Thông Tin Truyện
Cuồng Nhân Báo Thù
Ngày Đăng: 22-06-2017
Tác Giả:
Tình Trạng Còn Tiếp
Tủ Truyện Thêm Chương

Cuồng Nhân Báo Thù

Tác phẩm thứ 2 của slaydark sau 12 nữ thần… Và cũng là tác phẩm đô thị đầu tiên. Mong các đạo hữu ủng hộ slaydark… XXX 20+ nên …

Đọc Tiếp DS Chương Bình Luận
4.0
1,050,008 total
5
80%
4
60%
3
40%
2
20%
1
15%

Tác phẩm thứ 2 của slaydark sau 12 nữ thần… Và cũng là tác phẩm đô thị đầu tiên. Mong các đạo hữu ủng hộ slaydark… XXX 20+ nên lưu ý trước khi đọc… full thể loại XXX

Cuồng Nhân Báo Thù

Truyện sắc hiệp Cuồng Nhân Báo Thù

Ở cái đất Sài Gòn này, ai cũng biết đến gia tộc họ Trần, một gia tộc giàu có nhất nhì mảnh đất này. Chủ gia đình ông Trần Thanh Quang có 3 người con trai lần lượt Trần Thanh Long, Trần Thanh Hồ và Trần Thanh Đế.

Trần Thanh Long năm nay 47 tuổi, vợ gã chết sớm nên gã đi bước nữa với một phụ nữ góa chồng khác là Đặng Hoàng Dung, tất nhiên là vì nhan sắc và tài nữ công gia chánh của cô rồi.

Hôm nay gần Tết Dương lịch nên Dung đi siêu thị chuẩn bị bữa tiệc cho gia đình, nhìn những đứa trẻ đang mang cặp học sinh nói chuyện vui vẻ với nhau mà cô lại chạnh lòng nghĩ đến Thiều Quốc Việt, đứa con của mình và chồng cũ, nó đã bỏ nhà ra đi gần tròn 5 năm rồi, cũng vào ngày đầu năm mới.

Đang đẩy chiếc xe đẩy chứa hàng đống bao nilon thức ăn và đồ dùng tới bãi để xe thì Dung giật mình nhìn vào bóng lưng của một cậu thanh niên đang đứng với nhóm bạn. Dung cảm giác lạ lắm, giác quan của người mẹ làm cô tin chắc rằng đó là bóng lưng của con trai mình, để mặc chiếc xe đẩy chạy dài, Dung tiến về chỗ đám thanh niên.

“Việt………là con hả……..con đó hả Việt?? ” Dung run run lên tiếng khi đến gần cậu thanh niên ấy.

Nhóm thanh niên đang cười đùa với nhau bỗng im lặng nhìn vào cô, cậu thanh niên có bóng lưng ấy run lên quay ngược lại nhìn Dung trong hốt hoảng.

Nhìn vào gương mặt yêu thương sau bao năm xa cách, Dung nhào tới ôm chầm lấy cậu thanh niên.

“Việt……..con ác lắm………con bỏ mẹ đi như thế……………..con không thương mẹ sao?” Dung ôm chặc lấy con trai khóc to lên.

Việt không nói gì, hắn cũng giang tay ôm chầm lấy mẹ mình, hắn cũng nhớ mẹ lắm, từ nhỏ mẹ là người thân duy nhất của hắn, nếu không phải không chịu đựng nổi thì hắn cũng không bao giờ xa mẹ mình.

“Việt……….về với mẹ đi………mẹ xin con đấy…………con về với mẹ nhé” Dung ghì chặt lấy Việt như sợ mất đi hắn một lần nữa.

“Mẹ……..mẹ đừng bắt con về mà………con ở ngoài này thoải mái lắm…………” Việt nhìn mẹ yêu thương nói, hai mắt gã đã sớm lệ nhòa làm bọn bạn bên cạnh trợn mắt.

“Việt……..mẹ biết con chịu nhìu uất ức……..nhưng mà không có con mẹ sống không nổi ……. về đi con…..mẹ xin dượng con……cho con đi học lại……..nhé……thương mẹ đi Việt” Dung rơi nước mắt nhìn vào mắt Việt cầu xin.

Việt nhìn vào hai mắt ngập nước của mẹ mà trái tim lạnh lùng sắt đá do trải qua những năm tháng bươn chải kiếm sống cũng bị tan ra nhanh chóng.

“Mẹ……con về với mẹ mà……..mẹ đừng khóc nữa được không” Việt ôm chầm lấy mẹ, hắn không muốn mẹ khóc tí nào, từ nhỏ bà đã dành cho hắn tất cả tình thương yêu, đến khi ba qua đời vì bệnh tật, bà đi bước nữa cũng vì nợ nần tiền viện của ba làm ông bà ngoại bị người ta đến đòi nợ chửi bới đánh đập.

Thế là Việt từ bỏ cuộc sống bên ngoài sau 5 năm vì mẹ, nhìn mẹ nắm chặt tay mình cười tươi vui vẻ, gã cũng cảm thấy an lòng, gã sống cũng chỉ vì bảo hộ nụ cười ấy. Đến khi nhìn thấy tòa biệt thự trắng to lớn và sang trọng trước mắt, Việt mới dẹp đi những suy nghĩ vu vơ, hắn hít một hơi thở sâu bước theo mẹ, Dung không nhìn thấy ánh mắt Việt lúc ấy, là ánh mắt của một loài thú săn mồi.

Chuyện Việt trở về như một hạt cát giữa sa mạc, đối với mọi người trong nhà họ Trần chả ai quan tâm đến hắn, chỉ là căn biệt thự lại đỡ đi một phòng trống mà thôi. Việt được phân một phòng ở tầng trệt, gần với mấy phòng người hầu trong nhà vì chẳng ai muốn cạnh phòng một đứa như hắn, nói là phòng nhưng mà thật ra nó thật ra là phòng để đồ lặt vặt, xung quanh là những thùng giấy và chai lọ gì đó, mà hắn cũng chả quan tâm, hành lí của hắn chỉ là bộ quần áo trên người và ít tiền trong ví.

Nằm trên cái nệm ẩm mốc, Việt nhìn vào trần nhà nhớ lại ngày tháng vui vẻ 5 năm qua. Mẹ hắn đi bước nữa khi hắn mới 5 tuổi, là một cậu nhóc hiếu động và thông minh, nhưng kể từ ngày bước vào căn biệt thự này, hắn lại trở thành một cậu bé tự kỉ và run sợ trước bất cứ ai. Khi không có Dung bên cạnh, bắt cứ ai cũng sẵn sàng cho cậu nhóc một cú đá, một cái nhéo hay cốc đầu……ban đâu cậu bé còn khóc nhưng mà sau đó lại bí đánh đau hơn vì tội khóc nhè nên cậu chẳng dám khóc nữa, chỉ cố gắng trốn họ bằng cách chui vào một góc nào đó hoặc ở lì trong phòng, dần dần những người kia lại nói với mẹ cậu là cậu bị khùng, nên đưa cậu đi trại trẻ mồ côi nhưng mà Dung thà chết cũng không đưa con mình đến đó.

Mọi chuyện với cậu bé ấy lại càng kinh khủng khi mẹ cậu sinh thêm một em bé, đó là em trai cùng mẹ khác cha với Việt, Trần Thanh Nam, chỉ có mang họ Trần mới được coi là con người trong cái gia đình này, kể cả mẹ hắn cũng phải chịu nhiều đau khổ khi về làm dâu, đặc biệt là bà mẹ chồng luôn hạch sách bắt bẻ đủ điều làm cho nhiều lần Việt nhìn thấy mẹ khóc một mình trong góc tường nhiều lần vì uất ức không biết chia sẽ với ai.

Ngày này trôi qua ngày khác, cứ thế Việt lớn lên trong ánh mắt khinh bỉ và sự đối xử tệ bạc của những con người bên trong tòa biệt thự này còn Nam có tiếng là cháu đích tôn nên được ông bà nội và mọi người yêu thương nuông chiều hết mực. Việt nhớ lại mỗi dịp Tết đến, hắn được mẹ mua cho một bộ đồ mới xinh xắn, nhưng lúc mẹ đi đấu đó ngay lập tức nó bị bọn ‘anh chị họ’ trong nhà xé rách rồi đổ hết cho ‘thằng khùng’ ấy lúc bị hỏi, chả ai bênh hắn, cái danh ‘thằng khùng’ của hắn làm cho mọi lỗi lầm đều đổ hết vào đầu hắn mặc kệ đúng sai.

Từ xa nhìn Nam thử hết bộ đồ này đến bộ đồ khác được mọi người mua tặng, Việt chui vào một góc rồi lôi con siêu nhân bằng gỗ đã cháy đen ra nắm trong tay , đó là món quà mà ba cậu, một người thợ mộc làm cho cậu và cũng là món quà duy nhất trước khi ông đổ bệnh nằm xuống, có lần Việt đem ra chơi bị bọn chúng nhìn thấy, thế là chúng giật lấy đem đi đâu đó, sau đó Việt mới tìm thấy nó đen thui đang nằm trong đống rác. Nhìn con rối đã cháy đen, Việt muốn khóc lắm nhưng sợ bị đánh và mẹ lại bị la nên cậu bé không dám, cậu vuốt vuốt con rối như sợ nó bị hỏng một lần nữa, đó là món đồ chơi duy nhất của cậu đấy.

Mọi chuyển lên tới đỉnh điểm khi Việt học lớp 7, vì mang danh con cháu trong nhà nên nhà họ Trần không thể để hắn học trường bình thường được, hắn được xếp vào lớp ‘bình dân nhất’ trong một trường tư thục nổi tiếng của giới nhà giàu.

Cái danh ‘thằng khùng’ treo trước cổ làm Việt chả có một đứa bạn trong lớp nhưng rồi lại có một cô gái đặc biệt là chủ động bắt chuyện với hắn. Đó là Thảo, hình ảnh khuôn mặt trái xoan, hai mắt long lanh và mái tóc dài tới tận thắt lưng vẫn còn như in trong tâm trí Việt cho đến tận bây giờ, cô bé là người bạn đầu tiên của hắn, trò chuyện với cô làm hắn rất vui, cả ngày Việt chỉ mong chờ đến lúc được đến trường, trò chuyện với cô và nhìn cô cười, đó là hạnh phúc nhỏ nhoi của một cậu bé 13 tuổi.

Nhưng rồi vào buổi sáng đầu tiên của năm mới, khi mọi người đang chúc nhau ‘Happy new year’, Việt cũng háo hức lắm vì ngày hôm qua hai đứa hẹn nhau ra công viên chơi cùng với đám bạn xóm Thảo khi được nghỉ học, từ nhỏ cậu đã theo mẹ về nhà chồng nên nào biết cảm giác được chơi đùa cùng bạn bè là thế nào đâu. Việt háo hức lắm, cậu xin mãi mới được mẹ cho đi đấy, Dung cũng thương con trai , từ cậu bé hiếu động đến lúc cô đem cậu vào căn biệt thự thì cậu trở nên trầm tính và im lặng, cô hỏi mãi cũng không biết vì sao, hôm nay dù làm trái ý mẹ chồng cô cũng cho Việt ra đây để cậu gặp bạn bè.

Đợi mãi, đợi mãi……đến lúc nắng gắt chói chang Việt vẫn không thấy bóng dáng của Thảo đâu, nhìn đám nhóc bằng tuổi cậu đang chơi đùa vui vẻ bên kia, cậu thèm lắm, thèm muốn được như chúng nó, nhưng mà cậu nghĩ đến mẹ, mẹ xin mãi thì ‘bà nội’ mới cho cậu đi đến trưa là phải về, cậu về muộn thì mẹ lại bị mắng nữa, Việt lủi thủi ra về trong suy nghĩ chắc Thảo bận việc gì đó thôi.

 

 


    Danh Sách Chương

    6 Nhận Xét

  • Leave a Comment

    Open

    Close