Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 55

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 55
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chap 55

– Reng… reng…

Chuông điện thoại reo ầm ĩ, mình vừa vào toilet chưa kịp rửa mặt đã phải vội vã chui ra. Tưởng ai gọi, hóa ra thằng bạn chí cốt Thanh sida.

– Tao nghe nè! – Mình lên tiếng.
– Xuống mở cửa cho tao lẹ coi, nắng quá!
– Ờ.

Tắt điện thoại, mình bước chầm chậm xuống lầu. Tính ra cũng đã gần 2 tuần kể từ hôm mình xuất viện, vết thương tạm ổn rồi, có thể đi tới đi lui, cử động nhẹ nhàng không sao.

Thanh sida đứng núp ngay thềm nhà, mồ hôi nhễ nhại. Vừa mở cửa mình vừa nói:

– Sao không bấm chuông mày?
– Bấm gãy cả tay, mày có nghe đâu. – Nó nhanh chân chạy vô nhà, miệng gầm gừ.
– Ờ, chắc tao trong toilet nên không nghe he he… – Mình phì cười.
– Đứng chờ lâu nắng vãi, làn da bánh mật của tao mà bị đen, mấy em chê thì mày xác định đi. – Thanh sida mở quạt trần, nằm bật gân ra salon.

– Có gì ăn dọn lên đi ku! – Mình chưa nói gì, nó đã mở lời “đề nghị”.
– Chết đói lâu năm hả? Để tao coi.

Mình lắc đầu, đi lại mở tủ lạnh ra xem có gì tọng vào miệng thằng bạn tham ăn chẳng khác Trư Bát Giới này không. Lần nào lại nhà mình nó cũng lục tung cái tủ lạnh, càn quét không thương tiếc, hôm nay nó kêu mình lấy đồ ăn đem lên đã lịch sự lắm rồi.

Bên trong tủ lạnh chất đầy trái cây đủ loại, khô bò khô mực, có cả mấy bọc chè chẳng biết của ai. Chắc chị Diễm và em Uyên mua để vào cho mình ăn vặt cũng nên.

– Đem hết lên đi, khỏi lựa. – Chờ lâu, Thanh sida hối thúc.
– Có gì đâu mà đem. – Mình ậm ờ.
– Mọi lần nhiều trái cây lắm mà. Nay mày què quặt, đáng lẽ phải được chăm sóc kỹ lưỡng hơn mới đúng chứ? – Nó nhìn mình nghi ngờ.
– Thì cũng có, mà sợ mấy trái này mày không ăn được.

– Trái gì? Ăn không chết thì tao ăn được hết!
– Bí đao. Ăn không? Có hai trái tổ chảng nè.
– Đệt, giỡn mặt hả mày? Cho mày 10s tự nguyện hiến dâng đó, đừng để tao ra tay, hối cũng không kịp! – Thanh sida cười hềnh hệch.

Chọc nó tí cho vui, mình lấy rổ lùa đống trái cây vào, cầm thêm bọc muối tôm thảy lên bàn.

– Nhiều quá ăn sao hết! – Thanh sida bật dậy, miệng khách sáo vài câu, tay cầm trái xoài tứ quý chấm muối quất luôn, khỏi gọt cắt gì ráo.
– Lần nào cũng nghe câu này, vậy chứ cái hột cũng chẳng còn. – Mình chép miệng.
– Bạn bè quý ở cái tình đó ku, quý mày nên gì của mày tao cũng ráng đón nhận hết. – Thanh sida miệng nhai nhồm nhoàm nói.
– Ờ, tao hiểu tấm chân tình của mày! Cái đầu sao rồi? – Mình vạch tóc nó ra nhìn.
– Lành rồi, gỡ mài xong lại đẹp trai như xưa thôi!

Nhìn vết sẹo đen thùi như con rết trên đầu nó, mình thấy hơi xót. Vì chuyện riêng của mình, báo hại cả đám bạn phải chịu khổ lây. Thế mà chẳng nghe thằng nào trách một lời.

Thấy mình im lặng, Thanh sida cười ha hả:

– Cảm động quá hả? Mốt có gái đẹp nhường tao là được rồi, coi như bù đắp phần nào!

Không biết nó vô tình hay cố ý mà nói câu này, làm mình nhớ đến chuyện làm mai em Uyên cho nó, bỗng thấy nhột nhột.

– Mày với em Uyên sao rồi? – Thanh sida trầm ngâm một lúc rồi hỏi.
– Ý mày là sao? – Mình khó xử quá, không biết nói thế nào nên hỏi lại.
– Tao muốn nói tới chuyện gì, mày hiểu mà!
– Ừm, thì tao với ẻm vẫn bình thường, có gì đâu! – Mình nhún vai.
– Công khai chưa? – Nó cười cười.
– Hả? Ờ…

Đang ấm ớ chưa biết làm sao cho nó hiểu, đừng hiểu lầm, Thanh sida khoác vai mình:

– Chuyện em Uyên thích mày, tao biết lâu rồi. Từ hôm đầu tiên mày kêu tao qua giới thiệu ẻm, nhìn thái độ tao đã hiểu. Nhưng mày yêu chị Diễm, không muốn làm gì có lỗi nên đá em Uyên sang cho tao. Tao cũng định nhân cơ hội đó tán ẻm, sẵn tiện giúp mày đỡ khó xử, mà lại không thành công. Tao nói đúng không?
– Ờ, cũng… đúng…
– Cơ hội đến tay, tao không tận dụng được, chịu thôi! Nói thẳng là cũng tiếc lắm, em Uyên đẹp, giàu có lại cá tính, thằng nào chả mê. Nhưng khổ nỗi ẻm lại chỉ thích mình mày, tao cũng hết cách. Tao không trách, cũng không hiểu lầm hay nghĩ sai gì về mày hết. Mày vẫn là thằng bạn thân nhất của tao, ok?
– Ừm…

Thật ra mà nói, bọn con trai thường xuề xòa hơn con gái nhiều. Chơi với nhau lâu rồi, việc gì cũng tự hiểu thôi, không cần nói ra. Chung quy cũng vì nghĩ mình là đàn ông, không nên trải lòng, bày tỏ suy nghĩ cảm xúc này nọ ra ngoài với người khác, làm như thế thấy yếu đuối và lắt nhắt quá.

Đây cũng là lần đầu tiên Thanh sida nói chuyện chân thành với mình, có lẽ nó hiểu được nỗi khổ của mình, muốn giúp mình cởi bỏ tâm lý, cũng như tránh mọi hiểu lầm không đáng có giữa mình và nó.

Mình thật sự cảm kích nó. Thanh sida mà là con gái chắc mình đè ra hôn tại chỗ rồi, chỉ tiếc nó lại là đực rựa chính cống, đành bỏ ý định vậy. :sexy:

– Chỗ bị đâm sao rồi, đỡ nhiều chưa? – Vẫn âm thầm lặng lẽ chén trái cây, nó hỏi.
– Đỡ rồi mới xuống đây tiếp mày được, tuần trước tao nằm liệt trên giường.
– Ừ, cũng may mắn! Lần đó tao cứ tưởng cả đám bỏ mạng hết rồi, cuối cùng không việc gì. Tụi mình được trời thương phù hộ hay sao đó!
– Tụi Hải khìn thì sao, mày có gặp không? – Nhắc tới hội bạn, mình bồn chồn.

– Khỏe như trâu, giống tao thôi. Chỉ có điều từ hôm xảy ra chuyện đó, nó bị ông bà già cấm cửa không cho ra ngoài, sợ bị trả thù. Bây giờ nó giống như hoàng hậu bị nhốt trong lãnh cung, suốt ngày chỉ biết ăn ngủ, tội lắm mày ơi! – Miệng nói tội, trong khi môi nhếch lên cười đểu, nhìn Thanh sida gian không thể tả.
– Để khi nào tao khỏi hẳn, sang thăm nó sẵn tiện xin ông bà già nó giùm! – Mình áy náy nói.
– Chuyện đó không quan trọng! Giờ chủ yếu là bọn thằng Quang, lo tranh thủ thời gian này mà nghĩ cách giải quyết đi. Tao bảo đảm nó còn kiếm mày dài dài, chưa xong đâu. – Nhắc đến thằng Quang, mặt Thanh sida đầy nghiêm trọng.

– Tao biết. Nhưng giờ chả có cách nào để mà nghĩ, tới đâu hay tới đó. Nó toàn núp trong tối, canh úp sọt, làm sao đây? Không lẽ kéo hội tìm nó, thằng đó đâu có vừa, chơi kiểu đó mình chơi không lại. – Mình lắc đầu.
– Thưa nó ra tòa. Vết tích ở ngực mày vẫn còn nè, sợ gì…
– Nhà nó có thế lực, chạy bên này một ít, bên kia một ít, thưa kiểu gì? Chưa nói đến bây giờ thật giả trắng đen lẫn lộn, hai đám trẻ trâu cầm mã tấu chém nhau từa lưa, ai xử cho mày? Nhiều khi mấy chú mấy bác ăn uống no say, quay sang bắt tội tụi mình, lúc đó có mà tàn đời…
– Đệt, chơi giang hồ với nó không được, luật pháp cũng chẳng xong, vậy làm sao? – Thanh sida trợn mắt.
– Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai? – Mình cười khổ.

– Thôi, không bàn nữa. Nói chuyện khác… – Thanh sida ngao ngán.
– Chuyện gì?
– Chuyện tình tay ba như trong phim của mày. Nhắc tới là tao phát ghen, số hưởng vãi! – Nó cung tay, làm bộ như muốn đấm vô mặt mình.
– Khổ tâm bỏ mợ ra chứ sướng quái gì… – Mình nhăn nhó.
– Tao ước được khổ như mày mà không được nè, đúng là sống trong phúc mà éo biết hưởng!
– Khi nào một trong hai người ở riêng kìa, đó mới gọi là phúc. Đằng này cả hai đều ở chung nhà với tao, ra vô chạm mặt, ghen tuông cả ngày, muốn hưởng phúc cũng chẳng còn tâm trí mà hưởng…

– Hè hè, cái gì cũng có mặt trái của nó mà, mày đừng được voi đòi hai bà Trưng… Mà mày định sao? Quyết định chọn ai chưa? Tình hình này mà kéo dài, tham lam coi chừng mất cả chì lẫn chài.
– Tao hiểu sao không… – Mình chép miệng.
– Nói nghe coi. – Mặt nó háo hức.
– Thì… tao từ chối em Uyên mấy lần rồi, nhưng ẻm cứ làm lơ. Lại vì tao làm không ít chuyện, mới rồi còn chi cho thằng Bảy già một khoản tiền để cứu tao. Càng ngày tao càng khó từ chối ẻm, nhận nhiều quá… muốn rứt ra không dễ chút nào…

– Hả? Vậy ra bữa hổm là em Uyên cho tiền nên thằng Bảy mới giúp tụi mình à? – Thanh sida ngạc nhiên.
– Chứ mày nghĩ nó là Bồ Tát, khi không giơ đầu ra chịu báng, chuốc rắc rối vì mấy đứa không quen biết như tụi mình hả?
– Ờ, hèn gì… tao cũng thấy nghi nghi. Rốt cục em Uyên đưa nó bao nhiêu?
– Chả rõ, hỏi ẻm không nói. Nhưng tao nghĩ không ít, chắc cũng vài trăm triệu.

– Đệt, ẻm giàu vãi vậy à? – Thanh sida thiếu điều nhảy dựng lên.
– Mới đi shopping, tiện thể mua cho tao hơn chục cái áo gần 5m, mày nghĩ giàu không?
– Ax… Tao thèm giết chết mày quá!!! – Nó nghiến răng ken két, bộ dạng như sắp bốc hỏa.

– Có bản lĩnh cứ nhào vô, tao nhường đó! – Mình nhe răng cười.
– Thua! Thôi tao về à, có tin gì mới nhớ báo tao biết.
– Ờ, tạm thời chắc không có chuyện gì đâu. Phải 1, 2 tuần nữa tao mới ra khỏi nhà được.

Nó về rồi, mình lúi húi dọn đống vỏ, hột trái cây vứt đầy trên bàn. Thằng này ăn vãi thiệt, một mình nó làm láng rổ chẳng còn chút gì, sao không nuốt luôn hột cho rồi, đỡ mất công dọn. :sogood:

Lên phòng nằm ngủ đến tối, thay vì chờ chị Diễm đem cơm lên như mọi lần, mình lót tót đi xuống. Lâu rồi không được hưởng bữa cơm gia đình, nhớ quá!

– Con khỏi chưa mà đi xuống vậy T? – Mẹ thảng thốt nhìn mình. Vẻ mặt ba mình cũng kinh dị không kém.
– Đỡ rồi mẹ ơi, có điều chưa chạy nhảy được thôi! – Mình kéo ghế ngồi, nhanh nhảu đáp.
– Đang tính lấy cơm lên cho T nè, đi được hồi nào mà giờ mới thông báo vậy? – Chị Diễm loay hoay lấy chén, xoay lại hỏi.
– Mới phát hiện hồi trưa thôi, he he… – Mình nói dóc, thật ra đi tới đi lui cũng được vài hôm rồi, nhưng muốn được ăn cơm riêng tư với chị thêm một chút, nên chưa để lộ ra.

Em Uyên ngồi đối diện, nhìn mình cười tủm tỉm, không nói gì.

Đặt chồng chén lên bàn, chị lấy ghế ngồi cạnh mình, tuy nhiên vẫn giữ khoảng cách hơi xa, chắc sợ ba mẹ mình nghi ngờ.

– Vết thương sao rồi T? Chừng nào thì lành hẳn? – Ba hỏi.
– Dạ, con nghĩ chắc phải 2 tuần nữa. – Mình rụt rè đáp.
– Ráng nghỉ dưỡng cho tốt, còn sớm đi học trở lại, nghỉ lâu quá rồi.
– Dạ, con biết mà!

– Con lớn rồi, ba mẹ không muốn nói nhiều nữa. Giờ chỉ cần chú tâm học lo cho tương lai, mọi chuyện còn lại ba mẹ đang tính cách giải quyết, không để xảy ra rắc rối nữa. – Ba nghiêm mặt.
– Là sao ba? Chuyện thằng Quang hả? – Mình thấp thỏm. Nếu quả thật ba mẹ có hướng giải quyết, mình và chị được sống yên ổn thì còn gì bằng.
– Ba nói cho con đỡ lo nghĩ thôi! Ba mẹ vẫn còn đang tính cách, khi nào được sẽ nói rõ con biết. Thôi, ăn cơm đi! – Mẹ mình xua tay.

– T ăn cá đi cho tốt! – Em Uyên dẻ miếng cá nấu canh chua bỏ vào chén mình.

Xưa nay mình không ăn được cá. Chị Diễm thấy mình ngần ngừ, bèn gắp thịt bò cho vào chén mình, nói nhỏ chỉ đủ mình nghe:

– T không ăn được cá mà, ăn bò beefsteak đi, ngon lắm!!
– Hai người ăn cơm đi, em tự ăn được mà! – Mình hơi khó xử.

Rồi trước sự chứng kiến của chị và em Uyên, mình gắp miếng bò của chị cho vào miệng nhai ngon lành. Công nhận ngon thật, thịt mềm và không dai chút nào, lại vừa chín tới, chỉ cắn nhẹ một cái nước thịt đã tươm ra thấm đều khoang miệng, thật kích thích vị giác.

– Ngon ghê! – Mình tấm tắc.
– T ăn thêm đi, chị làm nhiều lắm! – Nghe mình khen, chị cười tươi như hoa.

Đang định gắp thêm miếng thịt nữa, bất chợt mình ngó lên thấy mặt em Uyên xịu xuống, buồn so.

“Nỗi khổ của tao nè Thanh sida ơi, mày sao hiểu được…”

Nhìn miếng cá trong chén, lòng mình than thở không thôi. Ớn quá, chẳng muốn ăn chút nào. Nhưng thấy ẻm quê quê mình lại động lòng trắc ẩn, nhắm mắt nhắm mũi gắp cá bỏ vào miệng, nhai vài cái rồi trệu trạo nuốt.

– Cá ngon không? – Vẻ mặt em Uyên thay đổi, tươi rói ngay.
– Ờ, cũng ngon! – Mình gật đầu lia lịa như tế sao.
– T ăn thêm đi… – Ẻm hí hửng tính gắp thêm cá cho mình nữa.
– Thôi, Uyên ăn đi. Chút T ăn sau… – Hồn vía lên mây, mình lật đật xua tay.

Ngồi ăn một lúc mình mới biết, thì ra nồi canh chua là em Uyên nấu, còn bò beefsteak thì chị Diễm làm. Thảo nào…

Nhưng mình không nghĩ chị ghen, có lẽ biết mình không ăn được cá nên chị mới làm thế thôi, chẳng ý gì đâu.

Suốt buổi mình toàn ăn thịt, biết sao được, ghét cá bẩm sinh rồi. Chỉ đến chén cuối, chan canh ăn, mình mới đụng đũa vào mấy con cá, gắp một vài miếng gọi là… cho em Uyên đỡ buồn tủi. >”

– Mai bà ngoại ghé nhà chơi… – Tàn bữa ăn, mẹ mình thông báo.

Không khí chợt im ắng lạ thường. Tin bà ngoại lên thăm, chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Mình vẫn còn chưa quên được chuyện lần trước bà ghé, đòi cho chị Diễm ra ngoài ở. Em Uyên thì bị bà giũa cho một trận cái tội đầu nhuộm xanh đỏ, quần áo ngắn cũn cỡn.

Ẻm nhìn mình, mặt vẫn bình thường không dám tỏ thái độ gì, nhưng sâu trong ánh mắt, mình thấy được tia lo lắng ngán ngẩm. Mình cũng khác gì ẻm đâu. Chỉ có chị Diễm vẫn tươi cười như thường, cũng bởi chuyện đó mình và cả nhà đâu có ai kể chị nghe, sợ chị tủi thân.

– Lâu rồi con không được gặp bà, bà ghé ở lâu không dì? – Chị quan tâm hỏi.
– Chắc ở lại một đêm, dì cũng không rõ. Bà tùy hứng lắm, có khi lên chút lại đòi về như hồi trước nữa không chừng. – Mẹ cười nói lấp lửng.
– Ủa, sao vậy dì?
– Bà mệt đó mà, có gì đâu! – Mình chen ngang.

Mẹ cũng hiểu ý, không nói gì thêm.

Ăn xong, mình lên phòng tắm rửa, lấy cái áo thun trắng em Uyên mua cho mặc vào, khá vừa vặn. Dù sao cũng là tấm lòng của ẻm, hơn nữa bỏ phí trời phạt. Mình không nghĩ chị Diễm khó chịu vì điều này, chị chẳng ích kỷ thế đâu.

Bước ra ban công đã thấy chị đứng tựa lan can tự khi nào.

– Chị ra lâu chưa? – Mình lại gần hỏi.
– Vừa ra à. T mặc áo mới nhìn đẹp trai ghê!! – Chị nháy mắt.
– Đẹp trai lâu rồi, khen thừa! – Mình nghênh mặt.
– Hi hi… nịnh có câu lên luôn hén! Thôi, rút lại lời khen. – Chị cười khúc khích.
– Muộn rồi! Có rút lại thì nó cũng ghi sâu trong đầu em rồi, gì chứ ai khen em nhớ dai lắm he he…
– Vậy chê thì sao? Có nhớ dai không nè?
– Chê hả? Không quan tâm. Người ta GATO với mình đó mà, để ý làm chi cho mệt.

– GATO là sao T? – Chị ngơ ngẩn.
– Là ghen ăn tức ở đó. Chậm tiêu! – Mình điểm nhẹ ngón tay lên trán chị.
– Hứ, nào giờ có nghe đâu mà biết! – Chị vùng vằng, cú lên tay mình mấy cái nhẹ hều.

Đã lâu rồi không được ra đây hóng gió. Mọi thứ vẫn như trước, chẳng có gì thay đổi. Bầu trời chi chít treo đầy sao lấp lánh, gió vẫn thổi lồng lộng, từng làn gió nhẹ mơn man đùa giỡn vờn lên tóc chị, những sợi tóc đen óng ả tung bay như muốn cuốn mình vào những giấc mơ lãng mạn.

Mình đưa tay cầm một lọn tóc, kê mũi vào hít thật sâu, mùi thơm dìu dịu theo khứu giác xông lên tận óc.

– Thơm không? Chị mới gội đó! – Chị bẽn lẽn.
– Chị lúc nào mà chẳng thơm! – Mình ngây ngất nói như mộng du.
– Chỉ nịnh là giỏi! – Đầu chị khẽ nghiêng, cặp mắt nai nguýt mình. Khi nhìn ngang chị còn xinh hơn góc chính diện.
– Em còn giỏi nhiều thứ nữa, chị biết rõ hơn ai khác mà!

Mình cười gian, dần dần lết sát vào chị, cánh tay choàng nhẹ qua eo kéo chị hơi ngả ra sau, miệng lướt nhẹ lên gương mặt khả ái rồi dừng lại ở làn môi mềm mại thật lâu…

Hôn chị say đắm, nhưng mắt mình thỉnh thoảng vẫn ngó về phía cửa, sợ em Uyên bất chợt đi ra. Ẻm thấy cũng không việc gì, mình chỉ lo chị ngại thôi, tính chị rất hay xấu hổ.

Mình hôn chị thật lâu, cho đến khi mỏi tay mỏi miệng mới chịu dừng lại trong luyến tiếc. Lòng tham con người đúng là vô hạn, nếu có sức khỏe không biết mệt, chắc mình hôn chị cả ngày. :sexy:

– T này… suốt ngày chỉ biết làm bậy… – Mặt chị ửng hồng, miệng trách móc nhưng đôi mắt lại ướt rượt ngập tràn niềm hạnh phúc.
– Trai không hư, gái không thương… – Mình hấp háy mắt.
– Gái hư mới thương trai hư, chị không có vậy… – Chị ngúng nguẩy.
– A, làm phản hả? Em trai hư nè, chị không phải gái hư nghĩa là không thương em chứ gì? – Mình vờ trợn mắt.
– Xí, không phải vậy… ý là…

– Nói chuyện gì mà vui vẻ xôm tụ quá vậy ta! – Em Uyên đột nhiên đi ra làm chị giật mình nín bặt, len lén nhìn mình thè lưỡi.

Chị Diễm đang đứng bên trái mình, em Uyên lại bước sang đứng bên phải, ép mình vào giữa. Trái Diễm, phải Uyên, cả hai mà song kiếm hợp bích chắc mình khó giữ được trọn vẹn tấm thân qua đêm nay. Mà không xong, bác sĩ dặn chưa lành lặn không được cử động mạnh. :sexy:

– Tự nhiên im re hết vậy, có gì mờ ám hả? – Em Uyên hết nhìn mình lại ngó chị.
– Người gì xuất hiện cứ như ma, làm giật mình chưa té lầu là may, nói gì nữa mà nói. – Mình làu bàu.
– Chứ không phải có tích nhúc nhích hả? – Ẻm liếc xéo mình.

– Bữa nay mới thấy nhen, áo ai mua mà vừa vặn đẹp quá vậy! – Chợt phát hiện ra cái áo mình đang mặc, ẻm kéo áo săm soi, miệng xuýt xoa liên hồi.
– Bé Uyên nhen, mua cho T mà không mua cho chị cái nào, phân biệt đối xử quá đi! – Chị Diễm cười nói.
– Hi, tại shop toàn bán đồ nam không à, em cũng đâu có mua cái nào đâu. Để vài bữa rảnh, chị em mình đi shopping hén!

– Chị đùa thôi, tốn tiền lắm!
– Chuyện nhỏ mà, tiền xài cũng hết, chết có mang theo được đâu mà chị lo! – Em Uyên nói xong, lại chạy sang đứng cạnh chị Diễm. Hai người nhỏ to bàn tán gì đó, không cho mình nghe.

Tai mình căng lên như tai trâu mà chẳng hóng được gì. Bực quá e hèm một cái rõ to:

– Xong chưa? Có chuyện cần nói nè!
– Gì vậy T? – Chị hỏi.
– Ngày mai chị đi làm cũng như mọi khi, chiều mới về phải không?
– Ừm, sao dạ?
– Vậy sáng mai Uyên đưa chị đi làm, rồi chiều ghé rước chị, hai người đi shopping luôn đi. – Mình nói.

– Ủa, không phải mai bà ngoại T ghé chơi hả? Chị định về sớm chào hỏi, còn nấu gì đó đãi bà nữa.
– Em nói chị cứ nghe theo đi! Bà ngoại lúc này già cả, tính khí thất thường lắm! Lần trước ghé đây, mắng Uyên một chập rồi. Không tin chị hỏi Uyên đi!
– Thật vậy hả bé Uyên? – Nghe mình nói ghê quá, chị quay qua hỏi em Uyên.
– Ừ, bà khó lắm! Em gặp một lần mà ngán quá trời! – Hiểu ý mình, em Uyên làm điệu bộ sợ sệt.

– Nhưng mà… làm vậy coi sao được, vô phép lắm! – Chị lo âu.
– Có gì mà không được, chị cứ làm vậy đi, còn lại để em lo, không ai nói gì đâu! Nếu được thì đi tới khuya luôn, chờ bà ngủ rồi hãy về, có gì em điện thoại báo cho. – Mình quả quyết.
– Vậy còn buổi sáng thì sao? – Chị rụt cổ.
– Sáng dậy sớm, tranh thủ đi làm sớm, đừng để gặp mặt bà là được. Ráng đi, bà ở một ngày về rồi! – Mình cố gắng trấn an.

– Người già thường thức sớm lắm đó! Với lại đi sớm chị biết đi đâu, hix… giờ đó chị Ánh chưa ra tiệm mà…
– 5h thức đi đi, chị với Uyên chạy lòng vòng ăn sáng, uống càfé, hoặc ra công viên tản bộ cũng được. Ráng 1 hôm là khỏe rồi! – Mình tích cực hiến kế.
– Chắc phải làm vậy, còn mỗi cách này. Chỉ hi vọng bà T ở một ngày thôi, rủi hứng lên ở thêm vài ngày, Uyên với chị Diễm bữa nào cũng đi tới khuya, sáng thức sớm, chắc chết quá!! – Em Uyên vuốt nhẹ mái tóc ngắn cũn, rầu rĩ nói.
– Hai người còn đỡ, T suốt ngày phải ở nhà đối phó với bà nè… – Mình trề môi.

– T cứ viện cớ vết thương chưa lành, ở trong phòng suốt, có sao đâu! – Em Uyên cười.
– Sao được. Chuyện này đâu dám để bà biết, có mà chửi tắt bếp luôn! Chắc cũng phải giả bộ đi lên đi xuống nói chuyện với bà, hix… rầu quá! Lúc nào không ghé, lựa ngay lúc rối tinh rối mù này lại ghé, bà chơi quả này ác thiệt! – Mặt mình nhăn như khỉ ăn ớt.
– Hi hi, nghe T than làm chị rầu theo luôn rồi nè! Bỏ qua hết đi, đừng suy nghĩ nữa, tới đâu tính tới đó cho xong, hén! – Chị kéo tay mình lắc lắc.
– Ok, không nói chuyện buồn nữa! – Hành động đáng yêu cứ như trẻ con của chị khiến mình cười xòa, tạm vứt phiền muộn sang một bên.

– Đêm nay trăng sáng ghê hén, phải rằm không bé Uyên? – Chị hỏi em Uyên.
– Chưa, mai mới rằm. – Em Uyên ngước mặt nhìn lên trời thật lâu.

Cứ thế, hai cô gái say mê ngắm trăng sao, mình lại lặng lẽ ngắm họ. Cho đến sau này, mình vẫn chưa tìm ra được khoảnh khắc nào đẹp hơn lúc này. Dưới ánh sáng mờ ảo của vầng trăng tròn, chị và em Uyên đẹp một cách kỳ lạ. Nét đẹp có chút gì đó huyền ảo mơ hồ đến huyễn hoặc, như thực lại như hư vô khiến mình ngây ngất…

Chỉ tiếc mình không có thiên khiếu về hội họa, nếu không đã vác giấy cọ ra ngồi miệt mài rồi. Hãy mường tượng xem, một đêm trăng thật sáng, bầu trời đầy tinh tú lấp lánh huyền ảo. Trên lầu cao, gió thổi lao xao, hai cô gái xinh xắn đứng thưởng thức tuyệt tác của thiên nhiên đến xuất thần, mái tóc dài thi thoảng bay nhè nhẹ, cạnh đó là một thằng ngốc thẫn thờ ngơ ngẩn chiêm ngưỡng nhan sắc họ. Nếu gom những chi tiết này vào một bức tranh, cũng nên thơ ra phết đấy nhỉ… ^^!

Cảm giác bình yên nhẹ nhàng xâm chiếm tâm hồn mình, thanh thản vô cùng, cứ mong giây phút này kéo dài ra… dài ra…

Cuộc sống này, con người làm mọi thứ, cố gắng tất cả vì điều gì? Không phải vì những giây phút như thế này sao? Có thể đúng, mà cũng có thể sai… Không gì tuyệt đối cả. Mình chỉ cần những thứ này, giản đơn thế thôi… Nhưng với người khác, có thể họ sẽ cần những điều gì đó cao hơn, xa hơn…

Riêng hai cô gái đang đứng trước mặt mình đây, họ cần gì nhỉ? Liệu có giống mình không?!?

Mình tin là có. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt say mê pha lẫn sự dịu dàng của chị và em Uyên, mình cũng hiểu được phần nào.

Thật đáng tiếc, nhằm ngay lúc xuất thần nhập hóa, chuẩn bị hóa thành thi sĩ, tâm hồn thơ văn sắp tuôn tràn lai láng như sóng thần, tự dưng mình lại muốn hắt xì. Cố gắng kềm mà không được…

– Hắt… xì…. – Mình làm một phát rõ to, sướng tê người. :shot:
– Người gì mà vô duyên chưa từng thấy… – Bị mình phá vỡ tâm trạng, em Uyên giật thót người, quay qua trừng mắt.
– Chị cũng hết hồn, hi hi… T lạnh hả? Vô ngủ sớm đi, đứng đây chút bệnh nữa đó! – Chị Diễm cười hinh hích, khoe hàm răng trắng bóc thật đều.
– Đâu có, không biết sao tự nhiên hắt xì. Mà vậy cũng hay, đang tính kêu hai người, làm gì mà ngắm trăng say sưa đắm đuối vậy? Làm được mấy bài thơ rồi? – Mình xoa xoa mũi.

– Ngắm trăng là phải làm thơ hả? Ai đặt ra cái luật đó vậy? – Em Uyên bướng bỉnh nói.
– Ngắm trăng chỉ có hai loại người thôi. Một là nhà thơ, hoặc người tập tành làm thơ…
– Hai là gì T? – Chị tò mò.
– Hai là người sói. Chị với Uyên ngắm trăng lâu quá, kỹ quá, em sợ hai người biến thành sói thì khốn. – Mình cười đểu.
– T này… thấy chị hiền gạt chị hoài… – Chị phụng phịu.

Em Uyên không thèm phản ứng, chỉ liếc mình sắc như dao cạo, làm mình thót người mấy lần vì nhột nhạt. Nếu ánh mắt có thể giết người, dám ẻm giết mình mấy trăm lần rồi cũng chưa biết chừng.

– Vô ngủ thôi chị, không nói chuyện với loại người này nữa! – Liếc háy đã đời, ẻm kéo tay chị vô nhà trước sự ngơ ngác của mình.

Chị Diễm đành bước theo, nhưng cũng kịp quay lại làm mặt xấu với mình.

– Ngủ ngon nhen! – Mình nói với theo.
– T cũng vậy hén! – Trước khi khuất sau cánh cửa, chị mi gió mình một cái thật dài và kín đáo, kèm theo nụ cười mỉm chi đáng yêu vẫn thường len lỏi vào giấc mộng của mình mỗi đêm…

    Open

    Close