Thông Tin Truyện
Truyện Gay 18+: Yêu anh quá đi mất thôi
Ngày Đăng: 03-02-2017
Tình Trạng Hoàn Thành
Tủ Truyện Thêm Chương

Truyện Gay 18+: Yêu anh quá đi mất thôi

Tên tất cả các nhân vật cũng như nick hay địa chỉ email trong truyện này đều không có thật mà đã được tôi đổi và sửa hết rồi …

Đọc Tiếp DS Chương Bình Luận
4.0
1,050,008 total
5
80%
4
60%
3
40%
2
20%
1
15%

Tên tất cả các nhân vật cũng như nick hay địa chỉ email trong truyện này đều không có thật mà đã được tôi đổi và sửa hết rồi để đảm bảo bí mật cho những người bạn của tôi. Chỉ có tên của tôi, nick của tôi, email của tôi là có thật mà thôi. Xin cảm ơn bạn đã đọc truyện của tôi.

Truyện Gay 18+: Yêu anh quá đi mất thôi

Truyện Gay 18+: Yêu anh quá đi mất thôi

 

*
* *

Vậy là người con trai đầu tiên tôi yêu đã bỏ tôi mà đi. Tôi đã đau khổ mất gần nửa năm trời. Giọng nói của anh ấy, tiếng cười của anh ấy, cái cách mà anh ấy chăm sóc, chiều chuộng tôi….. tôi đều nhớ rất rõ và những điều đó đều ám ảnh vào mọi thứ trong cuộc sống của tôi. Nhưng tôi không biết làm thế nào khác hơn vì anh ấy đã lớn tuối, anh ấy phải lấy vợ thôi, anh ấy là con một mà. Trong lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau tôi và anh ấy đã rất buồn, còn tôi đã khóc. Đúng như vậy đấy tôi đã khóc, tôi không xấu hổ thừa nhận mình đã khóc. Tôi là đàn ông, đàn ông mà khóc thì thật là yếu đuối nhưng thực sự không hiểu sao nước mắt của tôi vẫn cứ chảy ra. Khi chúng tôi ôm nhau lần cuối cùng, tôi đã khóc một cách thầm lặng, còn cơ thể anh ấy thì khẽ rung lên, và sau đó tôi có thể thấy đôi mắt anh ấy cũng đỏ hoe. Tôi cũng không hỏi là anh ấy có khóc hay không vì hỏi để làm gì để cho anh ấy thêm khó xử ra. Tôi cá rằng đó là lần đầu tiên anh ấy khóc và tôi cũng vậy.

Sau nửa năm tôi xa anh ấy, tôi cũng muốn giống anh ấy, nhanh chóng yêu đương và cố gắng lấy vợ để ổn định cuộc sống và ít nhất là để đỡ nhớ anh ấy hơn. Tôi để mắt đến một cô gái tên là Xuân. Cô ấy là một cô bé có tật ở chân, xấu gái thôi nhưng rất tốt bụng và nhất là cô ấy rất mê tôi. Trong một lần tình cờ khi Xuân đang thao thao bất tuyệt về cô bạn gái thân từ hồi học cấp một – cô bạn hàng ngày đến chở Xuân đi học vì Xuân bị tật ở chân vận động đi lại rất khó khăn. Xuân và cô bạn đó thân nhau đến nối người ta nghi ngờ là hai cô bé này có tình cảm đặc biệt với nhau. Tôi rất hứng thú với câu chuyện đó và trong một lúc hứng chí tôi cũng đã cho cô ấy nghe về anh ấy của tôi – vì tôi và người ấy đã từng là một đôi bạn thân. Cô ấy cũng cảm thấy rất hứng thú về câu chuyện của chúng tôi. Cô ấy hỏi rất nhiều, mỗi ngày kể một ít. Đương nhiên tôi không dại gì mà kể cho cô ấy nghe chúng tôi đã vui vẻ biết bao nhiêu lần. Nhưng với sự tinh ý của một người phụ nữ có lẽ cô ấy đã nhận thấy sự long lanh trong ánh mắt của tôi khi tôi nói về người ấy. Nên cô ấy đã biết được điều mà tôi đã cố tình giấu kín.

Đêm giáng sinh năm đó, cô ấy đã nói với tôi như thế này: “Anh này, em không kỳ thị những người đồng tính luyến ái đâu. Em thích anh lắm, em rất quý anh. Em chỉ muốn khuyên anh là hãy cố quên đi chuyện tồi tệ đó và hãy cố gắng yêu một cô gái nào đó”. Chỉ có vậy. Sau đó tôi và cô ấy vẫn tiếp tục đi lại với nhau. Cô ấy vẫn tốt với tôi lắm nhưng tôi thì không còn mặt mũi nào để tiếp tục với cô ấy nữa. Tôi lặng lẽ rút lui dần dần.

Tôi lại rơi tõm vào cảm giác buồn chán. Tết năm đó tôi quá buồn chán, nhờ anh ấy đến khủng khiếp, tôi chẳng thiết đi chơi đâu, vì có đi đâu, dù có tham gia vào cuộc vui nào thì tôi vẫn cứ nhớ đến anh ấy. Tôi ngồi viết liền một mạch câu chuyện của tôi và người ấy rồi post lên một trang web truyện khiêu dâm. Tôi ngay lập tức nhận được rất nhiều reply của những người đồng tính Việt Nam đang sống ở nước ngoài. Có những người đồng tính quá đặt nặng vấn đề về sex tới mức tìm đến nhau để fuck rồi ai đi đường nấy. Có những người thì cũng giống tôi chỉ yêu duy nhất một người đàn ông rồi thôi, và giờ đã có vợ. Duy nhất có một người có nick là michael_berge147@yahoo.com là người Việt Nam hơn tôi 2 tuổi, đang học tại Cuba, người Vũng Tàu. Giờ online của anh ấy là vào buổi tối (bên Cuba) là buổi sáng (bên Việt Nam) rất hợp với giờ online của tôi. Chúng tôi đã nói chuyện và tâm sự rất nhiều, tôi thì thao thao bất tuyệt chuyện của tôi và người ấy. Còn Michael thì thao bất tuyệt về người bạn trai đầu tiên của Michael – người mà Michael yêu nhất tính đến thời điểm này. Rồi thì tôi phát hiện ra tôi và Michael hợp nhau nhiều thứ lắm. Tôi và Michael đều thích hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, thích xem bói, và đều dancing rất khá đặc biệt là các vũ điệu Latin. Ở bên Cuba vì còn đang trong chế độ bao cấp lại đang thời kỳ cấm vận nên tốc độ internet rất chậm, có khi đang chat thì bị mất mạng, mà mỗi lần như vậy thì anh ấy rất bực mình, và xin lỗi tôi ầm ĩ và bảo tôi về đi rồi sẽ email lại cho, nhưng tôi vẫn cứ ngồi đó chờ Michael cho đến khi mạng được nối trở lại. Điều đó làm cho anh ấy rất xúc động và càng yêu tôi hơn. Ngày nào tôi cũng ra mạng để gặp Michael, để nói chuyện với Michael, ngày nào mà không gặp được Michael thì tôi thất vọng ghê gớm. Anh ấy cũng vậy. Chúng tôi cố gắng ngày nào cũng chat với nhau, còn chẳng may nếu mạng bị lỗi thì chúng tôi cố gắng mỗi ngày viết một email cho nhau. Rồi chúng tôi thế hẹn với nhau, ngay khi anh ấy về tới Việt Nam sẽ xin gia đình cho một tour du lịch ra Hà Nội để thăm tôi ngay. Mọi chuyện đang tốt đẹp như vậy. Cho đến một hôm tôi gửi cho anh ấy đường link của trang web video.net để xem video nhạc quốc tế trực tuyến “We belong together” của Mariah Carey và tôi gửi kèm thêm lời và dịch luôn bài đó ra bài đó ra tiếng Việt để Michael đọc cho đỡ buồn vì ở bên Cuba, các phương tiện giải trí là rất kém. Tôi sẽ gửi cho bạn bản dịch của bài hát này ở cuối phần này, các bạn chỉ biết nội dung bài đó nói về một cô gái đang đau khổ vì mất đi người mình yêu. Thế rồi tự nhiên Michael nói Michael không yêu tôi nữa, đã có người yêu mới rồi, anh ấy đang cần sex mà tôi thì ở quá xa….. Tôi giận dữ vì không ngờ đời mình lại dính líu vào một gã Sở Khanh trên mạng rồi tôi nhớ đến người ấy của tôi – mối tính đầu của tôi đề rồi đau khổ hơn. Tôi cảm thấy mất hết niềm tin vì nghĩ rằng mình là một kẻ dở hơi hết tầm cỡ, người mình yêu nhất không giữ được, cưa một cô gái tật nguyền cũng không xong. Dành tình yêu cho một kẻ trên mạng giấu mặt cũng thất bại nốt, vậy tôi biết làm gì với mình bây giờ. Tôi buồn và thất vọng ghê gớm. Nhưng không thể để mọi người thấy tôi đang buồn, tôi đang thất tình hết lần này đến lần khác. Tôi không muốn để mọi người biết tôi là một gã đồng tính luyến ái cả. Nên tôi vẫn cố gắng vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Trong khoảng thời gian tôi xa người ấy, để đỡ buồn tôi xin làm tình nguyện viên cho một tổ chức nước ngoài, không lương thôi, nhưng ít nhất là tôi không phải ngồi nhà để nhớ đến người ấy, không phải uất hận vì nghĩ đến Michael. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng không còn hận Michael nữa bởi vì cũng đúng là tôi và Michael ở xa nhau quá, nếu yêu nhau thật thì thật là viển vông. Người tôi nhớ đến nhiều nhất vẫn là người ấy. Tôi có tham gia một lớp học tiếng Anh ở đó tôi gặp một chàng trai giống người ấy kinh khủng. Thực ra cũng không phải là giống nhau như hai giọt nước nhưng nói chung là giống. Giống cái dáng người cao cao gầy gầy, cái mặt nhỏ tí xíu, cái râu quai nón, cái lông cổ, cái trán, cái mũi két, đôi môi, chỉ khác mối cặp mắt, mắt của người ấy của tôi to đen và đẹp hơn anh chàng này nhiều, và gã này có vẻ nhiều lông tay lông chân hơn là người ấy của tôi nhiều lắm. Nhưng chừng đó điểm giống nhau thôi cũng đủ để làm tôi mất tập trung và không học hành được gì cả. Tôi cứ thỉnh thoảng lại nhìn về chàng trai đó rồi lại suy nghĩ vẩn vơ. Cứ thế này thì chắc là tôi không học hành gì được mất. Nhưng may sao, chàng trai đó cũng ra đi và chuyển sang lớp khác học.

Trong một lần tôi ra chỗ cửa hàng thùa khuy áo vét để làm mấy cái khuy áo vét cho mẹ tôi. Ở đó có một anh thợ đẹp trai kinh khủng. Gã ta trắng trẻo nhưng cũng gầy. Chẳng hiểu sao từ khi người ấy của tôi ra đi đến giờ tôi toàn thích những người gầy vì người ấy của tôi cũng gầy mà. Sau vài lần trò chuyện rồi thì tôi và anh chàng này cũng bắt đầu khá là thân thân. Anh ta tên là Quang, chỉ học hết lớp 12 thì học nghề rồi làm ở cái cửa hàng này nên sự uyên thâm của một sinh viên năm cuối đã nhanh chóng khiến cho Quang dù lớn tuổi hơn tôi phải thán phục. Tôi mê Quang vì đẹp trai, con Quang mê tôi vì tôi giỏi giang cái gì cũng biết, cái gì cũng sành điệu. Trong lúc đang cô đơn đang cần một boy nào đó để lấp đầy trỗ chống trong khi chưa thể tìm được bạn gái để khuây khoả tôi đã suýt nữa đã có thêm một mối quan hệ đồng tính thứ hai trong đời của tôi. Mọi chuyện thế nào sang phần 2 sẽ rõ

Truyện Gay 18+: Yêu anh quá đi mất thôi
3 (1) vote


Leave a Comment

Open

Close