Thông Tin Truyện
Phang em bé xóm trọ
Ngày Đăng: 14-10-2017
Tác Giả:
Tình Trạng Còn Tiếp
Tủ Truyện Thêm Chương

Phang em bé xóm trọ

Xin kể các bác nghe câu chuyện của tôi, về việc phang bé xóm trọ cũ. Chuyện mới xảy ra gần đây thôi, đúng dịp về quê nghỉ giỗ …

Đọc Tiếp DS Chương Bình Luận
4.0
1,050,008 total
5
80%
4
60%
3
40%
2
20%
1
15%

Xin kể các bác nghe câu chuyện của tôi, về việc phang bé xóm trọ cũ. Chuyện mới xảy ra gần đây thôi, đúng dịp về quê nghỉ giỗ tổ Hùng Vương (cảm ơn Vua Hùng, nhờ Vua Hùng mà tôi phang được gái). Chuyện tôi kể là chuyện thật, ko dám chém gió phát nào, nếu phát hiện ra tôi chém gió thì xin các bác cứ chém tôi, vì điêu thì đáng bị chém mà.

Bây giờ, xin cho tôi được bắt đầu câu chuyện.

Tôi học đại học ở HN, ra trường đi làm cũng được vài năm. Chuyển xóm trọ liên tục, phần vì tính tôi chóng chán, thích thay đổi. Ở đâu cũng chỉ được vài tháng là tôi lại chán và muốn tìm chỗ khác (cái này hình như còn đúng cả trong việc yêu đương và chăn rau). Hơn nữa chuyển nhiều xóm trọ thì tất nhiên là mình sẽ có nhiều hàng xóm hơn, và biết đâu trong số các hàng xóm đó sẽ có những em dâm dâm ngon ngon, non non, ham tình dục, dễ dụ dỗ. Chứ cứ ngồi một chỗ, ở một xóm thì rõ ràng là gái ít hơn, cơ hội giảm đi nhiều. Và một điều quan trọng nữa của việc em hay chuyển xóm là vì em ko cho các gái em đã phang có thể quay lại xóm trọ truy kích em. Cái này gọi là bỏ xóm chạy lấy người.
Chuyện tôi sắp kể là chuyện về cô bé ở xóm trọ cũ (tức là giờ tôi đã ko còn ở cùng xóm với em ý nữa), tôi mới phang hôm giỗ tổ 10/3 âm lịch gần đây. Nói thì đơn giản, nhưng hành trình phang em này cũng lắm gian nan. Xin bắt đầu từ lúc hai người còn xa lạ.

Hồi đó phòng tôi ở tầng 3, còn em gái đó (từ giờ xin gọi là Bống, vì thấy người ta gọi em như thế) ở tầng 1, ngay mặt tiền. Lúc tôi chuyển đến xóm thì Bống chưa đến, và cái phòng Bống ở là phòng của hai vợ chồng cũng già già. Thằng chồng thì to cao như su mô còn con vợ thì cong qoeo như cành củi khô. Chả biết có phải vì thế ko mà hai vợ chồng suốt ngày chửi nhau. Đi thì thôi chứ về đến xóm là nghe thấy hai vợ chồng ông ý cãi lộn, cãi từ tờ mờ sáng, quýnh quáng sang buổi trưa, rồi dây dưa sang buổi tối.

Cãi nhau thì nhiều vậy nhưng lí do thì chỉ có một, đó là chồng hay lấy tiền của vợ đi chơi gái. Lí do ấy thì chính đáng quá rồi, trong con vợ như con cá ngạo phơi khô thế thì bố thằng nào mà nhét vào nổi. Trừ những thằng có trí tưởng tượng phong phú với khả năng nhìn một con khỉ chết khô mà nghĩ ra thành Song Hye Kyo. Thế nên thằng chồng suốt ngày bắt vợ nôn tiền ra cho nó đi chơi gái cũng là hợp logic thôi. Nói hợp logic là bởi cái mặt thằng chồng trông rất bặm trợn, dùi đục mắm cáy. Mà đã dùi đục mắm cáy thì sao có trí tưởng tượng phong phú được.


Nhưng cũng có những hôm không nghe thấy tiếng cãi nhau, mà thay vào đó, là tiếng phang nhau. Cứ huỳnh huỵch uỳnh uỵch trong phòng, ai đi qua cũng tò mò bởi thứ âm thanh lạ đó. Tò mò ko phải vì ko biết vợ chồng đó đang làm gì trong phòng, mà tò mò vì ko biết sao cái âm thanh đáng lẽ ra là êm ái, đê mê và kích thích ấy lại có thể trở nên khốc liệt và phũ phàng đến thế. Nói ko phải nói điêu, khi hai vợ chồng đó đóng gạch thì cả xóm đều biết. Nhưng những lúc vậy cũng ít thôi, nó dường như chỉ xảy ra khi thằng chồng biết rằng vợ chẳng còn một đồng xu nào để cho nó đi chơi gái nữa, hoặc lão chồng vừa nốc đẫy rượu bia vào, mà khi đã để rượu bia điều khiển, con người ta có thể ko nhớ nổi mình là ai, ko thể phân biệt được đúng sai, và càng ko biết đâu là khỉ khô, đâu là Song Hye Kyo (em thích so sánh với con này vì em mê nó từ khi nó từ khi xem phim Trái Tim Mùa Thu, mịa, phê vkl. Được đóng em này một nhát thì chết cũng xuôi tay).

Kể ra nhiều lúc cũng bực mình với vợ chồng nhà này, vì mình đi làm về mệt, muốn yên tĩnh chút thì lại phải nghe thấy vợ chồng nó choảng nhau, chửi nhau, ầm ĩ, rầu rĩ. Nhưng nhiều lúc buồn, xem vợ chồng nó bày trò cũng đỡ buồn, rồi anh em trong xóm có chuyện mà bàn ra tán vào, chém gió với nhau, rồi cười hô hố… thế cũng vui.

Phàm cái gì đã tạo ra ấn tượng mạnh với mình (cho dù là ấn tượng tốt hay xấu) thì khi nó mất đi, mình sẽ nhận ra ngay. Đó là một buổi chiều, sau 2 ngày nghỉ về quê có việc, vừa phi xe vào xóm, tôi lập tức nhận thấy sự khác biệt. Đầu tiên là sự gọn gàng. Cái phòng hai vợ chồng ấy bình thường trước cửa lúc nào cũng ngổn ngang thau chậu, bát đĩa, đôi khi là cả quần áo bẩn, vậy mà hôm nay sạch sẽ đến kinh ngạc. Cái chỗ đặt cái thùng nhựa cáu cặn, vàng khè đựng cái điếu cày bốc mùi khai mù của lão chồng giờ được thay bằng một chậu lan xinh xinh tim tím tỏa hương dìu dịu. Tôi khựng xe lại vì sự bất ngờ thú vị này, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc… Chả có lẽ…

Rồi từ trong nhà, bóng một cô bé đi ra, tay vẫn đang cầm quyển Triết học Mác Lê Lin (chắc sinh viên năm 1). Cô bé xinh quá, không cao lắm, khoảng 1m60 thôi, nhưng cực kì cân đối và tròn trịa, da trắng hồng, đặc biệt là mái tóc đuôi gà óng ả tinh nghịch cột phía sau. Em mặc chiếc áo phông mỏng màu trắng, nhìn rõ chiếc áo con màu hồng bên trong đang căng lên vì bộ ngực đầy đặn của thiếu nữ mới lớn. Nhìn thấy em mà tôi đã thấy run lên rồi. Hình như em định đi ra ngoài mua cái gì đó. Thấy tôi đứng ngay trước ngõ, em ngoan ngoãn chào tôi:

– Em chào anh ạ!

– Ừ, chào em. Em mới chuyển đến à?

– Vâng ạ

– Em thích hoa lan à? (Tôi hỏi và đưa mắt về phía giỏ lan đang treo gần cửa)

– Vâng ạ (em vừa nói vừa khẽ mỉm cười, trông đáng yêu chết đi được)

– Hoa đẹp lắm, nhưng mà…

– Nhưng mà sao hả anh?

– Nhưng mà ko đẹp bằng em

Em thẹn thùng, mặt đỏ bừng và lại cười tủm tỉm…

Phang em bé xóm trọ
4 (3) votes


    Leave a Comment

    Open

    Close