Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 60 (1)

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 60 (1)
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Mình và em Uyên ngồi rầu rĩ. Thật lâu không ai nói lời nào. Tâm trạng mình rối bời, bụng lại đói cồn cào, lo lắng kinh khủng nhưng chỉ biết âm thầm chịu đựng.

Em Uyên cũng chẳng khác gì mình, có lẽ mặc cảm tội lỗi của ẻm còn hơn cả mình. Nếu chị Diễm có bề gì, chắc cả đời này bọn mình không thể nào tha thứ được cho bản thân. Thật sự bất lực! Ngoài việc ngồi chờ đợi, cầu mong chị bình yên quay về, mình chẳng biết làm gì nữa cả.

Em Uyên chợt đứng lên đi xuống bếp. Mình không để ý cho lắm, đang rầu máu.

“Rầm..”

Tiếng động mạnh huỳnh huỵch từ phía sau vang lên, kèm theo âm thanh loảng xoảng của bát đĩa đổ vỡ. Mình hoảng hồn lao xuống.

Em Uyên nằm sõng xoài dưới nền nhà, bên cạnh là tô cơm bể nát, đổ vương vãi khắp nơi.

– Uyên… Uyên có sao không? – Mình đỡ em Uyên dậy, lay mạnh.

Hai mắt em Uyên nhắm nghiền, mặt mày tái nhợt. Người ẻm nóng kinh khủng, sốt cao quá rồi.

Mình loay hoay như gà mắc tóc, chẳng biết làm sao. Cuối cùng bế thốc ẻm lên, đưa lên lầu. Em Uyên khoảng 50kg, mình bế vẫn nổi, chỉ có điều cầu thang khá hẹp, vướng víu quá. Phải rất vất vả mình mới leo tới phòng, mồ hôi mồ kê đổ ròng ròng.

Đặt ẻm nằm ngay ngắn, lấy khăn vắt nước khô ráo chườm lên trán, xong mình kéo ghế ngồi cạnh giường.

Có lẽ sáng giờ chỉ ăn một ít bánh canh, lại thêm sốt cao không được nghỉ ngơi vì lo lắng cho chị Diễm, tinh thần không ổn định nên dẫn đến việc em Uyên ngất xỉu. Mình nghĩ tình trạng của ẻm không có gì nguy hiểm, nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài ngày sẽ khỏi thôi, nhưng dù sao vẫn chẳng nén được cảm giác lo lắng không yên.

Em Uyên bệnh, chị Diễm bỏ đi hiện giờ chẳng biết ra sao. Mọi sự bất hạnh như đang thi nhau đổ xuống đầu mình, biết làm thế nào cho ổn thỏa đây???

Không thể bỏ em Uyên một mình trong tình trạng này để đi tìm chị được, mà có muốn mình cũng chẳng biết tìm chị ở nơi nào, tìm kiếm vô vọng không phải là cách.

Càng nghĩ lại càng thấy bất lực, lao lực từ sáng đến giờ cùng với cơn đói hành hạ khiến mình mệt mỏi, mắt sụp xuống, chỉ muốn lăn ra ngủ.

Vào toilet rửa mặt cho tỉnh táo, thoáng nhìn ra cửa sổ, trời bỗng kéo mây đen tối sầm, sắp mưa rồi sao, không phải chứ? Lúc nào không mưa lại nhằm ngay khi tình hình đang rối ren thế này, chị thì chẳng rõ lưu lạc chốn nào ngoài kia.

Lại gọi điện thoại cho chị, vẫn là câu nói “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” đáng ghét vang lên. Lo càng thêm lo, mình gọi tiếp cho chị Ánh.

– Chị nghe nè! – Giọng chị Ánh ngái ngủ.
– Chị đang ngủ hả?
– Ừ, chuyện gì nữa vậy T?
– Em tính hỏi trưa giờ chị Diễm có điện thoại hay tìm chị không?
– Không có. Diễm chưa về luôn hả?
– Dạ! Trời sắp mưa rồi, em lo quá! Chị còn biết ai chị Diễm quen không vậy?

– Không còn ai đâu. Tính Diễm cưng cũng biết mà, đâu dễ thân với ai.
– Dạ! Em cảm ơn, thôi chị ngủ tiếp đi hén!
– Mà có chuyện gì hay sao thấy cưng lo lắng quá vậy? Diễm nó đi chơi với bạn thôi mà! – Chị Ánh hỏi dò.
– Không có gì, tại chị Diễm ít khi đi như vậy nên em thấy hơi lo thôi!
– Ừm, chị nghĩ chẳng có chuyện gì đâu, cưng đừng lo nữa!
– Dạ, cũng mong là vậy! Em tắt máy đây, bye chị!

Ném điện thoại xuống giường, mình vò đầu bứt tóc trong sự thất vọng não nề..

Mới 3h trưa mà trời tối đen, từng cơn gió lạnh lẽo thổi thốc vào. Lo em Uyên đang bệnh, mình đóng hết cửa sổ lại, rồi nhè nhẹ đi ra ban công.

Từng hạt mưa đầu tiên lộp độp rơi, sau đó thi nhau lũ lượt trút xuống thật hung bạo như muốn vùi dập tất cả.

Giông gió rít lên từng cơn lạnh thấu xương. Màn mưa dày đặc dần che lấp thị tuyến của mình, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì cách xa quá vài mét. Mọi thứ chìm trong một màu xám xịt thê lương vô tận..

Mình ngồi lặng lẽ thẫn thờ trên ghế đá, mặc cho mưa quất vào mặt đau như cắt, chẳng buồn đi vào trong. Chút đau rát ngoài da này có là gì so với nỗi đau tinh thần mình gây ra cho chị. Giờ này chẳng biết chị đang ở nơi nào? Có mắc mưa không? Có lạnh không? Có còn khóc nhiều không..? Và… có bình an không?

Chắc tim chị đang đau lắm, đang lạnh lẽo lắm!! Mình nghĩ thế vì bản thân cũng đang rất đau… Mắt cay rát ngập nước, chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt..

Người mình ướt sũng, cơ thể không tự chủ được thỉnh thoảng run lên dưới cái lạnh tê tái thấm vào tận tim gan. Tuy vậy đôi mắt mờ đục vẫn cố mở to, dõi ra xa trông chờ một bóng hình nhỏ bé quay về, dù biết rằng chỉ là hy vọng hão huyền nhưng mình không thể không hy vọng. Bây giờ, ngoài chờ đợi và hy vọng ra, mình còn có thể làm được gì chứ?!?

Lâu lâu lại có tiếng xe máy chạy ngang làm mình mừng rỡ đứng dậy, rồi chán nản ngồi xuống khi biết không phải là chị.

Mình luôn rất thích mưa, nhưng đây là lần đầu tiên mình thấy nó đáng ghét đến thế. Chỉ mong mau mau tạnh, nhưng dường như mình càng trông đợi thì mưa càng kéo dài ra. Mình nhớ nhà văn Nguyễn Nhật Ánh từng nói rằng mưa là do ông trời gom hết những nỗi buồn và nước mắt của các cô gái mà thành. Lúc đó, mình thấy suy nghĩ này thật lãng mạn và có phần hơi ngô nghê đúng chất một nhà văn, nhưng giờ mình lại chợt nghĩ, có phải cơn mưa to đột ngột và dai dẳng này… có một phần nước mắt của chị hòa vào trong đó không?

Bất giác mình đưa tay hứng một ít nước mưa cho vào miệng nếm thử, thật lạt lẽo, không mằn mặn như nước mắt của chị. Lại cười một mình vì hành động điên khùng, đúng là mình điên thật rồi, chỉ biết nghĩ lung tung vớ vẩn.

Mưa mãi rồi cũng dứt.

Mình vẫn ngồi bó gối trên ghế đá. Hết mưa, trời lại nắng lên rồi, nhưng sao tâm hồn đen tối của mình lại chẳng chút ánh sáng chiếu soi, cứ mãi chìm trong sự tịch mịch lạnh lẽo của cô đơn. Ý nghĩ sẽ mất hết tất cả thoáng hiện trong đầu làm mình thấy sợ hãi, rùng mình mấy lượt vẫn không xua tan được.

Đúng vào lúc không ngờ nhất, âm thanh quen thuộc tự thuở nào bỗng đều đều vọng vào tai, khiến tim mình phải nhảy lên thổn thức. Đánh chết mình cũng nhận ra, đây chính là tiếng máy xe của chị, không thể nào sai được.

Đúng thật như vậy, bóng dáng nhỏ nhắn luôn ngự trị trong tim mình dần dần hiện ra thật rõ ràng, bằng xương bằng thịt hẳn hoi, không phải do mình hoang tưởng tự tạo nên ảo giác.

Mừng như điên, mình cắm đầu lao xuống cầu thang, chân ướt nhẹp suýt mấy lần trượt té.

Người chị ướt đẫm nước mưa, mái tóc xõa dài bết vào hai bên má trắng xanh, môi tím tái. Bờ vai gầy của chị run run vì lạnh. Thấy mà đau lòng!!

– Chị… chị đi đâu sáng giờ vậy? Làm em lo quá!!! Sao không mặc áo mưa để ướt hết trơn vậy nè, lạnh không? – Mình chạy tới dắt xe giúp chị, miệng rối rít hỏi.

Chị không đáp, quày quả đi nhanh vào nhà. Mình vội vàng dắt xe theo.

Chợt chị dừng lại, nhìn mình thật lạnh lùng:

– Để xe đó đi, không cần đẩy vào đâu!
– Sao vậy? – Mình chưng hửng.
– Chị về lấy đồ rồi đi liền.
– Tối rồi, chị còn đi đâu nữa?
– T không cần biết. – Thu ánh mắt lại, chị xoay người bỏ vô nhà.

Mình gạt chống xe, rút nhanh chìa khóa nhét sâu vào túi quần, hối hả chạy theo. Mình đoán được chị muốn làm gì rồi.

Bước theo chị lên lầu, mình về phòng cầm khăn qua, muốn lau khô cho chị.

– Chị ướt hết rồi nè, lau người thay đồ đi, thôi bệnh đó! – Vừa nói tay mình vừa lau tóc chị.
– Đừng chạm vào người chị! – Chị hất tay mình ra.
– Ừm.. vậy khăn nè.. chị lau đi! – Mình rụt rè.
– Không cần.

Chị khệ nệ lấy cái vali ra, đặt xuống sàn. Sau đó mở tủ đồ, bắt đầu lôi quần áo ra cất vô. Mình đoán không sai mà, chị muốn đi khỏi nhà mình, haizz..

Mình ngồi xuống, giữ tay chị lại, không cho xếp đồ nữa:

– Chị đừng làm vậy được không? Em xin lỗi!!
– Đã nói đừng chạm vào người chị mà!! – Một lần nữa, chị hất mạnh tay mình ra. Cặp mắt nai sưng mọng giận dữ nhìn mình.
– Chị muốn sao cũng được, nhưng đừng đi khỏi đây. Em năn nỉ đó!! – Mình thiểu não nói.

Chị không đáp, lẳng lặng xếp đồ vào vali, đôi tay thoăn thoắt như muốn thoát khỏi nhà mình càng nhanh càng tốt.

– Chị nghe em nói không vậy?
– …
– Em biết giờ có nói gì cũng vô ích, chị sẽ không tha thứ cho em! Nhưng mọi thứ không như chị thấy đâu, đừng vì chuyện đó mà bỏ dở công việc đang học. Chị ở lại đây đi, có được không?
– …
– Chị trả lời em đi mà! Đừng im lặng nữa..

Thật nhanh, chị đã gom hết đồ đạc vào trong vali.

– Chị.. – Mình định nắm tay, nhưng thấy ánh mắt của chị nên không dám, đành rụt lại.
– Những gì cần nói, T cũng đã nói, chị cũng đã nghe hết rồi. Còn muốn gì ở chị nữa?
– Em muốn chị ở lại! – Mình nói nhanh, sợ không còn thời gian.
– Bây giờ chị chỉ có một việc muốn làm thôi, đi khỏi đây. – Chị lắc đầu.

– Em không cho chị đi đâu hết! – Mình bước tới chặn cửa lại.
– T còn có can đảm nói với chị câu đó sao? – Ánh mắt đau đớn của chị xoáy sâu vào tim mình, nghe đau nhói.
– Em.. em đã nói là mọi chuyện không như chị thấy mà! Uyên đang bệnh đó..
– Chị biết, nên mới về sớm mua thuốc cho bé Uyên. – Chị lấy trong túi xách ra bọc thuốc, thảy lên giường.

Thấy mình đứng lặng người, chị cười mỉm nhưng đôi mắt đã ươn ướt:

– Nhờ vậy, mới thấy cái cảnh bất ngờ đó. Nếu không tận mắt chứng kiến, chắc không bao giờ chị tin chuyện đó có thật! – Giọng chị run rẩy.
– Em..
– T đừng có nói với chị tất cả chỉ là hiểu lầm. Chuyện của T và bé Uyên, chị biết từ lâu rồi. Bé Uyên yêu T, chị đâu có mù hay ngu ngốc đến mức không nhận ra sau những gì bé Uyên hy sinh vì T. Nhưng chị tin T, chị tin vào sự lựa chọn của bản thân, tin T sẽ biết phải làm thế nào cho đúng..

Nước mắt chị trào ra, ràn rụa lăn xuống má, khóe môi run run vì kìm nén tiếng nấc nghẹn.

– Nhưng càng về sau này, T dần dần có tình cảm với bé Uyên. Dù vậy, chị không trách T, vì bé Uyên xinh đẹp, giàu có, học cao, lại hết lòng vì T. Bé Uyên hơn chị quá nhiều, chị biết mình không thể sánh được, nên sao có thể trách T rung động. Chị tự nhủ với lòng mình, nếu một ngày nào đó, T thật sự yêu bé Uyên, chị nhất định không ngăn cản mà sẽ ra đi, chúc hai người hạnh phúc..

– … Lòng nghĩ vậy nhưng đêm nào chị cũng khóc vì buồn tủi, luôn mong chúng ta không phải là bà con dòng họ, để không phải lén lén lút lút, khó khăn đau khổ như thế này, T có biết không?

Nói đến đây, chị ngồi xuống ôm mặt khóc òa. Nước mắt như suối tràn qua những kẽ tay rơi xuống ướt đẫm nền gạch.

– Chị đừng khóc nữa.. – Mình đau khổ chạy lại.
– T đứng lại đó, chị chưa nói hết.. – Chị kêu to làm mình bắt buộc khựng lại.

Quệt vội hai dòng nước lã chã trên mặt, chị cắn môi nghẹn ngào:

– Chị nhiều lần tự trách mình sao quá ích kỷ, biết rõ chị và T khó có tương lai mà vẫn cứ bấu víu hi vọng mong manh. Ngược lại, bé Uyên có thể đem đến hạnh phúc cho T, hai người sẽ không gặp trở ngại gì. Bé Uyên đã trải qua một lần đổ vỡ rồi, chị không muốn nó phải chịu khổ thêm một lần nữa..

– … Chị nghĩ vậy, nhưng sao không thể làm được, mỗi lần thấy T với bé Uyên cười nói vui vẻ, chị lại thấy khó chịu. Chị không biết mình có thể làm được hay không, có thể buông T ra nếu thật sự T yêu bé Uyên không, chị rất đau khổ mỗi lần nghĩ đến chuyện đó! Nhưng chị luôn mong, cho dù T có muốn đến với bé Uyên, cũng sẽ đường hoàng nói rõ với chị, để chúng ta chia tay nhau trong sự vui vẻ, chứ không phải lén lút vụng trộm sau lưng chị như thế này. Cảm giác đau đớn, hụt hẫng khi người mình tin tưởng nhất lại phản bội mình, T làm sao hiểu được…?!?

Vừa nén được một lúc, chị lại bật khóc.

– Em xin lỗi.. nhưng em yêu chị thật lòng mà!! – Mình cũng rớt nước mắt, bước tới muốn ôm chị thật chặt vào lòng để an ủi dỗ dành.
– Đâu phải chị không cho T cơ hội nói thật. Đã hơn một lần chị hỏi T có giấu chị chuyện gì không, T đều trả lời không có. Chị ghét nhất sự dối trá, T biết mà sao vẫn làm vậy? T đừng lại đây!

Chị khóc rất nhiều. Chưa bao giờ chị khóc nhiều đến thế này, mình thực sự lo lắng. Chị dầm mưa dãi nắng cả buổi rồi, lại chưa ăn gì, cứ khóc như vầy trước sau gì cũng kiệt sức xỉu mất thôi. Mà chị không cho mình đến gần, vừa xích lại một chút là chị phản ứng dữ dội, thật chẳng biết phải làm sao.

Em Uyên thức rồi, có lẽ bọn mình ồn ào quá đánh thức ẻm. Mình tình cờ phát hiện điều này khi thấy nước trào ra hai bên khóe mắt của ẻm. Chắc muốn để cho mình và chị thoải mái giải quyết chuyện riêng nên ẻm nằm yên, vờ như còn ngủ.

Mới hôm nào căn nhà đầy ắp tiếng cười, mà giờ cả ba người đều khóc. Cay đắng làm sao..

Chị chợt nín, lặng lẽ đứng dậy, vào toilet thay đồ rửa mặt, chải tóc gọn gàng. Mỗi lần chị im lặng thế này, mình lại thấy sợ, cảm giác không yên tràn ngập tâm trí.

– Chị như vầy, không thể gặp để chào dì dượng được. T cho chị gửi lời cảm ơn tới hai người nhen, nhớ nói là chị học nghề xong rồi, về quê mở tiệm cho dì dượng an tâm. – Chị cười tươi.
– Chị đừng như vậy mà, làm em sợ đó.. – Mình cười gượng.
– Còn cái này.. – Tay chị cầm cặp móc khóa hình trái tim vừa mua lúc sáng – ..chị không có gì, T cầm đỡ cái này, nhớ đưa cho bé Uyên một nửa, xem như lời chúc phúc của chị cho hai người!!!

Môi chị hơi mím lại, dúi cặp móc khóa vô tay mình.

– Bé Uyên là cô gái tốt, T phải biết quý trọng, đừng làm người ta tổn thương..

Chị định nói thêm gì đó nhưng ngưng lại. Mình biết chị muốn nói “đừng làm người ta tổn thương như mình đã gây ra cho chị”. Mà chắc thấy vẻ mặt khổ sở của mình, chị không nỡ làm mình đau. Đến lúc nào rồi, chị vẫn nghĩ cho mình. Chị ngốc lắm, biết không…?

Lúc chị kéo vali đi ngang qua, mình đánh liều nhào tới ôm chặt chị, có chết cũng không để chị đi.

– T làm gì vậy? Buông chị ra đi!! – Người chị thoáng run.
– Đừng đi.. đừng đi mà.. coi như em xin chị đó!! – Mình bật khóc như đứa trẻ.
– Chị ở lại không tốt cho tụi mình đâu! Rồi ba người ai cũng sẽ khổ, T để cho chị đi đi.. – Chị nghẹn ngào.
– Em xin lỗi, em xin lỗi mà!! Sẽ không bao giờ có chuyện như vậy xảy ra nữa, chị tin em đi! Tin em một lần thôi được không? – Vòng tay mình siết chặt cơ thể đang run lên bần bật của chị.

– T buông ra! Để chị đi.. – Khóc như mưa nhưng chị vẫn cương quyết gỡ tay mình ra.
– Đừng đi! Đừng bỏ em mà.. em hối hận lắm.. em biết mình sai rồi.. sẽ không còn chuyện ba người nào nữa, chỉ có em và chị thôi. Tin em đi!!

Mình quyết không buông. Nếu để chị đi, mình sẽ hối hận cả đời. Bắt buộc phải chọn, mình chỉ chọn chị thôi. Dù điều này thật tàn nhẫn với em Uyên, bản thân mình cũng trở nên hèn mọn khi làm vậy, nhưng mình phải sống thật với con tim. Chính nó mách bảo mình phải nói, phải làm như thế.

– Vậy còn bé Uyên? – Đột nhiên chị xoay lại, ánh mắt đẫm lệ nghiêm túc nhìn mình.
– Uyên như vậy, đâu thiếu gì người săn đón. – Mình cười gượng.
– Nhưng bé Uyên yêu T thôi! T không có tình cảm với bé Uyên sao?
– Không.. – Mình gục gặc.

Thực sự mình chả biết bản thân có tình cảm với em Uyên không. Có lẽ là có, nhưng do ẻm xinh xắn quyến rũ, lại hết lòng với mình nên… nảy sinh tình cảm, chứ không hẳn là yêu. Mình đã thử xét lòng nhiều lần, cũng không tài nào rõ ràng tình cảm mình dành cho ẻm là gì. Chỉ biết một điều, mình thật lòng yêu chị và cần chị hơn.

– Đến giờ mà T còn nói dối chị sao? Thất vọng thật! – chị lộ rõ sự thất vọng.
– Đúng là em có tình cảm với Uyên, nhưng do Uyên giúp đỡ em quá nhiều thôi. Trong lòng em chỉ có mình chị, em yêu và cần chị hơn ai hết!

Mặc kệ em Uyên có nghe được và đau lòng hay không, mình đành nói hết. Ra sao thì ra, mình hết cách rồi. Nếu không nói, mình sẽ mất chị.

– Ít ra cũng vậy chứ! Chị vui vì T đã chịu nói thật với chị, dù hơi muộn nhưng còn hơn không có… hi.. – Chị nhoẻn cười dù nước mắt vẫn rơi.
– Không có gì là muộn hết. Mình xem như chưa có chuyện gì, làm lại từ đầu được không? Em yêu chị lắm..!!
– Nước đổ rồi đâu hốt lại được T. Chị biết T có tình cảm với bé Uyên nhiều hơn T nói. Rồi hai người sẽ hạnh phúc thôi! Chị đi. – Chị lắc đầu bước đi.

Mình tiếp tục ôm chầm, giữ chị lại.

– Em không cho chị đi đâu hết! Đây là nhà của chị mà, nhà của hai đứa mình trong tương lai, chị còn đi đâu nữa? – Mình gào lên cho chị tỉnh ra.
– Mình… không có tương lai đâu T à… để chị đi đi! Xin T đó..!!!
– Bây giờ chị không tỉnh táo. Ở lại đây một ngày đi, mai mình nói chuyện rồi hãy quyết định. Vậy có được không?
– Chị đang rất tỉnh táo, có ở lại thêm nhiều ngày nữa kết quả cũng vậy thôi… Buông chị ra đi!! – Chị nức nở.
– Em không buông đâu!!!

Mặc cho chị cào cấu muốn gỡ tay mình ra, mình vẫn giữ chặt, níu kéo trong niềm hi vọng mong manh.

– T không buông ra, chị cắn lưỡi chết cho T coi..

    Open

    Close