Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 65

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 65
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chap 65

Ngoài trời vẫn mưa rả rích. Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà lọt vào tai mình thật êm dịu, như một bản tình ca lãng mạn.

Càng về khuya khí trời càng lạnh nhưng người mình lại nóng hầm hập vì xúc cảm dâng tràn. Miệng lầm thầm ngân nga giai điệu một bài hát không nhớ tên “Đêm nay thời gian đứng yên lắng đọng. Cho đôi tình nhân đắm trong giấc mộng…”

Bài hát mới thật thích hợp với hoàn cảnh mình lúc này làm sao. Nhưng khác ở chỗ tác giả chỉ ngủ với một cô thôi, còn mình hẳn hai cô. Sướng đâu chẳng thấy, chỉ thấy khổ!

Giá như chỉ có mình và chị Diễm thì khỏi nói rồi. Lúc này chắc mình đã ôm chặt chị mà… ngủ, còn gì sung sướng ấm áp bằng. Đằng này lại có thêm em Uyên kế bên, mình thật chẳng dám manh động. Có trời mới biết lỡ mình đang lén lút với chị mà bị ẻm phát hiện thì sẽ làm ra chuyện gì. Mình thì không sao, nhưng chị mà bị vậy chắc độn thổ luôn. Hơn nữa, làm vậy mình cũng thấy có lỗi với em Uyên.

“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng!”

Câu thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương lại càng phù hợp với tình trạng bọn mình. Dù không phải kiếp chồng chung nhưng cũng gần giống như thế. Sự tủi thân của người thứ ba sẽ càng nhân lên gấp bội nếu chứng kiến người mình yêu thân mật với một người khác ngay trước mặt mình.

Nói đi nói lại nãy giờ, mọi người đừng nghĩ mình tốt lành và biết suy nghĩ cho người khác như thế. Thật ra, mấy cái này chỉ là một vài lí do mình cố đưa ra để ngăn cản bản thân đừng làm bậy trong tình cảnh mập mờ hiện giờ mà thôi.

Haizzz… chung quy mình muốn làm người tốt, người đàng hoàng mà sao khó quá. Khi mà máu đã tràn lên não rồi thì…

Hai giờ sáng.

Nhắm chừng chị và em Uyên đã ngủ say, tay mình bắt đầu nhẹ nhàng hoạt động dưới lớp mền. Đương nhiên là sử dụng tay phải, vì chị nằm hướng đó, còn bên trái là em Uyên, có cho vàng mình cũng không dám chạm vào.

Lần mò một hồi, sau khi vô tình đụng chạm vài chỗ mà mình cũng chả biết là gì, tay mình cũng tìm được tay chị. Kinh nghiệm từ trước đến giờ, hình như thân nhiệt con gái luôn thấp hơn con trai thì phải. Mình quen cô nào cũng thấy tay họ luôn lạnh hơn tay mình. Chị cũng không ngoại lệ.

Lúc này, mình nắm bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của chị bóp nhè nhẹ, chủ yếu muốn xem thử chị còn thức hay đã ngủ. Kết quả thật ngoài dự liệu, tay chị hơi run run, dù cử động rất khẽ nhưng mình vẫn nhận ra. Chị còn thức, và tay chị vẫn để yên cho mình nắm, không hề rút lại.

Như mở cờ trong bụng, mình hơi nghiêng đầu nhìn sang em Uyên, thấy ẻm vẫn nhắm chặt mắt thở đều, chắc là ngủ queo rồi. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa là đây. Mình chậm rãi xoay người về hướng chị, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể mềm mại của chị.

Chị run rẩy, đôi mắt hé mở nhìn mình kỳ lạ, tay đẩy mình ra. Tất nhiên, mình không cho phép điều này xảy ra, tay vẫn ôm chị, thậm chí siết chặt hơn, miệng thì thào:

– Lạnh quá! Cho em ôm chị ngủ nhen!!

Chị không đáp, ánh mắt dè dặt nhìn ra sau lưng mình. Mình hoảng hồn lật đật ngó ra sau, em Uyên vẫn ngủ say.

– Uyên ngủ rồi, không sao đâu! – Mình nói khẽ.
– Rủi khuya bé Uyên giật mình dậy rồi sao? – Chị lắc đầu quầy quậy.
– Em ôm chút à, xíu buông ra liền.. – Mình dụ khị.
– Thôi.. ngại lắm! – Chị cắn môi, tay tiếp tục đẩy nhẹ mình.

Tình cảm đang dâng trào lai láng, nhìn đôi môi đỏ thắm của chị ngay trước mắt, mình không chịu được cúi xuống hôn luôn.

Hành động quá đột ngột của mình làm chị ngỡ ngàng chới với, hai nắm tay nhỏ nhắn vỗ lên ngực mình như đánh trống. Chẳng rõ sợ mình đau hay sợ em Uyên hay, chị đấm rất nhẹ chả nhằm nhò gì. Mặt chị nhích ra muốn né tránh mình, nhưng tay mình đã giữ chặt đầu chị từ phía sau. Sau một hồi giằng co kịch liệt, cuối cùng chị đành nằm yên, giơ cờ trắng đầu hàng, chấp nhận bị mình cưỡng hôn. :sexy:

Ban đầu chị rất thụ động, để yên mặc mình làm gì thì làm. Được một lúc, dưới sự tấn công ráo riết ào ạt của mình, chị dần dần đáp lại một cách say đắm. Mình lâng lâng như bay trên mây, chưa khi nào cảm thấy thích thú hôn chị như bây giờ, dường như cảm giác vụng trộm luôn kích thích hơn. Hay nói chính xác thì con người ta luôn thích làm những chuyện lén lút, càng khó khăn cấm đoán lại càng muốn làm.

Còn đang tê tái bay bổng trên thiên đường, chuẩn bị đàm đạo, đại náo Thiên cung với Tề Thiên Đại Thánh trên ấy thì chị đột ngột dừng lại làm mình rơi phịch xuống đất.

– Sao vậy? – Mình hỏi nhỏ, môi áp tới muốn hôn tiếp.
– Khuya rồi. T ngủ đi! – Mặt chị đỏ bừng, khẽ khàng nói.
– Em chưa buồn ngủ. – Mình vẫn chưa từ bỏ ý định.

Chị lắc đầu nhè nhẹ, tay chỉ chỉ sau lưng mình, rồi xoay người ra ngoài. Một lần nữa, mình lại nhìn ra sau, em Uyên vẫn ngủ mà. Chắc chị ngại nên tìm cách từ chối. Nhưng không sao, bấy nhiêu cũng đủ mình an tâm là chị bớt giận mình rồi. Cười mỉm khoan khoái, ngực mình áp sát vào tấm lưng thon, vòng tay ôm ngang eo chị, mắt nhắm lại chờ giấc ngủ đến.

Được một lúc, khi mình chập chờn sắp ngon giấc, một vòng tay chợt nhẹ nhàng choàng qua người mình từ đằng sau. Thừa biết đó là ai, tim mình đập nhanh, nửa muốn gỡ tay ra, nửa lại không nỡ. Tạm thời mình nằm yên vờ ngủ, án binh bất động chờ xem em Uyên muốn làm gì.

Chờ khá lâu vẫn không thấy có gì nảy sinh, chỉ có gương mặt em Uyên áp sát vào lưng mình nghe nóng ấm, vài giọt nước lăn nhẹ từ lưng mình rơi xuống nệm.

Ẻm khóc sao?! Rất khó khăn mình mới ngăn được suy nghĩ xung động muốn quay lại ôm em Uyên mà an ủi dỗ dành. Mình biết bản thân không được phép làm chuyện đó. Nếu muốn tốt cho cả ba, mình chỉ còn cách tỏ ra vô tình với ẻm thôi. Nhưng lòng dạ con người không phải gỗ đá vô tri, ngoài mặt mình vờ như không hay biết, trong lòng lại thấy đau. Chỉ có thể âm thầm nói lời xin lỗi với ẻm..

Có lẽ em Uyên cũng biết mình còn thức, thút thít sụt sịt đã đời, tay ẻm rụt lại, di di trên lưng mình.

Mình cứ tưởng ẻm thọc lét, cảm giác hơi nhột nhạt mà ráng nằm im chịu đựng. Sau khi em Uyên làm đi làm lại mấy lần, mình mới nhận ra hình như ẻm đang viết gì đó. Vỡ lẽ, mình chú tâm theo dõi xem ẻm viết gì.

LOVE, HATE, LOVE, HATE, LOVE, HATE…

Chỉ có hai từ này lặp đi lặp lại liên tục hơn chục lần. Cuối cùng, ngón tay em Uyên run run viết thêm hai từ khác: THE END!

Nội tâm mình cũng run lên khi nhận được hai từ này, tuy vậy vẫn nằm yên. Chờ mãi vẫn không thấy em Uyên có thêm cử chỉ gì nữa, mình chậm rãi xoay mặt nhìn lại. Em Uyên đã quay mặt vào vách từ khi nào rồi.

– Ngủ ngon!

Mình khẽ lẩm bẩm, cũng không quay sang ôm chị nữa mà nằm thẳng người hướng mặt lên trần nhà như lúc đầu. Có lẽ thứ mình làm được cho ẻm lúc này chỉ đến thế thôi.

Không khí ấm áp như chợt chuyển sang lạnh lẽo. Một đêm dài cứ thế lặng lẽ trôi qua…

o0o

Khi mình mở mắt ra, mặt trời đã nhô cao. Sau cơn mưa trời lại sáng, chỉ còn tàn dư lại những giọt nước mưa vương đầy trên cành lá, phản chiếu lóng lánh dưới nắng như ngọc.

Hít lấy hít để không khí trong lành, mình khoan khoái vươn người, làm vài động tác thể dục thư giãn gân cốt. Bên tai vang lên không ngớt tiếng chim chóc hót rền rĩ.

– Ngủ dữ hén! – Chị ngồi lặt rau cạnh sàn nước, mỉm cười nhìn mình.
– Mới 9h, còn chưa đủ giấc! – Mình vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài.
– Đêm qua mấy giờ T mới ngủ mà chưa đủ giấc?
– Ba bốn giờ sáng gì đó.
– Dữ vậy! Làm gì mà…

Nói đến đây chị ngưng bặt, ánh mắt e dè nhìn em Uyên đang ngồi xắt thịt gần đó. Em Uyên cũng ngó chị, rồi lại nhìn sang mình. Hai người trong lòng đều có quỷ, lấm la lấm lét.

– Tại đêm qua có chuyện nên khó ngủ. – Mình cười he he.
– Chuyện gì? – Chị sợ bị mình lật tẩy, miệng hỏi mà mắt nháy lia lịa.

Lần đầu tiên thấy chị bày ra cái mặt gian tà như thế này, mình vừa ngạc nhiên vừa buồn cười.

– Thì chuyện… bên đó đó.. – Mình chỉ chỉ qua ngôi nhà hoang.
– À.. Đúng rồi! Tối qua T chạy sang đó chi vậy? – Chị thừa dịp đánh trống lảng, lái sang vấn đề khác luôn.
– Biết đâu nè. Chắc em bị mộng du. – Mình không có ý định kể cho chị và em Uyên biết chuyện này.
– Mộng du gì ghê quá! Bình thường T có bao giờ mộng du đâu.

– Có sao không. Tối qua ngủ trong phòng chị, em cũng bị mộng du đó! – Mình nhướng nhướng mắt.
– Kệ T! Chị không biết. – Mặt chị lại hơi đỏ lên, cắm cúi lặt rau.
– Mà đêm qua sao hai người biết em ở bên đó mà tìm vậy?
– Nghĩ lại thấy may quá chừng! Chị với bé Uyên ngủ say có biết gì đâu, nghe tiếng ly bể mới giật mình chạy ra coi. Thấy T đi lững thững qua đó mà kêu hoài T không nghe. – Nhắc đến chuyện này, sắc mặt chị tái xanh.

– Sao không kéo em lại? – Mình thắc mắc.
– Có kéo, chị với bé Uyên nắm hai bên mà không giữ nổi! Lúc đó T mạnh lắm, đi nhanh nữa!
– Uyên cũng không giữ nổi em hả? – Mình hỏi chị mà mắt nhìn em Uyên.
– Ừ. T chạy như bay vậy! – Em Uyên ngập ngừng hồi lâu mới nói.

Không nghĩ được đêm qua mình biến thái như vậy. Cái cảm giác khi bay qua hàng rào đến giờ vẫn in đậm trong tâm trí. Nói vui một chút, với khả năng lúc đó, mình mà mặc thêm cái sịp đỏ chắc thành siêu nhân thật.

– Cũng có gì lạ đâu! Khi mộng du, con người thường có những năng lực kỳ lạ mà. Có người còn đi được trên tường, trên dây điện.. – Mình nói.
– Vậy hả? Vậy còn năng lực chui vô ngăn bếp? – Em Uyên bất thần đá xoáy.
– Ờ.. thì lúc đó không biết sao thấy lạnh quá, nên T chui vô cho ấm! – Mình ấp úng.
– T nói thiệt chị nghe đi, có liên quan gì đến bé Hương không? – Chị hạ giọng thì thào.
– Không. Em bị mộng du thiệt!

Không muốn làm hai người sợ, mình tiếp tục chối bay chối biến. Chém gió cưa bom, loanh quanh lòng vòng một hồi, đến khi chị và em Uyên tạm tin, mình mới yên tâm chui vô toilet rửa mặt.

Xong xuôi đâu đó, mình lò dò lại gần chị.

– Nay ăn gì vậy? – Mình liếm mép, đói rã ruột.
– Rau muống luộc chấm sườn kho, canh khổ qua dồn thịt. Thích không? – Chị cười.
– Thích! Gì chứ canh khổ qua thì được.

Mình ghiền nhất món này, cứ nghĩ tới là nước miếng nước mồm tươm ra.

– Ăn còn hơn heo, cái quái gì không thích mà chị phải hỏi! – Em Uyên làu bàu.
– Ê, nãy giờ móc méo hơi nhiều rồi à! Muốn gì? – Mình cáu tiết.
– Muốn đánh lộn được không? – Ẻm nghênh mặt.
– Không. Quân tử động khẩu bất động thủ, cái đó không chơi!

Mình chưa ngu đến mức đó. Đánh nhau với em Uyên sợ chưa làm gì được ẻm đã bị đá tét chân mày, bầm dập nằm một đống rồi.

– Chết nhát bày đặt! Ngồi không đó làm gì, lại bằm thịt giùm coi! – Em Uyên kêu.
– Bằm chi?
– Dồn khổ qua chứ chi, vậy cũng hỏi.
– T bằm thịt giùm bé Uyên đi! Không biết sao mà sáng giờ thấy mặt bé Uyên không được vui.. – Chị nói nhỏ.
– Kệ chứ!

Mình lầm bầm nhưng vẫn lếch thếch đi lại, ngồi xuống nghiến răng bằm thịt rầm rầm, tưởng tượng cái thớt là mặt em Uyên.

– Nhẹ thôi, văng hết thịt ra đất bây giờ. – Ẻm ngồi kế bên chỉ đạo.
– Giỏi vô làm đi! Ngồi ngoài cấm nói nhiều! – Mình trợn mắt, tay vẫn phang ầm ầm.
– Tùy, không còn gì ăn ráng chịu! – Ẻm nhún vai, cái mặt vẫn hắc ám như đêm ba mươi.

Làm cho bõ ghét vậy thôi, mình cũng sợ thịt rớt ra đất hết nên nhẹ tay lại. Mà chẳng hiểu sao thấy em Uyên cứ như thùng thuốc nổ, cảm giác chỉ cần châm ngòi một phát là nổ tưng bừng vậy. Chuyện gì vậy kìa? Không lẽ chuyện đêm qua? Có thể lắm.

Vừa bằm thịt mình vừa nhíu mày nhăn trán suy đoán. Sau khi sơ bộ tìm được đáp án, mình nhìn ẻm cà khịa:

– Uyên..
– Gì?
– Hỏi cái này nhen!
– Hỏi đi!
– Không được giận nhen!
– Tính hỏi gì mà rào trước đón sau dữ vậy? – Ẻm nhìn mình đề phòng.
– Bình thường hà! Mà Uyên hứa đi! – Mình cười hiền lành.

– Ok. Hỏi đi! – Bị cái mặt thật thà như đếm của mình chinh phục, em Uyên dễ dãi gật đầu.
– Bộ Uyên tới tháng hay sao mà khó chịu dữ vậy?

Nói xong mình bỏ dao xuống, chạy ra xa, bỏ lại em Uyên đứng tức tối nghiến răng ken két.

– T thật là… nói bậy quá đi! – Chị nhìn mình, lắc đầu cười.
– Mà phải tới tháng không vậy? – Mình cố nén cười, làm mặt nghiêm nghị đứng xa xa nói lớn.

Em Uyên không thèm đáp, cầm dao bằm lên thớt rầm rầm, còn hơn mình khi nãy. Đúng là giận cá chém thớt!

Chọc ẻm trận đã đời, xả được một bụng tức khí từ sáng giờ, mình lơn tơn đi thọc dừa uống. Nhà chị có hàng dừa khá cao, trái sum xuê. Mình đứng dưới đất, cầm cây móc dài thọc mỏi cả tay mới được vài trái. Sau đó len lén canh me em Uyên không để ý, chui vô bếp lấy con rựa ra hì hục chặt dừa.

Uống hết hai trái dừa, ăn sạch luôn cơm dừa, bụng no căng. Coi như đây là bữa sáng của mình vậy.

Chị với em Uyên vô bếp làm đồ ăn cả rồi. Mình chả biết làm gì, thập thò lấp ló cả buổi mới dám đi vào, không quên cầu hòa với em Uyên.

– Nãy T giỡn thôi nhen! – Thấy ẻm liếc, mình gãi đầu.
– Có gì đâu! T nói cũng đúng mà! – Ẻm cười độ lượng.

Vụ này lạ nè! Ai chứ em Uyên có thù tất báo, làm gì có chuyện dễ dàng bỏ qua đơn giản như vậy? Mình nghi ngờ nhìn ẻm, nhưng cũng không nói gì thêm.

– Sao chị nấu cơm nhiều vậy? – Nhìn nồi cơm to tướng, mình hỏi.
– Chút ba mẹ chị về ăn luôn mà! – Chị đáp, tay loay hoay lấy mấy hũ đựng gia vị nêm thức ăn.
– À, dì dượng báo chị hồi nào?
– Lúc sáng sớm. Còn nói có tin vui cho chị, mà hỏi hoài không chịu nói. Bảo về nhà sẽ kể cho chị nghe!
– Ừm, chị đoán được là chuyện gì không?
– Không. Chị cũng thấy hơi tò mò! Mà thôi, ráng đợi tí sẽ biết hi hi..

Không biết sao mình bỗng thấy bất an. Tin vui của chị chưa hẳn là vui đối với mình. Dì dượng đi xa về có tin vui, mình nghĩ chắc sắp có sự xáo trộn gì đó xảy ra. Dù là tin vui về công việc hay gì đó thì cũng có khả năng làm cho mình và chị phải xa nhau.

– T rảnh không? Đi mua giùm Uyên cái này!
– Ừ.

Còn đang suy tư, em Uyên nói làm mình không kịp nghĩ gật đầu đồng ý luôn, hối hận đã muộn.

Nhìn em Uyên cười khoái trá, mình hỏi dò:

– Mua gì?
– Đồ dùng phụ nữ. – Ẻm đáp tỉnh bơ.
– Ax.. giỡn hoài..
– Đâu có giỡn! Thật mà!
– Tới tháng thiệt hả? – Mình nhìn ẻm thom lom. Không lẽ đoán mò mà linh vậy sao trời.

– Thiệt. Có mua giùm Uyên không? – Ẻm chúm chím, bộ dáng hơi thẹn thùng.

Lạy hồn! Em Uyên biết e thẹn thì chó biết leo cây hết rồi.

– Hơ… sao Uyên không tự đi mua? T con trai mua mấy cái đó kì lắm!
– Trời mưa, đường sình lầy vậy sao đi được. Giờ sao, nuốt lời phải không?
– Chài, không phải nuốt lời. Mà… – Mình vò đầu.
– Mua giùm bé Uyên đi T! Đường trơn con gái đi bất tiện nguy hiểm lắm! – Chị kêu.

– Được rồi. Mua loại nào? – Mình ngao ngán.
– Kotex.

Mình xách xe chạy lại quán mua cho ẻm. Vẫn con đường lần trước mình chở em Uyên đi bị mắc mưa, cả cái ruộng hai đứa té xuống rồi mình bị ẻm cưỡng hôn. Mọi thứ như mới hôm qua..

– Lấy cho bọc Kotex!

Mình hùng dũng kêu lớn. Gì chứ mua mấy cái này là chuyện muỗi, có gì to tát đâu. Tại sợ chị giận nên lúc đầu mình từ chối thôi. Bà cô mập mạp cầm bọc xốp đen đưa mình, miệng cười đầy ẩn ý. Mặc kệ, có bạn gái để đi mua giùm là đáng hãnh diện, còn hơn khối thằng muốn mua mà chả có ai để mua.

Mà nghĩ cũng lạ, hai người xinh hai kiểu khác nhau, tính cách cũng gần như đối lập. Ngay cả xài thứ này cũng khác, người Whisper, kẻ Kotex, đúng là mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. :sexy:

Chạy xe mà đầu óc toàn nghĩ linh tinh, thỉnh thoảng cười gian một mình, dẫn đến hậu quả là mình lọt ruộng lúc nào không hay. Đường nhỏ lại trơn trượt, không chú ý dằn một phát úp nguyên con xuống ruộng. Té một cú quá thốn, mình ngơ ngơ một lúc mới lồm cồm ngồi dậy. Cũng may chạy xe đạp, chứ đi xe máy đè chắc chết.

Quần áo dính sình tùm lum, người cũng bị trầy trụa sơ sơ. Lạ một điều, bọc Kotex mình cầm trên tay vẫn sạch sẽ, không dơ mảy may. Hình như lúc nãy té, tay mình vẫn giữ chặt nó giơ lên cao. Lú quá rồi, cái thứ này mà bảo vệ còn hơn vàng.

Hì hụi đạp về, vừa chui vô bếp chị đã hoảng hốt kêu to:

– Trời! T bị sao vậy?
– Lọt ruộng. – Mình nhe răng cười như mếu.
– Có sao không? Trầy ở đâu không? – Chị suýt xoa, định kiểm tra người mình.
– Không sao. Dơ lắm chị đừng chạm vào, để em đi tắm.
– Ừm, tắm rồi vô đây chị xức thuốc cho! Bất cẩn quá à!

– Nè! – Mình thảy bọc Kotex cho em Uyên.
– Đưa chi? – Ẻm không thèm chụp, để mặc nó rơi lăn lóc trên đất.
– Là sao? Uyên nhờ T mua mà? – Mình chưng hửng.
– Ừ, cho T đó!
– Không xài hả? Nói tới tháng mà? – Mình ngờ ngợ rồi nhưng vẫn cố đấm ăn xôi.
– Có bị đâu mà xài.

Khá lắm! Mình nghiến thiếu điều muốn rụng răng, bốc khói lên đầu chạy vô toilet xối nước cho hạ hỏa. Bị ẻm gạt chơi một cú mà không biết, bất cẩn quá! Đáng ra ngay từ đầu mình phải đoán được ẻm thế nào cũng tìm cách trả thù, vậy mà quên đề phòng. Ngu thì chịu, biết trách ai! Mượn câu nói của con sói sử dụng vậy, lubacachi..

Tắm xong, chị xức thuốc cho mình. Trầy cũng không nhiều, tróc da đất sơ sơ vài chục chỗ chứ mấy. Cơ mà bôi thuốc lên cũng khá là rát, mình ráng chịu để tỏ ra ta đây anh hùng không biết đau, nhưng người không tự chủ được cứ vặn vẹo liên tục.

– Đau lắm hả? – Chị nhìn mình hơi xót.
– Không. Nhột thôi! – Đương nhiên mình không nhận rồi. Người lại thẳng lên oai phong lẫm liệt. Trong bụng chửi em Uyên không còn manh giáp.
– Lần sau T cẩn thận nhen! Lớn rồi mà chạy xe đạp còn té..
– Ax.. đáng lẽ em đâu có té, tại…

Mình định nói tại trong đầu cứ nghĩ lung tung chuyện chị và em Uyên nên bất cẩn. Chợt nhớ ra mình mà nói chắc chị nghỉ chơi mình luôn, lật đật ngậm miệng lại.

– Tại gì? – Chị dò hỏi.
– Tại… thì tại Uyên chứ ai. Không bị mà nói láo kêu em đi mua, mới bị té vầy nè! – Công nhận mình có tài biện giải thiệt.
– Ừm! Bé Uyên giỡn hơi quá! – Chị nhìn em Uyên hàm ý trách móc làm mình hả dạ không thôi.

Em Uyên im lặng. Nãy giờ trong khi chị xức thuốc cho mình, ẻm vẫn nhìn mình vẻ áy náy hiện rõ trên mặt. Mình biết ẻm chỉ định chọc mình thôi, té cũng tại mình, đâu thể đổ lỗi cho ẻm được. Thật ra trong lòng mình đã bỏ qua cho em Uyên rồi, nhưng giờ lỡ lời bị chị hỏi dồn, bí quá đành lôi ẻm ra đỡ. Rõ khổ!

– Rồi đó. T mặc áo vô đi, ba mẹ chị sắp về tới rồi!

Mình chạy đi lấy quần dài với áo mặc vào, xuống bếp ăn vụng được vài miếng thịt thì dì dượng về đến.

– Dì dượng mới về! – Mình chạy ra chào hỏi ngay, em Uyên cũng đi theo.

Định kêu là ba mẹ, mà lại sợ hai người cho một đạp bay xuống ruộng tập hai nên đành sửa lời.

– Ờ, xuống chơi hả mấy đứa? – Dượng Hai gật đầu.
– Dạ. Dì dượng mới đi đâu về vậy? – Mình hỏi.
– Đi đám cưới nhỏ cháu ở Long An, xa quá nên phải ở lại một đêm. – Dì Hai cười nói.
– Xa thiệt! Dì dượng vô nhà nghỉ mệt đi, chị Diễm nấu cơm nước sẵn rồi, chờ dì dượng khỏe rồi dọn lên ăn!

Thấy cũng buồn cười, mình lăng xăng nịnh nọt kinh thiệt. Ngẫm lại thấy mình giống như chủ nhà, còn dì dượng là khách ghé thăm vậy. Báo hại em Uyên từ lúc đó chỉ nhìn mình bằng nửa con mắt, như muốn nói “Ê, đồ nịnh hót! Mê lấy vợ tới vậy hả?”.

Dì dượng nghỉ ngơi được tí, kêu chị dọn cơm ăn. Mình xăng xái bê nồi cơm lên, xới cơm, so đũa. Nói chung là làm tất cả những thứ mình chưa khi nào đụng tay đến ở nhà. Đúng là con bất hiếu thật!

– Con mời dì dượng dùng cơm! – Câu này ở nhà mình cũng chả bao giờ nói.
– Dì dượng ăn cơm ạ! – Em Uyên cũng nói theo, không rõ lễ phép hay nhại giọng mình.
– Mấy đứa ăn tự nhiên đi, coi như ở nhà, đừng làm khách nhen! – Dì cười xòa.
– Dạ, con tự nhiên lắm! – Mình gật lia lịa.

Khỏi phải nói mình tự nhiên như thế nào, ăn cứ như chết đói lâu ngày. Thoạt đầu còn lịch sự và từng miếng cơm, về sau thấy ngon quá, ăn chậm không đã, thế là mình nuốt lia lịa, làm một lèo 6 chén cơm vẫn chưa no.

Nhìn lại nồi cơm còn được tí, muốn ăn nữa mà thấy kì, phải chừa người khác, mình luyến tiếc buông đũa.

– Ăn nữa đi con! – Dượng Hai nói.
– Dạ thôi, con no rồi! – Mình yếu ớt từ chối.
– Thanh niên trai tráng ăn nhiêu đó mà nhằm nhò gì! Hồi trẻ dượng Hai ăn cả chục chén đó! – Dượng cười hà hà.
– Phải đó, con ăn thêm đi! – Dì cũng “khích lệ”.
– Dạ.. con no rồi, với lại chừa cả nhà nữa.. – Lần này mình từ chối yếu hơn cả lần trước, đưa thêm lí do “chừa cả nhà”. Ý là hỏi khéo coi có ai còn ăn nữa không. =))

– Tưởng sao. Dì dượng no rồi, hai đứa này con gái ăn đâu có bao nhiêu, con ăn hết đi, bỏ phí! – Dì hối thúc.

Hình như dì nói còn thiếu một câu nữa, “Không ăn bỏ chó ăn cũng vậy”. T_T

– Vậy… con không khách sáo!

Mình ngại ngùng cầm chén cơm chị vừa xới cho, chan canh khổ qua vào húp sì sụp. Ngon gì mà ngon quá thể, cầm lòng sao đặng!

– Quên mất! Ba mẹ nói có chuyện gì vui vậy? – Chị chợt hỏi.
– Chuyện này… – Dượng ngó quanh, giọng hơi ngập ngừng.
– Không sao! Toàn người trong nhà, ông cứ nói đi! – Dì cười.

Mình ăn cơm nhưng hai tai hóng hết cỡ, trong lòng vô cùng hồi hộp, không biết là tin gì. Chỉ mong đừng là tin xấu như mình lo lúc sáng.

– Qua nay ba mẹ đi đám cưới con Bích, con của bác Sáu. Con còn nhớ nó không? – Dượng bắt đầu sau một lúc đắn đo.
– Dạ nhớ chứ! Hồi xưa chơi thân với con mà! Hôm trước có điện thoại mời mà xa quá con không đi được. – Chị vui vẻ trả lời.
– Ừ. Nó lấy chồng Hàn Quốc, thấy hai vợ chồng cũng hạnh phúc lắm!
– Rồi sao ba?

Nghe đến đoạn “lấy chồng Hàn Quốc”, lòng mình bất an lạ! Thầm cầu khấn mọi chuyện đừng như mình nghĩ.

– Ba mày dài dòng quá, để mẹ nói cho nhanh! Về dự đám cưới có bạn bè của chú rể bên Hàn nữa, có người muốn hỏi cưới con! – Dì chen ngang.
– Hả? Hỏi cưới con? Biết con là ai mà cưới? – Chị ngỡ ngàng.
– Chuyện là vầy. Trong lúc dự tiệc, con Bích có lấy album hình cũ ra khoe chồng, bạn bè cũng coi. Tình cờ có người nhìn thấy hình con chụp chung với con Bích, khen con đẹp gái, rồi nhờ con Bích làm mai giùm..

Ngụm canh mình vừa nuốt sao đắng quá! Đắng đến không thể nuốt trôi..

Chị im lặng một lúc rồi nói:

– Hình con chụp chung với Bích cũng mấy năm rồi, xưa khác giờ khác..
– Mẹ thấy con ngày càng đẹp ra! Ta nhìn hình hồi đó còn mê, nói chi bây giờ, thấy con chắc nó đòi ở rể luôn quá! – Dì cười.
– Mà người đó trẻ không dì? Nhìn được trai không? – Em Uyên hỏi, ý muốn giúp mình.
– Trẻ, khoảng hơn ba mươi thôi, nhìn ngoại hình cũng sáng sủa!

– Lạ quá! Thường già cả, xấu xí ế vợ mới qua đây tìm chứ. Như lời dì nói thì nào giờ con mới nghe! – Em Uyên cười khẽ.
– Bởi vậy, dì cũng ngạc nhiên! Hỏi lại thì nó nói thích gái Việt hiền lành đảm đang! Con gái bên Hàn không được như vậy!
– Ý con sao Diễm? – Dượng hỏi.
– Họ có nói khi nào gặp không ba? – Chị trầm tư.
– Nó đòi lên liền, coi bộ nôn nóng lắm! Mà ba mẹ chưa biết ý con thế nào nên hẹn tuần sau, để về hỏi lại con với thư thả có thời gian chuẩn bị.

Chị cúi đầu, thế nên bao nhiêu tín hiệu mình gửi qua liên tục chị đều không nhận được. Từ chối đi chị ơi! Mình muốn gào lên thật to mà không dám, chỉ đành nén lại. Chén cơm ăn dở đã bỏ xuống, cảm giác như bị lửa đốt, đứng ngồi không yên.

– Ba mẹ thấy sao? – Hồi lâu, chị ngước lên.
– Nghe con Bích nói gia cảnh thằng này cũng khá, lại hiền lành chịu khó! Ba mẹ cũng muốn con lấy nó cho đỡ khổ! Nhưng mà tùy con, ưng đâu ba mẹ gả đó, không ép! – Giọng dì đầy buồn tủi.

Chị nhìn mình. Mình lắc đầu liên tục, ra hiệu cho chị từ chối. Chị cười khẽ, nụ cười có chút xót xa chấp nhận.

Rồi như quyết định xong, chị cắn môi nói:

– Ba mẹ liên hệ với họ, nói tuần sau cứ lên. Chiều con lên nhà T thu dọn đồ đạc, sắp xếp công việc rồi sẽ về!

Từng lời của chị như những nhát dao đâm sâu vào tim mình rỉ máu, đau đớn không nói nên lời. Vạn vật bỗng chốc sụp đổ trước mắt, mình choáng váng, hình dáng chị chợt trôi đi thật xa, không cách nào với tới..

    Open

    Close