy bữa nay không được hôn cái nào hết, nhớ muốn chết luôn!!! Bù lại cho anh đi!!
– Hứ, còn xưng anh nữa chứ. Giận T rồi, đừng mơ..
– Haizzz…bữa trước bị thằng đó đạp cho mấy cái vô ngực, giờ đau quá chừng!! Không biết có bị gãy xương không nữa..

Chị đang cựa quậy, nghe mình than thở chợt nằm yên, đưa tay kéo nhẹ áo mình lên.

– Ax, làm gì vậy? Dê hả?
Mình vờ đưa hai tay che ngực, miệng la hoảng.

– Dê cái đầu T!! Chị coi coi, đau ở đâu vậy? Sao mấy nay không nói chị biết?
Chị liếc mình, tay cứ cố kéo áo mình lên để xem cho bằng được.

– Ax…thôi…nhột quá…
Mình nhột muốn chảy cả nước mắt, đẩy tay chị ra.

– Dám gạt chị, nhớ đó!!!
Chị vỡ lẽ, hai tay lại vỗ thùm thụp lên ngực mình.

– Ui da…đau…
Mình rên rỉ.

– Cho đau chết luôn! Hứ…
– Phạt chị nè…

Ngay khi chị nghênh mặt lên thách thức, mình chồm đến áp miệng lên làn môi chị..:*

Chị hơi bất ngờ, nằm ngay đơ một lúc mới hoàn hồn lại được, rồi siết chặt mình…hôn mình cuồng nhiệt…

Chưa bao giờ chị đáp lại mình mãnh liệt đến thế này, khiến mình hơi choáng váng… chị hôn như điên như dại…như chẳng cần biết đến ngày mai…chồm cả lên người mình chiếm thế chủ động…

Mình như thằng trai tơ lần đầu mới biết đến ái tình, chỉ còn biết nằm siết chặt lấy chị, mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác ngọt ngào…êm ái…người bồng bềnh…lơ lửng…hồn trôi dạt đến tận cửa thiên đường…

Cơn say tình ập đến tựa giông bão khiến mình mê mẩn, hai tay vô tình di chuyển khắp cơ thể chị…

Nhưng khác với lần trước, chị không ngăn mình lại, để mặc mình tự do khám phá, hôn mình ngày càng gấp gáp hơn…

Không chịu được nữa, mình chồm lên đổi vị trí với chị, tay nhanh nhẹn cởi khuy áo chị ra, hôn điên cuồng từ môi chị xuống bên dưới…mình điên quá rồi…chẳng thể kiềm chế được nữa…chị không ngăn mình lại…sao có thể dừng lại được đây…

Thần kinh mình căng thẳng tột độ, tâm trí mình bảo dừng lại, nhưng đôi tay và cái miệng mình chẳng chịu nghe lời, cứ hành động theo bản năng…muốn hòa làm một với chị…

Trong cơn mê ấy…khi mà mình sắp phá vỡ ngưỡng giới hạn cuối cùng…thăng hoa đến tột đỉnh của tình yêu…tai mình chợt bắt được tiếng thút thít thật khẽ của chị…mình ngước lên…chị đang khóc…nước mắt lăn dài trên má…môi chị run run…

Mình dần tỉnh lại, bàng hoàng nhận ra những gì đang làm…mình tự thấy mình thật hèn hạ…chị cần tình yêu và sự che chở của mình…chị không cần những điều này… Mày thật khốn nạn T à, có ai nghĩ giống mình không??

– Em xin lỗi…!!!
Mình run run đưa tay chùi nướt mắt cho chị.

Chị ôm chặt lấy mình, lắc đầu quầy quậy…

– T không có lỗi… chị tự nguyện mà…T không phải xin lỗi chị…
– Em hèn thật mà! Biết chị không muốn còn cố tình làm vậy…

Mình thật sự tự trách bản thân. Cứ nghĩ tốt với chị lắm, hóa ra mình cũng như bao thằng khác, thèm khát và chờ đợi cơ hội để chiếm đoạt sự trong trắng của chị thôi..

– T đừng tự trách mình mà!! Chị tự nguyện, chị cho T hết đó…yêu T lắm!!!
Chị vùi đầu vào ngực mình, thút thít nói.

– Thật không?
– Thật…
– Sao vậy?

Mình quay cuồng trong những câu hỏi, chuyện đó với chị rất quan trọng, mình không tin chị dâng hiến cho mình. Chị yêu mình thật, nhưng chị sẽ không bao giờ có cái ý định điên rồ đó đâu, chị muốn dành cho đêm tân hôn mà..

– Chị yêu T…
Thật lâu, chị rụt rè nói.

– Em không tin. Còn lí do gì khác phải không?
– Không có mà..

Chị ngẩng mặt lên, mắt vẫn còn ướt. Môi chị lại áp chặt môi mình, hôn say đắm..

– Tối nay…chị muốn cho T hết…
Chị nói gấp gáp qua hơi thở.

Đầu mình mụ đi trước câu nói mời gọi cùng những hành động tấn công dồn dập của chị. Cơ thể nóng bỏng của chị áp vào khiến mình mơ màng…thần trí mất hết tỉnh táo…chỉ muốn thả lỏng đón nhận những cảm xúc kỳ diệu chị trao tặng…

Nhưng mình vẫn có cảm giác không ổn…những giọt nước mắt của chị là thế nào? Hành động kỳ lạ của chị đêm này là vì sao?

Mình cố trấn tĩnh, hít một hơi sâu, giữ đầu óc thật thanh thản, không để cảm xúc lấn át lý trí. Hai tay giữ chặt không cho chị cựa quậy nữa…

– T chê chị hả…?!
Chị ngỡ ngàng nhìn mình.

– Không. Em rất muốn!!
Giọng mình khàn đi.

– Vậy…sao T…
– Em muốn rõ ràng mọi chuyện. Rồi sau đó nếu chị vẫn không thay đổi quyết định, em sẽ không ngu mà từ chối nữa đâu..
– Còn chuyện gì mà chưa rõ ràng..??
– Hôm nay chị lạ lắm biết không? Em không tin chị lại thật sự muốn chuyện này..
– Chị yêu T!! Chị tự nguyện mà…

– Thật không?
Mình nhìn sâu vào mắt chị.

– Thật…
Chị cố bình tĩnh nhìn lại mình, nhưng sự sợ sệt và chút gì đó giấu diếm hiện rõ trong mắt chị.

– Chị không nói cũng được, em ra ngoài.
Mình ngồi dậy mặc đồ vào.

Chị ngơ ngác một lúc, rồi nhào tới ôm chặt mình từ phía sau.

– Để chị nói…chị nói mà…T đừng giận…
– Ừm, nói đi.

– Chị…sau đêm đó…chị sợ lắm…!!! Chị nghĩ kỹ lắm rồi…chị không muốn lần đầu của chị…thuộc về ai khác ngoài T…
Chị vừa nói vừa mếu máo khóc. Nhìn mà tội…

– Đó là lí do phải không? Chị sợ sau này chuyện đó sẽ bị lặp lại, chị sợ bị ai khác cướp đi sự trong trắng của chị, thế nên bây giờ trao cho em trước à?
– T đừng giận mà…đúng là chị có nghĩ vậy…nhưng chị yêu T nữa…

Chị ôm mình khóc rưng rức. Mình căm giận thằng chó Quang, giờ mà nó ở trước mặt mình, dám mình giết nó ngay lập tức. Khiến chị bị ám ảnh đến mức này…

Mình xoay lại ôm chị.

– Thôi, không sao. Em không giận gì hết…đừng khóc nữa!!!
– T…chê chị hả…??
– Ngốc quá!! Nghĩ sao em chê, muốn còn không hết nữa là…
– Vậy chứ sao T…
– Em muốn giữ gìn cho chị. Hơn nữa em càng không muốn chị làm chuyện đó với em vì lí do gì khác.
– Chị…chị cũng muốn cho T thật mà…

Mình nhìn chị, nghiêm mặt nói.

– Chị suy nghĩ kỹ đi, rồi hãy trả lời em. Chị đã sẵn sàng để….với em chưa? Toàn tâm toàn ý với em, vì tình yêu dành cho em, không phải vì bất cứ điều gì khác tác động hết. Nếu nghĩ xong, chị vẫn giữ nguyên quyết định, em sẽ rất vui đón nhận.

Chị cúi đầu ngẫm nghĩ thật lâu, rồi lại len lén nhìn mình…

– Nghĩ xong chưa? Trả lời được rồi chứ?
– Chị…xin lỗi…hồi nãy chị bậy quá!!!
– Ừm, đổi ý rồi phải không?
– …
– Nói em nghe đi, sao lại vậy?
– Hồi nãy chị nói rồi mà..
– Em muốn nghe lại một lần nữa cho rõ ràng.
– Ừm…T đoán đúng…chị sợ mốt lại xảy ra chuyện nữa…nếu người đó không phải là T…chị đau khổ lắm…hix…

– Chuyện qua rồi, chị đừng lo nữa! Em hứa sẽ không để ai hại chị một lần nào nữa đâu, yên tâm đi!!!
Mình hôn trán chị.

– T tốt với chị quá…!!!
Chị nhìn mình thật lâu, hai tay ôm mặt mình kéo xuống hôn.

Mình vội né ra, giờ mà hôn môi nữa chắc mình thịt chị luôn quá, chịu hết thấu rồi…người phàm mắt thịt chứ có phải thánh đâu..:stick:

– Chị mặc đồ vô đi, để vầy một hồi không biết em làm gì chị đâu à, lúc đó đừng khóc!!!
Mình cười tủm tỉm, mắt cố không ngó xuống, sợ nhồi máu cơ tim mà chết..:sexy:

– Á…T ra ngoài đi…
Chợt nhớ ra tình trạng hiện giờ, chị hoảng hốt kéo mền che lại, đuổi mình ra.

Mình cười hềnh hệch.

– Ra gì mà ra, nãy giờ nhìn thấy hết trơn rồi, còn gì nữa mà sợ.
– Thôiiii, ra ngoài giùm chị đi…lẹ lên…
– Cho nhìn thêm tí nữa đi mà…
– Không được…đi lẹ đi…hix…

Mình nuối tiếc đi ra ngoài. Về phòng mà cứ tự hỏi có phải mình quá ngu ngốc khi từ chối chị không? Chẳng rõ, nhưng mình thấy vui vì vẫn còn chút gì đó giữa mình và chị để khám phá… cố giữ điều đó đến khi mình và chị có một kết quả tốt đẹp, mình mong chờ ngày đó!!!

    Open

    Close