Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 33

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 33
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

24/9.

Mất cả đêm nằm gác chân lên trán suy nghĩ, rốt cục mình chả tìm được cách gì hay ho. Cũng có nghĩ đến việc em Uyên này là do ba mẹ mình cài vào, nhưng mình không tin lắm. Nếu ba mẹ nghi ngờ thì cứ hỏi thẳng hoặc nói chuyện với mình, lặng lẽ theo dõi cũng được, cần gì phải làm thế? Đời mà, chẳng lẽ giống trong phim thế à? Không thể tin được!

Sáng ra, ngồi ăn sáng với ba mẹ, mấy lần mình định mở miệng đề nghị không cho con bé đó qua ở nhờ, nhưng mãi vẫn chẳng dám nói. Mình không biết ba mẹ có nghi ngờ chuyện mình và chị chưa, nhưng bây giờ tự dưng một hai đòi không cho con bé kia qua, nhất định chỉ làm tăng thêm sự nghi ngờ thôi, mọi việc lại càng tồi tệ hơn. Cuối cùng, mình đành ngậm đắng nuốt cay lết thết đi học, mọi thứ giao phó cho ông trời vậy.

Trưa về nhà ăn cơm xong, mình tranh thủ rủ chị lên phòng ngay, sắp hết rồi những giây phút riêng tư bên chị, phải biết quý giá!!

– Chị làm gì vậy?
Định lên để tâm sự, ai dè chị lại loay hoay dọn dọn quét quét, mình hỏi.

– Dọn phòng. Sắp có người đến ở rồi, chị phải sắp xếp lại cho gọn gàng.
Chị trả lời, tay vẫn không ngừng xếp đồ.

– Zzz…nó qua ở ké chứ bộ là bà nội sao mà chị phải lo lắng dữ vậy? Kệ đi, dẹp gì cho mệt không biết!
Mình lầm bầm.

– Nói như T, chị cũng ở ké đó..
Chị liếc mình.

– Chị khác, sao so sánh với nó được.
– Khác gì nè?
– Chị là người yêu em, cũng là người em yêu, đương nhiên phải khác nó rồi!!
– Xí, giờ thì nói vậy. Biết đâu sau này đuổi chị ra khỏi nhà, yêu người ta.
– Chài, giỏi tài nói bậy bạ.

Mình giơ nắm đấm hù chị làm chị hoảng hồn lật đật né sang một bên, buồn cười gì đâu.:D

– Né hả?
Mình cốc nhẹ vào trán chị. Chị le lưỡi cười khúc khích..

– Qua giờ cứ đem con nhỏ đó ra xỏ xiên em hoài, bực lắm rồi nghen! Mà chị sợ vậy thiệt hả?
Mình liếm môi, hỏi.

– Chị chọc T thôi. Tin T mà!!
Chị hôn phớt lên má mình, rồi lại xếp đồ tiếp.

– Thật không? Không lo tí nào à?
– Cũng hơi lo một chút… Tại nghe hai chị T khen bé đó quá à, chắc xinh lắm!!
– Ha ha…vậy là chị chưa biết rõ về con mắt thẩm mỹ của hai bà chị em rồi. Nói đâu xa, hồi đó trong xóm em có con kia đen thui, mắt thì lé, mà hai bả cứ khen rối rít.
– Vậy hả? Hi hi…hai chị cũng khen chị dễ thương mà, chắc cũng giống nhỏ T nói quá.
– Ax…chị thì khác chứ. Chị dễ thương là hai bả khen thiệt..
– Xí, thôi đi. Gì cũng nói được..
– Có sao nói vậy người ơi! :sogood:

Thấy chị dọn dẹp một mình tội nghiệp quá, mình cũng lao vào làm phụ. Vì chị chứ không phải vì con bé cứng đầu nào đó sắp mò qua nhà nhé.:gach:

Mình tính rồi, để xem tình hình ra sao, nếu con bé xinh xắn thì sẽ gọi Thanh sida qua cho nó múa may quay cuồng, tán hộ giùm mình. Nếu thành công, khi đó xem như mình sẽ có thêm một đồng minh trong nhà, cũng không lo ẻm cản trở “tình duyên” của mình nữa. Chỉ sợ con bé xấu hoắc thì bỏ mợ ra, có cho vàng Thanh sida nó cũng chả thèm, lúc đó đã khổ càng thêm khó, mình chết luôn!!

Phụ chị dọn dẹp một lúc cũng xong, căn phòng đẹp hẳn ra. Bình thường chị rất ngăn nắp, nhưng dù sao sắp xếp lại vẫn thấy sáng sủa gọn gàng hơn. Phòng này khi trước xây cho chị 2 và chị 3 ở chung, nên rộng hơn phòng mình. Giờ có thêm con bé kia vào ở cũng không phiền gì đến cuộc sống của chị Diễm, chỉ ảnh hưởng chuyện riêng tư của mình và chị thôi.

– Phù…mệt quá!!
Mình quệt mồ hôi, than thở.

– Xếp có mấy cuốn sách mà rên thấy ớn luôn à! Công tử có khác..
Chị lườm mình một cái bén ngót.

– Dẹp cho chị em không mệt, tại dẹp cho người lạ mới mệt thôi!
– Ừm, chưa gì cứ một câu người lạ, hai câu bực mình…để chiều nay chị coi coi T thế nào..
– Xì, gái đẹp ở trường mê em hàng tá, làm như ế lắm vậy!
– Hi hi…chờ mà coi..
– Ờ…

– Thôi, chị ngủ trưa đi. Em về phòng học bài, sắp thi rồi mà chưa học được gì hết.
Nhìn đồng hồ đã hơn 1h, mình đứng dậy nói.

– Ừm, ráng học nghen!! Thi rớt chị giận T đó!
– Biết rồi. Không thương còn gây thêm áp lực nữa, thiệt tình..
– Hi hi…thương mới nói đó. Không thương mặc kệ T rồi!

Mình về phòng lấy tập vở ra ngồi học. Được một lúc nặng đầu quá, lết vào voz và fb chém gió với mấy thím một tí xả stress, xong lại vùi đầu dùi mài kinh sử tiếp. Lâu nay toàn ăn chơi đàn đúm, giờ học khó vô kinh khủng, phải quyết tâm ghê lắm mình mới ngồi ôn được đến chiều. :stick:

Đang học thì đt reo, nhìn vào thấy tên chị hai hiện lên. Hung thần sắp đến nhà mình rồi..:stick:

– Hế lô mồ tố..
Mình bắt máy.

– Lô cái đầu mày. Có nhà không đó?
Chị hai cười.

– Có. Chi vậy?
– Tao dẫn bé Uyên qua chứ chi..
– Ax…qua thiệt hả? Tưởng chị giỡn chứ?
– Giỡn vô mặt. Ba mẹ về chưa?
– Chưa.
– Thôi kệ, giờ qua luôn đó nhen. Tém gọn đồ đạc hết chưa?

– Không biết. Nó qua ở nhờ chứ gì mà làm ghê vậy?
Mình hơi bực.

– Thì dọn sơ sơ thôi, để phòng lộn xộn quá cũng kỳ! Mà nói nhỏ thôi, nó đang đứng kế bên..
– Kệ nó…
– Ờ, giờ nói hay lắm! Chút nhìn thấy nó rồi đứng có lết theo nhen thằng quỷ!!!
– Nằm mơ đi…em tu rồi.
– Không nói nhiều nữa, giờ tao với nó qua đó.

Mình tắt máy, ngồi ngẫm nghĩ. Có nên đóng cửa treo tờ giấy “miễn tiếp khách” không nhỉ? Chắc bà chị cạo đầu mình luôn chứ chẳng chơi. Chị em mình rất thân nên nói chuyện với nhau vô cùng thoải mái, người ngoài nhiều khi nhìn vào lại hiểu lầm là không hòa thuận, thật ra mình rất thương và nể hai chị. Hai bà ấy cũng thế, cho mình tiền xài hoài..:D

Ngồi thêm một chút, có tiếng xe chạy vào, rồi chuông cửa reo inh ỏi. Mình đi chầm chậm xuống nhà, phải cho con bé đó chờ để thấy rõ cái sự không hiếu khách của mình. :chaymau:

Nhưng đi xuống thì cửa đã mở toang hoác tự khi nào rồi, chị Diễm đang đứng trước nhà. Chị dậy khi nào thế nhỉ?

– Chị dậy hồi nào vậy?
Mình đi lại gần.

– Lâu rồi, biết T đang học bài nên chị không dám làm phiền!
Chị quay đầu, nhìn mình cười.

Mình bước tới trước nhà nhìn ra. Chị hai và con nhỏ đó đều đi xe riêng, hai chiếc Vespa dựng sát nhau, cùng màu trắng, nhưng xe của nhỏ đó còn mới hơn, trang trí chút decal hình hoa hòe hoa sói, nhìn khá bắt mắt.

Hai người vừa mới đến nên còn đội nón bảo hiểm với đeo khẩu trang, bao tay trùm kín mít, mình chả nhìn được gì. Điều đầu tiên đập vào mắt chỉ là chiếc Vespa thời trang cùng hai cái valy to tổ bố, chắc vì thế mà phải đi hai xe mới chở được.

– Làm gì lâu vậy thằng quỷ?
Chị hai gầm gừ.

– Em nghe nhạc nên không hay có chuông cửa, he he..
Mình cười cười.

– Thằng T em chị đó.
Chị quay sang con nhỏ đó, giới thiệu.

– Uyên, 22 tuổi bằng mày đó T.
Chị hai tiếp tục màn chào hỏi.

Mình thờ ơ gật gật đầu, không nói gì.

Con nhỏ đó nhìn nhìn mình, rồi nói một câu làm mình choáng váng.

– Con trai gì mà không galang gì hết vậy? Khiêng đồ vô nhà giùm Uyên đi. :surrender:

Đệch, lại ở nhờ, mình chưa đuổi là may. Nó còn bày đặt ra lệnh cho mình, kiểu này mà nhịn chắc mốt nó leo lên đầu mình ngồi luôn quá.

– Khiêng giùm bé Uyên đi T. Valy nặng lắm..
Thấy mình đứng trơ ra, chị hai hiểu ý vội đỡ lời.

– Ờ…
Không lẽ bây giờ mình bỏ vào nhà chứ, làm vậy tội chị hai, mất mặt bả giận không cho tiền xài nữa thì khổ. Thôi, nhịn một lần vậy, vì miếng cơm manh áo mà nuốt nhục vào trong, thù nay ta sẽ báo sau..:sogood:

Mình đi ra, khệ nệ vác hai cái valy lên lầu, phải đi hai lần mới xong, mỗi bận chỉ vác được một cái. Chả biết nhỏ này đựng sắt thép gì trong đó, mà valy nặng kinh dị, tập tạ như mình khiêng còn muốn té lầu. Tính len lén mở ra xem có lựu đạn hay súng cối gì trong đó không, nhưng sợ bị nó bắt gặp lại mang tiếng, mình đành bỏ ý định.

Ném đại hai cái valy lên giường, mình đi xuống nhà. Chị hai vào nhà rồi, con nhỏ vẫn còn loay hoay tháo nón, khẩu trang, bao tay…bỏ vào cốp xe. Bây giờ mình mới được tận mắt chứng kiến dung nhan của ẻm. :stick:

Khi nãy ẻm còn đội nón nên mình không nhìn rõ, giờ mới thấy đầu tóc model đến không ngờ. Em Uyên để tóc tém khá phong cách, nhuộm màu đỏ ánh tím, dưới ánh sáng mặt trời rọi thẳng vào, màu đỏ tím càng thêm đậm, nhìn mà chói mắt. Chưa hết, tai ẻm mỗi bên đeo 3 chiếc bông tai, chính xác là 2 bông 1 khoen, thiếu điều chưa đeo ở mũi và miệng hay lưỡi nữa là đủ bộ dân chơi. Tên Uyên nghe dịu dàng nữ tính là thế, sao người ngược hẳn lại hết vậy nhỉ? :surrender:

Công bằng mà nói thì…em Uyên xinh…hix…mình chẳng muốn thừa nhận điều này, sợ các thím GATO rồi gạch đá thì khổ mình. :stick:

Da ẻm trắng bóc, mắt nâu nâu, mũi cao, miệng hơi rộng nhưng lại đỏ tươi, thêm cái mụt ruồi ăn hàng nhỏ xíu ngay trên miệng, nhìn rất duyên. Nét đẹp hơi lai lai Tây, không phải miền Tây nhé, mà là Châu Âu, Châu Mỹ ấy…Việt Nam gốc thì làm gì mà mũi cao thẳng tắp thế kia, cứ như mấy em Hàn xẻng vậy, không lẽ ẻm có tiền nên qua đó phẫu thuật thẩm mỹ? Cũng có thể lắm..

Thấy mình nhìn nhìn, em Uyên chẳng tỏ ra chút gì ngại ngùng, cứ tỉnh bơ cởi áo khoác ra, coi mình như không khí vậy. Hơ…bên trong lớp áo khoác dày cộm ấy là cái áo thun ba lỗ body màu đen, càng tôn thêm nước da trắng trẻo của ẻm. Nhất là vòng một căng đầy, nhìn muốn xịt máu mũi…:sexy:

Mình xây xẩm mặt mày, chẳng dám nhìn lâu, choáng váng đi vào nhà ngồi xuống ghế salon. Trong bụng lầm thầm đọc kinh khấn vái cố chống lại sự cám dỗ. Nếu trước đây chưa quen chị Diễm, chắc mình sẽ rất vui mừng đón tiếp người đẹp “quá cá tính” này vào nhà. Nhưng bây giờ yêu chị rồi, ẻm xuất hiện thế này đúng thật làm khổ mình!! Xác định từ lâu là chung thủy với chị, giờ con nhỏ sexy này cứ lượn lờ trước mặt, ăn không được, cúng cũng chẳng xong. Nghĩ đến quãng thời gian dài sau này phải sống chung với lũ, mình thấy phát ngán. Nếu thật sự em Uyên là do ba mẹ mình cùng các chị cài vào, thì cú này chơi mình quá nặng rồi. Khéo có án mạng chứ chẳng chơi..:shot:

– Sao hả? Mắt đờ dẫn, miệng há hốc, bước đi không nổi… lết rồi phải không?
Chị hai đang ngồi nói chuyện với chị Diễm, thấy mình bước vào thì cười khoái trá.

– Xì, thường thôi!
Mình cố tỏ vẻ thản nhiên, thật ra tim đang nhảy loạn trong lồng ngực. Chung thủy thì chung thủy chứ, có thằng nào thấy gái đẹp gợi cảm lại chẳng muốn nhìn?? Tất nhiên, mình cũng không ngoại lệ. Nhưng lần này xác định là hàng cúng rồi, không rớ vào được, tí phone gấp cho Thanh sida qua rước cục nợ này đi giùm cái. :adore:

Chị Diễm đang nhìn chằm chằm, mình phải vờ như không thèm chú ý gì đến con kia, nó là cái đinh gì? Thế nên cái mặt mình cứ ngơ ngơ lên..:sogood:

– Mê muốn chết bày đặt xạo hả mậy? Nhìn cái mặt mê gái kìa, ngu ra thấy rõ, phải không Diễm?
Chị hai nhất định không buông tha mình, troll thêm phát nữa, lại còn lôi chị Diễm vào.

– Mê thì nói đại đi, giả bộ hoài!!!
Chị Diễm cười cười mà nhìn cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mình.

– Mệt hai người quá! Nói nhảm gì đâu không..
Mình làu bàu.

Chợt nghe mùi hương thoang thoảng, ngó ra thì thấy em Uyên đã bước vào ngồi xuống ghế cạnh mình. Vừa vào nhà đã định quyến rũ ông rồi à? Bên chị hai còn chỗ nó không ngồi, lết lại gần mình làm quái gì thế nhỉ???

– Thấy nhà được không Uyên?
Chị hai hỏi.

– Cũng được. Mà em chưa lên coi phòng sao, không biết có chật không?
Em Uyên trả lời ráo hoảnh.

Mình thấy nóng trong người lắm rồi, lại chẳng có Dr Thanh để thanh lọc cơ thể. Xưa nay có ai bất lịch sự thế này không? Đến ở nhờ nhà người khác, chẳng khen được một tiếng, lại còn nói giọng điệu kiểu như ẻm, mình mới thấy lần đầu.

– Ở đây có nhiều khách sạn lớn mà, sao Uyên không ra đó ở cho thoải mái? Nhà T chật lắm…
Mình liếc sang ẻm, troll một phát. Tuy vậy miệng vẫn cười tươi.

– Ừ, đúng là chật thiệt! Nhưng Uyên thích ở đông người vầy vui hơn, ở khách sạn một mình buồn, sợ lắm!!
Ẻm đáp tỉnh bơ, chẳng có chút gì gọi là bực bội trước cú đá xoáy đuổi khéo của mình.

“Mợ, gặp con cứng cựa hay lại là thể loại mặt dày như thằng Tùng inox đây trời?” – Mình nghĩ thầm trong bụng, ngoài mặt thì vẫn giả lả bình thường.

– Sợ chật chội quá, Uyên ở không quen thôi.
– Để ở thử vài hôm xem sao, nếu không được thì tính cách khác vậy.

Em Uyên nhìn mình gật gù, miệng cười tươi đầy vẻ biết ơn. Dường như ẻm nghĩ nãy giờ mình vì lo cho ẻm nên mới nói vậy. Mình cũng chả biết nói gì nữa, ngồi đơ như cây cơ luôn.

Ngồi được một lúc, chị Diễm dẫn ẻm lên coi phòng, mình với chị hai ngồi lại dưới nhà.

– Chị dẫn con điên nào vào nhà vậy hả?
Mình nhăn mặt.

– Điên gì mậy? Đừng nói bậy..
Chị hai trợn mắt.

– Tóc cắt ngắn ngủn như con trai, nhuộm lòe loẹt, đã vậy tai còn đeo một đống bông lẫn khoen. Con này không điên thì cũng là dân chơi..
Mình chép miệng bình phẩm, không tiếc lời chê bai.

– Thằng khùng!! Nó để kiểu tóc tém model chứ như con trai hồi nào, cá tính vậy thôi chứ? Nhuộm màu đỏ tím, ra nắng mới thấy mà mày kêu lòe loẹt tao cũng không biết nói sao. Còn tai đeo nhiều bông là chuyện bình thường, mày cũng đeo bông tai đó, sao không nói đi?

Bà chị mình bênh nó chằm chặp, cứ như bị nó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi vậy. :sweat:

– Còn gì thắc mắc nữa không?
Nổ một tràng xong, bả hỏi.

– Nói gì ra cũng bênh vực, chị kêu em nói gì nữa?
Mình nhún vai.

– Thấy bé Uyên đẹp không?
Bà chị cười gian, y chang mình.

– Ờ, cũng được.
– Được con khỉ, đẹp thì có. Mấy thằng trong công ty với gần nhà tao, đi qua đi lại chọc ghẹo riết. Ông anh rể mày cũng vậy, tao thấy lén nhìn nó hoài..
– Bởi vậy nên chị ghen, đá nó qua đây hả?
– Không phải ghen, nhưng mà hơi bất tiện. Bên đây chỉ có mày là con trai, lại chưa có gia đình, ở chung quá tốt rồi!!
– Tốt gì mà tốt, em không thích…
– Ơ…cái thằng này, bữa nay mày sao vậy? Gái đẹp tới nhà ở mà còn giả bộ giãy nãy khó chịu. Bé Uyên coi vậy chứ đàng hoàng, sống tình cảm lại biết chuyện lắm! Nhà nó giàu nữa, mày coi được thì kua luôn đi he he..
– Mệt…không hứng…

– Ông nội nó là người Mỹ chính gốc đó, mày quen được nó, mốt có gì qua đó định cư luôn.
Chị hai thấy mình bực bội thì cười dụ khị.

Ông nội là người Mỹ à?! Thảo nào nhìn ẻm có nét lai Tây.

Mình chưa kịp trả lời, lúc này chị Diễm và em Uyên đi xuống, tay ẻm cầm quần áo và cái khăn.

– Phòng được không Uyên?
Chị hai hỏi.

– Được chị. Cũng không tệ lắm!
– Ừ, giờ Uyên tắm hả?
– Dạ, trên đó hơi nóng nên em xuống đây tắm cho mát.
– Ờ, vậy thôi tắm đi. Chị về nhen! Cứ ở tự nhiên, ba mẹ chị với hai đứa này hiếu khách lắm.

Quăng xong cục nợ qua cho mình, chị hai đứng dậy phủi mông, hớn hở ra về.

Em Uyên đi vào toilet tắm xối nước ào ào, tự nhiên vãi thật. Vừa mới đến mà cứ như nhà của ẻm, hết đỡ luôn.

– Nãy giờ nó có nói gì không chị?
Mình lết lại gần chị Diễm.

– Nói chuyện bình thường à! Thấy cũng hiền..
Chị cười.

– Con này nhìn không vừa đâu. Chị có nói chuyện với nó thì cẩn thận nhen, đừng nhắc gì tới chuyện của mình.
– Ừm, chị biết gì không nên nói mà!
– Còn nữa, ở chung với nó, đừng để lây mấy thói hư tật xấu của nó nghe chưa?
– T nói gì ghê vậy? Chị thấy Uyên cũng hiền, nói chuyện vui vẻ mà!!
– Mới tiếp xúc sao chị biết được? Chị ngây thơ quá, bị nó dụ rồi…
– Xí, T cũng mới gặp mà, sao biết ta không tốt?
– Thì…nhìn bề ngoài của nó kìa, ai chả nghĩ vậy?
– Chị thấy đẹp mà, nhìn cá tính, không quê mùa như chị…
– Chài, nó làm gì có cửa với chị…

– Chỉ giỏi nịnh. Mà thấy Uyên vậy chị yên tâm rồi.
Chị bỗng cười hớn hở.

– Yên tâm gì?
Mình chả hiểu chị muốn nói gì.

– Người như Uyên, chắc không thể nào thích T đâu hi hi..

Ax, ra là vấn đề này. Hôm qua nói không để ý mà? Hóa ra vẫn gim trong lòng, đúng là con gái…

– Xì, em tán đổ cái rầm chứ ở đó. Tại không thích thôi…
Bị động chạm vào tự ái đàn ông, mình hừ mũi, nói lớn.

Cửa toilet chợt mở, em Uyên từ trong vừa cầm khăn lau đầu vừa bước ra.

– Hai người nói xấu gì tui đó?
Ẻm nhìn mình.

Không phải ẻm nghe được câu cuối đó chứ? Mong là chưa nghe thấy gì.

– Đang nói chuyện mấy đứa bạn, ai nhắc gì tới Uyên đâu.
Mình tảng lờ. :chaymau:

Mình cố lắm mới nói được câu đó, vì lúc này máu đang dồn lên não và một vài bộ phận thiết yếu khác. :sexy:

Hồi nãy ẻm mới lại mặc quần dài còn đỡ, giờ tắm xong chơi cái quần soóc ngắn cũn cỡn sát háng đưa ra cặp đùi trắng nõn, còn mặc áo hai dây body. Hình như ẻm không mặc áo trong, do bị thấm chút nước vào nên da thịt lấp ló, ngồi đối diện mình nhìn rất rõ. Phải công nhận body ngon thật, cao 1m66 1m67 chứ chẳng chơi, da lại trắng bóc, khúc nào ra khúc đó…

Chưa khi nào mình căng thẳng đến thế này, hai mắt trợn ngược, cố quay đầu đi nơi khác nhưng mắt không tự chủ được cứ liếc liếc hai ngọn núi lửa sắp phun trào nham thạch kia…

– Nhìn gì dữ vậy?
Thấy mình nhìn, ẻm còn ưỡn cao ngực lên, kênh mặt hỏi.

– Đứng trước mặt, che luôn cái tivi, bảo sao không nhìn?
Mình cau mặt lạnh lùng, mà người sao cứ nóng hừng hực như ngồi trên đống lửa.

– À, sr..
Ẻm cười nhẹ rồi lại ghế ngồi xuống.

Bên chị Diễm còn chỗ, nhưng ẻm lại cứ ngồi cạnh mình. Đây là lần thứ hai rồi, mình chẳng tự tin đến mức điên khùng ảo tưởng rằng em nào thấy mình cũng mê. Em Uyên này lại càng khó có khả năng thích mình, chắc chắn ẻm đang dở trò khiêu khích mình để làm trò cười chơi. Bên kia chị Diễm đang im lặng quan sát từng cử động dù rất nhỏ của mình, thế nên cả buổi mình cứ phải ngồi ưỡn ngực lên, hai mắt nhìn thẳng mục tiêu là cái TV trước mặt, như ta đây là Tam Tạng chẳng màng gái đẹp, sắp tu thành chánh quả.

Chả biết ẻm xài sữa tắm gì mà thơm vãi! Ẻm bên phải, chị bên trái, mình ngồi chịu trận ở giữa. Hai mùi thơm khác nhau thay phiên công phá khứu giác mình, muốn điên đầu..

Cũng may, chịu đựng cái cảnh vừa sung sướng vừa đau khổ tột cùng đó được một lúc thì ba mẹ mình về giải nguy.

Con bé này xem kênh kiệu vậy nhưng rất biết lấy lòng người lớn. Vừa thấy ba mẹ mình về, nó đã chạy ra khoanh tay chào hỏi vô cùng lễ phép, còn thân thiết ôm tay mẹ mình đi vào nhà làm mình mắt tròn mắt dẹt ngó theo. Không thể tin được, sao trên đời lại có người tự nhiên đến thế nhỉ? Nhớ ngày đầu mới lên nhà mình, chị Diễm ăn cơm còn chẳng dám ăn gì, ngược lại hẳn với con bé này.

Trong bữa cơm, em Uyên ăn rất tự nhiên. Chẳng những thế còn gắp thức ăn cho mẹ mình, ba mình cũng được ẻm chăm sóc tận răng. Hai ông bà khoái chí cười tít mắt. Mình thấy mà khó chịu!

– E hèm…bữa nay nhà mình có thêm thành viên mới, hai bác rất vui…
Khoảng giữa bữa ăn, mẹ mình chợt nói.

– Con đã đến nhà bác ở, thì cứ tự nhiên như ở nhà mình nhen Uyên!
– Dạ. Cái đó bác khỏi nói, con tự nhiên lắm hi hi…

Zzz, ăn nói với mình thì chả xem ra kí lô nào, mà nói chuyện với ba mẹ thì cười tíu tít, một dạ hai thưa. Con này hai mặt vãi, không xài được. Đã vậy còn tự hào về cái khoản tự nhiên ở nhà người khác nữa chứ, pó tay toàn tập.

– Nhưng mà…bác có cái này nhắc nhở con…
– Dạ, bác cứ nói, con đang nghe ạ!
– Nhà dù sao cũng có đàn ông con trai, bác trai già cả rồi không nói, nhưng thằng T còn nhỏ, mốt con ăn mặc kín đáo một chút nhen con.
– Dạ, con biết rồi..

Mình nghe mà hả dạ trong lòng, có thế chứ, ít ra cũng phải chỉnh sửa một chút cho ẻm đi vào lề lối gia đình. Cơ mà lại có chút tiếc nuối, từ nay chắc ít được ngắm cảnh xuân tươi mát mẻ rồi…:sexy:

Ăn xong mình định dọn phụ chị, nhưng thấy có em Uyên cũng xăng xái giúp rồi nên thôi, đứng chỉ đạo vậy. Mình bảo đảm ẻm thuộc dạng ham chơi lười biếng, chắc mới đến ở nên cố ra vẻ thôi. Vài hôm nữa sẽ hiện nguyên hình cho mà xem.

Dọn dẹp đâu đó sạch sẽ, mình tính rủ chị ra ban công chơi, nhưng em Uyên đã kéo chị lên phòng thử đồ gì đó, hình như định tư vấn chuyện làm đẹp chị em với nhau. Mình đứng bên ngoài, chờ mãi không thấy cửa mở, hai người trong phòng cứ rì rầm to nhỏ, chả biết nói gì. Bực quá, mình đi lại gõ cửa.

– Gì vậy?
Em Uyên hé cửa, ló mặt ra.

– Làm gì đóng cửa trong đó lâu vậy? Không được dạy hư chị Diễm nhen!
Mình cau có.

– Lo quá ta, làm như chị Diễm là bạn gái T vậy? Chỗ đàn bà con gái tâm sự, vào làm gì? Đi chỗ khác chơi đi.
Dội cho mình một tràng liên thanh, xong rồi ẻm đóng sầm cửa lại, bấm khóa trong luôn.

Mình đứng đực mặt ra đó, đầu óc choáng váng. Cái chuyện mà mình lo lắng đã đến rồi, còn khủng khiếp hơn mình tưởng tượng nữa. Không được, phải cầu cứu Thanh sida thôi.

Thế là mình đẩy xe ra, chạy đến nhà thằng bạn quý hóa. Vừa nghe mình kể về em Uyên, Thanh sida đã cực kì hứng thú, đòi mình chở sang để nó “tung chưởng hạ sát” ngay. Cơ mà ngồi chém gió một tí cũng khuya rồi, không tiện lắm, nên mình hẹn nó ngày mai hãy đến. Mình sẽ cố sắp xếp, hi vọng nó rước con cọp cái này ra khỏi hang giùm mình.

Về đến nhà, lên lầu thấy phòng chị vẫn đóng im ỉm, tiếng rì rầm trong phòng vẫn vang ra đều đều. Thế đấy, có bạn quên mất mình rồi. Chán nản quá, mình về phòng đóng cửa đánh “rầm”, leo lên máy tự kỷ cho vơi đi nỗi buồn bị bỏ rơi..

    Open

    Close