Thông Tin Truyện
Truyện les Có lẽ ta đã yêu em (cảm động)
Ngày Đăng: 17-04-2017
Tình Trạng Hoàn Thành
Tủ Truyện Thêm Chương

Truyện les Có lẽ ta đã yêu em (cảm động)

Các tình huống và chi tiết trong Truyện les Có lẽ ta đã yêu em rất hay và cảm động nhưng kết thúc không có hậu hơi buồn có …

Đọc Tiếp DS Chương Bình Luận
4.0
1,050,008 total
5
80%
4
60%
3
40%
2
20%
1
15%

Các tình huống và chi tiết trong Truyện les Có lẽ ta đã yêu em rất hay và cảm động nhưng kết thúc không có hậu hơi buồn có hai nhân vật

Truyện les Có lẽ ta đã yêu em (cảm động)

Truyện les Có lẽ ta đã yêu em (cảm động)

Trong một biệt thự sang trọng, có một ngừơi cha và 3 đứa con. Đứa con gái lớn nhất của ông tên là Thiên Kì, đứa con thứ 3 của ông là đứa con trai tên là Mạc Du, con gái Út của ông tên là Thiên Kim. Ông là một giám đốc chuyên về sẩn xuất Sôcola, các con của ông đều làm việc trong công ty của ông. Ông tên là Hoàng Sơn.

Thiên Kì là con gái lớn của ông, ông rất hài lòng về đứa con của mình, cô rất mạnh mẽ, quyết đóan, trầm tính, cô không giống như cô con gái út của ông, khác một trời một vực, con gái út của cô nữ tính bao nhiêu thì con gái lớn lại nam tính bấy nhiêu, Thiên Kì luôn khoắc trên mình những bộ vest lịch lãm, không bao giờ thấy cô ta mặc chiếc quần jean hay áo thun gì cả. Những bộ vest Thiên Kì mặc không có thùng thình, nó sát theo dáng ngừoi của cô, trông rất đẹp và menly. Cuộc sống của cô Thiên Kì rất bình thuờng, thậm chí lại đuợc quan tâm gần gũi hết mực. Thiên Kì chưa từng yêu ai cả, cả nam lẫn nữ. Thiên Kì là một ngừoi có trách nhiệm trong công việc. Thiên Kì hơi nóng tính và có chút lạnh nhạt. ba đã nhắc nhỡ nhìêu lần nhưng Thiên Kì không bỏ đuợc cái tính đó.

Mạc Du đứa em trai , là một ngừoi cực kì hào hoa. Có biết bao nhiêu cô gái theo đuổi mà cũng không đá động đuợc gì Mạc Du cả, , Mạc Du thầm yêu một cô gái , người con gái đó không yêu Mạc Du, mà yêu một ngừoi khác.

Thiên Kim đứa em út, nó là đứa đuợc bao nhiêu đàn ông theo đuổi đến tận nhà, phải gọi là bao nhiêu vệ tinh theo đuổi, ngày nào nó cũng nhận đuợc bao nhiêu là hoa và gấu bông. Thiên Kim hơi ham vui với đám đông mà thui. Chứ nó cũng là đứa con ngoan trong nhà.

Còn Hoàng Sơn ông là một giám đốc tốt bụng. tất cả các nhân viên trên dứoi đều kính nể ông. Gia đình đình của ông có một cuộc sống hạnh phúc.

Trong một căn phòng ấm cúng cả nhà họp nhau nói chuyện. Chiếc ghế gia truởng lớn nhất vẫn là chỗ của ông Sơn, ông ngồi đối diện với ba đứa con lớn của mình, ba đứa con đang hồi hộp chờ đợi không biết có chuyện gì mà sao hôm nay ba trịnh trọng quá!

-Ba có chuyện này muốn nói với tụi con!

-Dạ! tụi con nghe thưa ba! ( Thiên Kì trả lời lễ phép)

-Tụi con cũng đã lớn hêt rồi, tụi con cũng đã có chỗ đứng trên xã hội này, không một ai dám chê cừoi hay khinh miệt tụi con! Ba rất vui vì khi thấy tụi con truởng thành! Bây giờ ba chỉ mong tụi con yêu bề gia thất thì cha mới yên lòng hơn!

-Hả? ba muốn tụi con lập gia đình sao? ( cô út hết sức ngạc nhiên)

-Uhm.. ( ông mìm cừoi phúc hậu)

-Nhưng bây giờ tụi con chưa tìm đuợc đối tuợng để tiến tới hôn nhân mà ba! ( đứa em trai nói với giọng hết sức tiếc nuối)

-Ba thấy hai đứa con có rất nhìêu theo mà, không lẽ không có ai tụi con quan tâm đặc biệt sao??

-Uhm, ba nói đúng đó! Con nhuờng cho hai đứa nó lập gia đình truớc đó!

-Chị hai! Sao chị hai nói vậy! chị hai truớc rồi mới đến em chứ! ( Kim đi đến ngồi nũng niệu với Thiên Kì)

-Đúng đó chị hai! Chị hai phải lập gia đình truớc ùi mới đến tụi em! Theo thứ tự từ nhỏ đến lớn! ( đứa em trai cũng ngồi sát rạt với Thiên Kì giống như sự kêu cứu, chỉ có Thiên kì mới làm cho ba vui đuợc thui)

-Nhưng mà…………..

-Sao con?

-Con cũng chưa có đối tuợng!

-Ba đã tìm đối tuợng cho con! Hy vọng con sẽ hạnh phúc!

-Sao? ( Thiên Kì rất ngạc nhiên)

-Ngày mai ngừoi đó sẽ đến đây ra mắt gia đình mình!

-Hả? ( Thiên Kì hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác)

Thế là một đìêu bất ngờ mang đến cho Thiên Kì quá sức tuởng tuợng, Thiên Kì thật sự không vui gì đâu, nhưng vì ba đã lớn tuổi nên Thiên Kì phải làm cho ba vui tuổi già thui, Thiên Kì không muốn mình là đứa con bất hiếu.

Ở dứoi nông thôn xa xôi kia, có một cô gái dân quê, chân chất, cả làng ai cũng yêu quý cô, cô vừa tốt nghiệp phổ thong vì gia đình không còn đủ đìêu kiện cho cô học nữa, nên cô phải ra chợ buôn bán rau cải phụ mẹ. hiện tại cô đang có ngừoi yêu, một chàng trai lớn hơn cô 2 tuổi, hai ngừoi đang rất là yêu nhau.

Cô gái đuợc nhắc đến có tên là Na, còn chàng trai kia tên là Hải. Na đang buôn bán rau ở ngoài chợ, bổng dưng ông hoàng sơn xuất hiện làm cho Na không biết ngừoi đàn ông có khuôn mặt phúc hậu kia là ai.

Ông nhờ cô bé dẫn ông về gặp mẹ của cô. Na ngoan ngoãn dẫn ông về nhà. Cuộc gặp mặt của ông và mẹ Na, làm cho Na thấy lạ, mẹ của Na rất vui khi gặp ông. Thì ra ông và mẹ của Na, đã từng là ngừơi yêu của nhau , nhưng vì lí do gì đó nên mẹ Na không tiến đến hôn nhân với ông được.

-Chào bà! Bà vẫn khỏe chứ!

-Tui vẫn khỏe mà! Nhìn Ông có vẻ rất khá!

-Hì hì… uhm. Hum nay tôi đến thăm bà là một chuyện, còn một chuyện nữa tôi muốn nói với bà.

-Chuyện gì vậy ông nói đi sao ông cứ ấp úng hoài vậy?

-Bà còn nhớ hùi đó chúng ta hứa hẹn gì không? Khi chúng ta không nên duyên vợ chồng!

-Tui nhớ chứ!

-Vậy hôm nay chúng ta thực hiện lời hứa đó chứ!

-Uhm, tôi sẽ thực hiện mà!

-Cảm ơn bà nhiều lắm! cảm ơn bà đã cho con gái của bà lấy đứa con truởng của tôi!

-Na àh? ( giọng ngừoi mẹ trầm đi rõ)

-Đây là bác Sơn, ngừoi mà mẹ đã kể cho con nghe, nhờ bác ấy giúp đỡ mà mẹ con mình mới có đuợc ngày hôm nay đó con.

-Là bác sao?

-Uhm, bác đây!

-Mà có chuyện gì mà hôm nay bác đến tìm mẹ con vậy?

-Con sẽ lấy con truởng của bác sơn, con sẽ làm vợ cho con của bác!

-Sao? Làm vợ?

Wow một đề nghị hết sức táo bạo của ông Sơn, sao ông ta lại làm vậy nhỉ? Con truởng của ông chính là Thiên Kì chứ ai? Thiên Kì có đồng ý cuộc hôn nhân này không? Mặc dù Thiên Kì như một ngừơi con trai vậy. Chắc Thiên Kì sẽ đồng ý thôi, tại vì cô rất thương ba của mình mà. Chắc có thể ông hiểu đuợc con của mình sẽ yêu ai sau này, ông không muốn con mình phải khổ, nên ông sẽ chọn vợ cho con mình là một ngừơi hiền ngoan.

-Mẹ! con phải lấy con bác Sơn làm chồng sao?

-Uhm! Người chồng của con khá đặc biệt!

-Sao đặc biệt vậy mẹ?

-Vậy nha! Tôi về chừng 2 ngày sau tôi sẽ cho ngừơi đón mẹ con bà lên nhà tôi!

-Dạ! Anh về!

Na rất buồn khi nghe được tin này, bao nhiêu cô gái ở dứơi quê nghe đến lấy chồng là ai cũng vui mừng khôn siết, Na phải lấy thôi vì không còn lựa chọn nào cả, vì Bác Sơn từng là ân nhân cứu mẹ con Na, khi cha Na mất nợ nầng chồng chất mà cha để lại cho hai mẹ con, lúc đó Bác Sơn xuất hiện trả hết nợ, cho Na và mẹ cuộc sống yên Bình.

Tối đó Na hẹn gặp Hải:

-Hải! em có chuyện muốn nói với anh!

-Anh cũng có chuyện muốn nói với em!

-Vậy anh nói truớc đi!

-Thôi em nói truớc đi!

-Vậy em nói! Em sắp đi lấy chồng!

-Sao? Lấy chồng sao??? Chúng ta đang yêu nhau mà!

-Em biết đìêu đó, nhưng vì chữ hiếu nên em phải làm vậy thôi!

-Anh không đồng ý đâu!

-Anh đừng buồn em mà! ( Na nắm lấy tay của Hải) anh có chuyện gì muốn nói với em vậy?

-ờ …. Anh …. Anh….

-Sao anh ấp úng? Anh giấu em chuyện gì phải không?

-Uhm, Anh xin lỗi, anh đã giấu em chuyện này lâu rồi, thực ra anh…. Anh….. ( Hải không dám nhìn thẳng vào mắt Na)

-Thực ra anh sao?? ( Na tò mò)

-Anh không phải là trai! Không phải như ban đầu tác giả giới thiệu đâu! Anh là gái đó! Mọi ngừơi trong làng thấy anh và em yêu nhau nên đã không nỡ chia rẻ chúng ta!

-Chuyện đó sao? Em hơi giận khi anh nói ra như vậy đấy! ( Na quay mặt đi)

-Anh xin lỗi, anh chỉ muốn làm cho em vui mà thui!

-Bây giờ anh có thấy em vui không?

-Anh xin lỗi!

-Bây giờ xin lỗi thì đuợc cái gì nữa đâu!

-Na ah! ( tiếng gọi tên na nghe thật buồn)

-Gì vậy anh?

-Tối nay em cho anh được không?

-Cho….

-Uhm, cho anh nha! Anh yêu em thật mà! Anh không muốn tên chồng gì đó đụng vào em!

Na im lặng không nói lời nào, Na buồn lắm, sao Hải không nói với Na sớm hơn thì sẽ hay hơn, đến lúc Na cất bước lên xe Hoa thì na mới biết đuợc sự thật chứ. Hải nhìn thấy ánh mắt buồn đó của Na, Hải nắm lấy hai tay của Na đặt một nụ hôn như cảm ơn Na, bàn tay rờ đến khuôn mặt trắng hồng của Na, từ từ hải trao nụ hôn cho Na, Na cũng đáp trả. Bàn tay của Hải đã chạm vào từng nút áo của Na, lúc đó Na không cho phép Hải làm tiếp.

-Không được! Dừng lại!

-Tại sao?

-Em không thể em xin lỗi!

Vừa dứt hết câu, Na bỏ Hải lại một mình, hải và na cả hai cùng đau đấy chứ đâu phải riêng gì một mình na.

Thế là cuộc gặp gỡ hai bên gia đình cũng đến, vào buổi chìêu trong lành không nắng, cả nhà hồi hộp không biết người kết hôn với Thiên Kì ba chọn là ai, rồi tiếng chuông cửa cũng vang lên, báo hiệu mẹ và Na đã đến.

Mẹ và Na đuợc quản gia dẫn vào nhà, Ông Sơn rất vui mừng đối đãi rất ư là nồng hậu. Na thì rất e thẹn với những thứ xung quanh mà cô nhìn thấy, cô cảm giác y như mình đang buớc vào một lâu đài vậy, Na đi ngó khắp căn nhà và rồi Na đã vô tình đụng trúng ngay Thiên Kì mà không biết.

-Xin lỗi! tôi xin lỗi!

-Ah không sao?

-Con ra rồi sao thiên kì, cả nhà đang đợi con đấy!

-Dạ! con chào cô!

-Con là con truởng của bác sơn àh?

-Dạ !

-Nhìn con có vẻ chững chạc quá nhỉ ? đây là Na con gái cô ! con nghĩ sao nếu na sẽ là vợ của con !

Thiên Kì hơi sock khi nghe lời đề nghị trực tiếp như vậy, ánh mắt Thiên Kì lìên nhìn sang qua na, quả thật cô ta đúng chất quê, với chiếc áo bà ba đơn sơ, tay xách giỏ đệm, Na nhìn Thiên Kì với ánh mắt van xin như « đừng lấy tôi làm vợ », nhưng Thiên Kì biết phải làm sao bây giờ.

-Dạ chuyện này cô để con từ từ tính đã, vì con và Na chỉ mới gặp nhau chưa biết gì về nhau nên……

-Ah chuyện đó hả ? hog sao lấy nhau rồi tụi con tìm hỉêu nhau cũng đuợc mà !

-Àh hay la mẹ con bà ở đây chơi đi để cho chúng nó tìm hỉêu nhau !

Ba của Thiên Kì đã có ý như thế nên mẹ Na khó mà từ chối được, Thiên Kì hơi ngại vì chưa bao giờ cô phải rơi vào trạng thái sắp đặt hôn nhân của mình như thế này.

Buổi tối hôm đó Thiên Kì xin phép mời Na ra ngoài đi uống nước.

-Sao anh lại mời tôi ra uống nước chứ ?

-Đừng gọi tôi là anh ! cứ gọi tôi là Thiên Kì !

-Nhưng mà anh lớn tuổi hơn tôi mà !

-Tôi không phải là trai ! tôi là gái ! nhưng tính cách và đầu óc của tôi là trai !

-Vậy là Thiên Kì giống bạn của tôi !

-Bạn thân àh !

-Cũng không hẵn là bạn ! là người tình !

-Àh thì ra là vậy ? cô còn yêu người đó không ?

-Còn rất nhiều !

-Sao cô lại đồng ý theo mẹ lên đây chứ ?

-Vì chữ hiếu nên tôi phải làm thôi ! chứ tôi cũng không vui vẻ gì !

-Có lẽ chúng ta cùng chung một lý tưởng ! hay là cô làm vợ tôi đi !

-Làm vợ Thiên Kì sao ? nhưng mà……

-Chúng ta sẽ sống với nhau một năm thôi rồi li dị !

-Nhưng mà…….. Thiên Kì không đuợc…… đụng vào người tôi !

-Àh ! chuyện đó là đương nhiên òi ! chúng ta nên làm hợp đồng hôn nhân với nhau ! như thế sẽ không có ai bắt lổi nhau đuợc !

-Uhm, Anh nói có lý !

-Tôi đã bảo đừng xưng tôi là anh rồi mà !

-Xin lỗi tại vì nhìn cô như con trai vậy ? không nhận ra đuợc nên kiu anh cho quen miệng, thui cho tôi kiu cô là anh đi, như thế xưng hô hay hơn !

-Thui , tôi không quen cái đó lắm, Cứ gọi là Thiên Kì là đuợc rồi !

-Thiên Kì thật khác với người tình của tôi ?

-Khác sao chứ ?

-Người ấy thích tôi kêu bằng anh hơn !

-Mỗi người mỗi tánh khác nhau.

-Vậy là nếu tôi có quen ai, yêu ai hay Thiên Kì yêu ai quen ai, là việc của mỗi người không ai đụng chạm đến ai.

-Chúng ta khi lấy nhau phải tỏ vẻ hạnh phúc thì ba tôi và mẹ cô mới an lòng được.

-Ok.

Thế là cái gọi là hợp đồng hôn nhân đã đuợc kí kết, Thiên Kì chưa vội nói cho ba của mình biết về việc Thiên Kì sẽ lấy na, Thiên Kì đang tìm cách làm cho ba mình hỉêu rằng mình đang có chút tình cảm với Na. Quả thật cả tuần lễ đóng kịch trước mọi người Thiên Kì thật sự mệt mỏi và cả Na cũng vậy. Thiên Kì biết Na đang có người yêu nên cũng không trách gì, bởi vì Thiên Kì không hề yêu Na. Nên việc Na có hay không Thiên Kì cũng không để ý, tại vì hai bên đã hợp đồng với nhau rồi mà, không ai đuợc quỳên xen vào chuyện riêng tư của ngươì khác !

Ông Sơn cùng ở phòng khách với ông quản gia đáng tin cậy của mình, ông lìên hỏi thử ông quản gia xem vè việc lấy vợ cho Thiên Kì.

-Quản gia nè ! ông ở với tôi cung đã mấy mươi năm rồi ! ông nghĩ Thiên Kì sẽ lấy Na chứ !

-Dạ thưa ông chủ, tính Thiên Kì thì tôi biết rất rõ, tôi nghĩ Thiên Kì sẽ lấy Na để mà làm cho ông chủ vui !

-Làm cho ta vui sao ?

-Dạ ! Thiên Kì rất hiếu thảo, đôi lúc cũng hơi nóng tính và lạnh nhạt.

-Ta chỉ muốn con ta hạnh phúc, chứ ta đâu muốn nó lấy vợ làm cho ta vui!

Tiếng chuông cửa vang lên, thiên kì và Na đã trở về.

-Ba con muốn thưa chuyện với ba!

-Uhm, con cứ suy nghĩ kĩ rồi thưa, con chỉ đuợc nói một lần thôi đó!

-Bác ơi sao con thấy bác có vẻ không vui!

-Bác không sao, bác chỉ thấy hơi lo đìêu mà thiên kì sắp nói!

-Chuyện con múôn thưa là….. ba cho phép con và Na đuợc kết hôn với nhau!

-Sao? Con nói sao? Con đồng ý!

-Dạ!

-Nhưng mà con làm vậy cho ta vui sao?

-Dạ ! vì ba và vì hạnh phúc của con nữa !

-Uhm ! như thế là ta yên tâm rồi !

Truớc khi lễ cứoi diễn ra thì Hải lên thành phố để vừa học vừa làm, Hải cũng tranh thủ thời gian để tìm gặp Na cho bằng được, vô tình Hải thấy Na đang đi chung với thiên kì, lòng hải như xôi máu muốn nhào vô xé nát Thiên Kì, Hải xem Thiên Kì là tình địch nặng kí của mình. Na cũng nhìn thấy Hải đang đứng ở gần ở chỗ quán nước đang nhìn Na tha thiết với sự tức giận xùng xục, Na sợ Hải giận quá làm chuyện bậy, nên đã kéo Thiên Kì đi chỗ khác.

-ủa ? cô làm gì vậy ? sao lại kéo tôi đi thế này?

-Thiên Kì phải đi nếu không sẽ có chuyện không hay xảy ra ?

-Chuyện gì vậy ?

-Hải ? hải đang có mặt ở đây !

-Hải nào chứ ?

-Người tình của tôi !

-Àh ! cô sợ Hải ghen hả ? hog sao đâu để tôi ra nói chuyện với Hải !

-Không đuợc, Hải sẽ đánh Thiên Kì mất !

Hải thấy Thiên Kì bị na kéo đi thật nhanh, Hải nhanh chóng dí theo chặn đường cả hai người lại, chưa kịp nói gì cả, Hải đã xông đến nện cho Thiên Kì một đấm thật mạnh, khiến môi của Thiên Kì bị chảy máu. Na không kịp ngăn lại, lìên vội vàng đỡ Thiên Kì dậy.

-Mày dám dành người yêu của tao ! Tao sẽ đánh cho mày chết !

-Anh ! Anh Hải ! Anh bình tỉnh lại chuyện không phải vậy đâu ! ( na căn ngăn không cho hải động tay động chân nữa)

-Thì ra đây là người yêu của cô, cô ta bạo lực quá !

-Mày là ai ? sao biết tao là gái !

-Chả là ai cả ? biết là do Na nói thôi !

-Thiên Kì có sao hog ??? chảy máu rồi !

-Em đang làm gì vậy hả ? sao lại lo lắng chăm sóc cho hắn ta chứ !

-Anh đừng có như vậy được không ? hãy nghe em giải thich !

-Uhm, đúng đó, Hải nên nghe tôi và Na nói chuyện được chứ ? đừng gây thương tích trên mặt của tôi nữa, sức chịu đựng người khác của tôi có giới hạn đó.

-Được rồi ! chúng ta vào quán mà nói chuyện.

Thế là cả ba cùng vào quán cafe nói chuyện :

-Hai người muốn nói gì nói đi !

-Được rồi ! nghe này tôi và Na chỉ lấy nhau một năm thôi rồi li dị !

-Sao ? tôi không hiểu ?

-Chúng tôi có thỏa thuận với nhau, vì hai bên đều muốn ba mẹ yên lòng mà thôi, và không ai đụng vào chuyện riêng tư cá nhân của ai cả.

-Vậy là hai người sẽ đóng kịch suốt một năm sao ?

-Uhm, đúng vậy ! Việc Na quan hệ với Hải tôi không có quỳên gì xía vào, hai người cứ tiếp tục cho tình yêu của hai người.

-Anh nghe chưa ? Thiên Kì đã nói rõ như vậy rồi đó !

-Uhm, anh biết rồi !

-Haiz…. Không biết lát về nhà phải ăn nói sao với ba với vết thương trên môi của tôi đây !

-Tôi xin lỗi chỉ vì tôi quá yêu Na nên ……….

-Uhm, thôi được rồi, tôi hỉêu mà ! Tại Hải lại lên đây làm gì ? Kiếm Na àh ?

-Tôi lên đây vừa học vừa làm, sẵn tiện kiếm Na luôn.

-Hải học gì và làm gì ?

-Tôi đang học nghề sửa xe. Chạy xe ôm để kíêm thêm tiền.

-Uhm. Chắc có lẽ đám cưới của tôi sẽ được tổ chức vào tuần tới, theo tôi quan sát tình hình gia đình phía tôi là vậy.

-Làm gì mà nhanh vậy ? ( Hải bất ngờ khi nghe câu nói từ phía Thiên Kì)

-Uhm.

Cuộc đối thoại giữa ba người cũng nhanh chóng kết thúc, Thiên Kì đi ra ngoài trước lấy xe, để hai người Na và Hải ngồi nói chuyện với nhau chút ít.

-Na nè !

-Gì vậy anh ?

-Anh lo quá !

-Sao anh lại lo ?

-Anh sợ em sẽ yêu hắn ta mất !

-Làm gì có ? anh chỉ suy nghĩ lung tung.

-Vì hắn đẹp trai, hào hoa, tài giỏi, nhà lại giàu có !

-Anh nghĩ em là con người vây sao ?

-Không ! anh chỉ cảm thấy lo mà thôi !

-Anh đừng có ngốc như vậy chứ ! em chỉ yêu anh thôi ! Anh cũng không được có ngừơi khác đó !

-Uhm anh biết rồi ! Anh chỉ có em thui !

Thiên Kì ngồi trong xe vô tình nhìn sang gương chiếu hậu thì thấy Hải và Na đang ôm nhau để tạm biệt. Thiên Kì nghĩ : « coi bộ chắc không có gì có thể chia cách họ, cầu cho họ sẽ vẫn luôn như thế » và một nụ cười mỉm hiện trên khuôn mặt của Thiên Kì.

Na đi đến xe mở cửa xe hoài mà không được, Thiên Kì bên trong nhìn ra cảm thấy thật mắc cười với hành động của Na, vì thế Thiên Kì giúp một tay để Na nhanh chóng mở cửa bước lên xe. Chiếc xe lăn bánh ánh măt của na vẫn hướng về Hải.

-Cô và hải quen nhau bao lâu rồi ?

-Chỉ có 6 tháng thôi !

-6 tháng mà nhìn cứ như quen nhau 6 năm nhỉ ?

-Anh nói vậy là ý gì ?

-Tôi đã bảo đừng xưng tôi bằng anh mà. Xưng là Thiên Kì.

-Thiên Kì đến hai chữ, anh chỉ có một chữ. Xưng Anh ngắn hơn mà gọn nữa.

-Cô giải thích cứ y như con nít vậy. Vậy sao không kêu tôi là Kì đi, cũng một chữ đó.

-ờ… thì ….. nhưng với bộ dạng của Kì làm sao mà không xưng anh được chứ !

-Tại tôi không quen khi người ta gọi tôi như vậy !

-Vậy chứ trong công ty người ta xưng Kì là gì ?

-Là giám đốc ! không ai kêu tôi là anh hết !

-Sao ? ủa ? nhưng tôi nghe nói là ba Kì là giám đốc mà !

-Uhm, nhưng giờ ba tôi về hưu rồi, nên tôi thay thế vị trí của ông !

-Nè ! tại sao kì nói tôi với Hải như 6 năm ?

-Thì mới quen thôi mà nồng thắm như vậy ! thì tôi nói vậy thôi !

-Sao anh mặc vest không vậy ?

-Lại nữa lại anh!

-Tôi xin lỗi! sao kì mặc vest không vậy?

-Tôi quen rồi!

-Sao không mặc những bộ đồ vest nhìn sáng màu như thế trẻ trung hơn!

-Tôi không thích ba cái màu mè đó!

-Nhưng tôi thì lại thích, như thế làm cho con người ta cảm thấy yêu đời hơn.

-Thôi sắp đến nhà rồi.

Khi xe dừng đến nhà Thiên Kì thấy có một tên vệ tinh đang đứng trước cổng nhà mình, cầm một bó hoa thật bự nhấn chuông in ỏi, Kì nhìn lên trên thì thấy đứa em gái út của mình đang đứng nhăn nhó nhìn cái tên vệ tinh đó. Nhìn sơ thì Kì đã biết nội bộ như thế nào rồi, Kì kêu Na vào nhà trước để Kì xử cái tên vệ tinh đang quấy rối em gái của mình.

-Này! Làm gì mà đứng phá chuông nhà người ta vậy hả?

-Dạ! Em chào anh! Anh ơi giúp em với em nhấn chuông gọi mãi mà Kim vẫn không ra!

-Nhà ngươi ấn chuông cái kỉêu đó sao mà nó ra.

-Vậy nhấn chuông sao để Kim ra anh?

-Nhấn như thế này? ( Thiên Kì cú đầu cái tên vệ tinh một cái cốc, ở trên lầu Kim nhìn thấy cười tủm tỉm, khi thấy chị Hai của mình trị tội cái tên vệ tinh đó)

-Anh cốc nữa đi anh! Kim cười kìa! Ôi Kim ơi tình yêu của ta!

-Haiz… nhà ngươi về đi, nó không ra đâu!

-Vậy anh gửi dùm em cho Kim bó hoa này! Hãy nói là em nhớ Kim nhìu lém!

-Nhà ngươi lì thiệt chứ!

Tên vệ tinh đó vừa nói xong là phóng lên xe, nhưng khổ nổi tên đó lùn quá phóng lên lần 2 mới lên nổi được chiếc xe, quần áo mặc thì như hiphop, đầu thì cắt chỉa lỏm chỏm, nhuộm đủ thứ màu trên đó. Coi bộ em gái của Thiên Kì chắc phải khổ sở với cái tên này lắm.

Thiên Kì vào nhà với bó hoa trên tay, Na thắc mắc ngạc nhiên hỏi:

-Ủa? hoa ở đâu mà đẹp vậy Kì?

-Haiz.. hoa của cái tên vệ tinh Thiên Kim đó!

-Thiên Kim dể thương mà, hèn chi bao nhiêu người theo đuổi!

-Trời ơi! Chị hai! Sao chị hai lại nhận hoa của tên đó chi dạ?

-Chứ nó cứ phá chuôn như thế phải nhận cho nó về thôi chứ sao?

-Lần sau chị hai đừng nhận của hắn nữa.

-Cái đó chị hai chưa biết được, em phải làm việc với nó đi. Nè hoa nè!

-Thui em không lấy đâu!

-Nó đưa cho em mà!

-Àh! Chị Na em tặng cho chị Na nè!

-Hả? nhưng mà…….

-Chị Na nhận đi mà, hog sao đâu!

-Cái con nhỏ này, em tính đem chị dâu em ra làm vật thế thân àh ?

-Không mà! Chị hai hỉêu lộn ý em ùi! Từ khi chị Na lên chị Hai có mua cái gì cho chị Na đâu, tòan nghe theo ba kêu gì mua đó thôi!

-Cái con này!

-Chị na cứ xem đây là bó hoa mà Thiên Kì tặng chị nha, thôi em lên lầu đây.

-Kim àh! ( Na cố gắng gọi nhưng nó nhanh chân chạy hoắt lên lầu)

-Thôi, hay cô cứ nhận đi! Coi như em tôi nó tặng! đừng nghĩ tên vệ tinh kia là đuợc rồi!

-Uhm.

-Ủa? cô đi đâu vậy?

-Tôi xuống làm đồ ăn cho cả nhà của Kì.

Cũng may trong nhà có vài người giúp việc nên cũng phụ Na làm nhanh chóng buổi trưa, khoảng 15p sau thì cả nhà có mặt đông đủ. Ai nấy đều khen ngon, chỉ có Thiên Kì là không ý kiến gì cả.

-Sao rồi hai đứa muốn chừng nào tổ chức hôn lễ đây? ( giọng nói của ba nghe rất ấm)

-Dạ, tụi con chưa biết nữa ba!

-Uhm, ba cũng không hối thúc tụi con, cứ từ từ tìm hỉêu đi, khi nào cảm thấy thích hợp rồi cưới.

-Dạ!

-Anh Sơn nè! ( mẹ của Na có đìêu gì muốn nói)

-Gì vậy Lan?

-Em xin phép anh, ngày mai em phải về quê, còn phải lo nhà cửa ruộng vườn ở dứơi đó nữa. Còn đứa con gái tôi giao nó ở đây cho anh dạy dỗ, để thành con dâu vừa lòng anh.

-Sao bà về sớm vậy? ở lại đây chơi thêm ít ngày nữa rồi về?

-Cảm ơn lòng tốt của anh, nhưng công việc đăng đăng đê đê tui bỏ không đuợc.

-Uhm, vậy ngày mai tôi cho người đưa bà về.

Lúc khi mẹ của Na về quê. Ba Thiên Kì có cho mẹ Na một số tìền để sửa sang nhà cửa, còn dư thì lấy vốn mà làm ăn, cho cuộc sống nó đỡ vất vả hơn, ban đầu mẹ Na không nhận nhưng thấy ba Thiên kì năn nỉ dữ quá, nên phải nhận thôi. Ba Thiên Kì hứa là sẽ chăm sóc chu đáo cho Na.

Vậy là căn nhà bây giờ đã có thêm một thành viên mới trong gia đình, vì chưa cưới nhau nên Na được sắp vào ở trong một căn phòng riêng, căn phòng nhỏ gọn gàng, làm cho Na cảm thấy rất thích. Na xem căn phòng đó như phòng dành cho công chúa vậy. Và tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.

-Ai đó?

-Tôi Thiên Kì đây?

-Có chuyện gì vậy Kì?

-Tôi chỉ muốn qua xem thử coi, cô có thích căn phòng mới không?

-Hihi… tôi rất thích, chưa bao giờ tôi đuợc ở một căn phòng đẹp như vậy.

-Uhm, vậy là đuợc rồi! tôi đi đây!

-Anh đi đâu vậy?

-Lại nữa? tôi đi đâu cũng phải nói cho cô biết sao? Cô nên nhớ chúng ta có tờ hợp đồng đấy, không ai được sai phạm những quy ước.

-Ờ.. tôi xin lỗi, tại vì…………. Cứ nhìn Kì là tôi chỉ nghĩ đến từ Anh mà thôi!

-Thôi không nói nhìêu nữa tôi đi đây!

-Àh Kì ơi?

-Gì nữa đây!

-Kì cho tôi quá dang đuợc không?

-Đi đâu?

-Tôi đến nhà trọ của Hải! đây là địa chỉ của Hải? Kì chở tôi đến đó nha!

-Uhm cũng được.

Thế là Thiên Kì chở Na đến phòng trọ của Hải, trên đuờng đi hai người nói chuyện với nhau.

-Kì! Cho na hỏi tý đuợc không?

-Sao cô cứ hay hỏi thế nhỉ? Chuyện gì vậy?

-Kì có người yêu chưa?

-Chưa

-Sao kì vậy? ở dứoi quê tôi những người như kì, như Hải đều có người yêu hết rồi đó, người yêu của họ rất đẹp, rất dể thương.

-Nhưng ở đây là thành phố đâu phải dưới quê đâu?

-Thì tôi chỉ nói vậy thôi mà, đâu cần Kì phải nặng giọng với tôi chứ!

-Tại cô hỏi đìêu tôi không thích thôi!

-Kì là trường hợp đặc biệt nhỉ? Chưa có ngừơi yêu!

-Cô hỏi hơi nhìêu rồi đó, đến nơi rồi, cô xuống xe đi.

Na có vẻ hơi bực bội khi bị Thiên Kì cho là nói nhìều, cô ấy tháo dây an tòan ra hoài không không được.

-Cô làm gì mà xuống xe lâu lắc vậy?

-Tôi tháo không được. Kì giúp tôi với!

-Đúng là…….. con gái.

-Vậy thiên kì là gì hả?

-Tôi khác cô!

Thiên Kì đành phải giúp cho Na thôi, Thiên Kì chồm tới một tay thì dịnh phía sau ghế, một tay thi tháo cái chốt ở dây an tòan ra, lúc đó Kì và Na rất gần xát với nhau, cứ như hai thân thể đang chạm vào nhau vậy, Thiên kì thì chẳng để ý gì đến việc đó chỉ lo tháo cái dây ra khỏi người Na thôi, Na hơi ngại khi thấy Thiên Kì thật sát mình. Thiên Kì cũng nhanh chóng cỡi bỏ sợi dây an toàn trên người Na.

-Xong rồi đó! ( Thiên Kì trả lời gọn lẹ)

-Cảm ơn Thiên Kì!

-Không cần cảm ơn chuyện nhỏ nhặt này đâu.

-Giúp mở cánh cửa giùm tôi luôn nha, nó khó mở quá!

-Rồi đó!

-Kì nè?

-Chuyện gì nữa đây? ( kì kéo tấm kính xuống)

-Lát nữa Kì đón tui đuợc không? Tui không biết đường về nhà!

-Rồi ok. Mấy giờ?

-Khoảng 2h nữa nha!

-Rồi!

Vừa dứt câu nói là Kì cho xe lăn bánh đến công ty của mình. Kì thầm nghĩ :” cô nàng này thật rắc rối, có cái chuyện nhỏ xíu như thế mà làm cũng không được, chưa bao giờ mà mình phải làm những việc như thế này chứ, chả ra làm sao”

Khi Na vừa đến nhà trọ của Hải, thì na đang thấy Hải đang lui khui coi chiếc xe gắn máy của mình. Hải cũng không biết là Na đang đến cứ cắm đầu sửa, Na nhìn Hải thật lâu cái bộ dạng chăm chú coi xe thật đáng yêu làm sao. Na đi thật chậm thật chậm rồi xuất hiện.

-Hù!!!

-ủa? em đến hồi nào sao không nói anh!

-Em dành cho anh bất ngờ đó!

-Đúng là bất ngờ thật đó! Anh đang sửa xe đợi anh chút nha!

-Dạ! ( trong khi chờ đợi Na buớc vào phòng của Hải xem xung quanh)

-Anh sửa xong òi nè!

Na thì đang ngắm nhìn căn phòng của Hải, coi bộ có vẻ tươm tất gọn gàng, Na thấy trên bàn của Hải có một đóng sách vỡ đang để lung tung, na lấy tay sắp xếp lại gọn gàng. Hải mỉm cười khi thấy hành động đó của Na, rồi từ từ tiếng lại đặt vòng tay của mình lên eo của Na.

-Ước gì em ở đây cùng anh!

-Em cũng muốn lắm nhưng mà không được!

-Thôi hay là em bỏ hôn ước đi! Quay về sống với anh, anh sẽ lo và chăm sóc cho em.

-Không đuợc hải àh! Em không làm vậy được, gia đình em chịu ơn Bác Sơn nhìêu lắm, nhưng mà chỉ có một năm thôi em sẽ quay về với anh mà!

-Quá lâu với sức chịu đựng của anh! ( Hải buôn Na ra và ngồi bệch xuống giường)

-Em hứa mà! Trông anh có vẻ ốm hẳn đi đó! Tìên nè! Anh mua già mà tẩm bổ đi nha!

-Anh không cần tiền, anh chỉ cần em thôi! ( Hải đẩy tay của na ra)

-Em biết! nếu anh yêu em , anh phải tin em chứ! Anh cứ cầm tìên này mà tẩm bổ đi , lấy sức mà học nữa! ( Na ôm lấy Hải để có thể đặt nìêm tin vào Hải nhìêu hơn)

-Thôi được rồi vì em mà anh sẽ chờ!

Lúc đó Hải và Na đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa.

-Anh Hải ơi! Anh có nhà không?

-Ah! Có, ai đấy?

-Em nè! Hoa nè!

-Có gì không em? ( hải mở cửa bước ra)

-Anh chở em đi công chuyện đi! ( truớc khi nói câu đó Hoa liếc nhìn Na, như thăm dò người con gái đó là ai, sao lại ở trong phòng trọ của Hải)

-Đi lìên hả em!

-Uhm đi lìên em gấp lắm!

-Anh xin lỗi Na nha! Giờ anh phải chở khách rồi hôm nào em ghé qua thăm anh nữa nha !

-Thôi anh đi đi, dù gì anh kì cũng sắp đến đón em rồi !

Hải chở Hoa đi, còn na thì phải đứng chờ Kì đến đón mình. Trong lúc đó trên con đường Hải chở Hoa đi. Thì có một cuộc đối thoại.

-Anh hải ! con nhỏ hồi nảy là ai vậy ?

-Àh ! bạn anh em àh !

-Có thân không?

-Uhm! Rất thân!

-Từ giở chở đi, anh chở em đi luôn nha, chở mình em thôi, độc quỳên đó! Em sẽ trả lương hàng tháng cho anh! 5triệu!

-Wow, đuợc chở một người đẹp như Hoa đây thì rất sẵn lòng phục vụ hết mình.

-Hihi… anh chỉ khéo nịnh người ta thôi!

Hải chở Hoa đến nơi, nơi đó là một quán bar sập sình, nhìn vào bên trong thì đen thui chẳng thấy gì cả. Còn cô Hoa kia chắc là cave hạng sang rồi. Ăn mặc hỡ hang, lúc hải chở đi thì ngồi ôm cứng ngắt. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra với hai người này đây.

Đúng giờ là Thiên Kì quay lại chỗ đón Na, Na vẫn cứ thể vẫn không mở được cánh cửa bước vào xe, Thiên Kì phải giúp thôi.

-Sao hôm nay chắc cô vui lắm nhỉ? Được gặp người yêu của mình!

-Uhm, vui cũng vui, nhưng thấy Hải sống vất vả quá, thấy đau lòng!

-Oh oh… Hải chắc vui lắm nhỉ?

-Sao mà vui?

-Thì được cô quan tâm, chăm sóc, lo lắng! ( Thiên Kì nhìn na nhún vai)

Và ở trên công ty Socola của gia đình Thiên Kì đang có chuyện li kì xảy ra, Mạc Du đang phải xử lý cái tên vệ tinh cứ đeo bám em Út nhỏ bé của mình.

-Anh Ba! Anh đừng để cho tên đó đến gần em đó!

-Kim àh! Sao em lại nói vậy! Ta có gấu bông cho em nè, dể thương lắm!

-Nè! Tên vệ tinh kia!

-Em có tên có tuổi sao anh cứ kêu em là vệ tinh!

-Thì nhà ngươi cứ tối ngày theo đuổi em của ta, ta kêu là vệ tinh đúng rồi!

-Thôi kệ, anh gọi em là vệ tinh cũng được. Nick name của em là Mr.Rờ Mi. Cái tên của em, anh thấy có đẹp không? Có hay không? ( cái tên vệ tinh này đứng yên không được, cứ nhúng nhúng tòan thân)

-Này! Nhà ngươi không đứng yên được sao?

-Trời! đó là phong cách của em đó anh! Kim ơi! Hãy nhận gấu bông của mình đi, lúc vui hãy ôm lấy nó hôn nó, lúc buồn thì cứ xé xát nó ra. Mr, Rờ Mi này xin nguyện làm gấu bông của đời em.

-Ôi trời ơi! ( Mạc Du lấy tay đập lên tráng mình)

Có lẽ cuộc tỏ tính ngay tại công ty của gia đình Thiên Kì gây bao sự chú ý của các nhân viên , thật không may cho cái tên vệ tinh đó rồi, Thiên Kì chở Na đến tham quan công ty.

-Có chuyện gì mà ồn ào ở đây vậy hả? ( giọng nói sắt bén quen thuộc của Thiên Kì vang lên, làm cho đám nhân viên giải tán)

-Hên quá! Có chị Hai qua rồi! cái tên vệ tinh này nó lại đeo bám em út nhà mình!

-Hay nhỉ? ( Thiên Kì với nét mặt nghiêm nghị nhìn cái tên vệ tinh đó)

-Anh anh đừng nhìn em vậy chứ? Em em đi lìên! Àh gấu bông này anh gửi lại cho tình yêu trên đó dùm em. ( nói dứt câu là tên vệ tinh đó ba chân bốn cẳn chạy mất)

-Kim nè xuống đây coi!

-Dạ em xuống lìên.

-Em nhanh giải quyết dụ này đi nha. Chị và anh ba chỉ giúp em dc lần này thôi đó, lần sau là không giúp được đâu.

-Chán ghê đóa! Em đâu có muốn đâu! Tại tên đó cứ theo em miết!

-Gấu bông của em nè!

-Thôi! Chị Hai đưa cho vợ chị hai đi!

-Lại nửa hả?? đâu có được!

-Nè em tặng cho chị dâu tương lại của em! ( Nó nhanh chóng giật gấu bông đưa sang cho Na nhanh chóng)

-Bữa trước em đã tặng chị Hoa rồi mà!

-Không sao đâu! Chị cứ nhận đi, cứ xem như chị hai em tặng cho chị đi nghen!

-Hai chẳng hiểu em lun đó Út àh! Em đưa chị na đi tham quan công ty đi hen!

-Da! Tuân lệnh Hai!

Cả Na và Kim cùng đi với nhau trông có vẻ rất vui vẻ với nhau, khiến Thiên Kì cũng cảm thấy vui vì điều đó.

ở bên một nơi khác, hải đang chở Hoa đi trên con đường lộ. Đi đuợc một quãng đường thì xe bị trục trặc gì đó, khiến chuyến đi phải dừng lại. hải xuống kỉêm tra xem thử, coi mình có đủ khả năng sửa chiếc xe mình không. Nhưng khổ nổi nó hư ngay phần Hải chưa được học. Đưa vào tiệm thì tiệm nói sửa hơi lâu khoảng 1 tíêng mới xong, xe này cũ lắm rồi.

-Hải nè! Hải múôn có xe mới hog? ( Hoa hỏi vui vẻ)

-Nhưng tiền đâu mà mua!

-Hoa sẽ mua cho Hải, để Hải chở Hoa đi, xe cứ hư như thế này thì công việc của Hoa bị gián đọan mất!

-Chuyện này…..

-Hoa coi như Hải đồng ý rồi đó nha! Chú ơi chiếc xe này bao nhiêu vậy chú!

-6 triệu cô ơi!

-Vậy chú lấy cho cháu chiếc này đi, còn chiếc đang sửa chú lấy đuợc bao nhiêu thì lấy.

-Anh lên xe thử máy đi, coi êm không?

-Grù Grù…. Êm lắm em ơi, ngon hơn xe cũ nhìêu.

-Đuơng nhiên xe mới sẽ tốt hơn xe cũ chứ!

-Anh không biết làm gì để cảm ơn em nữa.

-Cái đó từ từ cảm ơn cũng được. Bây giờ em dẫn anh đi mua đồ mới để mặc đi học rồi còn chở em đi làm nữa..

-Ok. Tuân lệnh người đẹp.

Trời cũng chập tối cả nhà ai cũng ngon giấc, nhưng trong căn nhà có hai ngừơi là vẫn chưa chộp mắt được. Đó là Thiên Kì và Na. Thiên Kì vẫn còn ngồi trên bàn làm việc của mình, đang xem các mẫu thiết kế bao bì chọn những bao bì cho phù hợp với các thanh sôcôla. Có mẫu thì rất cổ đỉên sang trọng, có mẫu thì màu sắc , sắc xảo tươi sáng. Thiên kì không chuộn những màu như thế lắm. Thiên Kì hơi băng khoăn với những mẫu mới, không biết phải chọn mẫu nào. Bỗng dưng Thiên Kì nghĩ đến việc kết hôn của mình với Na. ” Mình thật sự chưa muốn có gia đình vào lúc này tý nào, nhưng ba tuổi đã lớn, thôi có gì ngày mai mình sẽ nói chuyện với Na vậy”

Còn bên căn phòng bên kia, Na như một nàng công chúa vậy, cứ ngồi ôm con gấu bông mà tên vệ tinh tặng cho em út của Thiên Kì, từ nhỏ đến giờ Na chưa bao giờ được nhận một món quà nào dể thương như vậy. Na cứ như một đứa con nít vậy, ngây thơ hồn nhiên cảm thấy hạnh phúc với tình yêu của Na và Hải, Na cũng mong cho thời gian trôi qua thật nhanh để mình có thể quay về cùng Hải sống hạnh phúc. Na tắt đèn phòng mở cây đèn ngủ kế bên, nhưng không may cây đèn ngủ bị hư mất rồi, nếu tối quá Na sợ không ngủ được. ” không biết anh ấy ngủ chưa nửa, nhờ anh ấy sửa dùm mình cây đèn”

Thế là Na quyết định đi qua phòng của Thiên Kì xem sao. Nếu Thiên Kì ngủ rồi chắc tối nay Na cũng không dám ngủ, Na đi từ từ đến phòng ngủ của Thiên Kì nhưng chưa kịp đi đến thì Na thấy ánh đèn sáng ờ một căn phòng khác, cánh cửa không đóng được hé mở rất nhỏ. Na tò mò đi đến căn phòng đó.

Na nhìn thấy một người đang hết sức tập trung vào công việc của mình, đó là Thiên kì chứ ai, đang làm việc rất bận, Na lén nhìn xung quanh phòng thì thấy căn phòng có những khung hình treo những thanh sôcôla thật hấp dẫn. Làm cho Na mê tít đến nổi đẩy mạnh cánh cửa té nhào vào phòng.

-Hà? Cô làm gì ở đây?

-Tôi tôi…..

-Mốt có vào thì nhớ gõ cửa đừng tự ý đi vào như vậy, tôi không thích đâu!

-Tôi xin lỗi! tại tôi đi tìm Thiên Kì mà!

-Cô tìm tôi lúc đêm khuya như thế này để làm gì?

-Thì có chuyện tôi mới cần đến Kì!

-Chuyện gì mà giửa đêm khuya lạnh lẽo này cần đến tôi thế? Đừng nói là cô muốn tôi ngủ chung với cô nha! ( Thiên Ki châm chọc, chắc tai làm việc mệt quá nên mún giải trí bằng cách chọc na)

-Không phải chuyện đó!

-Vậy là gì?

-Cây đèn ngủ bị hư, tôi nhờ Kì qua sửa dùm!

-Không được tôi đang bận lắm! ngày mai tôi sẽ sửa dùm cô!

-Kì không sửa là tôi không ngủ được!

-Vậy hả? thức chung với tôi cho vui!

Na không đáp lại chị ngồi im lặng nhìn Kì làm việc, Na không biết con người trước mặt Na là như thế nào nửa, giống như một người có đầy bản lỉnh và trách nhiệm cho cuộc sống này, na không tin là Kì không có bạn gái, nhìn thấy Kì chăm chú làm việc Na nhớ đến cái vẻ mặt của Hải lúc sửa xe vậy. cả hai ai cũng chuyên tâm vào công việc. Thiên Kì cũng chẳng để ý gì đến Na, cô ta muốn làm gì thì làm, Thiên Kì chỉ nhanh chóng làm xong việc của mình để còn đi ngủ, Thiên Kì chịu hết nổi rồi.

Na đi đến những kệ sách được xếp một cách gọn gàng, trên kệ tòan nói về sôcôla mà thôi, cách làm sôcôla, làm bánh, làm đủ thứ, thậm chí còn giải thích ý nghỉa của sôcôla nửa. Na chọn một cuốn sách giải thích về socola. Na nhìn trên tường thì thấy có những tấm bằng mà Thiên Kì đuợc nhận, Bằng cử nhân về quản trị Kinh Doanh đi du học bên úc. Bằng chuyên viên thiết kế đồ họa do Ấn Độ cấp. Có một tấm hình Thiên Kì mặc chiếc áo cử nhân đứng kế bên ông tây đang trao tấm bằng. ” wow Thiên Kì giỏi quá hèn chi được ba giao tòan bộ công ty”

Căn phòng làm việc của Thiên kì giống như một nổi nìềm được giấu kình mà Na sắp khám phá ra vậy. Na cũng không còn quan tâm đến Kì đang làm gì? Vội mở cuốn sách để đọc ý nghĩa của sôcola là gì?

Bạn có biết tại sao socola được chọn để làm quà tặng cho tình yêu không? Chắc các bạn đọc giả của tôi ai ai cũng đều nếm qua những thanh socola, các bạn đều thấy nó có vị đắng không nhìêu thì ít. Vì đặc trưng của socola là đắng mà. Socola ban đầu khi bạn ăn vào bạn sẽ cảm thấy nó đắng nhưng sau đó bạn sẽ cảm thấy nó ngọt. Socola giống như tình yêu vậy, đắng cay ngọt bùi đều có, đôi lúc tình yêu của bạn đầy thử thách, đầy đắng cay nhưng sau đó bạn sẽ cảm nhận được hương vị ngọt ngào sau những đắng cay đó. Chúc tình yêu của bạn giống như thanh socola.

Đọc xong Na chỉ muốn được thử ngày socola, từ nhỏ đến lớn na chưa bao giờ được ăn socola nên không biết vị đắng của nó là như thế nào? Vị ngọt của nó là như thế nào. Cuốn sách giải mã socola đó, đã làm cho Na thấy một tấm hình Thiên kì mặc chiếc áo thun quần jean mang giày ba ta chụp chung với một cô gái cực kì xinh đẹp, mái tóc quăn nâu, đôi mắc sắc bén, thân hình cực chuẩn. Đằng sau tấm hinh có ghi chú ” tạm biệt em tình yêu của Anh”.

Na vô cùng thắc mắc ” hả? xưng anh nè? Sao không cho mình gọi chứ, phải hỏi cho ra lẽ mới được”, nhưng khi na quay lại thì thấy Thiên Kì đã nằm ngủ trên chiếc bàn làm việc của mình. Có lẽ đây là lần đầu tiên na được nhìn Thiên Kì thật gần và thật nhất, Thiên Kì không còn cái dáng vẻ nghiêm nghị, quy tắc như bình thường Thiên Kì vẫn hay tỏ ra như thế. Na nhìn thấy trên khuôn mặt đó có một nổi buồn không thể nói lên được. Thiên Kì lúc ngủ trông đáng yêu hơn là đáng sợ như bình thường. Na chợt mỉm cừơi, thật sự không biết nụ cười của Na có ý gì nữa? có trời mới biết chuỵên gì đang xảy ra trong Na. Na thấy bàn làm việc của Kì lộn xộn quá, nên đã sắp xếp lại cho ngay ngắn hơn, Na nhẹ nhàng rút chiếc lap ra khỏi bàn tay của Kì đang đè lên nó. Na đi ra ngoài đóng cửa thật nhẹ và nói ” chúc anh ngủ ngon Thiên Kì àh, hãy mơ về người con gái đó nhá”

Buổi sáng cả nhà ai nấy cũng đều thức giấc, chỉ có Na và Thiên Kì là chưa tỉnh giấc mà thôi, chắc chúng ta cũng biết lí do vì sao họ dậy trể như vậy rồi nhỉ? Cả nhà Thiên Kì đặc biệt không ai ăn sáng ở nhà cả, việc ngủ dậy trể của Thiên Kì thì người trong nhà không ai ngạc nhiên vì đìều đó cả. Mạc Du lên phòng để gọi chị Hai mình dậy, nhưng khi vào phòng thì không thấy chị Hai mình đâu. ” rồi lại ngủ ở bên phòng làm việc nữa rồi”

Mạc Du khi mở cửa bước vào thì thấy có một đìều lạ, những sổ sách hồ sơ trên bàn của chị Hai mình được xếp rất gọn gàng, ngay cả chiếc laptop cũng được để sang một vị trí thích hợp. Mạc Du lây mạnh Thiên Kì, để chị mình tỉnh giấc.

-Hai dậy đi! Sáng rồi!

-Sáng rồi sao?- thiên kì mở mắt, miệng thì ngáp vung vai qua lại!- Ủa? sao lại thế này?- trước mắt Thiên Kì là một một sự ngăn nắp!

-Sao Hai lại hỏi em! Cái đó em phải hỏi Hai mới đúng!- Mạc Du cũng bất ngờ khi thấy thái độ của chị mình. – Bình thường lúc nào kêu Hai dậy là một mớ lộn xộn trên bàn, nhưng bây giờ nó lại ngăn nắp trước khi hai thức dậy.

-Không lẽ là……..- Thiên Kì nhớ lại tối hôm qua, Na có vào phòng!

-Thôi! Hai nhanh sửa sọan đi, còn lên công ty nữa- Mạc Du nói với giọng hối thúc.

-Uhm! Hai biết rồi em đi trước đi!- Thiên Kì tháo chiếc cavat đang còn trên cổ mình.

-Ah quên nữa!- Mạc Du chợt nhớ ra một việc gì đó- Ba nói là Hai dẫn chị dâu tương lai lên công ty luôn đó!

-Uhm!

Thiên Kì bước về phòng của mình nhưng chợt nhớ ra là phải sửa dùm cho Na cây đèn ngủ trong phòng, thế là bước chân đổi hướng đi sang qua phòng của Na. Thiên Kì chưa kịp gõ cửa thì cánh cửa của na tự động mở, Na mở cửa mà không để ý là Thiên Kì đang đứng bên ngoài, nên đi nhanh. Lúc phát hiện thì Na và Thiên Kì đang đối mặt với nhau rất gần, Na cảm thấy ngại nên đã lùi về một bước, còn Thiên Kì chẳng có phản ứng.

-Tôi qua sửa cây đèn ngủ cho cô đây! – Thiên Kì đưa đầu ngó vào bên trong căn phòng.

-Uhm, vậy Kì vào sửa dùm tôi đi! – Na tránh đường cho Thiên Kì bước vào!

-Àh đèn ngủ không bị hư mà bóng nó bị lỏng thôi! Nè nó bật lên được rồi nè! – Thiên Kì vừa sửa đèn vừa nói không nhìn Na.

-Cảm ơn thiên kì nha!- Na mỉm cười thật xinh, nhưng không làm cho Thiên Kì quan tâm lắm, cái vẻ lạnh lùng của Thiên Kì làm cho na thấy bực mình.

-Không cần khách sáo vậy đâu! Àh cô thay đồ đi lát nữa lên công ty với tôi! – Thiên Kì vừa bước ra khỏi cửa vừa nói!

-Ủa? lên công ty để làm gì?- Na nhìn thắc mắc!

-Cũng không biết! hình như ba tôi có cái gì đó dành cho cô ở công ty thì phải!- Thiên Kì bỏ tay vào túi quần, nhún vai.

-Tôi nghĩ anh phải biết chứ!

-Đâu phải chuyện gì tôi cũng biết đâu! Nè tôi nhắc cô bao nhiêu lần rồi hả? không được kêu tôi bằng anh cơ mà!

-Nhưng tại sao….. – Khi Na tính mở miệng nói thì nhớ lại là không được nói, như thế Thiên Kì sẽ biết mình lục sách mà đọc mất!

-Sao gì? – Thiên Kì chênh một mắt nhìn Na

-Thôi! Anh ra ngoài đi! Tôi thay đồ!- Na làm vậy để cho Kì không hỏi ngược lai mình.

-Uhm! Cô nhanh đi!

Thiên Kì cũng nhanh chóng thay đồ, với bộ đồ quen thuộc là vest thôi, Thiên Kì và Na cũng nhanh chóng xuống cùng lúc với nhau. Thiên Kì nhìn Na từ trên xuống dứơi rồi lắc đầu.

-Thái độ của Kì là sao vậy hả?

-Sao chăng gì nữa? cô mặc đồ như thế này mà đến công ty sao?

-Đồ này có gì đâu chứ?

-Màu sắc gì mà lòe loẹt quá đi!

-Nhưng đó là sở thích của tôi mà!

-Thôi được rồi! tôi không ý kiến nữa! mắc công lại có một trận cãi vả với cô!

-Kì gây sự với tôi trước mà!

-Àh! Nhớ đến công ty là tôi và cô phải đóng kịch như rất thân với nhau đó!

-Sao vậy?

-Vì có ba của tôi rồi em tôi nữa! chúng ta chỉ không đóng kịch khi có hai ta mà thôi!

-Nhưng chúng ta chưa kết hôn mà!

-Biết là vậy!

Rồi Na và Kì cũng nhanh chóng ra xe, hôm nay hình như Na đã có tiến bộ tự mở cửa một mình được không cần sự giúp đỡ của Kì, Na cảm thấy rất vui khi không cần sự can thiệp giúp đỡ của Kì, Kì chỉ cười lăc đầu khi thấy người mình sắp lấy sao mà con nít quá vậy nè. Hai người cùng dùng bửa sáng chung tại một quán phở, thấy Na ăn rất là ngon miệng, Kì ” hog lẽ Na chưa bao giờ được ăn tô phở ngon sao?” – Na ” uhm, ở dứoi quê tôi khổ lắm, ăn tòan rau, có khi một tuần lễ mới có thịt mà ăn”

Nghe đến đó thôi là Thiên Kì cũng hình dung ra được cuộc sống dưới quê như thế nào rồi. Khi trên đường đén công ty.

-Tối qua! Cô đã dọn lại bàn làm việc trong khi tôi ngủ phải không?

-Tại tôi thấy nó lộn xộn quá! Nên tôi mới giúp Kì thôi!

-Ngoài ra cô có đụng gì trong phòng tôi không hả? trong lúc tôi ngủ?

-Ờ… tôi có xem những tấm bằng của kì!

-Còn gì nữa không? – Thiên Kì đang dò xét!

-Không hết rồi! – Na lúng túng giấu chuyện mình đọc sách! Nếu nói ra thế nào cũng có chuyện không hay với Thiên Kì!

-Uhm! May là cô không có táy máy lung tung vào mấy cuốn sách của tôi!

-Sách của Kì có gì đặc biệt sao? – Na tỏ như chưa biết gì?

-…………….. – Kì im lặng không trả lời, ánh mắt Kì chợt buồn đi rất nhiều.

-Thiên Kì! Thiên Kì!- Na gọi hoảng hốt- bà lão ở phía trước mặt kìa Thiên Kì– Éc…..Éc… tiếng thắng xe, thật may Thiên Kì không đụng vào bà lão, chiếc xe kịp dừng lại cách bà lão khoảng 20cm.

Thiên Kì và Na mặt không còn một giọt máu, muốn rớt cả tim ra ngoài, chút xíu nữa thôi là gây ra tai nạn đáng tiếc rồi. Cũng may là Thiên Kì chạy chậm nên thắng kịp. Thiên Kì phóng nhanh ra ngoài xem bà lão có bị gì không.

-Bà ơi! Bà có sao không bà!?- Thiên Kì với thái độ biết lỗi

-Cậu lại xe kỉêu gì vậy hả?- Bà lão với ánh mắt hình viên đạn nhìn Thiên Kì!

-Dạ! Cháu xin lỗi! – Thiên Kì cuối đầu xin lỗi

-Uhm! Ta không sao, nhưng đừng để chuyện này lập lại với bất cứ ai hết!

-Dạ! cháu biết rồi! để cháu dẫn bà qua đường.

Thiên Kì dẫn bà lão sang bên đường từ từ để chuộc lại cái lỗi bất cẩn hồi nảy của mình. Qua được phía đường bên kia, Thiên Kì cuối đầu xin lỗi bà lão một lần nữa, Thiên Kì nhanh chóng quay lại xe và thở phào nhẹ nhõm.

-May quá! Bà lão vẫn ổn! – Na hoàn hồn trở lại.

-Uhm, chúng ta đi thôi!- Thiên Kì quay về với bộ dạng lạnh lùng, không giống như lúc nảy khi xin lỗi bà lão.

-Tay của Thiên Kì đổ mồ hôi kìa! – Na chỉ vào tay Thiên Kì.

-Ờ…- Thiên Kì nhìn bàn tay trả lời cụt ngủn.

-Thiên Kì lau đi!- Na đưa chiếc khăn tay của mình.

-Thôi được rồi! – Thiên Kì liền từ chối

-Tôi cho Thiên Kì mượn mà! Hum nào đưa tôi lại cũng được!- Na đưa lại

-Ờ, vậy cảm ơn! – Thiên Kì lấy khăn lau hai bàn tay của mình, rồi cho vào túi áo vest bên ngoài

Chiếc xe cuối cùng cũng dừng trước công ty, ba của Thiên Kì từ trên lầu nhìn qua tấm kính thấy Thiên Kì bước ra mở xe cho Na, ông mỉm cười hài lòng.

-ủa? sao hôm nay Thiên Kì mở cửa cho tôi!- Na hơi bất ngờ với hành động ga lăng của Thiên Kì.

-Ba tôi đang nhìn tôi và cô đó! – thiên kì nói nhỏ vào tai na

-Đâu! Tôi đâu thấy Bác Sơn đâu!- Na nhìn ngó xung quanh

-Thôi đi vào nhanh đi!- Bàn tay của Thiên Kì bất chợt nắm lấy bàn tay của Na làm cho Na giật cả mình, Na không hỉêu Thiên Kì đang làm gì nửa. – Đi nào vợ sắp cưới của Thiên Kì- Thiên Kì nở một nụ cười thật tươi

-Sao Thiên Kì thay đổi lẹ vậy? – Na nhìn Thiên Kì không chớp mắt!

-Thì đang đóng kịch mà, phải nhập vai chứ! – Thiên Kì nheo một mắt với Na.

Ở phía trên ba kì rất vui khi thấy Thiên Kì và Na bên nhau vui vẻ, ông nghĩ rằng:” đúng như mình dự đóan”. 5 phút sau là cả hai đã có mặt ở trong văn phòng của Ba Thiên Kì, tuy ba thiên kì đã về hưu, nhưng ông vẫn giám sát công ty rất cặn kẻ, chỉ có đìêu bây giờ ông chỉ cho lời khuyên Thiên Kì nên làm gì và không nên làm gì, Thiên Kì vẫn luôn là người quyết đinh mọi thứ.

-Sao hai con đến trể vậy?-Ông cầm tách trà uống một ngụm.

-Dạ! hồi nảy Thiên Kì mém đụng bà lão thưa bác! – Na trả lời rất thành thật.

-Rồi bà lão có sao không?

-Dạ không! Thiên kì đưa bà lão qua đường như có ý là xin lỗi!

-Uhm! Không sao là được rồi! lần sau con nhớ phải cẩn thận hơn! – ông nhìn con mình như nhắc nhỡ nghiêmn nghị

-Dạ con biết rồi thưa ba! – Thiên Kì gục mặt.

-Tụi con tính chừng nào làm đám cưới đây? Để cho ba phải chờ trong bao lâu nửa?

-Dạ! con cũng chưa biết nữa ba ah!

-Sao lại chưa biết, ba thấy hai con vui vẻ khi ở bên nhau lắm mà!

-Nếu vậy! tuần sau làm đám cưới vậy!

-Uhm! Vậy được đó, ba hết chờ nổi rồi! – ông sơn cười

-Mà con nghe mạc du nói ba kêu Na lên công ty để làm gì vậy ba?

-Ah! Ba tính tìm cho Na một công việc trong công ty mình, mà ba nghĩ hoài không ra. Thôi ba nhờ con vậy Thiên Kì, con xem công việc nào thích hợp thì cho na làm.

Thế là Thiên Kì dẫn Na xuống tham quan chỗ làm socola, Na thấy thích lắm được xem cách làm socola là như thế nào, rồi còn đuợc xem khâu làm những socola đủ thứ hình dạng, được đóng vào hộp . thành một hộp socola nhìn rất bắt mắt.

-Cô xem qua hết công đọan rồi đó! Cô thích mình làm công đọan nào! – Thiên Kì hai tay bỏ vào túi quần

-Uhm, tôi cũng không biết nữa, nhìn thì thích thật đó, nhưng không có công đọan nào tôi làm được hết. – na tỏ vẻ tiếc nuối.

-Căn nhỉ? Chứ hồi đó ở dưới quên cô giỏi về cái gì!- Thiên Kì nhìn na vò xét

-Bán hàng! Tôi có thể bán hàng cho khách!- Na hý hửng khi tìm ra được công việc mình có thể làm.

-Bán hàng àh! Cô nghĩ sao nếu cô làm ở cửa hàng socola trước công ty!

-Thế thì hay quá! Tôi cũng có việc để làm rồi!- Na vui ra mặt

-Trời! trông cô kìa cứ như một đứa con nít vậy!- Thiên Kì cười lắc đầu khi thấy dáng vẻ đáng yêu của Na.

-Kệ tôi con nít vậy áh, mà có người lấy về làm vợ! – na vừa nói vừa nhìn lên trời.

Còn về bên phía Hải và Hoa, Hoa có vẻ rất thích Hải và muốn Hải là của mình, Hoa luôn cho Hải những bộ đồ đẹp nhất thậm chí còn cho tiền Hải xài và đóng tìên học nữa. Hoa có một sắc đẹp còn ngây ngất hơn cả Na, vì nét đẹp của Hoa là nét đẹp thành thị, khiêu khích ,nên ai nhìn vào chỉ muốn chiếm hữu, còn Na là nét đẹp tự nhiên của nông thôn.

– Anh Hải ơi! Anh có trong nhà không! – Hoa gõ cửa nhưng kê sát tai vào cánh cửa.

– Đợi anh chút anh đang mặc áo- Hải nhanh chóng khoác áo và cài nút.

– Em vào đó nha! – Hoa cười lém lỉnh. Đẩy cửa vào

– Khoang đã!- Hải chưa kịp nói gì thì đã bị Hoa đẩy cửa bước vào.

– Anh mặc áo xong rồi mà! – Hoa nhìn Hải từ trên xuống dưới. quả thật không chê vào đâu được, Hải thật đẹp trai, với thân hình cao hấp dẫn, quả là mấy chàng sb có khác.

– Anh là Sb sao mà đẹp trai quá àh! Mấy tên sb già khằng kia chẳng bằng anh một góc nữa! – Hoa đi xuống phía sau Hải, bàn tay rờ đôi vai ấy.

– Hoa quá khen! Chứ Anh cũng bao nhiêu người khác thôi! – Hải gải đầu vì lời khen của Hoa.

– Em chán ghê vậy đó, mấy người em phục vụ đàn ông củng có, sb cũng có, nhưng em chưa thấy ai đẹp trai mà lại dể thương như anh.- Hoa nhẹ nhàng hôn lên đôi má của Hải, làm cho Hải mắc cỡ.

– Vậy hả? hè hè…

– Hải nhìn thẳng vào Hoa nè – Hoa tiến gần đến hải, một buớc tiến của Hoa là một bước lùi của Hải. Hải không còn lùi được nữa vì sau lưng Hải là bức tường.

– Hoa nè! Đừng như vậy mà! – Hải bắt đầu tóat mồ hôi

– Không sao đâu mà, chúng ta chỉ vui vẻ với nhau tý thôi! – Hoa nắm lấy bàn tay của Hải đặt lên cặp ngực nóng bỏng của mình, tim Hải đập rất nhanh, nhưng làm sao có thể cuỡng lại vẻ đẹp thành thị này đựơc chứ.

Thế là Hải nhào vào Hoa như một con sói thèm khát lâu ngày chưa được đáp ứng thỏa mản nhu cầu của mình, khúc sau mấy bạn biết là gì ùi ha. Hì hì….

Quay về phía công ty, Thiên Kì và Na đi đến đâu thì ai cũng khen rối rít,” chòi ơi, giám đốc và cô gái ấy đẹp đôi quá” – thiên kì không quan tâm mấy với những lời nói đó của nhân viên, nhưng Na thì lại để ý Na không quen lắm khi nghe người ta bàn như thế.

– Thiên Kì?

– Hả?

– Sao nhân viên của Thiên Kì cứ bàn tán tôi và Kì vậy?

– ờ thì, chúng ta sắp lấy nhau, nên người ta bàn tán vậy mà! – Thiên Kì xem như không có chuyện gì.

– Tôi không quen như vậy!- Na tỏ vẻ khó chịu

– Thì cô cứ xem là không nghe đi! – Thiên Kì trả lời rất tỉnh.

– Họ nói lớn như vậy sao mà không nghe cho được chứ! – Na càu nhàu

– Chứ bây giờ tôi đâu biết phải làm sao đâu? – Thiên Kì trề môi

Thiên Kì thấy Na có vẻ không thích ở lại đây thêm tí nào nửa, Thiên Kì lại một lần nửa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Na, bàn tay của Thiên Kì như nắm gọn tất cả, Na hơi giật mình với hành động của Thiên Kì, không biết là vô tình hay cố ý. Thiên Kì dẫn Na đến cửa hàng socola mà Na sắp làm việc.

– Thiên Kì!- Na nói rất nhỏ

– chuyện gì vậy?- TKì gần như không biết bàn tay mình đang nắm chặt lấy bàn tay Na

– Tkì nắm tay tôi từ nãy giờ đó!- Na nhìn xuống hai bàn tay đang siết chặt vào nhau.

– Ờ, xin lỗi!- TKì buôn tay ra với câu nói lạnh tanh.

– sao hồi nãy không có ba Tkì mà Kì vẫn nắm tay tôi!- Na thắc mắc

– có camera!- TKì đáp gọn lõng

– Là sao?- Na không hiểu ý.

– Là ba tôi quan sát tôi và cô qua camera!- Tkì nhún vai

Thì ra là vậy, bước chân vào cửa hàng Na thật thích thú với những chiếc hộp socola được sắp xếp rất bắt mắt, còn có những con gấu bông trang trí xung quanh, có bong bóng, có cả hoa nữa, đủ lọai hoa hết, nhưng đa số là hoa hồng đủ màu. Những người bán hàng ở đây có một bộ đồng phục rất dể thương, đó là chiếc váy xòe màu hồng, cứ y như là những cô công chúa nhỏ vậy. Các socola được xếp theo thứ tự từ bình dân đến cao cấp. phù hợp với túi tiền người mua. Mãi lo nhìn các socola mà Na không nghe thấy Kì gọi mình, đến lần thứ hai Kì phải nói lớn Na mới nghe.

– Cô ăn socola bao giờ chưa?

– Chưa!- Na gãi đầu

– Thật sao?- Tkì cảm thấy khó tin câu trả lời của Na

– Uh, tui chỉ nghe là nó ngon thôi, chứ chưa bao giờ được nếm qua!

– Vậy hôm nay cô muốn thử không?

– Muốn chứ!- Hai bàn tay của Na va chạm vào nhau kêu lên hòa cùng với tiếng cười của Na.

– Coi cô kìa cứ như con nít!- Tkì cũng bó tay khi thấy Na vui như vậy

– Nè! sao cứ kêu tôi là con nít hoài vậy? kì mà kêu vậy tôi sẽ xưng Kì là anh đó!- Na như hâm dọa Kì.

– Trời! cô đang hâm dọa tôi đó hả? tôi thấy sao thì nói vậy thôi!- Tkì lấy một hộp socola đưa cho Na- cô cứ về mà thử

– Ăn liền ở đây được không?- Na khoái chí nhìn hộp socola

– ở tùy cô thôi!- chưa kịp đợi Tkì trả lời thì viên socola đã vào miệng Na mất rồi

– Ngon quá! Woah đúng như sách nói! ban đầu đắng sau đó sẽ đọng lại sự ngọt ngào!

– Sách nào nói mà nghe quen vậy? – TKì thắc mắc

– Sách của……..- na lấp bấp

– của ai???

– của bạn tôi! – Na trả lời thật nhanh. một phát hiện của Na là bên góc bên kìa có một kệ sách nói về socola tòan bộ.- bên kia có phải là sách nói về socola không?

– uhm, sách đó là do Mạc Du viết! sách đó nó không bán, chỉ dành cho những ai mê và thích socola mà thôi!- Tkì nhìn kệ sách có vẻ rất tự hào về Mạc Du- Nói về mà hiểu socola là tôi không bằng Mạc Du, tôi mà biết là do Mạc Du viết sách mà ra thôi.

– Mạc Du giỏi thật đó!- Na ngưỡng mộ

– hì… nó viết sách đó là dùng để thư giản, chứ công việc chính của nó là làm bên bộ phận quảng cáo sản phẩm, gian hàng ở đây được trang trí theo ý của Mạc Du, Mạc Du quản lí cửa hàng này.

– Vậy còn Kim làm gì?

– Kim àh! nó là công đoạn được nếm các loại socola, nó phải tìm kiếm để cho socola có những vị độc đáo hơn!

– Kim sướng quá, được thử socola liên tục! – Na nắm hai bàn tay của mình đưa lên càm nói với vẻ mặt thích thú, như ước gì mình cũng được thử!

– thấy vậy chứ không phải vậy đâu? cô đừng có ham, coi cái mặt cô kìa. Haha…- tkì cười thật lớn.

Trời cũng đã tối ai nấy cũng đều có mặt ở nhà chỉ riêng Mạc Du là vắng mặt, vì nó đi chơi với đám bạn của nó. Kim đi sang phòng làm việc kiếm Tkì có việc gì đó.

– Hai! Hai đang làm việc hả? – Kim mở cửa đưa đầu vào hỏi.

– Gì đó cô em gái dể thương của Hai! – Tkì cười thật tươi

– hihi… em muốn xin Hai cho em đi học đàn violon! – Kim đi đến ôm cổ Tkì

– học đàn sao? còn việc trên công ty thì sao?

– hì hì.. cái đó em sắp xếp được.

– uhm, vậy thì em cứ học, đâu cần xin phép Hai đâu!

– Nhưng Hai là hai của em, em phải nói cho hai biết chứ!

– ừa! – Tkì xoa đầu Kim.

– Hai! – Tkì kêu như muốn xin đìều gì đó với Tkì

– dụ gì nửa đây??? – Tkì quá hiểu đứa em gái của minh- Tính xin xỏ gì hả???

– chòi oi, đúng là chỉ có Hai mới hiểu em thôi! Hai mua em cây đàn nha!

– Thấy hog?? tui biết ngay mà! chứ tiền lương em mới lãnh tháng rồi đâu?? – Tkì nhìn Kim tra hỏi

– Em có quen một con bạn, nó cần tìên lo tiền viện phí cho mẹ nó, nhưng không đủ, nên em cho mượn mất òi!

– Vậy là mượn tìên hai mua đàn hay xin hai tiền mua đàn.

– xin hay mượn ta??? – Kim để một ngón tay lên tráng suy nghĩ đi qua đi lại trước mặt Tkì.

– Thôi thôi! hỉêu rồi! – Tkì biết tính của em gái mình quá mà.

– cảm ơn Hai nha! em ra ngoài đây! Hai làm xong việc ngủ sớm nha! chúc hai ngủ ngon! – Kim nói một lèo rồi hôn lên má chị hai mình như nói lời cảm ơn.vốn biết tính em mình như vậy nên Tkì cũng không trách, chỉ thấy nó như con nít như na thôi.

Bên căn phòng của Na thì Na vẫn còn thích thú với con gấu bông bự thiệt bự đó, đang vui với nó thì có tiếng gõ cửa, Na ra mở cửa thì ra là ba của Tkì.

– Bác vào được không con?- giọng của ông thật ấm

– dạ con mời bác vào? – na lễ phép mới ông Sơn vào.

– mấy hum nay con ở đây thấy thoải mái không?

– dạ, thoải mái lắm bác.

– uhm, vậy bác cũng mừng. Bác có món quà cho con? – Ông đưa một hộp quà choNa

– Quà này là dịp gì vậy bác?

– con cứ nhận đi đâu cần dịp gì đâu, ta có thể tặng cho con được mà!

– dạ! con cảm ơn Bác! – Na từ từ mở hộp quà, na rất bất ngờ với chiếc dtdd là món quà mà ba Tkì dành cho Na.

– con có thích không?

– dạ! nhưng con không biết xài thưa bác!

– không biết thì học, kêu Tkì nó chỉ cho con xài! Bác có lưu số dt của cả nhà vào điện thoại cho con rồi! con bấm số 1 rồi bấm nút gọi, là con sẽ gọi cho TKì một cách nhanh nhất.

– Bấm số 1 hả bác? rồi bấm nút xanh! – Na làm theo, màn hình chợt nhảy ra chiếc điện thoại đang gọi đi tên Tkì. TKì đang ở bên phòng khi thấy có một số lạ đang gọi cho mình, Tkì bấm nghe thì bên đây na lại cúp.

– sao vậy? – ông sơn hỏi

– dạ Tkì bắt máy! con so quá nên cúp lun rồi! – Tkì hơi bực mình khi bị gọi mà bên kia cúp máy.

– hì hì.. con chưa quen đấy thôi. Thôi Bác phải về phòng chúc con ngủ ngon.

Na cầm chiếc điện thoại mà thích thú nhưng mà Na không biết sử dụng ra làm sao, na muốn xài nó quá, nhưng bây giờ chỉ có Tkì mới giúp đựợc na mà thôi, Na nhìn đồng hồ thì thấy mới có 9h thôi, Na mừng thầm” ý vẫn còn sớm, không sao mình qua nhờ anh ấy vậy”. Na đi đến phòng ngủ của Thiên Kì gõ cửa mải mà không thấy ai trả lời, na đóan chắc Tkì đang ở bên kia, khi bứơc lại phòng tính gõ cửa, Na nghe có tiếng nhạc phát ra từ căn phòng làm việc của TKì. Na áp sát tai mình vào cánh cửa. ” hả? nhạc gì mà nghe buồn ngủ quá vậy, người gì mà chả có tý tuổi trẻ gì hết”

-Cốc cốc – tiếng gõ cửa của Na- Tkì có ở trong đó không?

-Na hả? vào đi!

-ủa? hôm nay Tkì không làm việc hả? – na thấy Tkì đang ngồi trên ghế sofa

-uhm, hôm qua hoàn tất rồi! hôm nay thư giản chút! -Tkì đang đọc cuốn sách “ý nghĩa socola” mà hôm qua Na đan đọc dỡ dang.

-Tkì đang đọc gì vậy? – Na tỏ vẻ như không biết gì

-Đọc sách thôi!- Mắt Tkì vẫn chăm chú vào cuốn sách!

-Tkì giúp Na một việc được không? – Na hơi ngại

-Việc gì vậy?- Tkì vẫn không nhìn Na.

-Chỉ tôi xài điện thoại di động được không? Ba kì mới tặng cho tui cái dt này! – lúc đó Tkì mới bỏ cuốn sách xuống đưa mắt nhìn Na.

-Được thôi! – tkì cầm lấy chiếc dt từ Na- cô ngồi xuống đây tôi chỉ cho cô xài.

-Cảm ơn Kì nha!- Na mừng.

-Đây nè…….. – Tkì chỉ Na rất nhiệt tình, Na đôi lúc phải hỏi lại hai đến ba lần na mới biết cách xài như thế nào- còn đây là cách gọi nhanh số, bấm số 1 rồi bấm nút gọi là nó sẽ đi nhanh, cô không cần phải tìm số chi cho lâu lắc.- Tkì cầm bấm, thì thấy số dt của mình, chiếc dt của Tkì reo lên.

-Hồi nảy tôi có thử chức năng này!- na cười hơi gượng

-Àh! Thì ra là cô gọi! làm tôi tuởng đứa nào to gán mà phá máy của tôi, tôi tính gọi dt lại làm cho một tăng rồi, may mà tôi biết người đó là cô.

-Tôi không biết xài mà !- Na mếu !

-Rồi xong rồi đó !

Tkì lại tiếp tục ôm cuốn sách đọc tiếp, Na muốn đọc nó quá nhưng nó đang trong tay của Tkì.

-Tkì đang đọc gì đó ? – Na tỏ vẻ tò mò

-Ý nghĩa socola !

-Hay không ?

-Uhm ! hay ! cô muốn đọc sao ?

-Tại thấy Tkì chăm chú quá, nên tôi cũng tò mò thôi !

-Uhm, tôi đọc cả chục lần rồi mà không thấy chán !

-Anh cho tôi mượn được không ?

-Mượn sao ??? – Tkì suy nghĩ

-Nếu Tkì không cho thì thôi ! – Na tỏ ra thất vọng.

-Nè ! – tkì cầm cuốn sách đưa cho Na.

-Cảm ơn !- Na cười tít

-Àh mà khoang !- Tkì giật lại cuốn sách lấy tấm hình ở cuối trang sách ra, lấy hơi nhanh nên tấm hình đã rớt xuống.

-Hình Tkì và cô gái nào vậy ?

-Cô không nên thắc mắc !- Tkì nhặt ngay tấm hình úp lại không cho na xem, nhưng na cũng đã xem trước đó rồi.

-Cô gái trong hình nhìn đẹp và dể thương quá !- Na thật lòng khen

-Thôi cô về phòng ngủ đi, tôi cũng về phòng ngủ đây !

Na cảm thấy thật sự tò mò về cô gái trong bức hình đó, sao Tkì lại tránh việc nhắc đến cô gái đó chứ. Có thể đó là mối tình đầu của Tkì, Na cảm thấy Tkì thật kì lạ, có khi thì rất vui, có khi thì lạnh nhạt, không biết đường đâu mà lần. Nhưng thôi Na không muốn để ý đến cái tên tkì đáng ghét đó nửa, ngày mai Na sẽ nhờ Tkì chở na qua thăm Hải, lâu rồi Na không thăm Hải, chắc Hải nhớ Na lắm nhỉ. Na nghĩ đơn gián thế thôi, chứ nào hay nào biết, không có Na thì hải có người khác.

Buổi sáng hôm nay cũng là ngày Na đi làm đầu tiên, nên Na dạy rất sớm để chuẩn bị cho ngày đi làm của mình. Hôm nay thì Mạc Du dậy trể nên cũng không ai đánh thức, chắc có lẻ tối qua Mạc Du về nhà khuya. Ba của Tkì thì hôm nay không đến công ty mà ở nhà nghỉ ngơi.

Hôm nay có một trận chiến trước cổng nhà , đó là hai tên vệ tinh của Kim, sáng sớm chúng đã đến cùng một lúc đến thật sớm, đứng trước cổng mà chờ Kim. Một tên là Mr. Rờ mi còn một tên là Sb chính hiệu nhìn có vẻ dữ dội hơn cả Mr,rờ mi, mỗi tên đều cầm một bó hoa trên tay, thật là chẳng hỉêu nổi. Có đìều tên Sb này được cái dáng cao hơn tên kìa, nhìn có vẻ không loi choi mấy. Kim vừa mở cổng buớc ra. Thì hai bó hoa thật lớn được dành cho Kim.

-Kim ! iu vấu ! hãy nhận bó hoa này của Rờ Mi nhá !- Rờ Mi nhìn Kim chớp chớp mắt.

-Tom tặng cho Kim nè !- tên Sb này có vẻ chửng chạc hơn tên kia nhỉ.

-Thôi ! Kim không nhận của ai hết áh !Hai người tránh ra đi ! để kim đi làm nửa !- Kim cố gắng thoát khỏi hai bó bông đang che hết mặt của mình.

-Kim iu vâu ! để Rờ Mì này được đưa Kim đến chỗ làm nhé !- rờ mi lai nhìn Kim chớp chớp mắt

-Để Tom chở kim đi ! – tom nở nụ cười thân thiện!

-Nè !- cái tên Rờ Mi mún gây sự- ta nói trước thì ta chở Kim sao ngươi dành với với ta.

-Ta không có dành với nhà ngươi ! – tom cao hơn Rờ Mi nên đứng ép chế rờ Mi.

Cả Hai cứ đứng dành nhauu để chở Kim đi làm, lúc đó cùng lúc Tkì và Na bước ra.

-Gì vậy Kim ? – tkì nhìn hai tên vệ tinh đang níu kéo Kim

-Hai ơi ! cứu em với ! hai tên này cứ theo em hoài !- Kim cầu cứu

-Mấy người này là bạn của em hả Kim ? – Na nhìn hai tên vệ tinh chăm chú.

-Chị là chị của Kim hả ??? – tên Rờ Mi ham hố – Em xin giới thiệu với chị em là Rờ Mi, chị kêu Na đi xe của em đi em năn nỉ chị đó, Em cảm ơn chị nhìêu lắm.

-Nhưng tôi….- na không kịp đỡ với cái tên Rờ Mi kia. Hắn nói cực nhanh.

-Nè !- Tkì lên tiếng- Mấy cậu đang làm cái trò gì thế hả ??- Giọng Tkì làm cho hai tên vệ tinh kia sợ xanh mặt.

-Dạ ! tụi em chỉ muốn chở Kim di làm thôi ! – Tom sợ tái mặt.

-Nhưng giờ Kim nó không muốn, đừng có đứng đó nửa, hai cậu về đi !- Tkì phẩy tay.

-đó nghe Hai tui nói chưa ? – kim vui mừng khi có thể thoát đuợc hai tên vệ tinh.- Hai ơi hôm nay Hai chở em đi làm nha- Kim năn nỉ để nhanh chóng thoát.

-Uhm, thôi lên xe đi ! – tkì đi đến xe bước vào – cô còn đứng đó chi nửa vậy na ?- Tkì thấy Na vẫn còn đứng đó.- tkì bước ra xe nắm lấy bàn tay của Na- nhìn hai đứa đó tui bực quá, đi càng nhanh càng tốt.

Thế là chiếc xe lăn bánh để lại hai tên vệ tinh đứng như trời trồng, hai tên đó cũng không vừa gì lấy xe đuổi theo, tên Rờ Mi vẫn thế mổi lần lên xe là phải nhảy đến lần 2 mới lên xe được, còn Tom thì đi chiếc xe mô to phân khối lớn, bước lên xe nhanh chóng, hai tên đuổi theo chiếc xe của Tkì từ phía sau. Hai tên này chạy xe mà không lo ngó phía trước, cứ nhìn nhau kình qua kình lại.

-Kim là của ta ! ta cấm nhà ngươi đụng vào ! – tên Rờ mi đưa nấm đấm lên như muốn cảnh cáo.

-Chưa biết àh nha ! để xem ai chinh phục được nàng !- tom như vẻ cầm chắc chiến thắng trong tay.

-Ta tháng nhà ngưoi sẽ thua ! – tên rờ Mi cười sung sướng.

-Vậy chúng ta đua nhá ! – tom thách đấu

-Được ! ai đến công ty trước thì người đó được mời nàng đi chơi !

-Ok !

Thế là từ phía sau lưng xe của Tkì thì hai cái tên vệ tinh đó phóng một cái chạy qua mặt xe Tkì , tkì không biết hai tên này tính làm cái trò gì đây.

-ủa ? hồi nảy thấy hai tên đó đi phía sau mà ! – Tkì thắc mắc- sao giờ chúng dọt lên trên thế kia ?

-Ui ! Hai quan tâm đến hai cái tên vệ tinh đó làm gì ? kệ hai tên đó đi !

-Tôi thấy sao họ giống như đang đua vậy áh ? – na nhìn và phán đóan

-Đua sao ?? – Tkì nhíu mày – kim nè !

-Dạ ! Hai kêu em !

-Trong cái đám vệ tinh của em ! chừng nào em dẹp loạn đây hả?

-Em đâu biết đâu, tại mấy người đó theo đuổi em chứ bộ !

-Nè ! chọn một tên thôi đó !

-Dạ em biét ùi Hai yêu vấu !

-Chừng nào em học violon ??? – Tkì quan tâm

-Dạ tối nay em học !

-Em có cho tên hai tên kia biết không vậy???

-Chết rồi! em lỡ nói rồi!

-Rồi! chuẩn bị tối nay có phìm để xem rồi, thôi em tự giải quyết đi nha, không phải lúc nào Hai và Mạc Du cũng giúp em được đâu nha!

-Tối hai chở đi đi học đi!- tkì câu xin

-Không đuợc, tối nay Hai phải chở chị na đi công việc rồi!

-Việc gì vậy Kì??- Na không biết tối nay sẽ đi đâu.

-Àh em biết rồi nè, đi chuẩn bị cho đám cưới! Thôi tối nay Hai cứ chăm sóc tình yêu của Hai đi nha, em đã có cách giải quyết.

Hai tên vệ tinh vẫn không chịu thua nhau, vì muốn đuợc mời Kim đi chơi. Vừa đến công ty là hai tên dừng xe để xe giửa đừờng, dành nhau chạy vào công ty cho bằng được, tên kia kéo tên nọ không cho đối phương vựot qua mình, nhưng rồi cả hai cùng đến công ty cùng một lúc. Xe của Tkì lăn bánh vào khu để xe.

-Hả? hai tên này sao lại ở đây? – Tkì chỉ tay vào chúng

-Coi bộ họ rất thích kim nhà mình tkì nhỉ??? – na nói vui

-Lại nữa rồi! – Kim như bị hành hạ

-Thôi em giải quyết việc của mình đi nha. Hai đưa chị na qua bên cửa hàng! – tkì bye bye kim để cho Kim giải quyết hai tên vệ tinh.

Bước vào ngay đại sảnh thì nghe tiếng cải lộn của hai tến đó.

-Ta đến trước! – tên Rờ Mi quyết đấu đến cùng cứ nhảy nhảy lên để trấn áp Tom vì Tom cao hơn.

-Ta đến trước!- Tom cũng không thua gì

-Hai người cãi đủ chưa hả? – Kim bực mình

-Kim tối nay đi chơi với Tom nha! – tom đưa bó hoa cho Kim

-Không đuợc! – Tên rờ mi chật nhớ ra là tối nay kim đi học đàn- không có ai hỉêu kim như Rờ mi đây, tối nay Rờ Mi xin phép đuợc chở Kim đi học đàn.

-Sao? Thôi chết tom quên mất! tom xin lỗi! tối nay Tom chở Kim đi nha.

-Tui mệt hai ngừơi quá! – Kim nhăn mặt- thôi đuợc rồi! tối nay đúng 7h ai có mặt trước thì tôi sẽ đi chung với người đó.

-Ok! Tối nay Tom sẽ đến chở Kim! – Tom trao bó hoa đó cho Kim.

-Ok! Rờ mi cũng sẽ đến!- Rơ Mi cũng trao hoa đó cho Kim

Kim phải nhận cả hai bó bông bự đó, để cho hai tên vệ tinh biến mất. Không biết tối nay ai sẽ là nguời đến sớm đây, Tom hay Rờ Mi, hay cả hai cùng đến một lúc, nếu đến cùng một lúc thì cô nàng Thiên Kim sẽ giải quyết như thế nào.

Bên cửa hàng socola.

-Mạc Du chưa đến àh!

-Ai vừa nhắc tên em đó ! – Mạc Du xuất hiện

-Uhm, Hai tuởng em còn ngủ ở nhà chứ ! – tkì vổ vai Mạc Du

-Hai kiếm em có gì không ? – mạc du thân thiện đáp

-Dây ! chị dâu tuơng lại của em sẽ làm nhân viên bán hàng của em, em thấy đuợc chứ ? – tkì đưa tay chỉ qua Na

-Dạ đuợc, chỉ cần chị dâu cố gắng là được. !- mạc du đưa tay nắm lại để cổ vũ tinh thần.

-Àh ! em đi lấy đồng phục cho chị Na mặc đi, hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của chị na đó !

-Ok ! – mạc du đưa tay chấp lệnh

Cũng nhanh chóng Na bước ra với đồng phục bán hàng độc nhất vô nhị ở cửa hàng Mạc Du, na trông thật đáng yêu với đồng phục như công chúa nhỏ vậy, người thấy ra đìêu đó không phải là Tkì mà là Mạc Du, từ lúc đầu na về nhà ở, Mạc Du không có để ý gì đến Na cả, nhưng hôm nay Mạc Du mất hồn vì na, người chị dâu tương lai của mình.

-Tkì anh thấy đuợc không ? – Na muốn nghe lời nhận xét của Tkì

-Nè ! mới gọi tôi là gi hả ?? – Tkì cau mày- uh, cũng được.

-Cũng đuợc !- na chề môi- nhìn người ta dể thương như vậy mà la cũn được.

-Chị dâu dể thương lắm !- mạc du khen thật lòng – chị dâu đừng trách Hai nhà em !

-Thôi cô ở lại làm việc đi nhá ! tôi qua bên công ty,, đến giờ tôi qua đón cô ! – dức câu tkì đi te te vào công ty, không để ý đến Na.

-Đáng ghét ! – na tức

-Hì hì.. chị dậu đừng có bực, Hai em vốn vậy áh ! – mạc du an ủi.

-Uhm, trông dể thương lắm mà ! chưa bao giờ Na đuợc mặt như vậy hết !- Na ngắm mình trong gương, càng làm cho mạc du thấy na càng xinh,càng dể thương.

-Hì hì… na cứ xưng mạc du là em, mac du là em của Tkì mà !

-Hì hì… em Mạc Du ! – na cười tít mắt.

-Nghe chị xưng như vậy em mắc cười quá !

-Chứ xưng sao ??

-Thôi kêu em là Mạc Du đi, khỏi em cũng dc, Hai cũng kêu em là Mạc Du không àh !

-Uhm ! – Na cừoi trông thật dể thương, sao Tkì lại không thấy đìêu đó nhỉ, để cho đứa em trai của mình thấy đìêu đó.

Thế là Na bắt đầu ngày làm việc của mình, có người hỗ trợ là Mạc Du, Na rất thích công việc bán hàng này, Mạc Du cũng tận tình chỉ hết mức, cứ thấy na cười na vui là Mạc Du cũng cảm thấy vui, muốn chỉ có Na nhìu nhìu hơn nữa.

Giờ làm việc cũng đã hết, Tkì ghé qua cửa hàng đón Na đi ăn trưa cùng với mình.Ghé đến cửa hàng thì bây giờ. ngó vào thì thấy cô nàng nhà ta đang tươi tắn bán hàng cho khách, Tkì bước vào cửa hàng, Na không để ý vì đang bán hàng cho bên kia.

– cô ơi! cô bán cho tôi một hộp socola đi! -Tkì nhìn Na với vẻ mặt châm chọc.

– dạ quý khách mún mua loại nào ah? – Na vừa quay qua nói thì thấy Tki đứng đó cười chọc quê Na.

– Kì rảnh quá, còn chọc tôi nửa!

– hè hè… chỉ giỡn thôi, tại thấy cô làm việc chăm chú quá! xong chưa! đi ăn, tôi đói bụng lắm rồi!

– đợi tôi thay đồ đã! – Na đi vào phòng thay đồ, Tkì ngồi nc với Mạc Du.

– sáng giờ cô ta làm được việc chứ?

– cũng được, có hơi lúng túng tý! – mạc du cười

– uhm, em đi ăn với Hai luôn đi!

– Thôi! hai người đi ăn đi!

-sao vậy?- Tkì nhăn mặt

– Em có hẹn với bạn rồi! – Mạc Du cười trừ

– uhm. cô ta ra rồi kìa.

– cảm ơn Mạc Du nha? – Na cưới tít mắt

– cảm ơn về chuyện gì vậy chị dâu? – Mạc Du cười thắc mắc

– cảm ơn đã chỉ cho Na biết nhìêu về socola hơn! hihi… – nụ cười đó khiến cho Mạc Du thấy vui hẳn ra,

– đó là nhiệm vụ của em mà! chỉ không đàn hoàn ! Hai la em chết!- Mạc Du chỉ tay vào Tkì.

– Hai không la em đâu, có chị na rùi! không dám bắt nạt em đâu, đừng có sợ!

– àh! Hai nè! em có người bảo kê rồi đó!

– Uhm, thì bảo kê! – Tkì nhìn Na nhíu mày.

– hai người đi ăn vui ha!

Thế là Na cùng Tkì đến quán ăn, tuy không sang trọng những chổ đó mang sắc thái hòa nhã gần gũi với thiên nhiên.

– ở đây có nhiều món ngon lắm! cô chọn đi!- Tkì đưa menu cho Na

– trời ơi! sao mà mắc quá vậy!- Na lóe mắt với những giá tiền được kê trong đó.

– tôi nói tôi mời mà! cô lo gì!

– thôi Kì kêu đi, mắc công tôi lại không chọn được gì, chỉ lo nhìn giá tiền mà thôi!- Na đẩy menu sang cho Tkì.

– cô có ăn được những món cay không? – Tkì hỏi trước sợ Na ăn không được.

– không! tôi ăn cay không được!

– người gì mà dỡ vậy! – Tkì lắc đầu.kêu xong món ăn Tki lại tiếp tục nói- lát nữa chúng ta qua bên kia thử áo cưới đó!

– hả? – Na đang cầm ly nước uống, nghe đến đó Na phung hết nước vào mặt tkì. – xin lỗi Kì, tôi tôi không cố ý làm vậy đâu!- Na vội lấy khăn giấy lau mặt cho Tkì, mặt Tkì đơ với cái hành động phun nước chưa bao giờ được gặp.

– cô làm gì mà hốt hỏang dữ vậy? chỉ là thử áo cưới thôi mà! – Tkì tự tay lau mặt mình một lần nửa.

Vô tình Na nhìn thấy Hải đang ăn uống truyện trò cùng với một cô gái, cô gái đó Na nhớ là đã gặp ở đâu rồi. Vài giây kiểm tra lại bộ nhớ của mình, Na nhớ ra là cô gái đó là khách của Hải. hum bửa có gặp ở nhà trọ. Na cũng không dám chắc nên nhờ Tkì nhìn giúp lại một lần nửa.

– Tkì nhìn qua bên kia xem ,có phải Hải đang ngồi chung với cô gái kia hog? – Na chỉ tay

– Ờ.. là Hải! mà cô gái đó là ai nhỉ???- Tkì thắc mắc

– cô gái đó tôi đã gặp cô ta một lần rồi.

– ở đâu??

– ở phòng trọ của Hải, cô ta là khách!

– cô không ghen hả???

– không! tôi tin Hải! hải sẽ không làm gì cho tôi buồn cả?

– o… lần đầu tiên tôi thấy một người con gái như cô.

– sao?

– người yêu mình đi chung với người con gái khác không biết ghen.

– cô gái đó chỉ là khách thui mà! – Na đang bênh vực cho hải.

– uhm.- Tkì cũng không ý kiến gì.

Thức ăn được bày ra nhanh gọn, Na ăn mà no cả bụng.

– cô đi đâu vậy? – Tkì thấy Na đứng dậy

– tôi đi tolet.

– ờ….

Bước ra khỏi phòng vệ sinh, Na gặp Hải.

– ủa? em đi đâu đây? – Hải hết hồn.

– câu đó em phải hỏi anh chứ?

– em trả lời câu hỏi của anh đi.

– em đi ăn với Tkì.

– Hay nhỉ? – Hải tỏ ra bực mình.

– chỉ đi ăn thôi mà, với lại em và Tkì phải đóng kịch để cho mọi người tin. Anh ghen hả??? – na hỏi ngây thơ

– không ghen mới lạ! – hải không thèm nhìn Na

– ủa? cô gái ngồi ở đằng kia là ai vậy? hình như cô ta đang chờ anh.

– ờ… ờ… bạn học của anh ấy mà? – hải lúng túng

– ủa? không phải là khách của anh sao? – Na ngơ ngát

– uhm, em có ghen không? – Hải hỏi với thái độ sợ sệt

– hì hi.. không! em tin Hải mà! sao ghen được! – na cười tít mắt

– uhm, dạo này em sao rồi! – Hải vưa nc vừa nhìn ra bên ngòai, xem Hoa có thấy mình không? Hải chuyển tư thế quay Na vào trong còn Hải đưa lưng ra ngoài.

– em có một công việc mới, bán hàng socola.! – na thích thú khi khoe với Hải!

– Uhm,thôi anh phải đi đây, đến giờ vào học rồi!- Hải đang cố tránh né

– hihi.. anh học vui vẻ nha!- na cươi thật tươi với Hải.

– uhm. – hải hôn lên môi của Na, nhưng Na thấy nụ hôn này không còn giống như trước nửa, nó gấp gáp nó làm sao đó!

Hải nhanh chóng cùng Hoa rời khỏi quán ăn. Đi qua bàn của Tkì hải dơ tay che mặt lại. Tkì thì nhận ra nhưng không hỉêu Hải đang làm cái gì mà phải che mặt.

– cô đi gì mà lâu vậy?- Tkì càu nhàu

– tôi mới gặp hải nên nói chuyện tý.

-uhm. Thôi chúng ta đi qua chỗ áo cưới luôn.

– Ùa….

Hải chở Hoa đến chỗ làm.

– anh làm gì mà hấp táp quá vậy!

– anh không muốn con Na nó để ý hai đứa mình!

– àh thì ra là anh sợ người yêu cũ phát hiện àh! – Hoa cười nhếch miệng

– không phải vậy! chỉ là không muốn nó biết chuyện hai đứa mình thôi!

– em nghĩ nó biết cũng có sao đâu!

– sao được?

– có gì đâu mà không được!- Hoa ôm lấy cổ của Hải!

– anh nói là không được! – Hải thấy bực

– vậy thui! Anh nói thì em nghe!- không đụng vào cô bạn của anh!

– em vào làm đi, đến giờ anh phải vào trường rồi.

Na và Thiên Kì thì đang ở trong sa rê cưới, na và kì cùng lựa áo cưới cho mình, Tkì thì không có hứng thú lắm khi đi như vậy, có Na là vui tít mắt, vì được mặt áo cưới đẹp và lộng lẩy mà****ì nhờ người chọn dùm cho na vài bộ áo cưới, Tkì cũng tự chọn cho mình một bộ cũng thật đơn giản không cầu kì.

-cô dâu bước ra cho chú rể xem đi, chắc anh ấy sẽ chết ngất lun đó – đó là giọng của người đang thử áo cho na.

-anh ấy mà chết ngất gì chứ – anh ấy hờ hửng lắm

-sao vậy? hai người sắp đám cuới mà! Vợ mình đẹp mình phải ngất ngây thôi!

-Cô nói tôi đẹp hả? – na lấy tay chỉ vào mình.

-Uhm! Em rất đẹp và dể thương trong bộ áo cưới này! Em yên tâm đi , cho dù người có sắt đá cờ nào cũng phải choán àh!

-Chị nói thật hả? – na vui lắm

-Thật! không tin bước ra cho Tkì ngắm sẽ biết lìền!

Không biết cô thử đồ nói đúng hay trật đây, ngay cả người sắt đá nhất cũng phải ngã quỵ trước nhan sắc của na sao? Nếu vậy Tkì phải ngã quỵ khi lần đầu thấy Na chứ! Mà bt Tkì có để ý hay dòm ngó gì tới Na đâu, sao mà thấy được, chỉ có đứa em trai của Tkì là nhận ra đìêu đó mà thôi, để xem Tkì có thái độ gì khi thấy Na trong bộ áo cưới.

Na xinh tươi trẻ trung với chiếc áo cưới lộng lẫy, Na bước ra như một nàng công chúa, Tkì đứng nhìn Na không chớp mắt như một bức tượng , Tkì bất động trước vẻ đẹp tự nhiên của Na, đìêu đó đã đánh thức quá khứ của Tkì, một quá khứ mà Tkì không hề muốn.

-Tkì! Tkì!

-Hả?

-Anh làm gì mà nhìn em bất động vậy hả? hihi…

-Em đẹp quá!

-Sao anh không đi thay đồ đi! Còn đứng đó nửa! chúng ta còn phải chụp hình nửa đó!

-Anh thay xong rồi nè! – Tkì bước ra với bộ đồ vest đơn giản.

-Không được, em không chịu!

-Sao vậy anh thấy được mà! – Tkì nhìn từ trên xuống dưới bộ đồ vest mình đang mặc.

-Sao anh lại chọn màu đen! Em không thích! Phải cùng màu với sare em đang mặc nè!

-Đen với trắng cũng được mà!

-Thui! Để em chọn cho anh vậy! Nè anh đi thay lẹ lên đi!

-Nhìn cứ như công tước với phu nhân ấy nhỉ? – Tkì ngắm bộ đồ trong kiếng.

-Hì hì… chúng ta chụp hình thôi, mau lên anh!

-Từ từ…. em làm gì mà hối dữ vậy!

-Nào! Cô dâu chú rể đẹp đôi lắm nè! Cười tươi lên nào! – tay nhiếp ảnh nói- chú rể ôm eo cô dâu, còn cô dâu ngã người vào chú rể nè, ùi đẹp lắm. Cứ tự nhiên vậy nha.

-Tkì anh cười tươi lên đi, gì mà cứ gượng gạo là sao??

-Anh cười như thế là tươi lắm rồi!

-Nhìn em nè!- lúc đó nụ cười của Tkì thật rạng ngời

-Đó quá dể thương luôn! Bây giờ chú rể với cô dâu đối mặt với nhau nè, tay chú rể ôm eo, cô dâu chòang tay qua cổ, hai người kê sát mặt lại với nhau nè, đúng rồi đó, hai mũi chạm nhau nè, nhìn nhau hạnh phúc nè.

-Anh muốn hôn em quá!

-Ai cho mà hôn hả? hihi… đáng ghét !

-Bây giờ chú rể kề môi với cô dâu nè, nhưng không chạm vào nhau nhá. Một hai ba, thêm tấm nữa.

-Cái tên nhiếp ảnh này ác quá, làm vậy sao chịu nổi!

-Hihi.. cho anh chết lun!

-Thui kệ anh cứ hôn ùi tính sau!- vừa dứt câu thì Tkì đã trao nụ hôn mất rồi, hai ngươi hôn nhau thật hạnh phúc, tên nhiếp ảnh cũng nhân cơ hội làm thêm tấm cuối cùng,

Thấy chụp hình xong mà cả hai người vẫn còn đứng ôm hôn nhau tên nhiếp ảnh phải đi ra chỗ khác để lại chỗ riêng tư cho hai người. Một lát sau hai đôi môi mới rời nhau.

-Anh hôn em lâu, người ta phải đi ra luôn kìa!

-Kệ người ta, vợ anh thì anh hôn thôi!

-Anh thật là đáng ghét, hog hỉêu sao em lại yêu anh được nữa!

-Anh cảm ơn em nhìêu lắm! Katy àh! – Tkì ôm Katy vào lòng

-Cảm ơn hoài! Em giận anh đó!

-Ngày mai là chúng ta làm lễ cưới rồi! em có hồi hộp không ?

-Em hồi hộp nhìêu lắm, em còn sợ nửa!

-Sao lại sợ anh có ăn hiếp em đâu!

-Hihi.. ai biết được, anh ăn hiếp em rồi sao!- katy nhéo mũi của Tkì.

-Nếu anh mà ăn hiếp em, anh sẽ đuợc em yêu suốt đời!

-Chòi ơi, anh khôn quá àh! Em không chịu đâu!

-Katy! Anh yêu em!

-Hihi… nói hoài àh, nghe hoài mún lủng cái tai lun vậy đó!

Tkì ôm lấy katy vào lòng hạnh phúc, lúc đó nước mắt Katy lại rơi mà Tkì không hề biết. Tối hôm đó Tkì qua nhà của Katy.

-Katy anh đưa em đến chỗ này!- Tkì bịt mắt katy lại. Tkì đưa katy đến một bờ hồ ven sông có trang trí bao nhiêu là hoa bao nhiêu là bong bóng, có một dàn nhạc được bày sẵn.

-1…2…3 – Tkì dành cho Katy một bất ngờ.

-Wow, dể thương quá Tkì ơi, em rất thích, có rất nhìêu hoa nè, bong bóng nửa nè, anh làm em bất ngờ quá!

-Anh sẽ dành cho em một bất ngờ khác nửa! – Tkì dành một chiếc ghế đặc biệt cho Katy hướng về sân khấu. Lúc đó mọi người xung quanh đi qua đi lại, thấy ở chỗ Tkì có cái gì đó nên bu lại xem.

Katy! – Tkì đang đứng trên sân khấu trên tay cầm cây kèn saxoprano- em có thấy anh không? – một câu hỏi thật ngộ nghỉnh, Katy cười và gật đầu- hôm nay anh mạnh dạng đứng đây để dành cho em một bất ngờ, bài nhạc anh muốn gửi đến em là anh đã tập rất lâu rồi, hôm nay anh đã đủ can đảm để dành tặng nó cho em.

Tiếng kèn của tkì hòa cùng với dàn nhạc, làm cho Katy hạnh phúc không có gì để diển tả, Katy xúc động, một tay ôm lấy ngực, một tay che miệng, Tkì bước xuống từng bậc thang, tiếng nhạc vẫn cứ du dương, Tkì nhìn Katy say đắm, đi đến phía Katy thật chậm thật chậm, rồi dừng trước mặt cho Katy nhìn mình rõ hơn. Những người xung quanh họ càng tò mò hơn khi nghe thấy tiếng kèn của Tkì, họ cảm động trước một khung cảnh lãng mạn như vậy, họ với thái độ ngưỡng mộ, cầu mong cho hai người luôn hạnh phúc bên nhau.

Bài nhạc đã hết, katy ôm lấy Tkì hạnh phúc, Katy thật sự quá bất ngờ với món quà Tkì dành cho mình, món quà này sẽ là món quà đẹp nhất, giá trị nhất mà Katy được nhận. Nhưng khi ôm lấy Katy không đuợc bao lâu thì katy ngất đi.-Katy! Katy! Em làm sao vậy nè! Katy- Tkì sửng sốt khi thấy máu mũi của Katy chảy, nhanh chân chở Katy vào bệnh viện ngay lập tức.

Lúc đó người nhà của katy cũng mau chóng đến bệnh viện, họ rất lo cho Katy vì katy là đứa con gái duy nhất của họ. tkì bây giờ hiện tại rất lo lắng cho katy, không biết katy bị làm sao nửa. Ai nấy đều hồi hộp chờ đợi kết quả. Bác sĩ bước ra với tâm trạng không nói được.

-Bác sĩ! Katy sao rồi Bác sĩ! – tkì hỏi gấp gáp

-Có lẽ gia đình không chịu được cú sock này! Cô bé bị ung thư kì cuối! và hôm nay cũng là ngày cuối cùng cô ấy được sống!

-Cái gì? Bác sĩ vừa nói cái gì? Không phải như vậy, Katy rất khỏe mạnh, cô ấy chẳng bệnh họan gì cả, làm sao chuyện này xảy ra đuộc!- tkì như điên lên

-Có lẽ cô ấy bị mà cô ấy giấu gia đình! Xin lỗi chúng tôi không thể giúp hơn đuợc nữa.

-Trời ơi! – tkì hét lên, như có ai đó đã xé nát tòan bộ cơ thể Tkì ra từng mảnh từng mãnh.

Bên gia đình Katy không chịu được cú sock này, Katy không thể ra đi như thế được, tkì bước vào phòng cấp cứu thì thấy miếng vải trắng đã đắp tòan thân trên người Katy rồi.

Katy! – Tiếng gọi thảm thiết của Tkì, Tkì không dám tin đây là sự thật, sự ra đi này làm tki đau nhói- sao em lại đi như vậy chứ? Em chưa là vợ của anh mà, Katy. Đáng lẽ anh không nên chở em đi ra ngoài, anh phải cho em nghĩ ngơi, nhưng sao em lại giấu anh , không cho anh biết Katy, em tỉnh lại đi katy àh. Katy!!! Anh ghét em, tại sao em không cho anh biết, tại sao em lại giấu anh chứ! Tiếng nói của Tkì nó hòa lẫn trong tiếng nấc, những giọt nước mắt rơi ướt cả tấm nệm, Tkì gục mặt dưới nệm bên katy. Sau một hồi lấy lại tinh thần, tkì đứng dậy đặt cho Katy nụ hôn cuối cùng.” Từ giờ trở đi em sẽ luôn là vợ của anh, anh sẽ không bao giờ yêu một cô nàng nào nữa, tiếng kèn anh chỉ dành riêng cho em mà thôi Katy àh, vợ của anh ngủ ngon nhá”

-Tkì… Tkì……Tk…..ì- Giọng của Na kêu càng ngày càng lớn.

-Hả?- Tkì giật mình quay về với hiện tại

-Tkì làm gì mà….. chết đứng vậy hả??? – lúc đó cô thử sare cho Na đứng cười khúc khích- chị nói rồi anh ấy chết ngất mà- cô ấy nói nhỏ vào tai Na

-Xin lỗi! tôi đang suy nghĩ! – Tki đang nói dối khi thấy vẻ đẹp của Na

-Suy nghĩ mà nhin tôi vậy hả?- Na nhìn moi móc Tkì

-ờ ờ… thì…- Tkì ấp úng, quay qua chỗ khác

-Tkì thay đồ đi! Cầm đồ trên tay làm gì nữa?

-Thôi chọn được rồi, hôm đám cứơi mặc luôn!

-Hì hì… Tkì cứ mặc cho cô dâu xem đi!- cô kia nói

-Uhm, vậy thôi tôi sẽ mặc!- Tkì thay đổi vest

-Wow, không ngờ Tkì đẹp trai quá nha! Giờ mới để ý nè! – Na khen nức nỡ

-Ai cũng nói vậy, có mình cô là nói trể!- Tkì tự tin nhỉ

-Tkì còn đẹp hơn cả Hải nửa, nhìn Tkì đứng đắng hơn! – Na thấy sao nói vậy

-Trời! cô so sánh gì kì vậy, Hải nghe nó giận cô đó!

-ủa? hải nào vậy em? – cô kia thắc mắc

-Àh! Bạn của na ah chị! – Tkì nói dối

-Nhưng tui thấy sao thì nói vậy thui àh! Mà hải có biết đâu mà buồn.

-Nhìu khi thật thà quá làm cho người ta buồn đó biết chưa?

-Tkì?- Na kêu khi nhìn toàn diện vest

-Gì? – Tkì nhíu mày

-Tkì thay vest khác đi! Bt tkì đã mặc màu tối rồi, bây giờ phải mặc màu sáng đi chứ!- câu nói đó làm cho Tkì nhớ Katy, Katy cũng không thích Tkì mặc màu tối.

-Lấy màu gì bây giờ?

-Màu này nè! Vest trắng nơ đỏ! Nhìn Tkì tươi hơn nhìu đó! – Na lấy chiếc áo đặt lên người Tkì

-Tôi chưa bao giờ mặc cái loại này cả?- Tkì nhăn nhó – đúng là màu săc của cô chon làm tôi nhức đầu quá!

-Tkì mặc có tý xíu thui làm gì mà không được, mặc thử đi, ít ra ngày cưới cũng phải dể thương chứ!

-Cô dâu chọn bộ này được nè! Tkì em cứ mặc đi! Không sao đâu!

-Thấy chưa? Có mình Tkì là chê tui này nò, mà người khác nhìn vào nói hợp đó.

-Thui được rồi!

Những mẫu áo cưới và vest Tkì và Na đã thử qua, họ hẹn Tkì và na ngày mai lại chụp album cưới, cả hai cùng về nhà. Thì thấy hai tên vệ tinh kia đang đứng trước cổng, có sự trùng hợp ngẫu nhiên, tên Rờ Mi đổi xe giống y chan y như chiếc xe của Tom Sb vậy. Hai đứa nó đang cãi nhau, làm cho Tkì cũng lắc đầu chịu thua.

Tkì cùng na bước vào nhà chẳng quan tâm gì đến hai đứa kia, xem như không thấy.

-Kim em xuống rồi àh?

-Dạ! hai có thấy ai đứng trước cổng không?

-Thấy hai cái vệ tinh.

-Đến cùng một lúc sao?

-Uhm, hai tên đang đứng ngoài kia đó, em làm gì làm đi nha! Hai mệt quá lên phòng đây! – tkì bỏ lên phòng một mạch

-Ủa? chị dâu bộ hôm nay thử đồ cưới không vui hả?

-Không biết nửa, lúc chị thay sare Tkì đứng nhìn chị như người mất hồn vậy!

-Vậy hả? – Kim với thái độ ngạc nhiên hết sức

-Uhm, hỏi thì nói đang suy nghĩ, suy nghĩ gì mà nhìn người ta không chớp mắt! – ánh mắt na nhìn lên trên lầu

-Không sao đâu. Hì hì… thui em đi nha, chị dâu ở nhà nha!

-Uhm, em đi học vui nha.

Kim tạm biệt rồi đi ra ngoài cổng đối mặt với hai tên vệ tinh.

-Ai tới trước vậy?- Kim khoanh tay hỏi

-Hì hì… cả hai cùng đến một lúc!- Tom cười

-Vậy đi ai bây giờ? – Kim tắt lữơi

-Đi với Rờ Mi nè Kim, Rờ Mi mới mua xe nè! – Tên Rờ Mi chỉ tay vào chiếc xe.

-Sao xe của Rờ Mi giống xe của Tom quá vậy??- Kim nhìn qua lại cả hai chiếc xe mô tô phân khối lớn.

-Giống đâu mà giống! xe của nó là đen còn Rờ Mi là trắng!

-Băt chuớc mua xe giống người ta thì nói đại đi! – Tom vừa nói vừa nhìn lên trời.

-Sao Kim không dám đi chung với rờ mi quá! – Kim lắc đầu

-Sao vậy Kim? Sao vậy Kim? – Rờ Mi hớt hải

-Xe thì bự người rờ mi thì có chút chíu….. – Kim đưa tay diễn tả.

-Vậy Tom chở Kim đi nha! – Tom đưa tay mời Kim lên xe

-Không được! Ta không chịu!

-Hay là vậy đi! Để Kim tính vậy!

-Tính sao?- tên Rờ mi hồi hộp

-Bây giờ Kim đi với Tom .lát nửa về kim đi với Rờ Mi, vậy nghen!- nói dứt câu là Kim leo lên xe của Tom ngồi rồi.

Thế là Tom nhà ta vui biết bao nhiêu khi được chở Kim đi học. Còn tên Rờ Mi không được chỡ nên rất là ấm ức, chạy song song với Tom mà mặt nhăn nhó, nhưng nó nghĩ bụng ” lát nửa ta sẽ chỡ Kim về, nhà ngươi đừng hòng đụng vào”

Mạc Du ngồi trong phòng mà đầu óc cứ nghĩ đến Na, hôm nay Mạc Du không ngồi làm việc mà ngồi viết sách, Mạc Du cứ nghĩ đến lúc Na mặc chiếc váy ở cửa hàng, Na thật xinh đẹp, thật dể thương, Na không giống như những cô gái khác, Na thật ngây thơ và trong sáng, làm Mạc Du rất thích. Cứ nghĩ đến Na lúc khi biết được những đìêu thú vị về sô cô la, Mạc Du lại ngồi cười một mình, rồi ghi vào cuốn sách của minh.

Có khi nào bạn nghĩ bạn đã yêu một người ngay từ cái nhìn cái gặp gỡ đầu tiên không? Rất ít người tin chuyện này xảy ra, nó rất hiếm hỏi, đối phương phải có cái gì đó vô cùng đặc biệt nên người ta mới phải lòng, cũng giống như lần đầu tiên bạn được nhìn một cửa hàng sô co la được trang trí cực kì dể thương, đương nhiên bạn sẽ cảm thấy muốn bước vào cửa hàng để khám phá nó, để được nếm hương vị của sô cô la, và tình yêu đầu tiên ấn tượng của bạn cũng vậy, bạn muốn khám phá nó ngay từ cái nhìn đầu tiên, để được biết vị đắng và sư ngọt ngào của nó là như thế nào?

Mạc Du ngồi viết cặm cụi đến khi mệt quá ngủ hồi nào cũng không biết, lúc đó na qua tìm Mac Du để hỏi thêm về socola, nhưng lúc qua tìm thì Mạc Du đang ngủ gục trên bàn rồi. thấy vậy nên thôi Na không làm phìên mạc du nửa, qua bên Tkì thử xem biết đâu Tkì có thể giúp được Na, Na quay về phòng để lấy sách trả cho Tkì. Na sắp thấy một đìêu ở Tkì mà cô không bao giờ nghĩ đến và tin được.

Tkì ngồi một mình ở ghế sofa, khuôn mặt Tkì thấm đẫm nổi buồn xưa kia, trên tay Tkì là tấm hình lúc Katy và Tkì đi chơi chung với nhau, nước mắt Tkì rơi trúng vào bức hình katy đang cười vui vẻ cùng bên Tkì. Tkì nói với chính bản thân mình ” mày thay đổi nhiều quá Tkì àh, mày không còn là mày như xưa nữa, xưa kia mày vui vẻ yêu cuộc sống biết bao nhiêu khì có katy bên cạnh, nhưng bây giờ mày cứ ôm ấp nổi buồn súôt mấy năm nay thì cũng có làm được gì đâu, dù gì Katy cũng đã mất rồi, Katy nhìn mày như thế này Katy cũng không vui vẻ đâu, hãy quay về khi xưa đi Tkì àh” – Hình ảnh của Tkì lúc đó đã để cho Na phát hiện, Na lặng người khi thấy Tkì như vậy, na không bước vào cửa mà cứ đứng nhìn Tkì sẽ làm gì tiếp theo.

Kế bên tkì là chiếc hộp đựng kèn saxoprano , tkì từ từ mở chiếc hộp, chiếc kèn vẫn còn mới như ngày cuối cùng Tkì cầm lấy nó. “prno àh, lâu lắm rồi ta mới nhìn lại ngươi đó, lâu rồi ta và ngươi không thân thiết như lúc trước nhỉ, lúc trước ngày nào ta cũng đem ngươi ra chơi, có ngươi là người bạn thân nhất của ta, từ khi Katy mất ta cũng không còn dòm ngó đến ngươi nửa, ta xin lỗi nhé”. Tkì lau rất cẩn thận cây saxoprano của mình, từng góc kẻ ngóc ngét- Na đứng bên ngoài nhìn chăm chú, Na không biết Tkì đang làm gì cả. Na nghe hết những gì Tkì đang nói. na cảm thấy buồn dùm cho tkì.- và giờ Na đã biết tại sao tkì không muốn nhắc đến người con gái đó.- hả Tkì đi đâu thế nhỉ?? – na nghĩ thầm trong đầu.

Tkì đi đến kệ sách của mình, xoay bức tượng con chim Vàng Anh, và kệ sách tự động chạy sang một bên, bên trong là một căn phòng không biết chứa cái gì bên trong làm cho Na cực kì tò mò, Tkì bước xuống từng bậc thang đi đến đâu là đèn sáng đến đó, Na hú hồn khi thấy cảnh như vậy cứ y như một ma lực nào đó, na cứ tuởng mình đang ở trong một bộ phim kinh dị nào đó, chỉ có ánh đèn và tiếng bước chân, na bắt đầu cảm thấy sợ và chỉ muốn quay trở lên ngay lập tức, nhưng lỡ đi rồi nên Na quyết định lìêu một phen.

Bước chân của Tkì cứ đều đặng như thế, Tkì chợt dừng lại, bổng dưng – cạnh … cạch…cạch – bước chân của na đang đi theo sau Tkì, Tkì bắt đầu cảm thấy lạ sao lại có thêm tiếng bước chân ở đây. bỗng dưng im lặng thật lâu- na cố gắng nín thở để Tkì không phát hiện ra mình.- và Tkì tiếp tục bước đi đến căn phòng- na vẫn cứ bước theo. trước khi bước vào phòng tki lấy tay ấn nút đóng cảnh cửa ở phía trên lại. – na hoảng hốt – chết òi, làm sao lên lại đó bây giờ. lỡ theo lao ùi phải phóng theo lao thui, hix hix….

Căn phòng đó chứa tòan những vật kỉ niệm của katy và tkì, khắp tường tòan là ảnh và ảnh, ảnh đi chơi, ảnh noel, mùa hè, ảnh cưới. Có những món đồ chơi thật ngộ nghĩnh, Tkì đã cất giữ nó cho đến bây giờ, có những quả cầu tuyết bên trong là những cặp đôi baby trông xinh xắn. – Na bây giờ các bạn biết đang ở đâu không?- Na đang trốn dưới gầm giường đó, căn phòng đó có một chiếc giường nhỏ, có thể đây là chỗ để cho tkì thư giản và nhớ về katy. – na từ dưới nhìn lên thấy Tkì tháo tất cả những tấm hình được dán trên tường xuống hết, không chừa lại một tấm nào. Khi đến bức ảnh của Katy đang mặc chiếc áo dài màu xanh da trời, thêu những hoa văn đơn giản, thì bàn tay Tkì đụng nhẹ vào nó, sờ vào khuôn mặt của Katy, đôi mắt và đôi môi, tkì đặt nụ hôn của mình vào tấm hình đó. Đó là một kỉ niệm mà Tkì không hề quên được……………….

Ngày tháng năm……..

– Wow!- tkì la thật lớn- katy em đó hả?

– Không em thì ai chứ! – Katy cười tít mắt

– em làm Kì bất ngờ quá! – Kì nheo một mắt lại

– hihi.. em phải đắng đo lắm mới quyết định mặc chiếc áo dài này đó.

– hihi….. dể thương mà, lại đẹp nửa!- Tkì ngại quá

– sao Kì lại ngại!

– thì em đẹp bao nhiêu thì Kì xấu bấy nhiêu, đi chung với em Kì ngại! – tkì đang học Katy

– bởi vậy! kì phải càng đi chung với em! – katy cười đáp lại

– ủa? tại sao?

– Thì vậy em sẽ luôn luôn đẹp! – Tki nhéo má của Katy vì cỡ nào katy cũng đáp lại được.

– sắp đến giờ làm lễ rồi kìa! – Tkì hối thúc – ấy ấy…. để Tkì chụp em một tấm làm kỉ niệm, lâu lâu mới thấy em đẹp thế này! – đó chính là bức hình mà Kì trân trọng.

– em lên đây! hihi.. chúc em tự tin đi! – katy cừơi thật xinh

– uhm, cố lên! – tki dùng một tay đưa lên ủng hộ.

Thì ra cô nàng làm MC cho buổi lễ khai giảng khóa học mới của trường, vì katy có chất giọng dể thương, hìên hòa với mọi người nên nhà trường mời Katy làm MC cho buổi lể khai giảng khóa mới, vừa thấy katy thôi là cả trường nhốn nháo, cả nam lẫn nữ, đứa nào cũng mê tí tít Katy. Nghe katy nói chuyện mà không chớp mắt, bao nhiêu lời nhận xét tòan khen và khen. Trong cái đám đó lại có một tên cũng được xem là Hot Boy của trường, hắn mê Katy lắm mời katy đi chơi nhìêu lần rồi, mà Katy vẫn từ chối.

Buổi khai giảng cũng thành công tốt đẹp, katy rất vui nên nìềm vui đó Tkì là người chia sẽ với Katy đầu tiên. Tên hot boy đó rất tức mình khì thấy Katy cứ chơi thân với Tkì, Hot Boy đó được mệnh danh là Sát Gái, không có một cô gái nào thoát khỏi hắn, nhưng Katy thì là trường hợp ngoại lệ, katy không thèm để ý đến tên Hot Boy đó, chỉ để ý đến Tkì mà thôi.

Buổi khai giảng kết thúc, các học sinh đuợc về, mai mới là ngày học chính thức, tkì chở Na trên chiếc xe phân khối lớn, về nhà, nhưng đang trên đường đi thì đồng bọn của tên Hot Boy đó chặn đường, khoảng 3 chiếc môtô quanh vanh tkì.

-Nè! Cái tên tkì kia! – tên Hot Boy kênh mặt.

-Tụi bay muốn gì? – Tkì nắm chặt bàn tay của Katy như trấn áp.

-Tao mún katy! – tên Hot Boy chỉ vào katy

-Tao không cho phép mày đụng đến Katy! – Tkì khẳng định.

-Mày ngon nhỉ! Tụi bay bắt Katy cho tao! – tên Hot boy nổi giận.

-Có ngon thì đuổi theo tao đi! -Tkì phóng xe thoát khỏi chúng.

Đồng bọn rồ ga vựot theo, Tkì phóng xe hết tốc độ không cho tụi nó dí kịp, cả bốn chiếc xe mô tô phân khối lớn đang đua nhau trên đường lộ, cùng với những chiếc xe cotainer dài chở hàng, Tkì tay lái điệu nghệ vượt qua một cách dể dàng mà không gây nguy hỉêm gì cho katy cả. Lúc đó Katy ôm tkì thật chặt, mắt nhắm lại, vì tốc độ quá cao nếu không ôm thì Katy sẽ bay ra khỏi xe mất.

Tkì đến ngã tư lúc đó chuẩn bị chuyển sang đèn đỏ, Tki cố gắng tăng thêm tốc độ để vượt qua, vừa qua khỏi vạch là đèn chuỷê sang màu xanh, chiếc xe hàng băng qua, chiếc xe mo tô va chiếc xe hàng như một khoảnh khắc phim hành động chiếu chậm, tkì vượt qua an tòan không gây chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Những tên phía sau cho dù đèn đỏ chúng nó cũng vượt qua luôn, chúng nó chạy trên các đầu xe hơi, gây ra va chạm giao thông khá phức tạp, chúng nó làm ùng tắt giao thông. Nhưng trong số đồng bọn của tên Hot Boy có một chiếc bị vướn trở lại, do phóng xe quá nhanh mà chiếc xe hơi đang chạy tới nên hắn đã đụng phải chiếc xe hơi, và nằm tại chỗ, tên Hot Boy thấy thế không quay lại giúp mà tíếp tục dí theo cho bằng được Tkì.

Không may cho hot boy nhà ta ùi, cảnh sát giao thông dí tận cổ, thế là kế hoạch của chúng nó bị thất bại, cảnh sát giao thông tóm được chúng, Tkì và Na thoát nạn.Lúc đó xe của Tkì không may hết xăng mà chỗ đó lại là chỗ vắng nửa, nên bắt buộc Tkì phải dừng lại.

-Katy không sao chứ? – tkì lo lắng

-TKì? – katy ôm lấy tkì mà khóc nức nỡ.

-Không sao đâu, chúng nó bị cảnh sát tóm rôi! Không ai làm hại Katy hết áh! – tkì cũng ôm lấy katy vào lòng mà trấn an.

-Tkì? Katy hỏi tkì đìều này được không? – Katy buôn Tkì ra nhìn thẳng váo mắt Tkì.

-Uhm, Katy cứ hỏi đi! Tkì sẽ trả lời!- Tkì lấy tay lau nước mắt cho katy/

-Tkì có thích Katy không? – Katy nhìn Tkì đang mong mỏi sự trả lời.

-Câu hỏi này….. – tkì nhìn katy ấp úng.

-Chắc tkì không thích katy đâu nhỉ? – ánh mắt của Katy buồn lắm- chắc Tkì có người khác rồi, nên không thích Katy, thôi không sao đâu, Katy không trách TKì đâu.

Lúc ấy katy đứng dậy bước đi, nhưng chợt có bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Katy, rồi đôi môii của Tkì chạm vào đôi môi nhỏ xinh của katy, Katy vùng vằng cấp máy cũng không thoát khỏi bàn tay đang ôm siết lấy, nhưng katy không vùng vằng nữa, mà hòa nhịp vào nụ hôn say đắm đó. Đôi môi Tkì dừng lại ánh mắt tkì nhìn Na, hay bàn tay chạm vào khuôn mặt đáng yêu của katy.

-Tkì xin lỗi!Đáng lẽ đìều này Tkì phải nói mới đúng! Tkì yêu katy rất nhiều nhưng Tkì thật nhút nhát, Tki không dám bày tỏ tình cảm với Katy.

-Tkì yêu katy thật sao? – katy lóe lên niềm hạnh phúc.

-Uhm! Tkì yêu katy rất nhìêu! Và Katy cũng yêu Tkì chứ! – Tkì nhìn katy chờ đợi.

-Uhm! Tkì em gọi Tkì là anh nhá!

-Là anh hả? – tkì hơi bất ngờ

-Uhm là anh! Tkì chịu không?

-Tkì không biết nửa, tại Tkì không quen lắm! nghe kì kì.hì hì….

-Có gì đâu mà kì, em thấy xưng vậy hay hơn đó, gần gũi hơn! Hihi..

-Uhm, vậy thì …. Anh đồng ý! Hihi…

-Anh chịu rồi đó nha! Mà nè! Không được ai kiu Thiên Kì bằng anh ngoài em đó!

-Được rồi … Anh…. Hứa! – Tkì ôm lấy katy vào lòng.

-Bây giờ sao chúng ta về nhà! – katy nhìn mà chán nản

-Anh sẽ cỏng em về! – tkì cuối người xuống.

-Thui! Như vậy sao được! thôi em đi chung với anh dìa!

Tkì và katy tay trong tay đi vui vẻ về nhà, nhưng đi một đoạn đường thì katy không đi được nửa, xa quá, mà trên đoạn đường này không có taxi hay chiếc xe nào đi ngang nên không thể quá giang được. Katy cũng phải lên cho Tkì cõng thôi. Katy choàng tay qua cổ Thiên Kì, ôm cứng ngắt, Tkì cũng hạnh phúc khi được cõng người mình yêu. Katy hôn trộn vào má của Tkì làm cho Tkì đỏ cả mặt, katy thì cười khúc khích. Thật may là ra đến ngoại ô, nên có taxi cả hai cùng về nhà.

Cả ngày hôm nay rựot đuổi nên Katy đã ngã vào lòng tkì mà ngủ mất đi, đến nhà của Katy thì Tkì phải bế Katy lên phòng. Nhìn katy ngủ ngon Tkì vui lắm, Tkì không sao chịu được cái vẻ đáng yêu của katy, thế là tkì cuối xuống tính hôn vào má của katy thì…..

-Ai cho anh hôn lén em đó! – Katy mở mắt nhìn Tkì

-Anh xin lỗi! tại em ngủ đáng yêu quá!

Bất chợt hai cánh tay của Katy choàng lấy cổ Tkì, kéo thiên kì gần sát lại mình hơn, Tkì ngửi thấy được mùi cơ thể của Katy, trái tim của Tkì và katy đang đập cùng nhau, Katy trao cho tkì nụ hôn nồng cháy, Tkì cũng không ngại gì mà không đáp lại.

Đó là kỉ niệm ngày mà Tkì và Katy yêu nhau, vừa lãn mạn vừa trong sáng, có chút hành động ở trong đó, kỉ niệm của hai người làm sao mà Tkì có thể quen hoặc yêu thêm một người con gái nào khác nữa chứ, bỗng dưng Tkì nghe tiếng động, Tkì chạy vội ra ngoài xem có ai không? nhưng nhìn ngó xung quanh thì không có ai cả? – chắc là mấy con chuột. Nhưng đó là do Na phát ra tiếng động mà. Tkì dọn tất cả những gì thuộc về Katy, cho vào trong một cái thùng giấy, những quả cầu tuyết cũng được lần lượt bảo vào trong thùng. Bây giờ xung quanh căn phòng không còn gì về katy nữa,Tkì ngã lưng xuống giườn chộp mắt hồi nào cũng không biết. Lúc đó tội cho Na nhất là nằm ở dứoi gầm giường, bị Tkì đè lên mà không dám la. Tội cho Na quá không biết Na sẽ thoát ra chỗ đó bằng cách nào đây.

Thiên Kì nằm trên giường mà lẩm bẩm nói chuyện một mình:

– ba cũng lạ thật, sao lại chọn Na cho mình nhỉ?- lúc đó Na lẩm bẩm ” làm như tui khoái lấy anh lắm không bằng”

– mà cô ta cứ như trẻ con ấy nhỉ? thích màu sắc, thậm chí ngay cả cái đồng phục như búp bê cũng thích.

– Na càu nhàu một mình – đó là sở thích của tôi, người gì cứ khoái ý kiến.

– Mình và cô ấy khác nhau một trời một vực, sao mà ở chung ta?

– đâu phải một mình anh thấy, tui cũng thấy vậy? – Na bực mình lại lẩm bẩm- ngừơi gì mà tối ngày mặc mấy cái màu tối, không thấy chán sao???

– lấy nhau ở chung phòng, ngủ chung giường! – Tkì lắc đầu

– uhm ha! sao mà mình quên cái này nhỉ? – Na quên đi cái ai cũng biết – ngủ với anh ta sao? mình không muốn vậy đâu! huhu….

– mà có sao đâu, cho cô ta xuống đất ngủ là xong! haha… – Tkì cười một mình khiến người bên dưới chỉ muốn trườn ra cho Tkì một trãn.

– người gì mà kì vậy?? đáng ghét, tự nhiên vợ nhất được cưng vợ nhì bị đì! – na đang nguyền rủa Tkì- tôi sẽ trả thù anh hum nay dám nói xấu tôi.

– nhưng tính ra cô ta cũng dể thương ấy nhỉ? với chiếc áo sare cưới! – tkì cười một mình.

– hihi…- tiếng cười của Na- oh oh,,,, chết na rồi! – Tkì giật mình khi nghe tiếng cười phát ra.

– Hả? ai vừa mới cười vậy ? nụ cười này sao quen quá vậy ta? – Tkì giật mình nhảy tọt xuống giườn, và thấy na đang nằm ở dứoi gầm giường.- cô đang làm cái quái gì ở đây thế hả??- Tkì nổi máu.

– Tôi chỉ…. – Na không biết phải làm sao khi bị Tkì phát hiện, Na ước gì có cái hố để cho Na chui xuống

– cô đi ra đây! mau lên!- Tkì hối thúc.

– tôi ra rùi nè! – Na bối rối

– cho tôi biết cô đang làm gì ở đây hả? – Tkì tra khảo

– Tôi…. tôi….. – na rối lắm

– nói mau!- Tkì nhìn na chăm chú

– hùi nãy, tôi tính qua anh mượn sách, thấy anh ngồi ở sofa, tôi đứng bên ngoài xem, rùi tự nhiên anh bước vào cái phòng này, làm cho tôi tò mò nên tôi đi theo! – na nói mà không dám nhìn thẳng vào mặt Tkì

– vậy là cô đã nghe hết những gì tôi nói từ lúc ở ngoài cho đến vào đây, đúng không? – tkì chỉ tay vào Na

– uhm…- na gật đầu như kẻ tội lỗi.

Lúc đó Tkì cũng không nói gì Na cả, ngồi thừ người xuống giường, tay cầm tấm hình của Katy.

– Katy là người tôi yêu!- Tkì đưa tấm hình cho Na xem

– Cô ta dể thương và đẹp nữa !- Na nhìn tấm hình khen nức nỡ.

– Uhm ! Katy rất dể thương, luôn có rất nhìêu chàng trai, sb theo đuổi !- Tkì bắt đầu tâm sự với Na.

– Nhìn hình là biết cô ấy có rất nhìêu người theo đuồi rồi !mà sao hồi nảy Tkì nhìn tấm hình này mà Tkì rơi lệ vậ ? – na nhìn Tkì

– Uhm, đó là kỉ niệm Katy bày tỏ tình cảm dành cho tôi !- Tkì thở một hơi dài

– Thì ra là vậy ? mà sao cô ấy chọn Tkì vậy ?- Na thắc mắc

– Tôi cũng không biết ! nhưng yêu một người cũng không nhất thiết phải có lí do ! và tôi yêu cô ấy cũng không hề có một ly do gì.

– Tôi hơi thắc mắc tại sao Tkì không cho tôi gọi bằng anh ? trong khi đó những ngừoi như Tkì đều thích như thế mà ! – na lại ngồi gần Tkì

– Uhm ! tôi chi cho phép môt mình katy gọi mình là « anh » thôi, vì katy muốn như thế ! với lại katy cũng không muốn ai gọi tôi là anh ngoại trừ cô ấy.

– Ah ! thì ra là vậy ! hì hi… thế mà tui cứ tuởng anh bị gì chứ ? – na cười khúc khích

– Nè ! tôi đang nói chuyện với cô đó

– Xin lỗi ! tôi hơi vô tư ! – Na cuối mặt

– Cô mà vô tư gì ? con nít thì có. Haha….

– Anh…. – Na chỉ kêu được nhiu đó

– Nè nè !!! mới kiu gì đó ! – Tkì quay qua trừng mắt.

– Là anh đó…. Tôi cứ kêu là anh đó…. Anh làm gì tui….- na quyết ăn thua.

– Cô kêu lại một lần nữa coi ! – Tkì thách

– Anh… anh…. Anh…. Tkì !- Na càng ngày mún ăn thua đủ- anh làm gì đó- lúc đó Tkì đè Na xuống giường, Hai tay Tkì chống nệm mặt đối mặt với Na.

– Cô kêu tôi bằng anh, mà cô sắp làm vợ của tôi, tôi có quỳên làm bất cứ chuyện gì tôi muốn- Tkì cừoi gian

– Tkì anh không đuợc làm vậy ? anh vi phạm hợp đồng ! – na lấy tay đánh Tkì

– Vi phạm thì đã sao ? chỉ là thỏa thuận thui chứ có công chứng gì đâu ! – tkì cười nhếch miệng.

– Tkì tôi xin anh, đừng làm đìêu đó với tôi ! – na nói muốn như phát khóc

– Mới xưng gì nửa ha ? – Tkì từ từ cuối sát mặt xuống Na. Khoảng cách của hai ngừoi bây giờ là rất rất gần.

– Tkì… tôi xin Tkì… đừng mà… ?- Na nhìn Kì van xin.

– Không giờ lỡ trớn rồi, làm luôn chứ sao? – Tkì chỉ muốn chọc Na một chút nửa thôi, rồi buôn ra.

– Anh mà làm là tôi la lên cho cả nhà biết đó! – Na quyết chống trả

– La chi cho mắc công vậy?không cần la đâu ! – nói xong Tkì rời khỏi giướng- cô đứng dậy đi, chúng ta lên trên.

………. – Na không nói gì mà đi sau lưng Tkì, na tức lắm không làm đuợc gì, tại mình yêu thế mà , lúc đó giọng Tkì vang lên – tôi không làm gì cô đâu, tôi không phải hạn người bỉ ổi đâu, cô cứ yên tâm mà đám cứoi với tôi, để làm cho cả hai bên vui lòng.

– sao tôi tin Tkì được hồi nãy… tkì….. – na lúng túng

– tôi chỉ giỡn thôi mà! – Tkì nói rất thiệt tình mà không biết Na có tin không

– Giỡn gì mà như thiệt, Tkì có biết là tui mém khóc không ha?

– vậy hả? cho tôi xin lỗi nha, tôi chỉ đùa tý thui.

Chắc có lẽ Tkì đang bắt đầu quay về như xưa, Tkì bắt đầu giỡn với Na, nhưng đến giờ phút này Tkì chưa có tình cảm gì với Na cả và na cũng vậy, hai người mới chỉ xem nhau là bạn mà thôi. Nhưng ai biết được ,ý của ông trờii mà có thể Tkì và Na thành đôi or không thành, ông trời lúc nào cũng muốn mọi người nhắc tên ổng mà! Trời ơi! ^^ hì hì… chỉ là câu nói đùa cho vui mà thui.

Buổi sáng hôm nay có vẻ rất khác đối với Tkì, bây giờ Katy đối với Tkì là kí ức đẹp. Tkì không muốn mình như thế nửa, Tkì sẽ thoải mái hơn vui hơn, ,bớt nhăn nhó nhíu mày đi, Tkì thay đổi hôm nay không mặc vest đi làm như thường ngày nửa, Tki cảm thấy mặc vầy hoài khó mà gần gũi được nhân viên của mình. Vì thế hôm nay Tkì mặc đồ tây đơn giản thôi, mặc chiếc quần tây kem trắng, với áo sơ mi màu nhạt, không ca vat, không áo vest bên ngoài, đóng thùng tay dài lịch sự. Buổi đi làm của Tkì làm cho Mạc Du và Kim hết hồn, họ nghĩ từ khi chị Na xuất hiện Tkì bắt đầu có sự thay đổi. Mạc Du và Kim cũng vui lây khi thấy Hai của mình không còn sự cổ kính như trước nữa.

Ngày hôm nay thật khác như mọi bữa, Tkì rất ga lăng Na lên xe hay xuống xe Tkì đều mở cửa. Mạc Du và Kim đứng theo dõi và to nhỏ với nhau, khi chiếc xe lăn bánh.

– Anh Ba! anh có thấy gì lạ hog? – Kim chu mỏ nói

– uhm! có! hai nhà mình hình như quay về như xưa thì phải? – mạc du đưa tay sờ càm

– Không lẽ chị Na có thể làm cho Hai nhà mình quên Katy sao??? – Kim ngó lên trời

-chắc không phải đâu?-Mạc Du phản đối-mới quen chưa được 2 tuần lễ mà nhanh vậy hả? – Nhưng trong lòng của Mạc Du hơi buồn, dù biết rằng Na sẽ là vợ của Hai mình.

-ai biết được? tình yêu mà? đến lúc nào không bíêt đuợc đâu?- Kim cứ cái mặt baby mà nói chuyện- Ui da!! – mạc dụ kí đầu Kim- sao anh đánh em???

– em hay quá ha! chưa yêu mà nói này nọ! – Mạc du lấy tay quơ quơ

– sách anh ghi vậy chứ bộ?anh ăn hiếp em? – Kim chóng nạnh chống cự.

– ờ thì…. – Tin… Tin.. Tin…- tiếng kèn của xe- Hả ai vậy?- một chàng trai dể thương đi chiếc xe cổ dừng lại trước cổng.

– ý minh đến rồi hả? hihi… -Kim cười tươi.

– Nè! tên đó là ai vậy??? – Mac du chỉ

– là bạn hoc đàn chung với em đó! – Kim nhìn Minh cười.

– em chào anh! em là Minh bạn của Kim! – Minh lễ phép gật đầu.

– lại thêm một tên vệ tinh nửa hả??? – Mạc du đập tay lên tráng

– hả? vệ tinh là sao anh?- Minh không hỉêu Mạc Du đang nói gì

– Không phải mà! anh ba này! đã nói là bạn em chứ vệ tinh đâu.

Vừa dứt câu thì hai tên vệ tinh xuất hiện…….

Cả ba người cùng đưa mắt nhìn hai tên vệ tinh, Minh không biết hai người kia là ai, Mạc Du thì phát chán với hai tên vệ tinh này lắm rồi, Mạc Du chỉ muốn Kim có một đứa cho xong chuyện. Kim là người mệt mỏi nhất khi lúc nào cũng có hai tên này tò tò theo sau đuôi.

– Hai tên vệ tinh của em đến rồi đó Kim!- Mạc Du nghếch mặt nhìn hai tên.

– lại nữa rồi! nhắc tới là bực mình!- Kim dậm chân.

– Ai vậy Kim- Minh hỏi ngơ ngác

– Hai kẻ phá rối! – Kim chống nạnh nhìn hai tên chạy lại.

– Kim ơi Kim! chúc Kim buổi sáng vui vẻ! – Tên Rờ Mi nhảy xuống xe, do ăn mặc luợm thượm như hiphop, nên bị vướng cái quần. mém tý cái xe đè hắn rồi, nhưng cũng may là có Tom đỡ kịp.

– ăn mặc gì mà…. – Mạc Du nhìn khoanh tay lắc đầu.

– Kim ơi! cho Tom xin lỗi nha! vì tối đó không đón Kim về nhà được._- Tom nhìn Kim cười trừ.

– gì?? Ông nói sao? – Tên Rờ Mi la lớn – Tối hôm qua ông không chở Kim về nhà sao? – Tên Rờ Mi bắt đầu cắn móng tay.

– ông làm cái gì vậy hả? tối hôm qua chở Kim về chắc vui lắm ha! – Tom nói dựa mình vào chiếc xe ùi nhìn Rờ Mi bực mình.

– đâu có, tối qua tôi cũng đâu có chỡ Kim về! – Tên Rờ Mi run tòan tập

– cái gì??? – Mạc Du nhìn hai tên vệ tinh như muốn ăn tươi nuốt sống – Vậy tối qua ai chở Kim về nhà hả??

– là Minh chỡ em về! – Kim đi lại đứng gần Minh hơn, làm cho tên Rờ Mi và Tom tức tức tức…..

– Hai nhà ngươi mau giải thích đi! – Mạc Du đỉêm mặt hai tên.

– Kim ơi kim! Kêu anh của Kim bớt nóng đi! Đừng làm rờ mi sợ mà! – Rờ Mi lại năn nỉ Kim

– kệ Rờ Mi, ai bỉêu…. Hứ — Kim quay mặt chỗ khác.

– Tối hôm qua, Rờ Mi gặp tụi bạn , tụi bạn nó rủ đi bar vì ham vui nên….. – Rờ Mi lắp bắp….

– Rờ Mi hay quá ha!!! – Kim quay lại nhìn chằm chằm vào Rờ Mi – nên bỏ tui chứ gì nghĩ rằng Tom sẽ đến đón đúng hog??? – Kim nắm lấy cổ áo Rờ Mi

– ờ…. – Rờ mi nhắm mắt gật đầu >”<

– còn Tom thì sao? Đừng nói với Kim là Tom cũng như Rờ Mi nha! – Kim nhìn Tom tra xét.

– tom …. Tom…. – Tom lắp bắp, sau đó gật đầu.

– Hai người quá đáng, đùng đẩy trách nhiệm cho nhau vậy hả? nếu không có Minh chắc hum nay tui ở bên truờng luôn rồi!

– Kim ơi Kim!- tên Rờ Mi đi năn nỉ ý oi- cho Rờ Mi xin lỗi, Rờ Mi biết lỗi của mình òi, cho Rờ Mi chuộc lỗi nha! – Rờ Mi đi đến đâu, Kim cũng quay mặt không thèm nhìn.

– Kim ơi! Kim cho Tom xin lỗi nha! Bây giờ Kim phạt gì Tom cũng chịu hết ah! – Tom khoanh tay, trông tội ghê.

– Minh muốn phạt hai người đó như thế nào?? – Kim hỏi Minh rất dể thương.

– Minh đâu biết đâu, đây là bạn của Kim mà! – Minh lắc tay

– nè! Tên kia! – tên Rờ Mi muốn kiếm chuyện.- chỉ có Kim được phạt tụi này thôi, ai cho nhà người can hệ vào hả?

– Tui có can hệ đâu, tôi kêu Kim mún xử sao xử mà! – Thấy dáng vẻ của Rờ Mi nên Minh cũng hơi sợ.

– Rờ Mi – Tom đặt tay lên vai Rờ Mi- ông muốn thêm tội nửa hả???

– thôi! Không nói nhiều nửa! Chuyện phạt hai ông tui tính sau, bi giờ tui đi làm!

– để Tom đưa Kim đi làm nha! Tom đứng trước xe Minh cản lại.

– để rờ mi chở choa – tên rờ mi leo lên xe luôn, chạy lại chặn đầu xe của Minh.

– mệt quá! Đi đi Minh! – lúc đó Minh lấy xe chạy đi, tuy là xe cổ nhưng tốc độ của nó cũng khá nhanh có thể chạy được 50km/h. tuy nó không bằng hai chiếc mô tô phân khối lớn của hai tên vệ tinh.

Đáng lẽ hai tên vệ tinh này sẽ phải đuổi theo mà năn nỉ ỷ oi, nhưng hai tên không dí theo mà quay ngược lại dí Mạc Du.

– Anh Mạc Du! – tên rờ mi kêu thảm thiết

– Cái gì nửa đây!- Mạc Du ớn lạnh với cái tiếng kiu kinh dị đó.

– Giúp tụi em với! tụi em thích Kim thật mà! – Tom lay lay cánh tay Mạc Du

– Thích nó mà bỏ nó giữa chợ! – Mạc Du nhìn hai tên như mún băm chúng ra.

– Tui em biết lỗi rùi mà!- Tên Rờ Mi mếu máo.

– Thui dẹp, đừng có nhờ đến ta. Ta cũng phải đi làm , không rảnh đâu mà đứng nói chuyện với hai nhà ngươi. – Mạc Du bỏ vào nhà đóng cửa một mạch.

Biết sự năn nỉ không thành, hai tên nhìn nhau hất mặt, rồi mỗi đứa đi một hướng, không biết hai tên này định dỡ trò gì đây.

Mạc Du hôm nay đi làm có hai tâm trạng, tâm trạng bực mình là mới sáng sớm là có chuyện với hai tên vệ tinh trước nhà, vui vì thấy Hai của mình có sự thay đổi. Mạc Du ghé qua công ty một chút, bàn chút chuỵện về việc ra bao bì như thế nào là bắt mắt rồi quay lại cửa hàng socola. Na đang tập trung bán hàng cho khách hàng, khách hàng này có vẻ hơi đặc biệt, đó là một đứa bé trai rất xinh xắn, trong bộ comle màu đỏ, nơ đỏ mang giày trắng. Mạc Du nhìn trộm Na sẽ bán hàng cho chú nhóc này như thế nào.

– chị ơi chị! – đứa bé lắc lắc tay của Na

– gì vậy em?- na khụy gối xuống để nói chuyện với bé cho dễ. Na mỉm cười xinh xắn.

– em mún mua socola!

– Hihi… vậy hả? bé muốn loại socola nào nè? Bé thích ăn mùi vị như thế nào? Chị sẽ lấy cho bé! – na nựng má chú bé

– Em không có ăn, em mua để tặng!- chú bé chu mỏ trả lời

– Hihi.. vậy hả? em tặng cho mẹ hả? – Na nghiên đầu hỏi bé, rồi vén mái tóc của mình, lúc đó Mạc Du như rơi vào khoảng không trung.

– Dạ không! – chú bé lắc đầu ngoay ngoảy

– Chứ em mua cho ai nè!

– Em mua tặng cho bạn gái em? – Wow câu trả lời làm cho Na bật cười, rồi Na lắc đầu

– Sao? Em có bạn gái rồi hả?

– Chị không tin em sao?- chú bé phệ má xuống, làm vẻ đáng yêu của nó tăng thêm nhìêu hơn.

– Hì hì.. chị muốn tin lắm nhưng mà…..

– Bạn gái em đang ngồi trên ghế đá kìa.- chú bé chỉ tay ra cửa.

– Àh chị thấy rồi! – na cười toe tóet.- bạn gái em dể thương quá- đó là bé gái thắt hai bín hai bên, chiếc váy hồng phấn, trông siu cute. :”>

– Chị lấy cho em hộp này đi! – đứa bé nhóm chân với với cái tay xinh xinh

– Rồi của em nè! – na nhìn đứa bé rồi tạm biệt.

Mạc Du cũng bó tay với chú nhóc chưa đầy 6 tuổi, cầm chiếc hộp socola tặng cho đứa bé gái đang ngồi trên chiếc ghế đá kia, chú nhóc vừa tặng xong là hun bạn gái mình ngay má một cái chóc, nhìn hai đứa bé dể thương cực kì. Mạc Du khi thấy như thế càng mến và thích Na nhìêu hơn.

– một vị khách đặc biệt nhỉ? – mạc du buớc đến hai tay để sau lưng nhìn ra hai đứa bé đang ăn socola cùng nhau.

– Uhm, tụi nhỏ dể thương quá, mới có tý xíu mà biết tặng socola cho nhau rùi, trông thật đáng yêu!-Na cười thật xinh làm cho Mạc Du càng ngây ngất

– Uhm! Hôm nay đông khách không chi? – mạc du thích xưng na hơn là xưng chị, nhưng phải thế thui.

– Uhm, Na thấy hôm nay cũng đông,đông hơn hum bửa nữa. nhưng vui lắm, nhất là vị khách đặc biệt hôm này.- Na nắm lấy hai bàn tay để dưới càm cười tươi.

– Ây da! Vậy là nhờ có Na…. ý chị chứ…. Nhờ có chị nên tiệm socola của Mạc Du mới có khách đặc biệt như vậy đó. – Mạc Du vui vẻ

– Hihi.. thui cứ gọi là Na đi, dù gì Na cũng nhỏ tuổi hơn Mạc Du, kêu chị Na không quen lắm. Khách đặc biệt chắc sẽ vui lắm ha- na rất hứng thú.

– Đúng rồi! đó giờ trường hợp này mới có đó. Ah mạc du mới nghĩ ra cái này hay lắm! – mạc du đưa ngón tay trên đầu bật ra ý tưởng.

– Cai gì vậy Mạc Du? – na tò mò

– Khoang đã! Thôi từ từ Mạc Du sẽ cho Na biết!- mạc du tính làm cái gì đây? thật khó đóan được anh chàng này.

Khi Na và Mạc Du đang chuyện trò cùng nhau thì có sự xuất hiện của hai vị khách không mời mà đến.

-Hải! anh ghé vào đây mua socola cho em đi! – hoa nhõng nhẽo

-ở đây hả? – hải chỉ tay vào cửa hàng.

-Trời! anh đừng nói là anh không biết cửa hàng này nha! Nổi tiếng khắp cái thành phố này đó! – hoa đang khen ngợi tiệm của Mạc Du.

-Trông dể thương ha!

-Anh và em vào mua socola đi!- Hoa thúc đốc

-Thôi thôi được rồi chúng ta vào!

Ở trong cửa tiệm.

-Àh! Tôi đi lại đằng kia mua cơm trưa nha! Mạc du muốn ăn gì không tôi mua dùm cho!

-Uhm, Du cũng đói bụng ùi, Na mua dùng Du nha, cơm gì cũng được! hì hì….

-Hì hì.. được òi, tui sẽ mau quay trở về phụ Du.

Khi Na bước ra khỏi cửa hàng đã khuất thì hai vị khách không mời mà đến ghé vào..

-Xin chào quý khách! Quý khách cần gì ah? – mạc du niềm nỡ tiếp hai vị khách chúng ta.

-Tôi muốn mua một hộp socola thật ngon! – hải nói mạnh mẽ, tay nhét vào túi quần, kế bên thì Hoa đang khoác tay.

-Àh! Anh muốn mua socola cho bạn gái mình hả?

-Anh dể thương quá àh! Nói đúng ghê vậy đó! – Hoa thích Du nói như thế.

-Hì hì… quý khách quá khen! Tôi quen với công việc bán hàng này mà, nhìn là biết lìên ah! – mac du tươi rói, khi không biết mình vô tinh.

-Anh lấy cho tôi hộp nào ngon ngon ah! – hải hơi bực bực.

-Àh đây, anh lấy hợp socola nhân sửa bên trong nha, như thế nó phù hợp với tình yêu hai người dành cho nhau hơn! – Mạc Du hết sức vô tư khi nói về socola bì mạc du nghĩ đây là khách hàng thôi.

-Chòi ơi, anh giói thiệu sản phẩm nghe là mún mua hết nguyên cả gian hàng ha!- Giọng nói đìêu đà của Hoa làm cho Mạc Du nổi cả gai óc.

-Àh. Hì hì… – mạc du cười lấy lệ thui-

Khi na bước vào bên trong cửa hàng thì thấy cảnh tay trong tay của Hải và Na, Hải cũng giật mình khi thấy na ở đây, Hải không biết tại sao Na lại có mặt ơ đây vào lúc này.

-Na! em làm gì ở đây! – hải không cho Hoa đụng vào tay mình nửa.

-Em làm việc ở đây! – na trả lời lạnh lùng.

-Ủa? Hai người quen nhau hả? – Du chỉ tay về Na và Hải

-Uhm, rất quen ! – Na nhìn Hải với vẻ mặt lạnh tanh

-Ah, vậy hai người là bạn thân của nhau rồi ! – Du có vẻ vui khi nghĩ rằng đều là người quen của nhau – Bạn Na thật lãng mạn đó, dẫn bạn gái mua socola lun.

-Sao ? bạn gái ? – Na nhìn Hải chăm chú như muốn nghe một lời giải thích, nhưng vô tích Hải tránh né ánh mắt của Na.

-ủa ? sao sao mà….. – du nhìn thấy hai bên có vẻ căn thẳng, lúc đó tkì bước vào.

-Chuyện gì mà đông vui thế kia ? ủa có cả hải ở đây sao – Tkì chưa biết gì , đang có sự xung đột ngầm.

-Hai ! – du ngoắc tay kéo Tkì lại nói nhỏ – Hai quen mấy người đó hả ?

-Uhm- Tkì trả lời tỉnh queo

-Em không biết là có chuyện gì, nhưng khi Na gặp hai người này, Na lạ lắm, nhất là Na cứ nhìn cái tên đi chung với người phụ nữ kia, nhưng lúc em nói đó là bạn gái của tên kia thì Na gần như chết lặng. – lúc đó Tkì mới hiểu rõ sự việc, nên Tkì quyết định giải cứu cho Na.

-Vợ của Tkì hôm nay đi làm cho mệt không ? – tkì đi đến ôm lấy eo của Na

-Tkì đang làm gì vậy ? -na thấy ngại khi Tkì có hành động đó.

-Nè Tkì buôn cô ấy ra ? – Hải chỉ tay

-Tại sao tôi phải buôn, vợ tôi tôi ôm vậy thôi ! – Tkì như muốn làm cho Hải điên lên.

-Tôi cấm Tkì đụng vào cô ấy ! – Hải chỉ thằng mặt.

-Vậy việc Hải đụng vào người con gái kế bên thì sao ? – Tkì đưa mặt chỉ về Hoa

-Đó là chuyện của tôi không lìên quan gì đến tkì ! – Hải nói trong tức giận

-Haiz… nhưng nó liên quan đến na đó ! tôi nghĩ anh không xứng đáng để nhận tình cảm của Na đâu ! – Tkì khoanh tay dựa tường

-Mày là ai mà dám lên tiếng dạy tao hả ? _ hải nổi điên

-Không là ai cà ! chỉ là thấy vợ sắp cứoi của mình bị phản bộ và lên tiếng thôi ! anh nên cút khỏi đây nếu không bảo vệ mời anh ra ngoài vậy.

-Tkì không được làm vậy ? Tkì không được xen vào chuyện riêng tư của tôi ! – na như muốn khóc trong khi na đang phải kìêm nén nãy giờ.

-Sao mà không xen vào được, người đó không đáng với tình cảm mà cô dành cho hắn, cô đừng tự đánh lừa mình chứ.

-Hai người đừng nói gì nửa hết – Na bịt tai lại và không muốn nghe gì cả.

-Na àh, nghe anh giải thích đi Na , không phải như em thấy đâu ! – tên Hải này đóng phim buồn hay thật

-Anh đi đi ! tôi không muốn nghe anh nói ! – na khóc và bỏ chạy ra ngoài.

Một ngày quả thật tồi tệ, khi Na bỏ ra bên ngoài như thế thì Mạc Du muốn đuổi theo để xem Na như thế nào, nhưng Tkì chặn lại.

-Hai !Hai làm gì vậy ? – Mạc Du sốt ruột

-Em cứ để cho cô ấy đi ! – Tkì nhìn ra ngoài.

-Vợ của Hai đó không lẽ hai không đuổi theo sao ?

-Em không nghe Na nói sao, đừng xen vào chuyện của cô ấy !

-Nhưng chuỵên này là sao ??? Hai cho em biết đi !

-Na muốn trả hiếu cho mẹ nên đồng ý lấy Hai, nhưng Na trứoc đó đã có người yêu, mà người yêu của Na chính là người em gặp hôm nay đó !

-Chuyện là vậy sao ? – Mạc du có vẻ buồn khi nghe điều này, uớc gì Mạc Du có thể gặp Na sớm hơn Hai của mình thì hay biết mấy

-Uhm, nên chúng ta không nên can thiệp vào chuyện của cô ấy !- Tkì lắc đầu

-Hai !

-Chuyện gì vậy em ?

-Nếu người kia không còn yêu Na nửa, Hai sẽ yêu thuơng chăm sóc cho Na chứ ! – mạc du nói thế là cho Tkì ngẩn người ra.

-Sao em lại nói vậy với Hai ? – Tkì nhíu mày nhìn Du

-Cô ấy vì chữ hiếu mới lấyHai, đã vậy còn bị người tình phản bội ! – mạc du buồn lắm

-Uhm , Hai hỉêu ý em rồi ! yên tâm Hai sẽ chăm sóc cho Na, nhưng còn tình cảm thì Hai chưa biết phải có thời gian nửa em àh !

-Em tin Hai của em đó ! – Mạc du lấy lại sự vui vẻ, khi nghe Tkì nói vậy.

Trời cũng xế chiều, nhưng Na vẫn chưa về nhà, cô ấy đi lang thang trên con đường, như kẻ vô hồn, cô ấy buồn lắm, rồi Na ngội bệch xuống bậc thềm, rồi trong Na lóe lên tia sáng hy vọng, na không tin là Hải lừa dối mình, lúc đó Na nhanh chân ngồi dậy chạy đến phòng trọ của Hải. Và rồi nìêm hy vọng cuối cùng của Na cũng bị dập tắt, lúc nãy đau bây giờ còn đau hơn, Na chứng kiến cảnh còn hải hùng hơn lúc nảy, lúc nảy chỉ có khoác tay thôi, nhưng bây giờ họ đang tắm chung với nhau trước mặt Na.

Trong khu nhà trọ đó có một chỗ tắm tập thể dành cho nam, nhưng lúc đó chỉ có Hải và Hoa, Hải tưới nuớc cho Hoa, bàn tay thì sờ khắp người của Hoa, sau đó Hải lại đặt nụ hôn lên vai, lên cổ….. na không còn kiềm chế được bản thân mình nửa, người na yêu đang làm gì với cô gái kia chứ, họ đang thân mật với nhau vuợt mức cho phép. Lí trí của Na bây giờ đã mất rồi, Na không còn đủ bình tỉnh nửa, na xông đến xô Hoa ngã xuống đất.

-BỐP – cái tát vào mặt Na – cô đang làm gì thế hả ? cô bị điên rồi sao ? – hải quát thật lớn.rồi đỡ hoa đứng dậy.

-Sao anh đánh em ? – na ôm mặt mà nước mắt chảy dàn dụa.

-Cô đang làm cái trò gì vậy ? cô muốn tôi bị nhục mặt với mọi người ở đây sao ?

-Haỉ ! Anh đã thay đổi, anh không còn là anh như xưa nửa ?

-Uhm, tôi không còn là tôi như xưa thì sao ?? ai như cô đi theo thằng nhà giàu !

-Hải, sao anh nói với em như vậy ? em có làm gì đâu.

-Thui, mệt nói quách ra luôn cho rồi, cô có đáp ứng được cho tui cái gì chưa ?

-đáp ứng gì ? em không hỉêu ? – Na nói trong nước mắt.

-Tìền ! và sự thỏa mãn nhu cầu của tui, lúc tôi muốn đụng vào cô, cô có cho đâu !

-Sao ? với anh mấy thứ đó là quan trọng sao ?

-Uhm, cũng may là có Hoa xuất hiện cũng là lúc tôi chán cô rồi !- tay Hải ôm lấy eo của Hoa

-Anh là đồ khốn nạn ! – Na khóc thật to, ức ác trong lòng khi biết sự thật quá phủ phàng như vậy.

-Cô biến ngay ! đừng để tôi thấy cô ! – Hải đuổi Na một cách không thương tiếc.

Cả nhà rất lo lắng cho na không biết đi đâu mà giờ này vẫn chưa về nhà, duy nhất có ông Sơn là không biết, nếu để cho ba biết mọi thứ càng rối hơn, Tkì ra ngoài tìm Na nhưng nói là dẫn Na đi chơi, chắc khuya mới về, ông Sơn không cò gì lo lắng khi nghe mạc du nói lại như vậy, nên Ba Tkì đi ngủ sớm. Mạc Du kể hết cho Kim nghe, Kim cũng cùng suy nghĩ với Mạc Du, thấy na đáng thương hơn đáng trách. Lúc đó hai tên vệ tinh xuất hiện, Kim và Mạc Du ra cổng.

-Hai người đi đâu nửa đây ??? – Kim khoanh tay hỏi

-Đi chuộc lỗi với Kim nè.- tên Rờ Mi chớp chớp mắt

-Kim muốn phạt gì tụi này cũng chịu hết ? – Tom nói khí thế

-Hai ngừơi về đi ! nhà kim đang có chuyện ! lúc khác qua ha ! – Kim đuổi hai tên vệ tinh dìa.

-Sao có chuyện hả ? – Tên Rờ Mi nhố nháo- Kim cứ nói đi giúp được gì là tụi này giúp hết mình để chuộc lỗi.

-Ah ! – mạc du có hình phạt dành cho hai đứa nó – thật chứ ? – mạc du lên tiếng.

-Dạ thật ! – tom cuối đầu

-Dược rồi !một trong hai đứa đi tìm chị Na đi !

-Hả ? chị na là chị nào ? – Tom gãi đầu

-Bốp – tên Rờ Mi gõ lên đầu Tom- là vợ của Tkì, chị của Kim đó, đúng là ngu.

-Nhưng tụi em biết đâu mà tìm ?

-ờ đúng rồi anh , tênTom nói đúng áh, đâu biết chịNa đau mà tìm.- tên Rờ mi này đúng là ba phải.

-hai ngừoi không đi tìm thì đừng nhìn mặt tui nữa.- Kim vùng vằng

-nếu đứa nào tìm thấy trước thì Kim sẽ đi ăn chung với đứa đó ! – sáng kiến của Mạc Du làm hai tên đó háo hức.

-ok ! em đi tìm ngay ! – Tom phóng xe đi ngay.

-Ê đợi đã ! -tên rờ mi cũng phóng xe vựot theo.

-Coi bộ hai tên vệ tinh này có tác dụng ghê ha ! – Mạc du gật đầu chắc lưỗi

-Dôi khi cũng công dụng lắm áh. Hihi… – Kim cười tít mắt.

Tkì với tâm trạng lo lắng không biết Na đang ở đâu, lái xe kiếm hết ngõ ngách công viên, chợ mà cũng không thấy đâu cảm Tkì có ghé qua chỗ nhà trọ của Hải nhưng cũng không thấy Na, chỉ nghe người trong đó nói là hồi chìêu có một vụ đánh ghen ở đây, Tkì biết việc gi đang xảy ra rồi. « cái cô na này, đi đâu không biết nửa, chuyện gì cũng phải từ từ chứ, suy nghĩ gì mà như con nít ah, cô đang ở đâu vậy hả ? »

Tom và Rờ Mi cũng khá mệt mỏi khi phải chạy kiếm dòng dòng, lại đi chung với nhau nữa.

– ê, Rờ mi, đi chung như vậy biết chừng nào kiếm ra chị na? – Tom thở hổn hển

– uhm, nãy giờ ta đi quá chừng rồi mà không thấy, chia nhau ra tìm đi! tìm được thì gọi cho nhau biết!- Rờ mi cũng mệt không kém gì Tom

– ok. ông bên kia , tôi bên kia.- Tom chỉ tay cho Rờ Mi đi.

Hai tên vệ tinh nhà ta vẫn tiếp tục cuộc tìm kiếm, kiếm mãi mà chẳng thấy đâu, Tkì càng ngày càng lo sốt gió, trời bắt đầu tối rồi, mà vẫn chưa tìm ra cô ấy :” Na ơi là na cô đang ở đây vậy hả? mau ra đây đi”, chợt từ xa Tkì bóng dáng ai quen quen, Tkì dừng xe lại. chạy đến.

– Na cô đi đâu vậy hả? cô có biết mọi người lo lắng cho cô lắm không? – Tkì quay người và…….. – chết, tôi xin lỗi tôi nhầm người- và cô gái đó phán cho một câu.

– đồ điên! – thật tội nghiệp cho Tkì bị mắng oan mạng, chỉ vì lo cho Na.

– Na phải cô không? – Tkì lại lầm thêm một lần nữa.

– ai vậy? sao mà đụng vào người tôi, đồ điên, đồ bệnh!- nhưng câu nói hơi nặng, chưa bao giờ Tkì bị như thế này.

Đi vòng vòng hoài mà vẫn chưa tìm thấy, Tkì vào xe cho xe lăn bánh thì lúc đó Na đi ngang qua mặt Tkì, và xe Tkì cứ lăn bánh mà chạy. Na người thẫn thờ không biết minh đi đâu và đang đi về đâu. khi Na phát hiện ra mình đang đi đâu thì cũng là lúc Na đang đi vào ngõ cục, xung quanh toàn những tay bợm nhậu, quánh bài, toàn những người du côn du đãn. Na hoảng sợ khi nhìn thấy cảnh tượng đó, Na còn thấy cả dao kéo nhìn trông rất đáng sợ, Na hét lên. “Á………”, sau đó Na cấm đầu chạy chạy …… và chạy…….

– Rầm! – Na té khi va vào người một người đàn ông râu ria bậm trợm.- chạy đâu mà dữ vậy cô bé! – tên đàn ông kia vuốt rau quai nón của mình.

– ông đừng lại gần tôi! – Na dường như đứng không nổi, chỉ lếch về phía sau thật gấp gáp.

– ta có làm gì em đâu, sao em sợ vậy! – tên đó bước từng bước đến gần Na hơn.

– có ai không cứu tôi với!- Na hét lớn đến mức có thể.

– oh! em cứ la đi! cứ la thật lớn vào! không ai cứu em đâu! haha…. – Tên đó nhào tới ẳm na trên tay giọng cười của thú vật – Haha…..- hắn còn hun vào đôi má của Na như mún xé xát nó.

Tom và Rờ Mi, mặc dù chia nhau ra tìm nhưng không thấy Na đâu, hai tên quay lại gặp nhau.

– có thấy chị Na không? – Tom lo lắng

– nãy giờ chạy quá chừng mà hog thấy đâu hết? – tên Rờ Mi nhăn nhó

– ê vào đằng kia đi! – Tom chỉ tay vào chỗ Na đang ở đó.

– Hả? – Rờ Mi run bần bật – chòi chòi, bộ hết chỗ vô rồi sao đi vô chỗ đó vậy chòi???

– có chỗ đó là mình chưa vào thôi biết đâu chị Na đang ở trong đó thì sao??? – Tom nhìn vào cố gắng tìm xem có Na bên trong không.

– chị na đâu có đuôi đâu mà nhìn vô không biết chứ? tui nghĩ chị na không có trong đó đâi!- Rờ Mi phản đối nhiệt quyết là Na không có bên trong

– ờ cũng đúng…., nhưng mà….. – Tom chần chừ

– thôi ta về thôi! – Rờ Mi định quay đầu xe, thì Tom chạy đến chặn đầu.

– cứ vào đi! để tom gọi cho Tkì đến lun, rồi chúng ta cùng về một lúc. như thế Kim không trách ta đuợc!

– uhm nhỉ, vậy Tom gọi đi.- Rờ mi tắt máy mắt hướng vào bên trong.

– Alo! Tkì hả?

– uhm, tkì nghe đây!

– tụi em tìm hết rồi, còn một chỗ tụi em chưa dám vào, anh đến cùng tụi em lun nha! – chợt tiếng của Rờ Mi la lên – Trời ơi! – tay của Rờ Mi đánh tay của Tom liên tục.

– cái gì vậy má??? đang nghe điện thoại. – Tom phủ tay

– chị chị …. Na…. _ rờ mi hốt hoảng.- nguy rồi mau vô cứu mau lên….. – Tên đó ẳm Na, mà Na cố gắng vùng vằng

– tút…. tút…. tút…. Alo Alo… – Tkì nghe thấy những gì Rờ MI đang nói, lìên thắng xe, quay nguợc trở lại chạy đến .

cả Tom và Rờ Mi xông vô cuộc, phóng xe nhào vô bên trong để cứu chị Na, phóng xe vào thì…… tất cả những tên du côn nhìn Tom và Rờ Mi ánh mắt khách không mời mà đến, đã thế còn phóng xe vào đây mà chưa được sự cho phép.

– tụi bay là ai? – một tên đầu trọc nói lớn.

– tụi tao muốn tụi bay trả người! – Tom chỉ tay quyết liệt

– người gì? tụi bay đang lảm nhảm gì vậy hả? – đầu trọc trừng mắt

– sao lại không có người được, cô gái hồi nảy đâu! – tên Rờ Mi đứng sau lưng Tom hùng hổ.

– àh, con bé đó sao?? – trọc đầu gật đầu cười mỉm.- đại ca ta đang vui vẻ với nó

– cái gì? mau thả người ra mau? – Tom quát

– đúng! thả người đi! – Rờ mi vẫn cứ núp sau lưng Tom, nói dõng dạc.

– sao mà thả dể dàng vậy được, cái tên đứng sau lưng nhà người là ai vậy?? – Trọc đầu nghếch mặt

– là ai ngươi hỏi chi? – Rờ Mi thò đầu đáp

– ta thấy ngươi lùng mà còn ham hố, nên ta muốn biết danh tánh thôi! – khi nghe thế cả đám cười thật lớn.

– đúng là lũ ít học? – Rờ Mi nói khi cái đầu rờ mi thò ra – không nghe lùn quý phái, mập cao sang àh.

-láo nhỉ? dám nói tao vậy hả? xông lên tụi bay.

Tom và Rờ Mi có biết võ gì đâu, thấy thế thì hai đứa cắm đầu mà chạy lọan chọan, không để cho bị quánh, thấy cái gì là ném vào người tụi nó, hai đứa vô tình thấy cây liền tức khắc chụp ngay, hai đưa đối lưng với nhau, lấy cây chỉa vào bọn chúng mà tay chân run rẩy.

– Ê, Tom! sao đây chúng nó đông quá!- Rờ Mi run bần bậc

– trời ơi, làm như có mình ngươi run vậy, ta cũng có biết võ đâu! – Tom nói mà nhìn xung quanh

– sao giờ?? – rờ mi sợ run chân

– nhào vô luôn chứ sao bây giờ!

Cả hai đứa nhào vô xông lên, đánh được bọn chúng được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Còn Na thì phải đối đầu với tên bặm trợn kia.

– Ông không được đụng vào người tôi!- Na khóc

– haha… em rất hấp dẫn bỏ qua cho ta thì ta tiếc lắm! – tên đó hun vào cổ na tới tấp

– ông không được làm như vậy? – Na nói trong nước mắt..

Tên đó xé toạt áo của Na ra, đôi mắt nhìn thèm thuồn vô hạn. Bỗng dưng một tên đàn em chạy vào. – Đại ca ơi! có chuyện rồi có chuyện rồi!

– cái gì vậy hả? mày làm tao mất hứng biết không? – tên đại ca quát

– lần này đại ca chết chắc rồi! – tên đàn em run lẩy bẩy

– chết cái gì mà chết!

– đại cai nhanh ra đi, nếu không là tiêu đó. – đìêu gì khiến tên đàn em của hắn sợ như vậy chứ???

Khi tên đại ca bước ra, hắn thấy Tkì đang bỏ hai tay vào trong túi quần, quanh đàn em của chúng đứng hai bên, khoanh tay cuối đầu xuống như chịu tội, tên đầu trọc thì đang quỳ gối khoanh tay hướng về tên đại ca. Đại ca của chúng của thấy lạnh xương sống, khi nhìn thấy Tkì.

– chết tao thật rồi! – tên đại ca nói với đàn em.

– giờ sao trăng gì nửa? đáng lẽ mày phải báo cho tao chứ!

– em có biết đâu, thấy đại ca vui thú nên em để đại ca hưởng thụ.

– đúng là đồ ngu!

Tên đại ca nhanh bước chân đến chào Tkì.

– em chào Tkì , Tkì mới tới chơi hả?- cái vẻ thô bỉ của hắn biến đâu rồi nhỉ?

-Tkì muốn hỏi em một chuyện? – Tkì bắt đầu ngồi xuống bàn, hai bên vai là hai tên vệ tinh đang đánh bóp, cứ như Tkì là trùm vậy.

– hì hì… Tkì cứ hỏi em sẳn sàng trả lời!- tên đại ca bình tỉnh trở lại.

– em đang bắt một cô gái đúng không? – tkì nhìn thẳng vào tên đại ca- nói đi chứ, sad! em có giữ một cô gái ở đây khôg?

– có. – thì ra ten dai ca là sad.- mà cho Tkì biết vậy?- em sẽ nhường cô ấy cho Tkì, Tkì biêt không cô ấy thân thể trắng lắm.

– Bốp – Một cú đấm cho Sad nhà ta- em đã làm gì cô ta rồi hả? mau thả cô ta ra đây! – Giọng Tkì gắt gao.

– mày đầu trọc đi vào dẫn con đó ra. – Sad lấy tay xoa xoa mặt.

– hình như em quên katy chị em rồi sad àh. – tkì nhìn sad với con mắt rất buồn

– không em không quên! katy là chị hai của em! em không quên.- Sad lắc đầu

– tại sao em vẫn tiếp tục con đường này chứ! – Tkì vịnh vai Sad

– em ko thể quay lại được Tkì àh.- sad cúi mặt.

– tkì sẽ giúp em, katy nếu biết em quay về với chính nghĩ, katy sẽ rất vui.- tkì cười

– thật không Tkì. – sad nắm lấy tay Tkì.

– Thật! – Tkì hứa Tkì sẽ làm.- lúc đó Sad mừng đến rơi nước mắt, ôm chầm lấy Tkì.

Lúc đó Na được đưa ra trong trạng thái phải che che đậy đậy, vì tên Sad nó xé hết áo của Na rồi, Na như người mất hồn vậy, nên trên mặt Na không có sắc thái gì nửa, bước đi như vô hồn.

– Bốp – Na bứoc lại tát vào mặt Tkì, mọi người không hỉêu chuyện gì xảy ra hết! – anh đồng lõa với mấy ngừơi này đúng không? – vì Na thấy Tkì nói chuyện rất thân thiết với Sad, mà đâu biết rằng Tkì đã giải thoát cho Na,

– sao cô tát tôi! cô không cảm ơn tôi còn đánh tôi nửa!- TKì rất bực.

– cảm ơn anh để cho cái tên khốn này đụng vào người tôi hả? – Na chỉ vào mặt Sad.

– em… em xin lôi chị, em vô ý quá, em ngàn lần xin lỗi chị.! – sad cuối đầu nhận lỗi.

– ủa? vậy là sao? – na ngạc nhiên con nguời đang cuối đầu xin lỗi mình, hổi nảy hắn ta là một tên dâm cẩu, bây giờ lại đứng xin lỗi Na.

– nhờ có Tkì mà chị mới không bị em làm nhục! – tên sad quay mặt vì xấu hổ với hành động của mình.

– Rờ mi em ra xe ta, lấy áo cho Na mặc vào đi!

-ok! tuân lệnh xếp! – tên Rờ Mi mừng rỡ khi đi lấy áo

– cô mặc áo vào đi, áo cô rách hết rồi! – Tkì đưa áo cho Na.

– tôi xin lỗi vì đánh Tkì, Tkì có đau không? – na lấy tay sờ má Tkì

– không sao đâu! – Tkì lấy tay na xuống.

– Tkì oi! – tên Rờ Mi nói cái giộng nhõng nhẽo- anh xử đám này cho bon em đi.

– dụ gì nửa đây!

– hùi nãy chúng quánh em với Tom quá chừng đó! em không chịu đâu. – Tên Rờ Mi cứ như con nít vậy.

– giờ muốn sao đây? – Tkì nghiêng đầu,

– cho tụi em đánh lại tụi nó đi! – tên Tom nhìn Rờ Mi đá mắt lia lịa.

– sad em cho tụi nhóc này đánh đàn em tý được không?

– được chứ, coi như hôm nay cả đám này chuộc tội vậy.

Tên Rờ Mi và Tom rất thích thú khi được quánh bọn chúng, quánh mà tụi nó không được quánh lại, có khi thì nhéo vào hông, nhéo nách, nhéo mủi, bức tóc bọn chúng, thậm chí tên Rờ Mi còn ác hơn, bức lông chân của cái lũ đó, làm cho cả lũ đau điến, van xin tha tội, lần sau không dám đụng vào Tom và Rờ Mi nửa.

– sad nà! đây là danh thiếp của ta, khi nào cần cứ gọi cho ta, ta sẽ giúp em hết mình!

– sad cầm tấm danh thiếp mà rơi nước mắt- em cảm ơn Tkì nhìu lắm!

– đìêu đó là chuyện ta phải làm mà, chỉ cần em quay đầu lại thôi, em cứ nghĩ đến katy chị hai của em đó, đừng rơi vào tình cảnh như thếnửa

– chúng em xin hứa, sẽ quay về với con đường chính nghỉa, dùng sức mạnh của mình bảo vệ cho người khác! – lúc đó cả nhóm của sad cùng hứa trước mặt Tkì.

Cà 4 người cùng về nhà an toàn, khi đi được giửa đừơng thì hai tên vệ tinh lại tiếp tục tập phim cãi nhau, dành phần tìm ra Na để cho Kim tha thứ cho mình, ấy da da không biết chừng nào mới xong cuộc chiến đây. Bình thường Tkì rất bực với hai tên hay gậy rắc rối này, nhưng hôm nay nhờ có hai tên đó mà Tkì mới tìm được Na, nhưng quay qua nhìn sang Na thì Na đã chiềm vào giấc ngủ mất rồi, đôi mắt của Na xưng bụp cả lên, quả thật hôm nay đúng là ngày đen mà, hết bị bạn trai bỏ rơi còn gặp cái đìêu không muốn, Tkì nhìn Na nghĩ ” nếu tôi không đến kịp chắc cô sẽ tự tử chết mất”. Về đến nhà Tkì gọi Na dậy nhưng mà Na không tỉnh dậy, tkì chắt lữoi lắc đầu.”đành phải bế cô ta vào phòng thôi”. Khi thiên kì chạm tay vào người Na thì….

– Tkì đang làm gì đó? – mắt mở nhìn xung quanh thì thấy Tkì đang tính bế mình.

– tôi chỉ tính bế cô vào nhà thôi, hồi nảy kêu không dậy!

– tôi tự đi được. – Na vảy tay cho Tkì tránh ra và một mình bước vào nhà****i nắm tay Na lại.

– chuyện gì vậy? – na hỏi trong mệt mỏi

— cô không thể đi vào như vậy được, mọi người nghi ngờ! tôi sẽ đi cùng cô!

Bước vào nhà thì thấy Kim đang ngồi lo lắng ở ghế sofa, còn mạc du thì đi đi lại lại, đứng ngồi không yên, thấy Na trở về Du đi lại hỏi thăm lìền.

– na có sao không? na đi đâu ma giờ này mới về? – mạc du lo lắng

– na không sao đâu, em đừng có lo, để cho cô ấy lên phòng nghĩ đi! – Tkì nói

– chị na không sao là được òi, nhớ là không để cho ba biết đó, ba mà biết ba sẽ la chị na mất. – Kim lại nắm tay Na

– uhm, mọi người sẽ giữ bí mật không lo lộ chuyện đâu.

mạc du muốn hỏi Na là hôm nay cô ấy đã đi đâu, đã làm gì mà trông cô ấy tìu tụy quá, mạc du nhìn sắc thái là biết hôm nay Na phải khóc rất nhìêu, nhưng thôi mạc du để cho Na nghĩ, có gì ngày mai khi Na ngủ dậy Na sẽ cảm thấy thoải mái hơn, Na bước về phòng thay đồ nhìn lại thì thấy mình đã khoác áo của Tkì. ” không biết hồi nảy mình tát Tkì, Tkì có đau không nhỉ? mình hồ đồ quá, ngày mai mình sẽ xin lỗi”, còn Tkì về phòng ngủ của mình vừa vui vừa bực, vui vì giúp cho sad quay về con đường chính nghỉa, bực là vì bị ăn cái tát hết sức vô duyên. Tkì ” ngày mai tôi sẽ tính sổ với cô”

Buổi sáng hôm nay, Tkì đi làm một mình vì lúc qua phòng Na Tkì gõ cửa nhưng Na không trả lời, Tkì nghĩ rằng chắc Na còn ngủ nên đến công ty một mình, Tkì có dặn lại mạc du chở Na đi làm cùng mạc du lun. Mạc Du rất vui vẻ nhận lời. Mạc Du hôm nay tự tay làm bửa sáng cho Na, đem lên đến tận phòng cho Na luôn,coi bộ Mạc Du chăm sóc Na còn chu đáo hơn cả Tkì nửa.

-Na ăn sáng đi, chính tay mạc du làm cho Na đó!

-Cảm ơn mạc du nha! – Na cầm lấy tô cháo thịt bằm ăn ngon lành.

-Hôm qua Na không ăn gì sao?

-Uhm. – Na gật đầu

– Sao na không ăn gì hết? Hai Tkì không dẫn Na ăn sao?

– Không có! Tkì đưa Na về mà lúc trên đường đi Na ngủ say mất rồi!

– Àh thì ra là vậy! hìhì…

– Na đi đâu mà để mọi người tìm Na vậy? – Du nhìn Na mong đợi câu trả lời và có sự chia sẽ cùng Na.

– Tại Na buồn nên đi lòng vòng, sau đó đi đến động của bọn du côn lúc nào cũng không biết nữa.

– Tụi nó có làm gì Na không?

– Na bị tên đại ca bắt vào phòng làm chuyện……. nhưng mà Tkì đến kịp, mà sao cái tên hung tợn đó lại sợ Tkì, Na không biết nửa?

– Hả? du côn sợ Hai Tkì sao? Không lẽ là….. – Mạc Du nghĩ đến du côn chính là sad.

– Na nghe Tkì gọi tên hắn là sad đó ! Na còn thấy hắn khóc, hắn hứa với Tkì sẽ làm người lươn thiện.

– Uhm, Mạc Du biết sad. Sad là em ruột của Katy.

-Vậy hả ? hèn chi hắn nể Tkì. Nghĩ đến Na vẫn còn thấy sợ, chắc không dám đi như vậy nửa quá ! – na rùng mình, ôm con gấu bông vào người.

– Na còn mún có lần sau nửa hả ? – mạc du nhìn na cười.

– Thôi Na sợ lắm rồi ! – Na nhắm tít hai mắt lại.

– Hôm nay na có muốn đi làm không ? hay ở nhà !

– Ý chết,lát nửa ai chở Na đi làm đây, đồng hồ gần 8h rồi ! haiz….

– Mạc du sẽ chỡ Na đi ! hồi nãy Hai dặn mạc du òi, nên Na đừng lo.

– Na không dám nhìn mặt tkì đâu ! – Na nhìn xuống

– Hai người có chuyện gì hả ?- mạc du bất ngờ khi nghe na nói vậy.

– ờ… lúc Tkì đến cứu, Na không biết tưởng Tkì đồng bọn vối tên sad gì đó, nên Na đã cho Tkì ăn một cái tát.

– Trời ơi ! sao Na gan vậy ? – Mạc du hết hồn.

– Na không có ý mà, lúc đó mọi thứ na sợ lắm.

– Na tat Hai của Mạc Du, đó giờ Hai chưa bao giờ bị con gái đánh như vậy cả, có mình Na là làm việc đó đó!

– vậy là chết Na rồi, thế nào Na cũng bị xử cho mà xem.

– hog sao đâu, dù gì Na cũng sắp là vợ của Hai Tkì rồi, nên chắc hog bị gì đâu.

Mạc Du đưa Na đến chỗ làm, hôm nay Na không còn tươi tắn như mấy ngày hôm trước, đầu óc cứ để đi đâu đâu, khách hàng gọi đến lần thứ 3 mới nghe thấy.

– Na không khỏe thì vào ngồi nghỉ đi!

– uhm. – Na mặt bí xị

– Na muốn uống trà không? cho tinh thần được thoải mái!

– hì hì.. thui, Na uống nước suối được òi. – Mạc Du đưa chai nước cho Na

– Na nè, mốt có chuyện gì cứ tâm sự với Du, dù gì chúng ta sắp thành người một nhà rồi.- mạc du cười

– hì hì… uhm. Có Du nói chuyện Na thấy đỡ hơn nhiều rồi. – Na đáp lại nụ cười tươi tắn, câu nói đó là anh chàng nhà ta khoái tít mít.

Tkì bước vào cửa hàng.

– cô làm việc xong chưa?

– giờ này là giờ trưa mà, nên nghỉ chút lát làm tiếp.

– Mạc Du nè, chìêu nay em cho chị Na nghỉ nha, Hai và chị Na đi chụp ảnh cưới.

– ok. tuân lệnh.- tkì đưa tay lên tráng.

– bây giờ cô đi với tôi.

– Mạc Du ơi! – Na như gọi sự cầu cứu

– không sao đâu, Na cứ đi với với Hai đi.

– bộ tôi ăn thịt cô sao mà cô cầu cứu hả?

Na và Tkì lên xe, mắt của Mạc Du nhìn chiếc xe khi nó đi xa khuất.

– Tkì anh đưa tôi đi đâu vậy? – Na hỏi khi nhìn cảnh thành phố lạ hoắt

– đi đâu lát rồi biết.- Tkì đáp lạnh lùng

– không, bỏ tôi xuống mau lên! – Na bắt đầu làm lọan trong xe.

– cô ngồi yên đi, cô làm cái gì vậy hả?? buôn ra. – Na nắm lấy tay lái của Tkì, làm cho chiếc xe mất phương hướng.

– Ét…. Ét… Ét…- chiếc xe dừng lại – cô điên rồi hả? cô biết như vậy là nguy hiểm lắm không? – Tkì nổi nóng

– tại sao Tkì không cho tôi biết là tkì chở tôi đi đâu. ?

– tôi chỡ cô đi mua nhẫn cưới được chưa? – Tkì nói mà không nhìn Na

– sao??? – Na bỡ ngỡ.

– sao Tkì không nói ngay từ đầu? – Na nhìn Tkì

– tại tôi không thích nói.

– tkì còn giận tôi chuyện hôm qua đúng hog?

– ……. – tkì chẳng nói chẳng rằng đưa mắt ra nhìn ra bên ngoài.

– tôi xin lỗi, tôi không muốn đánh Tkì đâu, lúc đó tôi sợ quá, thấy tkì nói chuyện với tên kia, tôi tưởng Tkì cùng chung một bọn. – Na nói rất nhỏ nhẹ như người biết lỗi.

– cô nghĩ tôi xấu vậy hả? hết chuyện hôm qua đến chuyện hôm nay. Thật là bực mình – lúc này Tkì bức xúc quá quay quan nhìn chằm chằm vào Na mà nói chuyện.

– tôi xin lỗi mà!

– một câu xin lỗi dể quá nhỉ????

– vậy tôi phải làm gì để chuộc lỗi của mình đây.

– tôi muốn xử tội của cô.

– hix hix… biết thế nào cũng bị như vầy mà.

– sao? cô đóan trứơc được việc này luôn hả?cô thông minh quá.

– tkì muốn phạt gì thì nói lẹ lên đi.

– cái đó từ từ đi, tính sau. Bây giờ vào cửa hàng đã.

Một cửa hàng trang sức lộng lẫy, nơi ấy là dành cho những ngừơi sang trọng


Leave a Comment

Open

Close