Thành Viên

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 68 (2)

Yêu Thầm Chị Họ

Yêu Thầm Chị Họ – Chap 68 (2)
≧✯◡✯≦✌
✧ ✱ ✶ ✷ ✴ ✸ ✺

Chap 68 (p2)

Nghe tiếng chuông cửa, mình thầm nghĩ biết đâu là chị hoặc em Uyên quay lại, hay tệ lắm cũng là ba mẹ về. Nào ngờ…

Nhìn rõ mặt thằng cô hồn đang đứng ngay trước cửa, tay vẫn bấm chuông inh ỏi, mình thoáng ngần ngừ, trong lòng tự hỏi sao nó lại biết nhà mình.

Vì là cửa kiếng nên nếu mình thấy người khác thì đương nhiên họ cũng nhìn thấy mình. Thằng Khang không bấm chuông nữa mà đập tay lên cửa ầm ầm, nét mặt dữ tợn, miệng kêu to.

– Mở cửa ra cho tao gặp Uyên.

– Uyên đi rồi, không còn ở đây nữa. – Mình nói.

– Láo! Xe Uyên còn để phía sau nhà, tưởng tao không thấy à? Mở cửa ra mau!

Thằng Khang gầm lên, nhìn mặt nó thiếu điều sẵn sàng ăn tươi nuốt sống mình.

– Còn không mau mở ra đừng trách tao phá cửa. – Thấy mình đứng trơ ra đó, nó tức giận đế thêm.

– Uyên đi rồi. Tao nói thật. Cái xe là do Uyên không muốn mang theo thôi…

Mình giải thích nhưng cũng thấy khó tin thật. Nếu là mình thì mình cũng chả tin, nói gì tới thằng đầu bò đang bị máu xông lên đến bốc khói não này.

– Tao đếm tới 3, mày không mở đừng trách!

Thằng Khang bỏ ngoài tai những lời mình nói, hằn học ngó quanh rồi nhặt một cục đá xanh to tổ bố cầm chặt trong tay, hai mắt long lên sòng sọc.

– Ok, được rồi. Tao cho mày vào, nhưng nếu không tìm được Uyên thì mày làm ơn biến sớm dùm tao.

Thừa biết thằng trâu nước này dám nói dám làm, mình không còn cách nào khác ngoài mở cửa cho nó, không quên thòng thêm một câu.

Cửa vừa mở ra, thằng Khang phi vào nhà ngay, cặp mắt láo liên ngó trước ngó sau tìm kiếm.

– Uyên, anh tới đón em đây, xuống đi!

Tìm đã nhưng chẳng thấy, thằng Khang đứng dưới cầu thang ngước mặt lên kêu to.

Nó gọi như thế cả chục lần. Mình vừa bực bội lại vừa buồn cười. Em Uyên làm quái gì còn ở đây nữa mà kêu với gào chả biết.

– Uyên đi rồi. Mày gọi tới tết cũng không đáp đâu. – Mình chép miệng, tâm trạng có phần đồng cảm với thằng Khang.

– Đi rồi? Mày tưởng tao là thằng ngu hả? Tao dám cá Uyên đang ở trên đó tránh mặt tao. Nãy giờ tao không lên tìm là vì tao tôn trọng Uyên, muốn cho Uyên tự quyết định thôi.

Thằng Khang cười khẩy, rồi không chờ mình nói gì, nó lao luôn lên cầu thang.

– Mày muốn đi đâu? Nên nhớ đây là nhà tao… ui da…

Mình nhào tới kéo áo thằng Khang, muốn ngăn lại nhưng liền bị nó hất mạnh tay, loạng choạng té đập người vào vách nhà.

“Thằng trâu nước chỉ giỏi ỷ mạnh”

Mình lầm bầm ngồi dậy, lọt tọt đi lên lầu. Thật ra mình cũng chẳng có gì phải lo lắng khi thằng Khang lên trên ấy cả. Nó không thiếu tiền nên mình đâu sợ mất mát gì. Em Uyên cũng chả còn ở đây, tìm không thấy nó sẽ bỏ đi thôi. Chỉ tại mình không thích khi để nó tự ý vào nhà lục lọi lung tung. Mà chắc ai cũng như mình thôi, nhưng thằng Khang trâu bò quá, mình không làm lại nên đành nhịn cho xong, tránh lớn chuyện.

Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, dường như mình đã quên một thứ..

Khi mình nhớ ra thì thứ đó đã nằm trong tay thằng Khang. Nó đang chăm chú đọc bức thư em Uyên để lại, trán nổi gân xanh, sắc mặt dần dần xám xịt theo từng dòng chữ “ướt át” xâm nhập vào đầu.

Sột… soạt..

Chẳng biết đọc xong hay chưa, chỉ thấy thằng Khang điên tiết xé nát vụn “bức tâm thư” em Uyên để lại. Có thể đối với mình thì đó là “bức tâm thư”, nhưng với thằng Khang lại chẳng khác gì trái bom nguyên tử. Và giờ đây, nó sắp ném trái bom đó lên đầu mình, tàn cmn đời trai rồi.

Đúng như mình đoán, thằng trâu nước trợn ngược cặp mắt ngầu đỏ lên nhìn mình, miệng gằn từng chữ:

– Đêm qua mày ngủ với Uyên?

– Đâu có. Mày hiểu lầm rồi! – Mình xua tay.

– Trong đó ghi rõ ràng mà mày còn dám chối? – Thằng Khang chỉ vào “bức tâm thư” lúc này đã thành mớ giấy vụn bay lả tả trên sàn nhà. Tay nó run run, chắc hẳn đang rất sốc.

– Đó là Uyên nói vậy thôi. Đúng là có ngủ, nhưng tao say đâu biết gì. Nếu mày có đọc thì phải biết chuyện đó. – Mình nói nhanh.

Thằng trâu nước bóp mạnh hai nắm đấm, lừ lừ đi về phía mình.

– Tụi mày ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi? – Rõ ràng nó chả cần biết mình nói gì, hoặc có nghe nhưng nó không tin.

– Hôm qua là lần đầu tiên. Sự thật là vậy.

Miệng đáp, chân mình cũng lùi lại, hai tay thủ thế. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ “nó sẽ giết mình mất.”

– Hà hà, lần đầu tiên? Hạnh phúc sung sướng quá hả? Và mày muốn tao tin là trong “lần đầu tiên” của mày và Uyên, tụi mày chẳng làm gì hết?

Mình lại dùng sai từ ngữ rồi thì phải. Ba chữ “lần đầu tiên” như càng khiến thằng Khang nổi điên hơn. Nó nghiến răng ken két, xong lại cười ha hả, chân không quên tiến tới ngày càng gần mình.

– Đó là sự thật, mày hiểu không? Giữa tao và Uyên không hề xảy ra chuyện gì hết, sao mày cứ bắt tao phải thừa nhận việc tao không làm?

Mình cố nỗ lực giải thích cho thằng Khang hiểu.

Nó nhìn sâu vào mắt mình, chầm chậm lắc đầu, hai mắt vẫn đỏ ngầu:

– Không phải mày không làm. Mày có làm, nhưng mày không dám nhận. Mày sợ tao!

Câu nói đụng chạm của nó làm lòng tự ái đàn ông trong mình tỉnh dậy. Mình bĩu môi:

– Sợ mày hả? Ừ, đúng là tao có sợ mày. Mà không riêng gì mày, tất cả những thằng điên trên đời này, tao đều sợ hết!

– Đúng, tao đang điên đây! Nhưng mày đừng lo, tao sẽ không giết mày, vì tao còn phải tự do để sống với Uyên. Tao chỉ bẻ gãy tay chân mày, sau đó cắt thằng nhỏ của mày vứt cho chó ăn.

Dứt lời, thằng Khang nhảy chồm tới mình, thân hình nó còn ở trên không thì chân phải đã bật mạnh ra.

Rầm!

May cho mình đã đề phòng trước nên kịp thời né qua một bên khiến thằng Khang đá trúng vách tường.

Tiếp đó mình cắm đầu chạy như điên xuống cầu thang, không dám ngoái nhìn lại phía sau dù chỉ một giây. Lúc này trong đầu mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất là chạy, chạy và chạy. Phải chạy thật nhanh ra khỏi nhà, tránh xa thằng Khang càng xa càng tốt. Nó đang lên cơn điên, rất có thể sẽ làm đúng như những gì vừa nói.

Nhưng mình đã coi thường khả năng của thằng Khang.

Chưa chạy được quá một nửa cầu thang, mình đã hứng trọn cú đá cực mạnh vào lưng từ phía sau muốn ná thở, miệng kêu đánh “hự”, cả người lăn lông lốc xuống, tới khi đập mạnh vào vách mới dừng lại được.

Thằng Khang sau khi phóng người đá mình cũng rơi xuống nhưng nó nhanh như sóc, chỉ cần lăn một vòng dưới đất triệt tiêu trọng lực đã nhẹ nhàng đứng lên, đi tới trước mặt mình trong lúc mình vẫn còn đau điếng nằm ngay đơ, miệng thở hổn hển.

– Mệt sớm thế? Sao không chạy nữa tao xem?

Một câu hỏi là một cú đấm giáng thẳng vào mặt mình, đau thấu tâm can. Mình ráng chịu đau, dùng hai tay che kín mặt, tránh tình trạng “nâu con mắt bên phải, bầm con mắt bên trái”.

Thấy vậy, thằng Khang càng điên thêm, tay đánh mạnh xuống, miệng không ngừng sỉ nhục:

– Chỉ biết nằm trơ ra chịu đòn à? Thằng hèn yếu như mày mà Uyên lại thương, tao đ’ hiểu nổi..

Mặc kệ nó mắng chửi, mình đang bị đánh tới tấp, tối tăm mặt mũi bèn co hai chân đạp mạnh.

– Ớ…

Đang hả hê hành hạ, bất ngờ bị mình đạp cho một phát, dù không hề hấn gì nhưng thằng Khang cũng bị ngã ra sau, miệng kêu lên một tiếng kinh ngạc.

Nếu là người khác, có lẽ mình đã nhân cơ hội này nhào tới ăn thua đủ, như lần đánh nhau với thằng Quang đợt trước. Nhưng đây là thằng Khang, chẳng những võ nghệ đầy mình mà nó còn khỏe như trâu, xáp lá cà hay chơi kiểu nào mình cũng không có chút cơ hội nhỏ nào.

Tính chạy ra ngoài nhưng hướng thằng Khang ngã lại chặn ngay cửa, mình đành phóng ra sau nhà.

– Khốn kiếp, cửa khóa mới đau..

Nhìn cánh cửa khóa kín, chìa khóa riêng của mình lại vứt trên phòng, mình không kìm được bật ra tiếng chửi.

Còn chưa kịp làm gì thì thằng Khang đã chạy xuống, nhìn ra tình cảnh tự đưa bản thân vào đường cùng của mình, nó cười lạnh lẽo:

– Hiện giờ mày chẳng khác nào con chó cùng đường, còn chưa chịu ngoan ngoãn ngồi yên cho tao xử sao?

Rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, mình đánh liều chụp con dao thái lan trên kệ bếp giơ lên:

– Mày nghe câu “chó cùng đường chớ đuổi” chưa? Đừng ép tao quá! Mày sẽ phải hối hận.

Câu nói rất bình thường của mình lại khiến cho thằng Khang cười sằng sặc:

– Tao sẽ phải hối hận vì con dao nhỏ xíu đó hả? Được, nếu mày đã đề nghị thì tao sẽ dùng chính con dao đó cắt thằng nhỏ của mày. Nó đủ sắc chứ? Không thì hơi đau đấy!

Sự tự tin tuyệt đối của thằng Khang càng làm mình thêm hồi hộp. Dù rằng người đang có lợi thế về vũ khí chính là mình, nhưng mình cũng biết nếu so sánh về khả năng đánh nhau với nó thì mình như là trẻ lên 3 so với người lớn, hoàn toàn không có phần thắng.

Chỉ trừ khi, ừm trừ khi họa may mình đâm nó “một nhát chết luôn”. Vấn đề là tỷ lệ xuất hiện nhát đâm chí mạng này chắc không cao hơn tỷ lệ trúng vé số đặc biệt tí nào.

Nói vui vậy thôi chứ lúc này mình đang sợ bỏ mợ ra, làm gì còn tâm trí nghĩ lan man, cầm dao mà cảm tưởng như đang cầm củ khoai, thằng Khang muốn ăn lúc nào là ăn vậy.

– Cầm dao mà run như cầy sấy thế à? Một cái thì hơi ít, lấy thêm cái nữa cầm bên tay kia luôn đi. – Thằng Khang kẻ cả hất hàm. Nó không có gì phải vội cả, muốn từ từ xơi tái mình đây mà.

– Mày sẽ phải hối hận! Biết khôn thì cút khỏi nhà tao liền bây giờ vẫn chưa muộn. – Mình không khách sáo, tay trái vớ thêm con dao thái thịt. Tuy nhiên sự tự tin trong người lại giảm thêm vài phần.

– Hôm nay không đánh cho ba mẹ mày nhìn không ra thì tao đ’ làm người nữa. Tới đây, tao đứng cho mày đâm nè. – Thằng Khang ngoắc ngoắc tay.

– Mày ngon thì vô đây, muốn chết tao cho chết.

Mình hườm hườm hai con dao trước mặt. Trong lòng thầm quyết định nó mà lao vào thì mình chơi thật luôn. Nếu mình nhát tay không dám đâm, nó chắc chắn không bao giờ chấp nhận dễ dàng buông tha mình.

Thằng Khang ngoài mặt to tiếng vậy chứ trong bụng chắc cũng có chút e ngại mình với công phu “đâm một nhát chết luôn”. Mặc cho mình khiêu khích, nó vẫn chậm rãi vờn quanh, thận trọng lựa thế tấn công.

Có lẽ tính nó luôn cẩn thận, kiểu như con sư tử khi vồ con mồi kém cỏi nhất cũng luôn dùng hết sức. Kỳ thực nhìn mặt thằng Khang đầy ắp sự tự tin, chẳng ngán ngại gì mình.

Sau khi ngắm nghía xong xuôi, thân hình cao to của thằng Khang hơi rùn xuống, có vẻ sắp lao ập vào mình.

Tim mình đập như trống trận, thần kinh căng thẳng tột độ, hai mắt tập trung tối đa vào từng cử chỉ của nó. Mồ hôi lặng lẽ chảy từ hai lòng bàn tay mình xuống cán dao ướt đẫm.

Đúng lúc mình hơi phân tâm vì cảm giác ướt nơi tay, thằng Khang liền bắt thời cơ, nhanh như chớp phóng tới.

Nó mà tiếp cận được thì coi như mình tiêu đời, con dao thái lan liền rời khỏi tay phải, nhắm vào người thằng Khang bay tới. Trúng cú này bảo đảm cơ thể nó không thủng một lỗ thì cũng lòi ruột.

Chỉ tiếc cú phóng dao nắn nót của mình chỉ làm tốc độ lao đến của thằng Khang trễ đi một nhịp. Nó nhẹ nhàng lách người né gọn trong một nốt nhạc, sau đó tung một đá từ dưới hướng thẳng lên cằm mình, động tác nhanh nhẹn hệt con mèo vờn chuột.

Con dao thái lan phóng vào không khí thuận đà bay thẳng ra tới phòng khách, mình nghe loáng thoáng tiếng ai đó la hoảng nhưng chẳng còn tâm trí để nhận ra đó là ai nữa.

Ngay sau khi ném con dao thái lan, mình lập tức chuyển ngay dao thái thịt bên tay trái sang phải, vừa kịp lúc thằng Khang đá tới, tiện tay mình chém một nhát thật mạnh xuống, cho nó què cmn giò luôn.

Nhưng lại một lần nữa người tính không bằng trời tính, hay nói đúng hơn thằng học võ luôn có cách đánh rất bài bản và phản xạ hơn gấp nhiều lần thằng chả biết quái gì như mình.

Khi mình đinh ninh phen này chém nát chân nó ra như giò heo thì thằng Khang đã lập tức rút chân lại tránh đòn làm mình chém hụt vào không khí. Tay nó chặt mạnh xuống tay mình một cú như trời giáng làm rơi con dao xuống đất, tay kia tống thẳng cho mình một đấm ngay giữa mặt như sét đánh giữa trời quang.

Lập tức đom đóm bay đầy trời, mình ngã chổng vó ra sau, đầu đập mạnh vào cái bếp gas, thần trí mơ mơ hồ hồ, trong khi máu mũi bắn tung tóe hệt vòi rồng cứu hỏa.

// Mình lại có việc rồi nên chưa thể hoàn thành nốt chap này được. Nhưng kể ra cũng thấy nhẹ nhàng vì cứ ngồi type một hồi chắc không thể nào chịu nổi cảm giác thốn khi nhớ lại trận đòn này T_T.

    Open

    Close