Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 67 (2)

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 67 (2)
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chap 67 (tt)

Liếc đồng hồ, vừa đúng 9h30, không còn sớm cũng không quá muộn, mình hỏi:

– Đi quán nào đây?
– Tùy T, Uyên không rành. Quán nào bán hải sản ngon ngon đó! – Em Uyên rất vui vẻ.
– Hải sản sò lông sò huyết đó hả?
– Tôm cua đó ông, lúa vừa thôi!
– Ờ.

Mày mình nhăn tít, cố lục trong trí nhớ coi có quán hải sản nào nổi tiếng không. Đúng lúc này, chuông điện thoại reo vang.

– Con nghe nè mẹ! – Mình bật máy.
– Tụi con về nhà chưa? – Mẹ hỏi.
– Dạ rồi, nhưng giờ con đang ở ngoài đường. Ba mẹ chưa về hả?
– Chưa. Hôm nay đi họp mặt ở nhà bạn cũ của ba con, họ giữ lại không cho về. Tụi con tranh thủ về sớm, ngủ nhớ đóng cửa nẻo cẩn thận.
– Con biết rồi. Vậy ba mẹ không về hả?
– Mai về. Nhớ khóa cửa nghe chưa, lúc này trộm cắp ghê lắm!
– Dạ, con biết rồi mà!

Mẹ dặn đi dặn lại mấy lần mới chịu thôi, làm như mình là trẻ con không bằng.

– Dì gọi hả? – Vừa tắt máy, em Uyên hỏi ngay.
– Ừ, dặn coi chừng nhà cẩn thận.
– Là sao? Dì dượng không về à?
– Không, mai mới về. Kiểu này chắc không nhậu được rồi, về sớm thôi.

Em Uyên im lặng.

– Về hén, hay Uyên muốn sao? – Hơi bất nhẫn, mình hỏi.
– Mua bia về nhậu ở nhà được không? – Trầm ngâm một lúc, em Uyên nói.
– Nhậu ở nhà? – Mình ngẩn người.
– Ừ, ba mẹ T lo lắng nhà cửa không ai coi, vậy mình mua đồ về nhậu.
– Ờ..

Mình hơi lo. Nhà không có ai, chỉ có hai đứa mình, nhậu vô rủi xảy ra chuyện gì thì sao? Giờ thì thấy vậy nhưng xỉn lên ai biết được em Uyên sẽ làm ra chuyện gì, rồi bày biện tùm lum dơ nhà cửa nữa. Ba mẹ về thấy chắc chửi tơi tả.

– Sợ dì dượng la hả? – Như đoán được suy nghĩ của mình, ẻm hỏi.
– Ờ, bày tùm lum ai dọn?
– Uyên dọn cho, đừng lo!
– Tới đó xỉn quắc cần câu rồi, ở đó mà dọn được cũng mừng!
– T đâu phải không biết, Uyên uống có bao giờ xỉn. – Em Uyên hứ một cái rõ to.
– Nói thì nhớ đó!

Mình đảo một vòng ngắn, mua vài con khô mực, bọc khô xoài, bốn trứng vịt lộn, thêm một két Heineken, quá đủ cho một buổi nhậu tới bến. Vậy mà em Uyên còn chưa chịu, đòi mua hẳn hai két, định uống cho chết luôn hay sao không biết. Đương nhiên mình không đồng ý, nhậu cho vơi nỗi sầu, dễ ngủ hơn thôi. Mình còn phải giữ đầu óc tỉnh táo để chống lại mọi cám dỗ từ ẻm.

Về đến nhà, sau khi khóa cửa cẩn thận, mình khệ nệ ôm thùng bia lên lầu. Em Uyên đề nghị ra ban công nhậu cho mát. Tối nay đẹp trời, mình thấy tính vậy cũng có lý.

Trong khi em Uyên về phòng thay đồ thì mình bày biện các thứ linh tinh ra nền gạch ngoài ban công. Con trai thay đồ luôn rất nhanh, lột hết ra, tròng cái quần short với áo thun là xong. Còn con gái nói chung và em Uyên nói riêng thay đồ lúc nào cũng lâu lắc. Như lúc này, mình xong xuôi hết rồi, chả biết ẻm làm quái gì trong ấy vẫn chưa ra.

Chờ lâu quá, mình rót trước ly bia, uống một mình. Vị bia đăng đắng, mát lạnh trôi qua cổ họng như thấm vào tận tim gan, cảm giác thật dễ chịu, nhón tay bứt cọng râu mực cho vào miệng nhai rau ráu. Lâu lắm rồi mình mới có cảm giác này, chỉ muốn vùi đầu vào men cay, quên hết mọi thứ trên đời. Một lon, lại một lon..

– Sao uống trước không chờ Uyên gì hết vậy?

Em Uyên bước ra, nhẹ giọng trách móc. Ẻm mặc váy ngủ màu tím nhạt ngang đùi, chất liệu như bằng thun, ôm sát người tôn nét đẹp hình thể mềm mại uốn lượn. Khi em Uyên bước đi, đôi gò cao trước ngực cũng rung động theo, nhấp nhô lên xuống đầy mê hoặc. Dường như trừ lớp vải mỏng ở ngoài, bên trong chẳng còn gì cả.

Ẻm ngồi xuống trước mặt mình. Ánh trăng bàng bạc dìu dịu soi lên làn da nõn nạ như lụa, tạo nên nét đẹp mơ màng tựa tranh vẽ. Mình ngẩn ngơ nhìn, quên cả trả lời. Ẻm xinh quá, cứ như nàng tiên vừa bước ra từ những bức tranh huyền bí cổ xưa..

Nhận thấy thái độ của mình, ánh mắt em Uyên chợt rạng ngời, miệng nở nụ cười đẹp mê hồn.

Thời gian như dừng lại, không biết là bao lâu..

Mình vẫn ngây ngẩn ngắm nhìn cô gái trước mặt.

– Uyên đẹp không? – Giọng nói êm dịu của vang lên thật khẽ.
– Đẹp… đẹp lắm! – Giống như bị thôi miên, mình gật đầu.
– T có thích không? – Âm thanh ngọt ngào lại rót vào tai.
– Thích..
– Muốn ôm Uyên chứ?

Mặt mình nóng rực, toan gật đầu, mở rộng vòng tay đón thân hình ẻo lả quá đỗi gợi cảm. Bất chợt mắt hoa lên, vẫn thân hình em Uyên nhưng đã bị gương mặt khác thay thế. Mái tóc đen huyền xõa tung bờ vai đưa nhè nhẹ theo gió, đôi mắt nai mở to nhìn mình u oán như hờn như trách..

Giật bắn người, mình choàng tỉnh.

Trước mặt vẫn là em Uyên, nhưng nụ cười đã biến mất, thay vào đó sự mất mát, hơi thất vọng dâng tràn trong khóe mắt.

– Uyên vừa hỏi gì? – Mình xoa trán, đầu hơi mụ mẫm.
– Sao T uống mà không chờ Uyên? – Em Uyên lúng túng, thái độ có phần kỳ lạ.
– Đợi Uyên lâu quá! T mới uống có một lon thôi mà!
– Gì một lon? T nhìn lại đi!

Dưới chân mình, vỏ bia nằm lăn lóc cũng phải sáu bảy cái.

– Lạ quá! T mới uống có một lon mà? – Mình hơi chóng mặt.
– T không uống thì ai uống? Uyên ra đã thấy vậy rồi, T uống mà không nhớ thôi. – Ẻm cười nhẹ.
– Cũng có thể. Uyên làm gì lâu vậy? – Mi mắt mình hơi nặng, lâu rồi không nhậu, đô giảm hẳn, uống có vài lon đã thấy khó chịu.

– Uyên thay đồ.
– Thay đồ gì cả tiếng đồng hồ? – Mình ngó điện thoại, gần 11h rồi. Tính ra mình ngủ quên khá lâu.
– Uyên.. tắm nữa.. – Mặt em Uyên hơi ửng hồng.
– Hồi nãy trước khi đi, Uyên tắm rồi mà. Tắm gì hoài vậy?
– Thích, được không? Ra đường dính bụi dơ dáy, phải tắm lại chứ, đâu ở dơ như ai kia!

Mình cười xòa.

– Không nói nữa. Dzô nè! – Ẻm rót đầy hai ly bia.
– Vậy không công bằng! T uống trước gần chục lon rồi.
– Chứ muốn sao?
– Uyên uống bằng T đi, rồi T mới uống.
– Ok, tưởng gì.. chuyện nhỏ.

Trước sự chứng kiến của mình, em Uyên nốc bia như uống nước lã, chẳng cần ăn mồi. Lại thêm sáu lon bia ra đi nhanh chóng, thoáng cái chỉ còn nửa két.

– Giờ uống được chưa? – Ẻm nhoẻn cười.
– Ít ra phải vậy chứ. Dzô trăm phần trăm nè! – Mình nâng ly hô hào.

Tiếng ly cụng chan chát vang lên, cảm giác như em Uyên chỉ muốn uống mãi, uống mãi không chịu ngừng. Mình phải chủ động làm chậm nhịp độ lại, nếu không muốn gục tại chỗ.

Em Uyên không có dấu hiệu nào tỏ ra đã say, vẫn tỉnh táo lạ thường. Có điều gương mặt ẻm ngày càng ửng hồng, đặc biệt hai gò má hây hây căng tròn như mận chín, ánh mắt thêm phần lúng liếng thỉnh thoảng đưa qua lại, ướt rượt tình tứ..

Mặt mình cũng đỏ rần, không hẳn vì men bia mà còn vì cảnh tượng hiển hiện trước mắt. Lúc đầu em Uyên ngồi xếp bằng kiểu người Nhật hay ngồi, nên dù mặc váy ngắn những vẫn khá kín đáo. Lúc này có lẽ tê chân khó chịu, ẻm thay đổi tư thế ngồi nghiêng hẳn sang một bên, theo cử động cơ thể, một khoảng da thịt trắng nõn nơi đùi và xa hơn nữa chốc chốc lại đập thẳng vào mắt mình, không muốn nhìn nhưng cứ như bị ma quỷ xui khiến, mình không rời mắt được, tim đập dồn dập, hơi thở ngày càng trở nên nặng nhọc.

Cuối cùng, mình lấy hết dũng cảm dời mắt đi, vô phòng lấy cái gối ra đưa ẻm.

– Chi vậy? – Em Uyên ngạc nhiên.
– Để lên đùi giùm cái, nhức mắt quá! – Mình chép miệng.
– Á.. – Em Uyên vội nhìn xuống, miệng kêu khẽ, lật đật chèn cái gối lên đùi.

Thái độ ẻm rất thật, mình không rõ ẻm cố tình hay vô ý.

Gió đêm thổi rì rào, mang theo mùi hương thoang thoảng thơm mát của những loài hoa dưới vườn, thật dễ chịu. Càng về khuya trăng càng sáng, treo lơ lửng trên đỉnh đầu như quả cam vàng mọng nước. Ánh trăng hòa cùng vầng sáng xanh xanh mờ nhạt từ bóng đèn neon lan tỏa, khung cảnh như mộng như ảo càng làm mình xao xuyến.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, em Uyên hơi co mình lại.

– Lạnh à? – Mình hỏi.
– Ừm.

Mình lại vào phòng, định lấy áo khoác cho ẻm mặc nhưng tìm hoài không thấy. Rồi không biết nghĩ gì, cầm cái mền ra đưa.

– Hả? – Em Uyên tròn mắt.
– Kiếm áo khoác không thấy, trùm mền đỡ đi! – Mình bật cười.
– Nghĩ sao kêu Uyên trùm mền? Xấu lắm! – Đầu ẻm lắc quầy quậy.
– Uyên trùm mền vẫn đẹp mà, yên tâm!
– Thật không?
– Ờ.

Ẻm cười chúm chím, đưa mền lên mũi ngửi, nhăn mặt:

– Hôi quá!
– Mới hơn một năm chưa giặt mà hôi gì? – Mình phì cười.
– Ở dơ thấy ớn! Sao không giặt?
– Làm biếng! Có ai giặt giùm đâu.
– Cưới Uyên đi, giặt cho T mỗi ngày luôn! – Hai tay em Uyên chống cằm, nhìn mình như thôi miên.

– He he, làm được mới nói nhen! – Mình cười lớn.
– Được mà!
– Vậy để T suy nghĩ lại đã.. – Mình vờ suy tư.
– Xì, đùa thôi! Đừng tưởng bở, nghèo như mấy người không đủ khả năng lấy tui đâu! – Ẻm trề môi.

Mình cười cười không đáp.

Gió lại thổi đến, em Uyên thoáng rùng mình, vội vàng khoác mền lên vai, trùm kín cơ thể, chỉ chừa mặt và tay chân ở ngoài. Thoạt nhìn ẻm hơi giống con rùa, buồn cười không thể tả. Mình ôm bụng cười một hồi mệt quá nằm luôn ra nền gạch.

– Cười gì? Nghỉ đắp à! – Em Uyên tức giận.
– Tùy, ai lạnh cho biết! – Mình khổ sở ngồi lên, cười nhiều đau bụng quá.
– Nhìn mắc cười lắm hả? – Ẻm tò mò hỏi.
– Chờ tí.

Mình chạy ào vào phòng, lấy máy chụp hình ra. Em Uyên còn chưa hiểu chuyện gì, mình đã đưa máy lên chụp liên tục mấy tấm.

– Làm gì vậy? – Ẻm la làng.
– Cho Uyên coi có mắc cười không!

Mình bước lại gần, cầm máy cho ẻm xem mấy pô ảnh đậm chất “thời sự” vừa tác nghiệp.

Em Uyên đơ mặt nhìn, rồi sực tỉnh giơ tay giật máy định xóa đi. May mà mình đã đề phòng, kịp thời tránh được, chẳng may bị xóa thì tiếc lắm.

Trước ánh mắt tức tối của ẻm, mình thản nhiên đem máy đi cất.

– Bôi bác quá nhen! – Chưa kịp đặt đít ngồi xuống, ẻm đã gầm gừ.
– Vui mà! – Mình thản nhiên như không.
– Không nhậu nữa, T uống một mình đi! – Em Uyên tung mền đứng dậy, bỏ về phòng.

Giỡn có chút cũng giận, đúng là con gái. Mình cũng lười giải thích, rót bia uống một mình, làm thêm vài lon nữa ngủ được rồi.

Chưa đầy vài phút, em Uyên tung tẩy bước ra, trên người đã mặc thêm một lớp áo khoác.

– Tưởng giận chứ!
– Hơi đâu giận người dưng!
– Ờ, vé rì gút! Dzô đi! – Mình nâng ly.
– Trăm phần trăm đó..

– Khi nào Uyên đi? – Được vài ly, mình hỏi.
– T hỏi làm gì? – Tay em Uyên xoay tròn cục nước đá trong ly, mắt cũng nhìn chăm chú vào đáy nước.
– Hỏi để biết, không được hả?
– Không. Sáng ngủ dậy không thấy Uyên, lúc đó T sẽ biết. – Ẻm trầm ngâm nói.

Im lặng một lúc, mình hỏi tiếp:

– Tại sao phải đi?
– Uyên cũng không biết tại sao, chỉ biết là phải đi!
– Thật Uyên không biết không?

Em Uyên ngước lên, nhìn thật sâu vào mắt mình. Trong mắt ẻm như có vạn điều muốn nói, cứ ngời sáng lấp lánh..

– Bỏ qua đi! Đêm nay nhậu cho say, đừng nói những chuyện không vui nữa! – Ẻm khẽ thở dài, thoáng chốc nét buồn chợt tan biến, môi lại nở nụ cười mỉm.

Mình không biết nói gì hơn, thân còn lo chưa xong, nói gì đến người khác.

– Còn có tám lon, nhiêu đây chắc đủ cho T say, còn Uyên không nhằm nhò gì đâu! – Mình lắc đầu.
– Cứ uống đi, Uyên có cách để say! – Ẻm cười bí ẩn.

Cánh tay đưa lên, hai cái ly lại va vào nhau côm cốp.

Không gian lạnh lẽo càng thêm tĩnh mịch. Cả hai yên lặng không nói lời nào, chỉ biết uống và uống. Bia vào người khiến mình nóng hừng hực, cái lạnh của không khí không đủ xua tan hơi nóng từ bên trong toát ra.

Khi két bia hết sạch cũng là lúc mình ngà ngà say, chưa đến mức không đứng vững nhưng cũng đủ để chuếnh choáng, nhìn cái gì cũng thấy ngả ngả nghiêng nghiêng như sắp đổ.

Em Uyên ngược lại, mặt không còn đỏ như lúc đầu mà đã chuyển sang tái tái có chút xanh xao. Mắt ẻm vẫn linh động như lúc thường.

– T say rồi? – Ẻm nhếch môi.
– Chưa. Nhiêu đây nhằm nhò gì.. – Cảm giác thua con gái thật không dễ chịu, nhất là khoản nhậu nhẹt vốn thuộc về phái mạnh. Mình gân cổ nói.
– Gật gù như gà nuốt dây thun mà không say là gì?
– Ngồi mỏi thì gật, liên quan gì? – Mình cãi bướng.
– Vậy T đứng lên, đi theo hàng gạch này thử coi!

– Uyên trước đi!
– Rồi.

Em Uyên nhanh nhẹn đứng lên, bước đi thoăn thoắt trên hàng gạch thẳng tắp, không sai lấy một li.

– Tới T. – Ẻm nghênh mặt.
– Coi nè!

Mình ngật ngưỡng đứng dậy, nghiêng qua ngả lại nhưng cuối cùng vẫn hoàn thành xuất sắc bài kiểm tra.

– Chưa xỉn đúng không? – Mình ngồi xuống, cười khoái trá.
– Tạm chấp nhận! Vậy giờ sao đây? – Ẻm tủm tỉm.
– Sao trăng gì, hết bia thì ngủ thôi.

Mình nói cứng cho oai thế thôi, thực ra mệt lắm rồi, chỉ muốn vùi đầu vô nệm mà ngủ cho sướng.

– Không được. Đã nói đêm nay uống cho say mà, giờ nghỉ ngang vậy đâu được.
– Chứ sao? Hết bia rồi. Giờ này 12h hơn, ai bán cho Uyên nữa mà mua? – Mình gật gù.
– Cần gì mua. Chờ chút! – Như chỉ chờ mình nói vậy, em Uyên hí hửng chạy vào trong.

Bỏ mợ! Không lẽ ẻm thủ sẵn thùng bia trong nhà???

Mình vò đầu, lỡ nói chưa xỉn rồi, giờ đâu thể muối mặt từ chối được. Nhưng mình biết khả năng của mình, nếu uống thêm chút nữa bảo đảm lật gọng.

Còn đang suy tính, em Uyên đi ra, hai tay giấu gì đó sau lưng.

– Lấy gì ra vậy?
– Téng téng téng tèng… – Em Uyên reo lên, chìa cái chai khá to trước mặt.
– Gì vậy? – Biết là gì rồi nhưng mình vẫn giả bộ.
– Rượu nếp, ngon lắm! – Ẻm tranh thủ quảng cáo.
– Kiếm đâu ra đó?
– Của bác trai chứ đâu.
– Ax.. rượu ba để dành đãi khách, uống ổng chửi chết, không được đâu! – Mình kiếm cớ.

– Từ hồi lại đây ở Uyên đã thấy rồi, chắc không sao đâu. Cứ uống đi, la Uyên chịu! Rượu ngon lắm! – Ẻm quảng cáo tiếp tập hai.
– Uống chưa mà biết ngon?
– Rồi. Hồi trước thấy có lén thử vài ly.
– Đệt..

Mình ngắc ngứ im luôn. Xưa nay nhậu thì uống, chứ chưa bao giờ thấy rượu hay bia ngon. Trình của ẻm thuộc hàng bợm rồi.

– Trăm phần trăm nhen! – Ẻm cầm ly lên, đá mạnh vào ly mình.

Nhìn ly rượu mình phát khóc. Ly cối uống bia mà ẻm rót nửa ly, kêu uống trăm phần trăm. Năm chục phần trăm cũng đủ chết rồi chứ đừng nói chi.

Mình cầm ly lên, ngó chằm chằm như kẻ thù, cổ họng nhờn nhợn.

– Đã quá! Ủa, sao T chưa uống? – Em Uyên đặt ly đánh cộp xuống gạch, chả còn một giọt, gặp quỷ rồi.
– Hơ.. T không thích uống rượu cho lắm! – Mình lắp bắp.
– Rượu ngon hơn bia mà! Uống bia no lắm, dễ làm bụng to nữa. Rượu tốt hơn, uống đi! – Ẻm cười rúc rích, liên tục hối thúc.

“Ngon con khỉ chứ ngon!”

Mình lầm thầm chửi trong bụng, chẳng biết làm sao. Không lẽ giờ tự vả vào mặt mình, thừa nhận đã xỉn. Bình thường còn có lý do không muốn uống để từ chối, hôm nay lỡ nói nhậu say tới bến rồi. Giờ chỉ có nước muối mặt nói xỉn quá, uống hết nổi, may ra ẻm mới tha thôi.

– Sao chưa chịu uống nữa? Xỉn rồi phải không? – Như trêu gan mình, em Uyên nheo mắt hỏi.
– Xỉn gì mà xỉn, nhảm nhí!

Đang định nhận đã say, xin ẻm buông tha, không hiểu sao nghe ẻm nói vậy, mình lại nổi máu điên lên, cầm ly uống ừng ực.

Một luồng nước nóng rực chạy xộc vào miệng, luồn qua cổ họng, xuôi theo thực quản, xuyên thẳng lồng ngực, ào ạt tuôn đến dạ dày, hung hăng chui tọt xuống ruột non, điên cuồng chảy vào ruột già, rớt đến tận mông. Cơ thể mình chợt nóng bừng bừng như ngồi trên đống lửa, đầu óc quay mòng mòng suýt mấy lần đập xuống gạch.

– T sao vậy, mệt hả? – Em Uyên nhào đến giữ mình lại.
– Không sao, rượu ngon quá làm phê! – Mình cười méo xệch.
– Xỉn lắm rồi phải không? – Ẻm liếc.
– Uyên xỉn chưa? – Mình hỏi ngược lại.
– Chưa.
– T cũng.. chưa..

– Xỉn thì nhận đi, ta tha cho! Yếu còn bày đặt.. – Ẻm cười khúc khích, nghe mà sôi máu.
– Ờ, xỉn luôn đó rồi sao? Làm như uống nhiều hay lắm vậy! – Mình bực bội. Thà chấp nhận khả năng có hạn, còn hơn.. rủi ẻm ép uống thêm một ly nữa chắc chết. Đến giờ mà bụng mình vẫn cảm thấy nóng rực, rượu gì bá đạo vãi.

– Xỉn thì thôi, ai nói gì đâu. Uyên uống một mình.
– Thôi, vậy đủ rồi. Dọn dẹp ngủ đi!
– Uyên chưa say mà, uống thêm chút nữa ngủ cho ngon!

Ẻm đã nói vậy, mình cũng không cản nữa. Với lại thấy mệt quá, không còn sức để nói nhiều. Tửu lượng ẻm khủng vậy, chắc không sao.

Mình lết sát tường, ngồi tựa vào thở dốc, nghe tim đập bình bình trong lồng ngực. Lâu lắm rồi mới uống mệt đến mức ép tim thế này, mà sao chẳng thấy vui lên chút nào, càng buồn hơn.

Em Uyên ngồi độc ẩm đến khi chai rượu gần cạn đáy mới chịu dừng lại. Mặt ẻm một lần nữa ửng hồng như mặt trời, đôi mắt ảnh hưởng hơi men cũng hơi đỏ lên, chiếc miệng nhỏ khẽ hé ra thở dốc, lồng ngực phập phồng lên xuống dồn dập, gợi tình kinh khủng..

Chẳng rõ ẻm say chưa..

Như đáp lời mình, ẻm chợt gọi:

– T..
– Gì?
– Uyên say rồi hi hi..
– Ờ, vô ngủ đi, T dọn dẹp cho! – Nãy giờ ngồi nghỉ mình cũng đỡ phần nào.
– Ừm..

Em Uyên gà gật đứng lên, còn chưa bước được bước nào đã ngả sang bên trái về hướng chấn song chắn ban công.

Mình hồn vía bay hết lên mây, lật đật lao tới kéo ẻm lại. Mình vẫn chưa tỉnh, còn khá loạng choạng, suýt chút nữa hai đứa té lầu rồi, chết đúng lãng nhách luôn.

– Buông ra! – Ẻm đột ngột xô mình.
– Ui da.. – Mình té ngồi ra gạch, tay xoa mông đang đau điếng.

– Làm gì vậy? – Mình bực bội hỏi.
– T.. không được chạm vô người Uyên.. – Em Uyên đưa một ngón tay trước mặt mình lắc lắc.
– Ờ, không chạm thì không chạm.. Đi ngủ giùm cái! – Mình cười khổ.
– Chưa muốn ngủ! Đêm nay trăng đẹp quá..

Em Uyên ngật ngưỡng bước lại gần chấn song, ngửa mặt nhìn trời, hai tay vịn vào song sắt những người ẻm vẫn nghiêng qua nghiêng lại, cảm giác có thể té xuống dưới bất cứ lúc nào.

Mình lau mồ hôi trán, vội vã chạy lại kéo ẻm vào:

– Đêm nào trăng cũng đẹp hết! Giờ ngủ đi, mai tha hồ mà ngắm nghía!
– Không muốn ngủ mà! T thích thì ngủ trước đi.. – Ẻm đâm bướng, cứ vung tay mình ra.
– Giờ muốn sao? – Mình bực dọc.
– Muốn ngắm trăng..
– T mệt lắm rồi, muốn ngủ!
– Thì ngủ đi, ai cấm?
– Ngủ rồi ai canh cho Uyên, rủi té xuống dưới thì sao?
– Chết, có sao..
– …

– Làm gì vậy? Buông ra.. buông ra..

Mặc kệ em Uyên la làng, đấm bồm bộp vào lưng, mình cắn răng khiêng ẻm vô phòng. Mấy lần suýt té, bình thường ẻm đã nặng, giờ mình xỉn nữa, loạng choạng lê lết mãi mới vô tới phòng.

– T làm gì vậy??? – Em Uyên nhướng mắt nhìn mình.
– Uyên say rồi, ngủ đi!
– Chưa muốn ngủ mà..
– Chứ muốn gì nữa?
– T hát Uyên nghe đi!
– Ax..
– Hát một bài thôi, rồi Uyên ngủ..
– Già đầu làm như con nít, đòi hát ru nữa. – Mình lầm bầm.
– Không hát thì thôi.. – Ẻm lồm cồm nhổm dậy.

– Đi đâu? – Mình chặn lại.
– Ngắm trăng..
– Rồi rồi, hát chứ gì? Hát xong phải ngủ nghe chưa? – Mình nghiến răng ken két.

Có vậy ẻm mới chịu lên giường nằm yên, nhìn mình chờ đợi.

– Từ khi em đến đây trong đời.. – Không biết hát bài nào, mình làm đại bài tủ hồi trước thu âm tặng chị.
– Không thích bài này.. – Giọng ẻm nhừa nhựa.
– Chứ muốn bài nào? – Mình cụt hứng.
– Quên.
– Bài của Noo hả?
– Khắc Việt.
– Ờ, rồi..

– Bước thật chậm, để quên một người.. – Mình lầm thầm hát.
– Khoan.. – Ẻm lại cắt ngang.
– Gì nữa? Mệt nhen!
– T lại đây ngồi..
– Thôi, đứng đây được rồi. – Giờ này ngồi gần ẻm nguy hiểm lắm.
– Uyên muốn T ngồi gần, không làm gì đâu mà sợ.. – Môi ẻm lại trề ra, nhưng mắt buồn vời vợi.

Mình lẳng lặng đến gần, ngồi xuống cạnh ẻm, cất giọng lên thật khẽ..

Bước thật chậm, để quên một người,
đằng sau dĩ vãng chưa phai màu.
Hãy nhìn về nơi phía xa chân trời,
để thấy ánh bình minh.
Nếu tình cờ anh với em gặp mặt,
nhìn nhau ta biết vui hay buồn?
Nếu một ngày trông thấy anh trên đường,
nhìn anh em có cười không?

Bài hát thật tình cờ phản ánh đúng tâm trạng mình lúc này, nỗi buồn vô cớ lại dâng lên, len lỏi vào từng câu hát..

Khi mình dừng lại, em Uyên đã nhắm chặt mắt, đôi môi vương vấn nét cười..

Nhưng khóe mắt lại ươn ướt..

Dường như tâm trạng cả ba người đều gửi cả trong bài hát.

Mình kéo mền đắp cho ẻm, chậm chạp từng bước về phòng. Ra đến cửa không quên ngoái lại nói thật khẽ chỉ đủ bản thân nghe..

Ngủ ngon..!

    Open

    Close