Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 56

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 56
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chap 56

– Con mời ngoại ăn cơm! – Mình cầm chén bằng hai tay đưa cho bà ngoại.
– Mẹ cha bây! Giờ mới thấy ló mặt xuống, làm gì trên đó suốt vậy hả? – Ngoại cười móm mém.
– Dạ… con làm bài tập, sắp thi rồi phải ôn nhiều lắm ngoại ơi! – Mình nói dóc không chớp mắt.
– Giỏi, ráng học cho nên người nhen con! Mà sao nay không đi học?
– Dạ… sắp thi rồi nên con được nghỉ ở nhà ôn bài… – Mình gãi đầu.
– Má ăn cơm đi, để nguội mất ngon! – Mẹ mình giải vây.

Bình thường ba mẹ mình rất ghét nói dối. Từ nhỏ đã dạy mấy chị em mình sống trung thực, có gì sai phải thành khẩn nói ra sẽ được tha thứ, nói dối tội nặng gấp 100 lần. Thế nên mình sống cũng khá là chính trực, chỉ nói dối những gì cần thiết thôi. :beauty:

Hôm nay tình huống bất ngờ, ba mẹ cũng không muốn bà biết chuyện của mình rồi lo lắng nên cực chẳng đã phải về phe mình.

– Con Diễm đâu sao không về ăn cơm? Rồi con bé ăn mặc hở hang lần trước cũng không thấy vậy? – Ăn được vài đũa, bà lại phỏng vấn tiếp.
– Diễm nó làm trưa thường không về má à! Còn con bé kia tên Uyên…

Nói đến đây mẹ ngưng lại, nhìn mình. Mình hiểu ngay, đoạn nói dối này mẹ không muốn làm nên quyết định giao nhiệm vụ vinh quang lại cho mình. :shot:

– Hồi nãy Uyên gọi cho con, nói là trưa nay đi đám cưới trong công ty nên không về ăn cơm. – Mình phang ngay không phải nghĩ. Gì chứ nói dóc nói láo là nghề của chàng.
– Ờ. Dạo này hai đứa sao rồi? – Ngoại nhìn mình.
– Hai đứa… là ai ngoại? – Mình ngơ ngơ.
– Con với con Diễm chứ ai. Vẫn bình thường vui vẻ, hay có bất hòa gì không?

Phải công nhận ngoại già cả nhưng minh mẫn ghê, còn định hỏi tránh để gài bẫy mình nữa. Rõ ràng ý ngoại là “mình và chị có phát sinh tình cảm gì hay chưa?”.

– Dạ… vẫn bình thường. Dạo này con học nhiều, chị Diễm cũng đi làm suốt, tối về thường ngủ sớm nên ít trò chuyện lắm! – Mình cố tình nhấn mạnh “ít trò chuyện”, ngầm cho ngoại hiểu mối quan hệ của mình và chị bình thường hơn cả mức bình thường, hoàn toàn trong sáng tinh khôi như một tờ giấy trắng tuổi học trò. :byebye:
– Ờ, vậy thì tốt! Dù sao cũng chị em họ, gắng giúp đỡ nhau nếu gặp chuyện khó khăn. – Ngoại cười hài lòng, khuyên nhủ vài câu chiếu lệ.
– Dạ, con biết mà! – Thoát nạn, mình gật đầu lia lịa.

– Lần này má định ở chơi lâu không? – Ba mình hỏi.
– Hai ba ngày gì đó. Sao?
– Ý ảnh muốn má ở lại chơi lâu hơn với con cháu, lâu lâu mới có dịp ghé thăm tụi con mà! – Mẹ mình cười.
– Tao cũng muốn ở lâu, mà lạ nước lạ cái, sợ ngủ không được! Để ở lại một bữa coi sao đã…

Mình nghe mà rụng rời tay chân, mặt mũi ba mẹ cũng méo xệch. Ngoại lên thì đương nhiên gia đình mình ai cũng quý rồi, nhưng giờ có chị Diễm, ngoại càng ở lâu sẽ càng dễ xảy ra chuyện không hay. Ba mẹ lo lắng, mình lại càng lo hơn. Nhưng lo cũng chẳng giải quyết được gì, giờ chỉ cầu trời cho ngoại lạ chỗ không ngủ được. Haizzz… mình bất hiếu quá, biết sao được…

Nghĩ cùng buồn cười, hôm qua chỉ dặn chị trưa đừng về thôi, không ngờ ngay cả em Uyên cũng trốn mất biệt luôn. Lần trước bị ngoại dũa cho một trận nho nhỏ mà coi bộ ẻm ngán luôn đến giờ. ????

Không biết nhờ lời cầu nguyện của mình hay thế nào, mà qua sáng hôm sau ngoại gom đồ, kêu cậu út lại rước về luôn. Lí do rất đơn giản, không ngủ được do lạ chỗ. Khỏi phải nói mình vui mừng đến thế nào, ngoại vừa khuất bóng, mình lấy điện thoại gọi ngay cho chị thông báo tin vui.

– Chị nghe nè T! – Tiếng chị thỏ thẻ êm tai làm sao.
– Chị đang làm hả?
– Ừ, có chuyện gì vậy nè?
– Ngoại vừa về rồi, he he… – Mình cười hí hửng.
– Hi, vậy hả? Sao về sớm vậy?
– Lạ nhà không ngủ được, than thở quá trời…
– Tội ngoại T quá… – Chị yểu xìu.
– Ờ… thôi chị làm đi, tối nói sau hén! – Chị làm mình cụt hứng lây.
– Ừm, bb T!

Trưa ăn cơm xong, trong lúc em Uyên rửa chén, mình kéo ghế ngồi xa xa hỏi chuyện. Thật ra lúc đầu mình ngồi gần, nhưng ẻm mặc quần soóc khoe cặp đùi trắng nõn mịn màng cùng với vòng ba bốc lửa quá, chịu không nổi nhiệt mình phải xích ghế ra xa, sợ ngồi gần một hồi chắc có án mạng xảy ra vì chảy hết máu mũi. :sexy:

– Chiều qua hai người đi đâu vậy? – Mình hỏi.
– Đi đâu hỏi chi? Nhiều chuyện! – Ẻm đáp, tay vẫn thoăn thoắt rửa chén.
– Xì, ra vẻ bí mật gì nữa. Đi shopping phải không? – Mình bĩu môi.
– Biết còn hỏi…
– Shopping gì mà đến khuya vậy? Còn đi đâu nữa hả?
– Ừ, đi lòng vòng ăn uống, đi núi nữa.

– Ax, khìn hả? Tối chạy lên núi làm gì? – Mình ngớ người.
– Chứ biết đi đâu giết thời giờ nữa. Lên đó ngồi cáp treo cũng vui lắm, mát mẻ thích gì đâu! – Em Uyên chép miệng.
– Hai người chơi xấu, chờ T khỏi rồi đi không được hả? – Mình tiếc rẻ làu bàu.
– Ai biết T thích đi đâu. Mốt T khỏi thì rủ chị Diễm đi nữa cũng được mà!
– Ủa, Uyên không đi nữa hả?
– Tới đó sợ Uyên không đi được…
– Sao vậy?
– Không thích, hỏi nhiều quá! – Im một lúc, ẻm nói.

“Con nhỏ này, tới tháng hay sao mà tự dưng khó chịu vậy kà?!”

Nghĩ thế thôi, ngoài mặt mình vẫn vui vẻ hỏi tiếp:

– Mua được nhiều đồ không?
– Bộ đồ này mới mua nè, đẹp không?

Vừa nói em Uyên vừa xoay người một vòng 360 độ làm hai ngọn núi lửa trong chiếc áo sơmi trắng kiểu rộng cứ nảy lưng tưng như muốn lao ra ngoài tông vô mặt mình.

– Thôi thôi, đẹp… đẹp lắm rồi! Đừng xoay nữa… – Mình xua tay liên tục, tay kia bóp mũi ngăn máu phún ra. :sexy:
– Đẹp mà mặt mày nhăn nhó vậy hả? – Ẻm trừng mắt.
– Tại Uyên xoay làm T chóng mặt quá… – Mình lấp liếm.
– Con trai gì mà cứ như con gái, xoay một vòng đã than chóng mặt. Ý là Uyên xoay à, lỡ T mà xoay chắc xỉu luôn! – Em Uyên tiếp tục rửa chén, miệng lẩm bẩm.

Đệt, thằng nào nhìn ẻm xoay mà không chóng mặt chảy máu mũi mình chịu thua. Lực ly tâm kinh khủng cỡ nào mọi người hiểu rồi đấy. :sexy:

– Mua có bộ này thôi hả? Chị Diễm mua được gì không? – Sau giây phút chấn động tinh thần, mình lấy lại bình tĩnh, nhiều chuyện tiếp.
– Cũng nhiều lắm! Chị Diễm ngại nên lấy có vài cái à, Uyên ép mà không chịu.
– Ừ, tính chị Diễm là vậy, mốt Uyên đừng ép chị nữa, có ép thì ép T nè!
– Hả? Vậy giờ ép hén! – Em Uyên quay đầu lại, ánh mắt long lanh rọi vào mặt mình.
– Hơ… đùa thôi! T lên lầu trước nhen, buồn ngủ rồi.

Mình cười gượng, lật đật chuồn gấp.

– Nhìn chị hoài vậy? – Mặt chị ửng hồng, ngại ngùng nói với mình.
– Chị xinh quá! Em nhìn hoài không chán, biết sao được. – Mình ngồi quay vô, hai tay tựa vào thành ghế nhìn chị đắm đuối, miệng tán tỉnh không ngớt.
– Lẻo mép quá! T nhìn chị ngại lắm, không làm gì được hết à… – Chị lúng túng.

Mà cũng đúng thật. Nãy giờ chị làm bể hết 1 cái chén rồi, lau dọn khuôn bếp thì làm đổ chai nước mắm. Mình càng chọc ghẹo, chị lại càng lúng ta lúng túng quờ quạng tùm lum, thấy mắc cười chết được. Không như em Uyên, mình nhìn ẻm cứ tỉnh bơ như không, tự tin hơn nữa mới kinh.

– Mọi lần em cũng nhìn chị vậy, có sao đâu, tự nhiên nay bày đặt mắc cỡ.. – Mình cười to.
– Cách T nhìn chị hôm nay khác mọi ngày…
– Khác sao, nói nghe coi?
– Hổng biết. Chị thấy sao sao đó…
– Sao sao là sao sao? – Mình nheo mắt.
– Nói ra T không được chọc chị nghen! – Mặt chị càng đỏ hơn, máu dồn lên hết rồi thì phải.

– Ờ, không chọc! Rồi á, nói đi. – Mình cố nghiêm mặt.
– Thì… thôi, chị không nói đâu. – Chị Diễm cứ cầm cái khăn lau đi lau lại khuôn bếp đã sạch bóng.
– Không nói em giận đó! Bắt ta hứa đã rồi nuốt lời hả? – Mình hù.
– Khổ ghê! Thì… hôm nay chị thấy cách T nhìn chị… – Nói đến đây chị lại ấp úng.
– Sao?
– Tình tứ sao đó… làm chị nổi da gà.. hix… – Chị lí nhí, mắt không dám nhìn mình.
– Ax… tình cảm vậy mà chê hả?

– Hi hi, không phải chê! Mà tự nhiên T vậy… làm chị không quen. – Chị len lén nhìn mình, cười ngượng ngập.
– Tập cho quen đi, từ nay mức độ sẽ ngày càng tăng he he. – Mình cười dê.
– Vậy đủ rồi, tăng nữa chị không chịu được đâu..
– Thử rồi mới biết được. Chị, đi chơi không?
– T vậy mà đi đâu được? – Chị giật mình.
– Tản bộ ra công viên chơi. Ở nhà hoài ngột ngạt quá, em cũng cần vận động một chút.

– Nhưng mà vết thương của T chưa lành, đi như vậy có làm sao không?
– Không sao đâu mà! Vậy hén, em lên thay đồ. – Mình đứng lên.
– Ừm, chị tắm cái đã. Nhớ rủ bé Uyên nhen!
– Không rủ cũng bu theo thôi. – Mình nhún vai, đi lên cầu thang.

Nhưng khác với suy nghĩ của mình, em Uyên bảo có việc bận, không đi được. Trước giờ chưa từng bị ẻm từ chối, khiến mình thấy hơi hụt hẫng. Chả sao, không có ẻm, mình lại càng được tự do với những giây phút riêng tư ấm áp bên chị.

Tối nay chị diện cái váy dài liền thân chấm bi trắng đen, tóc vẫn rẽ giữa xõa dài như mọi khi. Nhìn vào chị chỉ thấy hai màu trắng và đen, trắng nõn của làn da và đen óng ả của mái tóc. Từ “xinh” không diễn tả được hết vẻ đẹp yêu kiều của chị trong mắt mình, dù chị chẳng dùng tí son phấn.

– Đã nói không được nhìn chị như vậy rồi mà! – Trước ánh nhìn mê mẩn như hổ đói của mình, chị phụng phịu.
– Lãng, không nhìn chị biết nhìn ai. Muốn em nhìn nhỏ khác hả? Làm thiệt đừng trách à! – Mình sực tỉnh, cười be be.
– Cho T nhìn, nhưng phải nhìn bình thường kìa… – Chị chu môi.
– Bộ nãy giờ em khác thường lắm hả?
– Chứ gì nữa. Hết tình tứ như lúc nãy, lại đến nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.. – Chị liếc mình bén ngót.

– Ai kêu chị đáng yêu quá chi nè! Em như vậy đã là kiềm chế dữ lắm rồi á!
– Xí, nhìn cái mặt dê xồm kìa.. – Chị cười mỉm chi.
– Ờ, vậy chứ có đứa thương à! Ai mà ngu ác.. – Mình chép miệng.
– Hi hi, ừ, tui ngu tui chịu.. – Chị kéo tay mình, cười tít cả mắt.
– Ủa, nói vậy mà cũng có người chịu nhận nữa hả ta, ha ha…

Vừa đi vừa tán dóc, hi hi ha ha om sòm, chẳng mấy chốc đã tới công viên. Mình mua mấy xâu hồ lô nướng, bò lụi trước cổng công viên, nóng hổi vừa thổi vừa ăn.

Gió mát hiu hiu, trăng treo trên đầu. Mình và chị thả bộ dọc theo con đường bê tông vòng quanh công viên, miệng nhai không ngớt. Đây đúng là cuộc sống mình mong muốn, sự yên bình toát lên từ chị và mọi thứ xung quanh. Thật êm ả…

Tọng một viên hồ lô nướng vào miệng, mình tê tái cảm nhận hương vị thơm ngon của nó. Béo béo, bùi bùi, mặn mặn, ngọt ngọt, hương thơm của lớp vỏ bị cháy xém trên lò nướng, và cả một chút mỡ tươm ra mỗi khi nhai, tất cả hòa quyện lại tạo nên một món ăn tuyệt vời. Mình yêu các món nướng, bất kể gà, cút, bọ cạp, chuột đồng, rắn… mình đều quất hết ráo trọi. Nhớ lúc nhỏ nhà nghèo ham ăn, còn cùng mấy đứa nhóc trong xóm bắt rắn mối, nhền nhện, cào cào nướng ăn cơ mà. Kể ra mình cũng không khác thổ dân là mấy, gì ăn không chết đều cho vào bụng được. ????

– Ngon hén! – Mình xuýt xoa, tìm sự đồng cảm từ chị.
– Ừm, mà hơi béo, mau ớn lắm! – Chị gật gù phán.
– Chị ớn rồi hả? Vậy em ăn hết nhen! – Mắt mình sáng rực.
– Ừ, chị không ăn nữa đâu, nhường T đó, ham ăn thấy ớn!
– Tại chị không ăn mà, bỏ uổng he he…

Không đợi chị lặp lại lần thứ 2, mình tích cực chiến đấu hết đống đồ ăn. Ông bà nói “ăn được ngủ được là tiên”, mình ăn khỏe ngủ nhiều, chắc thành thần cmnr.

Cảnh vật vẫn như lần trước mình cùng chị ra đây, không có gì thay đổi, kể cả những cặp đôi tình tứ trên ghế đá đặt dọc theo đường đi. Có lẽ đã quen, chị không còn tỏ thái độ ngại ngùng bài xích như lần trước. Tuy vậy, chị vẫn đi phía trong, mắt nhìn thẳng tránh phải thấy những cảnh như phim tình cảm đang diễn ra xung quanh.

– Không ngại nữa hả? – Mình nháy mắt.
– Ngại T cũng có chịu đi vô đâu, hứ.. – Chị liếc.
– Mà cũng có gì đâu ngại nè, mình làm thì được, người khác làm lại ngại là sao ta? – Mình nói bâng quơ.
– T chọc nữa chị bỏ về đó! – Chị cú mình.
– Ờ, không chọc thì không chọc. Hôm qua chị đi chơi với Uyên vui không? Kể em nghe đi! – Mình đầu hàng, lảng sang chuyện khác.

– Cũng vui…
– Không có em cũng vui nữa hả? – Mình ngắt lời.
– Có T tất nhiên vui hơn rồi, bởi vậy chị mới nói cũng vui thôi đó hi hi..
– Nay lẻo mép gần bằng em rồi đó ha ha. Kể tiếp đi..

Những gì chị kể y chang em Uyên lúc trưa. Có điều chi tiết hơn một chút, đáng chú ý là thái độ của em Uyên theo chị rất kỳ lạ. Ẻm cứ dặn dò chị sau này chăm sóc mình, rồi còn chúc chị và mình hạnh phúc, mong mình với chị được gia đình chấp nhận, đến được với nhau. Tóm lại, thái độ của em Uyên cứ như người hấp hối trước khi chết để lại di chúc. :oh:

Mình không nghĩ ẻm sắp chết. Nhưng có thể ẻm sắp đi rồi, rời khỏi nhà mình. Hành động và lời nói khác lạ gần đây của em Uyên, làm sao mình không biết được cơ chứ. Mình cố gắng lờ điều đó đi, không muốn nghĩ về nó. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, mình đâu thể làm gì khác được. Và có lẽ, tình yêu dành cho chị đang ngăn cản mình làm ra một hành động ngu ngốc nào đó.

Miên man suy nghĩ, bất giác mình vén tóc chị.

– Ở đây đông người, cẩn thận ta thấy đó! – Chị giật mình, nhẹ nhàng kéo tay mình xuống.
– Đến khi nào mình mới có thể giống như những cặp đôi đó.. – Nhìn ra ngoài đường, các đôi tình nhân ôm nhau trên xe dạo phố, không phải sợ ai trông thấy. Mình cười khẽ.

Chị im lặng. Đôi mắt mở to nhìn dòng xe qua lại, ẩn ước nỗi buồn sâu kín.

Mình ngốc quá, tự dưng đang vui lại đi khơi chuyện khiến chị buồn.

– Mình lại kia uống sữa đậu nành đi, đừng đứng đây nữa. – Mình kéo tay chị lại gần cổng. Chị lặng lẽ đi theo.

Vừa gọi hai ly sữa ra, chưa kịp uống. Chị bỗng đưa tay chỉ ra đường:

– T nhìn coi phải bé Uyên không vậy?
– Đâu? – Mình lật đật ngó theo.
– Áo đỏ đang chạy tới đó..
– Ừ, đúng rồi. Đi đâu vậy ta, sao nói bận mà? Em tưởng bận làm việc chứ.
– Chắc có hẹn với bạn.. – Chị suy đoán.

Bạn? Em Uyên làm quái gì có bạn chứ? Chẳng lẽ…

Mình bật dậy, tính tiền rồi chẳng kịp chờ lấy tiền thối, vội vã kéo chị lại taxi đậu gần đó.

– Đi đâu vậy T? – Hớt hãi bước theo mình, chị hỏi.
– Theo Uyên. – Mình đáp gọn.

– Anh chị đi…
– Chạy theo chiếc vespa trắng ở trước dùm. – Không đợi tài xế nói hết câu, mình đưa tay chỉ.
– Ok. – Chắc cũng gặp qua không ít trường hợp thế này, bác tài không nói nhiều, lập tức nổ máy đuổi theo.

Buổi tối đường phố đông đúc, dòng xe qua lại như mắc cửi, em Uyên lại chạy rất nhanh vào khu trung tâm, vất vả lắm bọn mình mới theo kịp.

– Giờ sao đây? Có muốn lên nói chuyện không? – Tài xế quay lại hỏi.
– Không cần. Anh cứ chạy theo phía sau là được, đừng để bị phát hiện. – Mình đáp.
– Đi theo bé Uyên làm gì vậy T? – Chị vẫn không hiểu tại sao mình làm thế, ngơ ngác hỏi.
– Xem Uyên đi đâu, gặp ai. Mấy ngày nay Uyên khác lạ, em có linh cảm không tốt!
– Ừm… T chưa khỏi đâu đó, làm gì cũng cẩn thận nhen!
– Em biết mà, chị đừng lo! – Mình trìu mến hôn nhẹ vào má chị.

Chạy qua mấy con phố, em Uyên vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại.

“Lục cục… lục cục…”

Đang chạy ngon trớn, bỗng hàng loạt âm thanh lạch cạch vang lên, chiếc taxi nhấp nhứ vài cái rồi khựng lại chết trân.

– Xe bị gì vậy anh? – Mình vội vã hỏi.
– Không rõ, để anh kiểm tra… – Tài xế lật đật xuống xe.

Giờ này còn chờ kiểm tra, nhìn bóng em Uyên càng lúc càng xa dần, lòng mình nóng như lửa đốt.

Mình mở cửa bước khỏi xe, kéo chị ra ngoài.

– Hết bao nhiêu vậy anh? – Miệng hỏi, tay mình móc điện thoại gọi cho em Uyên, hy vọng câu giờ được chút nào hay chút ấy.
– 80k, em thông cảm, xe lâu rồi chưa rảnh bảo trì nên trục trặc.. – Anh tài xế hơi áy náy.
– Không sao, anh gọi taxi khác ở gần đây lại giùm em gấp! – Mình gật đầu, mắt vẫn dõi theo bóng lưng áo đỏ càng lúc càng nhỏ, thầm cầu mong em Uyên nghe máy.

– Alô… – Tiếng ẻm vang lên. May quá!
– Uyên đi đâu vậy? – Mình vội hỏi.
– Sao T biết? – Ẻm ngạc nhiên.
– Thì nghe tiếng xe ồn ào quá nên đoán Uyên đang ngoài đường. Đi đâu vậy?
– Uyên có chút việc. Thôi nhen, có gì nói sau.
– Khoan đã, việc gì quan trọng không?
– Ồn quá Uyên không nghe được gì hết, tắt máy nhen!
– Khoan…

Mặc kệ mình khoan hò, em Uyên lạnh lùng tắt máy. Mình bấm gọi lại, phát hiện em Uyên tắt nguồn điện thoại luôn rồi.

Mình như bị lửa đốt mông, đi tới đi lui. Chẳng biết sao mình có dự cảm rất không tốt, cộng với thái độ kỳ lạ vừa rồi của em Uyên, mình càng thêm khẳng định ẻm đang giấu mình làm chuyện gì đó rất không hay.

– Gọi chưa anh? – Mình hỏi anh tài xế.
– Rồi, nó tới liền đó.

Vừa nói dứt câu, may sao một chiếc taxi trờ tới, mình vội vàng kéo tay chị lên xe.

– Anh chạy thẳng theo đường này nhanh giùm! Em cần đuổi theo người bạn có việc gấp! – Mình nhét vội tờ bạc 100k vào tay tài xế.

Được chích một mũi doping bất ngờ, tài xế rú ga phóng đi.

– Xe gì em trai? – Chạy mãi không thấy, tài xế quay lại hỏi.
– Vespa trắng, cô gái mặc áo đỏ. – Mình bồn chồn đáp.

Chạy nãy giờ mà chẳng thấy em Uyên đâu, hay là ẻm rẽ qua đường khác rồi? Chắc là thế, hi vọng trong lòng mình tắt dần. Chẳng lẽ đến đây rồi phải quay về sao?

– Không biết bé Uyên đi đâu mà xa vậy hén T? – Chị lo âu.
– Em nghi đi gặp thằng Khang. – Mình nghiến răng.
– Hả? Sao T nghĩ vậy? – Chị tròn mắt.
– Linh cảm thôi. Chút mình sẽ rõ mà. – Mình đang tập trung suy nghĩ nên không thể giải thích nhiều.

– Phải chiếc xe phía trước không? – Tài xế bỗng kêu to.
– Đúng rồi, anh chạy theo sau giùm em! – Mình như bắt được vàng, gật đầu như máy.

Từ xa nhưng mình vẫn nhìn khá rõ, đúng là em Uyên. Vừa nhìn thấy thì ẻm đã quẹo vào một khu nhà cao tầng khá lớn. Mình rất rõ về tên và chức năng của khu nhà này, hotel Mimosa.

Taxi vừa trờ tới thì dính đèn đỏ, không chạy theo kịp. Mình vội vàng cùng chị xuống xe, thanh toán tiền rồi chạy bộ tới. Tay mò điện thoại gọi cho Thanh sida.

– Gì mày? – Thanh sida hỏi.
– Mày đang ở đâu vậy? – Vừa chạy mình vừa hỏi.
– Đang đánh bida với Hưng mập. Sao?
– Tao đang lại hotel Mimosa, tụi mày tới liền được không? Em Uyên đi vô đó hình như hẹn với thằng Khang hay ai tao không rành, có chuyện rồi.
– Đệt, tụi tao tới liền. Mày chờ tao lại, đừng manh động! Móa, chưa lành đó!

Khi mình và chị vào tới sảnh hotel, nhìn quanh có vài người khách, tuyệt không thấy em Uyên.

Mình bước lại quầy tiếp tân, hỏi:

– Chị cho hỏi có cô gái tóc ngắn, mặc áo đỏ vừa vào đây thuê phòng nào vậy?
– Anh là… – Tiếp tân khá xinh nhìn mình nghi ngại. Hotel lớn thường rất chú ý bảo mật danh tính khách hàng thì phải.
– Là bạn. Đi chung mà nó giận bỏ vô trước, chị cho em thuê phòng kế bên là được.
– Anh chị cho xin chứng minh nhân dân. – Nghe thuê phòng, chị tiếp tân nhanh nhảu ngay.
– Chỉ có một giấy của em thôi, chị thông cảm!
– Thuê một lúc thì được, còn qua đêm thì…
– Một lúc thôi. Chị cho xin chìa khóa, em đang gấp! – Mình nói nhanh.

– À vâng, đây, phòng 406, anh lên trên rẽ trái. – Như hiểu mình đang gấp chuyện gì, chị tiếp tân nhìn mình và chị Diễm cười bí ẩn.

– Mình đi. – Mình nắm tay chị kéo đi. Từ lúc vào đây chị toàn cúi đầu nép vào người mình vì ngại, tội chị thật.

Tranh thủ lúc đi thang máy, mình gọi thông báo số phòng cho Thanh sida biết.

Thang máy vừa dừng, mình bước vội lại phòng 406. Mẹ kiếp, phòng mình nằm giữa hai phòng 405 và 407. Lúc này quên hỏi rõ, giờ biết phòng nào em Uyên vào đây? Phải thử từng phòng thôi, mình không có ý định chờ Thanh sida tới mới hành động. Lúc đó xôi hỏng bỏng không rồi, thời gian chẳng chờ đợi ai cả.

Mình gõ cửa phòng 405.

“Két”

Chờ một lúc, cửa hé ra, một người đàn ông ngoại quốc lạ hoắc tầm 40 tuổi, người quấn khăn nhìn mình.

– Hello! What’s happen? – Ông tây hỏi.
– Sorry, I’m want… – Mình gãi đầu, dốt english bẩm sinh chả biết nói gì. Miệng lắp bắp tay đẩy cửa nhìn vào trong.

Một ông tây khác đang trần truồng nằm trên giường, nhìn mình vẫy tay chào. Hơ… gặp anh em voz rồi, tiếc là không có neptune để vào chung vui. :beauty:

– Sorry, sorry… You are continue… – Mình xua tay liên hồi, kéo chị chạy sang phòng 407. Phòng kia không phải, vậy chắc chắn là phòng này.

“Cộc… cộc..”

Mình hít sâu một hơi lấy tinh thần, lặng lẽ gõ cửa. Hàng trăm suy nghĩ trong đầu chạy loạn xạ, cố mường tượng cảnh sắp thấy trước mắt và cách xử lý sao cho vẹn toàn.

    Open

    Close