Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 42

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 42
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

4/10.

Gần 5h chiều, mình đi rước chị. Hôm nay trời trong xanh, vừa chạy xe vừa huýt sáo, suy nghĩ lan man xem nên đưa chị đi đâu để tận hưởng một buổi chiều đẹp thế này đây.

Đến tiệm chị Ánh, mình dựng xe bước vào. Từ ngoài đã thấy trong tiệm chỉ có mình chị Ánh, không thấy chị Diễm đâu cả.

– Ủa, T lại rước Diễm hả? – Vừa thấy mình, chị Ánh hỏi.
– Dạ. Chị Diễm đâu rồi chị? – Mình ngó dáo dác.
– Mới nãy có bé gì chạy Vespa lại rước rồi. Thấy hai đứa thân thiết lắm! – Chị Ánh cười tươi.
– Chắc Uyên rước. Lâu chưa chị?
– Khoảng 10 phút đó.
– Vậy thôi em về. Bye chị hén!

Mình chào chị Ánh, quay xe chạy về. Chị Diễm với nhỏ Uyên cũng thật là… về rồi thì báo mình một tiếng, làm mất công chạy lại. Lần này phải phạt mới được.

Bỗng đt reo, em Uyên gọi.

– Nghe, hai người đi đâu vậy hả? – Mình cười cà rỡn.
– T ơi!! Cứu… Uyên với chị Diễm bị thằng Khang chặn đường… – Giọng em Uyên hốt hoảng.
– Hả? Ở đâu? Tụi nó đông không? – Mình giật bắn, lắp bắp hỏi lại.
– Đông lắm, gần 40, 50 thằng cầm mã tấu… T gọi cảnh sát đi… – Em Uyên hoảng loạn nói nhanh.
– Ở đâu? Hai người đang ở chỗ nào vậy? – Mình cố trấn tĩnh.

Trong đt vô cùng ồn ào, âm thanh huyên náo rất khó nghe. Mình chờ nhưng chẳng thấy em Uyên đáp.

– Hello thằng nhà quê! – Chợt tiếng thằng nào đó cười đắc ý vang lên.
– Thằng nào? Khang hả? – Mình gằn giọng.
– Tao đây. Sao hả, lo rồi à? Tao đã nói rồi, đừng chọc vào tao, mày đ*ó yên đâu! – Nó cười sằng sặc.
– Có gì từ từ nói, mày đừng làm bậy!! – Mình dịu giọng.

Giờ không phải lúc cương với nó, tính mạng chị đang nằm trong tay thằng điên này. Em Uyên thì mình không lo, vì dù sao nó cũng yêu ẻm tha thiết, chắc sẽ không làm gì tồi tệ với ẻm.

– Sợ rồi à? Tao với mày đâu có gì để nói. – Nó cười hà hà.
– Mày muốn gì? Uyên thì giờ mày có được rồi đó, thả cô gái đi cùng với ẻm ra đi!! – Mình cố mềm mỏng.
– Tại sao tao phải thả? Nghe nói đây là chị của mày hả? Xinh thật đấy, mấy thằng đàn em của tao có vẻ rất hứng thú… – Thằng Khang cười đểu.
– Chị tao không liên quan gì trong chuyện này, tụi mày đừng làm bậy! – Mình nóng lắm rồi, nhưng vẫn cố kiềm chế.
– Mày là cái đ*ó gì tao phải nghe? Tao cho mấy thằng em hiếp nó thì sao nào? – Nó hừ lạnh.
– Mày đang ở đâu? Là đàn ông thì nói ra đi, tao chơi với tụi mày!! – Mình gầm lên.

– Được thôi. Tao cũng muốn coi thử thằng nhà quê như mày làm được trò trống gì? Cho bé Uyên sáng mắt ra vì quen trúng thằng gà chết! – Nó cười hô hố.
– Nói địa điểm đi, đừng lảm nhảm! – Mình gằn từng tiếng.
– Tao đang ở gần cầu xxx, cho mày thời gian 15p để chuẩn bị. Có gan thì đừng gọi cảnh sát, nếu không… đừng mong nhìn thấy con chị xinh đẹp của mày nữa! À, quên mất! Quá 15p nếu mày vẫn chưa đến đây lạy tao, con chị mày sẽ được vài chục thằng em tao chăm sóc đó ha ha…
– T ơi… đừng có lại đây… chị không sao đâu… – Giọng yếu ớt của chị Diễm vọng vào tai mình.
– Tao sẽ tới ngay, tụi mày đừng làm bậy!! Chị tao có bề gì, tụi mày đừng mong về lại Cần Thơ nữa! – Mình rít qua kẽ răng.
– Ok, tao chờ hờ hờ… – Nó lại cười lên từng tràng đắc ý.

Đang rất nóng ruột, nhưng mình không dám vọng động. Giờ một mình đi đến đó, chỉ có chết thôi, còn mong gì cứu được chị. Tâm trí mình rối bời, gọi cảnh sát cũng chẳng biết thế nào, chị đang nằm trong tay thằng Khang, nó điên lên làm bậy lúc đó mình có hối cũng chả kịp nữa.

Mình quyết định gọi cho Thanh sida trước tiên.

– Tao nghe nè ku! – Thanh sida bắt máy.
– Chị Diễm với em Uyên bị thằng Khang bắt rồi, hiện giờ nguy hiểm lắm! – Mình nói nhanh.
– Hả? Thằng Khang nào? – Thanh sida ngơ ngác.
– Tao quên chưa kể với mày. Hôm trước thằng Khang, người yêu cũ của em Uyên lên đây tìm ẻm, tao đóng giả làm người yêu của ẻm nên nó rất hận tao. Giờ nó bắt cóc ẻm với chị Diễm rồi… hẹn tao lại cầu xxx…
– Móa, hết thằng Quang tới thằng Khang, sao mày toàn đụng vào mấy thằng rẻ rách vậy hả? Mà tụi nó đi đông không? – Thanh sida gầm gừ.

– Tầm 50 thằng. – Mình vò đầu.
– Đệch, 50 thằng sao chơi lại?! Gọi chú Quyết đi! – Nó la hoảng.
– Nó đang giữ chị Diễm trong tay, tao gọi cảnh sát nó giết thì sao? – Mình thật sự đau đầu.
– Gọi cảnh sát đến để làm áp lực với nó. Giờ nó đạt được mục đích rồi, tao nghĩ nó muốn chơi mày thôi, không đến mức manh động vậy đâu. Cứ gọi đi cho chắc ăn!
– Ờ, tao gọi liền! Nhưng thời gian nó hẹn chỉ có 15p thôi, tao sợ chú Quyết không đến kịp.
– Để tao kêu tụi Hải khìn tụ tập anh em lại ngay. Mày đứng ở đó chờ tụi tao lại, đừng làm điên. Đm, mày một mình tới đó nó làm thịt mày thật đó!! – Thanh sida lo lắng.
– Tao biết rồi, tụi mày nhanh lên giùm tao!

Tắt máy, mình gọi cho mẹ.

– Gì vậy con? – Mẹ alo.
– Chị Diễm với Uyên bị tụi giang hồ Cần Thơ bắt cóc rồi mẹ ơi! – Mình nói ngay.
– Hả? Giang hồ nào? Trời ơi, nói rõ mẹ nghe coi! – Mẹ giật mình.
– Thằng người yêu cũ của Uyên, hôm trước lên đây tìm nhưng Uyên không đồng ý quay lại, giờ nó bắt cóc hai người luôn. Chuyện dài dòng lắm, con sẽ kể sau. Tóm lại, bây giờ nó đang rất thù con, hẹn con ra gặp mặt để giải quyết. Mẹ gọi chú Quyết cho người ra ngay cầu xxx đi mẹ. Tụi nó tới 50 thằng cầm dao không đó, chẳng biết có súng không nữa! – Mình cố tóm tắt thật nhanh gọn.
– Trời ơi, sao toàn chuyện gì đâu không vậy hả trời… mẹ kêu liền!!
– Tụi nó đang giữ chị Diễm làm con tin, mẹ nói chú Quyết cẩn thận mềm mỏng, đừng làm nó điên lên. Con sợ nó làm hại chị!! – Mình run lên.
– Mẹ biết rồi. Con cẩn thận, chờ chú Quyết lại, đừng làm bậy nghe không?
– Dạ, con hiểu.

Mình chờ 15p nhưng bọn Thanh sida vẫn chưa đến, lo lắng đứng ngồi không yên. Gọi hối thì nó bảo đang cố tập hợp anh em, cực chẳng đã mình đành gọi cho thằng Khang. Sđt nó mình không biết, nên gọi vào đt em Uyên.

– Sao rồi, không dám đến à thằng gà chết? – Nó cười hô hố.
– Bọn tao đang tới, tao nói tới nhất định sẽ tới. Đt báo mày biết đừng làm bậy! – Mình hừ mũi.
– Lũ anh em của mày xem ra nghiệp dư quá, đàn em tao hú một tiếng vài phút sau đã có mặt ngay, hàng nóng đầy đủ. Lần này có lẽ tao phải thất vọng rồi.. – Thằng Khang chép miệng, giọng tiếc nuối.
– Tụi mày chờ đó, chưa biết hôm nay ai chết đâu! – Mình cố câu giờ.
– Giống phim quá, mày đang câu giờ chờ cảnh sát lại tóm cổ tao sao? Nói cho mày biết, bọn chó đó mà đến đây, con chị mày sẽ bị bọn tao trước hiếp sau giết, đừng hối hận!! Còn nữa, cảnh sát cùng lắm bắt tao về rồi lại lạy lục thả tao ra thôi, ở nước VN này, chẳng thằng nào đủ trình giam tao đâu hà hà…

Thằng Khang càng nói càng luông tuồng, chém gió đủ trò. Mình ậm ừ khích bác cho qua, chủ yếu câu giờ càng lâu càng tốt.

– Tao cho mày 10p nữa, không đến thì tụi tao xử con chị mày, sau đó về Cần Thơ thôi! – Chém đã đời, nó chốt hạ.
– 10p nhanh quá, nửa tiếng được không? – Mình kèo nài.
– Không. Tao đợi lâu lắm rồi. – Nó cười to, rồi tắt máy.

May sao lúc này bọn Thanh sida, Hải khìn cũng vừa đến. Do gấp rút nên anh em chỉ tụ tập được hơn 10 thằng, nhìn mà nản lòng.

– Sao rồi? – Thanh sida gấp gáp hỏi.
– Nó cho thêm 10p, đi thôi. – Mình gật đầu chào, tỏ vẻ biết ơn mọi người, rồi nói.
– Cầm cái này đi, phòng thân. – Hải khìn đưa mình cây kiếm Nhật, hình như hàng tự chế thì phải, không giống đồ xịn, nhưng nhìn cũng rất sắc.
– Ừ. Mọi người cẩn thận, tụi nó đông gấp mấy lần mình, chưa kể có thể có cả súng. – Lời cảm ơn quá thừa thãi nên mình không nói, chỉ biết căn dặn anh em cẩn thận.
– Không sao. Tụi tao mới nhậu xong, đang máu. Thằng nào láo chém chết mẹ hết, súng sao nhanh bằng dao phay chém lén!! – Thằng Hưng mập cười khà khà, tay cầm con dao phay bề bản khá rộng lưỡi trắng ởn huơ loạn, loại chuyên xắt chuối cho heo ăn thì phải. :stick:

Cả đám tuy ít nhưng đoàn kết, hừng hực khí thế rú ga vọt xuống chân cầu xxx, điểm hẹn với thằng Khang.

Do khu này đang sửa chữa nên rất vắng vẻ, điểm hẹn lại dưới gầm cầu nên càng lặng lẽ hơn. Lúc bọn mình đến nơi, từ xa đã thấy một đám dân anh chị lố nhố đứng ngồi thành từng nhóm. Thằng nào thằng nấy đầu cắt húi cua, xăm trỗ chằng chịt khắp người, tay cầm mã tấu, kiếm Nhật, tông… đủ loại.

Mình gai khắp người, cảnh này ngỡ chỉ thấy trong phim ảnh, không ngờ có ngày gặp phải bên ngoài, và mình lại là người trong cuộc. Đúng thật cái cuộc đời…

Mình chửi thầm một tiếng “khốn nạn”, cuộc sống mình cứ thế này, thật khốn nạn mà. Muốn sống yên ổn, muốn làm người tốt mà sao khó đến vậy???

– Cứ tưởng mày không dám tới chứ? – Thằng Khang đứng dậy nhếch mép nói.

Mình không đáp, mắt ngó xung quanh tìm kiếm.

Kia rồi, chị với em Uyên bị cột bằng dây thừng vào cây cột sắt ngay chân cầu. Miệng cả hai đều bị nhét một cục vải, chị nhìn mình lắc đầu quầy quậy, nước mắt chảy ràn rụa khắp mặt, muốn kêu mình chạy đi. Em Uyên cũng nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng, nhưng ẻm kiên cường hơn chị nên không khóc, có điều mắt cũng đỏ au.

– Mày thả chị tao với Uyên ra!! Bạn gái mà mày còn trói như vậy, có khác gì con thú không?? – Mình gầm lên.
– Lo cho con chị mày đi! Uyên chả việc gì đâu, tất nhiên tao sẽ không hại người tao yêu! – Thằng Khang cười đểu.
– Giờ mày muốn sao mới thả họ ra? – Mình cố trấn tĩnh.
– Bồi thường danh dự. – Nó thản nhiên.

– Loại chó chỉ biết ăn hiếp phụ nữ như mày cũng có danh dự sao? – Thanh sida cười khẩy.
– Yên tâm. Tao không chỉ giỏi ăn hiếp phụ nữ, ngược lại mấy thằng to mồm như mày, tao lại càng thích ăn hiếp hơn! – Thằng Khang lạnh lẽo nhìn Thanh sida.
– Giải quyết chuyện tao với mày trước đi. Lần trước là Uyên nhờ tao đóng kịch thôi, tao và Uyên chẳng có gì cả. Nếu mày khó chịu vì việc đó, cho tao xin lỗi! Thả chị tao được chưa? – Mình nói.
– Làm sao để tao biết được mày và Uyên chưa có gì? Chỉ dựa vào lời nói của mày thôi à? Hà hà… tao đâu phải thằng ngu! – Nó ngửa mặt lên trời cười lớn.

– Mày muốn sao mới tin? – Mình hồi hộp liếm môi.
– Nhìn mày cũng giống gay lắm! Lại đây, bú c*c tao trước mặt hai em gái này đi, rồi tao tha cho tụi mày! – Thằng Khang cười gằn.
– Đm, thằng gay biến thái này, bệnh vkl, bú cmm!! – Hải khìn la to, cầm tông muốn lao đến.
– Chém chết mẹ tụi nó đi tụi bây!! – Thằng đầu trọc nhìn rất dữ tợn, nãy giờ đứng sau thằng Khang, cũng kêu lên.

– Khoan đã, có gì từ từ nói! – Mình đưa tay cản bọn Hải khìn lại.
– Từ từ tụi bây!! – Thằng Khang cũng ra hiệu bọn đàn em dừng lại.

– Sao, đồng ý chứ? Mày chỉ có duy nhất một sự lựa chọn thôi, còn muốn hỗn chiến cứu người đẹp, hãy nhìn lại lực lượng hai bên đi. – Nó nhếch mép nhìn mình khinh khỉnh.

Sự thật quả như thằng Khang nói, bên nó gần 50 thằng, toàn giang hồ liều mạng thứ thiệt, vũ khí tận răng. Bên mình 14 thằng, toàn học sinh sinh viên, dân chơi nửa mùa, vũ khí chỉ để phòng thân, chẳng chút kinh nghiệm trong việc đâm thuê chém mướn.

Phải làm sao đây???

Đầu mình nóng bừng với quá nhiều suy nghĩ, liều mạng với bọn nó, phần thắng của phe mình chẳng được 1%. Không liều mạng, mình phải bj cho nó, nghĩ đến chuyện ngậm cái đó của thằng đàn ông, mình đã thấy choáng váng, còn sự nhục nhã nào bằng với đứa con trai chính cống như mình? Chưa kể đến cảm giác ghê tởm, chắc gì sau khi mình làm theo yêu cầu, nó sẽ tha cho bọn mình? Với tính cách thằng điên bệnh hoạn này, càng nghe lời nó sẽ càng lấn tới.

– Không chịu à? Phát đầu bò lại lột đồ con chị nó ra cho mọi người ở đây ngắm một chút! – Thấy mình suy nghĩ quá lâu, thằng Khang hạ lệnh.
– Ok anh Khang! – Một thằng to con, đầu to như đầu bò, hệt cái biệt danh của nó, khệnh khạng bước lại gần chị Diễm.
– Tao đồng ý! Đừng làm bậy… – Mình hoảng hốt vội la lên.
– Có thế chứ, lại đây em trai!! – Thằng Khang cười dâm ô.

Da đầu mình tê dại đi. Thôi hết rồi, chuyến này chết vì nhục, nhưng không làm theo lời nó bảo thì chị sẽ bị hạ nhục. Dù sao cũng chịu nhục, mình gánh thay chị vậy. Chỉ hi vọng nó giữ lời, buông tha cho chị. Mình có thế nào cũng chấp nhận, cùng lắm nằm bệnh viện vài tháng, chắc nó không điên đến mức giết mình.

– Nè T!! – Đang định đi tới, Thanh sida bỗng suỵt khẽ, rồi nhét cái gì đó lành lạnh vào tay mình.

Liếc mắt nhìn, một con dao khá ngắn, loại dao găm.

– Cắt tr*m nó cho tao, suốt đời làm thái giám chết cmn!! – Thanh sida cười hắc hắc.

Một tia sáng xẹt qua đầu mình, có cách rồi.

Lén nhét con dao găm vào túi sau, mình cầm cây kiếm Nhật bước lại phía thằng Khang đang đứng.

– Để kiếm lại mày! – Đúng như mình dự tính, nó kêu mình bỏ vũ khí lại.

Thật ra mình biết trước nó sẽ bắt làm thế, đâu ngu đến mức cho mình cầm kiếm lại gần, rủi liều mạng với nó thì sao? Nhưng mình vẫn cố tình cầm theo, cốt ý khiến nó mất sự tập trung, không để ý hành động khả nghi của mình và Thanh sida.

Mình vứt kiếm cho Thanh sida, lững thững đi lại gần thằng Khang.

– Quỳ xuống, cởi quần chăm sóc thằng nhỏ giùm anh đi! Ra mới thôi nhé chú em nhà quê!! – Nó cười hềnh hệch, tay vỗ bồm bộp lên đầu mình.

Cố nén cơn tức tối nhục nhã trong lòng, mình lặng lẽ quỳ xuống, kéo khóa quần nó, rồi nắm thằng nhỏ lôi ra… nó đang hứng khởi, thằng biến thái…

Thời khắc quan trọng sắp đến rồi, tim mình đập liên hồi như trống trận. Liếc mắt nhìn quanh, một đám đàn em của nó cầm mã tấu đang canh mình, chỉ cần một cử chỉ khả nghi dù nhỏ nhất, chắc mình sẽ nát như tương.

– Lẹ mày! – Thằng Khang nhấn đầu mình xuống.
– Khoan đã! – Mình hất tay nó ra.
– Dở trò à? – Một thằng cao to, đen hôi trừng mắt nhìn mình.
– Tao khát nước quá! Thanh, đưa tao miếng nước! – Mình xoay lại nhìn Thanh sida la to.

Thật ra mục đích của mình là phân tán sự chú ý của bọn nó, cho dễ bề hành động mà thôi.

Đúng lúc này, ngay khi cả đám bọn nó đều xoay theo mình, nhìn về hướng Thanh sida. Nhanh như cắt, tay mình thọt vào túi sau móc con dao găm ra, để ngay trên tr*m thằng Khang.

– Mày làm gì… – Nghe lành lạnh, thằng Khang giật mình hét to.
– Đm đứng yên, không thôi tao cắt chết mẹ mày! – Mình gầm lên.

Con dao găm trong tay mình kề mạnh lên tr*m nó, máu liều nổi lên rồi, chỉ cần nó hay bất cứ thằng đàn em nào của nó nhúc nhích, mình xử ngay. Trước sau gì cũng chết, phải lấy tí vốn xuống tặng Diêm Vương nhắm rượu.

– Ok ok… mày muốn gì cũng được… đừng làm bậy… tụi mày tránh ra… – Thằng Khang nuốt nước bọt khan, hai tay xua loạn, miệng hét bọn đàn em cút ra xa.

– Thả chị tao và Uyên ra ngay! – Mình gằn từng tiếng.
– Được được. Tụi bây thả ra mau, lẹ lên!!! – Thằng Khang trợn mắt kêu bọn đàn em.

hai ba thằng líu ríu chạy lại, tháo dây trói, lấy giẻ ra khỏi miệng chị và em Uyên. Bọn Thanh sida cũng vội vàng chạy đến nhận người.

– Mày buông anh Khang ra, không thôi tao giết nó!!! – Một thằng đầu trọc chợt kề dao lên cổ chị Diễm, uy hiếp ngược lại mình.
– Giết đi, rồi thằng đại ca mày suốt đời làm thái giám! – Mình cười hắc hắc, con dao găm hơi cứa nhẹ xuống.
– Đmóa thằng ngu! Thả nó ra mau lên, muốn hại chết tao hả??? – Thằng Khang rú lên như heo bị chọc tiết.

Thằng kia nghe vậy, sợ quá vội buông dao xuống, giao chị với em Uyên cho bọn Thanh sida.

Thấy chị và em Uyên an toàn rồi, mình thở ra nhẹ nhõm. Giờ chỉ cần dùng thằng Khang uy hiếp bọn kia, rồi rút êm là xong, chẳng còn gì đáng lo nữa. Chuyện sau đó giao cho chú Quyết xử lý. Bọn nó một đám lăm lăm vũ khí thế này, chẳng lo cảnh sát không có lí do để bắt giữ.

– Bốp!!

Mải suy nghĩ, chỉ lơ là trong phút chốc, mình bất ngờ lãnh ngay cú đá rất mạnh của một thằng đứng gần đó, máu mũi máu mồm phụt ra, răng cũng gãy mất mấy cái.

Choáng váng mặt mày, mình lồm cồm bò dậy, hai mắt chẳng nhìn thấy đường, xung quanh toàn đom đóm lập lòe.

– Chém chết mẹ tụi nó cho tao, đừng để đứa nào thoát!!! – Thằng Khang điên dại hét to.

Mình cuống cuồng chạy, nhưng do đang choáng, chưa tỉnh táo nhìn rõ được tình cảnh xung quanh, cứ chạy loạn không phương hướng. Lưng chợt nghe đau nhói thấu xương… gục xuống… mình dính rồi…

– T… T ơi… – Tiếng chị gào thất thanh.
– Đừng mà, Khang… đừng… – Giọng em Uyên thét điếc tai.
– Cứu thằng T… – Thanh sida kêu nghe khản đặc.

– Phập..!!!

Âm thanh bén ngọt của dao cắt vào cơ thể con người vang lên, đanh, gọn, và khô khốc.

Trong đầu mình kêu lên hai tiếng “xong rồi”. Mắt nhắm lại đón nhận cái chết đang đến từ từ. Hết rồi những ngày hạnh phúc bên chị, những đêm ngắm mưa bên thềm, những chiếc hôn ướt át, những vòng tay ấm nồng… mọi thứ hết rồi… kết thúc thật rồi…

Nhưng… chờ mãi vẫn chưa thấy thần chết xuất hiện đưa mình đi. Bên tai vẫn truyền đến những tiếng la hét náo loạn, các âm thanh kim loại va nhau loảng xoảng…

Và ai đó kéo mình đi xềnh xệch.

– Đm, mày ngồi dậy chạy lẹ đi!! – Thanh sida hét to bên tai khiến mình giật bắn.

Nặng quá… ai đó đang đè lên lưng mình thế này…

Mình mở mắt ra, xoay người lại… rồi chết lặng… nước mắt mình trào ra… miệng hét lên những tiếng vô nghĩa…

Chị đang ôm chặt lưng mình, hai mắt nhằm nghiền. Người chị đầy máu, khắp nơi toàn là máu, chiếc áo trắng chị mặc lúc sáng, giờ đã đổi sang màu đỏ kinh hoàng… là chị… đã đỡ giùm mình một nhát dao tuyệt mạng…

Gương mặt thiên thần trắng nhợt, chẳng còn chút huyết sắc, khóe miệng máu vẫn rỉ ra thành dòng đỏ chót…

Mình run rẩy đưa tay lên mũi chị, chẳng còn cảm nhận được tí hơi thở nóng ấm nào từ chị, dù thật khẽ cũng không có.

Mình điên cuồng móc túi quần tìm đt. Không có… rơi mất rồi…

– Cấp cứu… gọi cấp cứu mau lên… cấp cứu… – Mình bế chị lên, nước mắt che hết tầm nhìn, mọi thứ mờ đục. Mình cố hét thật to, nhưng càng hét càng khản giọng, không thành tiếng.

Mình điếng người chẳng còn biết gì nữa, trường đâm chém xung quanh như không còn liên can gì đến mình. Mình choáng váng trong những suy nghĩ “chị mất rồi… chị mất rồi… chị mất rồi…”

Mình bế chị lững thững như thằng điên, miệng lầm bầm lặp đi lặp lại câu nói vô nghĩa, rời rạc.

– Chạy nhanh đi T, chị Diễm chết rồi!! Vết thương nặng lắm, ngay tim, không cứu được đâu!! Chạy đi!!! – Thanh sida kéo tay mình lôi đi.
– Buông tao ra! – Mình hất mạnh tay nó.
– Mày muốn làm gì nữa??? Chạy lẹ, bên mình nằm hết rồi… – Thanh sida gào lên.
– Tao giết nó!!! – Mình cười gằn đặt chị xuống, hai mắt đỏ ngầu, giật cây tông trong tay Thanh sida.

– Đm, mày điên rồi!! Đi với tao… – Thanh sida kéo mình lại.
– Cản tao giết mày luôn đó!! – Mình trợn mắt gầm to.

Mình lao như điên vào đám đông, gặp thằng nào chém thằng đó, chả màng sống chết. Bọn nó thấy mình điên loạn dường như cũng ngán, chạy đến đâu bọn nó tránh ra đến đó.

Thằng Khang kia rồi, nó đang tát em Uyên sưng húp mặt mày, miệng cười khùng khục.

– Chết đi thằng chó!!! – Mình thét to, hai tay cầm tông xả một nhát nhằm ngay bả vai và cổ nó. Chị chết nó phải bồi táng theo, xử nó xong mình chết theo luôn.

Nghe mình gào to, nó giật mình theo phản xạ ngả sang một bên tránh được, tay cho vào túi quần móc ra khẩu súng ngắn nhắm mình bắn một phát chát chúa.

– Đoàng..

– Chạy đi T!! – Em Uyên lao đến giật khẩu súng trong tay thằng Khang, hai người giằng co qua lại.

Viên đạn ghim vào đùi mình đau nhói. Mình nén đau cắn răng lao đến, đạp thẳng chân vào mặt nó. Tay giật khẩu súng, nhắm ngay đầu nó lạnh lùng bóp cò.

– Đừng… – Thằng Khang trừng mắt đến rách khóe rỉ máu, thét lên kinh hoàng.
– Muộn rồi, thằng khốn nạn! – Mình cười khùng khục.

– Đoàng… đoàng… đoàng…

3 phát súng vang lên, đầu thằng Khang vỡ toang, óc và máu trắng đỏ lẫn lộn chảy ra.

Em Uyên rú lên sợ hãi…

Bọn đàn em thằng Khang ngẩn người trong phút chốc, rồi hô hào cầm vũ khí lao đến mình.

– Còn 2 viên, thằng nào muốn ăn trước? – Mình cười sằng sặc.

Mình giơ súng nhắm vào bọn nó, bóp cò.

– Đoàng…

Một thằng gục xuống.

– Chạy mau, đm nó điên rồi!!!

Bọn nó như ong vỡ tổ ôm đầu chạy loạn. Chưa đầy phút sau, cả bãi chiến trường chỉ còn lại mình, Thanh sida và em Uyên. Anh em, chị Diễm… nằm xuống cả rồi.

Mình thẫn thờ nhét khẩu súng vào lưng quần, bước lại bế chị lên.

Thiên thần của lòng mình… bao ước mơ… bao dự định hạnh phúc cho tương lai… giờ chỉ còn lại cái xác không hồn…

Nước mắt mình nhỏ xuống, ướt đẫm gương mặt thánh thiện đang nhắm nghiền của chị. Nỗi đau tưởng như chết đi sống lại ập lên đầu mình, bóp nát vụn trái tim mình ra muôn vạn mảnh nhỏ loang máu…

Mình khuỵu xuống… đau đến mức không thở được…

– Đừng buồn… em theo chị đây… – Mình vuốt ve mặt chị, cười nhẹ.

Khẩu súng giơ lên, kê ngay thái dương. Mình nhắm mắt lại, đơn giản thôi mà… chỉ một cái nhích tay, mình sẽ được gặp lại chị…

– T… – Thanh sida kêu lớn.
– Đừng mà T… đừng… – Em Uyên gào to.

– Vĩnh biệt tất cả!!! – Mình nói khẽ, tay siết cò.

Đúng lúc này, một cử động thật nhẹ từ chị truyền sang, dù rất nhẹ nhưng cũng khiến mình giật bắn người, vội mở mắt ra.

Mình không nhìn lầm chứ, cánh mũi chị vừa phập phồng, chị vẫn còn sống.

– Còn sống… chị còn sống… – Mình la to, nước mắt ràn rụa.

Thanh sida và em Uyên nghe vậy liền lao tới. Chị vẫn còn thở nhưng rất khẽ, hơi thở mỏng manh như tơ… có thể đứt bất cứ lúc nào…

Đang loay hoay chưa biết làm thế nào, may sao xe cấp cứu trờ đến, mình vội vã bế chị lên xe… miệng lầm thầm cầu nguyện cho chị qua khỏi…

Căn phòng trắng toát bao trùm một màu tang tóc, lạnh lẽo.

Dì Hai, dượng Hai ôm thân hình lạnh giá của chị khóc rưng rức.

Mẹ mình nước mắt ướt đẫm áo, ba mình ngồi thẫn thờ… hai chị mình không kềm được những tiếng nấc…

Em Uyên ngồi ngay góc phòng, hai mắt sưng mọng đỏ quạch, nước mắt của ẻm đã cạn rồi…

Mình là người tỉnh táo nhất. Từ lúc đưa chị vào đây, mình đã biết hy vọng rất mong manh, gần như không có hy vọng cứu sống chị.

Mình chuẩn bị tâm lý sẵn rồi… nên rất bình thản đón nhận tin dữ từ bác sĩ. Chị đi cũng chẳng sao cả… mình sẽ đi theo chị… chỉ tội ba mẹ mình, vừa mất chị lại mất thêm mình, chẳng biết ông bà sẽ ra sao…

Nhưng biết làm thế nào đây… thiếu chị… mình chẳng thể sống nổi thêm một phút giây nào trên cõi đời này nữa… mọi thứ trống rỗng… thật vô nghĩa…

Tiếng chân rầm rập vang ngoài hành lang, một toán cảnh sát bước vào.

– Chúng tôi nghi ngờ anh T có liên quan đến một vụ thanh toán giết người. Mời anh theo chúng tôi về hợp tác điều tra. – Chú Quyết khổ não nói.

Mình cười khẽ, móc khẩu súng còn đúng 1 viên đạn từ túi quần ra, kê lên thái dương.

– Con làm gì vậy T? Bỏ xuống đi!!! – Mẹ mình kêu hoảng.
– T… đừng làm bậy… – Ba bàng hoàng.
– T…
– T…

Thật nhiều tiếng kêu hoảng loạn vang lên, cả tiếng của những anh cảnh sát nghiêm nghị đe dọa bắt mình buông súng.

– Lúc tôi cần nhất, các anh đang ở đâu??? – Mình cười chua chát, siết cò.

– Đoàng…

Cảm giác nóng rực như thanh sắt cháy đỏ xuyên qua đầu, mình gục xuống… chị đi rồi… còn gì luyến tiếc nữa…

“Chị ơi… em đến với chị đây…” – Suy nghĩ cuối cùng còn lại trong đầu mình trước khi chìm vào cõi vĩnh hằng u tối.

– T… T ơi… – Tiếng ai đó vang bên tai mình.

– Hả? – Mình ngồi bật dậy, trán đau buốt.

– T làm gì mà nửa đêm kêu la dữ vậy, chảy nước mắt nữa nè… – Chị nhăn mặt, cầm khăn giấy lau cho mình.

Người mình đầy mồ hôi, đầu nóng hừng hực, mệt mỏi kinh khủng. Nhưng mình lại vui như điên, hóa ra nãy giờ mình chỉ nằm mơ thôi sao, giấc mơ thật kinh khủng. Chị vẫn còn đây, thiên thần của lòng mình vẫn còn đây, đang khỏe mạnh tràn đầy sức sống ngay cạnh mình.

Mình siết chị vào lòng thật chặt, hôn ngấu nghiến khắp mặt chị, nhưng nước mắt vẫn trào ra.

– Gì vậy? T làm sao vậy?? – Chị nằm yên trong vòng tay mình, hai mắt mở to nhìn mình lo lắng.
– Không sao. Em nằm mơ thấy ác mộng thôi, giờ thì hết rồi!! – Mình nhẹ chùi mắt, cười sung sướng nhìn chị.
– Nằm mơ gì mà ghê vậy? La om sòm luôn, làm chị hết hồn à!! – Chị hôn má mình.
– Nằm mơ thấy hai đứa mình đám cưới. – Mình cười.
– Mình đám cưới mà sợ la vậy hả? Hứ… ghét… không muốn cưới chị chứ gì? – Chị vùng vằng.
– Muốn! Bởi vậy giật mình dậy, biết là nằm mơ, không được cưới chị, em mới chảy nước mắt nè!
– Hi hi… xạo quá à…

Mình lại siết chị vào lòng. Thật ấm áp!!!

Mong rằng giấc mơ chỉ mãi là giấc mơ. Mình đã đánh mất chị một lần trong cơn mê ấy rồi, không bao giờ để lạc mất chị thêm một lần nào nữa…

    Open

    Close